Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sáu sinh vật lông đỏ quái dị, với vẻ ngoài kỳ lạ, cứ thế lao vào tấn công mà chẳng hề né tránh. Những ngọn núi đá mà các võ giả ném xuống, chúng giơ quyền đón đỡ, tạo nên những gợn sóng nguyên lực khiến đá núi nứt toác nhưng chẳng thể đổ sập. Chúng bị đánh trúng, nhưng chỉ loạng choạng đôi chút rồi lại tiếp tục lao lên, hung hãn đến đáng sợ. Lăng Hàn quan sát, gật gù nhận định phòng ngự của chúng thật kiên cố, dù không sánh bằng Thiết Bì Thể của hắn, nhưng với Thần Thai Cảnh thì quả là hiếm có.
Một nam tử bị tấn công cười khẩy, cho rằng chúng chỉ có thế, rồi lùi lại, vung kiếm tung ra bảy đạo kiếm khí. Những người khác cũng nhận ra thực lực của lũ quái vật không quá cao, nên không hề e sợ. Nhưng ngay lúc đó, huyết quang bùng lên từ sáu sinh vật lông đỏ, xuyên thẳng qua kiếm khí của nam tử, xông đến trước mặt hắn. Năm con túm lấy tứ chi và đầu, con còn lại ôm lấy thân thể. Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, chúng đồng loạt giật mạnh, xé toạc nam tử thành năm mảnh. Máu tươi tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng không gian, cảnh tượng bạo lực và máu me đến mức khiến tất cả đều sững sờ, không thể chấp nhận được.
Rầm rầm... Sáu sinh vật quăng đi những tàn thể đẫm máu, rồi đồng loạt nhìn chằm chằm vào một người khác, cùng lúc lao tới. "Đồng thời trấn áp!" mọi người vội vã hét lớn, không ai muốn bị xé xác như vậy. Cuộc chiến bùng nổ, phe nhân loại đông hơn và mạnh hơn, nhưng những sinh vật kia như bất tử. Chúng bị kiếm đâm, đao chém nhưng không hề chảy máu, giống như những con rối vô tri. Hơn nữa, chúng sở hữu một năng lực đặc biệt: khi hồng quang lóe lên, chúng có thể xuyên qua các đòn tấn công nguyên lực, gây ra phiền toái cực lớn. Dù đông đảo và mạnh mẽ hơn, phe nhân loại vẫn bị sáu sinh vật này hành hạ đến khốn đốn.
Lăng Hàn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò: "Quái lạ, đây là năng lực gì?". Hắn tự hỏi liệu đây có phải là sinh linh đặc thù của Thần giới hay không. Quảng Nguyên hỏi liệu họ có nên giúp đỡ, Lăng Hàn gật đầu đồng ý nhưng dặn dò cẩn thận. Quảng Nguyên lao ra, Nhạc Khai Vũ gãi đầu lẩm bẩm rồi cũng xông vào với chiến ý hừng hực. Lăng Hàn không ra tay ngay, mà chỉ quan sát, sẵn sàng ứng cứu khi đồng đội gặp nguy hiểm. Hắn muốn tìm hiểu rõ hơn về loại sinh vật kỳ lạ này.
Ánh mắt hắn đảo qua, rồi chợt lộ vẻ hoảng sợ. Những "khối thịt" bị phân thây kia đang biến đổi kinh người: lông đỏ mọc tua tủa từ bên trong, như thể có sinh mệnh, đầu, tay, chân bắt đầu nhúc nhích về phía thân người. Rất nhanh, sáu phần hợp lại thành một cơ thể hoàn chỉnh, nhưng giờ đây lại phủ kín lông đỏ. Một sinh vật lông đỏ mới xuất hiện. Tia chớp xẹt qua tâm trí Lăng Hàn, dấy lên một suy đoán: liệu sáu sinh vật này có phải là sáu thi thể khô bị giết trước đó? Hắn lập tức lao ra, cầm Ma Sinh Kiếm chém về phía một con. Kiếm khí tung hoành, lông đỏ bay tứ tung, con quái vật bị chém nát lông, lộ ra thân thể khô quắt như thây ma, thậm chí còn vương vài mảnh vải rách rưới.
"La... La Hằng!" một võ giả run rẩy thốt lên. "Hắn là La Hằng, ta nhận ra hình xăm trên tay hắn!" Lăng Hàn nhìn kỹ, quả nhiên, trên cánh tay con quái vật có hình xăm một con mãnh hổ, dù đã mờ nhạt. Mọi người hoảng loạn. La Hằng là một trong sáu người đầu tiên tiến vào tầng hai, bị Hấp Huyết Trùng hút thành thây khô, sao giờ lại biến thành sinh vật lông đỏ và "khởi tử hoàn sinh"? Một người khác phát hiện thêm con sinh vật lông đỏ thứ bảy, đang loạng choạng đứng dậy, chưa kịp gia nhập chiến đấu. "Thi thể của Từ Minh đâu?" một giọng run rẩy vang lên. Tất cả đều chết lặng, thi thể khô có thể biến thành quái vật, vậy ngũ mã phanh thây thì sao? Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì, người chết cũng có thể sống lại, dù không phải là hồi sinh chân chính.
Lăng Hàn kích hoạt hai mạch văn trên Ma Sinh Kiếm, không tin linh khí cấp mười cũng không thể chém chết chúng. Hắn lướt qua, chém sinh vật lông đỏ thành hai mảnh, nhưng cảnh tượng kỳ quái lại xảy ra: những mảnh thi thể đó tự động dính lại, khôi phục thành một thể hoàn chỉnh. Quái vật bất tử! Lăng Hàn quyết đoán: "Đi tầng thứ ba!". Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên không chút nghi ngờ, lập tức lao lên bậc thang. Lăng Hàn thu Ma Sinh Kiếm, cũng vọt lên theo. Ngay cả Lăng Hàn mạnh mẽ còn phải chạy, những người khác nào dám dây dưa? Những sinh vật này căn bản không thể bị giết, dù có pháp chỉ Linh Anh Cảnh cũng chưa chắc trấn áp được.
