Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 90

Chương 90: Ký Ức Thần Linh

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 446 đến 450 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc cuộc đối đầu định mệnh giữa Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu, nơi bức màn về thân phận bí ẩn của đối thủ được vén lên, tiết lộ một quá khứ gắn liền với ký ức thần linh đầy ám ảnh. Tác giả khéo léo lồng ghép tình tiết chìa khóa bị đánh cắp, đẩy các thế lực vào một cuộc truy đuổi hỗn loạn, phơi bày lòng tham và sức mạnh của những bảo vật thần bí. Bi kịch của các nhân vật không chỉ nằm ở trận chiến khốc liệt mà còn ở sự giằng xé nội tâm về bản ngã và số phận. Đoạn kết thúc chương để lại một khoảng lặng đầy suy tư, thôi thúc độc giả khám phá thêm về hành trình tự định nghĩa của Lăng Hàn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trận đấu đỉnh cao giữa những thiên tài vẫn tiếp diễn, và khi Vũ Côn Lôn khôn ngoan lựa chọn rút lui trước Trương Tam đầy bí ẩn, Lăng Hàn không khỏi gật gù tán đồng. Sự quả quyết này, tuy tổn hại danh tiếng, nhưng lại tránh được một thất bại thảm hại, thậm chí là thảm khốc. Ánh mắt Lăng Hàn hướng về Trương Tam, và Trương Tam cũng đáp lại, đôi mắt xanh lục lóe lên một áp lực khủng khiếp, khiến ngay cả linh hồn mang dấu ấn Thiên Nhân Cảnh của Lăng Hàn cũng phải rùng mình. Một cảm giác bất an dâng lên: lẽ nào đây là một cường giả Phá Hư Cảnh giả dạng? Nhưng nếu vậy, việc cướp chìa khóa sẽ dễ dàng hơn nhiều, đâu cần phải tham gia luận võ?

Lăng Hàn chủ động bắt chuyện, tìm kiếm manh mối: "Trước đây ta có từng gặp ngươi không?" Trương Tam nhếch môi cười bí hiểm: "Ngươi nhận thức ta, dù gương mặt đã đổi khác!" Lăng Hàn chấn động, thuật dịch dung của hắn lại bị nhìn thấu? Trương Tam không đợi Lăng Hàn phản ứng, đã ra hiệu: "Đến đây, ra tay đi, để ta xem thực lực của ngươi tiến bộ đến mức nào?" Lăng Hàn siết chặt nắm đấm, không dám lơ là. Đối phương toát ra một thứ tà khí khó tả, khiến hắn căm ghét đến tận xương tủy. Chợt, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lăng Hàn: "Nghiêm?" Trương Tam cười khà khà: "Khà khà, cuối cùng ngươi cũng nhớ ra rồi?"

Nghiêm Thiên Chiếu! Không trách cảm giác tà ác này lại quen thuộc đến vậy. Lăng Hàn nhớ lại cái tên này, kẻ mà hắn từng gặp ở Vũ Quốc. Hắn là hiện thân của tà ác, và chỉ sau chưa đầy một năm, thực lực của Nghiêm Thiên Chiếu đã tăng tiến phi thường, từ một yêu nghiệt tiềm ẩn trở thành một đối thủ đáng gờm đến kinh ngạc. Cả hai đều không gọi tên thật của nhau, ngầm hiểu giữ bí mật cho đối phương. "Vậy thì đánh đi!" Lăng Hàn tuyên chiến, tự tin rằng ở cùng cảnh giới, hắn có thể quét ngang mọi đối thủ. "Như ngươi mong muốn!" Nghiêm Thiên Chiếu lao vào tấn công, chỉ trong chớp mắt, hai người đã giao đấu mười mấy chiêu.

Lăng Hàn kinh ngạc, sức mạnh của Nghiêm Thiên Chiếu không hề kém cạnh hắn, thậm chí kỹ năng chiến đấu còn đạt đến mức độ kinh người, như thể hắn sinh ra đã là một chiến binh bẩm sinh. Nhiều lần Lăng Hàn rơi vào hiểm cảnh, nhưng Nghiêm Thiên Chiếu lại dùng những đòn hiểm hóc như cùi chỏ, vai đụng, eo va để hóa giải và phản công, gây khó dễ cho Lăng Hàn. Nếu không phải Lăng Hàn sở hữu Thiết Bì Thể, hắn đã phải chịu thiệt lớn. Nhưng Thiết Bì Thể cũng không phải vạn năng. Khi Nghiêm Thiên Chiếu nhận ra khả năng phòng thủ phi thường của Lăng Hàn, hắn chuyển sang hóa chưởng thành chỉ, nhắm thẳng vào đôi mắt Lăng Hàn, khiến hắn vô cùng chật vật.

