Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 98

Chương 98: Tái Sinh Thần Nữ, Đối Đầu Trận Linh

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 486 đến 490 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách đầy kịch tính sự hồi sinh của một sinh vật bí ẩn, từ hình hài khô héo biến thành một mỹ nhân tuyệt sắc, ẩn chứa sức mạnh và bí ẩn khôn lường, hứa hẹn một nhân tố bất ngờ trong tương lai. Tác giả khéo léo lồng ghép thử thách mới qua "cổng thành" và sự xuất hiện của Trận linh, nâng tầm cuộc hành trình tìm kiếm truyền thừa. Đồng thời, chương này nhấn mạnh sự độc đáo trong con đường tu luyện của Lăng Hàn, khi anh phải đối mặt với những giới hạn mới ngay cả trong không gian thần thức.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong sâu thẳm miếu nhỏ ở tầng thứ ba của Thần miếu, một sinh vật lông đỏ bị xiềng xích giam cầm suốt mười vạn năm bỗng có dấu hiệu sống lại. Suốt thời gian qua, nó bất động như đã chết, nhưng sự biến mất của Hấp Huyết Trùng Vương đã tạo cơ hội cho một giọt máu đỏ tươi đầu tiên hình thành. Giọt máu ấy như một phép màu, chảy khắp cơ thể, đánh thức sinh khí đang ngủ yên. Lớp lông đỏ dần tiêu biến, để lộ làn da trắng bệch nhưng khô héo, ôm sát xương cốt, trông như một xác ướp đáng sợ.

Tuy nhiên, chỉ ít phút sau, giọt máu thứ hai xuất hiện, tiếp tục tuần hoàn, mang lại sinh cơ dồi dào hơn. Làn da nhanh chóng trở nên mịn màng, căng bóng, những đường cong quyến rũ của bộ ngực và vòng ba dần hiện rõ. Mái tóc đỏ rực, dài mượt mà như thác đổ, mọc ra che đi những chỗ kín đáo, tạo nên vẻ đẹp mờ ảo đầy mê hoặc. Giờ đây, trước mắt là một tuyệt sắc giai nhân với đôi môi đỏ như lửa, đôi mắt như vẽ, toát lên vẻ yêu kiều, ma mị. Một đôi cánh dơi đen tuyền, mỗi cánh dài ba mét, không một sợi lông vũ, từ từ mở ra sau lưng nàng.

Nàng lười biếng xoay người, tiếng xiềng xích leng keng vang vọng, càng làm nổi bật vẻ kiêu sa. "Nhốt bổn cô nương mười vạn năm, thật nhàm chán!" Nàng khẽ vỗ tay, rồi thả thần niệm cảm ứng, bật cười lớn: "Phong Dực Tộc trấn áp ta nhưng sợ chọc giận đại năng tộc ta nên chỉ phong ấn, rồi dùng Thực Huyết Trùng Vương hút tinh huyết, không cho ta cơ hội thoát vây. Nghe nói Phong Dực Tộc từng ký khế ước với Thực Huyết Trùng Vương để đổi lấy sự trấn áp ta, nhưng đã mấy vạn năm không còn cúng tế, trách gì con Trùng Vương kia giận dữ." Nàng chợt thắc mắc: "Kỳ lạ, đây không phải cổ địa của Phong Dực Tộc, mà như một không gian kỳ dị nào đó? Dù sao, việc cấp bách là thoát khỏi đây! Sau đó, ta sẽ tìm tên thiếu niên nhân loại kia, trên người hắn, ta cảm nhận được một bảo vật kinh người!"

Cùng lúc đó, Lăng Hàn và nhóm bạn vẫn đang lao nhanh, chỉ khi đã cách xa hàng trăm dặm mới dám thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù bầy trùng đông đảo, nhưng trong không gian rộng lớn này, chúng không còn là mối đe dọa. Chỉ cần con Trùng Vương siêu cấp không đuổi theo, họ không cần lo lắng. Ba người dừng lại điều tức, nơi đây linh khí dồi dào, không ai muốn lãng phí. Thạch linh thì miệt mài gặm nhấm những trụ đá mà Lăng Hàn đã lấy được.

Vài giờ sau, cả ba đều hoàn thành tu luyện, cảnh giới có chút tiến triển. "Thu hoạch lần này cũng không nhỏ!" Nhạc Khai Vũ lấy ra một bình ngọc chứa linh dịch. Họ không biết đó là gì, chỉ biết là vật tốt, nhưng cách sử dụng thì lại chịu. Lăng Hàn nhận lấy, tự tin nói: "Để ta nghiên cứu chút, hẳn sẽ biết cách dùng. Bây giờ, chúng ta ăn thịt trước đã!"

Anh lấy ra thi thể Đại Yêu cấp Sinh Hoa Cảnh, bắt đầu nhóm lửa. Chiếc nồi không phải nồi sắt thường, mà là đỉnh luyện đan, bởi để nấu chín thịt yêu thú cấp Sinh Hoa Cảnh cần nhiệt độ cực cao, nồi thường đã hóa thành nước thép từ lâu. Lăng Hàn còn vận dụng Dị Hỏa, coi nồi thịt này như một loại đan dược để luyện. Anh thêm rất nhiều trân dược ngàn năm tuổi từ Hắc Tháp, cùng vài con Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, tin rằng một nồi này sẽ bổ đến mức Thần Thai Cảnh cũng phải chảy máu mũi.

Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên dựng lều trại. Khi họ xong việc, Lăng Hàn đưa Lý Tư Thiền từ Hắc Tháp ra, khiến Nhạc Khai Vũ giật mình. Nhưng Lăng Hàn và Quảng Nguyên đều nói mới thấy Lý Tư Thiền chạy đến, làm anh ta bực bội không thôi. Sao giác quan của mình lại kém đến vậy, ngay cả một Dũng Tuyền Cảnh chạy tới cũng không biết? Hơn nữa, sao lại trùng hợp đến thế, họ chạy trối chết không phương hướng, mà Lý Tư Thiền cũng vừa vặn chạy về phía này? Tuy nhiên, vài chén rượu vào bụng, anh ta lập tức quên mất chuyện đó.

