Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Thất Phong Sơn, một dải núi hùng vĩ trải dài ngàn dặm Đông Tây và gần bốn trăm dặm Nam Bắc, ngự trị như ngọn núi lớn nhất phía bắc Vũ Quốc. Nơi đây ẩn chứa vô vàn yêu thú hung hãn, linh dược quý hiếm và cả những khoáng sản kim loại có thể tôi luyện thành thần binh. Bởi lẽ đó, Thất Phong Sơn trở thành điểm đến lý tưởng cho vô số võ giả tìm kiếm cơ hội rèn luyện và tầm bảo. Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Hàng năm, vô số sinh mạng vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu núi thẳm này, không chỉ vì nanh vuốt yêu thú hay hiểm địa khắc nghiệt, mà bi kịch hơn cả, là do chính đồng loại ra tay tàn sát. Dù không ai thống kê cụ thể, nhưng hầu hết mọi người đều tin rằng, số võ giả vong mạng dưới tay người phàm còn nhiều hơn cả số bị yêu thú ăn thịt. Bởi vậy, trong Thất Phong Sơn, mối nguy lớn nhất chưa bao giờ là yêu thú, mà chính là lòng người.
Sau một ngày hành trình xa xôi trên lưng ngựa, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng đặt chân đến Hoàng Kiều Trấn, cửa ngõ gần nhất để tiến vào Thất Phong Sơn. Họ nghỉ ngơi một đêm tại khách điếm, gửi gắm ngựa và chuẩn bị hành trang gọn nhẹ cho chuyến thám hiểm. Quy định của khách điếm khá rõ ràng: nếu trong vòng một tháng họ không trở lại, những con ngựa sẽ được bán đi để bù vào chi phí trông giữ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, phản chiếu lấp lánh trên giọt sương đêm, cả Thất Phong Sơn bừng tỉnh với một vẻ đẹp hoang sơ, tràn đầy sức sống. Hít thở bầu không khí trong lành, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng cảm thấy một sự thư thái khó tả. Họ bắt đầu cuộc tìm kiếm, nhưng năm ngày trôi qua, dù phát hiện không ít hang động, tất cả đều chỉ mang lại sự thất vọng cho Lăng Hàn. Hắn tự nhủ, nếu hang động chứa Địa Long Thảo dễ tìm đến vậy, hẳn đã sớm bị người khác phát hiện rồi.
Đột nhiên, Lăng Hàn dừng bước, tai hắn bắt được âm thanh của một cuộc chiến đấu dữ dội. "Đi xem sao," hắn nói, cái tính hiếu kỳ của một kẻ trọng sinh khó lòng bỏ được. Men theo tiếng động, họ nhanh chóng đến bên một con suối nhỏ, nơi hai nhóm người đang giao tranh sinh tử trên một khoảng đất trống. Lăng Hàn khẽ lắc đầu, "Thế giới này quả thực nhỏ bé," hắn thầm thì, khi nhận ra một bên chiến tuyến. Đó chính là năm người Lưu Đông, Trần Bằng Cử, Chu Tuyết Nghi... những kẻ từng tranh đoạt Thanh Linh Quả với hắn ở Thiên Bình Sơn. Sau vụ Hàng Chiến kinh hoàng, họ đã bỏ chạy, không ngờ lại gặp lại ở đây.
Trong số năm người, Lưu Đông, Lý Hạo và Chu Tuyết Nghi đều đã đột phá Tụ Nguyên Cảnh, còn Trần Bằng Cử và Chu Sướng cũng đạt đến Luyện Thể tầng chín. Tiến bộ của họ rõ rệt, hiển nhiên là nhờ vào Thanh Linh Quả. Tuy nhiên, dù có ba cao thủ Tụ Nguyên Cảnh, họ vẫn ở thế hạ phong, bởi đối thủ của họ có đến bốn người Tụ Nguyên Cảnh. Ba chọi bốn, lại thêm việc họ vừa đột phá nên sức chiến đấu chưa ổn định, nếu không phải đối phương có ý bắt sống, e rằng họ đã sớm bỏ mạng.
"Mau đầu hàng đi, khỏi phải chịu khổ!" một kẻ trong nhóm đối thủ gằn giọng. Bốn tên này, với vẻ mặt hung thần ác sát, rõ ràng là loại mạo hiểm giả chuyên nghiệp, tràn ngập sát khí. Nhóm Lưu Đông không đáp, chỉ dốc sức phòng thủ. Lý Hạo, vốn là người mạnh nhất trong nhóm, vẫn dẫn đầu, vung trường đao chém ra những nhát hiểm hóc, toát lên khí thế một đi không trở lại. Nhờ có hắn mà cả nhóm mới có thể cố gắng cầm cự. Nhưng hắn cũng bị hai đối thủ mạnh chăm sóc đặc biệt, chẳng mấy chốc đã hứng chịu hai đòn nặng, máu tươi bắn ra từ ngực và lưng.
Lý Hạo gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, một luồng khí tức cuồng bạo dần bốc lên từ cơ thể hắn, như thể có thứ gì đó sắp thoát ra. Lăng Hàn khẽ "ồ" một tiếng. "Sao vậy?" Lưu Vũ Đồng hỏi, một trận chiến tầm thường như vậy đương nhiên không lọt vào mắt nàng. "Tên kia khá có thiên phú, sắp lĩnh ngộ đao khí rồi," Lăng Hàn chỉ vào Lý Hạo nói. "Đao khí!" Lưu Vũ Đồng không khỏi kinh ngạc. Bất kể là "Khí" gì, việc lĩnh ngộ đều cực kỳ khó khăn, nhưng thường thì trong những tâm trạng cực hạn, người ta dễ dàng nắm bắt hơn. Ví dụ như đại hỉ đại bi, giết chóc vô tận, hay sự tuyệt vọng cùng cực. Nàng, người vốn lạnh lùng như băng, luôn xa cách với những cảm xúc cực đoan, nên chưa bao giờ hình thành được kiếm khí. Nàng biết, vị trưởng bối trong gia tộc tu luyện ra kiếm khí cũng là sau khi vợ ông qua đời vì bệnh tật, dưới nỗi đau tột cùng mà lĩnh ngộ được. Giờ đây, Lý Hạo sắp lĩnh ngộ đao khí, sao nàng có thể không kinh ngạc và ngưỡng mộ?