Khi chiến đấu với người khác, Lăng Hàn luôn nắm giữ thế chủ động, thần thức Thiên Nhân Cảnh giúp hắn đoán trước đòn tấn công của đối thủ. Nhưng với Nghiêm Thiên Chiếu, mọi hành động của hắn dường như đều nằm trong tầm kiểm soát của đối phương. Lăng Hàn bỗng nhận ra, áp lực từ đôi mắt Nghiêm Thiên Chiếu không phải là của một người bình thường. Lẽ nào, Nghiêm Thiên Chiếu cũng bị một cường giả đoạt xá, thậm chí là một cường giả Phá Hư Cảnh còn mạnh hơn cả ý chí Thiên Nhân Cảnh trong hắn? Ý nghĩ này không làm Lăng Hàn sợ hãi, trái lại, chiến ý trong hắn bùng cháy. Hắn, kẻ gần như vô địch ở Thần Thai Cảnh, cuối cùng đã tìm thấy một đối thủ xứng tầm. "Đến chiến một trận thoải mái nào!" Lăng Hàn cười lớn, triển khai Chiến Tượng Quyền, bảy con Long Tượng khổng lồ xuất hiện, nghiền ép về phía Nghiêm Thiên Chiếu.

Nghiêm Thiên Chiếu không khỏi kinh hãi, buột miệng thốt lên: "Kỹ pháp của Địa Long Điện!" Lăng Hàn giật mình. Chiến Tượng Quyền hắn học từ Nạp Lan Đột, đệ tử Địa Long Tông. Với việc Ma Đế từng nhận ra Huyền Nguyên Tam Thức là võ kỹ Thiên Kiếm Cung, Lăng Hàn đã nghi ngờ các thế lực Trung Châu có liên hệ với Thần giới. Vậy "Địa Long Điện" này có phải là tên gọi khác của Địa Long Tông ở Thần giới? Lẽ nào Nghiêm Thiên Chiếu cũng có liên quan đến Thần giới? Lăng Hàn nhớ lại Nghiêm Thiên Chiếu từng bị phong ấn khi còn nhỏ, chỉ thức tỉnh sau khi uống đan dược của hắn, rồi thăng cấp thần tốc và sở hữu sức mạnh quỷ dị. Nếu Nghiêm Thiên Chiếu bị một vị Thần linh bám thân, mọi chuyện đều có thể giải thích. "Rốt cuộc ngươi là ai?" Lăng Hàn nghiêm nghị hỏi. Nghiêm Thiên Chiếu cười khẩy, giọng trầm thấp: "Há, ta cũng muốn hỏi ngươi, ngươi là ai?" Hắn liên tục ra quyền, không có quyền khí nhưng uy lực lại bá đạo, như thể Lăng Hàn tự lao vào ăn đấm, cho thấy khả năng khống chế sức mạnh cực kỳ tinh vi. "Quả nhiên!" Lăng Hàn thầm gật đầu, đối phương chắc chắn bị một cường giả đoạt xác, có thể là một Thần linh. "Các hạ là từ Thần giới đến ư?" Lăng Hàn khe khẽ hỏi, không muốn lời kinh thiên động địa này bị người khác nghe thấy. "Thần giới?" Nghiêm Thiên Chiếu cười lớn, cũng hạ giọng đáp: "Ếch ngồi đáy giếng, chết đến nơi rồi còn không biết, thật khiến người ta buồn cười." "Đây là ý gì?" Lăng Hàn hỏi. "Có thể mấy chục năm, có thể chừng trăm năm, ngươi sẽ biết!" Nghiêm Thiên Chiếu lạnh nhạt nói. "Hiện tại, hãy bại dưới tay ta! Bảo vật trong bí cảnh Thập Nhị Thiên, ta thề nhất định phải có!" Lăng Hàn cười gằn: "Đã vậy, ta càng không thể để ngươi thực hiện được!" "Ngươi không ngăn cản được ta!" Nghiêm Thiên Chiếu kiêu ngạo. "Hiện tại, ta có thể phát huy gần một trăm phần trăm sức chiến đấu, làm sao ngươi có thể là đối thủ của ta!" "Đừng quên, ta chỉ là Thần Thai tầng một!" Lăng Hàn đáp trả, đây chính là ưu thế lớn nhất của hắn. Ánh mắt Nghiêm Thiên Chiếu chợt lạnh lẽo. Dù hắn hoàn toàn khống chế thân thể này, nhưng sức chiến đấu cũng bị giới hạn bởi chính thân thể đó. Lăng Hàn đã mạnh thế này, nếu đạt đến Thần Thai tầng chín, sức chiến đấu sẽ tăng lên bao nhiêu? "Vậy thì không thể để ngươi sống nữa!" Mắt Nghiêm Thiên Chiếu lóe lên ánh xanh lục, hai tay giương ra, những sợi tơ xanh lục bắt đầu lan tỏa.