Lăng Hàn vượt qua Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ, tiến vào tầng ba. Cảnh vật lập tức thay đổi, nơi đây là một khu rừng nguyên sinh, cây cối cao lớn, dây leo chằng chịt, còn to hơn cả nhà cửa. Nhưng ở phía xa, một tòa thần miếu vàng óng sừng sững trên đỉnh núi. "Gào!" Tiếng thú gầm vang vọng, như xé rách trời xanh. Mọi người kinh hãi, dù cách xa vẫn cảm nhận được uy lực đáng sợ, ít nhất là Sinh Hoa Cảnh, thậm chí có thể là Linh Anh Cảnh. Tình thế tiến thoái lưỡng nan: dưới có quái vật bất tử, trên có yêu thú cường đại. Nhưng Lăng Hàn chỉ nhìn chằm chằm thần miếu vàng óng, hắn có cảm giác đáp án về bí mật nơi đây nằm ở đó.
Hắn nhìn Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ. Ba người cất bước tiến về thần miếu. Những người khác thở dài, đỉnh núi nhìn gần mà đi lại xa, không biết sẽ gặp bao nhiêu yêu thú đáng sợ. "Chúng ta quay lại đi!" "Đúng vậy, quái vật lông đỏ tuy không giết được nhưng sức chiến đấu không mạnh, vẫn hơn đối phó yêu thú Linh Anh Cảnh!". Đại đa số chọn rút lui, chỉ một số ít theo Lăng Hàn, thầm nghĩ có ba người đi trước dò đường, gặp nguy hiểm cũng là họ gánh chịu. Nhưng họ lập tức há hốc mồm, vì Lăng Hàn triệu hồi Thạch linh, ba người đứng trên lưng nó, được Thạch linh cõng bay về phía đỉnh núi.
Làm sao chơi đây? Mấy người định lợi dụng Lăng Hàn lập tức thất vọng. Người ta có công cụ bay, họ chỉ có thể chạy bộ, không thể lợi dụng Lăng Hàn làm lá chắn. Họ bỏ ý định theo sau, định quay người thì thấy lối vào lóe lên, ba người bước ra. Ba nam tử khoảng ba mươi tuổi, tỏa ra khí thế kinh người, khiến tất cả phải cúi đầu. Sinh Hoa Cảnh! "Bái kiến Miêu đại nhân, Cốc đại nhân, Cảnh đại nhân!" mọi người quỳ nửa người hành lễ. Miêu Kỳ Tư, Cốc Nguyên Lương, Cảnh Cảnh Thắng, đều là nhân vật trên Thiên Kiêu bảng mấy đời trước, nay đã bước vào Sinh Hoa Cảnh, thành trụ cột của các tông môn, tương lai có thể tiến vào Linh Anh Cảnh.
Miêu Kỳ Tư ra hiệu mọi người đứng dậy, rồi cùng Cốc Nguyên Lương, Cảnh Cảnh Thắng nhìn chằm chằm thần miếu trên núi. Cốc Nguyên Lương nhón chân, thân hình đã lơ lửng trên không, Miêu Kỳ Tư và Cảnh Cảnh Thắng cũng theo sau. "Ha ha, có ba vị cường giả Sinh Hoa Cảnh xuất hiện, tin rằng dù Lăng Hàn có phát hiện bảo vật cũng không lấy được!" một người cười trên sự đau khổ của người khác. "Hừ, chỉ là một con rối Sinh Hoa Cảnh thôi, không thể so với Sinh Hoa Cảnh chân chính." "Dù là Đan sư Thiên Cấp thì sao, trong bí cảnh ai cũng không cần nể mặt Đan sư!" "Đúng vậy, Đan sư thì nên lo luyện đan đi." Không ít người phụ họa, đều đố kỵ Lăng Hàn.
Thạch linh tuy có vẻ ngốc nghếch, khởi động chậm, nhưng một khi đã tăng tốc thì không thua kém Sinh Hoa Cảnh bình thường. Chỉ vài phút sau, họ đã đến đỉnh núi. Thạch nhân hạ xuống, ba người Lăng Hàn nhảy xuống. Tầng này tuy sinh linh đa dạng nhưng không gian không lớn, Lăng Hàn quét một lượt, không thấy bậc thang lên tầng bốn. Điều đó có nghĩa đây là tầng cuối cùng. Suy đoán của hắn không sai, bí mật sẽ được hé lộ trong thần miếu này. Thần miếu vàng óng, cao trăm trượng, toàn thân bằng vàng, như một phiên bản thu nhỏ mười lần của tòa thần miếu bên ngoài. Khác biệt là nó chỉ có một lối vào.
"Tiểu Thạch, ngươi đi trước." Lăng Hàn vỗ Thạch linh. Thạch linh không phản đối, đi đầu. Ba người Lăng Hàn theo sát phía sau, có Thạch linh Sinh Hoa Cảnh ở trước, Lăng Hàn tự tin sẽ kịp thu Quảng Nguyên, Nhạc Khai Vũ và Thạch nhân vào Hắc Tháp khi nguy hiểm nhất. Bất ngờ, trong thần miếu kim bích huy hoàng, sáng rực rỡ, không trống rỗng như những hắc miếu kia. Nơi đây có những trụ đá cao một mét, đỉnh trụ hình bồn, nhưng bên trong trống rỗng. Thần miếu chỉ có một tầng nên không gian rất lớn, khiến ba người cảm thấy mình thật nhỏ bé. Trong miếu không có cột chống đỡ, dựa vào ba mặt tường. Một loạt trụ đá như chống đỡ trung tâm miếu, nhưng bên trong có một vật thể hình thoi, lơ lửng giữa không trung, không ngừng xoay tròn, vô cùng quỷ dị.
