Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Buổi sáng hôm ấy, Lăng Hàn đã chứng minh tài nghệ câu cá siêu phàm của mình. Chỉ trong vài giờ, hơn một trăm con Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư đã nằm gọn trong giỏ, cộng thêm chiến lợi phẩm của Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên, tổng cộng đạt đến con số 150. Thành quả này vượt xa tổng số cá mà tất cả những người khác trong khu vực câu được, minh chứng hùng hồn cho câu nói "muốn việc suôn sẻ, trước phải có lợi khí" – và lợi khí của Lăng Hàn chính là kỹ năng cùng sự nhạy bén phi thường.
Đến trưa, mùi hương quyến rũ từ nồi cá của Lăng Hàn bắt đầu lan tỏa khắp nơi, khiến bất cứ ai ngửi thấy cũng phải nuốt nước miếng. Không chỉ là hương thơm mê hoặc, từ trong nồi còn bốc lên một đạo quang hoa rực rỡ, vút thẳng lên trời, tạo nên một cảnh tượng kinh người. Đây là dấu hiệu của linh dược đại bổ, kích hoạt linh khí thiên địa, tạo nên hiện tượng đặc hữu. Những người xung quanh chỉ biết trố mắt thèm thuồng, vội vã lấy cá của mình ra nấu, nhưng thiếu đi các loại linh dược quý giá, canh cá của họ chỉ là nước trong, tuyệt nhiên không thể sánh bằng món ăn của Lăng Hàn.
Trong lúc mọi người đang xì xào bàn tán, Lăng Hàn bất ngờ quay sang Nhạc Khai Vũ, cất tiếng mời: "Nhạc huynh, lại đây cùng dùng bữa được không?" Nhạc Khai Vũ ngẩn người, không thể ngờ Lăng Hàn lại mở lời mời mình. Hắn chỉ tay vào mình, vẻ mặt khó tin. Lăng Hàn mỉm cười, tiếp lời: "Sao vậy, Nhạc huynh không nể mặt sao? Nghe nói ngươi và Quảng lão huynh từng có một đoạn giao tình." Nhạc Khai Vũ tự nhiên nhận ra Quảng Nguyên, nhớ lại thuở ba người họ cùng gia nhập phân bộ Thiên Thi Tông ở Hải Lưu Thành. Nhưng người đồng hành khi đó là "Hàn Lâm", không phải Lăng Hàn, một Đan sư Thiên Cấp lẫy lừng. Hắn không dám đường đột nhận người thân quen. Tuy nhiên, trước lời mời chân thành, Nhạc Khai Vũ phá lên cười: "Ha ha ha, Lăng đại sư mời, ta sao dám không nể mặt chứ?" Hắn nhanh chóng bước tới, thoải mái ngồi xuống đất.
Bốn người, mỗi người một góc. Lăng Hàn lấy ra bát đĩa, vừa vặn một con cá nướng và một bát canh cá trắng như tuyết, tinh hoa cá và linh dược đã hòa tan hoàn toàn. Nhạc Khai Vũ thoáng ngạc nhiên, bốn con cá nướng, lẽ nào Lăng Hàn đã sớm có ý mời hắn? "Đến, đừng khách khí!" Lăng Hàn nói, tự mình cầm một con cá nướng bắt đầu thưởng thức. Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên thì chẳng cần khách khí, kinh nghiệm ăn cùng Hổ Nữu đã dạy họ bài học xương máu về tốc độ. Nhạc Khai Vũ cũng là người phóng khoáng, nhanh chóng gạt bỏ lễ nghi, ăn uống ngon lành. "Diệu! Diệu! Diệu!" Hắn liên tục tán thán, "Cá lớn quả nhiên không tầm thường, không chỉ thịt mềm béo hơn, tinh hoa bảo dược cũng phong phú hơn. Chắc ta ăn mười mấy con là có thể tăng lên một cảnh giới nhỏ!" Quảng Nguyên cũng gật đầu đồng tình, cảm nhận rõ rệt lợi ích to lớn mà món ăn mang lại. Lý Tư Thiền thì không nói nên lời, thần quang không ngừng tuôn trào từ cơ thể mềm mại của nàng, bảo dược trong huyết nhục đang phát huy tác dụng, điên cuồng thúc đẩy tu vi. Nàng sắp đột phá rồi.
Chủ yếu là cảnh giới của nàng còn thấp, chỉ cần mười mấy con cá đã có thể thăng cấp Thần Thai Cảnh. Đối với Dũng Tuyền Cảnh như nàng, một con cá đã có thể tăng một cảnh giới nhỏ. Lăng Hàn vô cùng hài lòng, hắn muốn giữ lại một ít cá cho Lăng Đông Hành. Một khi linh căn của phụ thân hồi phục, tu vi chắc chắn sẽ bùng nổ, đạt đến Thần Thai tầng chín trong ba năm không phải là mơ.
Lý Tư Thiền không thể ăn thêm con thứ hai, lập tức ngồi xuống điều tức, chuẩn bị xung kích Dũng Tuyền tầng bốn. Nhạc Khai Vũ cảm thấy kỳ lạ, nơi này chỉ dành cho thiên tài trẻ tuổi, mà Lý Tư Thiền chỉ ở Dũng Tuyền Cảnh, tuổi khoảng đôi mươi, một "thiên tài" như vậy ở đâu cũng có thể tìm thấy cả đám, tại sao lại có tư cách vào bí cảnh? Nhưng chỉ sau khi uống cạn bát canh cá và ăn hết cá nướng, hắn nhanh chóng quên bẵng nghi vấn đó, ngồi xếp bằng điều tức để luyện hóa chỗ tốt, hấp thu tinh hoa. Quảng Nguyên cũng vậy, vừa đột phá, hắn càng cần loại bảo dược này tẩm bổ.
Chỉ có Lăng Hàn là phiền muộn, Thần Thai của hắn quá mức hùng vĩ. Nếu Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ chỉ cần mười mấy con cá đã có thể tăng một tầng, thì hắn e rằng phải cần đến hàng trăm con mới đủ. Hơn nữa, đây mới chỉ là Thần Thai tầng hai, đến tầng năm, tầng tám, số lượng này sẽ tăng lên đến bao nhiêu thì không biết. "Vậy thì câu nhiều thêm một chút," Lăng Hàn tự nhủ. Hắn tiếp tục nấu Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, biến mình thành một kẻ tham ăn, vừa câu vừa ăn cá. Đám cá ở đây quả thực ngu xuẩn, có lẽ hàng trăm năm không bị ai câu, nên dù hàng trăm đồng loại biến mất, chúng vẫn lao đến nối nghiệp, minh chứng cho châm ngôn: người chết vì tiền, chim chết vì ăn.
