Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc Lăng Hàn tung thân mình ra quảng trường trống, mang theo lò đan rực lửa, không khí như đặc quánh lại. Khang Tổ Danh, kẻ từng khinh thường Lăng Hàn, giờ đây da mặt co rúm, hiểu rõ vận mệnh đã thay đổi. Một Đan sư chuẩn Thiên Cấp 18 tuổi, con đường đến Thiên Cấp chỉ còn là vấn đề thời gian. Sự tồn tại của Lăng Hàn là một quái thai, một nghịch lý khiến mọi chuẩn mực phải đảo lộn. Chỉ riêng Chư Toàn Nhi, ánh mắt nàng rạng rỡ niềm vui, bởi nàng đã luôn tin vào thiên phú đan đạo phi phàm của Lăng Hàn, nhưng không ngờ lại có thể chứng kiến khoảnh khắc kỳ tích này.
Nắp lò vừa mở, ba viên đan dược màu bích lục, tựa như có sinh mệnh, vút bay ra. Cùng lúc đó, không một dấu hiệu báo trước, lôi kiếp đột ngột giáng xuống. Xoảng! Ba tia sét xanh biếc xé toạc bầu trời, đánh thẳng vào ba viên đan. Đùng đùng đùng... hai viên may mắn thoát hiểm, rơi vào tay Lăng Hàn, viên còn lại hóa thành tro bụi. Đó là Hồi Nguyên Đan, loại đan dược bình thường nhất, nên lôi kiếp cũng chỉ ở mức cơ bản. Lăng Hàn nâng cao hai viên đan còn nguyên vẹn, tuyên bố sự thành công.
"Thành công!" Hai từ ấy vang vọng, mang theo sự kinh ngạc tột độ. Một Đan sư Thiên Cấp 18 tuổi! Cả Bắc Vực chưa từng chứng kiến điều kỳ diệu đến thế. Ngay lập tức, tất cả các Đan Sư, từ thấp đến cao, kể cả Công Dương Thái Tôn uy danh lừng lẫy, đều quỳ gối, ánh mắt cuồng nhiệt. Bắc Vực cuối cùng cũng có một Đan sư Thiên Cấp, phá vỡ mọi kỷ lục lịch sử. Ngay cả Đan đạo đế vương Lăng Hàn vạn năm trước cũng khó lòng sánh bằng. Một sự trùng hợp đến kinh người khi hai thiên tài đan đạo vĩ đại nhất lại cùng mang cái tên Lăng Hàn.
Thạch lão, Trác Cao Phong cũng không ngoại lệ, cúi mình thỉnh tội. Chỉ có Khang Tổ Danh run rẩy như cầy sấy. Hắn đã sai người ám sát một Đan sư Thiên Cấp! Ngay cả thái gia gia của hắn cũng không thể cứu hắn khỏi tai ương này. Hắn sợ hãi đến mức muốn trốn về Trung Châu, chui vào Khang gia không bao giờ ra nữa, nhưng đôi chân nặng trĩu như đeo chì, không thể nhấc nổi.
Lăng Hàn thu lại hai viên Hồi Nguyên Đan, thứ mà ở Bắc Vực không thể bán, chỉ có thể mang đến ba vực khác hoặc Trung Châu. Hắn sải bước về phía Khang Tổ Danh, khiến kẻ đang run rẩy kia càng thêm kinh hãi. Trong tình cảnh này, nếu Lăng Hàn có ra tay giết hắn, cũng sẽ không ai dám hé răng. Địa vị của Đan sư Thiên Cấp là độc tôn, chỉ có hai vị Đan sư Thiên Cấp khác ở Trung Châu mới có thể kiềm chế Lăng Hàn, nhưng họ lại ở quá xa.
Khang Tổ Danh quỳ sụp, khóc lóc van xin: "Cầu Lăng đại sư tha mạng! Cầu Lăng đại sư tha mạng!" Hắn lặp đi lặp lại câu nói ấy, tâm trí đã hoàn toàn hoảng loạn. Lăng Hàn xông đến, không nói một lời, ra tay đánh hắn một trận. Tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, ai có thể ngờ một Đan sư Thiên Cấp đức cao vọng trọng lại bạo lực đến vậy, ra tay đánh người ngay trước mặt bao người, chẳng khác nào một tên du côn? Hình tượng vĩ đại của Lăng Hàn vừa dựng lên tức thì sụp đổ, nhưng uy lực của một Đan sư Thiên Cấp thì không hề suy giảm, vẫn khiến người ta phải kính nể.
Sau khi đánh chán chê, Lăng Hàn thu tay, lạnh lùng ra lệnh: "Lấy Cửu Diệp Hắc Linh Chi ra!" Khang Tổ Danh sững sờ, nhận ra mình còn sống. Hắn không phải kẻ ngu ngốc, cơn sợ hãi qua đi, hắn hiểu rằng Lăng Hàn không muốn giết mình, chỉ muốn trừng phạt. Một cảm giác mừng rỡ khi thoát chết dâng trào. Hắn vội vàng lấy Cửu Diệp Hắc Linh Chi ra, cung kính dâng lên Lăng Hàn, lắp bắp giải thích rằng đây là vật liệu thái gia gia hắn đang cần.
"Hừ, ngươi mượn danh thái gia gia ngươi không ít rồi phải không?" Lăng Hàn buông một câu lạnh nhạt. Khang Tổ Danh run lên, nhận ra sự không vui trong giọng điệu của Lăng Hàn, vội vàng cam đoan sẽ sửa đổi, không dám tái phạm. Lăng Hàn hừ một tiếng, điểm một chỉ lên đan điền của Khang Tổ Danh. "Lăng đại sư, ngài làm gì tôi?" Khang Tổ Danh hoảng hốt, không cảm thấy dị thường trên cơ thể, nhưng tuyệt đối không tin Lăng Hàn sẽ vô duyên vô cớ ra tay. Lăng Hàn cười nhạt: "Chỉ là để ngươi không làm được đàn ông mà thôi."
