Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên đường trở về Cực Dương Thành, Lăng Hàn khéo léo xóa bỏ lớp dịch dung, không quên khôi phục thân phận vị ông chủ kiêm đan sư tài ba. Mười ngày vắng bóng đã khiến Lưu Vũ Đồng và các bằng hữu lo lắng khôn nguôi, nhưng sự xuất hiện của anh như một luồng gió mát xua tan mọi âu lo.
Tuy nhiên, niềm vui đoàn tụ chẳng kéo dài bao lâu. Khi Lăng Hàn đến Linh Bảo Các, Ân Hồng, vị chủ nhân đầy quyền uy, đã vội vàng xin lỗi. Lòng Lăng Hàn thoáng dấy lên dự cảm chẳng lành, và quả nhiên, lời Ân Hồng như sét đánh ngang tai: cây linh dược anh cần đã bị người khác cướp mất. Sát khí bỗng chốc bao trùm lấy Lăng Hàn. Cây linh dược ấy không chỉ là vật vô tri, nó còn là tia hy vọng duy nhất để phụ thân anh có thể tu luyện trở lại. Vì nó, anh không ngần ngại đại khai sát giới. Ân Hồng vội vã giải thích, kẻ cướp linh dược là một người họ Khang, hiện đang trú ngụ tại Bắc Đan Các. Dù đã cố gắng thương lượng, nhưng đối phương có lẽ lai lịch quá lớn, đến mức người bán không tiếc đắc tội với Linh Bảo Các để giao linh dược cho hắn. Anh ta còn định tìm cách hòa giải với người họ Khang, nhưng Lăng Hàn đã đến trước. Lăng Hàn gật đầu, biết được vị trí của Cửu Diệp Hắc Linh Chi là đủ. Ân Hồng không quên căn dặn anh cẩn trọng, kẻ có thể khiến anh ta phải nhún nhường chắc chắn không phải tầm thường.
Lăng Hàn không chần chừ, thẳng tiến Bắc Đan Các. Dù là Đan sư Địa Cấp và đã ở Cực Dương Thành nhiều ngày, anh hiếm khi đến đây, chỉ đôi lúc ghé qua để mua hạt giống linh dược làm phong phú không gian Hắc Tháp. Anh dò hỏi về người họ Khang, nhưng những nhân viên cấp thấp đều lắc đầu không biết. Đang định xuất thân phận Đan sư Địa Cấp để tìm người cấp cao hơn, ánh mắt Lăng Hàn bỗng lướt qua ba bóng người vừa bước vào. Hai người đi trước, một là Chư Toàn Nhi – mỹ nhân che lụa trắng, thân hình uyển chuyển khiến người ta mơ màng; người còn lại là một nam tử trẻ tuổi, ước chừng hai mươi tư, hai mươi lăm, tu vi Thần Thai tầng chín, được xem là thiên kiêu đỉnh cấp ở Bắc Vực. Điều đáng nói là phía sau họ, một cường giả Sinh Hoa Cảnh lại cung kính đi theo, vẻ mặt nghiêm nghị như một người hầu. Lăng Hàn hiểu rõ, Chư Toàn Nhi tuyệt đối không có sự phô trương này, vậy cường giả Sinh Hoa Cảnh kia hẳn là thủ hạ của nam tử trẻ tuổi. Ngay cả những tông môn hùng mạnh như Đông Nguyệt Tông hay Thú Hoàng Tông cũng khó có môn nhân đệ tử nào coi Sinh Hoa Cảnh như bảo tiêu. Điều này chỉ có thể nói lên một điều: nam tử trẻ tuổi này có lai lịch cực lớn. Lăng Hàn gần như chắc chắn, đây chính là kẻ họ Khang mà Ân Hồng đã nhắc đến.
"Lăng đại sư!" Chư Toàn Nhi mừng rỡ như vớ được cứu tinh, đôi mắt đẹp sáng ngời khi nhìn thấy Lăng Hàn, vội bước tới: "Ngài có thời gian không, Toàn Nhi có việc muốn nhờ đại sư."
"Đại sư?" Nam tử trẻ tuổi kia nghe vậy, lộ rõ vẻ khinh thường: "Toàn Nhi, nếu nàng muốn tìm hiểu đan đạo, cứ hỏi ta là được. Thân là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, mọi vấn đề của nàng ta đều có thể giải đáp." Lăng Hàn ngạc nhiên, hắn ta lại còn là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm? Quả không đơn giản, trách nào kiêu ngạo đến vậy. Tuy nhiên, chỉ là Huyền Cấp thượng phẩm thì sao có thể khiến một cường giả Sinh Hoa Cảnh làm hộ vệ?
Lăng Hàn nhìn thẳng vào nam tử trẻ tuổi, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"
"Lớn mật, dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với Khang thiếu!" Cường giả Sinh Hoa Cảnh lập tức quát lớn, ánh mắt ác liệt đầy sát khí. Uy thế của Sinh Hoa Cảnh đủ để dọa ngã Thần Thai Cảnh. Hắn cố ý làm vậy để dằn mặt Lăng Hàn trước mặt Chư Toàn Nhi, nhưng Lăng Hàn, người mang thần thức Thiên Nhân Cảnh và tu ra chín đạo khí, há có thể bị khí thế đó áp bức? Anh chỉ thờ ơ ngoáy ngoáy tai: "Hét to vậy làm gì, tai mình điếc rồi tưởng người khác cũng điếc sao?"
"Làm càn!" Cường giả Sinh Hoa Cảnh giận tím mặt. Một Thần Thai Cảnh bé nhỏ lại dám càn rỡ trước mặt hắn, còn đâu thiên lý, còn đâu đẳng cấp võ đạo?
Chư Toàn Nhi vội vàng ngăn cản, nghiêm mặt nói: "Vị Lăng Hàn Lăng đại sư đây chính là Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm!"
"Cái gì!" Cường giả Sinh Hoa Cảnh kia trợn tròn mắt. Lăng Hàn nhìn thế nào cũng chỉ mười tám, mười chín tuổi, lại là Đan sư Địa Cấp? Ngay cả thiên tài như Khang thiếu cũng mới chỉ đạt Huyền Cấp thượng phẩm. Dù chỉ cách một cấp, nhưng khoảng cách đó đủ khiến người ta tuyệt vọng cả đời.