Đến tối, Lăng Hàn đã câu được hơn 300 con Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, đều được hắn xử lý và cất vào Hắc Tháp, đảm bảo khóa chặt tinh hoa. Đêm qua đi, ngày thứ hai Lăng Hàn tiếp tục câu cá, nhưng thu hoạch kém hơn hẳn hôm trước, chỉ gần hai trăm con. Không rõ là do đám cá đã trở nên thông minh hơn, hay số lượng đã giảm bớt. Ngày thứ ba, thu hoạch của Lăng Hàn tiếp tục giảm, chỉ còn hơn 100 con. Mọi người đều lắc đầu, dù hồ nước không nhỏ, nhưng khả năng nuôi dưỡng Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư có hạn, gần như đã cạn kiệt.
"Ầm ầm ầm…" Đột nhiên, giữa hồ nước xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ. Nhiều người đã định rời đi, nhưng cảnh tượng này khiến họ kinh ngạc, liệu có bảo vật nào sắp xuất thế chăng? Điều này hoàn toàn có thể, nơi có thể sinh trưởng Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư há lại là nơi tầm thường? Vòng xoáy xoay chuyển ngày càng lớn, "Oanh!" một cảnh tượng kinh người xuất hiện, một sinh linh quái dị từ trong vòng xoáy xông ra. Nó có đầu hổ, thân cá sấu, sáu cái chân và một đôi cánh ưng mọc trên lưng, toàn thân dài khoảng ba trượng. Quái vật này vỗ cánh ưng, bay về phía bờ, tỏa ra uy thế đáng sợ. Tất cả mọi người đều khiếp sợ, đây là một yêu thú Sinh Hoa Cảnh! Xong rồi, ở đây không có võ giả Sinh Hoa Cảnh nào có thể chống lại nó!
Nhưng Lăng Hàn lại lộ vẻ vui mừng. Con đại yêu này tỏa ra khí tức vượt xa yêu thú Sinh Hoa Cảnh thông thường, không kém Kim Huyết Ma Viên trong Ám Ma Sâm Lâm chút nào. "Cấp bậc Vương giả!" Lăng Hàn thầm nghĩ. Quả không hổ là bí cảnh, hắn mới vào vài ngày đã gặp hai con yêu thú Vương cấp! Phải biết, yêu thú Vương cấp tương đương với bảo dược cùng cấp, thậm chí là loại phẩm chất cao nhất. Hiện tại chúng liên tiếp xuất hiện, há không khiến người ta kinh hỉ? Hơn nữa, Thạch linh cũng có thể coi là cấp bậc vương giả, thậm chí còn mạnh hơn yêu thú Vương cấp bình thường, bởi đó là ngũ hành sinh linh, thiên sinh địa dưỡng.
"Trốn mau!" Không biết ai là người đầu tiên hô lên, tất cả mọi người chạy tán loạn. Linh Hải Cảnh, Thần Thai Cảnh gặp phải Sinh Hoa Cảnh, ngoại trừ trốn thì còn có thể làm gì? Con yêu thú kia khẽ rung hai cánh, lập tức, hàn phong lạnh lẽo hình thành những thanh dao băng sắc nhọn, gọt về phía mọi người. Đây là cường giả Sinh Hoa Cảnh ra tay, hơn nữa còn là đại yêu Vương cấp, uy năng tự nhiên khủng bố. "Xoạt xoạt xoạt…" Dao băng tấn công tới, không cần trúng người, chỉ cần lướt qua bên cạnh cũng đủ để đóng băng mọi thứ. Còn nếu bị quét trúng, thì càng thảm hơn, trước tiên bị đóng băng, sau đó bị nổ tan tành thành cặn bã, chết không toàn thây. "Thật mạnh!"
Lăng Hàn lập tức kích hoạt Dị Hỏa, tạo thành một khu vực lửa bao quanh mình, bảo vệ Lý Tư Thiền, Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ phía sau. "Phốc phốc phốc…" Dao băng lao tới, nhưng bị ngọn lửa hòa tan thành hơi nước bốc lên trời. Tuy nhiên, ý chí võ đạo mạnh mẽ ẩn chứa trong dao băng không vì thế mà biến mất hoàn toàn, tiếp tục đánh thẳng vào bốn người. Ngoại trừ Lăng Hàn, ba người còn lại đều rên lên một tiếng, cảm thấy đầu đau như búa bổ, cực kỳ khó chịu. Bị ý chí võ đạo của Sinh Hoa Cảnh xung kích, họ đương nhiên không chịu nổi. Lăng Hàn thì không hề hấn gì, hắn nắm giữ một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, làm sao có thể bị ý chí võ đạo cấp thấp hơn uy hiếp? Dưới đòn tấn công này, gần trăm người có mặt đã chết gần một nửa, chỉ còn khoảng năm mươi, sáu mươi người sống sót! "Thảm, thảm, lần này xong đời rồi!" Nhạc Khai Vũ nhe răng nói.
Nhưng Lăng Hàn lại mỉm cười: "Nhạc huynh, lão thái gia nhà ngươi để ngươi đi ra, lẽ nào không cho ngươi mấy tờ linh phù hay pháp chỉ nào sao? Chỉ là yêu thú Sinh Hoa Cảnh thôi, còn chưa đủ làm gì ngươi a?" Ngay cả người ngoài như Phong Viêm còn có thể có pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, huống chi là cháu trai ruột như Nhạc Khai Vũ? Trước đó, con đại yêu vừa xuất hiện đã dùng khí thế áp đảo khiến mọi người kinh ngạc, sợ hãi, rồi bất ngờ bùng nổ đòn đánh lớn, giết chết phần lớn người, căn bản không cho ai cơ hội sử dụng lá bài tẩy của mình.
