Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Vài phút sau khi Lăng Hàn đặt chân vào thần miếu, Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên cũng kịp theo đến, tốc độ của họ không nhanh, bởi lẽ đã có bốn đội ngũ khác tiến vào từ ba lối khác nhau. Lăng Hàn không chần chừ, bước qua một cánh cửa lớn. Ba người kia vội vã theo sau, dường như vô thức đặt niềm tin vào Lăng Hàn, xem anh như người dẫn đường đáng tin cậy.
Bên trong thần miếu chìm trong bóng tối dày đặc, nhưng với thị lực của Thần Thai Cảnh, họ vẫn có thể nhìn rõ trong phạm vi mười trượng. Riêng Lăng Hàn, nhờ tu luyện Chân Thị Chi Nhãn, tầm nhìn của anh vượt xa đồng cấp, xuyên thấu đến trăm trượng. Căn phòng rộng lớn đến choáng ngợp, trống rỗng không một cây cột, nhưng trần nhà chỉ cao ba trượng, vách tường xám đen tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ cần một bước chân mạnh cũng đủ tạo ra tiếng vọng kéo dài.
Nơi này quá đỗi trống trải, không có gì đáng chú ý. Họ tiếp tục tiến bước, tin rằng nếu tầng này không có gì, thì sẽ có tầng thứ hai, thứ ba. Với chiều cao của thần miếu, hẳn phải có hàng trăm tầng. Vì không gian rộng lớn và không vật cản, họ nhanh chóng đến trung tâm, nơi có một dãy bậc thang dẫn lên tầng hai. Rõ ràng, họ không phải những người đầu tiên, vì bốn nhóm đã vào trước đang tụ tập ở đây, nhưng không ai dám bước lên.
Trên bậc thang, sáu thi thể khô héo nằm la liệt. Đó chính là những người đã bị cuốn vào hồ nước trước đó! Tất cả đều đã chết, với tử trạng kinh hoàng, như thể bị rút cạn toàn bộ sự sống, hóa thành thây khô. Lăng Hàn nhận ra họ qua trang phục, còn khuôn mặt đã biến dạng đến mức không thể nhận dạng. Điều kỳ lạ là, trong không gian trống trải này, nếu có một trận chiến ác liệt, âm thanh hẳn phải vang vọng khắp nơi. Nhưng sáu người này chết không một tiếng động, không một tiếng kêu thất thanh, không một chút gợn sóng chiến đấu nào. Điều đó nói lên hung thủ phải cực kỳ mạnh mẽ, ra tay nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Chính vì nhận thức này, những người còn lại đều chùn bước. Ai cũng biết kỳ ngộ luôn đi kèm hiểm nguy, nhưng không ai muốn vô cớ bỏ mạng. Lăng Hàn quan sát kỹ lưỡng, nhưng nơi này quá trống trải, không thể giấu bất cứ thứ gì, kể cả trên bậc thang cũng sạch bong. Vậy hung thủ ẩn mình ở đâu?
Gần như đồng thời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cuối cầu thang, nơi dẫn vào tầng hai. Nếu hung thủ ẩn nấp ngay lối vào tầng hai, thừa cơ hạ sát sáu người cùng lúc rồi bỏ lại thi thể, thì sao? Một khả năng không thể loại trừ.
"Ồ, còn thiếu mất một người!" Một giọng nói đột ngột vang lên. "Tuy tôi không nhớ rõ tổng cộng có bao nhiêu người bị cuốn vào, nhưng tôi nhận ra một người trong số đó, thi thể của hắn tuyệt không có ở đây!" Điều đó có nghĩa là người kia đã trốn thoát? Tầng một không thể giấu người, vậy hắn chỉ có thể tiến vào tầng hai.
Suy nghĩ là vậy, nhưng không ai dám hành động liều lĩnh. Lỡ hung thủ vẫn còn mai phục ở lối vào tầng hai, sẵn sàng giáng một đòn sấm sét thì sao? Ta ở ngoài sáng, địch ở trong tối, quá nguy hiểm. Nhưng Lăng Hàn không muốn lãng phí thời gian, anh nhanh chân tiến lên, với sự tự tin tuyệt đối vào bản thân.
"Không hổ là Lăng đại sư, thật can đảm!" Mọi người đồng thanh tán dương, nhưng không ai thật lòng, chỉ muốn đẩy Lăng Hàn đi tiên phong. Lăng Hàn đương nhiên không để tâm, anh quá tò mò, rốt cuộc trong miếu thờ Thần giới này ẩn giấu điều gì mà lại bị chôn vùi dưới đáy hồ?
Anh tiến đến bên cạnh, mọi thứ vẫn bình thường. Anh bước lên bậc thang, vẫn bình thường. Nguy hiểm chỉ có thể đến từ lối vào tầng hai. Lúc này, hầu hết mọi người đều có chung nhận định đó. Lý Tư Thiền, Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ càng thêm căng thẳng, nắm chặt tay, mắt mở to. Một bước nữa, Lăng Hàn sẽ đặt chân vào tầng hai.
Lăng Hàn tạm dừng, ngẩng đầu nhìn lên. Cuối cầu thang là một vòng xoáy sáng đen thẫm, từ đây không thể nhìn rõ bên trong. Có vẻ như không thể biết tình hình tầng hai nếu không bước vào.
"Hàn thiếu!" Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên đồng thanh kêu lên, đầy lo lắng.
Lăng Hàn gật đầu, đột nhiên dậm mạnh chân, thân hình anh vụt đi như mũi tên, nhanh chóng lao vào vòng sáng. Nếu chỉ thò đầu vào xem xét, quá nguy hiểm, gần như không có khả năng phòng ngự khi bị đánh lén. Vút, thân ảnh anh lóe lên, đã xuất hiện trong một không gian hoàn toàn khác.
Môi trường nơi đây tối tăm, nhưng sáng hơn tầng một rất nhiều, ít nhất thị lực của Thần Thai Cảnh bình thường cũng có thể nhìn xa ngàn trượng. Một vùng hoang vu hiện ra, mặt đất dưới chân anh hoàn toàn là màu đỏ sậm, như thể được nhuộm bằng máu tươi. Hít một hơi lạnh, để nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng lớn như vậy, cần bao nhiêu máu tươi? Hơn nữa, nơi này cực kỳ rộng lớn! Lăng Hàn đưa mắt nhìn, bầu trời nơi đây cao hơn ngàn trượng, đã vượt quá giới hạn của một thần miếu thông thường. Đây là một tiểu thế giới, bị đại năng dùng bí pháp nén không gian mà thành.