"Đan sư Địa Cấp thì đã làm sao!" Nam tử trẻ tuổi cười khẩy: "Trước mặt ta, Đan sư Địa Cấp thượng phẩm cũng chẳng đáng kể! Tiểu tử kia, cút ra ngoài cho ta, nếu không ta sẽ cho ngươi chết!"
Lăng Hàn không giận mà còn cười, thản nhiên hỏi: "Ta dường như chẳng làm gì đắc tội ngươi?"
"Ngươi chưa được phép của ta mà dám nói chuyện với Toàn Nhi, đó chính là tội của ngươi!" Khang Tổ Danh lạnh lùng đáp.
Chư Toàn Nhi tức giận: "Ta nói chuyện với ai thì liên quan gì đến ngươi?"
"Đương nhiên là có liên quan!" Khang Tổ Danh cười hềnh hệch: "Bản thiếu đã để mắt đến nàng, nàng đã là nữ nhân của ta rồi, đương nhiên không nam nhân nào được phép nói chuyện với nàng, nếu không chính là muốn chết!"
"Đừng có hồ ngôn!" Chư Toàn Nhi quát lớn.
Khang Tổ Danh lại cười to: "Nghe nói Yêu Hồi Nguyệt cũng để mắt đến nàng, ta nghe tin đó mới cố ý từ Trung Châu chạy đến, chỉ muốn xem rốt cuộc mỹ nhân thế nào mới có thể khiến tên kiếm si đó động lòng. Tên khốn này vẫn luôn đối nghịch với ta, ta ở võ đạo không sánh bằng hắn, nhưng có thể đoạt nữ nhân hắn vừa ý, ha ha ha ha, thật muốn nhìn vẻ mặt của hắn a."
"Nằm mơ!" Chư Toàn Nhi hừ lạnh.
"Thật sao?" Khang Tổ Danh nở nụ cười đầy ý tứ: "Không phải nàng muốn luyện chế đan dược Thiên Cấp sao? Toàn bộ Trung Châu chỉ có hai Đan sư Thiên Cấp, một trong số đó chính là thái gia gia của ta! Nàng dựa vào cái gì để Đan sư Thiên Cấp thay nàng luyện dược? Như Khang gia ta, đời đời luyện đan, tích lũy tài sản cực kỳ kinh người, nàng có thể lấy ra thứ gì để thái gia gia ta động lòng? Trừ khi nàng có thể trở thành nữ nhân của ta, để ta đi cầu thái gia gia luyện đan cho!"
Họ Khang, đan đạo thế gia? Lăng Hàn hơi chấn động. Ban đầu anh không để ý đến cái họ Khang này, nhưng khi nghe đến bốn chữ "đan đạo thế gia", trong lòng anh khẽ động: "Tổ tiên nhà ngươi có một người tên Khang Tu Nguyên không?"
"Cái gì Khang Tu Nguyên?" Khang Tổ Danh ban đầu hừ một tiếng, nhưng rồi chợt lộ vẻ kinh ngạc: "Sao ngươi biết tên của Thủy Tổ nhà ta?"
Dựa vào, lại thật! Lăng Hàn thầm kêu. Kiếp trước anh có bốn đồ đệ, hai học võ đạo, hai học đan đạo. Trong số hai người học đan đạo, một là Vân Vĩnh Vọng, người còn lại chính là Khang Tu Nguyên. Đây chính là hậu duệ của đồ đệ anh! Con mẹ nó, đây quả là khi sư diệt tổ!
Lăng Hàn hừ một tiếng: "Ngươi không cần phải để ý! Nể tình mặt mũi tổ tiên ngươi, ngươi quỳ xuống xin lỗi, giao Cửu Diệp Hắc Linh Chi ra, ta sẽ không chấp nhặt với ngươi."
"Làm càn!" Khang Tổ Danh giận điên người: "Khang Tổ Danh ta cũng coi là người cuồng ngạo, nhưng so với ngươi, ta thấy mình thật là quá khiêm tốn! Cao Phong, giết hắn cho ta!" Câu cuối cùng hắn nói với cường giả Sinh Hoa Cảnh phía sau. Người này tên Trác Cao Phong. Bên cạnh một Đan sư Thiên Cấp đương nhiên không thiếu cường giả đi theo. Nếu không phải Trung Châu và Bắc Vực có bình phong ngăn cách, lần này hắn đã mang theo cường giả Hóa Thần Cảnh tới, một người có thể quét ngang toàn bộ Bắc Vực.
"Khang thiếu, người này là Đan sư Địa Cấp…" Trác Cao Phong hơi chần chừ. Toàn bộ Thiên Hằng Đại Lục chỉ có hai Đan sư Thiên Cấp, nên Đan sư Địa Cấp cũng vô cùng đáng gờm. Hơn nữa, Lăng Hàn còn trẻ như vậy, tương lai có thể trở thành bá chủ.
"Sợ cái gì, thái gia gia của ta là Đan sư Thiên Cấp!" Khang Tổ Danh ngạo nghễ nói. Trác Cao Phong không còn do dự nữa. Đan sư Thiên Cấp, tồn tại mạnh nhất thiên hạ, ngang hàng với Phá Hư Cảnh, đứng đầu Đan Sư toàn cõi. Vậy thì giết một Đan sư Địa Cấp thì đã làm sao? Hắn lại chẳng cần cầu Đan Sư khác luyện đan, căn bản không cần nhìn sắc mặt người khác!
"Chết!" Hắn lập tức vung tay, đánh thẳng vào Lăng Hàn.
"Dừng tay!" Chư Toàn Nhi kinh hãi. Ban đầu nàng cố ý nói chuyện với Lăng Hàn, thể hiện thân mật để Khang Tổ Danh tự động rời đi, không ngờ hắn lại là một nhị thế tổ điển hình, cuồng ngạo, ngang ngược đến mức muốn hạ sát thủ với Lăng Hàn. Họa là do nàng gây ra, nàng lập tức lao tới, che chắn giữa Lăng Hàn và Trác Cao Phong. Nhưng trước mặt Sinh Hoa Cảnh, điều đó có ích gì? Trác Cao Phong chỉ khẽ đưa ngón tay, một luồng kình lực nhu hòa đã kéo Chư Toàn Nhi sang một bên, phong bế tu vi của nàng. Đòn đánh của Trác Cao Phong không hề bị ảnh hưởng, tiếp tục nhắm vào Lăng Hàn. Lăng Hàn bị đánh bay, xuyên qua bảy bức tường mới dừng lại.
