Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau khi đạt đến Thần Thai tầng chín, Lăng Hàn không khỏi cảm thấy chút buồn phiền. Sức chiến đấu hiện tại của hắn đã vượt xa kiếp trước đến mức nào? Hắn tự nhủ, có lẽ là một ngàn lần, một vạn lần, một con số khó có thể đong đếm. Điều này khiến hắn suy ngẫm về sức mạnh thực sự của Kiếm Đế và Thiên Phượng Thần Nữ thuở xưa. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sức mạnh vượt cấp này là tốc độ tu luyện chậm chạp, mỗi bước tiến đều đòi hỏi lượng nguyên lực gấp mấy chục lần người thường. Lăng Hàn rùng mình, may mắn thay hắn sở hữu Linh Căn Thần Cấp và là một Đan Sư, nếu không, việc đặt nền móng vững chắc như vậy có lẽ sẽ khiến hắn vĩnh viễn không thể chạm tới Sinh Hoa Cảnh.
Khi Lăng Hàn đứng dậy, Lưu Vũ Đồng cùng những người khác vội vã chúc mừng. Hắn gật đầu, căn dặn họ phải tiếp tục nỗ lực, không thể để bị bỏ lại quá xa. Tất cả đều đồng lòng, bởi họ đã nhận được quá nhiều ân huệ từ Lăng Hàn, không thể không cố gắng hết sức.
Rời khỏi Hắc Tháp, vừa vặn một ngày trôi qua, cuộc luận võ chọn rể của Giang gia vẫn chưa bắt đầu. Chư Toàn Nhi bất ngờ ghé thăm, nhưng với vẻ mặt thất vọng. Rõ ràng, tông môn của nàng đã từ chối điều kiện đổi một tiêu chuẩn lấy một cây linh dược cấp bảy. Linh dược Xích Hồng Hàn Băng Thảo dù quý giá nhưng công dụng hạn chế, chủ yếu dùng chữa trị linh căn hoặc làm phụ liệu cho một số đan dược đặc biệt. Chỉ khi gặp đúng người cần, giá trị của nó mới được bộc lộ.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, rồi đề nghị đổi lấy một tin tức. Chư Toàn Nhi ngạc nhiên, một cây linh dược cấp bảy chỉ đổi lấy một tin tức? Nàng không khỏi tự hỏi liệu Lăng Hàn có ý đồ gì với mình không, hay chỉ là chiêu "ve vãn". Nàng hỏi Lăng Hàn muốn biết điều gì. "Sư phụ ngươi bị thương như thế nào?" Lăng Hàn hỏi. Hắn luôn thắc mắc, Bắc Vực không nên có cường giả Phá Hư Cảnh, nhưng nếu không phải Phá Hư Cảnh ra tay, thì sao một Linh Anh Cảnh lại chịu đạo thương nặng nề như vậy?
Chư Toàn Nhi biến sắc, qua lớp lụa trắng vẫn thấy được ánh mắt nàng dao động. Mãi sau nàng mới đáp: "Sư phụ ta phát hiện một di tích, trong quá trình thăm dò đã bị cấm chế gây thương tích." Lăng Hàn vỗ tay, quả nhiên đúng như hắn dự đoán. Thấy vẻ hưng phấn của Lăng Hàn, Chư Toàn Nhi không hài lòng: "Lăng đại sư, xin hãy tôn trọng thầy ta!" Lăng Hàn cười hì hì, đặt một cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo lên bàn. Cây thứ hai hắn đã thu hoạch, cây thứ ba đang ra trái, và chẳng mấy chốc sẽ có vô số cây.
Đôi mắt Chư Toàn Nhi sáng rực, vội đưa tay lấy. Nhưng Lăng Hàn nhấc tay lên, khiến nàng hụt hẫng. "Lăng đại sư, ngài có ý gì?" Nàng tức giận hỏi. Lăng Hàn lại đặt cây linh dược xuống, hỏi: "Cái di tích kia ở đâu?" Chư Toàn Nhi do dự, nhưng nghĩ đến việc sư phụ mình cũng chịu thương tổn, cơ duyên trong đó cũng chẳng thuộc về thầy trò nàng, liền nói: "Nông Quát Sơn, Trầm Hương Cốc." Lăng Hàn gật đầu, rồi buông tay, để cây linh dược nằm yên trên bàn. Chư Toàn Nhi vội vàng thu linh dược vào giới chỉ không gian, vui vẻ nói: "Đa tạ Lăng đại sư!" Lăng Hàn phủi tay: "Ngươi có thể đi rồi."