Đúng lúc đó, một người hớt hải xông vào đấu trường, kinh hô: "Gia chủ đại nhân, chìa khóa bị một quái nhân trốn trong quan tài cướp đi!"

Chìa khóa! Nghe thấy hai từ này, Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu đồng thời ngừng chiến. Cả hai đều nghĩ đến chìa khóa mở Xạ Thủ Cung. Giang gia chủ đứng phắt dậy, mặt biến sắc: "Sao có thể? Chìa khóa giấu kín như vậy, sao bị tìm thấy?" Kẻ báo tin run rẩy: "Người kia dùng bí pháp khống chế Tứ trưởng lão, buộc hắn lấy chìa khóa giao ra, sau đó trốn vào quan tài đào tẩu." Dung Hoàn Huyền! Lăng Hàn lập tức nhận ra. Chỉ có đệ tử Thiên Thi Tông, Dung Hoàn Huyền, mới dám công khai phô trương Tam Sinh Thi Quan như vậy. Không nói hai lời, Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu bay vút lên, lao ra khỏi đấu trường. Hổ Nữu cũng nhanh chóng đuổi theo, liếc nhìn Nghiêm Thiên Chiếu với vẻ địch ý rõ rệt. Nghiêm Thiên Chiếu cũng tỏ ra dè chừng Hổ Nữu, giữ khoảng cách. Nếu Tu La Ma Đế có thể đoạt xá Dung Hoàn Huyền, Nghiêm Thiên Chiếu có thể bị thần linh chiếm cứ, thì một ý chí thần linh trong Hổ Nữu cũng không phải chuyện lạ. Dù sao, trọng điểm hiện tại là chặn Dung Hoàn Huyền và đoạt lại chìa khóa.

May mắn thay, Tam Sinh Thi Quan tuy phòng thủ mạnh mẽ nhưng tốc độ lại không nhanh. Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu nhanh chóng rút ngắn khoảng cách, Hổ Nữu thì càng khỏi nói, chỉ là nàng vẫn đi bên cạnh Lăng Hàn. Cực Dương Thành không thiếu cường giả Sinh Hoa Cảnh, thậm chí Linh Anh Cảnh, nhưng không ai ra tay chặn Dung Hoàn Huyền. Đơn giản vì cướp trong thành sẽ gây áp lực trả lại cho Giang gia, nhưng ra khỏi thành thì đồ vật nhặt được giữa hoang dã là của mình. Mọi người đều chờ đợi Dung Hoàn Huyền ra khỏi thành, khi đó sẽ có vô số cao thủ, thậm chí Linh Anh Cảnh cũng sẽ tham chiến.

Tam Sinh Thi Quan mở đường, không ai cản được. Chỉ gần mười phút, Dung Hoàn Huyền đã ra khỏi thành. Ngay lập tức, vô số bóng người hiện lên, không còn ẩn nhẫn. "Cẩn thận, quan tài đó là bảo vật của Thiên Thi Tông, uy lực bất phàm!" Một cường giả Sinh Hoa Cảnh từng chứng kiến Tam Sinh Thi Quan ở Ám Ma Sâm Lâm nhắc nhở. Nhiều người gật đầu, nhưng không ít kẻ khinh thường. Một chưởng vỗ lên Tam Sinh Thi Quan, lập tức những mạch văn trên nắp quan tài phát sáng, hóa thành một bộ Cốt Binh, đâm một mâu về phía kẻ tấn công. Người đó kinh hãi, vội dựng phòng ngự, nhưng lưỡi mâu xuyên thủng, đâm thẳng qua đầu hắn. Hắn chết ngay lập tức, không may mắn như người ở Ám Ma Sâm Lâm. Cốt Binh biến mất, thi thể Sinh Hoa Cảnh đổ xuống. "Ha ha ha ha, lại đưa ta một bộ thi thể Sinh Hoa Cảnh làm Thi Binh, cảm tạ!" Tiếng cười Dung Hoàn Huyền vang lên từ quan tài, nắp quan tài hơi mở, một bàn tay thò ra kéo thi thể vào, rồi đóng sập lại. Cảnh tượng đó khiến mọi người kinh hãi. Chiếc quan tài này muốn nghịch thiên sao? Sinh Hoa Cảnh hoàn toàn bó tay, chỉ có Linh Anh Cảnh mới có hy vọng.