"Ồ, thơm quá!" Ba người Lăng Hàn đều nhíu mũi. Thạch linh truyền ý niệm cho Lăng Hàn, nhưng nó lại nhìn chằm chằm những trụ đá kia. "Đi ăn đi," Lăng Hàn phất tay, "nhưng đừng ăn hỏng mình là được." Thạch linh vui mừng, lao tới một trụ đá, đầu nó nứt ra như mở miệng, cắn lấy nửa thạch bồn, nhai rồm rộp, ăn rất vui vẻ. Ba người Lăng Hàn đến trụ đá gần vật thể hình thoi nhất, thấy trong thạch bồn có một chút chất lỏng màu sữa trắng, chính thứ này tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. "Đây là cái gì?" Nhạc Khai Vũ hỏi. Lăng Hàn lắc đầu: "Ta cũng không biết, nhưng chắc chắn đây là linh dịch, giá trị vô cùng to lớn."
"Vì vậy, các ngươi có thể cút ngay!" Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Ba người Miêu Kỳ Tư đã nhanh chóng tiến vào, rõ ràng không coi trọng thân phận của Lăng Hàn. Ở bên ngoài, địa vị Đan sư Thiên Cấp cao quý, nhưng khi đoạt bảo, tất cả đều dựa vào thực lực. Đan sư Thiên Cấp cũng vậy! Lăng Hàn nói với Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ: "Các ngươi đi thu linh dịch trước." Hắn quay người, vẫy Thạch linh: "Tiểu Thạch, đến, đến lúc đánh nhau rồi!" Thạch linh có chút bất đắc dĩ, nó đang ăn vui vẻ mà, nhưng Lăng Hàn là chủ nhân của nó. Nó không khỏi dữ tợn nhìn ba người Miêu Kỳ Tư. Chính ba kẻ này đã phá hỏng bữa ăn ngon của nó, khiến nó vô cùng tức giận.
"Con rối?" Nhìn những hoa văn thần bí trên người Thạch linh, ba người Miêu Kỳ Tư đều kinh ngạc. Họ cảm nhận được Thạch nhân này mạnh mẽ, tỏa ra khí tức khiến họ không dám xem thường. "Lăng đại sư, dù ngươi là kỳ tài đan đạo, được thiên hạ ngưỡng mộ, nhưng khi tiến vào di tích đoạt bảo, ngươi nên có ý thức của một võ giả!" Cốc Nguyên Lương nói. "Nếu buộc ta ra tay, ta sẽ không nương tình!" Lăng Hàn cười: "Thật sao?" "Dừng tay!" Thấy Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ lấy bình ngọc thu linh dịch trong thạch bồn, ba người Miêu Kỳ Tư không nhịn được nữa, đồng loạt ra tay ngăn cản.
"Ngang!" Thạch linh gầm lên giận dữ, lao vào tấn công. Lăng Hàn rút Ma Sinh Kiếm, kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp, chém về phía bàn tay nguyên lực của ba người. Kiếm khí càn quét, Lăng Hàn chém tan ba bàn tay nguyên lực, không để chúng vỗ trúng Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên. Nhưng hắn mới chỉ là Thần Thai tầng hai, dù có Lôi Đình Chiến Giáp bảo vệ, vẫn bị cự lực chấn động mà thổ huyết. Giống như Tam Sinh Thi Quan, dù Phá Hư Cảnh cũng không thể đập nát, nhưng nếu bên trong là cường giả Thiên Nhân Cảnh, chắc chắn sẽ bị chấn nát. Chống đỡ trực tiếp và trung hòa xung kích là hai việc khác nhau. Lăng Hàn vẫn hiên ngang, dưới sự bảo vệ của Lôi Đình Chiến Giáp, hắn có thể chịu đựng xung kích như vậy, và chỉ cần không chết ngay lập tức, với lực hồi phục của Bất Diệt Thiên Kinh, hắn có thể phục hồi. Quan trọng hơn, hắn đã tu luyện Thiết Bì Thể, nếu không thì dù có Lôi Đình Chiến Giáp cũng sẽ trọng thương, vì Sinh Hoa Cảnh quá mạnh. "Vậy thì chiến một trận đi!" Lăng Hàn cười lớn.
Chỉ là Thần Thai tầng hai, lại dám tuyên bố muốn chiến với Sinh Hoa Cảnh, đây là dũng khí đến mức nào? Đúng, chính là dũng khí! Với người khác, đây là hành vi ngu ngốc, nhưng một kiếm chém đứt công kích của ba Sinh Hoa Cảnh, thể hiện thực lực vượt trội, thì đó chính là dũng cảm. "Nghe danh Lăng đại sư sức chiến đấu kinh người đã lâu, từng ở kiểm tra Thiên Kiêu chiến dựa vào linh khí đánh ra sức chiến đấu Linh Anh hai mươi tinh, xem ra không sai!" Miêu Kỳ Tư từ tốn nói. Sắc mặt Cốc Nguyên Lương và Cảnh Cảnh Thắng nghiêm trọng. Dù trước đó Lăng Hàn dựa vào pháp chỉ Linh Anh Cảnh mới có sức chiến đấu đáng sợ như vậy, nhưng mấy Linh Anh Cảnh có thể đạt sức chiến đấu hai mươi tinh? Ít nhất Bắc Vực chưa từng nghe nói có nhân vật như vậy!