"Không chết?" Trác Cao Phong lộ vẻ kinh ngạc. Sức mạnh của hắn đánh tới, trên người tiểu tử kia lại có một bộ bảo giáp tỏa ra thần quang lôi đình, cản lại công kích của hắn. Nhờ vậy, Lăng Hàn chỉ bị đánh bay, có thể gãy vài xương sườn, ói ra mấy ngụm máu, nhưng sẽ không chết. Điều này thật đáng kinh ngạc, đường đường Sinh Hoa Cảnh ra tay lại không thể một đòn giết chết Thần Thai Cảnh.
"Kẻ nào dám gây sự trong Bắc Đan Các?" Một tiếng hừ lạnh vang lên. Lúc trước Lăng Hàn và Khang Tổ Danh chỉ cãi vã, Bắc Đan Các đương nhiên không để ý. Nhưng giờ đây, đã động thủ, thậm chí phá hoại Đan Các, điều này đương nhiên đã khiến cường giả của Bắc Đan Các phải ra mặt.
"Khang thiếu?" Trác Cao Phong quay lại, dùng ánh mắt hỏi Khang Tổ Danh.
"Tiếp tục!" Khang Tổ Danh lạnh lùng nói, đồng thời lớn tiếng tuyên bố: "Ta chính là Khang Tổ Danh, thái gia gia của ta là Đan sư Thiên Cấp Khang Tử Thạch Đại Sư của Trung Châu, ai dám ra tay, chính là đối địch với Khang gia ta!" Hắn lấy ra một tín vật. Người bình thường tự nhiên không biết, nhưng bất kỳ Đan sư Địa Cấp nào cũng rõ ràng, đây chính xác là vật của Khang Tử Thạch Đại Sư.
Trong chốc lát, các cường giả trong Bắc Đan Các đều như hóa đá, không ai lên tiếng, huống chi là ra tay ngăn cản. Khang Tử Thạch Đại Sư là một trong hai trụ cột lớn của Hiệp hội Đan Sư, đối với Đan sư của Hiệp hội hay võ giả, đây là một vị thần linh cao cao tại thượng, chỉ có thể quỳ xuống chiêm ngưỡng.
Rầm! Rầm! Rầm! Trác Cao Phong vô cùng sảng khoái truy sát Lăng Hàn, tâm tình thoải mái đến cực điểm. Dù hắn là Sinh Hoa Cảnh, nhưng ở Trung Châu tuyệt đối không được coi là cường giả, chỉ có thể xưng là cao thủ. Nhưng ở đây, hắn là cường giả tuyệt đối, lại còn có biển chữ vàng của Đan sư Thiên Cấp hộ thân, căn bản không ai dám ngăn cản, có thể tùy ý ra tay trong Bắc Đan Các. Cảm giác này, thật thoải mái!
Tu vi của Chư Toàn Nhi bị phong ấn, nhưng không ngăn được nàng cất tiếng, lớn tiếng nói: "Người bị truy sát chính là Lăng Hàn Lăng đại sư, Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm!"
"Cái gì!" Lần này, không ít người đang im lặng đều biến sắc. Nể mặt Đan sư Thiên Cấp, Trác Cao Phong ngươi muốn làm càn thì làm đi, họ nhịn. Nhưng ngươi muốn giết một vị Đan Sư, ý nghĩa này hoàn toàn khác. Vì sao Hiệp hội Đan Sư lại được thành lập? Chẳng phải để bảo vệ quyền lợi của Đan sư, hình thành một liên minh hùng mạnh, khiến bất kỳ võ giả nào cũng không dám khinh thường sao? Cũng vì vậy mà Đan sư mới có địa vị siêu nhiên như hiện tại. Nhưng truy sát một Đan sư ngay trong Hiệp hội Đan Sư, đây là chuyện hoang đường đến mức nào? Nếu Khang Tử Thạch ra tay thì đương nhiên không ai dám khuyên, nhưng một Sinh Hoa Cảnh bé nhỏ lại dám truy sát Đan sư, thậm chí là Đan sư Địa Cấp, điều này đương nhiên gây ra công phẫn! Hôm nay ngươi có thể truy sát Lăng Hàn, vậy ngày mai chẳng phải cũng có thể truy sát ta sao?
Nhất thời, một đạo khí thế đáng sợ chấn động, ép Trác Cao Phong lại. Kẻ ra tay là một vị cung phụng trong Bắc Đan Các, cường giả Linh Anh Cảnh, họ Thạch, tên thật không mấy người biết, ai cũng gọi là Thạch lão.
"Lớn mật! Lớn mật!" Khang Tổ Danh giận tím mặt: "Người bản thiếu muốn giết, ngươi cũng dám ngăn cản, không sợ ta nổi giận, hủy diệt nơi này sao?"
Lăng Hàn nhanh chóng quay trở lại, vẻ mặt tức giận. Anh từng gặp không ít công tử bột, nhưng hoành hành đến mức này, Khang Tổ Danh hẳn là độc nhất vô nhị, ỷ vào lão tổ tông là Đan sư Thiên Cấp mà cuồng vọng đến vậy!
"Hừ, Bắc Đan Các không phải nơi các ngươi làm càn, cút!" Thạch lão hừ lạnh.
Ánh mắt Khang Tổ Danh đảo qua, đột nhiên nói: "Ông lão, ngươi bị kẹt ở Linh Anh Cảnh đã nhiều năm rồi, bản thiếu đoán, một là ngươi không có công pháp tầng thứ tám, hai là tích lũy không đủ, nên không thể xung kích ràng buộc Hóa Thần cảnh." Hắn ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Có điều, nếu ngươi thay ta giết tiểu tử kia, bản thiếu có thể ban cho ngươi công pháp võ đạo tầng thứ tám, còn tặng ngươi một viên Thiên Tâm Thái Hư Đan, giúp ngươi cố bản bồi nguyên, tích lũy bản nguyên."
"Cái gì!" Thạch lão lập tức run giọng, kinh ngạc thốt lên. Hắn động lòng rồi.