Một cường giả toàn thân bao phủ thần quang tím xuất hiện, khí thế đáng sợ khiến ngay cả Thần Thai Cảnh cũng phải quỳ rạp. Cường giả Linh Anh Cảnh! Lăng Hàn, Hổ Nữu, Nghiêm Thiên Chiếu không hề nao núng, còn Dung Hoàn Huyền trong Tam Sinh Thi Quan cũng không sợ hãi. "Là Tử Mang lão nhân!" Nhiều Sinh Hoa Cảnh thốt lên. Dù Tử Mang lão nhân chưa chắc có tư cách vào bí cảnh, nhưng con cháu ông ta có thể thừa kế, cũng coi như là của ông ta. Tử Mang lão nhân tung mình xuống, một chưởng ấn về phía Tam Sinh Thi Quan. "Ha ha ha ha, lão già thối tha ngươi cũng muốn tìm cái chết sao?" Dung Hoàn Huyền cười lớn, vô cùng ngạo mạn. Điều này khiến mọi người khó chịu, một tiểu bối Thần Thai Cảnh dựa vào linh khí cấp mười mà dám coi thường họ. "Tử Mang lão nhi, ta đến giúp ngươi một tay!" Một cường giả Linh Anh Cảnh khác xuất hiện, chém ra một kiếm, hóa thành thiên kiếm ngàn trượng chém xuống. Thiên kiếm chém lên quan tài, kích ra từng tầng quang ảnh gợn sóng. Dung Hoàn Huyền hét thảm một tiếng, dù không bị đánh trúng trực tiếp, nhưng lực phản chấn vẫn khiến hắn đau đớn.

Quả nhiên, dù Tam Sinh Thi Quan là Linh khí cấp mười, nhưng bị động xuất kích cũng chỉ phát huy sức chiến đấu Linh Anh Cảnh. Tuy nhiên, ở Bắc Vực, Linh Anh Cảnh đã là sức mạnh đỉnh cao. Dung Hoàn Huyền ẩn mình trong Tam Sinh Thi Quan vẫn là một mối phiền toái lớn. Mạch văn trên quan tài lại phát sáng, ngưng tụ một Cốt Binh khác, tấn công cường giả Linh Anh Cảnh vừa ra kiếm. Vị Linh Anh Cảnh này không muốn dây dưa, né tránh Cốt Binh và lại chém kiếm vào Tam Sinh Thi Quan. Dung Hoàn Huyền lại kêu thảm, lực phản chấn khiến hắn khó chịu. Một Cốt Binh nữa xuất hiện. "Lẽ nào quan tài này có thể diễn hóa Cốt Binh vô hạn?" Lăng Hàn thầm nghĩ, chắc chắn có giới hạn, nhưng Linh Anh Cảnh khó lòng chạm đến giới hạn đó. Tam Sinh Thi Quan quá mạnh, vượt xa Ma Sinh Kiếm. "Không hổ là hàng nhái của Minh Phủ Tam Sinh Quan, ngay cả ta cũng có chút đỏ mắt!" Nghiêm Thiên Chiếu lẩm bẩm, Lăng Hàn nghe rõ.

Tổng cộng ba Linh Anh Cảnh ra tay, nhưng chỉ khiến Tam Sinh Thi Quan sinh ra nhiều Cốt Binh hơn, hoàn toàn áp chế họ. "Linh Anh Cảnh chó má gì, chờ tiểu gia được truyền thừa trong bí cảnh Thập Nhị Thiên, quay đầu lại liền luyện chế toàn bộ các ngươi thành Thi Binh! Ha ha ha ha!" Dung Hoàn Huyền cười lớn, kẻ duy nhất ở Thần Thai Cảnh mà dám đùa giỡn Linh Anh Cảnh trong lòng bàn tay. Các cường giả gào thét nhưng bất lực. Lăng Hàn thầm gật đầu, chỉ một Linh khí cấp mười phòng ngự bị động đã cần Hóa Thần Cảnh mới có thể xuyên thủng. Dung Hoàn Huyền tiếp tục bỏ chạy. Sau mười ngày, tất cả cường giả đều bất đắc dĩ rời đi, việc truy đuổi vô ích. Chỉ còn Lăng Hàn, Hổ Nữu và Nghiêm Thiên Chiếu bám theo.

