Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 9

Chương 9: Độc Mưu, Kiếm Khí Phản Công

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 41 đến 45 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, biến chuyển từ "phế vật" thành thiên tài, đồng thời phơi bày mặt tối của lòng tham và sự đố kỵ. Tác giả khéo léo lồng ghép âm mưu thâm độc từ Thạch Lang Môn và sự phản bội cay đắng từ nội tộc, đẩy Lăng Hàn vào tình thế hiểm nguy. Sự thông tuệ và bản lĩnh phi thường của nhân vật chính được thể hiện qua cách cậu hóa giải độc kế và phản công ngoạn mục, khẳng định vị thế mới giữa vòng xoáy quyền lực, đồng thời hé lộ những mối quan hệ và lá bài ẩn giấu đầy bất ngờ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau chiến dịch Trình gia, vận mệnh Thương Vân Trấn đã chứng kiến sự đổi ngôi ngoạn mục. Lăng gia, với thanh thế vút cao, giờ đây đã trở thành thế lực đứng đầu, trong khi Trình gia lụi tàn, đối mặt với khốn cảnh chồng chất. Tất cả đều nhờ vào một cái tên: Lăng Hàn. Từ một kẻ bị coi là phế vật, trò cười của cả trấn, Lăng Hàn đã vụt sáng thành đại thiên tài, khiến mọi gia tộc nhỏ đều tìm cách kết thân, và khiến Thẩm gia phải ôm hận vì đã từ hôn.

Khi Trần Phong Liệt vừa rời đi, một vị khách không mời mà đến, Mã Lãng từ Thạch Lang Môn, dẫn theo đội chấp pháp với khí thế hung hăng, bắt đầu lục soát từng nhà, dường như đang truy tìm một kẻ nào đó. Lăng Hàn linh cảm rằng đối tượng của họ có lẽ là Hàng Chiến, kẻ đã bị cậu đánh bại. Quả nhiên, Mã Lãng nhanh chóng tìm đến Lăng gia. Là bá chủ ngàn dặm, Thạch Lang Môn có quyền uy tuyệt đối, nên toàn bộ đại nhân vật của Lăng gia, kể cả Gia chủ Lăng Đông Hành, đều phải ra tiếp đón vị "đặc sứ" này. Lăng Hàn cố ý đến muộn, cùng Lưu Vũ Đồng lặng lẽ bước vào phòng khách, nơi Mã Lãng – một thanh niên ngoài hai mươi, tướng mạo bình thường nhưng toát ra khí thế mạnh mẽ cùng nụ cười giả tạo khó chịu – đang ngồi chễm chệ. Hắn là một thiên tài Tụ Nguyên tầng sáu, bỏ xa những kẻ như Thẩm Tử Yên hay Trình Hưởng.

Mã Lãng không vòng vo, trực tiếp hỏi Lăng Đông Hành về việc có ai trong Lăng gia đã vào Thiên Bình Sơn trong tháng vừa rồi không. Lăng Đông Hành, một người từng trải, lập tức cảnh giác, nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, phủ nhận. Hành tung của Lăng Hàn luôn bí mật, nên người trong gia tộc chỉ biết cậu vắng mặt một tháng, chứ không rõ đích đến. Mã Lãng gật đầu, không nói gì thêm, nhắm mắt lại như đang suy tính. Lăng Đông Hành vội vàng dâng lên một hộp gỗ chứa bốn tờ ngân phiếu, tổng cộng hai ngàn lượng bạc, một món hối lộ không nhỏ. Mã Lãng không chút kiêng dè nhận lấy, mở ra xem, rồi nở nụ cười thỏa mãn. Hắn đứng dậy, nói rõ mục đích truy bắt hung phạm theo lệnh Thất trưởng lão, và dặn Lăng gia chủ nếu biết ai vào Thiên Bình Sơn thì phải báo ngay. Lăng Đông Hành đáp ứng, tiễn Mã Lãng ra cửa.

Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói đột ngột vang lên: "Mã thiếu…" Đó là Lăng Trọng Khoan. Hắn nở nụ cười hiểm độc, tố giác Lăng Hàn đã vắng mặt hơn một tháng, rất có thể đã đến Thiên Bình Sơn. Cả Lăng gia bàng hoàng, căm phẫn tột độ trước sự phản bội trắng trợn này. Ngay cả Lăng Đông Hành cũng hối hận vì đã không thanh trừng kẻ bạc tình bạc nghĩa này sớm hơn. Mã Lãng quay sang Lăng Đông Hành, chất vấn. Lăng Đông Hành cố gắng chối bỏ, nói Lăng Hàn đi rèn luyện ở Thất Phong Sơn. Tuy nhiên, Lăng Hàn không cần cha mình che chở, cậu bình thản đứng dậy, khẳng định mình chính là Lăng Hàn. Mã Lãng nhìn chằm chằm Lăng Hàn, khí thế áp bức bao trùm căn phòng. Rồi hắn đột nhiên bật cười, vỗ vai Lăng Hàn, nói sẽ còn gặp lại sau khi đến Trình gia. Lăng Hàn đáp lại bằng một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. Khi Mã Lãng cùng đám Hắc y nhân rời đi, tất cả mọi người trong phòng khách mới thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh toát ra, cảm nhận rõ sự nguy hiểm từ kẻ như rắn độc này.

Vừa rời khỏi Lăng gia, Mã Lãng đã không giấu được sự kinh ngạc. Lăng Hàn, một thiếu niên Tụ Nguyên Cảnh dưới hai mươi tuổi ở một trấn nhỏ như Thương Vân Trấn, quả là điều bất thường. Hắn tin rằng Lăng Hàn đã đạt được "bí bảo" nghịch thiên. Để xác minh, Mã Lãng đến Trình gia, nơi hắn nhanh chóng thu thập được thông tin về sự "lột xác" khó tin của Lăng Hàn từ một phế vật Luyện Thể tầng hai thành Tụ Nguyên Cảnh chỉ trong hai tháng. Lòng tham của Mã Lãng bùng lên. Hắn, một thiên tài hiếm có của Thạch Lang Môn với Linh căn Địa Cấp trung phẩm, sư đệ của Thất trưởng lão, mơ ước chiếm đoạt bảo vật của Lăng Hàn để đột phá Dũng Tuyền Cảnh nhanh chóng.

Tuy nhiên, Mã Lãng cũng không phải kẻ lỗ mãng. Hắn nhận thức được thực lực của Lăng gia không yếu, và Lăng Hàn lại có mối quan hệ với Cửu trưởng lão của Thạch Lang Môn, khiến hắn không thể hành động công khai. Một kế hoạch thâm độc được hình thành: nhờ Tiểu Độc Quân Dư Chinh, một sát thủ chuyên dùng độc, ra tay bắt Lăng Hàn, bức cậu giao ra bí bảo, rồi giết người diệt khẩu, đổ tội cho cái chết của Hàng Chiến. Sau đó, toàn bộ Lăng gia cũng sẽ bị tiêu diệt để bịt miệng.

Trong gần một tháng sau đó, Mã Lãng liên tục ghé thăm Lăng gia, giả vờ kết giao thân thiết với Lăng Hàn, nhưng thực chất là dò la tung tích "bí bảo". Đồng thời, hắn lợi dụng uy thế Thạch Lang Môn để vơ vét của cải từ các gia tộc nhỏ trong trấn, khiến cả Thương Vân Trấn oán thán. Lăng Hàn, bên ngoài vẫn tỏ ra bình thản, nhưng bên trong lại dốc sức khổ tu. Cậu cần nhanh chóng đạt đến Tụ Nguyên tầng một đỉnh phong để tiến vào Thất Phong Sơn tìm Địa Long thảo. Với Ngũ hành nguyên hạch cân bằng, tốc độ tu luyện của cậu vượt xa kiếp trước, và cậu đã đạt đến gần cực hạn của cảnh giới này. Cậu cũng luyện chế nhiều đan dược, bao gồm Hồi Nguyên Đan và Giải Độc Đan, chuẩn bị cho cuộc đối đầu với Hồng Lân Giao Xà. Hiện tại, sức mạnh của Lăng Hàn đã ngang ngửa Tụ Nguyên tầng năm bình thường.

