Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Thạch nhân, một sinh linh cuồng bạo vừa bước vào cảnh giới Sinh Hoa, không thể tin được rằng một Nhân tộc nhỏ bé như Lăng Hàn lại dám khiêu khích nó hết lần này đến lần khác. Với linh trí còn hạn chế, nó không hề kiêng kỵ Hắc Tháp đột ngột xuất hiện mà chỉ dựa vào bản năng hung hãn lao tới. Khí thế đáng sợ từ một cường giả Sinh Hoa Cảnh cuồn cuộn ập đến, khiến đại địa rung chuyển và Lăng Hàn phải lùi bước, da thịt chấn động vì áp lực.
Khi Thạch nhân lao vào Hắc Tháp theo Lăng Hàn, nó không chút do dự tung một quyền chí mạng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tiếng "Định!" nhẹ nhàng vang lên từ Lăng Hàn, và Thạch nhân cứng đờ giữa không trung. Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn là chúa tể. Linh trí non nớt của Thạch nhân không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy bối rối. Lăng Hàn múa ngón tay, biến Thạch nhân thành một món đồ chơi, xoay chuyển trên dưới. Khi nó gầm lên, tạo ra sóng âm muốn tấn công, Lăng Hàn lại nhẹ nhàng nói "Định!", khiến sóng âm đông cứng trong không khí. Hắn vò nát sóng âm và ném ngược lại Thạch nhân, tạo ra một vụ nổ lớn khiến nó văng ra xa, ngực xuất hiện một lỗ lớn.
Tuy nhiên, Thạch nhân nhanh chóng phục hồi như cũ, đá vụn bay về phía nó, tái tạo cơ thể hoàn hảo. Nó vẫn hung hãn lao vào Lăng Hàn, bất chấp mọi hành hạ. Sự kiên trì đến mức ngu ngốc này khiến Lăng Hàn mất kiên nhẫn. Đúng lúc đó, Tiểu Tháp xuất hiện, rung nhẹ thân tháp. Một cảnh tượng kinh ngạc diễn ra: Thạch nhân, kẻ vừa hung hãn bất khuất, đột nhiên quỳ rạp trước Tiểu Tháp với vẻ mặt thành kính khó tả. Lăng Hàn ngỡ ngàng, hiểu ra rằng những sinh linh thiên sinh địa dưỡng như Thạch linh không sợ chết, chỉ phục tùng những tồn tại có cấp độ cao hơn. Tiểu Tháp truyền đạt điều gì đó, và Thạch nhân ngoan ngoãn bò dậy, thân mật cọ đầu vào vai Lăng Hàn như một chú chó nhỏ. Một tia thần thức truyền đến: "Chủ... chủ nhân!". Lăng Hàn hỏi Tiểu Tháp đã nói gì, và câu trả lời đơn giản đến không ngờ: "Ta nói với nó, ngươi là chủ nhân của ta, tự nhiên cũng là chủ nhân của nó."
Thạch nhân, được Lăng Hàn đặt tên là Tiểu Thạch, lại truyền thần thức đòi ăn "thạch đầu". Lăng Hàn hiểu ra, đây không phải ham ăn mà là nhu cầu tiến hóa. Hắn hứa sẽ có đá quý để ăn, và Tiểu Thạch cười ngây ngô như một gã thô lỗ. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Lăng Hàn. Hắn bảo Tiểu Thạch biến ra ba mươi sáu trụ đá nhỏ trên đỉnh đầu, sau đó sắp xếp chúng thành một đồ án huyền diệu. Lăng Hàn muốn khắc Thiên Đô Lôi Cương Trận lên cơ thể kiên cố của Tiểu Thạch.
Là một người thực tế, Lăng Hàn lập tức bắt tay vào việc. Thần thức của hắn đã tăng lên đáng kể sau khi đột phá Thần Thai Cảnh, cho phép hắn khắc ba trận văn mỗi lần, sau đó điều tức và tiếp tục. Chỉ chưa đầy bốn ngày, hắn đã hoàn thành ba mươi sáu mắt trận. Đưa Tiểu Thạch ra khỏi Hắc Tháp, Lăng Hàn ra lệnh "Tế mắt trận". Từng trụ đá trên đầu Tiểu Thạch vươn ra, hình thành trận thế, trận văn phát sáng, sức mạnh đất trời hội tụ, tạo nên những tia chớp trắng dày đặc. Tiểu Thạch đấm ra một quyền, kéo theo những tia lôi điện xẹt qua, uy lực kinh người. Lăng Hàn phá lên cười, đây chính là "trận pháp di động" mà hắn hằng mong muốn. Từ đó, hắn cũng nảy ra ý tưởng khắc trận pháp lên chính cơ thể mình để tăng cường phòng ngự.