Khi các cường giả Linh Anh Cảnh rời đi, Nghiêm Thiên Chiếu bất ngờ ra tay, chặn Tam Sinh Thi Quan. "Giao chìa khóa ra, ta tha cho ngươi một mạng!" Nghiêm Thiên Chiếu lạnh lùng. Dung Hoàn Huyền từ trong quan tài bước ra, cười khẩy: "Chỉ là Thần Thai Cảnh mà thôi, khẩu khí thật lớn! Lúc bản tọa tung hoành thiên hạ, còn không biết lão tổ tông của ngươi ở đâu!" Nghiêm Thiên Chiếu không nói nhiều, vươn tay chộp lấy Dung Hoàn Huyền, ý chí võ đạo hóa thành những sợi tơ xanh lục bao vây. Dung Hoàn Huyền chém đao khí, nhưng tấm lưới không hề suy suyển. "Cái gì?" Hắn kinh ngạc, khí của đối phương sao lại mạnh hơn hắn nhiều đến vậy? "Tiểu tử vô tri!" Lưới của Nghiêm Thiên Chiếu đã bao trùm Dung Hoàn Huyền. Dung Hoàn Huyền gào thét, không ngờ lại bị động đến thế. Hắn há miệng kêu lớn, "Oành!", từ trong Tam Sinh Thi Quan nhảy ra một bóng người, lao vào Nghiêm Thiên Chiếu. Đó là bộ Thi Binh của cường giả Sinh Hoa Cảnh bị giết mười ngày trước, chưa luyện hóa hoàn toàn, chỉ có sức chiến đấu Thần Thai Cảnh, nhưng đủ để kiềm chế Nghiêm Thiên Chiếu.

Lăng Hàn mỉm cười, đã đến lúc hắn ra tay. Thân hình hắn vút lên, rút Ma Sinh Kiếm, không chút do dự chém về phía cả Dung Hoàn Huyền và Nghiêm Thiên Chiếu. "Đáng chết!" Cả hai đồng loạt gầm lên, nhưng thời cơ kiếm chiêu của Lăng Hàn quá hoàn hảo, đúng lúc cả hai đang giao đấu kịch liệt, phòng ngự yếu kém nhất. "Oanh...", Tam Sinh Thi Quan kịp thời lao tới, chắn giữa Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền. Ánh kiếm va chạm lên Tam Sinh Thi Quan, Linh khí cấp mười dễ dàng chặn đứng công kích của Lăng Hàn. May mắn thay, Ma Sinh Kiếm cũng là Linh khí cấp mười nên Tam Sinh Thi Quan không phản kích. Nhưng quan tài đã úp tới Dung Hoàn Huyền, chỉ cần thu hắn vào, Dung Hoàn Huyền sẽ ở trạng thái "vô địch".

"Lăng Hàn, ngươi không làm gì được ta!" Dung Hoàn Huyền cười gằn. Hắn nhận ra Lăng Hàn nhờ Hổ Nữu. "Chờ chút, tiểu nha đầu kia đâu?" Hắn quay đầu nhìn lại, chợt hét thảm một tiếng. Hổ Nữu đã xuất hiện trong lưới, khóe miệng dính máu, nàng đã cắn đứt hai ngón tay của hắn, trong đó có một chiếc nhẫn không gian! "Không..." Hắn gào lên, không phải vì giá trị nhẫn mà vì toàn bộ gia sản và chìa khóa Giang gia nằm trong đó. "Hì hì!" Hổ Nữu nhe răng cười, nhanh chóng rút lui. Nàng và Lăng Hàn phối hợp ăn ý, một người tấn công chính diện thu hút chú ý, người kia đánh lén từ bên sườn, dùng lực phá hoại Sinh Hoa hai mươi tinh cắn xuyên lưới và cắt đứt ngón tay Dung Hoàn Huyền. "Oành...", Tam Sinh Thi Quan đóng sập lại, nuốt Dung Hoàn Huyền vào trong. "Giết cho ta! Giết toàn bộ bọn chúng cho ta!" Tiếng gào giận dữ của Dung Hoàn Huyền vọng ra từ quan tài. Thi Binh lập tức quay sang nhìn chằm chằm Lăng Hàn.