Một buổi tối, Lưu Vũ Đồng đẩy cửa vào, báo tin Mã Lãng lại đến. Lăng Hàn nhếch mép cười khinh thường, biết rằng Mã Lãng đã hết kiên nhẫn và sắp sửa "ngả bài." Cậu từ chối lời đề nghị của Lưu Vũ Đồng muốn đuổi Mã Lãng đi, thay vào đó, muốn dùng Mã Lãng để kiểm tra sức chiến đấu của mình. Trong phòng khách, Lăng Đông Hành đã ngồi sẵn, còn ông cháu Lăng Trọng Khoan đứng một bên, với nụ cười đáng sợ trên môi. Bên cạnh Mã Lãng là một thanh niên mặc hắc y, mặt không biểu cảm, như một cái xác di động. Mã Lãng chào Lăng Hàn với vẻ thân mật giả tạo, nhưng ánh mắt lại lướt qua Lưu Vũ Đồng đầy vẻ thèm muốn. Hắn thề sẽ chiếm đoạt nàng sau khi giết chết Lăng Hàn.

Khi Lăng Đông Hành sai người dâng trà, Lăng Hàn nâng chén trà lên, khẽ vạch nắp, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Trong trà có độc! Với kiến thức Đan Đế của mình, Lăng Hàn dễ dàng nhận ra. Cậu vung chưởng, nguyên lực chấn vỡ chén trà mà Lăng Đông Hành đang định đưa lên miệng, nước trà văng tung tóe. Lăng Đông Hành kinh ngạc, nhưng Lăng Hàn chỉ nói một câu: "Trong trà có độc!" Nghe vậy, Lăng Đông Hành lập tức nhìn về phía ông cháu Lăng Trọng Khoan, ánh mắt sắc lạnh.

Lăng Trọng Khoan như mèo bị giẫm đuôi, nhảy dựng lên, chỉ trích Lăng Đông Hành vu khống mình hạ độc, bởi vì sự hiện diện của Mã Lãng khiến hắn lo sợ tội danh này sẽ mang đến tai họa diệt môn. Lăng Đông Hành hừ lạnh, trách Lăng Trọng Khoan quá đáng. Nhưng Lăng Hàn lại lắc đầu, nói: "Không phải hắn!" Lăng Đông Hành và Lăng Trọng Khoan đều ngạc nhiên. Lăng Hàn nhếch mép cười khẩy: "Độc dược như vậy, phế vật như hắn không phối ra được." Lăng Trọng Khoan và Lăng Mộ Vân tức giận sôi máu nhưng vẫn ngậm miệng, thà bị gọi là phế vật còn hơn gánh tội hạ độc.

Lăng Đông Hành đầy nghi hoặc hỏi ai là kẻ hạ độc. Lăng Hàn quay sang Mã Lãng, mỉm cười: "Mã huynh, ngươi không định giải thích sao?" Mã Lãng giả vờ ngạc nhiên. Sát khí dần bùng lên trong mắt Lăng Đông Hành, nhưng ông vẫn không hiểu động cơ của Mã Lãng. Lăng Hàn tiếp tục: "Chẳng lẽ không phải Mã huynh ngươi hạ độc?" Mã Lãng đột nhiên đập bàn đứng dậy, phẫn nộ: "Lăng Hàn, ta coi ngươi là bạn, ngươi lại vu oan ta như vậy là ý gì? Nước, trà, người pha đều là Lăng gia các ngươi, ta có cơ hội sao?" Lăng Trọng Khoan thấy cơ hội, lập tức lớn tiếng quát mắng Lăng Hàn dám nói xấu đệ tử Thạch Lang Môn. Mã Lãng chớp thời cơ, quay sang Lăng Trọng Khoan, nói hắn nghi ngờ cha con Lăng Hàn sát hại Hàng Chiến, hỏi Lăng Trọng Khoan có muốn giúp hắn bắt họ không. Lăng Trọng Khoan mừng rỡ, lập tức đồng ý.