Bốn người bắt đầu ăn. Lý Tư Thiền chỉ ăn một miếng nhỏ, toàn thân đã phát ra hào quang, buộc phải ngồi xuống vận công luyện hóa dược lực. Vương giả cấp Sinh Hoa Cảnh thật sự là đại bổ! Ngay cả Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên cũng chỉ ăn một chén nhỏ đã phải ngừng lại, vận công. Chỉ có Lăng Hàn ăn bát này đến bát khác, nghiễm nhiên hóa thân thành Hổ Nữu, khiến Nhạc Khai Vũ suýt rớt con ngươi. Anh ta dám chắc mình mà ăn nhiều như vậy sẽ bạo thể mà chết.

Lăng Hàn vừa thưởng thức mỹ vị vừa thở dài. Thần Thai của anh quá vĩ đại, lại có hai tòa trên dưới, cần tích lũy gấp mười mấy lần người khác để tăng một cảnh giới nhỏ. Đây là cái giá của việc vô địch cùng cấp! Vừa đau lòng vừa vui sướng, Lăng Hàn cuồng ăn, nhanh chóng chén sạch. Sau đó, anh vận chuyển Ngũ Hành Thiên Cực Công, luyện hóa dược lực.

Oanh! Toàn thân anh phun ra thần quang, trong cơ thể cũng biến hóa kịch liệt. Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, đang nâng thể phách từ Thiết Bì Cảnh lên Kim Cương Cảnh, nhưng bước này cần quá nhiều tinh hoa bảo dược, không thể hoàn thành trong thời gian ngắn. Điều khó xử là Bất Diệt Thiên Kinh đã lấy đi phần lớn tinh hoa, khiến anh chỉ còn rất ít để tăng tu vi. Anh muốn tăng tu vi trước, nhưng Ngũ Hành Thiên Cực Công không thể tranh giành với Bất Diệt Thiên Kinh. Anh cũng không biết phải làm sao. Thôi vậy, thể phách mạnh mẽ đương nhiên là tốt. Hơn nữa, dù đạt Kim Cương Cảnh cũng mới chỉ hoàn thành tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh. Môn công pháp này rốt cuộc có mấy tầng, đến giờ Lăng Hàn vẫn không biết, vì công pháp kế tiếp anh căn bản không hiểu nổi. Hẳn là cảnh giới của anh còn quá thấp.

Lăng Hàn vào lều trại, giả vờ nghỉ ngơi, nhưng thực ra đã vào Hắc Tháp để nghiên cứu linh dịch.

Lúc đó, linh dịch chỉ còn một chút dưới đáy thạch bồn, rất ít. Khi cho vào bình ngọc, cũng chỉ được nửa bình. Sau đó, Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên mỗi người lấy một ít, càng trở nên ít ỏi. Vì không biết linh dịch này là gì, Lăng Hàn mới mang vào Hắc Tháp, định tự mình thử nghiệm. Trong Hắc Tháp, anh như thần linh, dù ăn độc dược cũng có thể hóa giải, phải không? Anh hỏi Tiểu Tháp: "Nếu ta ăn độc dược ở đây, sẽ không chết chứ?" Tiểu Tháp rung động nhẹ nhàng: "Nếu ngươi tự tìm đường chết, ai cũng không cứu được." Lăng Hàn không hiểu ý lời này.

Anh lấy bình ngọc ra, lắc lắc trước mặt Tiểu Tháp: "Ngươi biết đây là vật gì không?" "Chỉ là một tia năng lượng thiên địa, khá thuần túy." Tiểu Tháp bình thản nói, nhưng Lăng Hàn cảm nhận được sự coi thường. Cũng đúng, nó từng nuốt chửng một khối Hỗn Độn Nguyên Thạch, kiêu ngạo cũng phải. Lăng Hàn hỏi: "Ta có thể dùng trực tiếp không?" Tiểu Tháp suy nghĩ: "Không được, ngươi quá yếu, dùng trực tiếp chắc chắn sẽ bạo thể mà chết, ngay cả lực lượng của Hắc Tháp cũng không kịp trấn áp." "Lợi hại vậy sao?" Lăng Hàn kinh ngạc. "Ngươi có thể thử xem." Tiểu Tháp giật giây. Lăng Hàn liếc mắt: "Ta dù sao cũng là chủ nhân của ngươi, ngươi giật giây như vậy không thấy xấu hổ sao?" "Có chủ nhân ăn thuốc bổ đến chết thì thật ngu ngốc, vừa vặn đổi một cái." Tiểu Tháp thản nhiên. "Vậy ngươi phải thất vọng rồi, ta không chỉ không chết, mà còn sống rất lâu, ngươi nhận mệnh đi!" Lăng Hàn cười nói.

Anh lắc bình ngọc: "Vậy pha loãng rồi dùng, được không?" "Được." Tiểu Tháp đáp đơn giản. "Pha loãng bao nhiêu lần?" Lăng Hàn hỏi tiếp. "Một vạn lần cũng không kém bao nhiêu." Tiểu Tháp nói. Phốc! Lăng Hàn ho khan. Một vạn lần? Anh vốn thấy linh dịch quá ít, nhưng nếu phải pha loãng một vạn lần mới chịu đựng được, vậy linh dịch này quả thực có thể thành một cái hồ nhỏ. Không chỉ uống được, thậm chí có thể dùng để tắm! "Kiếm lời!" Lăng Hàn cười ha ha, không hổ là linh dịch Thần giới, hiệu quả thật quá kinh người.

Anh định đổ một giọt linh dịch vào một cái ao, nhưng nghĩ lại, hỏi Tiểu Tháp: "Trong Hắc Tháp, hẳn sẽ không hỏng chứ?" "Không biết." Tiểu Tháp lắc đầu. Lăng Hàn tiếp tục nghiêng lọ, đổ một giọt vào ao, sau đó uống một ngụm. Lập tức, miệng đầy hương vị, cả người như muốn vũ hóa thành tiên. Năng lượng quá sung túc. Đáng tiếc, Bất Diệt Thiên Kinh không tự vận chuyển để tranh giành năng lượng với Ngũ Hành Thiên Cực Công. Điều này có nghĩa là Bất Diệt Thiên Kinh không cần loại năng lượng này, không thể dùng để tăng cường thể phách của Lăng Hàn. Điều này vừa khiến Lăng Hàn vui mừng, vừa thất vọng. Rõ ràng, tuy linh dịch có nhiều năng lượng, nhưng về chất lượng lại không thể sánh bằng yêu thú Vương cấp. Điều này có nghĩa là linh dịch chỉ có thể giúp tích lũy cảnh giới.