Nghiêm Thiên Chiếu cũng thu lại lưới xanh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lăng Hàn: "Giao chìa khóa ra, ta có thể tha cho ngươi một mạng." Lăng Hàn tiện tay xóa thần thức của Dung Hoàn Huyền trên nhẫn không gian, quét qua và quả nhiên thấy chiếc chìa khóa bạc to như cánh tay trẻ con. Hắn mỉm cười, cất nhẫn vào Hắc Tháp, rồi né tránh Thi Binh. "Há, trận chiến giữa ngươi và ta còn chưa phân thắng bại, ta còn đang muốn đánh thoải mái đây này!" "Buộc ta ra tay toàn lực, ngươi chỉ có một con đường chết!" Nghiêm Thiên Chiếu lạnh nhạt, vung tay phải, bắn ra tia sáng xanh hóa thành cánh chim, như thần nhận chém Lăng Hàn. Lăng Hàn xuất kiếm, "Keng!", Ma Sinh Kiếm va chạm cánh chim, đốm lửa mạch văn tóe ra. Nghiêm Thiên Chiếu đáng sợ đến mức ý chí võ đạo của hắn có thể chống lại Linh khí cấp mười!

Lúc này, Thi Binh lại xông vào Nghiêm Thiên Chiếu. Nó được lệnh giết tất cả, không bỏ qua ai. Nghiêm Thiên Chiếu chửi thề, hắn không thể lơ là một Thi Binh Sinh Hoa Cảnh, dù chưa hoàn thiện. Hắn chuyển hướng tấn công Thi Binh. Lăng Hàn xông lên, Ma Sinh Kiếm tung ra mười đạo kiếm khí, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, ý cảnh biến hóa như năm tháng. Trận chiến đã thành Lăng Hàn và Thi Binh hợp công Nghiêm Thiên Chiếu. Nghiêm Thiên Chiếu, kẻ có thể là thần linh đoạt xác, sức chiến đấu kinh khủng, dễ dàng hóa giải công kích của cả hai. Nhưng Lăng Hàn vừa tiếp cận, Thi Binh lại chuyển mục tiêu sang Lăng Hàn, khiến cục diện hỗn loạn cực độ. Ba bên hỗn chiến, Lăng Hàn có chìa khóa nên trở thành mục tiêu chính, nhưng Thi Binh lại là "kẻ hai mặt", khi Lăng Hàn xa tầm với, nó lại quay sang "bắt chuyện" với Nghiêm Thiên Chiếu, khiến hắn vô cùng phiền muộn. Hổ Nữu đứng một bên không ngừng vỗ tay, nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lăng Hàn.

Sau một thời gian thủ thế chờ đợi, Lăng Hàn tung ra một chiêu kiếm, triển khai Huyền Diệu Tam Thiên. Ngàn ánh kiếm! Tứ Quý Kiếm Pháp chỉ là Huyền Cấp thượng phẩm, nhưng Huyền Diệu Tam Thiên là võ kỹ vượt trên Thiên Cấp, uy lực chỉ giới hạn bởi sự lý giải kiếm đạo của võ giả. Từ Huyền Cấp lên Thiên Cấp, uy lực kiếm pháp tăng vọt. "Xèo xèo xèo...", ngàn ánh kiếm đan xen, mỗi ánh kiếm tương đương một đòn toàn lực của Lăng Hàn, lại được tung ra từ Linh khí cấp mười, uy lực kinh người. Nghiêm Thiên Chiếu rên lên một tiếng, hai tay mở ra, những sợi tơ dày đặc như vỏ sò úp lại, bao bọc hắn. Thi Binh thì ngốc nghếch xông lên, chịu đựng phần lớn ánh kiếm. Ánh kiếm phá diệt, gây ra vụ nổ lớn. Khi kiếm quang tan hết, Thi Binh đã thủng trăm ngàn lỗ, cánh tay trái bị cắt đứt, nhưng vẫn nhào tới Lăng Hàn, hung hãn không sợ chết. Nghiêm Thiên Chiếu khá hơn nhiều, vỏ sò bảo vệ hắn chỉ bị đánh tan một phần nhỏ, hắn không hề hấn gì, nhờ Thi Binh gánh chịu phần lớn công kích. Lăng Hàn thầm nghĩ, chỉ luận thể phách, Thi Binh có thể sánh ngang trân kim cùng cấp, vượt qua Thiết Bì Thể một chút. "Đây là kiếm pháp của Thiên Kiếm Cung!" Nghiêm Thiên Chiếu kinh ngạc thốt lên, nhíu mày. "Không đúng, nơi này có Thiên Kiếm Tông, lẽ nào ngươi là đệ tử của nơi đó? Ngươi xuất thân Vũ Quốc, sẽ không có quan hệ với Thiên Kiếm Tông. Lẽ nào, ngươi là đại năng của Thiên Kiếm Cung chuyển thế thân?" Lăng Hàn mỉm cười: "Ta và Thiên Kiếm Cung không có quan hệ gì, nhưng ngươi, nếu biết Thiên Kiếm Cung, nghĩ đến là người của Thần giới ư?" "Thần giới?" Nghiêm Thiên Chiếu sững sờ, rồi cười lớn, vẻ khinh bỉ hiện rõ. "Ngu dân hạ giới, ngu không thể nói! Nói thật cho ngươi biết, ta đúng là Nghiêm Thiên Chiếu, chỉ là khi còn bé phát động một đồ vật, bên trong cất giấu ký ức của một vị Thần linh, chịu chút ảnh hưởng mà thôi." Lăng Hàn bừng tỉnh. Ký ức này không thể chạm loạn. Nghiêm Thiên Chiếu khi đó mới năm tuổi, nhân cách chưa hình thành, sao có thể chịu đựng ký ức của một Thần linh? Tính cách đại biến, trở nên tà ác, mới bị phong ấn.