"Rất tốt, ngươi kiềm chế Lăng Đông Hành, ta bắt tên tiểu tử kia!" Mã Lãng nói, đồng thời ra hiệu cho thanh niên áo đen. Thanh niên áo đen gật đầu, lấy ra một bình ngọc, vãi xuống đất. Một làn khói đen tức thì lan tỏa khắp phòng khách – đó là độc khí! Mã Lãng cười dữ tợn: "Ha ha ha ha, không ngờ ngươi lại cảnh giác như vậy. Đúng, ta đã hạ độc vào giếng nước nhà các ngươi. Nhưng cũng may, ta đã chuẩn bị chiêu thứ hai." Hắn giới thiệu thanh niên áo đen là Tiểu Độc Quân Dư Chinh, và làn khói đen là Phá Nguyên Tán, loại độc sẽ làm nguyên lực trì trệ, vô lực, thậm chí không thể đứng vững.

Lăng Đông Hành giận dữ nhưng không dám mở miệng, sợ hít phải độc khí. Điều đáng ghê tởm hơn là Lăng Trọng Khoan lại tấn công ông liên tục, quyết tâm ngăn cản. Lăng Hàn lấy ra một lọ thuốc, tự nuốt một viên, ném cho Lưu Vũ Đồng một viên, và một viên cho Lăng Đông Hành: "Phụ thân, viên thuốc này có tác dụng giải độc, dễ dàng chống lại dược lực của Phá Nguyên Tán." Lưu Vũ Đồng lập tức nuốt vào. Lăng Đông Hành đánh văng Lăng Trọng Khoan, phóng tới chụp lấy viên thuốc và nuốt chửng. Mã Lãng không ngăn cản, tin rằng đan dược của Lăng Hàn không thể giải được Phá Nguyên Tán của Dư Chinh, loại độc đã được gia cố để tấn công nguyên lực, thể lực và ăn mòn nội tạng. Hắn chờ đợi Lăng Hàn và Lăng Đông Hành sẽ phải mở miệng hô hấp và hối hận.

Tuy nhiên, Mã Lãng và Dư Chinh đều ngạc nhiên khi Lăng Hàn và Lăng Đông Hành không hề có dấu hiệu trúng độc. Trong lúc này, Lăng Trọng Khoan và Lăng Mộ Vân, những kẻ không có thuốc giải, bất ngờ hét thảm một tiếng, ngã lăn ra đất, tứ chi co giật, mặt mũi vặn vẹo trong đau đớn tột cùng. Lăng Trọng Khoan rên rỉ đòi thuốc giải, trong khi Lăng Mộ Vân chỉ có thể phát ra những âm thanh khò khè vô vọng. Mã Lãng và Dư Chinh hoàn toàn phớt lờ họ, chỉ nhìn Lăng Hàn với ánh mắt kinh ngạc. Lăng Hàn lạnh lùng hừ một tiếng: "Tự làm tự chịu!" rồi quay sang Mã Lãng.

"Phụ thân, ngài đối phó cái tên Tiểu Độc Quân kia, tên này giao cho con?" Lăng Hàn hỏi. Lăng Đông Hành có chút lo lắng, Mã Lãng là Tụ Nguyên tầng bốn, hơn hẳn Lăng Hàn mới bước vào Tụ Nguyên Cảnh. "Phụ thân yên tâm." Lăng Hàn nở nụ cười tự tin. Mã Lãng hét lớn: "Hừ, đội chấp pháp đâu?" Hàng chục Hắc y nhân từ bên ngoài lao vào, sát khí đằng đằng. Mã Lãng ra lệnh: "Trừ tên tiểu tử này và nữ nhân kia, những người khác xử tử toàn bộ!" Hắn biết Lăng Đông Hành là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng hắn có ưu thế về số lượng. Lăng Đông Hành không chút sợ hãi, gầm lên một tiếng, lao vào đám Hắc y nhân.