Ý nghĩ còn chưa dứt, một âm thanh "ong ong ong" truyền đến. Vô số chấm đen nhỏ từ mặt đất bay lên, nhào về phía anh. Với thị lực kinh người, Lăng Hàn quét qua liền thấy rõ: đó là từng con phi trùng, hình dáng như muỗi, vòi dài nhọn hoắt, tiếng đập cánh đồng loạt tạo nên âm thanh ong ong ghê rợn. Hóa ra, không phải mặt đất bị máu tươi nhuộm đỏ, mà là bị bao phủ dày đặc bởi những con phi trùng này! Khi chúng bay lên, mặt đất mới lộ ra màu vàng đất bình thường.
Trong khoảnh khắc, Lăng Hàn hiểu ra. Những người xấu số kia chính là bị những con trùng này hút cạn máu. Kẻ thủ ác đã lộ diện. Không biết mới là đáng sợ nhất, nhưng một khi đã biết chân tướng, Lăng Hàn lại cảm thấy nhẹ nhõm. Anh "Oanh" một tiếng, phát động Dị Hỏa. Ngọn lửa bùng lên, "xì xì xì", những con phi trùng phát ra tiếng rít thê lương, hơn một nghìn con bị đốt thành tro bụi, rơi xuống.
Nhưng càng nhiều phi trùng hơn kéo tới, hung hãn không sợ chết, thậm chí lợi dụng đồng loại để yểm hộ, xuyên qua ngọn lửa, trực tiếp nhào đến trước mặt Lăng Hàn. "Ngược lại ta muốn xem răng của các ngươi ra sao." Lăng Hàn khẽ mỉm cười. Chỉ cần không phải gặp phải những đối thủ như Hổ Nữu, anh không tin có ai cùng cấp có thể làm tổn thương Thiết Bì Thể của mình. Quả nhiên, những con phi trùng đâm vòi vào da thịt anh, nhưng vòi của chúng chỉ gãy vụn, căn bản không thể xuyên thủng. Tuy nhiên, Lăng Hàn vẫn cảm thấy hơi nhói, chứng tỏ những chiếc vòi đó vẫn có chút tác dụng. Điều này thật đáng kinh ngạc, bởi thể phách của anh hoàn toàn không thua kém trân kim cùng cấp, vậy mà vẫn cảm thấy đau, cho thấy lực phá hoại của những con phi trùng này khủng khiếp đến mức nào.
Chẳng trách sáu người kia chết ngay lối vào. Hẳn là họ vừa tiến vào tầng hai liền gặp phải sự tấn công của Hấp Huyết Trùng, lại không có khả năng phòng ngự như Lăng Hàn, nên đã cố chạy về tầng một, nhưng không kịp, đã bị hút sạch máu trước khi thoát ra.
Lăng Hàn rút kiếm tấn công. Ma Sinh Kiếm vung ra mười đạo kiếm khí, không cần chạm trực tiếp, sức phá hoại mạnh mẽ của chúng đã đủ để làm những con phi trùng tan nát từ khoảng cách hai ba thước. Dị Hỏa bùng lên, sức công phá càng thêm đáng sợ. Chỉ trong một hai phút, Lăng Hàn đã tiêu diệt hàng vạn Hấp Huyết Trùng, nhưng dường như chúng vô cùng vô tận, càng ngày càng nhiều bay lên. Lăng Hàn kinh ngạc, trong phạm vi này đều chật ních Hấp Huyết Trùng, tổng số có lẽ phải lên đến hàng ức? Thể phách anh quả thực mạnh mẽ, nhưng nếu bị hàng trăm triệu con Hấp Huyết Trùng liên tục đâm chích, e rằng cũng sẽ bị xuyên thủng. Đây là một ổ Hấp Huyết Trùng, ngay lối vào tầng hai, quá trùng hợp, chẳng lẽ không cho ai thông qua sao?
Lăng Hàn hơi chần chừ. Tử chiến hiển nhiên không phải là thượng sách. Dù sức chiến đấu cá thể của Hấp Huyết Trùng chỉ ngang Linh Hải tầng chín, hiếm có con đạt đến Thần Thai Cảnh, nhưng tổng hợp lại, bất kỳ Thần Thai Cảnh nào cũng phải rùng mình. Anh quyết định tạm thời rút lui. Đây không phải chuyện của riêng anh, tự nhiên không cần một mình liều chết. Đáng tiếc, trong Hắc Tháp, Thạch Linh vẫn đang từ từ hồi phục. Sau khi ăn một đòn của cường giả Linh Anh Cảnh, dù có sức hồi phục mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể phục hồi ngay lập tức. Với sức chiến đấu hiện tại của Lăng Hàn, muốn diệt sạch Hấp Huyết Trùng ở đây có chút khó khăn, nhưng muốn xông qua thì dễ dàng.
Anh chém bay bầy phi trùng, quay trở lại tầng một. Trước mắt bỗng tối sầm, anh đã xuất hiện ở tầng một. "Đi ra!" Mọi người kinh ngạc thốt lên. "Thế nào, thế nào, bên trong rốt cuộc là gì?" Tất cả nhao nhao hỏi. Lăng Hàn không để ý. "Này này này, Lăng đại sư, chẳng lẽ ngươi dò thăm được tình báo không thể chia sẻ với mọi người sao?" Có người trách cứ. "Phải, hiện tại mọi người vai kề vai chiến đấu, ngươi có tình báo lại không nói, cũng quá không phóng khoáng, căn bản không có một chút phong thái của đại sư." "Nhìn lầm ngươi rồi!"