Khang Tổ Danh hét lên thất thanh. Hắn là kẻ háo sắc, mất đi năng lực đàn ông thì còn ý nghĩa gì để sống? "Không! Không! Không! Tôi muốn làm đàn ông! Tôi muốn làm đàn ông!" Hắn gào thét thảm thiết. "Câm miệng!" Lăng Hàn tát hắn một cái. "Muốn trở lại làm đàn ông cũng không khó, xem biểu hiện của ngươi sau này." Khang Tổ Danh vội vàng gật đầu, hứa hẹn sẽ "biểu hiện thật tốt". Lăng Hàn gật gù, "Vậy cứ xem đi." Khang Tổ Danh thất vọng, hắn muốn khôi phục ngay lập tức, nhưng liệu có thể ép buộc Lăng Hàn giải cấm chế? Hắn khóc không ra nước mắt, hối hận vì đã không trốn về Trung Châu sớm hơn, không nên đối đầu với Lăng Hàn. Ai mà ngờ Lăng Hàn lại khốn nạn đến thế, rõ ràng có thực lực Đan sư Thiên Cấp lại giả làm Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm, khiến hắn đá phải thiết bản, oan uổng quá! Nhưng giờ đây, hắn không dám oán thán, chỉ có thể đứng nghiêm chỉnh.
Lăng Hàn có được Cửu Diệp Hắc Linh Chi, tâm trạng tự nhiên rất tốt. "Đi thôi." Hắn nói rồi bước ra khỏi Bắc Đan Các. Vô số Đan Sư xông tới, họ chưa từng thấy Đan sư Thiên Cấp, đương nhiên phải chiêm ngưỡng. Thạch lão và Trác Cao Phong quỳ gối trước mặt Lăng Hàn, thỉnh tội vì sự thất lễ trước đó, không tiếc tự vả mặt. Đan sư Thiên Cấp là độc nhất vô nhị, địa vị sánh ngang Phá Hư Cảnh, ai dám đắc tội? Lăng Hàn thiếu kiên nhẫn: "Không cần theo ta, ta còn có chuyện phải làm! Còn hai người các ngươi, đến tửu lâu của ta làm công một tháng, làm tốt, ta coi như chưa có chuyện gì, nếu làm không tốt, hắc hắc!" Thạch lão và Trác Cao Phong mừng rỡ, đồng thanh hô: "Chúng ta nhất định sẽ làm tốt!"
Bất Lãng tửu lâu lại tạo nên một kỳ tích mới. Sau khi có hai Thiên Kiêu bảng làm công, giờ đây còn có cường giả Sinh Hoa Cảnh tình nguyện làm tiểu nhị, thậm chí cả Linh Anh Cảnh cũng không tiếc bưng trà rót nước. Ai còn dám quấy phá Bất Lãng tửu lâu? Ngay cả Thiên Thi Tông cũng phải cân nhắc. Hơn nữa, Khang Tổ Danh, một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, hậu duệ trực hệ của Khang Tử Thạch (một trong hai Đan sư Thiên Cấp ở Trung Châu), cũng ngoan ngoãn đến làm công. "Ta sát!" Mọi người đều kinh ngạc thốt lên. Khang thiếu gia với thân phận hiển hách như vậy, dám nghênh ngang đến đá cửa một cốc ba tông, ngay cả cường giả Linh Anh Cảnh cũng phải cúi đầu, mà giờ đây lại làm hầu bàn? "Ta sát! Ta sát! Ta sát!"
Lăng Hàn không mấy quan tâm đến những chuyện này. Hắn vốn muốn về Vũ Quốc, nhưng Thập Nhị Thiên bí cảnh sắp mở, và hắn có chìa khóa Xạ Thủ Cung. Bỏ lỡ cơ hội này phải đợi trăm năm nữa. Hắn quyết định luyện chế Bổ Linh Đan, sai người về Vũ Quốc để Lăng Đông Hành khôi phục linh căn trước, sau đó chờ hắn từ bí cảnh ra rồi về nhà. Hắn cũng không lãng phí thân phận Đan sư Thiên Cấp, viết thư gửi Đông Nguyệt Tông, yêu cầu thả mẫu thân. Hắn không nói Nhạc Hồng Thường là mẫu thân mình, tránh Ngạo gia lợi dụng, chỉ cương quyết yêu cầu họ thả người đến Cực Dương Thành, vào Bắc Đan Các. "Ta là Đan sư Thiên Cấp, ta tùy hứng thế đấy, ngươi cắn ta đi."
Thập Nhị Thiên bí cảnh cần một tháng để từ hư không hiện lên hoàn toàn, hiện đã qua mười mấy ngày. Trong những ngày này, Lăng Hàn vô cùng phiền phức. Các Đan Sư Bắc Đan Các coi hắn như thần tượng, cuồng nhiệt bái kiến mỗi ngày. Họ quỳ lạy bên ngoài, coi Lăng Hàn như một tín ngưỡng, một Đồ Đằng. Tin tức Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp lan truyền khắp Cực Dương Thành. Chẳng trách Đan Vương Các và Bất Lãng tửu lâu lại oai phong đến thế. Quý Đức Dung, Thủy Cô Thành cũng không coi việc làm công là sỉ nhục, ngược lại còn là vinh dự.