Chư Toàn Nhi không khỏi co giật khóe miệng, thái độ xua đuổi này khiến nàng phiền muộn. Nàng tự nhủ mình thật kỳ lạ, vừa nãy còn lo lắng Lăng Hàn có ý đồ, giờ lại buồn khi hắn hoàn toàn thờ ơ. Nàng tức giận hỏi: "Lăng đại sư đại khái là chuẩn bị làm rể hiền của Giang gia?" Lăng Hàn cười hì hì: "Thế nào, ghen sao?" Chư Toàn Nhi chỉ khẽ rên một tiếng, nhắc nhở Lăng Hàn: "Lần luận võ chọn rể này, không chỉ mười vị trí đầu Thiên Kiêu bảng tham gia, mà cả các cường giả mấy giới trước cũng sẽ xuất hiện, có thể đã đạt tới nửa bước Sinh Hoa." Lăng Hàn chỉ cười, sức mạnh hiện tại của hắn đã vượt xa, nửa bước Sinh Hoa chẳng là gì, cứ đánh! Đôi mắt nàng đảo một vòng, đột nhiên hỏi: "Lăng đại sư muốn nhìn dáng dấp của Toàn Nhi một chút không?" Lăng Hàn kinh ngạc, Chư Toàn Nhi chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, đứng dậy lắc eo mà đi, để lại một câu: "Lúc nào tâm tình của Toàn Nhi tốt, nói không chắc sẽ cho Lăng đại sư chứng kiến." Lăng Hàn vội thu tà niệm, thầm than tiểu yêu tinh này thật khó lường.
Ngày hôm sau, cuộc luận võ chọn rể của Giang gia chính thức mở màn. Lăng Hàn dẫn Lưu Vũ Đồng và mọi người đi xem, không vội lên đài, dự định đợi đến ngày thứ ba, với thân phận "Hàn Lâm", giành lấy chìa khóa rồi rời đi.
Khán giả xôn xao bàn tán, ai sẽ là quán quân? Dương Quân Hạo, Vũ Côn Lôn, hay một kẻ bí ẩn nào đó? Quy tắc thi đấu đã thay đổi, mỗi người muốn lên đài phải nộp 10.000 nguyên tinh, nếu đạt mười thắng liên tiếp hoặc trụ vững một canh giờ sẽ được hoàn lại nguyên tinh và có tư cách vào vòng tiếp theo. Quy tắc mới này khiến cuộc chiến thêm kịch liệt, và cũng giúp Giang gia cùng Linh Bảo Các thu lợi lớn.
Ngày đầu tiên, Lăng Hàn chỉ quan sát. Các nhân vật trên Thiên Kiêu bảng, cùng nhiều cao thủ thành danh lâu năm, dễ dàng vượt qua vòng loại bằng cách trụ vững một canh giờ.
Sang ngày thứ hai, Lăng Hàn dịch dung thành "Hàn Lâm", một mình tiến vào đấu trường. Hắn nộp phí vào cửa và 10.000 nguyên tinh để tham gia. Một giọng nói yểu điệu từ phía sau vang lên: "Lăng đại sư!" Hắn quay người lại, giả vờ kinh ngạc: "Ngươi gọi ta sao?" Ân Hồng hơi bất ngờ, người này không phải Lăng Hàn, nhưng lại giống đến lạ. Nàng thì thầm: "Sao lại giống đến vậy chứ?" Lăng Hàn thở dài, hắn chỉ thay đổi khuôn mặt, không thay đổi vóc dáng, nên người quen dễ nhận ra từ phía sau.
Hắn lên đài, vừa vặn một trận đấu kết thúc. Đối thủ của hắn là một tráng hán Thần Thai tầng một, khoảng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn. Hắn ta tự tin khinh thường Lăng Hàn, kêu hắn tự động xuống đài. Lăng Hàn cười nhạt: "Sao không phải ngươi lăn xuống?" Tráng hán giận dữ, tung một quyền nặng nề. Lăng Hàn cũng tiện tay đấm ra một quyền, nguyên lực cuồn cuộn, mạch văn sáng chói. "Cái gì! Không thể!" Nắm đấm của đối thủ vừa chạm vào Lăng Hàn đã nổ tung thành sương máu, và quyền của Lăng Hàn tiếp tục xuyên qua, oanh đối thủ thành mưa máu.