Lăng Hàn không bận tâm, ít nhất trước khi vào Phá Hư Cảnh, mọi rào cản cảnh giới đều không tồn tại, anh chỉ cần nhanh chóng tích lũy cảnh giới là đủ. Hơn một giờ sau, Lăng Hàn luyện hóa xong. Anh lấy ra mấy bình ngọc, rót linh dịch pha loãng vào, rồi ra khỏi Hắc Tháp, gọi ba người Nhạc Khai Vũ lại, đưa cho mỗi người một bình. "Năng lượng của linh dịch quá cuồng bạo, ai uống liền chết. Đây là loại đã pha loãng, các ngươi cũng nên kiềm chế. Nhạc huynh và Quảng lão ca, mỗi lần chỉ dùng một ngụm nhỏ. Tư Thiền dùng nhiều nhất mười giọt, sau đó điều tiết theo tình hình của mình." Ba người Nhạc Khai Vũ đều gật đầu, vui vẻ nhận bình ngọc.

Lăng Hàn cũng vào Hắc Tháp, rót cho mình một ngụm lớn, tiếp tục luyện hóa. Nhưng giống như đan dược, có tính kháng thuốc tương đối. Khi Lăng Hàn ăn lần thứ ba, anh cảm thấy không thể luyện hóa toàn bộ dược lực, hiệu suất giảm một nửa. Anh ra khỏi Hắc Tháp, nằm xuống nghỉ ngơi. Ngay cả Thần Thai Cảnh cũng cần ngủ một thời gian nhất định để phục hồi hồn lực.

Chờ "hừng đông" tới, bốn người tiếp tục lên đường. Có Hấp Huyết Trùng đuổi theo, nhưng những con cấp phổ thông không lọt vào mắt Lăng Hàn. Anh lập tức tiêu diệt chúng, tránh để chúng mang tin tức về, rước lấy con to xác kia. Nửa ngày sau, phía trước xuất hiện một tường thành khổng lồ, cao vút mây xanh. Trong thành, một cột sáng vút lên trời, chính là thứ đã hấp dẫn họ đến đây. "Có thể bay qua không?" Bốn người đều tò mò. Lăng Hàn để Thạch linh bay lên thử. Kết quả, Thạch linh chỉ bay được khoảng trăm trượng thì rơi xuống, truyền thần niệm cho Lăng Hàn, nói rằng phía trên có áp lực đáng sợ, nó cũng chỉ bay được đến đó. Vậy muốn vượt qua tường thành, cần tu vi gì? Bốn người đành đi dọc theo tường thành, tin rằng đã có tường thành thì ắt sẽ có cửa thành.

Quả nhiên, chỉ vài giờ sau, phía trước xuất hiện một cửa thành khổng lồ, cao tới trăm trượng. Bất cứ ai đứng trước nó đều cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé. Ngoài cửa thành có rất nhiều người, một số đang vào thành, một số ngồi xếp bằng một bên. Lăng Hàn không quá chú ý, nhưng nhanh chóng nhận ra những người vào thành đi rất chậm, một số còn lộ vẻ thống khổ, thậm chí thổ huyết, rồi lùi lại như bị trọng thương.

"Có năng lực đi vào cửa thành, mới có tư cách tiếp nhận sát hạch, có thể trở thành đệ tử của Thập Nhị Cung hay không." Bên cạnh cửa thành có ba hàng chữ rồng bay phượng múa. Lăng Hàn kinh ngạc: "Hóa ra không có chìa khóa, cũng có thể được truyền thừa của Thập Nhị Cung?" "Đúng vậy, tổ sư gia đời thứ ba của bản tông thiên tài tuyệt diễm, chính là thông qua sát hạch, thành ngoại môn đệ tử của Thập Nhị Cung, được truyền một chút thần công, để bản tông trở thành thế lực mạnh nhất Bắc Vực." Nhạc Khai Vũ thản nhiên nói, tràn đầy mong ngóng. Anh ta dừng lại rồi nói tiếp: "Kỳ thực lão tổ đời thứ ba có cơ hội trở thành Phá Hư Cảnh, nhưng khi đó hoàn cảnh thiên địa không cho phép. Mà Thập Nhị Cung có quy định nghiêm ngặt, không được truyền công pháp ra ngoài, bởi vậy lão tổ chỉ lưu lại tâm đắc võ đạo của ông, điều này cũng giúp bản tông truyền thừa mấy ngàn năm không sụp đổ. Nếu có thể được Thập Nhị Cung truyền thừa chân chính, bản tông chắc chắn sẽ không yếu hơn thế lực ở Trung Châu!"

Lăng Hàn gật đầu, trở thành ngoại môn đệ tử và đạt được truyền thừa chân chính rõ ràng là hai chuyện khác nhau, nếu không Nghiêm Thiên Chiếu cũng sẽ không chấp nhất như vậy. Ngay cả Thần linh cũng động lòng, đó là bảo vật thế nào? Dù vậy, có được chìa khóa cũng phải thông qua thử thách, trước tiên phải qua cửa thành này mới có cơ hội đến Thập Nhị Cung. Xem ra không phải ai may mắn cũng có thể được truyền thừa, mà còn phải có thiên phú tương ứng.

"Hàn thiếu!" Đúng lúc này, tiếng của Lưu Vũ Đồng vang lên, Tàn Dạ, Chu Vô Cửu, Chư Toàn Nhi cũng đi tới. "Đại bại hoại!" Hổ Nữu lao tới, ôm chặt chân Lăng Hàn như keo dính, không chịu rời.