Lăng Hàn mỉm cười: "Ngươi không cần nản lòng, chỉ cần ta tận tình chỉ dẫn, ngươi cũng có thể tu ra kiếm khí rất nhanh, chuyện này không khó chút nào!" Đối với hắn, hình thành kiếm mang mới khó, còn nắm giữ kiếm tâm mới là thử thách thực sự. "Không khó chút nào?" Lưu Vũ Đồng suýt chút nữa bật thốt thành lời mắng. Cả Vũ Quốc này, được mấy người hình thành "Khí"? Ngay cả Lưu gia của nàng cũng chỉ có bảy người. Lăng Hàn chỉ cười, cô nàng này đương nhiên không biết Đông Hằng Tinh lớn đến mức nào, và cường giả mạnh nhất Vũ Quốc chỉ ở Hóa Sinh cảnh, có thể nói là "vùng sâu vùng xa" mà thôi. Trong thế giới rộng lớn hơn, thiên tài nhiều như mây, nắm giữ "Mang" thậm chí "Tâm" cũng không ít.
"Ngươi không định ra tay giúp đỡ sao?" Lưu Vũ Đồng sốt ruột hỏi. Lăng Hàn lắc đầu: "Đây là một cơ duyên hiếm có. Nếu lần này không thể hình thành đao khí, có lẽ phải năm năm, thậm chí mười năm sau mới có cơ hội khác. Cứ để hắn chịu thêm chút áp lực." Lưu Vũ Đồng hơi nhíu mày, nàng không quá coi trọng Lý Hạo. Bị kẻ địch dồn ép như mưa bão, hắn có thể bị đánh chết bất cứ lúc nào, nói gì đến hình thành đao khí? "Đừng xem thường ý chí con người. Dưới áp lực cực hạn, họ sẽ bùng nổ sức mạnh mà ngươi khó có thể tưởng tượng!" Lăng Hàn cười nói, hắn không khỏi hồi tưởng lại kiếp trước. Hắn từng là một đóa hoa trong nhà ấm, tu luyện dễ dàng nhờ đan dược. Nhưng khi bắt đầu tìm kiếm di tích, hắn mới nhận ra mình yếu kém đến nhường nào. Trong những di tích, giữa lằn ranh sinh tử, ý chí của hắn được tôi luyện, ý thức chiến đấu được nâng cao. Từ đó, hắn mới thực sự trở thành một cường giả.
Một ánh đao sáng chói xẹt qua, như thể để chứng minh lời Lăng Hàn. Lý Hạo, kẻ đang bị dồn vào đường cùng, bỗng sử dụng một đao pháp khiến người ta kinh ngạc. Điều đáng kinh ngạc hơn là, khi hắn vung đao, một ánh đao khác cũng hiện ra, như thể hắn chém ra hai nhát đao cùng lúc. Không phải hai nhát đao, mà ánh đao thứ hai chính là... Đao khí! Ai cũng không ngờ Lý Hạo có thể đột nhiên tung ra đao khí. Một đối thủ của hắn lập tức trúng chiêu, đao khí xẹt qua, vai trái của gã phun máu.
"Tốt!" bốn người Lưu Đông tinh thần đại chấn. Nhưng Lý Hạo lại loạng choạng, nguyên lực trong cơ thể hắn đã gần cạn kiệt. Nhát đao cuối cùng đó là do hắn dồn hết tuyệt vọng và phẫn nộ mà chém ra, không ngờ lại hình thành đao khí. Giờ đây, hắn đã vô lực tái chiến, tay phải buông thõng, gần như không thể cầm nổi đao.
"Lão đại, thằng nhóc này tu ra đao khí rồi, không thể để nó sống!" một tên thủ hạ kêu lên. Lão đại của bốn tên cướp là một gã đại hán lông mày rậm, tay trái thiếu hai ngón. Hắn gật đầu: "Sau này nó sẽ trở thành họa lớn. Giết nó, chúng ta chỉ mất chút tiền chuộc thôi." "Khà khà, bốn con dê béo này, mỗi đứa thêm chút tiền chuộc nữa là bù lại được mà." "Không chừng xác chết cũng có thể đổi được ít bạc." Bốn tên nói qua nói lại, trừ lúc đầu bị đao khí của Lý Hạo dọa sợ, chúng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bởi thực lực của chúng vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối.
"Các ngươi đi mau, ta sẽ yểm hộ!" Lý Hạo trầm giọng nói, cố sức giơ trường đao trong tay lên, ánh mắt đầy quyết tuyệt. "Chậc chậc, sức mạnh của tình yêu thật vĩ đại," Lăng Hàn thầm khen. Lần trước hắn đã nhận ra Lý Hạo yêu Chu Tuyết Nghi, và việc hắn tu ra đao khí lúc này có lẽ cũng là do lo lắng người yêu bị thương, gặp bất trắc mà sản sinh tâm trạng cực đoan. Đương nhiên, tâm trạng cực đoan không phải điều kiện bắt buộc để hình thành "Khí", nhưng trong hoàn cảnh đó, con người thường bùng nổ tiềm năng trong cơ thể, và một số người có thiên tư đủ cao có thể nắm giữ "Khí".
"Bây giờ ngươi có thể ra tay rồi chứ?" Lưu Vũ Đồng lại liếc hắn một cái, nàng luôn cảm thấy tên này đôi khi quá già dặn, không giống một thiếu niên mười sáu tuổi chút nào. Lăng Hàn hét dài một tiếng, tung người bay ra.