Nhạc Khai Vũ cười hì hì: "Có Lăng đại sư ở bên cạnh, chút gia sản của ta không đáng nhắc tới, thật không tiện bêu xấu!" Lăng Hàn lắc đầu: "Có muốn nếm thử mỹ vị của đại yêu vương giả Sinh Hoa Cảnh không?" Nhạc Khai Vũ kinh ngạc, lộ vẻ hoảng sợ: "Lăng đại sư, ngươi muốn đánh giết con yêu thú này? Chờ chút, nó là đại yêu Vương cấp?" Trên người hắn quả thực có pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, dùng để trấn áp Thần Thai Cảnh thì dễ như trở bàn tay, nhưng đối phó với người có phong thái vương giả thì hiệu quả giảm nhiều, còn đối phó Sinh Hoa Cảnh thì hầu như vô dụng. Con yêu thú trước mắt này không chỉ là Sinh Hoa Cảnh, mà còn là cấp bậc vương giả, gần như là nửa bước Linh Anh. Uy thế của pháp chỉ Linh Anh Cảnh chắc chắn không có tác dụng, chỉ có thể tiêu hao hết để hắn có cơ hội thoát thân. Mà cũng chỉ là thoát thân mà thôi. Lăng Hàn lại còn muốn đánh giết con đại yêu kia, chuyện này quả thật là đùa cợt!
"Ta cũng không có đùa giỡn." Lăng Hàn cười nói. Nhạc Khai Vũ không tin: "Cho dù ngươi cũng có pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, nhưng uy năng của pháp chỉ có hạn, chỉ có thể đối kháng Sinh Hoa Cảnh phổ thông, nhưng muốn đối phó cấp bậc vương giả, thì tuyệt đối không được." Hắn ngừng một chút, lại nói: "Chúng ta vẫn nên mau tránh đi." Lăng Hàn cười: "Chút nữa ngươi phối hợp với ta, khi nào bảo ngươi dùng pháp chỉ thì lập tức sử dụng." "Này này này, ngươi không nên tự biên tự diễn như vậy chứ!" Nhạc Khai Vũ vội vàng kêu lên, nhưng Lăng Hàn căn bản không nghe hắn, khiến hắn vô cùng phiền muộn, lại còn có một cảm giác quen thuộc, hình như chuyện này đã từng trải qua ở đâu đó rồi.
Đương nhiên không phải Lăng Hàn muốn tự mình đối phó con đại yêu kia, dù hắn có yêu nghiệt đến mấy cũng không thể vượt qua giới hạn phàm tục. Hắn gọi Thạch nhân ra: "Tiểu Thạch, lên cho ta!" "Con rối!" Nhạc Khai Vũ buột miệng thốt lên. Ngũ hành sinh linh quá hiếm thấy, hơn nữa sinh linh không thể thu vào không gian giới chỉ – đây là "thường thức". Thạch nhân lại quá khác biệt so với sinh linh bình thường. Bởi vậy, Nhạc Khai Vũ theo bản năng cho rằng đây là một con rối, do Trận pháp sư chế tác. Theo một ý nghĩa nào đó, con rối chính là Thi Binh, tương tự không sợ cái chết, không biết đau đớn. Lăng Hàn cũng không giải thích, cái miệng của biểu ca này quá lớn, uống chút rượu là cái gì cũng nôn sạch, nên có bí mật gì thì phải bảo mật với hắn. Thạch nhân lập tức bay lên trời, lao vào tấn công con đại yêu kia. Sinh Hoa đối Sinh Hoa, vương giả đối vương giả!
Thạch nhân và yêu thú kịch chiến, hàn khí tràn ngập, biến khu vực xung quanh thành Băng Thiên Tuyết Địa. Những người sống sót vội vàng lấy ra lá bài tẩy của mình: có Linh khí, có linh phù, thậm chí cả pháp chỉ của Linh Anh Cảnh. Những người có thể vào đây đều gánh vác hy vọng của một tông môn. Nếu có thể đạt được công pháp thượng cổ nào đó, không chừng họ sẽ quật khởi mạnh mẽ, sánh ngang ba vực khác, thậm chí thách thức các hào môn ở Trung Châu. Bởi vậy, mỗi người ít nhiều đều có bảo vật phòng thân, nhưng phẩm chất sẽ khác nhau tùy địa vị.
"Con rối thật lợi hại!" Nhạc Khai Vũ lẩm bẩm, nó có thể đối đầu với yêu thú Sinh Hoa Cảnh cấp bậc vương giả, đúng là rất mạnh. Thạch nhân mới vừa tiến vào Sinh Hoa Cảnh, nhưng con yêu thú kia đã sớm đạt đến cảnh giới này, còn ở tầng bảy. Theo lý thuyết, Thạch linh tuyệt đối không phải đối thủ của đại yêu. Vương giả đối vương giả, tự nhiên xem ai có cảnh giới cao hơn. Nhưng Thạch nhân không phải vương giả phổ thông, mà là Ngũ hành sinh linh! Nó không chỉ da dày thịt béo, mà khả năng hồi phục còn kinh người. Dù bị nổ tan tành, cơ thể cũng có thể phục hồi rất nhanh, điều này Lăng Hàn đã từng lĩnh giáo. Lúc trước, hắn chiếm hết thượng phong nhưng vẫn không cách nào tiêu diệt Thạch nhân, có thể thấy sức khôi phục của Thạch linh đáng sợ đến nhường nào.
Hiện tại cũng vậy, đại yêu quả thực chiếm thế thượng phong, đóng băng, vỗ cánh, há miệng cắn, đều dễ dàng đập nát Thạch linh. Nhưng vừa bị vỡ, Thạch nhân liền phục hồi như cũ, một bộ không hề hấn gì. Tuy nhiên, khả năng hồi phục của Thạch linh không phải vô hạn, sẽ ngày càng chậm lại, và sức chiến đấu của đại yêu tự nhiên cũng có giới hạn. Chỉ xem ai có thể kiên trì lâu hơn. Lăng Hàn đương nhiên sẽ không chờ đến lúc Thạch linh kiệt sức mới ra tay, vội nhìn Nhạc Khai Vũ: "Tế ra pháp chỉ!" Nhạc Khai Vũ gật đầu. Ban đầu hắn không ôm hy vọng, nhưng con rối kia quá uy mãnh, có thể đối chọi với Vương cấp Sinh Hoa Cảnh! Quả không hổ là con rối, chỉ cần hạt nhân không tổn thương, trận văn không hỏng, liền có thể bất tử. Hắn lấy ra một tờ pháp chỉ, mở ra. Lập tức, kim quang phân tán, tỏa ra uy thế vô tận. Pháp chỉ của Linh Anh Cảnh há lại tầm thường? Nhưng chỉ là uy thế thì vô dụng, đại yêu Sinh Hoa Cảnh hoàn toàn không sợ. Bởi vậy Nhạc Khai Vũ khóa mục tiêu, ném pháp chỉ ra ngoài: "Trấn!"