"Các ngươi một đường tới đây, có gặp phải nguy hiểm gì không?" Lăng Hàn hỏi. "Cũng còn tốt, gặp một ít yêu thú, đều bị chúng ta đánh bại, còn hái được vài cây linh dược!" Chu Vô Cửu cười nói. "Nhờ có Toàn Nhi, nếu không phải nàng ra tay, chúng ta ít nhất cũng phải bị thương." Lưu Vũ Đồng kéo tay Chư Toàn Nhi nói, thần thái rất thân mật. Lăng Hàn gật đầu, trong nhóm bọn họ, trừ Chư Toàn Nhi là Thần Thai Cảnh, những người khác đều chỉ có tu vi Linh Hải Cảnh. Gặp yêu thú Thần Thai Cảnh tự nhiên sẽ cảm thấy áp lực, nếu gặp Sinh Hoa Cảnh thì ngay cả Chư Toàn Nhi cũng chỉ có thể bỏ chạy. Hơn nữa, sư phụ của Chư Toàn Nhi bị đạo thương, sống sót phỏng chừng cũng miễn cưỡng, làm sao có thể chế tác pháp chỉ cho nàng? Trong tông môn tất nhiên cũng có các loại thế lực đấu đá.

"Có thể thông qua cổng thành này không?" Lăng Hàn hỏi. "Khó!" Lưu Vũ Đồng lắc đầu. "Trong mấy người chúng ta, chỉ có Toàn Nhi và Hổ Nữu mới có thể ung dung thông qua. Ta và Tàn Dạ đều thiếu một chút xíu, Vô Cửu thì chỉ có thể đi qua hai phần ba." Nói cách khác, muốn thông qua cửa thành còn khó khăn hơn giết vào Thiên Kiêu bảng! Lăng Hàn nhìn quanh, không thấy nhóm Vũ Côn Lôn, Dương Quân Hạo, hẳn là họ đã qua cửa thành.

"Chúng ta không vội, trước tiên nghỉ ngơi đã!" Anh cười nói. Khi mọi người đã kéo sang một bên, anh lấy ra thịt đùi Đại Yêu, Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư và linh dịch pha loãng. "Đến đây, trước tiên bổ dưỡng một hồi, mọi người tăng thực lực lên thì đều có thể vào." Hổ Nữu lập tức buông chân Lăng Hàn ra, ôm thịt đùi Đại Yêu, rồi lại đi bắt cá, la lên: "Không cho phép cướp, đều là của Nữu!" Mọi người cười lớn, chỉ cần nhắc đến ăn, tiểu nha đầu liền lộ nguyên hình, thể hiện bản chất của kẻ tham ăn.

Lăng Hàn bắt đầu hầm nấu. Chỉ có anh mới có thể sai khiến Dị Hỏa, nấu ra tinh hoa huyết nhục của Đại Yêu. Anh cho tất cả các loại dược liệu vào. Chẳng mấy chốc, mùi hương dịu ngọt lan tỏa, khiến ai cũng chảy nước miếng. "Chư tiên tử, không ngờ ngươi quả nhiên lọt vào ma chưởng của Hàn thiếu!" Nhạc Khai Vũ bi phẫn nói, đây chính là nữ thần hoàn mỹ trong lòng anh ta. Chư Toàn Nhi lập tức lườm anh ta, mặt đỏ bừng, chưa từng thấy ai nói chuyện như vậy. Cũng may, trên mặt nàng có khăn lụa trắng che, người khác không thấy được nàng đỏ mặt.

Lăng Hàn nghiêm mặt nói: "Không nên dùng tâm tư tiểu nhân của ngươi để phỏng đoán phẩm đức cao thượng của ta!" "Thiết!" Nhạc Khai Vũ lập tức xì một tiếng. Cùng Lăng Hàn kề vai chiến đấu mấy ngày, lá gan của anh ta cũng lớn hơn nhiều, dường như đã quên Lăng Hàn còn có danh hiệu Đan sư Thiên Cấp, mà coi anh như bạn cùng lứa tuổi. Chủ yếu là tính cách của anh ta vốn vậy, ruột thẳng như ống, không có tâm cơ gì. "Lăng Hàn là của Nữu!" Hổ Nữu lập tức bảo vệ, ôm cổ Lăng Hàn tuyên bố chủ quyền. Lăng Hàn nhe răng nói: "Ngươi lại mạnh thêm chút, ta liền thành tử Lăng Hàn!" Hổ Nữu vội buông tay, hôn Lăng Hàn một cái, sau đó nhìn Chư Toàn Nhi bĩu môi, ý thị uy mười phần.

"Được rồi, ăn đi!" Lăng Hàn cho mỗi người một chén canh, sau đó một bình linh dịch pha loãng. Mọi người coi linh dịch như rượu, ăn thịt, uống canh. Rất nhanh, trong cơ thể liền bốc ra hào quang, tinh lực cuồn cuộn, lục tục có người bắt đầu điều tức. Như vậy tự nhiên có thể thấy được tu vi cảnh giới cùng thiên phú võ đạo của mọi người. Lý Tư Thiền yếu nhất, tuy tốt hơn hai lần trước một chút, ăn một miếng thịt, hai chén canh mới bắt đầu điều tức. Kế tiếp là Chu Vô Cửu, sau đó là Tàn Dạ, Lưu Vũ Đồng, Quảng Nguyên và Chư Toàn Nhi. Nhưng Lăng Hàn và Hổ Nữu vẫn còn ăn, ngươi một cái ta một cái, giành giật không còn biết trời đâu đất đâu, cho thấy hai người đều có thuộc tính quái vật. Cho đến khi toàn bộ đồ ăn trong lò luyện đan hết sạch, ngay cả canh cũng không còn sót lại một giọt, Lăng Hàn mới vận công luyện hóa hấp thu những dược vật này. Còn Hổ Nữu thì như không có chuyện gì xảy ra, chỉ cần ăn vào bụng, nàng liền có thể hoàn mỹ chuyển hóa thành linh lực.

Vài giờ sau, mọi người đều có bước tiến dài, không ai không nóng lòng muốn thử lại cửa thành. Lăng Hàn thì không đáng kể, cho dù có người không thông qua cũng không sao, cũng có thể vào Hắc Tháp của anh để anh mang vào. Có điều, ngoại trừ Lý Tư Thiền là một lòng một dạ với đan đạo, những người khác đều đi con đường võ đạo, Lăng Hàn tự nhiên hi vọng họ có thể bằng thực lực của mình vượt qua. Điều này không chỉ là khảo nghiệm thiên phú, khẳng định thực lực, mà còn có thể tăng cường tự tin. Dù sao mấy người Lưu Vũ Đồng đều từ Vũ Quốc nhỏ bé đi ra, đối mặt với đệ tử của các tông môn lớn ở Bắc Vực khó tránh khỏi có tâm lý tự ti.