"Lăng Hàn!" Năm người Lưu Đông vừa thấy, đầu tiên là mừng rỡ, sau đó lại thất vọng. Bởi vì trước đây Lăng Hàn chỉ là Luyện Thể tầng bảy, đến nay mới hơn hai tháng, chẳng lẽ đối phương đã đột phá Tụ Nguyên Cảnh sao? Dù là Luyện Thể tầng chín cũng không thể là đối thủ của Tụ Nguyên Cảnh, đây là quy luật bất biến. Họ nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng khác, Lưu Vũ Đồng là Tụ Nguyên tầng chín, có nàng ở đây thì không phải lo lắng gì. Lăng Hàn cố ý thở dài: "Các ngươi như vậy, sẽ làm ta rất đau lòng!"
"Tiểu tử, ngươi là ai?" Tên lão đại nhìn Lăng Hàn quát, ánh mắt có chút đề phòng, hắn không rõ thực lực của Lăng Hàn, nhưng nhìn đối phương chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, có thể mạnh đến đâu chứ? "Ta tên Lăng Hàn, con trai gia chủ Lăng gia ở Thương Vân Trấn." Lăng Hàn tự giới thiệu. "Lão đại, lại là một con dê béo!" một tên thủ hạ nói. Tên lão đại cười hì hì, trong mắt hắn, Lăng Hàn chính là loại thiếu gia được nuông chiều, không biết trời cao đất rộng, hiểm ác nhân gian! Nghĩ vậy, hắn đương nhiên không để Lăng Hàn vào mắt, nói: "Ta thấy tiểu tử ngươi rất hợp mắt, chuyên môn đến đưa bạc cho chúng ta, còn không mau lại đây bó tay chịu trói?" "Ha ha ha ha!" Bốn tên cười phá lên.
Lăng Hàn mỉm cười: "Ta thấy các ngươi lại không hợp mắt chút nào, sao không ngoan ngoãn thò cổ ra, để ta ban cho mỗi người một nhát kiếm?" "Tiểu tử thật lắm lời, lão tử ghét nhất cái loại nhị thế tổ này!" một tên thủ hạ bay ra, vung thanh đại khảm đao chém thẳng vào đầu Lăng Hàn. "Lão tứ, ngươi ra tay đừng quá tàn nhẫn, đây chính là một con dê béo!" lão đại nhắc nhở. "Khà khà, ta nhiều nhất chém đứt hai cánh tay của tiểu tử này thôi." Lão tứ nói, khi đại khảm đao hạ xuống, lưỡi đao hơi chệch, quả nhiên là chém về phía cánh tay Lăng Hàn.
Lăng Hàn xuất kiếm, "xèo", một ánh kiếm xẹt qua, đại khảm đao bay vút lên trời, lão tứ cũng bị chấn bay ra ngoài. Nhưng chỉ vừa bay được một đoạn, đầu đã lìa khỏi cổ, máu nóng phun mạnh. "Cái gì!" Thấy cảnh này, ba tên còn lại kinh ngạc đến ngây người, năm người Lưu Đông cũng tê dại cả da đầu. Đây thực sự là Lăng Hàn sao? Hai tháng trước, tên này chỉ là Luyện Thể tầng bảy, nhưng bây giờ thì sao? Lão tứ kia ít nhất là Tụ Nguyên tầng hai, thậm chí tầng ba, thực lực còn hơn cả năm người bọn họ, vậy mà bị Lăng Hàn một chiêu giết chết. Đây là chênh lệch đến mức nào?
Lăng Hàn đã xuất kiếm thì tự nhiên sẽ không nương tay, thân hình nhảy vọt, giết thẳng đến ba người còn lại. "Chắc chắn là lão tứ quá bất cẩn!" "Không sai, chỉ là một thằng nhóc con, có thể lợi hại đến mức nào!" "Giết hắn, báo thù cho lão tứ!" Ba tên đều vung binh khí tiến lên nghênh chiến, ánh đao bóng kiếm, thanh thế không nhỏ. Đáng tiếc, trước mặt Lăng Hàn, chúng quá yếu ớt. Ba tên này, trừ lão đại là Tụ Nguyên tầng ba, hai tên còn lại đều là Tụ Nguyên tầng hai. Trước mặt Lăng Hàn, người có thể sánh ngang Tụ Nguyên tầng năm, thì chúng tính là gì? Đây là một đại giai đoạn, là võ giả thì ai cũng biết chênh lệch xa vời đến mức nào. Lăng Hàn căn bản không dùng kiếm khí, cũng không vận dụng Kinh Điện Kiếm Pháp, chỉ tận dụng mọi thứ, "xoạt xoạt xoạt", một chiêu liền hạ gục một tên. Ba tên kia thậm chí còn không kịp cầu xin tha mạng, đã bị Lăng Hàn tiêu diệt sạch.
Năm người Lưu Đông như đang mơ. Bọn họ dốc hết toàn lực mới có thể chống đỡ nửa ngày, hơn nữa là vì đối phương muốn bắt sống để đòi tiền chuộc. Còn Lăng Hàn thì sao? Một chiêu giết một tên, nhẹ nhàng đến đáng sợ. Trước đây dù có chênh lệch chiến lực, nhưng nào có lớn đến vậy? "Lăng Hàn, không, Lăng ca, cảm tạ!" "Thực sự là nhờ có ngươi, nếu không chúng ta đã thảm rồi!" Họ sững sờ một chút rồi vội vàng xông tới, cảm tạ Lăng Hàn. Lăng Hàn mỉm cười chào hỏi họ, Lưu Vũ Đồng cũng từ sau rừng cây bước ra, không khí nhất thời trở nên náo nhiệt.
"Sao các ngươi lại đến đây?" Lăng Hàn hỏi, Thất Phong Sơn này tương đối nguy hiểm. Nếu không phải nơi đây có Địa Long Thảo và Hồng Lân Giao Xà, hắn căn bản sẽ không cân nhắc đến, dù sao ai có thể đảm bảo yêu thú Linh Hải Cảnh sẽ không đột nhiên nổi hứng đi ra khỏi khu vực trung tâm? "Đại Nguyên Luận Võ sắp bắt đầu, chúng ta muốn cố gắng tăng cường thực lực trước đó, nên đến đây thử vận may, xem có hái được linh dược gì không," Trần Bằng Cử nói. Lăng Hàn không khỏi cười lớn: "Các ngươi cho rằng ở Thiên Bình Sơn tìm được một cây Thanh Linh Quả, liền nghĩ mình được ông trời ưu ái, nên ở đây cũng có thể thu hoạch sao?"