Oanh! Pháp chỉ cháy rực, một nắm đấm màu vàng từ trong pháp chỉ phun trào ra, to bằng cái thớt, oanh kích vào con đại yêu kia. Đây chính là công kích cấp bậc Linh Anh Cảnh, đại yêu không dám đối đầu, vội muốn né tránh. Nhưng Thạch nhân liền nhào tới, ôm chặt lấy nó. Đại yêu kinh nộ. Vốn dĩ công kích của Linh Anh Cảnh tuy mạnh, nhưng chỉ cần nó vỗ cánh là có thể tránh được. Bất quá bây giờ lại bị Thạch nhân ôm lấy, sức mạnh nặng nề khiến nó không thể nhúc nhích! Đối mặt trực diện với công kích của Linh Anh Cảnh, ngay cả nó cũng không gánh nổi, không chết cũng trọng thương. Dưới cái nhìn của nó, Thạch nhân ngu xuẩn không thể tả, bất kỳ sinh linh nào cũng đặt sinh tồn lên hàng đầu, không màng sống chết quả thực không nên tồn tại trên thế giới này! Nó căn bản không nghĩ tới Thạch linh sẽ làm như vậy, giờ đây chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm đấm màu vàng đánh tới. Một tiếng vang thật lớn, chỉ thấy đầy trời đá vụn, còn con đại yêu kia cũng bị nổ trọng thương, rơi xuống đất.
Bị thương mà không chết, quả không hổ là Sinh Hoa Cảnh Vương cấp. Cứng rắn chống đỡ một đòn của Linh Anh Cảnh mà chỉ bị trọng thương, điều này thật kinh người. Lăng Hàn hét dài một tiếng, vung kiếm lao ra, xông thẳng vào đại yêu. Chỉ cần cho nó thời gian, không chừng đại yêu sẽ hồi phục phần nào, mà nếu để nó trốn vào trong hồ, thì càng không cách nào tìm được. Đây gọi là nhân lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn! "Vèo," nắm đấm màu vàng nổ tung, cũng tuyên bố kết thúc sứ mệnh, dù sao đây chỉ là pháp chỉ của Linh Anh Cảnh mà thôi. Lăng Hàn phi thân ra, giết tới.
Đại yêu lộ vẻ phẫn nộ, nó là vương giả, một võ giả Thần Thai Cảnh lại dám chủ động tấn công nó, điều này quá không coi nó ra gì. Nếu nó còn ở thời điểm toàn thịnh, chỉ cần đánh ra một dao băng là có thể giết chết Lăng Hàn. Nhưng hiện tại nó rất suy yếu, ngay cả cánh cũng không cách nào nhúc nhích, thì làm sao đánh ra dao băng? Nó tự nhiên không cam lòng bó tay chờ chết, mở trừng hai mắt, phát ra một tia ý chí võ đạo, xung kích về phía Lăng Hàn. Chỉ cần bị ý chí võ đạo này va chạm, đảm bảo tiểu tử kia sẽ biến thành kẻ ngớ ngẩn! Đại yêu vô cùng tự tin, nó là vương giả trong Sinh Hoa Cảnh, ý chí võ đạo rất đáng sợ.
Nhưng nó lập tức lộ ra vẻ mặt cực kỳ khiếp sợ, bởi vì thế tiến công của Lăng Hàn không hề dừng lại, trường kiếm vung lên, thậm chí bắn ra mười đạo kiếm khí, đánh tới cổ của nó. "Sao có thể có chuyện đó!" Nếu nó biết nói tiếng người, khẳng định sẽ kinh ngạc thốt lên, nhưng giờ khắc này nó yếu đến mức há miệng cũng không thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn mười đạo kiếm khí điên cuồng chém tới. "Phốc phốc phốc phốc…" Những kiếm khí kia đều là Linh khí cấp mười kích thích ra, lực phá hoại hết sức kinh người, dù đại yêu là vương giả trong Sinh Hoa Cảnh cũng không cách nào phòng ngự. Mười đạo kiếm khí tàn phá, cổ của nó xuất hiện một vết thương sâu hoắm.
Nhưng đây không phải trí mạng nhất. Ma Sinh Kiếm chém tới, đây mới là công kích đáng sợ nhất. Linh khí cấp mười sắc bén đến cỡ nào? Ngay cả kiếm khí cũng có thể chém đứt cơ thể của nó, huống chi là Ma Sinh Kiếm trực tiếp công kích. Đại yêu lộ vẻ sợ hãi, nó không muốn chết, càng không muốn chết trong tay một Thần Thai Cảnh. Một chiêu kiếm gọt qua, một cái đầu hổ phóng lên trời. Lăng Hàn ra tay rất nhanh, một phát bắt lấy thân thể của đại yêu, trực tiếp thu vào Hắc Tháp, tránh lãng phí. Bất quá dù hắn ra tay nhanh, vẫn có rất nhiều máu huyết tung tóe ra ngoài. "Vèo," một bóng người xuyên ra, nắm lấy cái đầu hổ đang bay kia, sau đó quay người bỏ chạy. Thật can đảm! Lăng Hàn lập tức triển khai thân pháp, đuổi theo người kia. Lại dám trộm đồ của hắn? Đằng sau hắn, từng khối đá vụn chậm rãi hội tụ, Thạch linh đang tái tạo.
Tốc độ của kẻ cướp đồ cực nhanh, nếu không hắn cũng không dám làm chuyện như vậy, hiển nhiên là có tự tin tuyệt đối vào thân pháp của mình, lúc này mới dám ra tay. Chỉ là, hắn đã đánh giá cao mình, và cũng đánh giá thấp Lăng Hàn. Lăng Hàn sử dụng thân pháp Bách Biến Thiên Huyễn cấp Địa Cấp, không chỉ trong chiến đấu có thể biến ảo ra nhiều tàn ảnh mê hoặc đối thủ, mà dùng để truy kích hoặc thoát thân cũng là thượng phẩm, nhanh đến mức kinh người. So thân pháp với Lăng Hàn? Ngoại trừ loại quái vật như Hổ Nữu, cùng cấp ai có thể so sánh? Chỉ mấy lần lên xuống, Lăng Hàn liền đuổi kịp người kia.