"Đệt!" Từ trong Tam Sinh Thi Quan, tiếng chửi rủa của Dung Hoàn Huyền vọng ra. Hắn đúng là xui xẻo, hết bị Tu La Ma Đế bám thân, giờ lại gặp quái vật có ký ức Thần linh, còn Lăng Hàn cũng có thể liên quan đến thời thượng cổ. Nghiêm Thiên Chiếu không thèm để ý Dung Hoàn Huyền, nghiêm nghị nhìn Lăng Hàn: "Thành ý của ta rất đủ. Lăng Hàn, ta không cần ngươi giao chìa khóa đó cho ta, nhưng ta muốn đồng thời tiến vào Xạ Thủ Cung, lấy đi một món đồ." Thấy Lăng Hàn nhướng mày, hắn xua tay: "Ngươi yên tâm, thứ này đối với ngươi tuyệt không có chút tác dụng!" Hắn dừng một chút: "Ta còn có thể thay ngươi làm thịt tiểu tử trong quan tài kia, người khác không làm gì được Tam Sinh Quan, nhưng với ta vô hiệu, ta có thể lôi hắn ra!" "Đệt!" Dung Hoàn Huyền lại mắng một tiếng. Người khác nói vậy hắn sẽ khinh thường, nhưng Nghiêm Thiên Chiếu nắm giữ ký ức Thần linh, có thể có cách đối phó Tam Sinh Thi Quan. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Không được!" "Tại sao?" Nghiêm Thiên Chiếu phát điên, hắn đã nhượng bộ nhiều rồi. Lăng Hàn đáp: "Hiện tại ta không giải quyết được tiểu tử trong quan tài kia, nhưng không quá mấy năm ta liền có thể lôi hắn ra giết, giữ lại cho ta một chút nhắc nhở cũng tốt. Còn chiếc chìa khóa đó... Khà khà, rõ ràng là của ta, tại sao ta phải tặng đồ vật cho ngươi? Hơn nữa, ngay cả một vị Thần linh cũng để bụng như thế, chà chà sách, vậy ta càng không thể bỏ qua!" "Ngươi..." Nghiêm Thiên Chiếu giận tím mặt, nhảy bổ vào Lăng Hàn. Nếu đàm luận không thành, chỉ còn cách giao chiến. "Vậy ngươi liền nhìn sức chiến đấu đáng sợ của Khổng Tước nhất tộc ta!" Nghiêm Thiên Chiếu hừ lạnh, hai tay vung kích, hóa thành cánh chim trăm trượng, mạch văn dày đặc, óng ánh phát quang, cực kỳ đáng sợ. Lăng Hàn triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, chỉ cần tung ra trăm ánh kiếm là đủ, đánh Nghiêm Thiên Chiếu đến cánh chim nát tan, hóa thành lông vũ đầy trời, rồi lập tức biến thành mạch văn, cấp tốc ảm đạm, quy về thiên địa. "Giết! Giết! Giết!" Vẻ mặt Nghiêm Thiên Chiếu trở nên tà ác cực độ, thân hình co rút lại, như biến thành một con Khổng Tước khổng lồ, linh vũ kích dương, sát khí đầy trời. Lăng Hàn không kinh sợ, chỉ triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, trăm đạo ánh kiếm dương trời, đủ sức đối kháng. "Đáng ghét, dù sao ta không còn là Khổng Tước thân, không cách nào phát huy Minh Vương bí thuật đến mức tận cùng!" Nghiêm Thiên Chiếu giận dữ hét, nhưng đôi mắt điên cuồng không giảm. "Giao chìa khóa ra!" "Oanh!", cả người hắn bùng cháy ngọn lửa xanh lục, vặn vẹo không gian. Lăng Hàn lập tức cảm thấy choáng váng. "Có độc!" Hắn thầm nghĩ, vội lấy một mảnh