Năm người Lưu Đông đều ngượng ngùng, Chu Tuyết Nghi chu môi: "Khỏi nói, lần này chúng ta xui xẻo thấu. Không chỉ không hái được linh dược gì, còn bất ngờ rơi vào một nham động, âm khí mười phần, bên trong toàn là xương người và động vật." Lăng Hàn ngẩn ra, không lẽ trùng hợp đến vậy, năm kẻ này vừa vặn rơi vào nham động của Hồng Lân Giao Xà? Nếu đúng vậy, vận may của năm người này quả thực quá tốt.
"Không phải chứ, ngươi muốn đi cái nơi quỷ quái đó sao?" Lưu Đông lập tức kêu lên. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Không phải các ngươi đến tìm tạo hóa sao? Ở trong đó nói không chừng sẽ có. Đúng rồi, hẳn là các ngươi chưa thâm nhập hang đó chứ?" "Chưa, toàn là xương, như bãi tha ma ấy, chúng ta vừa nhìn thấy liền chạy," Chu Tuyết Nghi là con gái, tự nhiên không sợ nói vậy sẽ bị Lăng Hàn cười chê. "Vận khí của các ngươi quả thực không tệ." Lăng Hàn gật đầu, nếu lòng hiếu kỳ của năm người này lớn hơn chút nữa, thâm nhập hang kiểm tra, rất có thể đã không ra được.
"Thật sự có vận may lớn?" Trần Bằng Cử có chút mong đợi nói, hiện tại chỉ có hắn và Chu Sướng là chưa đột phá Tụ Nguyên Cảnh. "Có khả năng." Lăng Hàn gật đầu, hang động kia có thể là sào huyệt của Hồng Lân Giao Xà, cũng có thể là của yêu thú hung tàn khác, trong tình huống hắn chưa tận mắt chứng kiến, rất khó phán đoán. Thấy năm người đều nóng lòng muốn thử, hắn lại nói: "Có điều, vận may lớn thường đi kèm với nguy hiểm lớn, các ngươi phải suy nghĩ cho kỹ." Năm người nhìn nhau, một lát sau mới nói: "Nói chung, chúng ta sẽ dẫn ngươi đến hang động đó trước."
Mọi người cùng xuất phát, Lăng Hàn nói với Lý Hạo: "Chúc mừng, lĩnh ngộ đao khí, xem như đã bước đầu đi trên con đường đao khách." Đao khí! Vừa bị hắn nhắc nhở, bọn người Lưu Đông mới nhớ đến, ở khoảnh khắc cuối cùng Lý Hạo đã tung ra đao khí. Điều này khiến Lưu Đông, Trần Bằng Cử, Chu Sướng cực kỳ ao ước, còn Chu Tuyết Nghi thì mặt mày rạng rỡ. Lý Hạo cười rất chất phác, trước kia, khi chưa bắt đầu tu luyện hắn đã luyện đao, đã mười ba năm đắm mình trong đao đạo, tu ra đao khí là ước mơ tha thiết của hắn, nhưng vẫn chưa thành công. Không ngờ lần này nhân họa đắc phúc, dưới tuyệt cảnh lại tu ra đao khí. Từ nay về sau, con đường võ đạo của hắn tất sẽ trở nên quang minh rực rỡ! Thậm chí có thể nói, dù cho hiện tại hắn chạy đến Hổ Dương Học Viện, chỉ cần phát ra đao khí, tất sẽ được thu làm đệ tử. "Lăng ca, chúng ta so chiêu đi!" Lý Hạo nảy sinh chiến ý. "Có điều, ngươi không thể dùng toàn lực, bằng không lực lượng của ngươi quá mạnh mẽ." Lăng Hàn không đồng ý cũng không từ chối, chỉ rút kiếm, nhẹ nhàng vung lên. Xoạt, hai đạo kiếm khí bay ra. Lý Hạo há hốc miệng, một lát sau mới lắc đầu nói: "Sau này sẽ không so với tên biến thái ngươi nữa!" "Không sai, tên này chính là biến thái!" "So với hắn quả thực là tự tìm phiền phức cho mình!" Bốn người Lưu Đông cũng nhao nhao nói, mỗi người đều hoàn toàn phục Lăng Hàn.
Nhưng Lăng Hàn không hề thỏa mãn, kiếm khí chỉ là bước khởi đầu của kiếm đạo, còn có kiếm mang và kiếm tâm! Ở kiếp trước, trong bảy đại cường giả Thiên Nhân Cảnh, có một vị chí tôn kiếm đạo, bảy tuổi học kiếm, mười tuổi tu ra kiếm khí, mười bảy tuổi liền ngưng tụ thành kiếm mang, ba mươi ba tuổi tu ra kiếm tâm, trở thành kiếm thuật đại sư. Đời trước, hắn chuyên tâm đan đạo, trở thành vương giả. Hắn là người hiếu thắng, đời này nếu toàn tâm tu võ, vậy hắn cũng phải trở thành đế vương chân chính trong võ đạo. Đại Nguyên Thành quá nhỏ, Vũ Quốc quá nhỏ, vì thế tu ra đao khí, kiếm khí liền được tán tụng là thiên tài tuyệt thế.
Họ không cách hang động kia xa, sau nửa giờ, liền đến trước một vách đá mọc đầy rêu xanh trơn trượt. Vì khuất ánh sáng, nơi đó trông như một mảng xanh đen. "Ở đó!" Chu Tuyết Nghi chỉ vào một góc vách núi. Lăng Hàn nhìn sang, phía bên kia có một cửa động rất ẩn mình, nếu không phải Chu Tuyết Nghi cố ý chỉ cho hắn xem, hắn chắc chắn sẽ không chú ý. "Các ngươi chờ ở đây, ta đi xem tình hình." Hắn phóng người nhảy lên, tiến vào hang.