"Lại đi thử xem." Họ đều đi tới cửa thành, bắt đầu thử nghiệm thông qua. Vù, lập tức, một lực cản đáng sợ ập tới, như thể người bình thường bước vào bùn lầy, đi một bước cũng rất khó khăn. Hơn nữa, càng tiến về phía trước, lực cản này càng lớn. Chẳng trách ngay cả Lưu Vũ Đồng và Tàn Dạ cũng miễn cưỡng, điều này quả thực rất không bình thường. "Quả thật có chút môn đạo." Lăng Hàn nói. "Hàn thiếu, ngươi đây là trào phúng chúng ta sao?" Chu Vô Cửu sắp khóc, vì Lăng Hàn nói có chút môn đạo, nhưng anh ta lại đi một bước khó khăn.

"Ha ha ha ha!" Hổ Nữu cười lớn, nhanh chân chạy đến phía trước, rồi lại nhanh chân chạy trở về, tương tự vô cùng dễ dàng. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, thử thách này tùy thuộc vào từng người, cảnh giới càng cao, lực cản tương ứng càng lớn. Nếu không thì Linh Hải Cảnh căn bản không thể thông qua, còn Thần Thai Cảnh mỗi người đều có thể thông qua. Lưu Vũ Đồng và Tàn Dạ đều rất hăng hái, thực lực của họ tiến bộ nhanh chóng, hơn nữa vốn dĩ chỉ thiếu một chút là có thể qua, bởi vậy hiện tại đi rất dễ dàng. Chu Vô Cửu thì khó khăn, đi mấy chục bước đã đổ mồ hôi, mặt vặn vẹo, trông cực kỳ gắng sức.

Lăng Hàn và Hổ Nữu đều không hề có áp lực mà thông qua khảo nghiệm. Khi đi qua cửa thành trăm mét, lực cản liền tự động biến mất, khôi phục bình thường. Nhạc Khai Vũ, Lưu Vũ Đồng và Tàn Dạ cũng lần lượt đi tới. Quảng Nguyên và Chu Vô Cửu thì đều chỉ đi được ba phần tư. "Hàn thiếu, chúng ta dự định ở đây tu luyện." Hai người họ nói, vẻ mặt rất kiên định. Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Cũng được, mặc dù đây là thử thách, nhưng cũng là nơi tu luyện tốt. Mỗi lần các ngươi bức mình đến cực hạn, không chỉ có thể mài giũa nguyên lực, mà còn có thể gia tốc tu hành." Hai người đều gật đầu, họ vào cũng không giúp được Lăng Hàn gì, chi bằng ở đây tu luyện, nâng cao cảnh giới, sau này mới có năng lực làm việc cho Lăng Hàn.

Lăng Hàn đưa Lý Tư Thiền vào Hắc Tháp, một mỹ nhân yểu điệu như vậy để bên ngoài sẽ gây ra nhiều rắc rối, hơn nữa nàng lại không theo đuổi võ đạo, không cần phải tu luyện ở chỗ này. Như vậy, Lăng Hàn, Hổ Nữu, Lý Tư Thiền, Chư Toàn Nhi, Tàn Dạ, Nhạc Khai Vũ tiếp tục tiến lên.

Không lâu sau, họ dừng lại, một kiến trúc chắn ở phía trước, trông như một căn nhà bình thường, nhưng ngoài cửa lại tụ tập đông người. Lăng Hàn nhìn thấy Vũ Côn Lôn, Dương Quân Hạo và cả Dung Hoàn Huyền! Truyền nhân của Thiên Thi Tông vẫn nằm trong Tam Sinh Thi Quan, nhưng ngoài chủ quan, lần này hắn còn mang theo hai phó quan, phỏng chừng là đã trộm mộ, thu được Thi Binh khác. Phong Viêm cũng ở đây, ánh mắt tràn ngập cừu hận lập tức nhìn chằm chằm lại, khiến Ngạo Phong bên cạnh hơi run rẩy, hắn còn không biết chuyện Phong Viêm và Lăng Hàn kết thù. Bảy người con của Ngạo gia thì có ba người đã vào, đều là những người đột phá Thần Thai Cảnh, hiển nhiên thiên phú rất cao.

"Khai Vũ bái kiến Ngạo Trưởng Lão!" Nhạc Khai Vũ hành lễ với Ngạo Phong, trong lòng nghĩ thế nào là một chuyện, nhưng biểu hiện ra ngoài lại là một chuyện khác. Ngạo Phong khẽ giơ tay, coi như hai bên đã chào hỏi. "Mọi người chờ ở đây làm gì?" Lăng Hàn hỏi Bạch Y Kiếm Vương, trong số những người này, ấn tượng của anh với Trầm Trung Thành là tốt nhất. "Chúng ta qua cửa thành, đi tới đây thì có trận linh xuất hiện, nói nơi này có một kiểm tra, nếu như có thể thu được ba vị trí đầu, sẽ có khen thưởng kinh người." Trầm Trung Thành hồi đáp. "Trận linh?" Lăng Hàn kinh ngạc. "Không sai, toàn bộ bí cảnh này đều do trận linh khống chế." Chư Toàn Nhi chen lời nói, điều này tự nhiên là sư phụ của nàng đã nói cho nàng. Lăng Hàn gật đầu, mặc dù những người này lần đầu tiến vào bí cảnh Thập Nhị Thiên, nhưng trưởng bối của họ đều từng vào, tự nhiên đã kể cho họ nghe một ít bí mật.

"Há, thưởng cái gì?" Anh có chút ngạc nhiên. "Nó không nói." Trầm Trung Thành lắc đầu. Khóe miệng Lăng Hàn co giật: "Nó không nói các ngươi liền chờ ở đây?" "Giá trị tuyệt đối không thấp đâu!" Nhạc Khai Vũ cũng mở miệng nói. "Tổ sư của bản tông chính là thu được cơ duyên ở đây, từ đó võ đạo tiến bộ như bay." Chẳng trách những thiên kiêu này đều dừng chân ở đây, không vội đi chỗ khác. Mặt khác, không có chìa khóa mở ra, cho dù những người này đến Thập Nhị Cung cũng không vào được, vậy còn không bằng đặt mắt vào những phần thưởng thực tế này.