Sau bốn ngày, Lăng Hàn quyết định đã đến lúc rời đi. Hắn thu Tiểu Thạch vào Hắc Tháp, cùng Quảng Nguyên và Lý Tư Thiền tiếp tục hành trình. Họ đi qua một vùng hoang dã, đến một bình nguyên xanh mướt. Chợt Lăng Hàn dừng lại, phát hiện một khối xương quai xanh với vết máu. Quảng Nguyên xác nhận đó là xương người, và vết cắn trên đó cho thấy một loài yêu thú hung dữ đã gây ra. Lăng Hàn suy đoán khu vực trước đó là địa bàn của Tiểu Thạch nên không có yêu thú, nhưng giờ họ đã bước vào lãnh địa của những sinh vật khác.
Tiếp tục đi, họ ngửi thấy một mùi tanh nồng. Lăng Hàn nhanh chóng phát hiện ra một cái hang, và từ đó chui ra một con yêu thú trông giống sói nhưng miệng bẹp như vịt – Hung Mông thú. Lăng Hàn mừng rỡ, vì Hung Mông, đặc biệt là những con thủ lĩnh có huyết mạch vương giả, là "vật đại bổ". Hắn ra hiệu cho Lý Tư Thiền vào Hắc Tháp, rồi bảo Quảng Nguyên đối phó với những con Hung Mông cấp Linh Hải, còn mình sẽ lo những con cấp Thần Thai, dặn dò không được giết chết chúng vì chúng sẽ là "mỹ thực" sau này. Quảng Nguyên cắn răng chấp nhận thử thách, dù việc bắt sống khó hơn nhiều.
Khi Quảng Nguyên đang vật lộn với đám Hung Mông cấp Linh Hải, Lăng Hàn dễ dàng đánh bay và thu phục những con cấp Thần Thai. Bỗng, một lão Hung Mông với bộ lông xám trắng, tỏa ra khí tức nguy hiểm, chui ra từ hang. Lăng Hàn nhận ra đây là một yêu thú vương giả, một cường giả Thần Thai tầng chín. Hắn quyết định để lão Hung Mông này giúp Quảng Nguyên đột phá lại Thần Thai Cảnh.
Lão Hung Mông tức giận lao tới, tốc độ cực nhanh, há miệng táp vào cổ Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn mỉm cười giơ tay chặn lại, hàm răng sắc nhọn của nó chỉ tạo ra những tia lửa trên da thịt hắn. Lão Hung Mông kinh ngạc, không hiểu sao bàn tay này lại cứng như sắt. Lăng Hàn đáp trả bằng một cú đấm, đánh bay nó. Lão Hung Mông lại lao tới, phun ra chín đạo khí nhận mạnh mẽ, mang theo mạch văn cổ xưa. Lăng Hàn cũng dùng Ma Sinh Kiếm, tạo ra chín đạo kiếm khí đối chọi. Cảm nhận được ý chí võ đạo đáng sợ từ đối thủ, Lăng Hàn nghiêm túc hơn, triển khai Lôi Hỏa kiếm pháp, một môn võ kỹ Địa Cấp. Với Linh khí cấp mười và khả năng chuyển hóa nguyên lực, Lăng Hàn chiếm thượng phong. Khi hắn tung ra đạo kiếm khí thứ mười, lão Hung Mông không thể chống cự và bị chém chết sau trăm chiêu.
Lăng Hàn nhanh chóng thu thi thể vào Hắc Tháp, không để lãng phí một giọt máu nào. Trong quá trình xử lý, hắn phát hiện một hoa văn phức tạp trên đỉnh đầu lão Hung Mông, tương tự như mạch văn trên khí nhận mà nó đã phóng ra. Hắn nhận ra đây là một loại cốt văn, chứa đựng đạo pháp cao sâu, có thể tăng cường sức chiến đấu lên rất nhiều. Lăng Hàn nhận định mình đã "nhặt được bảo", và bắt đầu nghiên cứu cốt văn này.