Môi trường bên trong hang rất ẩm ướt, nền đất cực kỳ trơn trượt, chỉ cần sơ ý một chút là có thể trượt xuống đáy động. Hắn cẩn thận từng li từng tí tiến vào, một đường lưu tâm quan sát, chú ý mọi manh mối. Rất nhanh, hắn đến đáy động, đó là một hang động lớn, khắp nơi là xương trắng, đúng như Chu Tuyết Nghi đã nói, xương người cũng có, xương yêu thú cũng có, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc. Người bình thường đến đây, có lẽ sẽ xoay người bỏ chạy ngay lập tức. Lăng Hàn cẩn thận tìm kiếm, rất nhanh đã tìm thấy một miếng vảy màu đỏ trong đống xương trắng. "Quả nhiên là Hồng Lân Giao Xà!" Hắn cuối cùng đã có thể khẳng định. Hắn tìm kiếm thêm một vòng, phát hiện một con đường ở góc hang động, cao khoảng hai thước, rộng vừa đủ một người đi qua. Mùi tanh ở đây càng nồng nặc hơn. "Có lẽ con vật to xác kia đang ngủ bên trong," Lăng Hàn nhìn miếng vảy trong tay, dùng kích thước để phán đoán, đây tuyệt đối là Hồng Lân Giao Xà trưởng thành. Hắn cố sức kéo một cái, vảy lại không hề gãy. "Quả nhiên, Hồng Lân Giao Xà có một tia huyết mạch Long tộc, mới có vảy cứng rắn đến thế, bằng không yêu thú Tụ Nguyên Cảnh, tuyệt không có phòng ngự mạnh mẽ như vậy."
Hắn lui ra, dẫn bọn người Lưu Đông đến một nơi xa hơn, rồi nói: "Hang động kia là sào huyệt của Hồng Lân Giao Xà." "Hồng Lân Giao Xà!" Năm người giật mình, đây chính là yêu thú Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa còn mạnh mẽ hơn yêu thú Tụ Nguyên tầng chín thông thường, có thể coi là Thú Vương trong Tụ Nguyên Cảnh. "Nội đan của giao xà dùng để luyện chế Siêu Nguyên Đan, một viên có thể tăng lên một cảnh giới nhỏ, nhưng chỉ có tác dụng với võ giả Tụ Nguyên tầng bốn trở xuống." Lăng Hàn nói ra lợi ích trước, rồi hỏi: "Thế nào, các ngươi còn muốn tiếp tục không?" Năm người Lưu Đông đều lộ vẻ do dự, một mặt họ đều khát khao sức mạnh hơn, nhưng mặt khác, Hồng Lân Giao Xà dễ giết đến vậy sao? Đừng đến lúc nội đan không được, mà họ lại trở thành thức ăn cho đại xà, như đống xương trắng trong hang động.
Lăng Hàn chỉ mỉm cười nhìn họ, trên thực tế, nếu hắn dám đến đây, tự nhiên có nắm chắc đối phó Hồng Lân Giao Xà. Đây là thử thách đối với năm người kia. Bởi vì năm người này đã giúp hắn biết được sào huyệt của Hồng Lân Giao Xà, hắn cũng muốn tặng họ một món quà lớn. Có điều, điều đó còn phải xem họ có dũng khí để nhận phần cơ duyên này hay không. Năm người rất nhanh lộ vẻ kiên định: "Làm!" "Nếu như chúng ta có thể đạt đến Tụ Nguyên tầng bốn, như vậy ở luận võ cuối năm, liền có cơ hội tiến vào năm mươi người đứng đầu, gia nhập Hổ Dương Học Viện!" "Phải liều một lần!" Lăng Hàn gật đầu: "Không hối hận chứ?" "Tuyệt không hối hận!" Năm người đồng thanh nói. "Được, hiện tại giao cho các ngươi một nhiệm vụ, đi bắt một con Cẩm Mao Dương về." Lăng Hàn nói. "Cẩm Mao Dương?" Năm người Lưu Đông đều sững sờ, Cẩm Mao Dương chỉ là yêu thú Luyện Thể Cảnh, cũng không có gì đặc biệt, Lăng Hàn muốn làm gì? Lăng Hàn cười nói: "Cẩm Mao Dương là món ăn mà Hồng Lân Giao Xà thích nhất." Trần Bằng Cử còn chưa kịp phản ứng, ngây ngô nói: "Tại sao chúng ta phải cho con rắn kia ăn?" "Ngốc!" Chu Tuyết Nghi lập tức gõ hắn một cái. "Nếu như hạ ít dược trên người Cẩm Mao Dương, không phải dễ dàng hơn sao?" "Đúng vậy!" Trần Bằng Cử gãi đầu một cái, vẻ mặt tỉnh ngộ khiến mọi người cười phá lên.
Mọi người phân công hợp tác, năm người Lưu Đông đi săn Cẩm Mao Dương, còn Lăng Hàn thì lấy ra đủ loại dược liệu, chuẩn bị phối chế một loại thuốc. Chỉ có đế vương đan đạo như hắn mới có thể chơi như vậy, chế biến ra thuốc công kích tối đa nhắm vào từng cá thể khác nhau. Hiện tại, loại thuốc hắn phối chế, đối với các sinh linh khác hầu như vô hại, nhưng đối với Hồng Lân Giao Xà lại là trí mạng. Đan sư, đa số trường hợp cũng là dược sư, ví dụ như Tiểu Độc Quân Dư Chinh, nhưng so với Lăng Hàn, hắn ngay cả xách giày cũng không xứng.
Tuy Cẩm Mao Dương không mạnh mẽ, nhưng vì thịt nó ngon, không chỉ là con mồi yêu thích của các loài yêu thú khác mà còn là mỹ thực trên bàn ăn của con người, bởi vậy số lượng cực kỳ ít ỏi, muốn tìm cũng không dễ dàng. Ròng rã ba ngày, bọn người Lưu Đông mới trở về, Trần Bằng Cử cõng trên lưng một con sơn dương, da lông như gấm. Cuối cùng họ cũng bắt được Cẩm Mao Dương. Lăng Hàn cho Cẩm Mao Dương ăn dược vật, sau đó cắt một chân của nó, ném vào trong sào huyệt của Hồng Lân Giao Xà. Khứu giác của đại xà cực kỳ nhạy bén, mùi máu tanh nhất định sẽ đánh thức nó khỏi giấc ngủ say, mà Cẩm Mao Dương lại là món ăn yêu thích nhất của nó, cho dù đã no bụng cũng sẽ không nhịn được. Tại sao phải còn sống? Vì tính cách cẩn trọng của Hồng Lân Giao Xà, nếu không phải con mồi do chính nó giết chết, nó tuyệt đối sẽ không ăn. Bởi vậy, nhất định phải dùng con mồi còn sống.