Pháp chỉ phong ấn sức mạnh, có thể bất cứ lúc nào bùng nổ một đòn, quả là lợi khí uy hiếp lớn, nhưng một đòn phong ấn sao có thể thực sự sánh ngang sức chiến đấu của Linh Anh Cảnh? Muốn phong ấn sức chiến đấu Linh Anh hai mươi tinh, thì Linh Anh Cảnh đó phải mạnh đến mức nào? Hai mươi mốt tinh? Điều này có thể sao? Mà Bắc Vực lại không có Hóa Thần Cảnh! Quá quái lạ! Bởi vậy, sau khi tin tức lan ra, phần lớn mọi người không tin, cho rằng đó là bị thổi phồng, nịnh bọt Đan sư Thiên Cấp. Nhưng Lăng Hàn một kiếm chém tan công kích của ba Sinh Hoa Cảnh, khiến ba người Miêu Kỳ Tư phải suy nghĩ lại, biết đâu đối phương thật sự có pháp chỉ của Hóa Thần Cảnh, có thể từ Trung Châu mang tới, Đan sư Thiên Cấp đương nhiên có mặt mũi như vậy. Không thể xem thường.
"Lăng đại sư, để tránh tổn thương hòa khí, chúng ta chia đều linh dịch kia được không?" Miêu Kỳ Tư đề nghị. Lăng Hàn cười nhạt: "Ta tạm thời nghe một chút, phương pháp chia thế nào?" "Tự nhiên là bốn người mỗi người một phần." Cốc Nguyên Lương chen lời. Dù Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên không vui, nhưng trước mặt Sinh Hoa Cảnh, họ nào có tư cách mặc cả, chỉ có thể tức giận mà không dám nói. Lăng Hàn cười ha hả: "Các ngươi trông không đẹp, nhưng nghĩ thì rất đẹp!" "Lăng đại sư, dù ngươi là Đan sư Thiên Cấp, nhưng tu vi chỉ là Thần Thai tầng hai, trong bí cảnh đoạt bảo, mọi người xem không phải thân phận, mà là thực lực!" Miêu Kỳ Tư lạnh lùng nói, rõ ràng không muốn từ bỏ linh dịch.
Lăng Hàn cười ha hả: "Nếu dựa vào thực lực, các ngươi còn nói nhảm nhiều như vậy làm gì, đây là đang lãng phí thời gian của ta sao?" Thật là quá ngông cuồng! Ba người Miêu Kỳ Tư đều giận dữ. Đan sư Thiên Cấp quả thực cao quý, nhưng hiện tại ngươi chưa có thế lực riêng, sao không khiêm tốn một chút? Hơn nữa, đây là bí cảnh, ngươi hung hăng như vậy thật sự được sao? Chớ bị người làm thịt mà không biết ai ra tay! "Vậy Lăng đại sư, đắc tội rồi!" Cảnh Cảnh Thắng uy nghiêm nói. Trước đó tuy Lăng Hàn một kiếm phá công kích của họ, nhưng đó chỉ là họ tiện tay, hơn nữa hắn cũng bị thương, thổ huyết liên tục, chênh lệch thực lực còn cần phải nói sao?
"Tiểu Thạch, đánh nát bọn họ!" Lăng Hàn ra lệnh. Thạch linh không nói hai lời, xông tới hành hung. Nó khó chịu tột độ, đang ăn đá vui vẻ thì bị gián đoạn, sao có thể không giận, hận không thể đánh đổ bọn này ra ngoài rồi tiếp tục ăn đá. Miêu Kỳ Tư ra tay, đón lấy Thạch linh: "Các ngươi cướp linh dịch đi, con rối này giao cho ta." "Được!" Cốc Nguyên Lương và Cảnh Cảnh Thắng đều gật đầu, hai Sinh Hoa Cảnh liên thủ, chỉ ba Thần Thai Cảnh có thể làm được gì. "Hàn thiếu, làm sao bây giờ?" Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên đồng thời hỏi. "Rau trộn!" Lăng Hàn cười nói. "Nhạc huynh, mau lấy pháp chỉ Linh Anh Cảnh ra." Nhạc Khai Vũ không khỏi trợn trắng mắt, nhanh như vậy lại muốn dùng một tờ pháp chỉ? Ngươi cho rằng đây là rau cải sao, dù hắn là hậu duệ duy nhất của Nhạc gia, nhưng chỉ có ba tờ pháp chỉ thôi.
Một là vật liệu quá quý trọng, hai là luyện chế một tờ cũng khiến Linh Anh Cảnh mất một tháng để hồi phục, đâu thể sản xuất hàng loạt. Nhưng Sinh Hoa Cảnh bức đến, muốn bảo vệ bảo vật, thì chỉ có thể liều lá bài tẩy. Trong lúc đoạt bảo, lai lịch của ngươi có lớn đến mấy cũng vô dụng, đây là quy tắc của võ đạo, còn có khả năng bị người lén làm thịt, chỉ cần giữ bí mật. Lăng Hàn đưa tay cản lại: "Không nên lãng phí, chỉ hai Sinh Hoa tầng ba thôi, còn không cần dùng pháp chỉ." Cái gì mà "mới Sinh Hoa tầng ba", Sinh Hoa Cảnh đó, chỉ cần vượt qua ngưỡng cửa này, thì đã siêu thoát phàm nhân, phàm nhân làm sao có thể ngang hàng?