Thạch lão là cung phụng của Bắc Đan Các, đã tọa trấn ở đây gần trăm năm. Thời trẻ hắn không đi Trung Châu, đến khi về già càng không thể, vì xuyên qua bình phong không chỉ suy yếu tu vi mà còn dao động bản nguyên sinh mệnh. Hắn đã không còn hùng tâm tráng chí, chỉ muốn an hưởng quãng đời còn lại. Nhưng lời của Khang Tổ Danh lại khiến tim hắn đập thình thịch. Công pháp võ đạo tầng thứ tám, Thiên Tâm Thái Hư Đan cố bản bồi nguyên, điều này khiến hắn nhìn thấy hy vọng đột phá Hóa Thần Cảnh. Nếu có thể bước vào Hóa Thần Cảnh, hắn có thể tăng thêm hai trăm năm tuổi thọ. Ai mà không muốn sống thêm vài năm, huống chi là hai trăm năm, gấp đôi một đời người bình thường!
"Lão Thạch, tâm ngươi loạn rồi!" Một giọng nói nhàn nhạt vang lên, nghe vô cùng trong sáng nhưng lại tràn ngập tang thương. Đó là vị đại lão chân chính của Bắc Đan Các, Đan sư Địa Cấp Trung Phẩm Công Dương Thái Tôn, đồng thời cũng là cường giả Linh Anh Cảnh. Kỳ thực hắn có hy vọng xung kích Hóa Thần Cảnh, nhưng vì tiêu hao quá nhiều tinh lực vào đan đạo, giờ đây khí huyết khô kiệt, đã vô lực xung kích cảnh giới cao hơn.
Thạch lão hừ một tiếng: "Công Dương huynh, ngươi một lòng đan đạo, lão phu vô cùng khâm phục, nhưng đây có thể là hy vọng duy nhất để lão phu đột phá, kính xin ngươi đừng ngăn cản!"
"Ha ha, lão Thạch ngươi là cung phụng của Bắc Đan Các ta, cầm tiền của Hiệp hội Đan Sư ta, nhưng lại muốn truy sát Đan sư của ta, trên đời không có chuyện tiện nghi như vậy." Giọng Công Dương Thái Tôn lại vang lên.
"Vậy Công Dương huynh, lão phu sẽ từ chức cung phụng của Bắc Đan Các!" Thạch lão thẳng thắn. Có thể tu luyện tới Linh Anh Cảnh, há có thể là người lo được lo mất?
Công Dương Thái Tôn thở dài: "Chỉ vì một lời hứa suông, ngươi liền tin tưởng?"
"Hừ, nghĩ rằng hắn sẽ không dám lừa dối lão phu!" Thạch lão tự tin nói.
"Thật sao?" Công Dương Thái Tôn lắc đầu: "Lão Thạch ngươi quả thực thông minh cả đời, hồ đồ nhất thời! Có bình phong ngăn cách, ngươi có thể đến Trung Châu sao? Hơn nữa, Linh Anh Cảnh ở Trung Châu chỉ có thể nói là cao thủ, chứ không xưng được tuyệt thế cao thủ." Thạch lão cứng họng. Ở Bắc Vực quả thực không ai dám lừa dối hắn, nhưng nhỡ đâu tiểu tử họ Khang kia chạy về Trung Châu thì sao? Hơn nữa, người ta là hậu duệ của Đan sư Thiên Cấp, thật sự muốn trốn, hắn dám đến phủ đòi nợ sao?
"Thạch lão yên tâm, Khang Tổ Danh ta ở đây xin thề, nhất định sẽ hoàn thành hứa hẹn, bằng không trời đánh ngũ lôi!" Khang Tổ Danh vội vàng nói. Hắn là nhị thế tổ, hung hăng, bá đạo, nhưng tuyệt đối không ngu ngốc. Bằng không, dù tu vi có thể nhờ đan dược mà tăng lên, nhưng thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm là do hắn tự mình đạt được bằng tài năng thực sự.
Thạch lão cạc cạc cười quái dị: "Công Dương huynh, ta không muốn đối địch với ngươi, cũng xin ngươi đừng là địch với lão phu!"
"Ha! Ha! Các ngươi đều cho rằng ăn chắc ta sao?" Lăng Hàn mở miệng, anh nhanh chân quay trở lại, Lôi Đình Chiến Giáp trên người tỏa ra từng vòng ánh chớp, khiến anh trông cực kỳ uy vũ.
"Hôm nay ngươi chết chắc rồi!" Khang Tổ Danh lạnh lùng nói. Hắn giỏi nhất là lợi dụng thân phận của mình, dùng các loại tài nguyên để đập người. Mỹ nữ sẽ vì hắn mà cởi y giải giáp, thiên kiêu sẽ cúi đầu, còn kẻ địch… đương nhiên là chết không có chỗ chôn.
Lăng Hàn cười nhạt: "Không phải có một lão tổ tông Đan sư Thiên Cấp sao, có gì mà trâu bò! Công Dương huynh, xin chuẩn bị cho ta một chút, ta muốn sát hạch Đan sư Thiên Cấp!"
Nghe Lăng Hàn gọi Công Dương Thái Tôn là huynh, rất nhiều người đều suýt phun ra. Thiếu niên này thật sự không sợ chết sao, chẳng lẽ không biết hiện tại trong Bắc Đan Các chỉ có Công Dương Thái Tôn mới có thể cản Thạch lão? Ngươi một Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm bé nhỏ, so với Đan sư Địa Cấp Trung Phẩm kém một cấp, mà cấp bậc đó có khi cần mấy chục năm mới vượt qua, thậm chí cả đời vô vọng, lại dám xưng huynh gọi đệ với Công Dương Thái Tôn, quả thực không có mắt! Nhưng khi nghe câu tiếp theo của Lăng Hàn, tất cả mọi người đều hóa đá.
Tên này lại muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp? Căn bản là chuyện không thể nào, đừng nói Lăng Hàn có năng lực đó hay không, nhưng vật liệu Thiên Cấp chỉ có ở Trung Châu. Ngay cả Khang Tử Thạch đến đây cũng vô dụng, nhiều lắm chỉ có thể chứng thực Đan sư Địa Cấp thượng phẩm mà thôi.
"Không cần lo lắng, tự ta có vật liệu." Lăng Hàn từ tốn nói.
Trong Hiệp hội Đan Sư, tuyệt đối không ai được phép ngăn cản Đan sư chứng thực đẳng cấp cao hơn, dù là Đan sư Thiên Cấp cũng không ngoại lệ. Bởi vậy, Công Dương Thái Tôn sửng sốt một chút, rồi nói: "Chuẩn bị đan phòng!"