Lăng Hàn khá nhàn rỗi. Bổ Linh Đan đã luyện xong, Lưu Quý Đồng đã mang đi, có Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm chăm sóc, Lăng Đông Hành chắc chắn sẽ khôi phục. Công Tôn Thái Dương cũng đích thân đến Đông Nguyệt Tông, với sự ra tay của Đan sư Địa Cấp Trung Phẩm và thủ dụ của Đan sư Thiên Cấp, Đông Nguyệt Tông không thể không thả người. Mỗi ngày, Lăng Hàn nghiên cứu Thiên Đô Lôi Cương Trận, cảm thấy nó sẽ thúc đẩy Kiếm đạo của mình.
"Hàn thiếu, Chư tiểu thư cầu kiến." Chu Vô Cửu gõ cửa, thấp giọng báo. Lăng Hàn hơi do dự rồi nói: "Để nàng vào đi." Chu Vô Cửu rời đi. Một lát sau, cửa viện mở nhẹ, hai người bước vào: Chư Toàn Nhi và Chư Long Tinh. Giờ đây, Chư Long Tinh không còn chút ngạo khí nào, cúi đầu cực kỳ thành thật. "Toàn Nhi bái kiến Lăng đại sư!" Chư Toàn Nhi cúi người hành lễ, chiếc váy trắng bồng bềnh như đóa hoa. Chư Long Tinh cũng quỳ xuống: "Bái kiến Hàn thiếu!" Lăng Hàn phất tay: "Có chuyện gì không?" Hắn không có thời gian lãng phí.
"Lăng đại sư, ngài có thể luyện chế Phục Hổ Thiên Vận Đan cho Toàn Nhi không?" Chư Toàn Nhi nhìn Lăng Hàn với ánh mắt tràn ngập khát khao. "Được." Lăng Hàn đáp ứng thoải mái. "Chỉ cần ngươi kiếm đủ vật liệu, ta sẽ ra giá hữu nghị, một Linh khí cấp chín làm thù lao là được, mười Linh khí cấp tám cũng được, còn Linh khí cấp bảy thì ít nhất một ngàn kiện." Mặt Chư Toàn Nhi trắng bệch. Nàng là Bắc Vực đệ nhất mỹ nữ, nhưng bán nàng đi liệu có đổi được một Linh khí cấp chín?
"Ha ha, chỉ đùa một chút, dù sao cũng là bằng hữu, mang vật liệu đến là được." Lăng Hàn cười nói. Chư Toàn Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn ngượng nghịu. Dù Lăng Hàn miễn phí công luyện đan, nhưng Phục Hổ Thiên Vận Đan cần ba loại vật liệu Thiên Cấp, giá trị không thua kém một Linh khí cấp chín. Một Thần Thai Cảnh nhỏ bé như nàng làm sao có được? "Lăng đại sư, ngài là Đan sư Thiên Cấp, hẳn phải có cách tìm được ba loại chủ dược đó chứ?" Nàng thăm dò hỏi.
Lăng Hàn hừ một tiếng: "Ngươi có phải bị người ta làm hư không? Ta và ngươi có quan hệ gì, tại sao ta phải giúp ngươi? Dung mạo của ngươi quả thật không tệ, nhưng cũng chỉ như vậy, đừng nghĩ ai cũng là đứa ngốc!" Chư Toàn Nhi bị mắng, nước mắt trào ra. Nàng chưa bao giờ cảm thấy xinh đẹp là một chuyện may mắn, nếu không phải thiên phú võ đạo kiệt xuất, nàng đã sớm thành món đồ chơi của kẻ khác. Nhưng đối mặt với Khang Tổ Danh ngông cuồng, nàng cũng bất lực, bởi hắn dễ dàng nắm được điểm yếu của nàng, thậm chí có thể dùng thủ đoạn cưỡng ép. Không phải ai cũng giữ phong độ như Yêu Hồi Nguyệt. Ở Bắc Vực không ai dám động đến nàng, nhưng Hằng Thiên Đại Lục không chỉ có một Bắc Vực.
"Lăng đại sư..." Nàng nhìn Lăng Hàn đáng thương, đôi mắt đẹp ngấn lệ, đủ để làm mềm lòng kẻ sắt đá. Nhưng ý chí võ đạo của Lăng Hàn còn cứng rắn hơn cả thép, hắn không chút động lòng, chỉ lạnh lùng nhìn mỹ nữ thiên tài này. Chư Toàn Nhi cắn răng nói: "Toàn Nhi biết nên làm gì." Nói xong, nàng quay người rời đi. Lăng Hàn hơi bực mình, nàng biết cái gì? Nhưng kệ nàng vậy. "Ồ, sao ngươi còn chưa đi?" Hắn quét mắt nhìn Chư Long Tinh. "Khà khà, anh rể!" Chư Long Tinh xáp lại, vẻ mặt nịnh nọt. Phốc... Lăng Hàn phun ngụm trà lên mặt hắn.
"Khặc! Khặc!" Lăng Hàn ho khan không ngừng, nhìn Chư Long Tinh hỏi: "Ngươi gọi ai anh rể hả?" "Khà khà, tỷ của ta xinh đẹp như vậy, anh rể ngươi lại anh minh thần võ, tỷ ta không lấy ngươi thì lấy ai? Các ngươi tuyệt đối là trời sinh một đôi!" Chư Long Tinh xáp lại, mặt dày bám víu. "Nói hươu nói vượn!" Lăng Hàn trợn mắt. Nhưng Chư Long Tinh không sợ, vẫn tươi cười nói: "Anh rể, ngươi chưa từng thấy dáng dấp của tỷ ta, chỉ cần ngươi gặp, ngươi nhất định sẽ yêu thích, đẹp đến mức nhìn một cái là mê mẩn." Lăng Hàn nhìn hắn với vẻ mặt cổ quái, tên này rốt cuộc là đệ đệ của Chư Toàn Nhi hay là tú ông của nàng vậy? Nghĩ đến Chư Toàn Nhi cũng thật đáng thương, vì ân sư mà bôn ba, lại có một đệ đệ không bớt lo, một lòng muốn gả tỷ tỷ cho người quyền quý để che nắng che mưa cho bản thân.