Cốc Nguyên Lương và Cảnh Cảnh Thắng tự nhiên vô cùng không vui, ngay cả Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ cũng hơi nhăn mặt, cảm thấy Lăng Hàn hơi phô trương. Lăng Hàn phất tay: "Các ngươi tạm thời lùi lại, để ta gặp gỡ hai người này!" "Khẩu khí thật ngông cuồng!" Cốc Nguyên Lương ra tay, vỗ tới Lăng Hàn. Lúc này hắn thực sự quyết tâm, nguyên lực dao động vô số mạch văn, đây là ý chí võ đạo của Sinh Hoa Cảnh, kích động thiên địa linh khí, tăng vô hạn uy lực của chưởng này. Sở dĩ Sinh Hoa Cảnh mạnh hơn Thần Thai Cảnh vô số lần, dù ngươi có thiên tài đến mấy cũng không thể bù đắp chênh lệch đó, chính là vì Sinh Hoa Cảnh có thể kích động thiên địa linh khí, tăng cường sức chiến đấu. Sức người làm sao sánh ngang sức mạnh đất trời? Trừ khi có thể ngưng tụ nhất quốc chi thế, mượn cái đó để chống lại sức mạnh đất trời!
Ầm ầm ầm, bàn tay lớn kéo tới, mang theo uy lực vô thượng. Lăng Hàn toàn lực kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp, từng vòng ánh chớp trải ra. Hắn chưa bao giờ nghĩ dựa vào lực lượng bản thân đối kháng cường giả Sinh Hoa Cảnh, đương nhiên phải dựa vào Lôi Đình Chiến Giáp, và Thiết Bì Thể là một lá bài tẩy khác của hắn. "Ồ, đó là ánh chớp!" Nhạc Khai Vũ vuốt cằm, bắt đầu suy nghĩ. "Chẳng lẽ, lẽ nào, đây là Lôi Đình Chiến Giáp? Nhưng Lôi Đình Chiến Giáp không phải của Hàn sư đệ sao? Ồ, Lý cô nương, Quảng lão ca đều đi theo hắn, chẳng lẽ nói Hàn sư đệ nhận thức Lăng đại sư, hơn nữa giao tình còn rất tốt?" Thần kinh của hắn rất thô, căn bản không nghĩ tới khả năng Lăng Hàn và Hàn Lâm là một người.
Bàn tay lớn của Sinh Hoa Cảnh nổ xuống, lại bị hàng rào ánh chớp chặn lại, đùng đùng đùng... ánh chớp kích thích, bàn tay lớn nổ nát tan. Lăng Hàn lại thổ huyết, lực lượng xung kích trực tiếp có thể bị hàng rào lôi đình hóa giải, nhưng sức mạnh khổng lồ tạo ra rung động thì không cách nào tránh được, dù sao Lôi Đình Chiến Giáp cũng chưa được kích hoạt chân chính. Cốc Nguyên Lương và Cảnh Cảnh Thắng đều kinh ngạc, lại bị đỡ được? Lăng Hàn cười nhạt, chỉ vào Miêu Kỳ Tư: "Đồng bạn của các ngươi sắp không ngăn được rồi kìa!" Hai người quay đầu nhìn, liền kinh hãi, chỉ thấy Miêu Kỳ Tư lại bị "con rối" kia áp chế hoàn toàn, rơi vào hạ phong, tình thế nguy hiểm.
Thạch linh là Ngũ Hành Sinh Linh do thiên địa dưỡng dục, tuyệt đối không yếu hơn yêu thú vương giả cùng cấp, thậm chí còn mạnh hơn một bậc, sở hữu sức mạnh và khả năng hồi phục kinh khủng. Dù nó mới bước vào Sinh Hoa Cảnh, nhưng sức chiến đấu ít nhất cũng đạt năm tinh, trong khi Miêu Kỳ Tư, dù là Sinh Hoa tầng ba, sức chiến đấu chỉ khoảng bốn tinh. Không nên xem thường hắn, ở Sinh Hoa Cảnh có thể vượt một tinh chiến đấu đã rất ghê gớm, xứng đáng được gọi là kỳ tài! Đáng tiếc, ai bảo hắn gặp phải Thạch linh chứ? Công kích của hắn đánh lên người Thạch linh chỉ làm rơi vài mảnh đá vụn, nhưng ngay sau đó, những mảnh đá ấy lại bay về, tự động hợp nhất như chưa hề có chuyện gì. Nhưng nếu hắn dính một quyền của Thạch linh thì sao? Chắc chắn sẽ thổ huyết không ngừng!
Cứ đánh như vậy, chắc chắn Miêu Kỳ Tư sẽ bị mài mòn mà chết. Cốc Nguyên Lương và Cảnh Cảnh Thắng đều kinh ngạc, khả năng hồi phục của con rối này quá mạnh mẽ, liệu có phải họ phải dùng pháp chỉ Linh Anh Cảnh mới có thể trọng thương nó không? Vấn đề then chốt là, vì tranh giành một ít linh dịch mà phải tiêu hao một tờ pháp chỉ duy nhất, liệu có đáng không? Miêu Kỳ Tư do dự, nhưng chính vì sự do dự đó, hắn càng ngày càng bất lợi. Oành, hắn bị Thạch linh đánh trúng, dù hai tay giao nhau thành thập tự bảo vệ, nhưng sức mạnh khổng lồ vẫn đánh bay hắn ra xa. Một tiếng vang lớn, hắn va vào vật thể hình thoi giữa thần miếu, khiến nó rung chuyển.