"Trận linh đâu, ta muốn xem nó một chút." Lăng Hàn nói, biết đâu có thể giao lưu với đối phương một hồi, cùng nhau thảo luận trận đạo. "Chỉ nói một câu liền biến mất rồi." Trầm Trung Thành nói. "Còn phải chờ bao lâu?" "Tới ngày thứ mười sau khi bí cảnh mở ra." Lăng Hàn bất mãn, vậy còn phải chờ mấy ngày nữa sao? Sớm biết đã đi dạo bên ngoài, biết đâu có thể tìm được ít linh dược quý giá. Chỉ là không biết con Trùng Vương kia có thể giết tới hay không, tên to xác đó tuyệt đối rất đáng sợ, nếu thật bị nó đuổi theo, người nơi này cũng khó thoát một kiếp. Trừ khi trận linh ra tay. Tuy Lăng Hàn không biết đại trận nơi này có cấp bậc gì, nhưng nếu là từ Thần giới cắt ra, trình độ ít nhất cũng phải là Thần cấp.

Tất cả mọi người kiên trì chờ đợi, nơi này linh khí sung túc, là Thánh Địa tu luyện, một ngày có thể so với trăm ngày bên ngoài. Bởi vậy dù cho ngồi ở đây cũng không lãng phí thời gian, tu vi của họ đều tăng lên rất nhanh. Lăng Hàn càng khoa trương, mỗi ngày ăn thịt Đại Yêu nấu với Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, thêm các loại dược liệu ngàn năm. Khi hầm nấu, hào quang phóng lên trời, khiến những cường giả Sinh Hoa Cảnh kia cũng không nhịn được nuốt nước bọt. Nhìn thấy mấy người kia ăn thoải mái, yết hầu của mỗi người đều run run, không ngừng nuốt nước miếng. Chỉ tiếc, ai dám đi cướp một vị Đan sư Thiên Cấp? Ở Bắc Vực, có mấy người quả thực không cần nể mặt Đan sư Thiên Cấp, nhưng không nể mặt cũng không có nghĩa là có thể đắc tội chết. Dù sao đoạt bảo thì mọi người tranh giành, ai cũng không tiện nói gì, nhưng ngươi đi cướp món ăn trên bàn của một vị Đan sư Thiên Cấp, phỏng chừng toàn bộ thiên hạ đều sẽ cười chết ngươi.

Có mấy người da mặt dày, như Trì Hoa Lan, Lâm Hương Cần đều không mời mà tới, gia nhập đội ngũ của họ, ỷ vào ưu thế mỹ nữ, cũng cầm bát đũa múc canh, gắp thịt, khiến Hổ Nữu kêu la oai oái, tại sao lại có người cướp đồ ăn của nàng? Cũng may, trừ Lăng Hàn, ai cũng ăn không nhiều, bởi vậy tiểu nha đầu chỉ cuống lên một trận, rất nhanh liền tràn đầy phấn khởi mà tranh giành thức ăn với Lăng Hàn.

"Lăng Hàn, ngươi quả nhiên đến rồi!" Dung Hoàn Huyền trượt Tam Sinh Thi Quan tới. "Ồ, sẽ không phải ngươi muốn ăn thịt chứ?" Lăng Hàn giả vờ kinh ngạc. "Ngươi không phải người chết sao, người chết cũng ăn thịt?" "Không cần lải nhải!" Dung Hoàn Huyền quát lên. Hắn không vạch trần Lăng Hàn nắm giữ không gian linh khí chứa vật sống, cùng với việc anh lấy được chìa khóa Xạ Thủ Cung, cũng không phải vì quan hệ giữa hắn và Lăng Hàn tốt đẹp gì, mà là muốn độc chiếm. "Vậy đến làm gì?" Lăng Hàn cười nói. "Chỉ là muốn nghe di ngôn của ngươi mà thôi, dù sao chẳng mấy chốc ngươi sẽ bị ta luyện thành Thi Binh!" Dung Hoàn Huyền cạc cạc cười nói. "Còn có những người bên cạnh ngươi, một cái đều không trốn được!"

Toàn bộ Bắc Vực, người muốn Lăng Hàn chết phỏng chừng không ít, nhưng ở bề ngoài dám uy hiếp nói muốn giết chết một vị Đan sư Thiên Cấp, vậy phỏng chừng cũng chỉ có Dung Hoàn Huyền. Lăng Hàn thở dài nói: "Hóa ra ngươi đang nói chuyện cười, ân, mọi người cho tiếng vỗ tay đi!" Bọn người Lưu Vũ Đồng dồn dập vỗ tay, cũng nở nụ cười. "Lăng Hàn, chẳng mấy chốc ngươi sẽ biết cái này không phải chuyện cười!" Dung Hoàn Huyền cũng không phẫn nộ, mà dùng thanh âm bình thản nói. "Vậy ta liền mỏi mắt mong chờ." Lăng Hàn mỉm cười.

Dung Hoàn Huyền trượt đi, nhưng Lăng Hàn lại lấy Ma Sinh Kiếm, nhắm Tam Sinh Thi Quan chém qua. Cheng… đốm lửa tung tóe. "Ngươi làm gì?" Dung Hoàn Huyền tức giận nói. "Ăn no rửng mỡ, chém mai rùa chơi không được sao?" Lăng Hàn cười nói, một bên chém không ngừng. Dung Hoàn Huyền vừa tức vừa giận, có Tam Sinh Thi Quan bảo vệ, hắn tự nhiên không sợ Lăng Hàn đánh chém, nhưng bị Lăng Hàn chém như vậy, trên mặt không ánh sáng. Hơn nữa mỗi một kích vẫn sẽ có dư âm truyền vào trong quan tài, tuy đã không cách nào tạo thành thương tổn với hắn, nhưng chấn động thình thịch liên tục, khiến hắn vô cùng khó chịu. "Ngươi chém đủ chưa!" Thấy Lăng Hàn chém hơn trăm kiếm vẫn không có ý định thu tay, hắn không nhịn được trách mắng. "Đương nhiên chưa đủ, ngươi lẫm liệt chạy tới uy hiếp ta, còn muốn phủi mông rời đi, có chuyện tốt như vậy sao?" Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ nói. Dung Hoàn Huyền im lặng, ai bảo hắn miệng tiện, đi qua chọc tức Lăng Hàn làm gì? Hắn vội dịch động Tam Sinh Thi Quan, bỏ chạy về phía cửa thành. Dù sao còn hai ngày nữa mới đến lúc kiểm tra, hắn trốn trước một chút, dù sao người ở đây quá nhiều, hơn nữa còn có trận linh tồn tại, hắn cũng không muốn lộ ra lá bài tẩy quá sớm. Lăng Hàn cũng không truy kích, có Tam Sinh Thi Quan, muốn giết Dung Hoàn Huyền là không thể.