Lăng Hàn cười gằn. Những người này dám trách cứ anh, là vì cảnh giới của anh không cao, bên cạnh lại không có cường giả đi theo. Bằng không, dù là một Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm cũng không thiếu cường giả Sinh Hoa Cảnh hộ tống, tiểu bối nào dám làm càn trước mặt anh. Anh quét mắt nhìn mọi người một vòng rồi nói: "Muốn biết, tự mình vào xem!" Tất cả mọi người giận dữ, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá hẹp hòi. Rõ ràng đã vào rồi, sao không chia sẻ tình báo với họ? Hơn nữa, nhìn dáng vẻ chật vật của Lăng Hàn, hiển nhiên bên trong tràn ngập nguy hiểm. Họ tự nhiên muốn biết bên trong rốt cuộc là hoàn cảnh gì, phải đối mặt với cái gì, để có sự chuẩn bị mới đi vào.
"Lăng đại sư, ngươi thật quá đáng!" "Đồng sức đồng lòng, ngươi không nên ích kỷ như vậy!" Mọi người tiếp tục chỉ trích, vẫn muốn dùng sức ép tập thể để buộc Lăng Hàn vào khuôn phép. "Ngớ ngẩn!" Lăng Hàn vốn định nhắc nhở mọi người một chút, nhưng giờ lại thay đổi ý định. Những người này sống hay chết, có liên quan gì đến anh? Anh đi đến bên cạnh ba người Lý Tư Thiền, thấp giọng nói: "Tầng hai là một không gian đặc biệt rộng lớn, có Hấp Huyết Trùng đáng sợ. Những người kia chính là bị Hấp Huyết Trùng hút sạch huyết dịch mà chết."
Không cần Lăng Hàn nói chiến đấu với Hấp Huyết Trùng kịch liệt thế nào, chỉ cần nhìn sáu thây khô kia là đủ biết Hấp Huyết Trùng đáng sợ đến mức nào. Ba người đều lộ vẻ kinh sợ. Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên còn đỡ, họ biết Lăng Hàn có Hắc Tháp, cùng lắm thì trốn vào trong là được. Nhưng Nhạc Khai Vũ thì thật sự nhíu mày. "Vậy làm sao bây giờ?" Nhạc Khai Vũ hỏi. Lăng Hàn cười nói: "Chờ!" Chờ cho đến khi Thạch Linh phục hồi, một cường giả Sinh Hoa Cảnh có thể dễ dàng trấn áp tất cả.
Điều kỳ lạ là, anh chạy ra, nhưng Hấp Huyết Trùng không đuổi theo, dường như chúng không thể vượt qua cánh cửa đó. Mà những người khác đều là thiên tài tinh anh của mỗi tông môn, trên người hẳn mang theo linh phù, pháp chỉ có sát thương lớn, vừa vặn để họ đi tiêu hao một chút. Lăng Hàn không nói gì, những người khác cũng không làm gì được. Ai có thể buộc một Đan Sư Thiên Cấp phải mở miệng chứ? Lúc này, càng ngày càng nhiều người tiến vào thần miếu, từng nhóm tụ tập lại. Rất nhiều cường giả Sinh Hoa Cảnh đã tiến vào bí cảnh, nhưng đều không xuất hiện ở gần đây, bởi vậy nơi này đều là Thần Thai Cảnh. Số lượng Linh Hải Cảnh thì tương đối ít, Dũng Tuyền Cảnh thì chỉ có Lý Tư Thiền. Cũng phải, thực lực quá thấp dù phát hiện bảo vật cũng không giành được, chỉ có thể mượn hoàn cảnh nơi này tu luyện, ra ngoài sao cũng có thể tăng lên một hai cảnh giới nhỏ.
"Đi, đã có người xông vào lại sống sót đi ra, chẳng lẽ chúng ta không đi?" Có người bắt đầu kết nối các nhóm, muốn xông vào tầng hai. "Phải, mọi người đều là Thần Thai Cảnh, hắn đi được, ta cũng đi được!" Những người này đều trẻ tuổi bồng bột, bề ngoài không dám trở mặt với Lăng Hàn, nhưng không ai phục, dồn dập rêu rao. Cuối cùng, một đội ngũ hơn trăm người hình thành, quyết tâm xông vào tầng hai. Họ cũng không ngốc, tiên phong mở đường là một đại hán khôi ngô chuyên tu công pháp Thổ hệ, thể phách cực kỳ mạnh mẽ, lại được người khác cho mượn linh khí phòng ngự. Họ nghĩ rằng dù có một cường giả Sinh Hoa Cảnh mai phục phía trên, thì cũng có thể đỡ được một đòn mà không chết.
Những người này xông vào, không còn âm thanh nào phát ra nữa. Lối vào ngăn cách hai thế giới, bất luận ánh sáng hay âm thanh đều không thể truyền ra. Chờ một lát, ý thức của Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp, thấy Thạch Linh đã hoàn toàn tái tạo và phục hồi sức sống, liền cười nói: "Đi, chúng ta cũng nên vào thôi. Tư Thiền, ngươi ở lại bên ngoài." Thừa dịp Nhạc Khai Vũ xoay người, anh trực tiếp thu Lý Tư Thiền vào trong Hắc Tháp. "Ồ, Lý cô nương đâu?" Nhạc Khai Vũ quay người lại, không thấy Lý Tư Thiền thì rất kinh ngạc. "Đi ra ngoài rồi." Lăng Hàn thuận miệng nói. "Nhanh như vậy?" Nhạc Khai Vũ kinh ngạc thốt lên, làm sao có thể, hắn chỉ vừa xoay người mà thôi. Lăng Hàn gật đầu. Quảng Nguyên thì cố nhịn cười.
Lăng Hàn đi trước, ba người nối đuôi nhau bước lên bậc thang, tiến vào tầng hai. Nhất thời, một trận người trùng đại chiến xuất hiện trước mắt họ. Vô số Hấp Huyết Trùng bay lượn trên bầu trời, tấn công các võ giả nhân loại. Dưới đất, xác trùng chất dày đặc, và phía nhân loại cũng đã có hơn hai mươi người chết, không ai không bị hút thành thây khô.