Miêu Kỳ Tư giãy giụa muốn bò dậy, nhưng đột nhiên lộ vẻ hoảng sợ, khuôn mặt vốn hồng hào trở nên trắng bệch, thậm chí mắt lõm sâu vào trong. Hắn kinh hãi tột độ, tay phải run lên, một đạo pháp chỉ xuất hiện, không chút do dự đập thẳng vào vật thể phía sau. Pháp chỉ bốc cháy, một bàn tay lớn màu đỏ hiện lên, đánh vào vật thể hình thoi kia, sức mạnh hủy diệt lan tỏa, đây chính là một đòn của Linh Anh Cảnh. Cốc Nguyên Lương và Cảnh Cảnh Thắng đều kinh hãi và không hiểu. Ngay cả khi Miêu Kỳ Tư muốn dùng pháp chỉ, đáng lẽ phải đánh vào Thạch linh chứ, sao lại oanh kích vật thể hình thoi? Lẽ nào hắn bị hồ đồ rồi? Miêu Kỳ Tư cách vật đó rất gần, ngay cả hắn cũng sẽ bị ảnh hưởng, nghĩ thế nào cũng là tự sát!
Hỏa diễm cuồn cuộn, sức mạnh kinh khủng xung kích, oành oành oành... từng trụ đá bị đánh gãy. Lăng Hàn không chút khách khí, Hấp Huyết Nguyên Kim bay ra, cuốn hết thảy trụ đá gãy vỡ về, thu vào Hắc Tháp. Thạch linh nhất thời cười toe toét, nó đương nhiên biết Lăng Hàn sẽ không tranh ăn đá với nó. Sau khi hỏa diễm biến mất, Miêu Kỳ Tư chỉ còn lại một bộ thi thể cháy đen. Ở khoảng cách gần như vậy, bị một đòn của Linh Anh Cảnh ảnh hưởng, dù là Sinh Hoa tầng chín cũng không thể may mắn thoát khỏi. Trừ khi người đó yêu nghiệt như Lăng Hàn, có phòng ngự như Thiết Bì Thể và Lôi Đình Chiến Giáp.
Vật thể hình thoi kia cũng đã thay đổi! Ban đầu nó đen kịt như một khối Hắc Kim, nhưng giờ đây bị nung chảy đến trong suốt, như đã biến thành hổ phách. Và khi Lăng Hàn cùng mọi người nhìn thấy cảnh tượng bên trong vật thể này, tất cả đều kinh sợ tột độ! Bên dưới "hổ phách", một sinh linh hình người bị mười tám sợi xích sắt khóa chặt, một đầu xích cắm vào đất, nhưng kỳ lạ là trước đó không ai nhìn thấy. Và trước mặt sinh linh đó, là một con Hấp Huyết Trùng khổng lồ, vòi hút dài và to đang đâm vào trái tim, như thể đang rút lấy huyết dịch. Sinh linh hình người kia mọc đầy lông đỏ, đã gầy trơ xương, rõ ràng huyết dịch đã bị hút cạn. Còn con Hấp Huyết Trùng kia dài một mét, hai cánh màu vàng, rõ ràng là đang hút máu, nhưng lại mang đến cảm giác thần thánh kỳ lạ.
Rất quỷ dị! Nhưng điều khiến người ta khó hiểu là, tại sao Miêu Kỳ Tư lại dùng pháp chỉ oanh kích khối "hổ phách" kia, thậm chí không tiếc mạng sống của mình? Hơn nữa, "hổ phách" kia làm bằng chất liệu gì, lại chịu được một đòn của Linh Anh Cảnh mà không hề hấn? Lăng Hàn nhìn chằm chằm Hấp Huyết Trùng, không khỏi lộ vẻ kinh sợ. Hấp Huyết Trùng hiển nhiên càng lớn thì cảnh giới càng cao, trước đó Hấp Huyết Trùng to bằng nắm tay đã là Sinh Hoa Cảnh, vậy con dài một mét này sẽ là cảnh giới gì? Thiên Nhân? Phá Hư? Hay thậm chí là Thần cấp? Nếu bí cảnh này từ Thần giới rơi xuống, thì sự xuất hiện của sinh linh Thần cấp cũng không phải là không thể.
Nơi này tổng cộng có hai quái vật, một là Hấp Huyết Trùng, một là sinh vật lông đỏ. Hiện tại cả hai đều xuất hiện ở nơi sâu nhất của thần miếu, lại như nước với lửa, rốt cuộc báo hiệu điều gì? Hơn nữa, vì sao Miêu Kỳ Tư lại có hành vi tự sát như vậy? Khi mọi người còn đang bàng hoàng, chỉ thấy mắt của Trùng Vương chớp một cái, thân thể nó phù lên! Không phải nó đập cánh bay lên, mà là mang theo "hổ phách" phong ấn nó đồng thời bay lên, như thể không thể thoát khỏi sự ràng buộc đó. Cùng lúc đó, sinh vật lông đỏ lại từ trong "hổ phách" rơi ra, ngã xuống đất, mười tám sợi xích sắt phát ra tiếng vang giòn giã. Cảnh tượng này nhìn thế nào cũng vô cùng quỷ dị. Lăng Hàn nhìn chằm chằm mười tám sợi xích sắt kia, chúng trông như bình thường, nhưng nhìn kỹ, trên xích lại phủ đầy hoa văn, hơi phát sáng, như thần liên vậy.
"Hàn thiếu!" Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên đồng thời kêu lên, con Trùng Vương kia đã loạng choạng bay tới, nhưng tốc độ rất chậm. Cốc Nguyên Lương phất tay, chém ra một đạo công kích, đùng, đánh lên hổ phách, nhưng không hề có tác dụng, chỉ khiến con Trùng Vương kia nhìn chằm chằm hắn. Vòi hút dài nhắm thẳng vào hắn, đột nhiên, một lực hấp dẫn đáng sợ truyền tới, Cốc Nguyên Lương không hề có sức chống cự, thân hình bắn về phía khối hổ phách này. Hắn kinh hãi, muốn bay đi, nhưng không thể chống lại lực hấp dẫn kinh khủng kia. Phốc... hắn đã va vào hổ phách, vòi hút sắc bén đâm thủng trái tim hắn.
