Chương 8: Quyền Năng Định Đoạt
Cập nhật: 25/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 36 đến 40 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau hành trình rèn luyện vất vả, Lăng Hàn trở về gia tộc với một vóc dáng cường tráng hơn, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng hướng đến những thử thách lớn hơn. Cha anh, Lăng Đông Hành, dù rất vui mừng trước sự tiến bộ của con trai, vẫn không khỏi lo lắng khi Lăng Hàn bày tỏ ý định tham gia Đại Nguyên luận võ. "Con à, không phải cha cố ý dập tắt ý chí của con, nhưng những người tham dự giải đấu đó, không ít là cường giả Tụ Nguyên tầng chín. Con vừa mới bước chân vào Tụ Nguyên Cảnh, dù có thiên phú đến mấy cũng khó lòng sánh vai với họ," Lăng Đông Hành nhắc nhở, lo ngại con trai quá tự tin. Lăng Hàn gật đầu, hiểu rõ sự khác biệt giữa các tiểu cảnh giới và đại cảnh giới. Anh biết, với Ngũ hành nguyên hạch, anh có thể đối phó với Tụ Nguyên trung kỳ, nhưng hậu kỳ thì vẫn là một ẩn số.
Để chuẩn bị cho giải đấu, Lăng Hàn quyết định đến Thất Phong Sơn rèn luyện. Lăng Đông Hành nghe vậy thì giật mình, Thất Phong Sơn là nơi yêu thú hoành hành, ngay cả cường giả Linh Hải Cảnh cũng không dám mạo hiểm vào sâu. Với tu vi Tụ Nguyên tầng một của Lăng Hàn, đây thực sự là một quyết định mạo hiểm. "Cha yên tâm, con chỉ hoạt động ở khu vực bên ngoài, tuyệt đối không vào sâu," Lăng Hàn trấn an, biết rằng mình không thể mạo hiểm đến mức đó. Dù không hoàn toàn yên lòng, Lăng Đông Hành vẫn chỉ có thể dặn dò con trai cẩn thận.
Trở về phòng, Lăng Hàn tắm rửa sạch sẽ, thay bộ y phục mới. Anh nhận ra mình đã cao lớn hơn, vóc dáng cũng săn chắc hơn nhiều sau một tháng dã ngoại. Gọi hạ nhân đến lấy số đo, anh không quên dặn dò lấy thêm số đo cho Lưu Vũ Đồng, vì cô nàng tiểu thị nữ xinh đẹp này cũng sẽ cùng anh dự tiệc tối nay. Một lúc sau, hạ nhân mang về một đống y phục. Trong khi Lăng Hàn nhanh chóng chọn được bộ ưng ý, Lưu Vũ Đồng lại tỉ mẩn thử đi thử lại, dường như bộ nào cũng không vừa ý hoàn toàn. Mãi đến khi mặt trời gần lặn, cô mới chọn được một bộ thủy lục, khoe trọn vóc dáng yêu kiều, đường cong quyến rũ. Lăng Hàn không khỏi huýt sáo tán thưởng, đôi mắt anh đăm đăm nhìn ngắm. Lưu Vũ Đồng, vốn là mỹ nhân băng sơn, nay phá băng nở nụ cười đắc ý, càng thêm quyến rũ vạn phần. Cô nàng kiêu hãnh ngẩng cằm, nhưng khi ra khỏi cửa, lại khéo léo che đi dung nhan, khiến Lăng Hàn vừa tiếc nuối vừa thầm đắc ý vì chỉ mình anh mới được chiêm ngưỡng vẻ đẹp đó.
Trên đường đi, Lăng Hàn hỏi Lưu Vũ Đồng về những thiên tài kiệt xuất ở Đại Nguyên thành. Cô nàng thông minh lập tức đoán ra anh muốn tham gia Đại Nguyên luận võ. "Vũ Quốc cứ ba năm lại tổ chức một lần tỷ võ toàn quốc. Nếu có thể lọt vào top năm mươi, sẽ được tiến vào Hổ Dương Học Viện," Lưu Vũ Đồng giải thích. Cô chỉ biết một người nổi bật là Thích Vĩnh Dạ, con trai thứ tư của Đại Nguyên vương, một thiên tài hiếm có từng chém giết cường giả Tụ Nguyên tầng tám khi mới ở tầng sáu. Hiện tại, hắn có lẽ đã đạt đến Tụ Nguyên tầng chín. Lăng Hàn nghe vậy, chiến ý dâng trào.
Khi họ đến phủ Trình gia, Lăng Đông Hành, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng cùng ngồi xe ngựa. Ông cháu Lăng Trọng Khoan cũng đi theo sau. Lăng Hàn thắc mắc tại sao cha vẫn chưa giải quyết dứt điểm Lăng Trọng Khoan. Lăng Đông Hành thở dài, Lăng Trọng Khoan đã kinh doanh lâu năm, thế lực thâm căn cố đế, không thể giải quyết triệt để trong một sớm một chiều. Hơn nữa, việc dám cướp suất vào Hổ Dương Học Viện của con trai ông khiến ông không khỏi tức giận. Lăng Hàn hiểu ra, mọi chuyện vẫn là do thực lực. Nếu Lăng Đông Hành là Dũng Tuyền Cảnh, Lăng Trọng Khoan dù có trăm lá gan cũng không dám làm loạn.