Sau khi Lăng Hàn lùi ra, cùng những người khác lùi xa hơn một chút, nấp sau một tảng đá, tránh để con rắn kia đột nhiên chui ra phát hiện ra họ. Chỉ một lát sau, mặt đất rung chuyển, như thể có thứ gì đó khổng lồ đang di chuyển. Là Hồng Lân Giao Xà. Một con rắn màu đỏ lớn hơn thùng nước đột nhiên từ trong nham động chui ra, nhanh như tên bắn. Nó quá dài, đã ra gần trăm mét mà vẫn chưa thấy phần đuôi. Trên gáy nó còn mọc ra hai màng thịt mỏng như cánh ve, giờ phút này không ngừng rung động, phát ra tiếng "ô ô ô" kỳ lạ. Cuối cùng, đại xà hoàn toàn chui ra, thân dài khoảng hai trăm mét, toàn thân phủ vảy hồng, mỗi vảy to như cái bát. Nó như phát điên, không ngừng đâm đông đụng tây, cái đuôi dài như côn, đập nát những tảng đá xung quanh.
"Tại sao còn chưa độc chết?" Đám người Lưu Đông đều kinh ngạc thốt lên, tràn đầy khó hiểu. "Phí lời, đó là yêu thú Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa còn có huyết mạch giao xà, có thể coi là vương giả, nào có dễ dàng chết như thế!" Lăng Hàn lắc đầu, bằng không hắn đã không đợi đến Tụ Nguyên tầng một đỉnh cao mới chạy tới. "Không được, nó phát hiện chúng ta!" Khứu giác của nó rất nhạy, dù bọn người Lăng Hàn trốn ở nơi ngược gió, nhưng vẫn bị Hồng Lân Giao Xà phát hiện, lập tức lao về phía họ. "Xèo xèo!" Nó thè lưỡi, hai cánh mỏng sau cổ run rẩy, phát ra tiếng kêu quái dị, một mùi hôi thối xộc vào mũi.
"Vũ Đồng, chúng ta liên thủ, nhất định phải ngăn cản nó!" Lăng Hàn không hề sợ hãi, rút kiếm, thân hình lao ra. Lưu Vũ Đồng không lên tiếng, nhưng theo sát Lăng Hàn nhảy ra ngoài, lần đầu tiên rút binh khí. Nàng cũng dùng kiếm. Hai người liên thủ, kiếm ảnh lấp lóe, đón đánh Hồng Lân Giao Xà. Theo lý thuyết, Lưu Vũ Đồng cũng đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, thực lực không thua con rắn to kia, nhưng Hồng Lân Giao Xà nắm giữ một tia huyết mạch giao long, bất kể là sức mạnh hay phòng ngự, đều vượt trội yêu thú Tụ Nguyên tầng chín thông thường, ngay cả Lưu Vũ Đồng cũng không có tư cách đối kháng trực diện. Nó là vương của cảnh giới này, chỉ có vương cùng cấp mới có thể một chọi một với nó. Lăng Hàn nắm giữ Ngũ Hành Nguyên Hạch, sức mạnh vượt xa võ giả cùng cấp, có tư cách xưng vương, đáng tiếc, cảnh giới của hắn hiện tại quá thấp. Hai người liên thủ cũng chỉ có thể bị Hồng Lân Giao Xà đánh cho chạy khắp nơi.
"Kiên trì, nó trúng độc rồi, sẽ không chống đỡ được bao lâu, nhưng ngàn vạn lần không thể để nó chạy thoát." Lăng Hàn nói. Lưu Vũ Đồng gật đầu. Lăng Hàn dốc hết toàn lực, một chiêu kiếm đánh ra bốn đạo kiếm khí, "phốc phốc phốc phốc", để lại bốn vết thương trên người Hồng Lân Giao Xà, nhưng bản thể trường kiếm căn bản không thể phá vỡ lớp vảy giáp của nó. Đây là uy lực của kiếm khí, cũng là lý do tại sao nó được kiếm khách tôn sùng. Nhìn thấy Lăng Hàn có bốn đạo kiếm khí, năm người Lưu Đông đều kinh ngạc đến ngây người, há hốc mồm, hoàn toàn câm nín.
Nhưng phản công của đại xà cũng rất ác liệt, nó vung vẩy đuôi, cát bay đá chạy, rót vào sức mạnh đáng sợ, khiến trên người Lăng Hàn liên tiếp hiện ra huyết hoa. Nhưng Lăng Hàn không rên một tiếng, ngược lại vận chuyển Cổ Lang Huyết. "Vù", Ngũ Hành Nguyên Hạch trong đan điền quay với tốc độ nhanh hơn, khiến sức mạnh của hắn tăng thêm một bước. Đồng thời vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, thương thế của hắn khép lại với tốc độ cực nhanh. Hai môn công pháp cùng vận chuyển, hơn nữa còn phải tiến hành chiến đấu kịch liệt, nguyên lực trong cơ thể Lăng Hàn tiêu hao với tốc độ kinh người. Người bình thường chiến đấu hết mình, đại khái có thể kéo dài chừng nửa canh giờ, nhưng Lăng Hàn, mười phút đã là cực hạn. Có điều hắn đã sớm lường trước điều này, nên chuẩn bị rất nhiều Hồi Nguyên Đan trung phẩm, nguyên lực vừa hết liền lấy ra ăn, chống đỡ hai mươi phút là tuyệt đối không vấn đề.