Chỉ trong nháy mắt, thân thể hắn như túi nước bị thủng, nhanh chóng khô quắt, sắc mặt trắng bệch, cả người như bị hút sạch. Đường đường cường giả Sinh Hoa Cảnh, chỉ trong nháy mắt liền bị hút khô huyết dịch! Tuy nhiên, Sinh Hoa Cảnh dù sao cũng rất mạnh mẽ, Cốc Nguyên Lương lấy ra một tờ pháp chỉ Linh Anh Cảnh, tựa như Miêu Kỳ Tư vừa nãy, đập tới con Trùng Vương kia. Oanh, lúc này lực lượng đóng băng lan tỏa, toàn bộ thần miếu đều phủ kín hàn băng, và khối hổ phách chịu trận đương nhiên bị đóng băng hoàn toàn. Cốc Nguyên Lương cũng không thoát khỏi số phận, thân thể bị đóng băng, trên mặt dường như mang theo vẻ giải thoát. Vừa nãy, Miêu Kỳ Tư cũng vì bị rút khô huyết dịch nên mới muốn đồng quy vu tận với Trùng Vương sao? Chỉ là vừa nãy vòi hút của Trùng Vương rõ ràng cắm vào trong cơ thể sinh vật lông đỏ, làm sao hút máu của hắn? Đùng, tầng băng trên hổ phách vỡ nát, thi thể của Cốc Nguyên Lương cũng vỡ nát. Trùng Vương chậm rãi bay lên, đưa mắt nhìn chằm chằm những người khác, không hề thương tổn chút nào.
Bốn người sống sót đều không chần chừ, con Trùng Vương này căn bản không phải thứ họ có thể chống lại! Đừng nói nó bị phong ấn trong hổ phách, ngay cả công kích của Linh Anh Cảnh cũng không làm nó bị thương. Nếu không có khối hổ phách này phong ấn, e là tốc độ của nó sẽ tăng lên vô số lần, đó mới là tai ương ngập đầu, ngay cả chạy trốn cũng không thể. Công dụng chính của Thần miếu là hiến tế, lẽ nào đối tượng "cổ nhân" hiến tế chính là con Trùng Vương này sao? Nhưng nếu Trùng Vương này cao cao tại thượng, sao lại bị phong ấn trong hổ phách chứ? Sinh vật lông đỏ kia là cái quỷ gì? Trước đó Trùng Vương hiển nhiên đang hấp thu dòng máu của đối phương, nhưng nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn chưa hút sạch sao?
Nghĩ đến đây, Lăng Hàn không khỏi sợ hết hồn, lẽ nào sinh vật lông đỏ kia còn chưa chết! Quá quỷ dị, nơi này quá quỷ dị! Chỉ trong nháy mắt, họ đã trốn ra khỏi thần miếu, nhưng con Trùng Vương vẫn theo sát không ngừng, loạng choạng bay ra, lao về phía họ. Cũng may, tốc độ của nó quá chậm, chỉ cần bốn người thấy nó di chuyển, liền có thể lập tức ứng biến, tuyệt đối không để vòi của nó nhắm vào mình. Sau khi lao ra thần miếu, Cảnh Nguyên Thắng lập tức bay vọt đi, lúc này hắn đã quên việc đòi linh dịch từ Lăng Hàn, tính mạng quan trọng hơn!
Ba người Lăng Hàn cũng nhảy lên lưng Thạch linh, bay vút đi. Thạch linh vừa bay vừa quay đầu lại nhìn, nó vẫn còn nhớ những trụ đá trong miếu, đối với nó đó là vật đại bổ. Trùng Vương vẫn truy đuổi, chỉ là tốc độ của nó thực sự quá chậm, bị bỏ lại càng ngày càng xa, cuối cùng chỉ còn là một chấm nhỏ. Thở hổn hển, Cảnh Nguyên Thắng và Thạch linh đã bay đến lối vào tầng thứ ba. Lúc này còn rất nhiều người đang chờ ở đó, thấy họ trở về, đều lộ vẻ tò mò, muốn biết trong thần miếu có phát hiện gì. Nhưng những người tinh ý lập tức nhận ra, trước đó có ba Sinh Hoa Cảnh đi cùng, giờ chỉ còn Cảnh Nguyên Thắng trở về, điều này có ý nghĩa gì?
"Cảnh đại nhân!" Có người không hiểu phong tình, tập trung lại muốn hỏi. Đùng, Cảnh Nguyên Thắng lập tức quất tới, đánh bay người kia, sau đó trực tiếp tiến vào đường nối, trở lại tầng thứ hai. Lăng Hàn cười ha hả: "Nếu không muốn chết, mau rời đi. Đừng hỏi gì cả, ta không có thời gian giải thích với các ngươi!" Nói xong, hắn cùng Nhạc Khai Vũ, Quảng Nguyên cũng tiến vào tầng thứ hai. Ở thang lầu tầng thứ hai, vẫn có bảy sinh vật lông đỏ kỳ quái canh giữ, nhưng Cảnh Nguyên Thắng là người đầu tiên xuất hiện, nên bảy sinh vật đó đều đuổi theo hắn. Phát hiện ra Lăng Hàn và đồng đội xuất hiện, có bốn sinh vật tiếp tục truy kích Cảnh Nguyên Thắng, còn ba con thì chạy trở lại, gầm gừ với Lăng Hàn.