Lăng Hàn thiếu kiên nhẫn, chỉ tay nhấn tới. "Anh rể, ngươi làm gì thế?" Chư Long Tinh không hiểu. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Ta để ngươi tạm thời mất đi năng lực đàn ông mà thôi." "Cái gì năng lực của đàn ông?" Chư Long Tinh sững sờ, rồi mới phản ứng lại, sợ hãi hét lên. "Anh rể, sao ngươi có thể như vậy với ta! Ta là một mảnh trung thành tuyệt đối, muốn gả tỷ tỷ cho ngươi nha!" Lăng Hàn vỗ vai hắn: "Chỉ cần ngươi không gọi ta anh rể nữa, ta sẽ cân nhắc giải trừ phong ấn cho ngươi." "Anh rể..." Chư Long Tinh lại cực kỳ kiên trì ở phương diện này. "Ngươi thật không muốn làm đàn ông?" Lăng Hàn kinh ngạc. "Anh rể, ta sẽ chờ ngươi hồi tâm chuyển ý." Chư Long Tinh hoàn toàn tự tin nói.
Hắn tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc, ngược lại, hắn là người thông minh. Lăng Hàn là ai? Mười tám tuổi đã là Đan sư Thiên Cấp, một trong ba người duy nhất trên đại lục! Tu vi Thần Thai Cảnh, sức chiến đấu Linh Anh hai mươi tinh trên Thiên Kiêu bảng. Thiên tài đan đạo, võ đạo như vậy, mấy vạn năm mới có một người. Còn có bắp đùi nào mạnh hơn để mà ôm? Chư Long Tinh vừa nghe tin Lăng Hàn thành Đan sư Thiên Cấp, liền quyết định đây chính là anh rể của mình. Chỉ cần trở thành em vợ của Lăng Hàn, ai dám động đến một sợi tóc của hắn? Em vợ của Đan sư Thiên Cấp còn oai phong hơn Tông chủ Đông Nguyệt Tông, Các chủ Bắc Đan Các! Bởi vậy, hắn không ngại chịu chút khổ sở hiện tại. Hắn tin tưởng mị lực của tỷ tỷ sẽ cảm động Lăng Hàn. Khi đó, phong ấn trên người hắn sẽ tự nhiên được giải trừ, hắn lại sinh long hoạt hổ, bao nhiêu mỹ nữ sẽ tự tìm đến. Nhịn nhất thời, quang minh một đời, lựa chọn quá dễ dàng.
Chư Long Tinh bám riết Lăng Hàn như một tấm da trâu, không cách nào đuổi đi, khiến Lăng Hàn đau đầu. Giết hắn ư? Nhưng hắn đâu làm chuyện xấu xa gì, chỉ gọi vài tiếng anh rể, đâu phải lời mắng chửi. Lăng Hàn thở dài: "Ngươi muốn thế nào mới không gọi ta là anh rể?" "Anh rể, ngươi cưới tỷ ta đi, tỷ ta tuyệt đối là người phụ nữ tốt nhất trên đời, không chỉ ôn nhu, hơn nữa còn là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, anh rể ngươi không thiệt đâu." Chư Long Tinh nói. Lăng Hàn nhìn Chư Long Tinh, nở nụ cười: "Ai nói ngươi ngốc, kẻ đó mới là đứa ngốc." Làm người hai đời, hắn tự nhiên biết Chư Long Tinh đang tính toán điều gì. Chư Long Tinh khiêm tốn cười, hạ mình đến mức thấp nhất, không bao giờ bỏ qua "nhân duyên tốt" này.
Ngày hôm sau, Chư Toàn Nhi bất ngờ đến tửu lâu, chủ động bưng rượu, dọn thức ăn. Bất Lãng tửu lâu lại thành tâm điểm chú ý. Bắc Vực đệ nhất mỹ nữ làm tiểu nhị ở đây? Tửu lâu vốn đã chật kín giờ lại càng đông đúc. Hiệu ứng mỹ nữ hoàn toàn áp đảo cả Linh Anh Cảnh, Sinh Hoa Cảnh. Lăng Hàn kinh ngạc, đây là "giác ngộ" của Chư Toàn Nhi sao, làm tiểu nhị? Logic của phụ nữ, hắn thực sự không hiểu.
Mị lực của Chư Toàn Nhi không thể hình dung. Chỉ hai ba ngày, Chu Vô Cửu, Tàn Dạ, Quảng Nguyên đã thành những người ủng hộ kiên định của nàng. Ngay cả Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng bị nàng thu phục, hoàn toàn coi nàng như người nhà. Chư Long Tinh thì khỏi nói, hoàn toàn tự xưng là em vợ, mặt dày đến mức tên bắn không thủng. Hiện tại, chỉ có Hổ Nữu đứng cùng phe với Lăng Hàn. Tiểu nha đầu vốn không có thiện cảm với Chư Toàn Nhi, giờ càng nhìn nàng khó chịu, nhe răng trợn mắt như muốn lao vào cắn một cái.
Khoảng cách Thập Nhị Thiên bí cảnh mở ra càng ngày càng gần, Lăng Hàn dẫn mọi người xuất phát. Chư Toàn Nhi tự nhiên đi theo, như thể kế thừa sự mặt dày của đệ đệ, không cảm thấy có gì không thích hợp. Nơi bí cảnh mở ra ở phía đông Cực Dương Thành, cách khoảng vạn dặm, đi xe ngựa mất khoảng bốn ngày. Đoàn người thuê hai chiếc xe ngựa, nam một chiếc, nữ một chiếc. Lăng Hàn vốn sẽ ngồi cùng Lưu Vũ Đồng, nhưng vì có Chư Toàn Nhi, hắn chọn ngồi cùng Tàn Dạ để tránh phải dùng Hắc Tháp.