Nhất định phải ngăn cản nó. Bởi vì hắn đã bỏ thuốc vào "mồi", Hồng Lân Giao Xà mang tính âm, hắn liền chuẩn bị lượng lớn dược liệu tính dương, để âm dương xung đột, phá hoại sinh cơ của Hồng Lân Giao Xà. Nhưng muốn hóa giải cũng rất dễ dàng, chỉ cần tiến vào trong sông, mượn nước tiêu hỏa, sau ba bốn ngày tự nhiên thân thể sẽ khôi phục cân bằng. Dưới bản năng thúc đẩy, Hồng Lân Giao Xà nhất định sẽ đi tìm nguồn nước, nên nhất định phải chặn nó lại, bằng không, Lăng Hàn có thể trốn xa, chờ Hồng Lân Giao Xà chết rồi quay lại ung dung hưởng lợi.
Đánh một hồi, Hồng Lân Giao Xà cũng từ phẫn nộ trở nên bất an. Trong cơ thể nó như lửa đốt, khiến nó cảm thấy áp lực của cái chết. Nó không dây dưa nữa, mà xoay đầu muốn chạy trốn. "Chạy đi đâu!" Lăng Hàn vội vung kiếm chém tới, hắn tiến vào Thất Phong Sơn, một là vì Địa Long Thảo, hai là vì nội đan, có thể luyện chế Siêu Nguyên Đan, trong thời gian ngắn tăng cao tu vi. "Đùng", đại xà vẫy đuôi, tạo ra kình phong đáng sợ, tuy không trực tiếp đánh Lăng Hàn, nhưng cách không cũng đánh bay hắn. Tụ Nguyên tầng chín, thực sự là mạnh! Lăng Hàn cảm khái, cảnh giới càng cao, muốn vượt cấp chiến đấu thì càng khó khăn. Tụ Nguyên Cảnh còn đỡ hơn một chút, đến Dũng Tuyền Cảnh, dù chỉ cách một tầng cũng sẽ có chênh lệch thật lớn. Nếu hắn lấy Dũng Tuyền tầng một đi chiến Dũng Tuyền tầng chín, tuyệt đối là bị miểu sát, nào có tư cách triền đấu? Lưu Vũ Đồng kêu nhỏ một tiếng, triển khai một bộ kiếm pháp Hoàng Cấp thượng phẩm, thế tiến công như vũ bão, mạnh mẽ ngăn Hồng Lân Giao Xà lại.
Lăng Hàn ăn đan dược bổ sung nguyên lực, còn Lưu Vũ Đồng ăn là dược vật trị thương. Đối đầu trực diện với yêu thú vương giả, chuyện này quả thật là tự tìm đường chết. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, nàng đã bị nội thương không nhẹ. Cũng may, đan dược trị thương do Lăng Hàn luyện chế cực kỳ hiệu quả, duy trì sức chiến đấu của nàng từ đầu đến cuối ở trạng thái đỉnh cao, thậm chí nhờ Cổ Lang Huyết, sức chiến đấu của nàng còn tăng vọt. Môn công pháp này Lăng Hàn đã sớm truyền cho nàng. Dựa vào Cổ Lang Huyết tăng cường sức chiến đấu, Lưu Vũ Đồng miễn cưỡng có thể đối kháng Hồng Lân Giao Xà.
Nếu như Hồng Lân Giao Xà không trúng độc, triền đấu như vậy, kẻ thua chắc chắn là Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng. Nhưng hiện tại thì khác, chỉ cần họ có thể kiên trì hai mươi phút là được. Hồng Lân Giao Xà càng đánh càng hoảng loạn, trong cơ thể nó, âm dương xung đột càng ngày càng mãnh liệt, thân rắn đã có rất nhiều chỗ nổ tung, máu xanh lục bắn tung tóe, còn tràn ngập tính ăn mòn, rơi xuống tảng đá khiến tảng đá nhanh chóng hòa tan. Trong không khí bay khắp độc khí, có thể dễ dàng độc chết một võ giả Tụ Nguyên tầng chín. Nếu không có uy năng như vậy, Hồng Lân Giao Xà sao xứng làm vương giả ở Tụ Nguyên Cảnh? Vương giả, tự nhiên vô địch! Đáng tiếc, nó lại đụng phải Lăng Hàn.
Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng đã sớm ăn Giải Độc Đan, độc tính đáng sợ chỉ khiến họ hơi váng đầu mà thôi, đối với sức chiến đấu hầu như không có ảnh hưởng gì. "Xèo xèo!" Hồng Lân Giao Xà cảm giác được tử vong đang áp sát, bắt đầu liều lĩnh thoát thân. Trong suy nghĩ của nó, chỉ cần giải quyết vấn đề thân thể, việc thu thập hai nhân loại kia tự nhiên là điều chắc chắn. Lưu Vũ Đồng cũng nổi giận, trường kiếm như cầu vồng, như một Nữ Vũ Thần, sử dụng hết anh tư.
Đại xà liều mạng di chuyển, Lăng Hàn cùng Lưu Vũ Đồng cũng liều mạng ngăn cản. Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, vậy lần sau Hồng Lân Giao Xà chắc chắn sẽ không mắc bẫy, nhất định phải đợi Lưu Vũ Đồng đột phá đến Dũng Tuyền Cảnh mới có thể quay lại. Phía trước, một con sông lớn hiện ra. Hồng Lân Giao Xà dường như biết nước sông có thể giải độc, tinh thần nhất thời đại chấn, tăng tốc di chuyển, dù hứng chịu công kích của Lưu Vũ Đồng cũng không đánh trả, liều lĩnh lao vào trong sông.