Trình gia, một thế lực lớn khác ở Thương Vân Trấn, đã trải thảm đỏ từ cổng lớn, hạ nhân đứng hai bên đón khách. Trình Văn Côn, gia chủ Trình gia, ra đón Lăng Đông Hành với vẻ mặt nhiệt tình giả tạo. Hai người nói chuyện như bạn cũ lâu năm, không ai biết họ là một đôi oan gia hận không thể diệt đối phương. Lăng Hàn nhún vai, ghét nhất kiểu khách sáo dối trá này. Trình Văn Côn hoàn toàn lờ đi sự hiện diện của Lăng Hàn, như thể không biết đây chính là người đã đánh con trai ông và gây ra cuộc chiến kinh tế giữa hai nhà.
Lăng Đông Hành dặn dò Lăng Hàn không cần đi xa, rồi cùng Trình Văn Côn tiến vào đại sảnh. Hàng trăm bàn tiệc đã được bày sẵn, trên mỗi bàn đều có ghi tên, tránh sự nhầm lẫn. Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng tìm đến bàn của mình, nơi đã có ba thanh niên khác ngồi sẵn. Họ đều là học viên Thương Vân Học Viện, từng chứng kiến Lăng Hàn đánh bại anh em Trình Hưởng, nên đều cung kính chào hỏi "Hàn thiếu". Lăng Hàn đáp lại bằng một nụ cười thân thiện.
Một lúc sau, Lăng Mộ Vân cũng đến, nhưng anh ta hoàn toàn lờ đi Lăng Hàn. Rồi Trình Hưởng cũng xuất hiện, ngồi cùng bàn. "Lăng Hàn, khí sắc không tệ nhỉ!" Trình Hưởng cười lạnh. Lăng Hàn liếc mắt: "Khà khà, vết thương trên mặt cũng lành nhanh đấy chứ." Sắc mặt Trình Hưởng đỏ bừng vì nhục nhã. Hắn thề sẽ rửa mối hận này ngay hôm nay. "Ngươi chỉ đắc ý được một lát thôi! Lát nữa, ngươi sẽ phải quỳ xuống cầu xin ta tha thứ!" Trình Hưởng đắc ý nói. "Ngươi là chưa uống thuốc, hay uống quá liều?" Lăng Hàn châm chọc. Trình Hưởng không nói nữa, chỉ nhếch mép cười đầy ẩn ý.
Khách khứa càng lúc càng đông, ai cũng muốn chứng kiến kết cục của cuộc đối đầu giữa hai gia tộc mạnh nhất Thương Vân Trấn. Trình Văn Côn đứng dậy, ra hiệu mọi người im lặng. "Hôm nay Trình mỗ mời chư vị đến, chính là để giới thiệu một người." Lời nói này khiến mọi người ngỡ ngàng. Không phải Trình gia chịu thua sao? Ánh mắt đổ dồn về Lăng Đông Hành, nhưng ông vẫn mỉm cười bình thản.
Trình Văn Côn tiếp lời: "Người này, chính là cháu trai của Trình mỗ, Trình Khiếu Nguyên. Mười ba tuổi đã rời gia tộc, bái sư một vị Trưởng lão của Thạch Lang Môn. Nay tu vi đã thành tựu, trở về thăm nhà." "Thạch Lang Môn!" Mọi người kinh hãi. Thạch Lang Môn là bá chủ khu vực ngàn dặm, nắm quyền sinh sát hàng chục thôn trấn như Thương Vân Trấn. Trình Văn Côn đã tung ra quân bài này, không hề có ý định chịu thua Lăng gia, mà muốn dùng Thạch Lang Môn để áp chế.
"Lần này Khiếu Nguyên trở về, còn vinh hạnh mời được một vị quý khách tôn kính!" Trình Văn Côn cười đắc ý, đây mới là đòn sát thủ của hắn. "Xin mời Trần Phong Liệt Trần Trưởng lão!" Một Trưởng lão Thạch Lang Môn? Đó là cường giả Dũng Tuyền Cảnh! Mọi người vỗ tay vang dội. Một lão giả mặc hồng y, tóc đen, da dẻ hồng hào, bước ra từ phòng khách, vẻ mặt ngạo mạn. Theo sau là một thanh niên cung kính cúi đầu – chính là Trình Khiếu Nguyên. Trần Phong Liệt đi thẳng đến bàn chủ tọa, không coi ai ra gì ngồi xuống. Hắn không nói một lời, coi thường mọi người xung quanh.
Trình Văn Côn liếc nhìn Lăng Đông Hành đầy đắc ý. Trình Khiếu Nguyên không ngồi cùng Trần Phong Liệt, mà đến ngồi cạnh Trình Hưởng, khí thế bệ vệ. "Hưởng đệ, nghe nói mấy hôm trước ngươi luận bàn với người khác, bị thua?" Trình Khiếu Nguyên hỏi. "Tài nghệ không bằng người, ai!" Trình Hưởng cố ý thở dài. Trình Khiếu Nguyên nhíu mày: "Thua ai? Ta cũng muốn gặp mặt một lần!" "Khà khà, xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt!" Trình Hưởng chỉ về phía Lăng Hàn. Trình Khiếu Nguyên cười lạnh, nhìn Lăng Hàn đầy khiêu khích: "Vị thiếu niên tuấn kiệt này sao? Có dám luận bàn với ta không?"