Khi số lượng Hấp Huyết Trùng chết càng ngày càng nhiều, phi trùng trong khu vực này cũng bắt đầu bạo động. Trong chu vi hơn một dặm, tất cả Hấp Huyết Trùng đều vọt lên, xoay quanh trên bầu trời, hóa thành một cơn lốc xoáy khổng lồ đánh về phía mọi người. Đây là một phong cách chiến đấu hoàn toàn khác. Trước đó, Hấp Huyết Trùng dựa vào số lượng, từ mọi góc độ phát động tấn công, nhưng về bản chất vẫn là tự phát, không thể gọi là hợp tác. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Hàng trăm triệu Hấp Huyết Trùng hóa thành một thể thống nhất, bắn về phía mọi người.
Hấp Huyết Trùng bay múa đầy trời, như một dịch châu chấu khổng lồ, chỉ có điều chúng không ăn hoa màu, mà là máu tươi! Cơn lốc xoáy càn quét qua, lập tức từng bộ thi thể bị hút khô bị ném ra ngoài, không ai là đối thủ. Sự kết hợp như vậy không phải là sự chồng chất sức mạnh đơn thuần, mà là tăng lên gấp mấy lần, vô hạn tiếp cận cảnh giới Sinh Hoa Cảnh!
Các võ giả còn lại hoảng hốt, dồn dập tung ra tuyệt chiêu bảo mệnh, xé ra từng tờ linh phù, từng đạo pháp chỉ bay lên. Những thứ này vốn dĩ nên được dùng vào thời điểm tranh giành chí bảo, nhưng bây giờ ai còn để ý chứ? Mạng không còn, vậy mọi thứ đều chấm dứt. Oanh, trong khoảng thời gian ngắn, khí thế bên phía võ giả nhân loại như cầu vồng. Mặc cho ngươi tiếp cận Sinh Hoa Cảnh thì đã làm sao, linh phù do Sinh Hoa Cảnh chế tạo cũng có thể chống đỡ, mà pháp chỉ của Linh Anh Cảnh càng có thể trực tiếp đánh giết Sinh Hoa Cảnh. Những Hấp Huyết Trùng kia hiển nhiên không phải yêu trung vương giả, làm sao có thể chịu nổi sự oanh tạc điên cuồng như vậy? Cả bầy trùng gần như bị tiêu diệt sạch trong nháy mắt.
Vù, một con Hấp Huyết Trùng to bằng đầu người từ trong "lốc xoáy" loạng choạng bay ra, đôi cánh có chút rách nát, miễn cưỡng vẫn còn có thể bay lượn. Lại còn có một con cá lọt lưới? "Hẳn là Trùng Vương." Lăng Hàn nói. Chính là con Trùng Vương này xuất hiện, mới thay đổi phong cách chiến đấu của bầy trùng. Trước đó, vô số Hấp Huyết Trùng chỉ hành động theo bản năng, nhưng nó đã tập hợp tất cả lại thành một khối, tiến hành chiến đấu dưới sự chỉ huy của nó, uy lực tăng lên vài cấp độ. Nhưng cũng chính vì nó tập hợp tất cả phi trùng lại một chỗ, mới cho mọi người cơ hội "một lưới bắt hết", chỉ có nó may mắn thoát khỏi. Thần Thai tầng chín! Con Trùng Vương này một là thực lực đủ mạnh, hai là trốn ở trung tâm, bị xung kích nhỏ hơn rất nhiều, bởi vậy mới có thể sống sót.
Trùng Vương dùng ánh mắt căm hờn nhìn chằm chằm mọi người, nhưng không tấn công, trái lại đập cánh bay lên càng ngày càng cao, muốn bỏ trốn. "Chạy được sao?" Tất cả mọi người hừ lạnh, ra tay tấn công. Nhất thời, kiếm khí, đao khí bay ngang, hướng về giữa bầu trời mà quét qua. Nhưng Trùng Vương dù sao cũng là Thần Thai tầng chín, nó mở ra một tấm chắn màu đen, cản lại công kích của mọi người, tiếp tục bay cao. Khi đạt đến độ cao nhất định, mọi người cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, dù sao chưa vào Sinh Hoa Cảnh, đối phó đối thủ biết bay sẽ rất bất đắc dĩ.
Trùng Vương nhìn mọi người. Những kẻ này đã giết hại con dân của nó, nó nhất định sẽ trở lại, giết chết tất cả những nhân loại kia. Không cần quá lâu, rất nhanh nó sẽ sinh sôi nảy nở ra lượng lớn đời sau. Nó thu hồi ánh mắt, lần thứ hai vỗ cánh, muốn tìm một nơi an toàn, lần nữa lớn mạnh đại quân của nó.
Xoạt xoạt xoạt, một đạo kiếm khí sắc bén như cắt ngang không gian bay tới, óng ánh phát quang! Trùng Vương ban đầu khinh thường, độ cao như vậy căn bản không ai có thể làm tổn thương nó. Nhưng ngay khoảnh khắc kiếm khí cắt tới, nó liền biết mình đã sai lầm lớn, đặc biệt lớn. Phốc, kiếm khí lướt qua, hai cánh tàn tạ của nó bị cắt đứt. Nó kinh ngạc nhìn những nhân loại phía dưới, tuyệt đối không thể tin được sẽ có một chiêu kiếm kinh diễm tuyệt luân như vậy! Và nó cũng không còn cách nào duy trì trạng thái bay lượn, từ giữa bầu trời rơi xuống.
Lăng Hàn cười nhạt, thu hồi Ma Sinh Kiếm. "Giết!" Mọi người lao ra, chỉ hai ba chiêu đã đánh giết con Trùng Vương này. Đáng tiếc, mặc dù nó là yêu thú Thần Thai tầng chín, nhưng quá dơ bẩn và ghê tởm, không ai hứng thú với máu thịt của nó. Bởi vậy, sau khi xác định con Trùng Vương đã chết, mọi người liền không nhìn nó nữa. Họ đều nhìn Lăng Hàn. Vừa nãy chiêu kiếm đó khiến họ rùng mình. Trùng Vương bay cao như vậy, nhưng kiếm khí của Lăng Hàn vẫn có thể làm tổn thương nó. Mặc dù cánh là nơi yếu ớt nhất, nhưng vẫn khiến người ta kinh ngạc không ngớt.