Trên đường đi, họ gặp phải vài toán cướp. Nhưng chỉ cần Chu Vô Cửu, Quảng Nguyên hoặc Tàn Dạ ra tay, bọn sơn tặc lập tức bị đánh cho tè ra quần. Sau bốn ngày, họ đến Vũ Cô cốc. Lúc này, đã có rất nhiều võ giả đến trước, dựng lều trại bên ngoài cốc, chờ bí cảnh mở ra. Thung lũng này rất thần bí, quanh năm bị sương mù bao phủ, bất kỳ ai vào đều sẽ lạc lối và chết kẹt. Chỉ một tháng trước khi bí cảnh mở ra, sương mù mới tan đi, và lối vào bí cảnh nằm sâu trong thung lũng. Bởi vậy, việc dự đoán bí cảnh mở ra rất đơn giản: cử người canh gác cửa thung lũng, quan sát sương mù có tan hay không.
"Chư tiên tử!" Khi Chư Toàn Nhi bước xuống xe ngựa, ít nhất hơn trăm thanh niên trẻ tuổi xông tới, mắt họ rực sáng, cuồng nhiệt. Bắc Vực đệ nhất mỹ nhân quả không hổ danh. Chư Toàn Nhi hiển nhiên đã quen với cảnh tượng này, ứng phó thành thạo, tao nhã nhưng lạnh nhạt, khiến người ta không thể thân cận nhưng cũng không sinh ác cảm, toát lên phong thái nữ thần.
"Ha ha ha, nghe danh Bắc Vực có mỹ nhân tuyệt sắc đã lâu, quả nhiên danh bất hư truyền!" Một thanh niên trẻ bước ra, khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, phong thần tuấn lãng, đẹp trai đến mức không thể tả. Đáng kinh ngạc hơn, sau lưng hắn là một đôi cánh ánh sáng, thỉnh thoảng mở ra, tỏa ra khí thế bá đạo. Hắn sải bước tới, những người xung quanh đều cảm thấy tâm thần rung động, không nhịn được mà quỳ xuống.
Kẻ này tựa như Thần linh giáng thế, khí thế kinh người. Rõ ràng chỉ là Thần Thai Cảnh, nhưng ý chí võ đạo lộ liễu, uy lực hầu như không kém Sinh Hoa Cảnh. Phía sau hắn, rất nhiều nữ võ giả xinh đẹp ôm mặt, mắt lấp lánh như sao, không kìm được tiếng gào thét, như thể si mê hắn. Hắn sải bước đến trước mặt Chư Toàn Nhi, nhếch miệng cười một nụ cười mê hoặc lòng người: "Chư Toàn Nhi, bỏ khăn che mặt xuống, để ta xem ngươi có tư cách làm tân nương của ta hay không!"
"Rất đẹp trai!" "Quá thô bạo!" "Văn Nhất Kiếm, cưới ta, ta nguyện ý làm tân nương của ngươi!" Không ít nữ võ giả gào thét điên cuồng. Khuôn mặt Chư Toàn Nhi lạnh lẽo, ánh mắt lướt qua Lăng Hàn, lạnh nhạt nói: "Toàn Nhi đã nhận Hàn thiếu làm chủ, chỉ cần Hàn thiếu đồng ý, Toàn Nhi tự nhiên sẽ bỏ khăn che mặt." Ý nàng là, nếu Lăng Hàn không đồng ý, thì ngươi đi chỗ khác chơi đi.
Cái gì! Lời này vừa thốt ra, cả đám người đều xôn xao. Các cô gái thì bất mãn vì Chư Toàn Nhi từ chối một siêu cấp soái ca, còn các nam nhân thì mắt đỏ ngầu ghen tức. "Nhận Hàn thiếu làm chủ", đây là ý gì, ngươi đã dâng cả người mình cho hắn rồi sao? Trong chốc lát, vô số ánh mắt hận không thể giết người đổ dồn về Lăng Hàn. Nếu ánh mắt là kiếm, Lăng Hàn đã bị chém thành mảnh vụn. Nếu ánh mắt là lửa, Lăng Hàn cũng đã hóa thành tro tàn.
"Ha ha, ngươi chính là Hàn thiếu gì đó à?" Kẻ trẻ tuổi kia nhìn Lăng Hàn, nở một nụ cười khinh thường. "Ta tên Văn Nhất Kiếm, cũng chính là thiên hạ đệ nhất kiếm tương lai! Ha ha, Trung Châu có kẻ ngu ngốc tự xưng cái gì thiên hạ đệ nhị kiếm, may là hắn không tự xưng đệ nhất kiếm, nếu không ta nhất định sẽ cho hắn biết cái gì gọi là kiếm đạo!" "Rất đẹp trai!" Nghe hắn nói vậy, rất nhiều cô gái lại gào thét.
Lăng Hàn chỉ cười nhạt: "Yêu Hồi Nguyệt quả thật có tư cách xưng là đệ nhị kiếm trong tương lai, nhưng ngươi ta chỉ thấy hèn hạ, có thể thành thiên hạ đệ nhất hèn hạ hay không, vậy còn phải xem trình độ nỗ lực của ngươi." Sắc mặt Văn Nhất Kiếm lập tức âm trầm: "Ngươi dám nhục ta?" "Nhục ngươi sao? Không cảm thấy, chỉ ăn ngay nói thật mà thôi." Lăng Hàn nhún vai. Văn Nhất Kiếm ngửa mặt lên trời cười ha ha: "Trên đời này, không ai có thể nhục ta!" "Hả, ngươi thật coi mình là cái gì?" Lăng Hàn khinh thường nói. Ban đầu hắn không có hứng thú để ý đến loại cực phẩm này, nhưng ai bảo đối phương chủ động chọc đến hắn chứ. "Xin lỗi ta, nếu như ta thỏa mãn, có thể chỉ phế ngươi một cánh tay." Văn Nhất Kiếm ngạo nghễ nói.