"Hét cái gì!" Lăng Hàn lao tới, ánh kiếm quét ra, phốc phốc phốc... ba con sinh vật lông đỏ bị chém thành mảnh vụn. Hắn không ngừng lại một khắc, tiếp tục lao về phía trước. Con Trùng Vương kia quá mạnh, nếu bị đuổi kịp, chắc chắn lành ít dữ nhiều. Đằng sau hắn, những người khác cũng chạy ra. Dù không biết tại sao phải chạy, nhưng ngay cả cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng chạy trối chết, hiển nhiên nơi đây cực kỳ hung hiểm. Đột nhiên, chỉ thấy một đám mây đen cuồn cuộn kéo tới, mọi người cả kinh, đó là bầy Hấp Huyết Trùng! Ngay lúc mọi người chuẩn bị chiến đấu, cảnh tượng quái dị xuất hiện: bầy trùng này lại không để ý đến họ, mà bay về phía bậc thang, đồng loạt bay vào tầng thứ ba.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lăng Hàn lại biến sắc, đột nhiên kêu lên: "Tiểu Thạch nhanh lên, lấy hết tốc độ tiến về phía trước!" Bầy trùng kia tiến vào tầng thứ ba, rất có thể là bị Trùng Vương chỉ huy, mà dù đại gia hỏa đó hành động chậm chạp, nhưng nếu được bầy trùng nâng lên thì sao? Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên cũng nghĩ đến khả năng này, nhất thời sợ đến mặt trắng bệch, vội vã nhảy lên Thạch linh. Tên to xác này không bay, mà dồn lực vào hai chân, vèo... nhảy ra hơn trăm trượng. Bay không phải là nhanh nhất, chỉ có lợi thế khi vượt qua địa hình cao, ở vùng đất bằng phẳng, đối với Thạch linh mà nói, rõ ràng dựa vào hai chân bùng nổ sẽ nhanh hơn.
Những người khác đều không rõ, sao ba người Lăng Hàn lại bị dọa đến mức đó, lại điều khiển một con rối Sinh Hoa Cảnh chạy trốn. Có mấy người thông minh, nghĩ đến ngay cả hai cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng chết trong đó, trong tầng thứ ba có thể ẩn chứa quái vật đáng sợ gì. Họ không do dự nữa, vội vã lấy linh phù dán lên người, tăng tốc, lao về tầng thứ nhất. Cũng có vài người không nỡ lãng phí, vẫn đi theo tốc độ bình thường. Bầy sâu từ tầng thứ ba trở về, vô số con sâu quay quanh một khối hổ phách, nâng nó lên, với tốc độ cực nhanh đuổi theo mọi người.
Mấy người lạc ở phía sau bị bầy sâu vây quanh, Trùng Vương ra tay, trong nháy mắt liền hút khô những người đó. Bầy sâu hầu như không dừng lại, tiếp tục đuổi theo. Ong ong ong... trong hắc miếu ven đường, từng bầy sâu bay ra, gia nhập đội ngũ của Trùng Vương, khiến đại quân này càng thêm kinh người, cũng dọa những người phía sau hồn xiêu phách lạc, liều mạng chạy trốn. Thạch linh nhanh chóng lao đi, rất nhanh thì sánh vai với Cảnh Nguyên Thắng, khiến cường giả Sinh Hoa Cảnh này hung mang mãnh liệt, rất có ý định ra tay, giữ ba người Lăng Hàn lại. Khi đang bị truy đuổi, không cần ngươi chạy trốn nhanh nhất, chỉ cần có người chậm hơn ngươi là được.
Để ba người Lăng Hàn ở lại, tự nhiên có thể giúp hắn tranh thủ thêm thời gian. Nhưng nghĩ tới Thạch linh đáng sợ, hắn vẫn bỏ đi ý nghĩ ra tay, dồn toàn bộ nguyên lực vào việc chạy trốn. Lối vào tầng thứ nhất đã ở ngay trước mắt. Thở hổn hển, họ đồng loạt tiến vào, sau đó chạy ra ngoài. "Không được, Lưu cô nương đâu!" Nhạc Khai Vũ đột nhiên thầm nghĩ, trước kia Lý Tư Thiền không phải ở lại tầng thứ nhất sao? "Không có chuyện gì, nàng đã sớm rời đi." Lăng Hàn thuận miệng nói. Nhạc Khai Vũ nửa tin nửa ngờ, nhưng Lăng Hàn đã nói như vậy, hắn cũng chỉ đành tin tưởng.
Không lâu sau, chỉ thấy những người khác cũng từ trong cửa vào trốn thoát, mà vẻn vẹn chỉ mấy giây sau, Hấp Huyết Trùng liên miên bay ra, phô thiên cái địa. Mà ở cuối cùng, là hơn trăm Trùng Vương to bằng nắm tay, quay quanh hổ phách, nâng con siêu cấp Trùng Vương kia. Oanh, bầy sâu tứ tán, chia ba lối vào bay đi. Ba người Lăng Hàn trên lưng Thạch linh, nhắm một đường chạy ra khỏi thần miếu, xuất hiện ở đáy hồ. Lúc này họ không có thời gian chậm rãi leo vách núi, Thạch linh bay lên không, mang theo họ lên bờ. Lúc này, còn có ít người chạy tới, đang dùng vẻ mặt chấn động nhìn thần miếu trong hồ. "Chạy mau, phía dưới có một tên to xác, nếu không chạy liền mất mạng!" Lăng Hàn hét lớn. "Là Lăng đại sư!" Có người nhận ra Lăng Hàn. Thấy Lăng Hàn chạy trốn gấp như vậy, có mấy người lựa chọn tin tưởng, nhưng có mấy người thì khịt mũi khinh thường, không chỉ không có ý định rời đi, còn muốn xuống tìm tòi. Chỉ một khắc sau, liền thấy vô số Hấp Huyết Trùng bay ra, và khi những Trùng Vương kia xuất hiện, thì một cuộc tàn sát là không thể tránh khỏi.