Lăng Hàn đi đến bên cạnh Trùng Vương, dùng kiếm mổ xác, nhìn xuống. Yêu thú này căn bản không có xương, tự nhiên sẽ không có cốt văn, mà cánh, vỏ ngoài cũng không có tồn tại tương tự. Quả nhiên, đây không phải cấp bậc vương giả, không có cốt văn là bình thường. Mọi người đã dồn dập lên đường, mỗi người đều cảm thấy hứng thú với nơi này, muốn tìm hiểu ngọn ngành.
Nơi này rất quái lạ. Họ rõ ràng là từ trung tâm của tầng thứ nhất đến, nhưng hiện tại lại đứng sát vách tường màu vàng, giống như đã đi đến một bên của thần miếu. Nhưng không gian lớn như thế vốn đã không hợp lý, thêm nhiều điểm kỳ lạ nữa cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Bởi vì chỉ có một hướng có thể đi, ba người Lăng Hàn cũng theo sau đám đông, bước về phía trước.
Đi đại khái gần hai mươi phút, phía trước đột nhiên xuất hiện một kiến trúc, hình dáng giống tòa thần miếu bên ngoài như đúc, nhưng nhỏ hơn nhiều, đại khái chỉ cao mười trượng, hơn nữa toàn thân màu đen, mặt khác, chỉ có một mặt có thể đi vào. Mọi người dồn dập ngừng chân. Đột nhiên phát hiện một tòa kiến trúc, tự nhiên sẽ sinh ra kích động muốn vào xem một chút. Chỉ là, nơi này rất quỷ dị, tất cả mọi người không dám bất cẩn, không ai nguyện ý làm chim đầu đàn, làm người đầu tiên tiến vào.
"Ong ong ong," âm thanh kỳ dị vang lên. Lăng Hàn biến sắc nói: "Không được, nơi này còn có Hấp Huyết Trùng!" Khi tiếng nói của anh vừa dứt, chỉ thấy một mảnh hắc vân từ trong miếu bay ra, phô thiên cái địa, bao phủ về phía mọi người. "Không xong!" Mọi người kinh ngạc thốt lên. Lúc trước đối phó bầy trùng thứ nhất, họ đã dùng hết lá bài tẩy, hiện tại lại đến một đợt, chuyện này làm sao chơi?
Bầy trùng đã kéo tới, mọi người dồn dập ra tay, cũng không thể ngồi chờ chết. Chỉ một lát, tất cả mọi người dồn dập lùi về sau. Số lượng bầy sâu này thậm chí còn nhiều hơn bầy trước, mà thực lực của mọi người lại giảm xuống, bởi vậy tự nhiên chỉ có vừa đánh vừa lui. "Đi, chúng ta vào trong miếu!" Lăng Hàn quyết định không lùi mà tiến tới. Ở trong đó không gian nhỏ hẹp, ngược lại có thể suy yếu ưu thế số lượng của bầy sâu.
Ba người đều tiến vào hắc miếu. Nơi đây chỉ có một tầng, cực kỳ trống trải, ở chính giữa có một bệ đá, trên tảng đá là một bộ di thể, hiện tại chỉ còn lại bạch cốt. Đây là vật cống hiến dùng để tế tự? Vậy bầy sâu kia là chuyện gì xảy ra? "Lăng đại sư, ngươi đừng sững sờ a!" Nhạc Khai Vũ hét lớn. Hắn và Quảng Nguyên đang ác chiến, nhưng Lăng Hàn lại nhìn bộ di cốt kia nhập thần, khiến áp lực của họ đột ngột tăng lên.
"Huyết chiến có thể tăng thực lực của các ngươi." Lăng Hàn cười nói, nhanh chân đi đến bên cạnh bộ di cốt kia. Nhưng còn chưa đến gần, anh lại cảm giác được một luồng uy thế không tên, như muốn đập vỡ thân thể anh. Thật đáng sợ! Lăng Hàn lộ vẻ khiếp sợ. Khi bộ di cốt này còn sống tuyệt không đơn giản, ít nhất cũng phải là Phá Hư Cảnh, mới có thể làm thần thức của anh như bị đao kiếm cắt xé. Thậm chí, còn có thể là tồn tại Thần Cảnh!
Đây là một bộ Thần cốt, tuy không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, nhưng Thần tính vẫn còn lưu giữ. Hơn nữa, đây tuyệt không phải di cốt của Nhân loại bình thường. Trán có sừng! Rất rõ ràng, chiếc sừng kia đã bị bẻ gãy, chỉ để lại gần nửa đoạn trên trán của nó. Ngoài ra, xương đùi, xương tay cũng bị bẻ gãy. Nỗi đau đớn có thể tưởng tượng được khi vị Thần linh này còn sống, trên cánh tay, trên đùi đều có lưỡi đao sắc bén đâm xuyên.
"Đây không phải Nhân loại, lẽ nào là yêu thú hóa hình?" Trái tim Lăng Hàn đập thình thịch. Anh từng đọc cổ tịch, trong đó nói rằng nếu yêu thú bước vào Thần cấp, có thể lột bỏ yêu thân, hóa thành hình người. Hiện tại có một số Nhân loại mang trong mình huyết mạch của Đại Yêu thượng cổ, như Phong Viêm. Vậy rất có khả năng đây là yêu thú thành Thần hóa hình, sau đó cùng Nhân loại sinh ra đời sau, từ đó di truyền huyết mạch yêu thú. Bất kể thế nào, đây là một bộ bảo cốt!
Lăng Hàn không nói hai lời, định thu bộ di cốt vào Hắc Tháp, nhưng anh lập tức phát hiện không thể. Chuyện gì xảy ra vậy, vật phẩm Thần cấp không thể thu vào Hắc Tháp sao? Không đúng. Anh lập tức phát hiện, một con Hấp Huyết Trùng to bằng nắm tay từ trong di cốt bay ra, hai mắt theo dõi anh, tỏa ra hàn khí kinh người. Sinh Hoa Cảnh! Lăng Hàn đột nhiên hiểu ra. Lẽ nào những Hấp Huyết Trùng kia đều là do thi thể của Thần linh mà sinh ra? Vì lẽ đó, chúng mới có thể không sợ uy thế của Thần linh, cũng không cần lo lắng không có đồ ăn mà chết đói. Chúng bình thường liền nghỉ trong di cốt, rút lấy khí tức của Thần linh. Mẹ nó, đây rốt cuộc là cái địa phương quỷ quái gì, lại dùng Thần linh để tế tự?