Lăng Hàn "nha" một tiếng: "Nghe khẩu khí của ngươi, thật giống như không phải người của Bắc Vực à?" "Phí lời, Bắc Vực làm sao có thiên tài như ta? Ta chính là thiên tài kiếm đạo số một của Đông vực!" Văn Nhất Kiếm không chút khiêm tốn nói, ánh mắt lướt qua, thấy rất nhiều nam tử lộ vẻ bực tức, không khỏi cười gằn. "Thế nào, không phục sao? Không phục có thể phóng ngựa lại đây, ta có thể đánh tới các ngươi phục mới thôi, liền từ ngươi bắt đầu!" Câu cuối cùng, hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
"Với ngươi còn chưa có tư cách giao thủ với Lăng đại sư!" Một thân ảnh bắn ra, chính là Trầm Trung Thành. "Ta đến đánh bại ngươi!" "Bạch Y Kiếm Vương!" "Người thứ tám trên Thiên Kiêu bảng!" "Bạch Y Kiếm Vương, đánh nổ tên khốn Đông vực kia đi!" Rất nhiều nam nhân thét lên. Văn Nhất Kiếm hung hăng đã khiến chúng nộ. Đương nhiên còn có một người cũng thành công địch, đó là Lăng Hàn. Cũng không ít người đã nghe nói Lăng Hàn trở thành Đan sư Thiên Cấp, chí ít ở bề ngoài ai dám hò hét với một vị Đan sư Thiên Cấp?
Văn Nhất Kiếm kinh ngạc, nhìn Lăng Hàn: "Ngươi là đại sư gì?" "Nói ra ngươi không nên sợ nha." Lăng Hàn khẽ mỉm cười. "Ha ha, đại sư gì có thể dọa ta?" Văn Nhất Kiếm khinh thường nói. "Ngươi nhiều nhất là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm mà thôi, tuy từ độ tuổi của ngươi mà nói, cái này đã rất đáng gờm." "Ha ha ha ha!" Toàn trường nhất thời cười to. Văn Nhất Kiếm bị cười đến không hiểu ra sao, điềm nhiên nói: "Lời của ta có buồn cười như vậy sao?" "Ngớ ngẩn, Hàn thiếu nhà ta là Đan sư Thiên Cấp!" Chu Vô Cửu quát lên.
"Ha ha ha ha!" Lần này đến phiên Văn Nhất Kiếm cười to, nước mắt cũng sắp chảy ra. Cái này không buồn cười sao? Ai mà không biết toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục chỉ có hai Đan sư Thiên Cấp, đều là những lão quái vật đã nghiên cứu bao nhiêu năm, làm sao có thể là thiếu niên trước mắt này? Nhưng hắn cười một trận, lại phát hiện không có người phụ họa, mà tất cả đều dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu si liếc hắn, trừ vài mỹ nữ vẫn cuồng nhiệt như trước.
"Lăng đại sư đúng là Đan sư Thiên Cấp, thiên hạ kính ngưỡng." Một lão giả mở miệng, hắn là cường giả Sinh Hoa Cảnh của Hoàng Cực Tông, chuyên hộ tống đệ tử vào bí cảnh. "Không sai, Lăng đại sư là thiên tài kiệt xuất đứng đầu Bắc Vực ta, không có một trong!" Cường giả Sinh Hoa Cảnh của Đại Bi Tông cũng nói. "Bái kiến Lăng đại sư!" Tất cả Sinh Hoa Cảnh đều đồng loạt hành lễ với Lăng Hàn. Đan đạo và võ đạo tuy hai mà một, nếu không phải tu vi của Lăng Hàn quá thấp, mấy Sinh Hoa Cảnh này còn phải quỳ lạy. Lăng Hàn chỉ nhấc tay, có vẻ nhẹ như mây gió, loại tình cảnh này kiếp trước hắn nhìn nhiều lắm, đương nhiên sẽ không luống cuống tay chân.
Lúc này Văn Nhất Kiếm mới kinh hãi. Một Sinh Hoa Cảnh có thể hồ đồ, nhưng tuyệt đối không thể có hơn trăm Sinh Hoa Cảnh đều phát điên. Tê, thiếu niên trước mặt này thực sự là Đan sư Thiên Cấp? Ta sát, cũng quá trẻ đi! Đan Sư, địa vị cao cả, dù ngươi không muốn cầu cạnh họ, nhưng tuyệt đối không thể đắc tội. Bởi vì đắc tội một Đan Sư, đặc biệt là Đan Sư cao cấp, không cần vị Đan Sư kia mở miệng, sẽ có rất nhiều người xung phong ra mặt thay. Nếu chuyện Văn Nhất Kiếm hắn khinh thường một Đan sư Thiên Cấp truyền ra, liệu toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục còn có đất cho hắn dung thân sao?
Văn Nhất Kiếm kiêu ngạo, nhưng tuyệt không ngu xuẩn, bởi vậy hắn lập tức cúi đầu kiêu ngạo xuống: "Tại hạ không biết Lăng đại sư, kính xin Lăng đại sư thứ tội." Lăng Hàn mỉm cười: "Kỳ thực ta không phải Đan sư Thiên Cấp gì, chỉ là một võ giả nho nhỏ mà thôi, không phải ngươi muốn giáo huấn ta sao, đến đến đến, chúng ta đánh thoải mái!" Đánh muội muội ngươi, ngươi nghĩ ta ngốc sao! Văn Nhất Kiếm sao sẽ tin tưởng, hơn trăm Sinh Hoa Cảnh đồng thời phối hợp một Thần Thai Cảnh nhỏ bé như Lăng Hàn diễn kịch, điều này có thể sao? Hắn cười ha ha: "Lăng đại sư thật biết nói đùa!" Hắn cũng là người khéo đưa đẩy, không bị Lăng Hàn làm khó dễ chút nào.