"Hừ, trả ngươi!" Người kia cũng rất thẳng thắn, thấy không thoát được, tay phải liền rung lên, ném đầu hổ ra ngoài. Hiển nhiên là muốn thừa dịp Lăng Hàn đi lấy, lại nhân cơ hội đào tẩu. Tay trái của Lăng Hàn vung lên, Hấp Huyết Nguyên Kim bay ra, quấn lấy đầu hổ kéo về, thu vào Hắc Tháp. Thân hình không đổi, tiếp tục đuổi theo người kia, ánh mắt như kiếm, bình thản nói: "Có chuyện tiện nghi như vậy sao?" Hắn vung kiếm chém tới. "Lăng đại sư, đoạt bảo là chuyện rất bình thường, hà tất để ở trong lòng?" Người kia cũng không yếu, múa đao chống đỡ, có bảy đạo đao khí dương động. Lăng Hàn hừ một tiếng: "Nếu như ngươi tham gia giết đại yêu, vậy quả thực có tư cách phân phối chiến lợi phẩm. Nhưng rõ ràng chỉ là tiểu nhân đi trộm cướp, còn dám nói khoác không biết ngượng, thật khiến người ta chê cười!"
"Leng keng leng keng…" Đao kiếm va chạm, đốm lửa tung tóe, ý chí võ đạo bắn ra thần quang chói mắt. Sức chiến đấu của Lăng Hàn ra sao? Chỉ mấy chiêu, người kia liền biến sắc, hoàn toàn không địch lại. Hắn vội vàng kêu lên: "Ta chính là đệ tử của Hàn Thủy Tông Phong Cảnh Thắng, coi như ngươi là Đan sư Thiên Cấp, cũng không thể xằng bậy!" "Ngu ngốc!" Lăng Hàn mắng một câu, kiếm thế không ngừng. Hắn là Đan sư Thiên Cấp, còn sợ trở mặt với ai sao? Cũng chỉ có loại thế lực như Thiên Thi Tông, mới sẽ không sợ một Đan sư Thiên Cấp, bằng không chỉ cần tông môn "trộn lẫn" bình thường, lại có ai dám không nể mặt Đan sư Thiên Cấp? "Ta liều mạng với ngươi!" Phong Cảnh Thắng hét lớn, từ trong giới chỉ lấy ra một tờ linh phù, giơ lên nói: "Đây là Liệt Diễm Phần Thiên phù, chính là một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh của bản tông chế tác, có thể đánh ra sức chiến đấu tương đương với một phần mười của hắn, ngươi không nên buộc ta!" Lúc này Lăng Hàn không thèm mắng nữa, trường kiếm chém liên tục. "Chết!" Phong Cảnh Thắng ném linh phù ra, "Oanh," lập tức, một đạo liệt diễm từ trong linh phù dương động, hóa thành một biển lửa thiêu về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn hơi cảm ứng một hồi, liền phát động Lôi Đình Chiến Giáp. Lập tức, một hàng rào tia chớp hình thành, bảo hộ hắn bên trong, sau đó vọt thẳng qua biển lửa, lại chém một kiếm. "Cái gì!" Phong Cảnh Thắng lộ vẻ không thể tin được, kia cũng là một đòn của Sinh Hoa Cảnh, lại bị Lăng Hàn ngăn cản, điều này quá không chân thực! Chỉ là hắn còn chưa kịp hành động, Ma Sinh Kiếm đã gọt đến, cả người hắn bị chém thành hai đoạn. Lăng Hàn thu kiếm. Với lực lượng của hắn lúc này, toàn lực thôi động Lôi Đình Chiến Giáp, chặn một đòn của Sinh Hoa Cảnh cấp thấp vẫn thừa sức. Tất cả mọi người dùng ánh mắt kiêng kỵ nhìn hắn, vẻ mặt hết sức phức tạp. Chỉ riêng thân phận Đan sư Thiên Cấp đã không ai dám công khai đối phó hắn, mà sức chiến đấu bản thân lại càng nghịch thiên. Cùng Lăng Hàn sinh ra trong một thời đại, quả thực là bất hạnh.
Lăng Hàn đương nhiên không để ý người khác nhìn mình thế nào, hắn nhìn Nhạc Khai Vũ cười nói: "Buổi tối lại có thịt yêu thú Vương cấp ăn." Nhạc Khai Vũ ngẩn người, Lăng Hàn mới vừa nói "lại", lẽ nào trước đó hắn đã ăn qua vật đại bổ như vậy? Hắn không dám tin tưởng, chỉ cho rằng Lăng Hàn nói sai, lúc này cười to nói: "Lãng phí một tờ pháp chỉ Linh Anh Cảnh mới giết được, nhất định phải ăn bù!" Lăng Hàn vỗ vai hắn: "Trên người ngươi tuyệt không chỉ có một tờ pháp chỉ Linh Anh Cảnh, đừng nên giả nghèo." Nhạc Khai Vũ cười khà khà, hiển nhiên bị Lăng Hàn nói trúng, nhưng vẫn phản bác: "Ngươi cho rằng pháp chỉ Linh Anh Cảnh rất tiện nghi sao? Giấy, mực, còn có bút, đều là tài liệu vô cùng quý giá! Hơn nữa, dù thái gia gia vẽ một tờ pháp chỉ cũng phải khôi phục mấy tháng!" Lăng Hàn mặc kệ hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm hồ nước: "Hàn ý đang biến mất, lẽ nào nơi tuyệt lạnh này là do con đại yêu kia mới hình thành?"