"Mẹ ơi!" Nhạc Khai Vũ sợ đến rít gào. Họ đang cố gắng ngăn chặn Hấp Huyết Trùng từ bên ngoài, dựa vào lối đi hẹp hiện tại miễn cưỡng có thể bảo toàn. Nhưng Lăng Hàn lại gặp một con Trùng Vương, hơn nữa còn là Sinh Hoa Cảnh! "Chớ sốt sắng, các ngươi tiếp tục đối phó con nhỏ, con lớn này giao cho ta." Lăng Hàn cười nói, tay phải giương lên. Thạch Linh bị anh kéo ra. Lúc này, Thạch Linh đã hoàn toàn hồi phục. Mặt đất thâm hậu, nó đản sinh ra Thạch Linh cũng kế thừa ưu điểm này, sức phòng ngự kinh người, sức hồi phục cũng kinh người. Chỉ cần không bị đánh chết tại chỗ, chẳng mấy chốc sẽ hồi phục như thường.
"Ngang!" Thạch Linh vừa xuất hiện liền rống to với Trùng Vương, sóng âm như đao. Trùng Vương tuy nhỏ, nhưng thực lực Sinh Hoa Cảnh bày ra đó, căn bản không sợ. Hai cánh rung lên, "ong ong ong"... phất lên hai luồng gió xoáy, nghênh về phía sóng âm. "Phốc phốc phốc phốc," gió xoáy và sóng âm va chạm, nhấc lên làn sóng chấn động. Sóng âm của Thạch Linh rõ ràng chiếm thế thượng phong, dù bị suy yếu một chút, nhưng đã chấn nát hai luồng gió xoáy, tiếp tục đánh tới Trùng Vương.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu. Thạch Linh không phải yêu thú, mà là kỳ vật do trời sinh đất dưỡng. Về cấp bậc, nó không chỉ được xem là vương giả trong yêu thú, thậm chí còn là Vương trong các Vương. Cũng như tu ra bảy đạo kiếm khí có thể xưng kiếm trung vương giả, tu ra mười đạo cũng là vương giả, nhưng hai vương giả có thể giống nhau sao?
Trùng Vương đập cánh, tốc độ nhanh kinh người, lao thẳng tới Thạch Linh, hiển nhiên muốn bắt nạt Thạch Linh chậm chạp. Động tác của Thạch Linh quả thực không nhanh bằng Trùng Vương. Cho đến khi Trùng Vương dùng vòi xuyên đến tim, nó mới vung một cú tát. Trùng Vương đã bắt đầu hút máu. Chỉ cần hút sạch máu của đối thủ, đối thủ mạnh hơn cũng chỉ là một bộ thây khô mà thôi. Chỉ là nó hút một hơi mới phát hiện, mẹ nó, máu đâu?
Thạch Linh tát tới. Tốc độ của nó không tính nhanh, nhưng khi đánh ra công kích, vận chuyển đến cao tốc, vậy cũng nhanh đến kinh người. Trùng Vương muốn rời đi đã chậm, lập tức bị vỗ chặt cứng. Cú đánh này gần như đánh một con muỗi. Thạch Linh buông tay ra, Trùng Vương rơi xuống, nhưng chỉ rơi một nửa liền bay lên, hai mắt nhìn chằm chằm Thạch Linh, vừa căm hận vừa nghi hoặc. Hút không có máu, lẽ nào cái này đã là một cổ thây khô? Nhưng thây khô làm sao còn có thể nhảy nhót tưng bừng như vậy? Giới hạn ở hoàn cảnh sinh trưởng, dù con Trùng Vương này đã bước vào Sinh Hoa Cảnh, nhưng kiến thức vẫn rất hạn hẹp, trí tuệ cũng có hạn, nó liền bối rối.
Nó đang mộng du, nhưng Thạch Linh sẽ không mộng. Nó hét lớn một tiếng, trên đầu mọc ra ba mươi sáu sợi "tóc". Sức mạnh đất trời rung chuyển, nhất thời, chớp giật lấp lánh, theo nó đấm ra một quyền mà bay ra ngoài. Thiên Đô Lôi Cương Trận! Đáng tiếc, đây chỉ là trận pháp cấp năm, dùng đối phó Trùng Vương Sinh Hoa Cảnh, hiệu quả không cao. Thế nhưng đối phó Hấp Huyết Trùng phổ thông, vậy lực sát thương liền lớn rồi.
"Đều lại đây!" Lăng Hàn quát lên. Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên vội vã chạy tới, làm lượng lớn Hấp Huyết Trùng lao theo, nhưng đều gặp phải sức mạnh sấm sét oanh kích, trong nháy mắt liền bị đốt thành tro tàn. Đây là trận pháp xúc động, mượn sức mạnh đất trời, căn bản không cần Thạch Linh chủ động ra tay. Nó chỉ cần khống chế đừng cho Lôi Điện đánh về phía ba người Lăng Hàn là được.
"Chi! Chi!" Trùng Vương giận dữ, phát ra âm thanh chói tai. Lập tức, vô số Hấp Huyết Trùng lấy nó làm trung tâm, không ngừng hội tụ, hóa thành một cơn lốc màu đỏ. Nó muốn tập hợp lực lượng bầy sâu, gom thành nhóm, lấy nó làm trụ cột, ở giữa điều tiết, thể hiện sức mạnh của tập thể. Nhưng lập tức xuất hiện vấn đề, cái miếu này chỉ cao mười trượng. Đối với Thạch Linh cao một trượng mà nói, độ cao này vừa vặn đủ triển khai, nhưng đối với bầy sâu mà nói, quá nhỏ hẹp. Thạch Linh nhân cơ hội tấn công, lôi điện mãnh liệt. Đây đối với đồ vật tà ác có hiệu quả khắc chế mạnh mẽ. "Cơn lốc" không ngừng bị suy yếu, mà lực lượng của Thạch Linh lại không bị ảnh hưởng chút nào, tiếp tục đánh tới Trùng Vương.