"Văn Nhất Kiếm, đến chiến!" Trầm Trung Thành lại chiến ý mười phần, hắn cũng là người sử dụng kiếm, nhìn thấy cao thủ kiếm đạo liền không nhịn được muốn luận bàn. Văn Nhất Kiếm vừa đá phải một khối thiết bản, thật mất mặt, tự nhiên cũng muốn lấy lại thể diện, lúc này liền hừ một tiếng: "Nếu ngươi muốn bại như thế, ta liền thành toàn ngươi."
Trầm Trung Thành không phí lời nữa, trực tiếp đâm ra một chiêu kiếm. Oanh… hắn thúc trường kiếm đâm tới Văn Nhất Kiếm, thật giống như đẩy ra không phải một thanh kiếm, mà là một kiếm sơn, cho người ta một loại cảm giác nặng vô cùng. Nếu bị chiêu kiếm này đâm trúng, tuyệt đối sẽ tan xương nát thịt. Đây là ý chí võ đạo của Bạch Y Kiếm Vương, hắn đã đi ra kiếm đạo thuộc về mình. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, những người trẻ tuổi đã dồn dập đi ra đạo lộ thuộc về mình, chẳng trách nói lên Thiên Kiêu bảng là chắc chắn thành Sinh Hoa Cảnh, quả thực mỗi người đều rất phi phàm.
Văn Nhất Kiếm thì khinh thường, tùy ý điểm ra một chỉ, nhưng kiếm ý mạnh mẽ lưu chuyển, có từng ánh kiếm lóng lánh. Oanh, phía sau hắn mở ra hai quang dực, khẽ rung lên, khiến hắn phảng phất như Thần linh giáng thế. Chỉ điểm qua một chút, Trầm Trung Thành liền bị chấn bay ra ngoài, trường kiếm suýt chút nữa tuột tay, lại bị hắn miễn cưỡng nắm lấy. Hổ khẩu có máu tươi tung tóe, thậm chí da nổ tung, rất thê thảm. Tất cả mọi người kinh hãi, kia là Trầm Trung Thành, Bạch Y Kiếm Vương, năm ngoái xếp thứ hai mươi chín trên Thiên Kiêu bảng, năm nay thẳng tiến mười vị trí đầu, đủ để đại diện cho sức chiến đấu mạnh nhất của thế hệ trẻ tuổi Bắc Vực. Nhưng lại bị người một đòn tức bại, hơn nữa chỉ bằng một ngón tay. Tê, chênh lệch này cũng lớn quá đi!
Mọi người đều biết, trong tứ vực một châu, Trung Châu có cấp độ võ đạo cao nhất, còn Bắc Vực thì lót đáy, ngay cả cường giả Hóa Thần Cảnh cũng không có. Nhưng thế hệ trẻ cũng chênh lệch lớn đến thế sao? Rõ ràng Văn Nhất Kiếm cũng chỉ là Thần Thai Cảnh, cho dù Thần Thai tầng chín, nhưng chênh lệch cũng không thể xa như vậy chứ?
"Ngươi không được!" Văn Nhất Kiếm lắc đầu nói. "Nếu như tu vi của ngươi đạt đến Thần Thai tầng chín, cùng ta như thế, vậy miễn cưỡng có tư cách để ta xuất kiếm. Có điều, ta còn thật có chút thất vọng, cái này chính là thiên tài trên Thiên Kiêu bảng, còn xếp hạng thứ tám?" Lại khiến chúng nộ rồi.
"Ha ha, Văn huynh, vậy ta đến đánh với ngươi một trận." Dương Quân Hạo đi ra, trong ánh mắt chiến ý sáng quắc. Văn Nhất Kiếm liếc mắt nhìn hắn: "Có chút thực lực, tuổi gần như ta, tu vi cũng gần như, nói rõ thiên phú của ngươi vẫn còn có thể. Có điều, cảnh giới võ đạo giống nhau, đó chỉ là đại biểu sức mạnh tương đương, nhưng sức mạnh chỉ là một bộ phận của sức chiến đấu mà thôi." "Ý của ngươi là, tuy cảnh giới của chúng ta tương đồng, nhưng sức chiến đấu của ngươi hơn ta rất xa?" Dương Quân Hạo từ tốn nói, nhưng trong giọng nói đã mang theo lửa giận. "Đó là tự nhiên!" Văn Nhất Kiếm như chuyện đương nhiên nói. "Ta ngược lại muốn lãnh giáo một chút!" Dương Quân Hạo không những không giận mà còn cười, tay rung lên, lấy trường kiếm ra. Đây là một Linh khí, toàn thân đỏ đậm, mặt trên che kín mạch văn.
"Nhường ngươi ba chiêu, lại một chiêu bại ngươi." Văn Nhất Kiếm ngạo nghễ nói, quét mọi người một vòng. Dương Quân Hạo cười gằn, nhưng không nói nhảm, chỉ rót sức mạnh vào trong trường kiếm, bắt đầu kích hoạt Linh khí. Ong ong ong… mạch văn trên thân kiếm tỏa sáng, oanh, liệt diễm vô tận phun trào, trong nháy mắt đã tăng nhiệt độ bốn phía lên rất nhiều. Nhưng thời điểm hỏa diễm phun tới trước người, lại hình thành một cái lồng, bảo hộ hắn ở bên trong, thật giống như tấm khiên. Linh khí công phòng đầy đủ.