Hai ngày trôi qua rất nhanh. Vù, chỉ thấy một bóng người bỗng dưng hiện lên, đó là một đứa bé nhìn qua chỉ khoảng năm sáu tuổi, cả người trong suốt, thật giống như hư huyễn. Trận linh! "Kiểm tra bắt đầu, sau khi các ngươi tiến vào cánh cửa kia, có thể lựa chọn đối thủ ba lần khác nhau, lấy lần có chiến tích tốt nhất. Cuối cùng, lấy giá trị tinh lực vượt cấp chiến đấu tiến hành xếp hạng." "Đó là một tinh thần không gian, tiến vào bên trong chỉ là thần thức của các ngươi, bởi vậy, các ngươi vận dụng không được bất kỳ thủ đoạn phụ trợ nào, nhưng tương tự sẽ không bị thương." "Vượt qua càng cao, các ngươi có thể được khen thưởng càng tốt. Nếu như tất cả đều là phế vật, chỉ vượt qua hai ba tinh, vậy nhiều nhất chỉ có thể được công pháp Địa Cấp." "Chỉ ba người đứng đầu mới có khen thưởng."

Trận linh nói xong liền biến mất. Mọi người nhìn nhau, đều đi về phía gian nhà, một cái cổng đen thùi, không nhìn thấy bất luận đồ vật gì bên trong. Mấy người Lăng Hàn cũng đi tới, căn phòng này thật giống như động không đáy, mặc cho rất nhiều người đi vào cũng không xuất hiện tình huống chen chúc. Vèo, trong nháy mắt Lăng Hàn đi vào, anh thấy mình xuất hiện trong một thạch thất hình tròn, bốn phía đóng kín, không gian rất lớn, đường kính có tới trăm trượng, độ cao cũng khoảng trăm trượng.

Nghĩ đến trận linh từng nói, Lăng Hàn vội cảm ứng một hồi, phát hiện anh xác thực đã mất đi liên hệ với Hắc Tháp. Thần thức của anh bị hút ra. Anh vô cùng khiếp sợ, phải biết người mất đi thần thức chẳng khác nào một cái xác không. Nếu như thần thức của anh bị vây ở chỗ này, vậy thân thể của anh sẽ đói chết! Dù Sinh Hoa Cảnh thoát ly phàm tục, chỉ cần rút lấy linh khí liền có thể sinh tồn, vậy cũng sẽ từ từ chết già. Nếu như trận linh muốn giết họ, vậy thì chỉ là chuyện một ý niệm. Nếu có thể hút thần thức của họ ra, vậy dĩ nhiên cũng có thể dễ dàng xóa bỏ. Không hổ là trận pháp Thần cấp, ngay cả thần thức bị hút ra thế nào anh cũng không biết.

Vù, đứa bé kia xuất hiện nói: "Chọn đối thủ đi, muốn cảnh giới gì, sức chiến đấu ra sao?" Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Thần Thai hai mươi tinh đi." "Ngươi chỉ là Thần Thai tầng hai, vượt qua mười tám tinh?" Trận linh lại lộ ra vẻ kinh ngạc rất nhân tính hóa. "Không sai, nếu ngươi thật có thể thông qua thử thách, như vậy phóng tới Đại Phạm Thiên cũng là thiên tài không tệ." Lăng Hàn càng thêm kinh ngạc, vượt qua mười tám tinh chỉ là không tệ? Đại Phạm Thiên? Đây là địa phương của Thần giới sao? "Ngươi dùng binh khí gì?" Trận linh lại hỏi. "Kiếm!" Lăng Hàn nói. Vèo, một thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện, rơi ở bên chân Lăng Hàn.

Lăng Hàn còn muốn thảo luận với trận linh về chuyện Đại Phạm Thiên, nhưng không chờ anh đặt câu hỏi, trận linh đã biến mất. Thay vào đó là một kiếm khách, vóc người trung đẳng, khuôn mặt không hề có cảm xúc. Thật mạnh! Trong lòng Lăng Hàn thầm run lên, đây là một kiếm khách chân chính, cả người tỏa ra kiếm ý kinh người, chỉ nhìn một chút liền khiến linh hồn anh như bị xé rách. Chiến ý của anh tăng cao, rút kiếm nói: "Vậy thì đến đánh đi!" Kiếm khách kia hơi cúi đầu gối, sau đó đột nhiên bắn người bay vụt ra, tốc độ cực nhanh, xoạt, trường kiếm ra khỏi vỏ, mang theo một ánh kiếm kinh người. Lăng Hàn không sợ, vung kiếm đón nhận.

Leng keng keng… hai người ác chiến, cái này rõ ràng chỉ là không gian thần thức, nhưng vô cùng chân thật. Đốm lửa tung tóe, thấy thế nào cũng không giống như là ảo ảnh. Kiếm khách kia đẩy ra một kiếm, nhất thời có mười đạo kiếm khí ngang dọc, đánh quét về phía Lăng Hàn. "Không tệ, mười đạo kiếm khí, lần này ta thực sự là gặp phải đối thủ!" Lăng Hàn cười ha ha, tương tự vung ra một kiếm, chém ra mười đạo kiếm khí. Leng keng leng keng, kiếm khí va chạm, dồn dập dập tắt.