Oành, một quyền oanh kích, toàn bộ bầy sâu tan loạn, Trùng Vương bay ra, phát ra tiếng kêu quái dị, có vẻ vô cùng phẫn nộ. Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Tiểu Hỏa, cũng ra giúp đỡ đi." Oanh, một đạo hỏa diễm bay ra, hóa thành dáng dấp một con tiểu Cẩu, vòng quanh chân của Lăng Hàn chạy nhảy. Khóe miệng của Lăng Hàn không khỏi co giật. Anh gọi Dị Hỏa ra là để trợ giúp Thạch Linh chiến đấu, không phải để nó học làm tiểu Cẩu. Anh đá một cước, Dị Hỏa hóa thành tiểu Cẩu liền bị anh đá bay về phía bầy sâu.
Có tảng lớn Hấp Huyết Trùng còn cho rằng Dị Hỏa là đồ ăn, dồn dập nhào tới, nhưng lúc này Dị Hỏa cũng rút đi vẻ "đáng yêu", hóa thành nhân vật đáng sợ. Oanh... hỏa diễm cuộn qua, nhất thời có tảng lớn phi trùng bị đốt thành tro tàn. Bây giờ Dị Hỏa có thể giúp Lăng Hàn luyện ra đan dược Thiên Cấp, cái này ít nhất cũng có thể sánh ngang Sinh Hoa Cảnh. Hơn nữa, hỏa diễm có thể nói là khắc tinh của bầy sâu. Tiểu Hỏa phát uy, toàn bộ bầy sâu như gặp phải thiên địch, vội vã rời xa Tiểu Hỏa, ngay cả Trùng Vương cũng lộ ra vẻ kiêng dè. Vạn vật trời sinh có tương sinh tương khắc, mà Dị Hỏa lại có khắc chế tuyệt đối với Hấp Huyết Trùng. Trùng Vương muốn đối kháng Tiểu Hỏa, vậy ít nhất ở cảnh giới nhỏ phải cao hơn năm, sáu cấp độ mới được. Hơn nữa, nơi này còn có Ngũ Hành Chi Linh khác nữa!
Thạch Linh chắn cổng, Dị Hỏa thì đóng cửa đánh chó, không ngừng tiêu diệt đại quân phi trùng. Chỉ mười mấy phút, bầy sâu chỉ còn lại Trùng Vương. Thạch Linh và Dị Hỏa đồng thời xông lên, do Thạch Linh lấy man lực áp chế Trùng Vương, Dị Hỏa theo sau thiêu đốt. Mấy phút sau, con Trùng Vương Sinh Hoa Cảnh kia cũng bị thiêu sạch, nhưng Thạch Linh chỉ bị thiêu đen mà thôi, nhẹ nhàng liền khôi phục như thường. Nếu Thạch Linh và Dị Hỏa đánh nhau, nhiệt độ cao của Dị Hỏa căn bản vô dụng với Thạch Linh. Có điều, Thạch Linh oanh kích cũng chưa chắc đánh thương Dị Hỏa không có thực thể. Hai người hẳn là kẻ này cũng không thể làm gì được kẻ kia. Đương nhiên, đây là dưới tình huống cảnh giới của hai người ngang nhau, bằng không Dị Hỏa đồng dạng có thể nấu chảy nham thạch, mà Thạch Linh cũng có thể đập diệt hỏa diễm.
"Lăng đại sư, ngươi thật là phúc vận nghịch thiên, một con rối mạnh mẽ lại thêm đoàn Dị Hỏa này, ở trong Sinh Hoa Cảnh cũng có thể nghênh ngang." Nhạc Khai Vũ thở dài nói, toát ra vẻ hâm mộ. Sinh Hoa Cảnh, vượt qua phàm tục. Đừng xem bây giờ hắn cách Thần Thai tầng chín đã không còn bao xa, khả năng là chuyện hai ba năm. Nhưng từ Thần Thai tầng chín đến Sinh Hoa Cảnh, có thể năm năm, mười năm, thậm chí hai mươi năm cũng không ngạc nhiên. Ngạo Phong dù sao cũng là thiên tài mạnh mẽ nhất của Đông Nguyệt Tông trong trăm năm qua, nhưng không phải cũng qua bốn mươi mới bước vào Sinh Hoa sao? Lão tử hắn Nhạc Chấn Sơn hiện tại vẫn là nửa bước Sinh Hoa, mà muốn bước ra nửa bước khác, có thể ngày mai, có thể hai mươi năm, cũng có thể cả đời không hy vọng.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Nhạc huynh gọi tên ta liền được, nếu không gọi ta Hàn thiếu cũng được, Lăng đại sư gì đó, thật giống như ta già lắm vậy." Nhạc Khai Vũ đương nhiên không dám gọi thẳng tên của Lăng Hàn. Đây chính là một vị Đan sư Thiên Cấp, thủ đoạn lại kinh người, ngay cả Trùng Vương Sinh Hoa Cảnh cũng có thể giết chết. Hắn cẩn thận nói: "Vậy thì gọi Hàn thiếu đi." Trong lòng Lăng Hàn cười thầm, không biết sau này Nhạc Khai Vũ biết thân phận của hắn, có thể thẹn quá thành giận hay không?
Anh lại đi tới di cốt, cố nén thống khổ như thần thức bị cắt rời, đi về phía di cốt Thần linh, thu vào Hắc Tháp. Anh thét lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, máu tươi trào ra từ khóe mắt, lỗ tai, mũi và miệng, thân thể anh run rẩy dữ dội như sắp tan rã. Dù đau đớn tột cùng, anh vẫn kiên cường giữ vững ý niệm, cuối cùng cũng thành công thu bộ Thần cốt vào Hắc Tháp. Cuối cùng cũng coi như không phí công. Anh đặt mông ngồi trên đất, ào ào thở dốc.
"Hàn thiếu, ngươi làm sao vậy?" Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ đều hỏi. Họ tự nhiên nhìn thấy bộ di cốt kia biến mất, nhưng lấy đi một bộ thi thể mà thôi, cũng sẽ thất khiếu chảy máu sao, thật kỳ lạ. Lăng Hàn lau máu tươi trên mặt, nói: "Ta không sao!"