Thạch lão cũng có vẻ hơi kinh ngạc, chần chừ. Nhưng chỉ cần Công Dương Thái Tôn toàn lực bảo vệ Lăng Hàn, thì trong Bắc Đan Các, hắn tuyệt đối không làm gì được Lăng Hàn. Bởi vì trong Đan Các này có tuyệt thế đại trận, nếu kích hoạt toàn lực thậm chí có thể phát huy uy năng của Hóa Thần Cảnh. Đây cũng là một trong những lý do Hiệp hội Đan Sư sừng sững không đổ. Ở Bắc Vực, người mạnh nhất chỉ là Linh Anh Cảnh, có thể đối kháng đại trận của Hóa Thần Cảnh sao? May mắn thay, Thạch lão biết rõ cách vận hành đại trận này, nên hắn chắc chắn có thể bảo toàn mạng sống, nhưng còn muốn chặn giết Lăng Hàn thì đó là nằm mơ giữa ban ngày. Hơn nữa, hắn chỉ xung đột ý kiến với Công Dương Thái Tôn, hy vọng đối phương có thể lùi bước.
"Ha ha, cười chết bản thiếu, chỉ là Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm, lại muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp!" Khang Tổ Danh ôm bụng cười lớn, chỉ có Trác Cao Phong nể tình mà cười cùng hắn. Những người khác đều căm ghét sự cuồng ngạo của hắn.
"Được rồi, theo lão phu đến đây đi." Công Dương Thái Tôn nhìn Lăng Hàn. Thiếu niên này thực sự quá trẻ. Lúc trước Tinh Diệu Điện truyền đến yêu cầu chứng thực, hắn một vạn lần không tin, cũng vì vậy mà có ấn tượng sâu sắc với Lăng Hàn. Hiện tại hắn đã chấp nhận sự thật Lăng Hàn là Đan sư Địa Cấp, nhưng giờ khắc này đột nhiên nghe Lăng Hàn nói muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp, trong lòng hắn vẫn như có một vạn con kiến chạy qua. Ngươi chỉ là Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm mà thôi, cách Đan sư Thiên Cấp còn bao nhiêu? Không phải ba cấp, mà là vô cùng xa! Giống như Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm có chín mươi chín phần trăm khả năng cả đời không thể tiến vào Địa Cấp, Đan sư Địa Cấp thượng phẩm cũng có chín mươi chín phần trăm không cách nào tiến vào Thiên Cấp. Toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục chỉ có hai Đan sư Thiên Cấp mà thôi!
Lăng Hàn hiển nhiên là bị kích thích mới nói muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp, nhìn thế nào cũng là quyết định trong cơn tức giận, sao có thể thành công? Luyện chế đan dược Thiên Cấp, không nói quá, ngay cả Khang Tử Thạch cũng phải chuyên tâm tĩnh thần, trai giới ba bốn ngày, lúc này mới ra tay luyện đan. Hứng thú bừng bừng là luyện sao? Hắn thật sự muốn ngăn cản Lăng Hàn, tránh lãng phí vật liệu Thiên Cấp, nhưng không còn cách nào, bất kỳ Đan sư nào cũng có quyền chứng thực đẳng cấp cao hơn, ngay cả hắn cũng không thể tước đoạt.
Đan phòng đã được chuẩn bị kỹ càng. Khi Lăng Hàn bước vào, toàn bộ Bắc Đan Các cũng náo động. Có người muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp! Điều này ở Bắc Vực là chuyện khó tin, bởi vì tuy trong lịch sử Bắc Vực từng có Đan sư Thiên Cấp, nhưng họ đều hoàn thành đột phá và chứng thực ở Trung Châu, từ đó không trở về Bắc Vực nữa. Hiện tại lại có người muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp ở Bắc Đan Các? Dựa vào, nhất định phải đi xem!
Lăng Hàn quả thực nhất thời kích động mới quyết định chứng thực Đan sư Thiên Cấp. Một Đan sư Thiên Cấp mười tám tuổi thực sự quá chói mắt, hơn nữa anh vẫn chưa xây dựng được thế lực của mình. Ví dụ như Đông Nguyệt Tông, Thú Hoàng Tông trong bóng tối bắt anh đi, giam cầm, ép anh luyện đan thì phải làm sao? Bề ngoài tuyệt đối không ai dám gây bất lợi cho Đan sư Thiên Cấp, nhưng ngầm thì… ha ha. Dù sao, toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục mới có hai Đan sư Thiên Cấp mà thôi! Lăng Hàn có Hắc Tháp, quả thực đủ để tự vệ, nhưng tiết lộ bí mật của Hắc Tháp, anh có thể sẽ gặp phải càng nhiều phiền phức. Ngươi xem hiện tại Thiên Thi Tông chẳng phải đang nhìn chằm chằm anh sao?
Có điều, vì phụ thân, Lăng Hàn lựa chọn hành động trong lúc kích động, nhất định phải có được Cửu Diệp Hắc Linh Chi, luyện chế ra Bổ Linh Đan. Hiện tại vấn đề là, anh có thể luyện chế ra đan dược Thiên Cấp không? Dù sao anh chỉ có tu vi Thần Thai Cảnh, theo lý thuyết chỉ có thể luyện chế ra đan dược Địa Cấp trung phẩm, thêm Dị Hỏa thì Địa Cấp thượng phẩm là không thành vấn đề, nhưng Thiên Cấp… khó! Anh chỉ có thể hy vọng Tiểu Hỏa trong Hắc Tháp đã được tôi luyện đủ thảm, thực lực đại tiến, nếu không anh thật sự có khả năng thất bại. Mặt mũi chỉ là thứ yếu, then chốt là không có cách nào đoạt lại Cửu Diệp Hắc Linh Chi.
Lăng Hàn thu lại những suy nghĩ lung tung, từ trong Hắc Tháp lấy ra một cây Linh Tâm Thiên Tuyền Trúc. Đây là một loại linh dược, có thể luyện chế Hồi Nguyên Đan bổ sung nguyên lực phổ biến nhất. Thế nhưng Linh Tâm Thiên Tuyền Trúc có thể luyện chế Hồi Nguyên Đan cấp cao. Mười năm tuổi có thể khiến Linh Anh Cảnh trong nháy mắt khôi phục một phần mười nguyên lực, trăm năm tuổi có hiệu quả với Hóa Thần Cảnh, nghìn năm tuổi có hiệu quả với Thiên Nhân Cảnh. Lăng Hàn trong Ma Thiên Bí Cảnh đã thu hoạch một cây Linh Tâm Thiên Tuyền Trúc trăm năm, lại trải qua Hắc Tháp vun bón gần một năm, giờ đây đã đạt nghìn năm, có thể luyện chế Hồi Nguyên Đan cấp cao nhất. Cho Thiên Nhân Cảnh dùng, đương nhiên là đan dược Thiên Cấp.