Mã Lãng không tham chiến, mà vòng quanh Lăng Hàn, nói: "Không thể không nói, ngươi khiến ta rất kinh ngạc khi có thể hóa giải độc dược của Tiểu Độc Quân. Ta nghĩ, ngươi đã tìm thấy một kho báu thượng cổ, chứa bảo đan tăng tu vi và linh dược giải độc cao cấp. Nếu không, tu vi của ngươi không thể tăng nhanh đến vậy, và ngươi cũng không thể bình an dưới Phá Nguyên Tán." Hắn nhìn Lăng Hàn với ánh mắt đầy tham lam: "Nhưng hiện tại, tất cả những thứ đó đều là của ta!" Lăng Hàn chỉ cười khẩy: "Ngươi duy nhất có thể thu hoạch, chỉ là tử vong!" Mã Lãng chửi bới, lao vào Lăng Hàn, định bắt cậu để uy hiếp Lăng Đông Hành.

Lăng Hàn không sợ hãi, trường kiếm xuất vỏ, chém ra một chiêu kiếm khí sắc bén. "Cái gì, kiếm khí!" Mã Lãng kinh hãi lùi lại, lông mày nhíu chặt. "Không ngờ, ngươi lại có thể hình thành kiếm khí! Ngươi vốn là phế vật, nhưng bây giờ lại có kiếm khí, ta càng ngày càng tò mò về kho báu của ngươi!" Hắn rút loan đao bên hông, vung ra một đạo đao khí, đầy vẻ kiêu ngạo: "Không phải chỉ mình ngươi mới hình thành 'Khí'!" Lăng Hàn lắc đầu, sốt ruột nói: "Ngươi lải nhải đủ chưa?" Mã Lãng giận dữ, lao tới, loan đao vẽ ra một đường Xích Luyện Sát, hai đạo đao khí mạnh mẽ tấn công. Lưu Vũ Đồng lo lắng siết chặt tay.

Lăng Hàn hừ một tiếng, trường kiếm bốc lên, hai đạo kiếm khí ngang dọc. "Hai đạo kiếm khí!" Mã Lãng suýt lòi mắt. Nhưng hắn tin rằng sức mạnh Tụ Nguyên tầng sáu của mình có thể nghiền ép đối thủ. Kiếm và đao va chạm, tia lửa bắn ra. Kiếm khí và đao khí triệt tiêu lẫn nhau, nhưng đạo kiếm khí thứ hai của Lăng Hàn vẫn chém trúng Mã Lãng. Máu bắn tung tóe, Mã Lãng lảo đảo lùi lại, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Ngươi vừa mới vào Tụ Nguyên Cảnh, làm sao lại có lực lượng mạnh như thế?" Hắn kinh hãi khi nhận ra sức mạnh của Lăng Hàn đã đạt đến Tụ Nguyên tầng năm. "Bởi vì ta là thiên tài!" Lăng Hàn đáp, nâng kiếm xông lên. Mã Lãng cắn răng, không tin một phế vật có thể "khai trí" như vậy, chắc chắn là nhờ bảo tàng. Lòng tham và đố kỵ khiến hắn phát điên: "Đây là của ta!" Hắn lại lao vào, loan đao lóe lên hào quang đỏ thẫm. Lăng Hàn vận dụng Kinh Điện Kiếm Pháp, hai đạo kiếm khí tung hoành, không hề thua kém. Cuộc chiến tiếp diễn, Mã Lãng liên tục bị kiếm khí của Lăng Hàn chém trúng, vết thương chồng chất. Mã Lãng kinh hoàng nhận ra mình sẽ bị Lăng Hàn mài chết, hắn hét lớn: "Dư Chinh, giúp ta!"

Dư Chinh, đứng từ xa, lãnh đạm đáp: "Mã huynh, ngươi bảo ta hạ độc, ta đã hạ. Nhưng giúp ngươi đối phó tiểu tử này… hình như không nằm trong thỏa thuận của chúng ta." Mã Lãng biết Dư Chinh cũng là kẻ tham lam, bèn dụ dỗ: "Tiểu tử này chắc chắn tìm được một bí tàng thượng cổ, chỉ hai tháng đã từ Luyện Thể tầng hai đột phá Tụ Nguyên Cảnh, còn tu ra hai đạo kiếm khí. Ngươi nghĩ xem, bảo tàng đó quý giá đến mức nào? Ngươi ta ép hỏi ra rồi chia đôi, tiền đồ tương lai không thể đo lường!" Dư Chinh, vốn chỉ biết Lăng Hàn bất phàm, giờ nghe được sự thật kinh người này, hơi thở trở nên dồn dập, ánh mắt lóe lên sát khí. Hắn cũng nảy sinh ý định giết Mã Lãng sau khi đoạt được bí bảo. "Được, ta giúp ngươi!" Dư Chinh nói, tháo túi lưng, lấy ra hai cây chủy thủ với lưỡi dao xanh lè độc địa.