Quảng Nguyên và Lý Tư Thiền cũng được hưởng lợi từ huyết nhục của yêu thú vương giả, nhanh chóng đột phá cảnh giới nhỏ. Hai ngày sau, Quảng Nguyên xuất quan, thành công trở lại Thần Thai Cảnh, mạnh mẽ hơn trước. Hắn quỳ xuống tạ ơn Lăng Hàn. Trong khi đó, Lăng Hàn vẫn chưa thể lĩnh ngộ được cốt văn.
Ba người tiếp tục hành trình, hướng về một cột sáng mờ ảo trên bầu trời. Nửa ngày sau, họ đến một hồ nước lạnh lẽo. Xung quanh hồ, hàng trăm người đang thả câu, tất cả đều là những võ giả từ bên ngoài. Lăng Hàn nhận ra Nhạc Khai Vũ, biểu ca của mình, cũng đang ở đó. Lăng Hàn hiểu rằng cá ở đây chắc chắn không phải cá tầm thường. Khi hắn hỏi, một người trả lời đó là "Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư", một loại bảo dược thiên nhiên có thể bổ khí huyết, tăng nguyên lực mà không gây kháng thuốc hay đan độc.
Lăng Hàn hứng thú, quyết định cùng Quảng Nguyên và Lý Tư Thiền đi câu cá. Với dây câu làm từ Hấp Huyết Nguyên Kim và mồi câu là nhân sâm trăm năm (thậm chí là ngàn năm), Lăng Hàn dễ dàng câu được những con cá lớn. Những người khác nhìn thấy sự giàu có và hiệu quả của Lăng Hàn thì đỏ mắt ghen tị, nhưng không ai dám hành động vì Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp.
Tuy nhiên, luôn có những kẻ không an phận. Vài người bắt đầu ném đá xuống hồ, khiến đàn cá hoảng sợ trốn xuống đáy. Lăng Hàn nhíu mày, ra lệnh cho Quảng Nguyên "đánh đuổi mấy người kia đi!". Quảng Nguyên tức giận xông tới, tung ra Chiến Tượng Quyền, năm con chiến tượng gầm thét. Kẻ gây rối đầu tiên hoảng hốt chống đỡ, đồng thời la lớn vu khống Lăng Hàn bá đạo, độc chiếm hồ cá. Những kẻ khác cũng hùa theo, cho rằng Lăng Hàn quá đáng.
Quảng Nguyên, dù mạnh mẽ, nhưng mới trở lại Thần Thai Cảnh và bị sáu người vây công, nhanh chóng rơi vào thế nguy hiểm. Những người khác đứng ngoài xem kịch, thầm vui mừng khi thấy Lăng Hàn bị làm khó. Ánh mắt Lăng Hàn trở nên lạnh lẽo, hắn đột ngột đứng dậy, bước đến chiến trường. Một kẻ gây rối lớn tiếng thách thức, hỏi Lăng Hàn có dám đích thân ra tay không. Lăng Hàn cười gằn, nói: "Các ngươi đã không chịu cút, vậy thì đều lưu lại nơi này đi!" Tay phải hắn vung lên, Ma Sinh Kiếm vút qua, đầu của kẻ thách thức bay lên, máu tươi phun trào. Hắn không ngờ Lăng Hàn lại ra tay tàn độc đến vậy, nhất là với một đệ tử của Huyết Viêm Cốc. Cảnh tượng đẫm máu khiến tất cả kinh sợ. Lăng Hàn không dừng lại, chém ra sáu đạo kiếm khí, xuyên qua sáu kẻ còn lại. Đoạn chi, đầu lâu bay tung tóe, máu vương khắp nơi.
Bảy thi thể nằm la liệt, khiến mọi người khiếp sợ. Lăng Hàn thu kiếm, lạnh lùng quét mắt qua đám đông, rồi quay lại chỗ cũ tiếp tục câu cá, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những kẻ yếu bóng vía run rẩy bỏ đi, nhưng vẫn có vài người tham lam không nỡ bỏ Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, vẫn nán lại bên hồ.