"Diễm Hải Nộ Đào, cuồng phong hư kiếm!" Dương Quân Hạo hét lớn một tiếng, thả người mà ra, mang theo một biển lửa, thanh thế cuồn cuộn. Dưới chân Văn Nhất Kiếm hơi động, thân hình chớp nhanh. Xoạt xoạt xoạt, Dương Quân Hạo liên tục tiến công, Văn Nhất Kiếm không ngừng né tránh, thật giống như bị Dương Quân Hạo chiếm hết thượng phong. "Không hổ là số một trên Thiên Kiêu bảng!" "Thực lực này quá mạnh mẽ!" "Đánh bại cuồng đồ Đông vực kia, cho hắn biết Bắc Vực chúng ta không phải dễ trêu!" Mọi người dồn dập nói, còn những cô gái vì Văn Nhất Kiếm điên cuồng kia lại vô cùng sốt sắng, nắm chặt hai tay, cầu khẩn cho hắn.
"Ba chiêu đã qua." Văn Nhất Kiếm từ tốn nói, tay phải rung lên, đã có thêm một thanh kiếm, rất đơn giản đâm về phía Dương Quân Hạo. Nhưng chiêu kiếm này lại phá tan công kích dày đặc của Dương Quân Hạo, một chiêu liền đâm tới tấm chắn hỏa diễm. Đùng, tấm chắn kia chỉ run lên liền vỡ nát, mũi kiếm không có dừng lại mà tiếp tục đâm xuống, phốc… xuyên thủng vai trái của Dương Quân Hạo. Văn Nhất Kiếm thu kiếm, lạnh nhạt nói: "Chỉ như thế, thật là làm cho ta thất vọng."
"Văn Nhất Kiếm! Văn Nhất Kiếm! Văn Nhất Kiếm!" Các cô gái vừa rồi còn vô cùng sốt sắng giờ gào thét, cực kỳ hưng phấn. Còn các nam nhân thì sĩ khí hạ thấp, không thể tin được. Mạnh như Dương Quân Hạo cũng bị một chiêu thất bại, vậy cho dù Hổ Nữu, Lăng Hàn lên sân khấu, có thể thắng sao? Lúc trước Hổ Nữu và Dương Quân Hạo đánh cho khó phân thắng bại, tuy Hổ Nữu không dùng răng khủng bố của nàng, nhưng cũng nói rõ thực lực của Dương Quân Hạo rất cao. Văn Nhất Kiếm cũng quá mạnh mẽ, mạnh đến nỗi khiến người ta tuyệt vọng!
"Chư Toàn Nhi, lần này sau khi thám hiểm bí cảnh, theo ta về Đông vực được không?" Văn Nhất Kiếm hỏi Chư Toàn Nhi. Tê, tên này lại dám đào góc tường của Lăng đại sư? Tất cả mọi người khiếp sợ, ban đầu thấy Văn Nhất Kiếm thoái nhượng, còn tưởng rằng hắn sợ Lăng Hàn, nhưng hiện tại lại công nhiên đào người, cái này hoàn toàn là không để Lăng Hàn ở trong mắt a! Hiển nhiên, tên này xác thực không muốn chính diện xung đột với Đan sư Thiên Cấp, nhưng không sợ Đan sư Thiên Cấp chút nào. Hắn xác thực không thể đối đầu trực diện với Đan sư Thiên Cấp, nhưng không có ý nhường nhịn Đan sư Thiên Cấp, hiển nhiên không cần cầu Lăng Hàn luyện đan. Không muốn lại được. Tên này thật khiến người ta không nhìn thấu, hơn nữa xảo quyệt, trước đã tự nhận không dám giao thủ với Lăng Hàn, hiện tại Lăng Hàn lại tức giận với hắn, chẳng phải là phá hỏng mặt mũi Đan sư Thiên Cấp sao? Truyền đi, tất cả mọi người sẽ nói đường đường Đan sư Thiên Cấp lại không có tu dưỡng, cậy thế ức hiếp một võ giả Thần Thai Cảnh.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, hắn cũng không thích bị người đùa bỡn trong lòng bàn tay. "Nữu đến đánh nổ hắn!" Hổ Nữu nhảy ra ngoài, ngăn cản Lăng Hàn, sau đó đi đến trước mặt Văn Nhất Kiếm nói: "Xấu xí, Nữu đánh với ngươi, nếu như ngươi thua, liền mang nữ nhân xấu xí kia đi!" Nàng quay đầu lại chỉ chỉ Chư Toàn Nhi. Tất cả mọi người ngất xỉu, tại sao thua có thể mang đi Chư Toàn Nhi? Vậy bọn họ cũng rất muốn thua, sớm biết mình liền lên sân khấu rồi. Văn Nhất Kiếm cười ha ha, lấy ra một cây kẹo hồ lô, đưa tới cho Hổ Nữu nói: "Tiểu cô nương, cầm qua bên cạnh ăn đi." Hổ Nữu chảy nước miếng, hừ hừ nói: "Ngươi cho rằng dùng đồ ăn liền có thể dụ dỗ Nữu sao?" Vậy ngươi chảy nước miếng làm gì a! Văn Nhất Kiếm cười ha ha nói: "Tiểu cô nương này thật thú vị, là con cái nhà ai a?" Tất cả mọi người dùng ánh mắt đồng tình nhìn hắn, tiểu cô nương này đã cắn ra sức chiến đấu của Sinh Hoa hai mươi tinh, ngươi thử xem đi, ở đó mà thú với chả vị.
Vèo, Hổ Nữu bắn ra ngoài, một quyền đánh về phía Văn Nhất Kiếm. Lăng Hàn hơi kinh hãi, Hổ Nữu đột phá, hiện tại rõ ràng là Thần Thai Cảnh!