Con đại yêu vừa chết, hàn ý tỏa ra từ hồ nước liền biến mất. Suy nghĩ tới con đại yêu này có thể đánh ra dao băng, hẳn là yêu thú hệ Thủy. Chính sự tồn tại của nó đã ảnh hưởng đến môi trường, biến hồ nước trở nên lạnh lẽo, cũng bởi vậy mới có Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư tồn tại. "Không được, đại yêu này vừa chết, hồ nước ấm lên, e là những Băng Tâm Ngư kia đều sẽ chết!" Lăng Hàn có chút tiếc nuối nói. Tuy Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư trong hồ này cũng không còn nhiều. "Vậy không thể lãng phí a!" Nhạc Khai Vũ vội vàng nói. "Đi, chúng ta xuống nước mò cá!" Lăng Hàn gật đầu, nói với Lý Tư Thiền: "Ngươi ở lại trên bờ." Hiện tại tuy băng hàn bắt đầu giảm, nhưng vẫn không phải Dũng Tuyền Cảnh có thể chịu đựng. Khả năng phải qua một hai ngày nữa, nhiệt độ trong hồ nước mới sẽ khôi phục trạng thái bình thường. Lý Tư Thiền gật đầu, trong võ đạo nàng từ trước đến nay đều không cậy mạnh.
Ba người Lăng Hàn xuống hồ, mà những người khác cũng có người cảm nhận được nhiệt độ hồ nước biến đổi, dồn dập nhảy xuống, từng người mở nguyên lực ra hình thành tấm chắn, bơi lội trong đó. Thần Thai Cảnh có thể nín thở trên một giờ, lại thêm trong tấm chắn có không ít không khí, vậy chống đỡ một ngày là tuyệt đối không thành vấn đề. Bởi vậy, mỗi người đều có thể thỏa thích thăm dò, không cần lo lắng sẽ bị chết ngạt. Hồ nước vẫn tương đối lạnh lẽo, nhưng Thần Thai Cảnh đã đủ để chịu đựng, mọi người dồn dập tản ra, tìm kiếm Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư. Ba người Lăng Hàn cũng chia ra, Băng Tâm Ngư không phải là yêu thú lợi hại gì, hoàn toàn không cần ba người họ liên thủ.
Mấy phút sau, Lăng Hàn đã đi tới đáy hồ. Chỉ thấy nơi này lại có thật nhiều đình đài lầu các tổn hại, giống như trải qua địa chấn, sau đó những kiến trúc này mới chìm xuống đáy hồ. Trong lòng hắn hơi động, bơi tới. Băng Tâm Ngư bị hắn câu ba ngày, đã không còn bao nhiêu con, mà hiện tại nhiều người xuống hồ vớt như vậy, mỗi người có thể phân được mấy con? Hắn đã thu được sáu bảy trăm con, ngược lại không để ý mấy chục con còn lại. Đáy hồ có chừng tám, chín đình đài lầu các, bởi vì có cái vùi vào trong bùn, chỉ lộ ra đỉnh, nên Lăng Hàn cũng không biết còn kiến trúc nào giấu ở bên dưới hay không.
Thủ chưởng nhẹ nhàng đẩy một cái, một đạo kình lực phun trào, hắn đã xuất hiện trước một lầu các cao hai tầng, trực tiếp từ trong cửa sổ lầu hai tiến vào. Đây là một thư phòng, nhưng sách trên giá đã sớm mục nát, chỉ còn sót lại vài tờ may mắn thoát khỏi, bồng bềnh trong nước. Lăng Hàn đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy, chỉ thấy mặt trên viết "Phổ Châu địa lý chí". Hằng Thiên Đại Lục có địa phương tên Phổ Châu sao? Lăng Hàn không dám khẳng định, bởi vì niên đại hắn sống, địa danh của Hằng Thiên Đại Lục khác biệt hiện tại rất lớn. Ai có thể đảm bảo hai vạn năm, năm vạn năm trước mỗi địa phương của Hằng Thiên Đại Lục tên gọi là gì? Nói không chừng thì có một chỗ tên Phổ Châu.
Hắn lại nắm một tờ khác, mặt trên viết "Luận trận đạo ba mươi sáu biến". Lăng Hàn nhất thời động lòng, trận đạo! Đáng tiếc a đáng tiếc, cái này chỉ còn lại bìa ngoài, bằng không có thể tra tìm, đối với trình độ trận đạo của hắn sẽ có giúp đỡ cực lớn. Hắn lại nắm tấm phong bì thứ ba, ánh mắt đảo qua, không khỏi biến sắc. "Tâm đắc luyện chế Thanh Hư Đan, Hồng Diệp Đan, Tử Văn Kim Đan." Đây là một quyển luyện đan thủ trát, hẳn là giảng giải các chi tiết nhỏ khi luyện chế ba loại đan dược kia. Bản thân cái này không có gì, kiếp trước Lăng Hàn cũng sẽ tiện tay ghi lại, một là nhắc nhở mình, thứ hai có thể cho đồ đệ tham khảo.
Để Lăng Hàn khiếp sợ chính là bốn chữ Tử Văn Kim Đan. Đây là Thần dược! Kiếp trước hắn tiến vào rất nhiều di tích, trong đó có đan đạo đại năng thượng cổ lưu lại động phủ, từng chiếm được một ít thủ trát. Trong đó, Lăng Hàn từng thấy bốn chữ Tử Văn Kim Đan. Tử Văn Kim Đan, ăn vào một viên, chỉ cần không bạo thể chết, phàm nhân liền có thể một bước lên trời, trở thành Thần linh! Đây là Thần dược thế nào? Lăng Hàn tin tưởng, cho dù đan dược Thần cấp cũng sẽ phân đẳng cấp. Thần đan phổ thông làm sao có khả năng một viên liền để phàm nhân lập tức thành Thần? Nhưng ở Hằng Thiên Đại Lục, căn bản không thể luyện chế ra bất luận loại Thần đan nào, bởi vì không có vật liệu! Ở đây, ba loại đan dược đặt ngang hàng, phỏng chừng đều là Thần đan. Mà nói tới tâm đắc, vậy khẳng định là đã luyện chế qua, nếu không làm sao viết? Hằng Thiên Đại Lục có thể luyện chế Thần đan, hơn nữa rất có khả năng là Thần đan cao cấp? Tuyệt đối không thể!