Cả đấu trường im lặng, rồi bùng nổ trong tiếng hò reo. Trọng tài tuyên bố: "Hàn Lâm thắng!" Khán giả xôn xao, "Hàn Lâm là ai?" "Mạnh đến mức có thể vào top 20 Thiên Kiêu bảng, nhưng chưa từng thấy hắn!" Những lời đồn đại nhanh chóng lan ra, cho rằng hắn là đệ tử mới của Đông Nguyệt Tông, từng đánh bại Ngạo gia thất tử, nhưng không tham gia Thiên Kiêu chiến vì bị Ngạo gia áp chế. Bảy anh em Ngạo gia trên khán đài sắc mặt khó coi, căm hận Lăng Hàn nhưng cũng khó hiểu vì sao phụ thân họ không giết được hắn, mà còn để hắn đột phá Thần Thai nhanh đến vậy.
Lăng Hàn đứng trên đài, chờ đợi khiêu chiến. Nhưng không ai dám tiến lên. Mãi đến khi một canh giờ sắp hết, một trung niên bạch diện không râu, tóc pha sương nhưng da dẻ mịn màng, nhảy lên đài. "Ồ, khoái kiếm Dương Thất!" Khán giả kinh hô. Dương Thất nổi tiếng với kiếm pháp nhanh như chớp, dù chưa từng tham gia Thiên Kiêu chiến nhưng thực lực không thể nghi ngờ. Mọi người đều cho rằng vận khí của Hàn Lâm đã hết.
"Dương Thất, làm thịt hắn!" Khán giả hò reo. Dương Thất bình tĩnh nhìn Lăng Hàn: "Ngươi rất mạnh, có tư cách để ta toàn lực chiến một trận." Lăng Hàn cười: "Vậy ngươi có tư cách để ta ra tay toàn lực không?" Dương Thất không nói nhiều, "Xem kiếm!" Thanh kiếm mỏng như cánh ve đã xuất hiện trong tay hắn, mũi kiếm nhanh như điện chớp tới vai trái Lăng Hàn. "Quá nhanh!" "Xong rồi!" Khán giả thốt lên.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, tay phải vồ một cái, thanh kiếm của Dương Thất đã nằm gọn trong tay hắn. Dương Thất biến sắc, làm sao đối phương bắt được? Hắn vội rút kiếm, tự tin Tuyết Dực Kiếm sắc bén sẽ cắt đứt tay Lăng Hàn, nhưng thanh kiếm như mọc rễ, không nhúc nhích. Lăng Hàn từ từ giơ tả quyền. Dương Thất biết mình có thể buông kiếm lùi lại, nhưng một kiếm khách không bao giờ bỏ kiếm. Hắn dồn sức rút kiếm, nhưng sức mạnh không bằng Lăng Hàn. Hắn hét lớn, bảy đạo kiếm khí từ mũi kiếm bắn ra về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không né, chỉ hơi nghiêng đầu, tránh kiếm khí trúng mắt. Bảy đạo kiếm khí bắn trúng người hắn, nhưng không để lại một vết thương nào. Hắn đã tu thành Thiết Bì Thể, thể phách sánh ngang vật liệu chú khí cùng cấp. Khán giả sửng sốt, "Trời ạ, đây vẫn là người sao?" "Da mặt tên này là trân kim chế tạo sao?" Những thiên tài như Dương Quân Hạo, Lỗ Dương, Chư Toàn Nhi, Vũ Côn Lôn đều lộ vẻ hiếu chiến, coi đây là đối thủ đáng giá. Lăng Hàn vung quyền, đánh Dương Thất hôn mê bất tỉnh.
Trọng tài tuyên bố: "Hàn Lâm thắng!" Lăng Hàn xuống đài, cảm nhận những ánh mắt sắc như dao từ các thiên tài, nhưng hắn chỉ cười nhạt. Trong Thần Thai Cảnh, ai có thể uy hiếp hắn? Trừ khi Kiếm Đế, Thiên Phượng Thần Nữ tái xuất.
Ngày thứ ba, Lăng Hàn không xuất hiện. Hắn tin tưởng mình sẽ gặp ai ở vòng trong cũng không quan trọng, một quyền là đủ.
Vòng bán kết bắt đầu. Bốn mươi chín người vào bán kết, mười lăm người được Giang gia ưu ái không cần đấu vòng đầu. Vũ Côn Lôn, Dương Quân Hạo, Tào Thiên Dật và các thiên tài trẻ như Lăng Hàn, Lỗ Dương đều được chọn. Một nhân vật đeo mặt nạ, vóc dáng nhỏ gầy, tên Trương Tam, cũng thu hút sự chú ý. Lăng Hàn nhận ra đối phương là Thần Thai tầng chín, và cảm thấy một luồng khí tức căm ghét.