Ba người quay một vòng, muốn tìm xem còn gì lưu lại không. Đồ vật không tìm được, lại phát hiện trên tường bốn phía có khắc rất nhiều văn tự hoặc có thể nói đồ phù. Xem không hiểu. Ba người Lăng Hàn chỉ cảm thấy mình giống như không biết chữ, nhìn mà không nhận ra chữ nào. "Đây là văn tự của Thần giới sao?" Lăng Hàn thầm nghĩ. Anh hiểu hơn người khác, biết bí cảnh này chín mươi chín phần trăm là từ Thần giới cắt xuống, bởi vậy văn tự xuất hiện ở đây cũng có khả năng là Thần văn. Phàm nhân xem không hiểu Thần văn, cái này không phải rất bình thường sao?
"Quên đi, đi thôi." Họ ra hắc miếu. Lúc này thiên địa đã khôi phục trong sáng, ngay cả Trùng Vương cũng đã bị tiêu diệt, số lượng phi trùng còn lại có hạn, rất nhanh liền bị tiêu diệt sạch sẽ. Có điều, trận chiến vừa rồi rất hỗn loạn, bốn phía đã không nhìn thấy người khác, cũng không biết chạy đi đâu rồi. Lăng Hàn cũng không để ý, ba người tiếp tục tiến lên. Chỉ đi khoảng mười dặm, phía trước lại xuất hiện một tòa hắc miếu.
"Bên trong sẽ không phải có một bầy sâu nữa chứ?" Nhạc Khai Vũ lòng vẫn còn sợ hãi nói. "Vậy thì quá tốt rồi!" Lăng Hàn cười nói. Có bầy sâu, vậy chứng minh có một bộ di cốt Thần linh, vừa vặn để anh thu. Nhạc Khai Vũ không khỏi trợn tròn mắt. Làm sao có người kỳ lạ như vậy, trong miếu lại không có bảo vật gì, ngươi thích đánh nhau với sâu như thế sao? Quảng Nguyên cho hắn một ánh mắt đồng tình. Theo Lăng Hàn lâu, mới biết tên này thích mạo hiểm đến cỡ nào.
Họ tiến vào hắc miếu. Quả nhiên, lại gặp phải một tổ sâu. Lăng Hàn lấy ra Thạch Linh và Dị Hỏa, rất thuận lợi liền tiêu diệt cả bầy sâu. Nhưng lần này Trùng Vương không tử chiến, mà chạy trốn ra ngoài. Lăng Hàn không muốn truy kích, trực tiếp lấy đi di cốt trên tế đàn. Tự nhiên để cho anh thất khiếu chảy máu, thần thức như bị đao cắt, sắp xé anh thành mảnh vỡ. Không xong, lại thu một bộ nữa, anh tuyệt đối sẽ hồn phi phách tán, biến thành một cái xác không hồn. Lăng Hàn rất tiếc nuối. Đây chính là di cốt Thần linh, không nói còn tinh hoa Thần tính lưu lại hay không, chỉ là xương đã có giá trị nghiên cứu to lớn. Anh chỉ có thể chờ thần thức khôi phục lại thu.
Ba người tiếp tục đi. Không gian tầng này rất lớn. Mỗi cách mười dặm sẽ có một tòa Hắc Tháp. Họ cách xa, bởi vậy không có bầy sâu bay ra ngoài tập kích. Đi khoảng ngàn dặm, tầng này rốt cục cũng đến phần cuối. Phía trước là một vách tường màu vàng hùng vĩ, có một loạt bậc thang có thể đi lên. Họ cũng không phải là người đầu tiên đi tới nơi này. Trong số những người trước kia, có một phần ba đến nơi này, dáng vẻ khoảng hơn hai mươi người. Không ai dám lỗ mãng đi lên tầng thứ ba, bởi vì họ ở tầng thứ hai đã ăn vị đắng, lãng phí rất nhiều linh phù thậm chí pháp chỉ, nhưng lại chẳng có thu hoạch gì. Nếu như tầng thứ ba cũng giống như thế, thậm chí có nguy hiểm lớn hơn nữa, vậy họ là tuyệt không muốn tới.
Lăng Hàn tự nhiên không sợ, đang muốn đi lên, nhưng lại ngẩn ra, quay đầu nhìn về xa xa. Bị anh ảnh hưởng, Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên cũng theo ánh mắt của anh nhìn lại, nhưng chẳng nhìn thấy gì cả. Họ không có tu luyện Chân Thị Chi Nhãn, thị lực còn lâu mới có thể so với Lăng Hàn. "Có đồ vật lại đây!" Lăng Hàn nhắc nhở. Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên vội vã làm tốt chuẩn bị chiến đấu, nhưng những người khác lại không thấy, nên trong lòng xem thường, thầm mắng Lăng Hàn cố làm ra vẻ bí ẩn.
Nhưng chỉ một hồi, chỉ thấy xa xa có đồ vật màu đỏ lấp lóe, trong nháy mắt, liền càng ngày càng gần. Khi mọi người thấy rõ, không ai không hít vào một ngụm khí lạnh. Đây là sáu sinh vật lông đỏ kỳ quái, hình người, thân cao bình thường, nhưng cả người lại mọc đầy bộ lông màu đỏ. Vì xa nên thấy không rõ mặt lắm, mơ hồ có thể nhìn thấy một đôi mắt như huyết quang, mở miệng lớn như chậu máu. Những sinh vật lông đỏ kỳ quái kia căn bản không có ý giao lưu với bọn họ, vọt đến liền tấn công, "xèo xèo xèo", tốc độ nhanh thái quá, nhảy tới một người trong số đó. Mọi người không biết sâu cạn, người không bị tấn công tự nhiên không dám lỗ mãng nhúng tay, đều cẩn thận quan sát. Mà người bị tấn công kia thì hừ lạnh một tiếng, nói: "Đều nát cho ta!" Hắn vung ra một chiêu kiếm, bảy đạo kiếm khí ngang dọc, ý chí võ đạo hiện ra, ngưng tụ thành bảy ngọn núi lớn, ép tới sáu sinh vật lông đỏ kỳ quái kia. Hắn tu luyện công pháp Thổ hệ, dưới ý chí võ đạo xúc động, hóa thành núi cao. Đây là hư hình, nhưng trọng lượng lại không giả, ngay cả người thực lực tương đương hắn bị va phải, bảo đảm cũng sẽ trọng thương.