"Vũ Đồng, giải quyết hắn!" Lăng Hàn thản nhiên nói. "Vâng." Lưu Vũ Đồng đáp một tiếng, thân hình chợt lóe, nhanh như chớp. Chỉ trong một khoảnh khắc, nàng đã xuất hiện trước mặt Dư Chinh, nắm lấy tay hắn, khiến hắn không tự chủ được mà vung chủy thủ về phía cổ họng mình. Máu bắn tung tóe, Dư Chinh lảo đảo lùi lại, một tay ôm lấy yết hầu, tay kia vội vã lục tìm thuốc giải trong ngực. Nhưng khuôn mặt hắn đã nhanh chóng chuyển sang màu đen, và khi bình ngọc được lấy ra, đôi mắt hắn đã mất đi ánh sáng. Rầm! Hắn ngã ngửa ra sau, không thể tin được mình lại chết một cách thảm hại như vậy, và càng không thể tin được rằng người con gái đẹp như thiên tiên, lạnh như băng kia lại sở hữu sức mạnh kinh khủng đến mức khiến hắn không thể tung ra một chiêu nào.

Mã Lãng cũng kinh hoàng không kém, không ngờ Lưu Vũ Đồng lại mạnh đến vậy, một chiêu đã hạ gục Dư Chinh Tụ Nguyên tầng bốn. "Lúc này còn dám phân tâm, chê chết chưa đủ nhanh sao?" Lăng Hàn cười gằn, vung kiếm giết tới. Mã Lãng vội vàng nâng đao đỡ, nhưng bị chiêu kiếm này chấn lùi bảy tám bước, trên người lại thêm một vết thương. "Đưa ngươi đoạn đường cuối cùng!" Lăng Hàn xuất kiếm, một chiêu Kích Sát mạnh nhất của Kinh Điện Kiếm Pháp, kiếm quang như cầu vồng, lấp lánh chói mắt. Mã Lãng cắn răng múa đao đón đỡ, nhưng đao lại chém vào không khí. Phốc! Hắn cảm thấy ngực đau nhói, trái tim đã bị trường kiếm đâm thủng, kình lực đáng sợ chấn động, trái tim lập tức nát vụn. Dù sinh mệnh lực của võ giả Tụ Nguyên Cảnh rất dai dẳng, nhưng trái tim đã nát thì không thể cứu vãn. Hắn nhìn Lăng Hàn, miệng hé mở như muốn nói điều gì đó, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. "Đánh lâu như vậy, lẽ nào ta còn không nhìn thấu chiêu số của ngươi sao?" Lăng Hàn biết đối phương muốn hỏi gì, thản nhiên nói. Mã Lãng thầm mắng trong lòng, cuối cùng nuốt xuống hơi thở cuối cùng, không cam lòng nhắm mắt lại.