Vòng thứ hai, Lăng Hàn đấu trận thứ bảy, đối thủ là Bạch Y Kiếm Vương Trầm Trung Thành, người xếp thứ tám Thiên Kiêu bảng khóa này. Lăng Hàn lên đài, Trầm Trung Thành nghiêm nghị rút kiếm, tung ra bảy đạo kiếm khí quét tới. Lăng Hàn đơn giản và thô bạo, liên tục tung bảy quyền, đánh bay trường kiếm của Trầm Trung Thành, kết thúc trận đấu.
Cả đấu trường ngỡ ngàng. Trầm Trung Thành, thiên tài mạnh mẽ, lại bị bảy quyền đánh bại. "Ta bại!" Trầm Trung Thành ho ra máu, nhưng ánh mắt tràn đầy chiến ý. "Ta sẽ lấy ngươi làm mục tiêu, một ngày nào đó sẽ đánh bại ngươi!" Lăng Hàn cười: "Chúc ngươi may mắn." Hắn biết thân phận "Hàn Lâm" sẽ không tồn tại lâu.
Khán giả xôn xao bàn tán về sức mạnh kinh khủng của "Hàn Lâm", so sánh hắn với cường giả Linh Anh hai mươi tinh từng xuất hiện.
Vòng thứ ba, Lăng Hàn đối mặt với Lỗ Dương, người thứ hai Thiên Kiêu bảng năm nay. Lỗ Dương xuất hiện cùng thú sủng Hàn Sương Vân Báo, vóc người khôi ngô, hai tay tráng kiện, còn Vân Báo thì cao to uy mãnh, da lông trắng như tuyết. "Hàn Lâm, ta phải thừa nhận, ngươi là đối thủ mạnh nhất ta từng gặp!" Lỗ Dương nhìn chằm chằm Lăng Hàn. "Ngươi xứng đáng để ta ra tay toàn lực, dù trong Thiên Kiêu chiến ta cũng không dùng tuyệt chiêu!" Khán giả kinh ngạc, Lỗ Dương còn có tuyệt chiêu chưa dùng?
Lăng Hàn cười: "Há, hi vọng ngươi sẽ không thất vọng!" Hắn cảm thấy cô độc vì vô địch, mong có người tạo ra chút phiền phức. "Như ngươi mong muốn!" Lỗ Dương uy nghiêm nói, tung ra "Tam sinh tam diệt, Sinh Tử Luân Hồi ấn", vô số ký tự cổ điển bao trùm Lăng Hàn. Lăng Hàn thất vọng: "Đây là tuyệt chiêu của ngươi sao?" Hắn tung một quyền giản dị, sức mạnh vô tận rung động, dễ dàng phá tan các ký tự.
Lỗ Dương kinh ngạc nhưng không nản, tiếp tục tấn công. Lăng Hàn đứng yên, tiện tay hóa giải, ngáp một cái: "Rốt cuộc ngươi có thả tuyệt chiêu hay không, không thì ta sẽ oanh ngươi xuống?" Khán giả nhe răng, chênh lệch thực lực quá lớn. "Nếu ngươi muốn nhìn như thế, vậy để ngươi lĩnh giáo một lần!" Lỗ Dương hừ lạnh. Hắn lao tới, đồng thời Hàn Sương Vân Báo cũng lẻn ra phía sau Lăng Hàn, há miệng phun ra một luồng sáng trắng, hàn khí vô tận bao phủ Lăng Hàn. Từng tầng băng hình thành với tốc độ mắt thường thấy được, Lăng Hàn bị đóng băng thành một khối băng cao ba trượng.
Hàn Sương Vân Báo sau đó cũng gầy đi, nằm bò trên đất, kiệt sức. Đây chính là tuyệt chiêu của Lỗ Dương, đánh lạc hướng Lăng Hàn để thú sủng tấn công. "Hàn Lâm, ngươi xác thực rất mạnh, chỉ là... ngươi quá ngông cuồng!" Lỗ Dương cười gằn, chuẩn bị tung quyền phá tan băng trụ. Nhưng đúng lúc đó, băng trụ bắt đầu xuất hiện vô số vết rạn nứt như mạng nhện. Lăng Hàn sắp thoát vây!