Tay của Lăng Hàn không khỏi run rẩy, trong lòng dâng lên một suy đoán: lẽ nào bí cảnh này... là Thần linh mạnh mẽ luyện hóa khu vực nào đó của Thần giới, sau đó mang đến hạ giới? Cái suy đoán này có khả năng chính xác rất lớn, bởi vì Nghiêm Thiên Chiếu muốn một vật trong Thủ Cung. Nghiêm Thiên Chiếu là ai? Mặc dù là phàm thân, nhưng đạt được ký ức của một vị Thần linh, nói theo một ý nghĩa nào đó, hắn còn trâu bò hơn Lăng Hàn rất nhiều. Đồ vật có thể làm hắn vừa ý, sẽ đơn giản sao? Tất nhiên là Thần vật! Nếu nói là một bộ phận từ Thần giới tách ra, vậy sẽ rất dễ lý giải, linh khí nơi này nồng nặc đến hóa lỏng cũng có thể giải thích. Hơn nữa, tại sao trên xương sọ của yêu thú nơi này lại có cốt văn, bởi vì đó là yêu thú ở Thần giới, không phải bình thường.
Trái tim của Lăng Hàn không khỏi gia tốc, lẽ nào hắn sắp chiếm được một phần truyền thừa của Thần giới? Trâu bò! Thoải mái! Có suy đoán như vậy, Lăng Hàn tìm kiếm càng cẩn thận, nơi này tùy tiện tìm thấy một thứ cũng có thể là bảo vật Thần cấp. Nhưng để hắn thất vọng, đồ vật trong phòng đều phổ thông, sách là trang giấy làm ra, đã nát, gỗ cũng không phải Thần mộc gì, nát, gạch đá cũng như thế, cũng chỉ cứng rắn hơn một ít mà thôi. ... Nhưng mặc kệ nó, thu sạch! Lăng Hàn hơi suy nghĩ, lầu các liền bị hắn thu vào Hắc Tháp, dù sao cũng lớn như vậy, cũng không sợ chiếm không gian. Hắn lại di chuyển về phía một lầu các khác, lại thu, sau đó là một đình đài thứ ba, cũng bị hắn dời vào trong Hắc Tháp. Cho đến lúc này, có người cũng tiềm tới đây, tựa hồ không cảm thấy hứng thú với Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư nữa, mà nhìn chằm chằm quần thể kiến trúc dưới đáy hồ.
Đó là một nữ tử, tu vi Thần Thai tầng chín, nhưng tuổi trên ba mươi, hẳn là nhân vật trên Thiên Kiêu bảng mấy đời trước đi. Nàng đã qua thời kì dung nhan xuân sắc, nhưng bảo dưỡng rất tốt, mi mục như họa, môi anh đào đỏ mọng, rực rỡ bức người. Mà nữ nhân này thắng cô nương hai mươi ở vóc người đầy đặn và phong tình quyến rũ, ngực như quả đào, no đủ mà lại co dãn. Nhìn thấy Lăng Hàn, cô gái kia chủ động gật đầu, đây là tôn trọng với Đan sư Thiên Cấp. Nàng đã bơi vào một lầu các, bắt đầu tìm kiếm. Lăng Hàn mặc kệ, tiếp tục thu lấy kiến trúc ở nơi này.
Mấy phút sau, cô gái kia đi ra lầu các, không khỏi lộ vẻ nghi hoặc. Nàng rõ ràng nhớ, phụ cận có vài lầu các đình đài tổn hại, sao hiện tại không thấy? Nàng còn chưa nghĩ xong, chỉ thấy Lăng Hàn đã bơi tới, đưa tay, lầu các phía sau nàng liền biến mất. Cái này! Trên mặt nàng tràn ngập quái lạ, hóa ra những đình đài lầu các kia đều bị Lăng Hàn lấy đi. Ngươi kiếm đồng nát sao? Nàng thấy rất rõ ràng, trong lầu các căn bản không còn vật có giá trị, ngay cả nàng cũng không để vào mắt, huống chi là Đan sư Thiên Cấp. Nhưng nàng lại sợ hết hồn, một lầu các nói thu liền thu, không gian giới chỉ của ngươi lớn bao nhiêu a. Lăng Hàn cũng không để ý, cho dù mọi người đều biết không gian giới chỉ của hắn rất lớn thì đã làm sao, chẳng lẽ còn dám cướp giật? Vì một cái không gian giới chỉ mà đắc tội một vị Đan sư Thiên Cấp, không quan tâm cái không gian này lớn bao nhiêu cũng không đáng. Đương nhiên, nếu biết tác dụng chân chính của Hắc Tháp, vậy đừng nói Lăng Hàn chỉ là Đan sư Thiên Cấp, cho dù là Thần linh cũng xông lên cướp giật.
Lăng Hàn bắt đầu đào móc kiến trúc dưới lòng đất, vài tòa chỉ lộ ra đỉnh chóp. Một tòa hai tòa ba tòa… hắn thu được không còn biết trời đâu đất đâu. Cho dù phí công một hồi, vậy cũng không mất bao nhiêu thời gian, nhưng vạn nhất có thu hoạch gì, vậy thì lợi nhuận cực lớn. Hắn phát hiện một nóc nhà, tiện tay thu vào, lại phát hiện nóc nhà vẫn y nguyên, không có bị hắn thu vào Hắc Tháp. Hắn lại thử một lần, vẫn không có kết quả, điều này không khỏi khiến hắn kỳ quái, nhìn kỹ, cái nóc nhà này thật có chút không giống. Đây là một đỉnh nhọn, toàn bộ nóc nhà liền một thể, không có mái ngói, hơn nữa còn màu vàng. Vì sao lại không thể thu vào Hắc Tháp?
Hai tay của Lăng Hàn dương động, lập tức, từng mảng bùn cát bay lên, giống như một con Giao Long, khuấy động toàn bộ đáy hồ, trở nên vẩn đục không thể tả, đưa tay khó thấy năm ngón. Mà Lăng Hàn càng ngày càng kinh ngạc, trong đáy hồ, kiến trúc kia hiện ra càng ngày càng nhiều bộ phận, vách tường màu vàng, hoàn toàn khác những kiến trúc trước, hơn nữa đã đào xuống dưới khoảng ba trượng, nhưng vẫn chưa đào hết. Quái lạ chính là, kiến trúc này lại hình tam giác, càng hướng xuống dưới, thể tích sẽ càng lớn, trước đó chỉ là mũi nhọn của một đỉnh điểm mà thôi. Càng quái lạ là, đến hiện tại Lăng Hàn còn không nhìn thấy một cánh cửa sổ, giống như đào móc ra một khối kim loại hoàn chỉnh, chỉ là lớn đến quá mức mà thôi.