Trong mắt Lưu Vũ Đồng lóe lên vẻ quyết tuyệt, nàng giơ cao trường kiếm, quát: "Thiên Vũ Kiếm, Nhất Kiếm Định Càn Khôn!" "Xèo", nàng tung ra một chiêu kiếm, người và kiếm hợp nhất, chém thẳng vào gáy của Hồng Lân Giao Xà. Lăng Hàn biến sắc, quát to: "Không cần loạn!" Chiêu kiếm này quá mạnh, Hồng Lân Giao Xà không dám không tiếp, bằng không nó có khả năng bị chiêu kiếm này chém chết. Nó kêu to một tiếng, thân rắn cấp tốc cuộn lại, bảo vệ đầu của mình vào trong. Trường kiếm chém xuống, một đạo kiếm khí lấp lánh rực rỡ, miễn cưỡng chặt đứt thân thể của Hồng Lân Giao Xà, máu xanh như suối dâng trào. Đại xà đau đến vặn vẹo, một phần ba thân thể của nó đã bị kiếm của Lưu Vũ Đồng chém đứt! "Đùng", thân thể mềm mại của Lưu Vũ Đồng loạng choạng, ngã xuống đất. Lăng Hàn vội vàng bay tới, ôm chặt lấy mỹ nhân băng sơn, cau mày nói: "Ngươi điên rồi sao, lại mạnh mẽ ép nguyên hạch tăng lên sức chiến đấu, một khi vỡ mất, cái mạng nhỏ của ngươi liền không còn!" "Ta tu ra kiếm khí! Ngươi thấy không, ta tu ra kiếm khí!" Nhưng Lưu Vũ Đồng hưng phấn nói, trong khoảnh khắc đó, nàng chỉ có một ý nghĩ là ngăn Hồng Lân Giao Xà, tuyệt đối không thể để Lăng Hàn thất vọng. Dưới niềm tin đó ủng hộ, nàng đã đột phá bản thân, đánh ra kiếm khí.
"Nữ nhân ngốc, sau này còn dám như vậy, ta đánh cái mông của ngươi!" Lăng Hàn cõng Lưu Vũ Đồng, hiện tại Hồng Lân Giao Xà đã là nỏ mạnh hết đà, đừng nhìn sông nước cách đó không xa, nhưng nó là không thể nào đến được. Khuôn mặt của Lưu Vũ Đồng đỏ như máu, tựa sát vào lưng Lăng Hàn, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, trong đầu một mảnh hư không, không còn ý nghĩ gì khác. Hồng Lân Giao Xà còn lăn trên đất, nhưng phạm vi càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không nhúc nhích. Lăng Hàn không dám khinh thường, có câu "bách túc chi trùng tử nhi bất cương" (côn trùng trăm chân, đến chết vẫn còn giãy giụa), tính xà vốn âm hiểm, huống chi Hồng Lân Giao Xà còn là vương giả.
"Lăng ca!" Năm người Lưu Đông chạy tới, trên mặt đều khó nén vẻ khiếp sợ, ánh mắt nhìn Lăng Hàn rất quái dị. Có thể không kinh ngạc sao? Tuy Hồng Lân Giao Xà trúng độc, nhưng sức chiến đấu không hề suy yếu, Lăng Hàn lại có thể triền đấu với nó lâu như vậy, dù chủ lực là Lưu Vũ Đồng, vẫn như cũ khiến người ta khiếp sợ đến không thể tin được. Đổi lại bọn họ, bị đuôi của đại xà vung một cái, phỏng chừng đã bỏ mạng rồi. "Lưu cô nương không sao chứ?" Họ đều hỏi. "Không có chuyện gì." Lăng Hàn cười nói, có vương giả đan đạo như hắn ở đây, chỉ cần còn thở, vậy thì không chết được. Hắn đang muốn bảo bọn người Lưu Đông ở đây trông chừng, hắn tiến vào hang hái Địa Long Thảo, lại thấy mấy người từ trong rừng cây đi ra. Tổng cộng sáu người, cầm đầu là một nam tử trẻ tuổi, năm hán tử khác mặc hắc y, tuổi tác khác nhau, trông như tùy tùng của hắn.
"Ha ha ha ha, là một con Hồng Lân Giao Xà!" Người thanh niên trẻ vỗ tay cười lớn. "Ta đã nói nghe được động tĩnh nên tới xem một chút, quả nhiên gặp phải chuyện tốt." "Công tử hồng phúc tề thiên!" Năm hắc y nhân đồng thanh nói. "Nhanh kéo con rắn kia lại cho ta, để gia gia nhìn ta lợi hại cỡ nào!" Người thanh niên kia lập tức chỉ huy. "Vâng." Năm tên hắc y nhân dồn dập đi tới chỗ Hồng Lân Giao Xà. Sáu người bọn họ tự biên tự diễn, dường như không hề nhìn thấy ở đây còn có mấy người Lăng Hàn. "Này, này, Hồng Lân Giao Xà là chúng ta giết chết!" Chu Tuyết Nghi tức không nhịn nổi, lập tức lớn tiếng nói. Lý Hạo rút đao ra, muốn đi tới ngăn cản. Nhưng Lăng Hàn đưa tay cản lại, cười nói: "Không cần ra tay!" Năm người Lý Hạo đều không hiểu, lẽ nào thật sự phải chắp tay nhường Hồng Lân Giao Xà? Nhưng Lăng Hàn không giống người như vậy. Trước đây biết Hàng Chiến là cháu trai của Thất trưởng lão Thạch Lang Môn, nhưng hắn không phải nói giết liền giết, lông mày cũng không nhăn một cái. Người thanh niên kia nhìn thấy, vẻ mặt như đã quen, thân phận của hắn cao cỡ nào, đám người kia lùi bước là chuyện bình thường. Nhưng vào lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến! Hồng Lân Giao Xà nhìn như đã chết kia, lại đột nhiên động đậy, đầu rắn tìm tòi, đã cắn hơn nửa người của một tên hắc y nhân vào, đồng thời thân thể vung ra, cuốn lấy bốn tên còn lại. Đây là một đòn sắp chết của nó, uy lực vô cùng lớn. "Rắc rắc…" tiếng xương cốt bị nghiền nát không ngừng vang lên, bốn người bị cuốn lấy kia, trong nháy mắt liền bị nghiền thành một đống máu thịt, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, đã không phân biệt được ai là ai. Còn kẻ bị đại xà cắn cũng chỉ còn lại hai cái chân, theo phản xạ đi mấy bước, "đùng" một tiếng liền ngã vật xuống. "Đùng", Hồng Lân Giao Xà lần thứ hai ngã trên mặt đất, lần này thì chết thật rồi.