Lăng Hàn thu kiếm, phóng tầm mắt nhìn quanh. Lăng Đông Hành cũng đã tiêu diệt hầu hết đám chấp pháp giả, số ít còn sót lại cũng bị Lưu Vũ Đồng giải quyết. Còn ông cháu Lăng Trọng Khoan và Lăng Mộ Vân, dưới tác dụng của kịch độc, đã tắt thở từ lâu. Đôi mắt họ vẫn trợn trừng, đầy oán hận, không rõ là hận Mã Lãng, Dư Chinh, hay cha con Lăng Đông Hành. "Hai kẻ phản bội này, đúng là tiện nghi cho bọn họ!" Lăng Hàn hừ lạnh, vốn định tự tay kết liễu bọn chúng. "Thôi bỏ đi, dù sao cũng là tộc nhân, chết trong tay người khác cũng tốt." Lăng Đông Hành thở dài. Xử lý thi thể không khó, nhưng giải quyết hậu quả lại khiến ông đau đầu. "Hàn Nhi, con và Vũ Đồng lập tức rời đi, càng xa càng tốt!" Lăng Đông Hành đã hạ quyết tâm, ông có thể ở lại đối mặt với sinh tử của Lăng gia, nhưng Lăng Hàn là hy vọng của gia tộc, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Lăng Hàn cười khẩy: "Phụ thân, con không phải nhất thời khí phách mà động thủ. Chuyện này, cứ để Trần Phong Liệt đi giải quyết." Lăng Đông Hành cau mày: "Chết nhiều người như vậy, còn có một đệ tử của Thất trưởng lão, hắn có thể giải quyết sao?" "Vì tính mạng của hắn, hắn nhất định sẽ nghĩ ra mọi biện pháp." Lăng Hàn cười nói. "Hơn nữa, Vũ Đồng là thiên kim của Lưu gia Hoàng Đô, nếu không được thì cứ lấy thân phận của nàng ra dọa." Lăng Đông Hành lắc đầu. Trong lòng ông, con trai mình là tốt nhất, nhưng liệu Lưu gia có nghĩ vậy không? Ông nhớ lại bi kịch của mình và thê tử, chắt gái của Tam Trưởng lão Đông Nguyệt Tông, không muốn con trai dẫm vào vết xe đổ. Nhưng hai cha con họ thật giống nhau, đều có thể thu hút những người phụ nữ có thân phận cao quý.

Lăng Hàn không hiểu tâm tư của cha mình lúc này, chỉ nghĩ ông đang lo lắng về Thạch Lang Môn, liền quay sang hỏi Lưu Vũ Đồng: "Vũ Đồng, đúng không?" Lưu Vũ Đồng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Lăng Đông Hành nhìn thấy, hiểu rằng Lưu Vũ Đồng đã có tình cảm với con trai mình. Ông chỉ mong đây không phải là một nghiệt duyên! Không, điều này tuyệt đối không thể là nghiệt duyên. Con trai ông ưu tú gấp trăm ngàn lần ông, sau này nhất định có thể vượt qua cực hạn võ đạo của Vũ Quốc, cưới con gái của Bát Đại Hào Môn có gì mà không được? Lăng Hàn lập tức viết thư, sai người nhanh chóng đưa đến Thạch Lang Môn cho Trần Phong Liệt. Thực ra, cậu còn có hậu chiêu khác là Chư Hòa Tâm, một Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm có địa vị cao trong Vũ Quốc, Thạch Lang Môn tuyệt đối không dám trêu chọc. Còn Lưu Vũ Đồng, thân phận thị nữ của cậu, việc phải vận dụng bối cảnh của nàng thì quá mất mặt rồi.

Trần Phong Liệt nhận được thư vào ngày thứ ba, suýt chút nữa lên cơn đau tim. Hắn thầm than Lăng Hàn sao lại gây chuyện kinh khủng đến vậy: vừa làm thịt Trình Khiếu Nguyên, giờ lại giết Mã Lãng và cả đội chấp pháp. Trình Khiếu Nguyên còn dễ nói, là đệ tử của hắn, chết thì chết, hắn không truy cứu là được. Nhưng Mã Lãng là đệ tử kiệt xuất nhất của Lão Thất, cái hố này làm sao lấp đây? Nhưng không lấp cũng phải lấp, tính mạng của hắn đã bị trói buộc với Lăng Hàn. Lăng Hàn không biết Trần Phong Liệt đã làm cách nào, nhưng hai ngày sau, Trần Phong Liệt gửi thư lại, nói mọi chuyện đều đã được giải quyết. Với mối lo đã được gỡ bỏ, Lăng Hàn quyết định tiến vào Thất Phong Sơn. Chỉ còn một tháng nữa là đến Tết Nguyên đán, cậu cần tăng tu vi lên tới Tụ Nguyên tầng bốn để có cơ hội giành quán quân Đại Nguyên luận võ.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!