Hắn càng ngày càng hiếu kỳ, mà nữ tử bên kia cũng sản sinh hứng thú, ở một đầu khác bắt đầu đào móc. Bùn đất trong hồ xốp, huống chi hai người đều là Thần Thai Cảnh, sức mạnh kinh người cỡ nào, rất nhanh đã đào ba trăm thước, kiến trúc màu vàng kia cũng thể hiện ra rất nhiều. Nhưng vẫn chưa hết, mà trên kiến trúc vẫn như cũ không có cửa gì cả. Quái lạ. Càng ngày càng nhiều người bị hấp dẫn tới, trong hồ còn lại không nhiều Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, bởi vậy trải qua một phen tranh cướp, mọi người cũng kết thúc "bắt cá", ngược lại đưa mắt tập trung tới đây. Thật sự là ngạc nhiên, đáy hồ lại có một kiến trúc như thế. Mọi người dồn dập ra tay, đào về đáy hồ.
Ròng rã đào gần nghìn trượng, rốt cục đào đến cuối, hiện ra bộ mặt thật của kiến trúc này. "Thần miếu!" Lăng Hàn lẩm bẩm nói, hắn ở trong cổ tịch xem qua miêu tả như vậy, ở Thần giới có loại kiến trúc ba mặt hình mũi khoan, dùng để tế tự, nhưng cũng có vài công dụng khác. Tòa thần miếu màu vàng óng, hùng vĩ, đồ sộ, cao ngàn trượng nhưng liền thành một khối. Lăng Hàn không biết Hằng Thiên Đại Lục có kiến trúc như vậy hay không, nhưng nếu nó ở Thần giới, vậy thì là một sự việc khác rồi. Ba mặt Thần miếu đều có một cánh cửa, cao tới mười trượng, rộng năm trượng, cửa lớn màu vàng óng cùng vách tường hầu như hòa làm một thể, nếu không phải trên cửa còn điêu khắc các loại Đồ Đằng, thì rất khó phát hiện.
Lăng Hàn đứng trước một đại môn, Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ cũng tới, tương tự rất hiếu kỳ. Trên cửa có rất nhiều động vật, Lăng Hàn căn bản chưa từng thấy! Sinh linh của Thần giới sao? Mà ở một bên khác, có người không nhịn được đưa tay đẩy cửa lớn. "Ầm ầm ầm," lập tức, ba cánh cửa đồng thời mở ra, hiện ra ba thông đạo đen thẫm. Hồ nước chảy ngược, dồn dập tràn vào trong thần miếu. Thần miếu giống như đã biến thành một cá voi thôn thiên, phát sinh lực hấp mạnh mẽ, có mấy người không đề phòng, lập tức bị hút vào trong miếu. Mà đại bộ phận người vội vã thúc đẩy dòng nước, hướng về mặt hồ lao đi. Sức cắn nuốt kinh người, vẻn vẹn chỉ mười phút sau, toàn bộ hồ lớn đã biến mất, biến thành một cái hố to, một tòa thần miếu đứng sừng sững, tỏa ra kim quang chói mắt, phảng phất như vàng ròng chế tạo.
Tuy võ giả coi kim ngân như cặn bã, nhưng một đống cặn bã lớn như thế đứng ở trước mặt, vẫn khiến người ta khiếp sợ không thôi. Sau khi hồ nước biến mất, thần miếu cũng không còn sản sinh hấp lực, lẳng lặng đứng ở đó, như một tấm phong bi, khiến người ta kính nể từ đáy lòng. Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, ai có thể nghĩ tới đáy hồ ẩn giấu một tòa kiến trúc hùng vĩ mà kỳ lạ như thế. Lăng Hàn rất lưu tâm, trước có mấy người bị hấp vào trong thần miếu, nhưng đến hiện tại còn chưa xuất hiện! Điều này nói rõ cái gì? Thứ nhất bên trong cực kỳ nguy hiểm, bọn họ bị ngất, thậm chí đã chết. Thứ hai, trong thần miếu có rất nhiều bí bảo, bởi vậy mấy gia hỏa kia đang thu gặt, căn bản không muốn ra. Đến cùng là loại nào? Lòng hiếu kỳ của Lăng Hàn đã bị thiêu đốt vô hạn, hắn quyết định đi vào tìm tòi. Đây cũng không phải ý của một mình hắn, có mấy người đã bắt đầu kết bè kết đảng, muốn tổ đoàn tiến vào, ở trong đó có khả năng cực kỳ nguy hiểm, mà nếu có bí bảo, liên thủ phần thắng sẽ càng to lớn hơn. Mà chỉ một lát, lại có người từ đằng xa tới, nhân số tăng lên rất nhiều.
"Các ngươi có vào hay không?" Lăng Hàn nhìn Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên hỏi, Lý Tư Thiền cũng đi tới. "Tiến vào, đương nhiên tiến vào!" Nhạc Khai Vũ vội vàng nói. "Hàn thiếu muốn tiến vào, vậy ta khẳng định đi cùng." Quảng Nguyên nói. "Được, chúng ta đi vào xem." Lăng Hàn cười nói, hắn có Hắc Tháp, làm sao cũng có thể bảo vệ tính mạng của mọi người. Bốn người xuất phát, theo vách hồ bò xuống. Đây chính là cao tới ngàn trượng, hiện tại nước ở phía dưới đã sớm khô cạn, lộ ra rừng nhan thạch rõ ràng. Nếu như trực tiếp nhảy xuống, vậy kết quả tan xương nát thịt là rất lớn. Lý Tư Thiền chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, nên bò rất chậm, Lăng Hàn ôm nàng lên, chỉ lấy một tay leo xuống, nhưng còn linh hoạt hơn Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên, rất nhanh liền đi xuống đáy hồ. Hiện tại cái hồ lớn này chính là một vực sâu, đây là vách núi, có điều vách núi hơi dốc, hơn nữa còn lấy bùn đất làm chủ, sơ ý một chút liền có thể thất thủ ngã xuống. Chỉ mấy phút, Lăng Hàn đã đi tới đáy hồ, thả Lý Tư Thiền xuống, mỹ nhân này đã đỏ bừng hai má, đôi mắt đẹp như xuân thủy, kiều diễm ướt át.