Tuy đan dược Thiên Cấp cũng chia ba phẩm thượng trung hạ, nhưng vì cấp bậc quá cao, nên Thiên Cấp hạ phẩm liền trực tiếp xưng Thiên Cấp, Thiên Cấp trung phẩm là Thánh Cấp, Thiên Cấp thượng phẩm là Thần Cấp. Đan dược Thánh Cấp có tác dụng với Phá Hư Cảnh, Thần Cấp là chân chính không thuộc về thế giới này. Kiếp trước Lăng Hàn có thể luyện chế ra đan dược Thánh Cấp, đối với đan dược Thần Cấp cũng có chút liên quan, thậm chí tìm được một ít thay thế, luyện chế ra đan dược bán Thần Cấp, cũng chứng minh thiên phú trên đan đạo của anh đứng đầu cổ kim, trâu bò về đến nhà. Đan đạo đế vương không phải bị người nâng lên, mà là chân tài thực học! Hai vị Đan sư Thiên Cấp ở Trung Châu kia nên là Đan sư Thiên Cấp hạ phẩm, truyền thừa đan đạo đã xuất hiện đứt đoạn rất lớn, điều này không liên quan đến võ đạo hưng thịnh, hoàn toàn không thể trở thành Thánh Cấp.
Mặc dù Thiên Cấp Hồi Nguyên Đan là đan dược Thiên Cấp bình thường nhất, rác rưởi nhất, nhưng dù phổ thông đến đâu cũng là đan dược Thiên Cấp, là bất kỳ Đan sư Địa Cấp nào cũng không thể luyện chế, đủ để anh thông qua chứng thực. Điều mấu chốt hơn là, anh không có vật liệu Thiên Cấp khác.
Lăng Hàn bắt đầu chia vật liệu. Linh Tâm Thiên Tuyền Trúc là chủ dược, nhưng cũng cần một ít vật liệu phụ. Anh điều khiển như nước chảy mây trôi, những Đan sư bên ngoài nhìn đều trố mắt. Hóa ra phân chia vật liệu cũng có thể tao nhã như vậy, thậm chí tràn ngập vẻ đẹp. Trái tim Chư Toàn Nhi đập thình thịch, dù nàng có danh xưng Bắc Vực đệ nhất mỹ nhân, thế hệ trẻ tuổi mạnh nhất, nhưng nói so với Đan sư Thiên Cấp thì thật sự… Toàn bộ Trung Châu chỉ có hai Đan sư Thiên Cấp, địa vị này quả thực có thể so với Phá Hư Cảnh, nàng có tư cách đối thoại với Phá Hư Cảnh sao? Đương nhiên là không! Vì vậy lời đe dọa và dụ dỗ của Khang Tổ Danh rất thực dụng. Muốn cầu hai vị Đan sư Thiên Cấp ra tay luyện đan, thông qua đời sau của họ mới là biện pháp hữu hiệu nhất, bằng không chỉ có chờ Chư Toàn Nhi trưởng thành đến trình độ mà Đan sư Thiên Cấp cũng phải nể tình… Phá Hư Cảnh! Trước tiên không nói Chư Toàn Nhi có thể thành Phá Hư Cảnh hay không, coi như có thể, vậy là chuyện năm nào tháng nào? Nhưng nếu Lăng Hàn có thể thành Đan sư Thiên Cấp! Trái tim Chư Toàn Nhi không khỏi đập bịch bịch. Nàng nên tính là bằng hữu của Lăng Hàn nha, nếu là bằng hữu, vậy giúp đỡ nhau cũng không khó đi? Trong chốc lát, nàng vô cùng hy vọng Lăng Hàn có thể thành công.
Nhưng Khang Tổ Danh lại cười gằn. Trung Châu tổng cộng có hai mươi bảy Đan sư Địa Cấp thượng phẩm, trăm năm qua đều đang trùng kích ngưỡng cửa Đan sư Thiên Cấp, nhưng cuối cùng không ai có thể vượt qua, vì sao? Bước đi này thật quá khó khăn! Một thiếu niên mười tám tuổi cũng muốn thành công, thật sự là quá ngây thơ! Có điều, hắn vẫn tương đối khiếp sợ thủ pháp của Lăng Hàn, bởi vì hắn cũng là thiên tài đan đạo, hơn hai mươi tuổi đã là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm đủ thấy bất phàm. Thủ pháp kỹ thuật của Lăng Hàn quá già dặn, khiến hắn phải tự thẹn không bằng, thậm chí có ý nghĩ muốn học lỏm, nhưng nhìn động tác khiến người ta hoa cả mắt kia, hắn hoàn toàn không biết nên học từ đâu.
Bên ngoài vốn còn có tiếng huyên náo, nhưng bây giờ trở nên yên lặng như tờ, tất cả đều đang lẳng lặng nhìn Lăng Hàn. Cái ý vị kia càng khiến họ có sự cộng hưởng mạnh mẽ, giống như có món đồ gì đó muốn từ trong cơ thể phun trào ra. Sau khi phân chia vật liệu, Lăng Hàn lại tiến vào giai đoạn tinh luyện dược lực. Thủ pháp kinh người này tự nhiên khiến mọi người sững sờ, có mấy người kinh hô lên, lại bị người khác khinh thường.
Khâu trọng yếu nhất đã đến, luyện đan. Mặc ngươi tuyển chọn vật liệu vui tai vui mắt, tinh luyện dược lực tinh diệu đến đâu, nhưng không cách nào luyện chế ra đan dược, vậy tất cả đều là hư ảo.
Lăng Hàn ngưng thần tĩnh tâm, gọi Dị Hỏa ra, thầm nghĩ: "Tiểu Hỏa, bây giờ phải xem ngươi rồi." Oanh… một đoàn hỏa diễm đỏ rực đột nhiên bùng lên, nhìn kỹ, trong diễm tâm lại có một đoàn nhỏ màu tím, trông không giống bình thường. Lăng Hàn kinh ngạc, Tiểu Hỏa quả nhiên đã khác nhiều. So với lúc ban đầu, Tiểu Hỏa nuốt chửng một đoàn Dị Hỏa khác, khẳng định thực lực tăng mạnh, nhưng thay đổi càng to lớn hơn hẳn đến từ Hắc Tháp, khiến nó chân chính thoát thai hoán cốt. Đan dược Thiên Cấp, có hy vọng!