kim hoa trong đá nuốt vào. Cảm giác váng đầu hơi được khống chế, nhưng không chuyển biến tốt, kim hoa trong đá cũng không thể hoàn toàn giải hỏa độc này. Đây là độc gì mà kim hoa trong đá cũng bó tay? Nhưng chiến ý Lăng Hàn không giảm mà tăng, siết Ma Sinh Kiếm: "Nghiêm Thiên Chiếu, tiếp ta một kiếm!" "Oanh!", Lôi Đình Chiến Giáp phát động, tạo thành hàng rào ngăn cách hỏa độc. Thi Binh lúc này đã không còn tác dụng, bị cả Huyền Diệu Tam Thiên và hỏa độc Nghiêm Thiên Chiếu trọng thương. Lăng Hàn chuyên tâm đối phó Nghiêm Thiên Chiếu, vẩy kiếm, lần thứ hai phát động Huyền Diệu Tam Thiên, ngàn ánh kiếm dương động, phô thiên cái địa. Nghiêm Thiên Chiếu vội mở cánh chim xanh lục, bao bọc mình. Ánh kiếm tập kích, hào quang mạch văn đầy trời, đánh hắn lùi không ngừng. Ánh kiếm dập tắt, cánh chim bảo hộ nát tan, "Phốc phốc phốc phốc...", ánh kiếm tàn phá, máu tươi bắn tung tóe. Lăng Hàn thầm kinh hãi, tên này không thể coi thường, nếu không phải hắn tăng kiếm khí từ bảy lên chín đạo, thì dù là Huyền Diệu Tam Thiên cũng không phá được phòng ngự đối phương. Nghiêm Thiên Chiếu vừa gào thét vừa thổ huyết, bị thương nặng. Nhưng đúng lúc này, "Oành...", Tam Sinh Thi Quan mở rộng, Dung Hoàn Huyền vọt ra, một đao chém về phía Nghiêm Thiên Chiếu. Đây là lúc Nghiêm Thiên Chiếu yếu nhất, hắn không ngờ Dung Hoàn Huyền lại ra tay, lập tức trúng chiêu. "Phốc!", máu xanh lục bắn tung tóe, hắn bị chém thành hai đoạn. "Ngươi lại ra tay với ta?" Nghiêm Thiên Chiếu không thể tin. "Phí lời, chính ngươi nói có thể lôi ta từ trong Tam Sinh Thi Quan ra, ta không diệt ngươi thì diệt ai?" Dung Hoàn Huyền cười gằn. So với Lăng Hàn, hắn còn có chút tự vệ. Hơn nữa, dù không được bảo vật trong bí cảnh Thập Nhị Thiên, hắn cũng không mất gì. Nghiêm Thiên Chiếu phiền muộn, không ngờ một kẻ giun dế trong mắt hắn lại liên tiếp trọng thương hắn. Nhưng hắn dễ dàng chết sao? Hai đoạn thân thể của hắn chuyển động, một cái hai chân chạy đi, một cái hai tay chống đỡ, rồi hai tay chống nhảy lên, chồng lên hạ thân, như thể có thể dính lại. "Bí cảnh mở ra, ta sẽ ngăn chặn ngươi, còn có ngươi..." Hắn nói với Lăng Hàn, rồi chỉ vào Tam Sinh Thi Quan. "Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ biến ngươi thành một bộ thi thể!" Nói xong, hắn bỏ chạy, "Oanh!", sau lưng sinh ra hai cánh ánh sáng xanh lục, rung lên, phá không mà đi. "Lăng Hàn, ngươi không nên đắc ý, ta sẽ đi kiếm một bộ Kim Giáp Thi, lần sau tất lấy tính mạng của ngươi!" Dung Hoàn Huyền cũng bỏ lại một câu đe dọa mang tính hình thức, rồi "Oanh!", Tam Sinh Thi Quan chuyển động, Dung Hoàn Huyền cũng nghênh ngang rời đi.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!