Lăng Hàn kinh ngạc, chất lượng kiếm khí của đối phương lại không kém anh chút nào, điều này rất hiếm thấy. Anh hưng phấn nói: "Vậy đón thêm một kiếm của ta!" Anh bắt đầu vận chuyển Huyền Diệu Tam Thiên. Nhưng kiếm thế vẫn chưa sinh thành, anh liền bị buộc gián đoạn. Kiếm khách kia có mẫn cảm kinh người với chiến đấu, lập tức chém qua một kiếm, ngăn cản Lăng Hàn súc lực. "Thú vị! Thú vị!" Lăng Hàn cười to. "Ngươi là đối thủ trong cùng cảnh giới đầu tiên để ta dừng kiếm!" Kiếm khách kia chỉ có bản năng chiến đấu, đang không ngừng xuất kiếm, thế công như cuồng triều.

Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, triển khai thân pháp Bách Biến Thiên Huyễn, tránh thoát thế kiếm của đối phương. Anh vẫn súc lực, muốn đánh ra Huyền Diệu Tam Thiên, giải quyết chiến đấu. Thế tiến công của kiếm khách kia càng ngày càng nhanh, đột nhiên trường kiếm hơi dừng lại, một chiêu kiếm gọt xuống, có mười bóng mờ hình ngọn núi trấn xuống Lăng Hàn. Thẻ thẻ thẻ thẻ… thân thể của Lăng Hàn lập tức phát ra tiếng vang giòn giã, thật giống như xương muốn đứt đoạn, nhưng Lăng Hàn không để ý. Anh tu ra Thiết Bì Thể, thân thể tương đương với trân kim cùng cấp, muốn ép vỡ thân thể của anh, vậy ít nhất cũng phải là Sinh Hoa Cảnh.

Trong tinh thần không gian, trận linh dựa theo thực tế phục chế cường độ thân thể của anh, ngoại trừ nhóm vũ khí Hắc Tháp, Ma Sinh Kiếm không thể mang vào, cái khác hầu như không khác biệt. Lăng Hàn cười ha ha, kiếm ra, xèo xèo xèo xèo, nhất thời, ngàn một ánh kiếm hiện lên, cuồng gọt về phía kiếm khách. Ánh kiếm này quá dày đặc, trừ khi kiếm khách kia cũng nắm giữ Chân Thị Chi Nhãn, lý giải Huyền Diệu Tam Thiên không kém Lăng Hàn, mới có thể từ trong ánh kiếm này giết ra, giống như Lăng Hàn, ở trong kiếm thế của Yêu Hồi Nguyệt giết ra. Nhưng kiếm khách kia hiển nhiên không có hai điểm này, vì lẽ đó hắn trúng chiêu, phốc phốc phốc… Hắn cũng rất cường hãn, chém xuống hơn 500 đạo kiếm khí, nhưng ánh kiếm kế tiếp đã nhấn chìm hắn. Khi hết thảy ánh kiếm biến mất, kiếm khách kia cũng tan thành mây khói. Cái này vốn là một tinh thần không gian, kiếm khách kia căn bản không phải thực thể.

"Rất tốt, thông qua." Trận linh xuất hiện lần nữa. "Ngươi còn có hai cơ hội chọn đối thủ nữa." Lăng Hàn hỏi: "Thành tích này của ta có thể xếp số một không?" "Giới hạn ở quy tắc, ta không thể trả lời ngươi." Trận linh lắc đầu nói, rất có nề nếp. "Có thể nói chuyện Đại Phạm Thiên một chút không?" Lăng Hàn đổi một vấn đề, kỳ thực đây mới là anh muốn hỏi. "Giới hạn ở quy tắc, ta không thể trả lời ngươi." Trận linh nói một câu tương đồng.

Lăng Hàn không khỏi thở dài, suy nghĩ một chút mới nói: "Lại làm cái Thần Thai cảnh sức chiến đấu hai mươi lăm tinh." "Như ngươi mong muốn." Trận linh biến mất, lại một kiếm khách xuất hiện, còn đáng sợ hơn người trước kia, mỗi một sợi tóc không gió mà bay, gọt cắt không khí, hình thành từng vòng xoáy. Lăng Hàn kinh ngạc, ở Hằng Thiên Đại Lục, hai mươi tinh chính là sức chiến đấu cực hạn của một cảnh giới, hơn nữa liền vượt qua đại cảnh giới. Nhưng bởi vì Thần Thai và Sinh Hoa kém nhau quá nhiều, Thần Thai mạnh hơn nữa cũng không thể chiến Sinh Hoa, bởi vậy xuất hiện giá trị sức chiến đấu đứt gãy. Không nghĩ tới trận linh vẫn chỉnh ra cho anh một Thần Thai hai mươi lăm tinh.

Đánh thử xem. Lăng Hàn xông lên, hai người đại chiến, quả nhiên tên kiếm khách này mạnh mẽ hơn người trước rất nhiều, tăng lên năm tinh, cái này cũng là cực hạn mà tuyệt đỉnh thiên tài mới có thể vượt qua. Trận chiến này, Lăng Hàn đánh cực kỳ gian khổ, thân thể bị gọt ra vô số vết kiếm, ngay cả Thiết Bì Thể cũng không cách nào chống đỡ kiếm kích như vậy. Càng làm cho anh phiền muộn chính là, anh không cách nào vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh. Trận linh lại không có cách nào mô phỏng bộ công pháp này ra! Điều này có ý vị gì, cấp độ của Bất Diệt Thiên Kinh cao hơn trận pháp, cho nên mới mô phỏng không được? Lăng Hàn trả giá nhiều như thế, cũng tranh thủ được cơ hội đánh ra Huyền Diệu Tam Thiên, một chiêu kiếm chém qua, ánh kiếm đầy trời. Nhưng tên kiếm khách này thực rất mạnh, hắn chém xuống một ngàn ánh kiếm, trăm ánh kiếm cuối cùng mới chém được lên người hắn, nhưng lại không thể chém chết, chỉ chém rơi một chân trái và cánh tay trái, ngực bụng cũng xuất hiện một lỗ thủng to, vẫn đứng bằng một chân, nắm kiếm rất vững vàng. Lăng Hàn trợn mắt, đây chính là sức chiến đấu của Thần Thai hai mươi lăm tinh sao, thực hung mãnh!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!