Liệt diễm hừng hực, ánh lửa ngút trời. "Không phải chứ, vừa bắt đầu thì hỏa lực mạnh như vậy, không sợ không khống chế được sao?" "Đúng đấy, chỉ có thể bạo lô mà thôi." Lập tức có rất nhiều người lắc đầu. Lăng Hàn ở trình độ phân chia vật liệu, tinh luyện khiến họ phải than thở, nhưng trình độ luyện đan, ai, thật có chút thảm! Người như vậy cũng có thể trở thành Đan sư Địa Cấp? Thổi ra đi! Dù mấy vị đại lão không nói gì, nhưng trong ánh mắt cũng toát ra vẻ thất vọng. Vốn tưởng rằng khí thế của Lăng Hàn hùng hổ, tràn đầy tự tin, còn thật sự cho rằng hắn có mấy phần chắc chắn, không ngờ chỉ là cậy mạnh mà thôi. Ai, đối phương chỉ là một thanh niên mà thôi, sao lại có tự tin với hắn chứ? Thật sự là buồn cười!
Đan diễm dồi dào như cũ, xông thẳng nóc nhà, khiến Lăng Hàn cũng phải mở ra Lôi Đình Chiến Giáp để chống lại nhiệt độ cao. Một canh giờ, hai giờ, ba giờ, thời gian trôi qua nhanh chóng. "Ồ, đã qua bao lâu rồi, sao vẫn không có bạo lô?" "Đúng, chí ít ba tiếng, sớm nên bể mất rồi chứ?" "Chẳng lẽ có hy vọng thành công?" "Không thể! Ta đoán, hắn dùng vật liệu căn bản không phải Thiên Cấp!" "Này này này, sẽ không xằng bậy như thế chứ!" Mọi người nghị luận sôi nổi, Khang Tổ Danh thì cười to, đan dược Thiên Cấp dễ luyện như vậy sao? Nhất định là Lăng Hàn đã sớm thất bại, chỉ là chết không chịu thua, sĩ diện mà thôi.
"Công Dương đại nhân, làm sao bây giờ?" Có người xin chỉ thị của Công Dương Thái Tôn.
"Cái gì làm sao bây giờ, chứng thực Đan sư Thiên Cấp, có thể luyện chế ba ngày ba đêm, hiện tại mới qua sáu tiếng, ngươi liền hỏi lão phu làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn ngăn cản hắn sao?" Công Dương Thái Tôn hừ một tiếng. Người kia ngượng ngùng cười, thầm nghĩ không phải mọi người đều biết Lăng Hàn đã thất bại sao, hà tất lãng phí thời gian của mọi người?
"Đi thôi, không có gì đẹp đẽ." "Đúng, trở lại ôm lão bà ngủ thôi." "Nói như ngươi thật có lão bà vậy!" "A phi, có tin ta ôm lão bà của ngươi ngủ hay không?" Đoàn người rất nhanh tản đi, chỉ còn lại mấy người ở bên ngoài.
Nhị thế tổ như Khang Tổ Danh tự nhiên thiếu hụt kiên nhẫn, bằng không có thái gia gia Đan sư Thiên Cấp, bây giờ nói không chừng hắn đã bước vào Địa Cấp. Hắn ngáp một cái: "Cao Phong, ngươi ở đây bảo vệ, bản thiếu phải đi về ngủ. Ngươi nhìn chằm chằm cho ta, ngàn vạn không thể để cho tiểu tử này chạy, ba ngày vừa đến, bản thiếu muốn tự tay giết hắn!"
"Vâng, thiếu gia!" Trác Cao Phong cung kính nói. Khang Tổ Danh lại cười hì hì với Chư Toàn Nhi. Hắn tin tưởng chẳng mấy chốc mỹ nhân này sẽ thỏa hiệp với mình, ngoan ngoãn cởi quần áo, ở trên giường lấy lòng mình. Hắn không nhịn được run lẩy bẩy, có chút vội vã không nhịn nổi, hận không thể lập tức đến Bá Vương ngạnh thượng cung. Không vội, vưu vật này nhất định là của hắn!
Đối với Thần Thai Cảnh mà nói, chỉ cần không phải chiến đấu kịch liệt, thì thức trên mười ngày nửa tháng cũng không phải vấn đề. Bởi vậy Chư Toàn Nhi, Trác Cao Phong đều canh giữ ở ngoài đan phòng. Mặt khác Thạch lão, Công Dương Thái Tôn cũng như thế, lại thêm mấy Đan sư Địa Cấp, gần như có mười người.
Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, Lăng Hàn vẫn đang không ngừng luyện đan, mà càng ngày càng nhiều người trở lại đan phòng lần nữa. Có vẻ như Lăng Hàn vẫn chưa thất bại. Họ có thể rõ ràng nhìn thấy, trong quá trình Lăng Hàn luyện đan, anh rút ra từng cái mạch văn từ trong lò luyện đan, khẽ điều chỉnh, rồi lại đánh vào lần nữa. Đó là mạch văn của các loại vật liệu trong lò luyện đan, nhận thiên địa tinh hoa, tự nhiên sẽ hình thành mạch văn. Luyện đan chính là để những mạch văn này theo một phương thức nào đó dung hợp, cuối cùng mới sinh ra hiệu lực kinh người. Có điều điều phối mạch văn chỉ có ở lúc luyện chế đan dược Thiên Cấp mới có thể dùng. Bởi vậy, nhìn thấy những mạch văn này dương động, cùng với thủ pháp thông thạo của Lăng Hàn, chúng Đan sư đều chấn kinh đến tê cả da đầu.
Thiếu niên này... Thật sự đang luyện chế đan dược Thiên Cấp! Ta sát! Hơn nữa, đã hai ngày vẫn không bạo lô, trái lại rèn luyện tinh hoa trong dược liệu, hiện ra mạch văn, điều này nói rõ cho đến hiện tại Lăng Hàn còn rất thuận lợi, thành công. Đây thực sự là quá kinh người. Lẽ nào thật sự sẽ thành công sao? Trong lòng mọi người đều không nắm chắc. Luyện chế đan dược có thể nói là đi trăm dặm, bán chín mươi, không tới thời khắc đan thành, ai cũng không thể xác định có thành công hay không. Sai lầm ở bất kỳ phân đoạn nào, đều sẽ tạo thành thất bại trí mạng. Huống chi, điều chỉnh mạch văn, để tất cả vật liệu cộng hưởng, mới là một bước khó khăn nhất, một chút sơ sẩy, toàn bộ đều thua.
Có thể đến bước này, Lăng Hàn lại rất dễ dàng. Nhưng anh là đan đạo đế vương, kiếp trước tới cấp bậc gì? Thánh Cấp! Thậm chí luyện chế ra đan dược bán Thần Cấp, xưng là Thần Cấp cũng không quá đáng. Anh khiếm khuyết chỉ là năng lực kích phát hỏa diễm, ngoại trừ cái này, anh tự nhiên không cần sợ. Anh tiện tay mà làm, mười ngón linh động như đánh đàn, trông cực kỳ ung dung, trôi chảy. Từng mạch văn hiện lên, lại bị anh điều chỉnh, đánh trở về trong lò luyện đan. Mạch văn đối ứng dược lực biến hóa, dưới sự điều chỉnh của anh sản sinh giao hòa, phát triển về hướng anh mong muốn. Thậm chí có lúc Lăng Hàn còn nhắm hai mắt, dường như trở lại kiếp trước.
Đan dược Thiên Cấp, chút lòng thành, đan dược Thánh Cấp cũng chỉ như thế. Với năng lực khống chế của Lăng Hàn, chỉ cần cho anh vật liệu Thần Cấp chân chính, nói không chắc anh cũng có thể luyện ra đan dược Thần Cấp.
"Này này này, là ta hoa mắt sao, vì sao vừa nãy thật giống như nhìn thấy hắn nhắm hai mắt?" "Ồ, ta cũng nhìn thấy!" "Sát, tên này là quái thai sao, luyện chế đan dược Thiên Cấp cũng hờ hững như vậy?" Mọi người kinh ngạc thốt lên, thực sự là bị hù sợ rồi. Lăng Hàn vận dụng càng ngày càng thuần thục, đối với mỗi một bước đi đều rõ như lòng bàn tay, ngón tay như có linh tính, đùa bỡn đặc tính của các loại vật liệu trong lòng bàn tay, ung dung vui vẻ.
Theo ba ngày tiếp cận, mạch văn từ trong lò luyện đan bốc hơi ra cũng càng ngày càng nhiều, chỉ liếc mắt nhìn liền có thể làm cho Đan sư Địa Cấp xanh mặt, nhưng Lăng Hàn lại không để ý, tốc độ hai tay tăng nhanh, đều đâu vào đấy, tuyệt không thể tả. Khang Tổ Danh đã tới lần nữa, thấy cảnh này sắc mặt không khỏi âm trầm. Coi như Lăng Hàn thất bại, nhưng trình độ như vậy thật đã tiếp cận Thiên Cấp rồi. Mười tám tuổi chuẩn Đan sư Thiên Cấp, đây cũng quá đáng sợ đi!
Rốt cục, mỗi mạch văn đều bị Lăng Hàn đánh trở về trong lò luyện đan, không còn hiện ra. Thời gian cũng sắp hết ngày thứ ba. Oanh… bầu trời trong xanh đột nhiên xuất hiện mây đen, không có dấu hiệu nào, mà trong đó có sấm chớp rất mạnh, xì xì xì vang rền.
"Trong truyền thuyết, thời điểm luyện thành đan dược Thiên Cấp, sẽ có lôi kiếp giáng lâm, không để nó ra lò." "Chuyện này ý nghĩa là Lăng Hàn thật sự luyện ra đan dược Thiên Cấp? Bằng không làm sao có khả năng đưa tới lôi kiếp?" "Nhưng cái này cũng là bước khó khăn nhất, chỉ cần đan dược luyện chế ra không đạt tới trình độ, sẽ hóa thành tro tàn dưới lôi kiếp! Nhưng nếu đạt đến, thì lại hấp thu lực lượng thiên đạo trong lôi kiếp, mới có hiệu lực Thiên Cấp chính thức." "Ngay cả Hóa Thần Cảnh ăn một viên đan dược Thiên Cấp, cũng sẽ bạo thể mà chết, hoàn toàn không có cách nào chịu đựng sức mạnh của thiên đạo." "Có điều… chúng ta có thể bị lôi kiếp lan đến gần hay không?" Sắc mặt của mọi người có chút đen, họ chưa từng trải qua lôi kiếp, ngay cả xem cũng không xem qua, chỉ là nghe nói có chuyện như vậy mà thôi.
"Lùi! Lùi!" Công Dương Thái Tôn biến sắc, hắn thân là Đan sư Địa Cấp Trung Phẩm, tự nhiên biết đan dược Thiên Cấp ra lò sẽ đưa tới lôi kiếp, đó cũng không đùa giỡn a. Mọi người vội né ra. Đến một bước này, người người đều xác định Lăng Hàn luyện chế chính là đan dược Thiên Cấp, bằng không không thể đưa tới lôi kiếp. Như vậy chỉ cần chờ đan dược vượt qua lôi kiếp, Lăng Hàn chính là Đan sư Thiên Cấp hàng thật đúng giá, mà dù cho không vượt qua, anh cũng có tư cách xưng là chuẩn Đan sư Thiên Cấp. Sắc mặt của Thạch lão, Trác Cao Phong đều tái xanh, tuy họ một là Linh Anh Cảnh, một là Sinh Hoa Cảnh, nhưng thật sự muốn đối đầu với Đan sư Thiên Cấp, vậy sẽ bị người vây giết thành tro! Có bao nhiêu người cầu Đan sư Thiên Cấp luyện đan, trong đó càng không thiếu cường giả Thiên Nhân Cảnh, Hóa Thần Cảnh. Trước mặt cường giả như vậy, Linh Anh Cảnh lại tính cọng lông? Coi như có cấm chế ngăn cách, Hóa Thần Cảnh tới đây sẽ nguyên khí đại thương, nhưng chỉ cần Lăng Hàn đăng cao nhất hô, bảo đảm Linh Anh Cảnh của Bắc Vực sẽ thề chết không từ! Không cần Đan sư Thiên Cấp, chuẩn Thiên Cấp liền được rồi, bởi vì Linh Anh Cảnh không cần đan dược Thiên Cấp, Địa Cấp trung phẩm là đủ!