Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng người phụ trách báo danh run rẩy, lắp bắp mời Lăng Hàn và Hổ Nữu điền thông tin, nhưng Hổ Nữu chỉ lắc đầu, kiên quyết đợi Lăng Hàn. Trước ánh mắt dò hỏi của nhân viên, Lăng Hàn mỉm cười, quyết định "chơi" một trận, muốn xem sức chiến đấu của mình đạt đến cảnh giới nào. Hắn nhẹ nhàng rút ra thanh trường kiếm, vung lên một vòng, bày ra bảy thanh Tử Kim văn côn, lập tức một con bạch xà linh động hiện hữu rồi hòa vào cơ thể hắn. "Trận pháp sư?" Tiếng xì xào vang lên khắp nơi. Mọi người lại một lần nữa chấn động, dường như Thiên Kiêu chiến khóa này lại xuất hiện thêm một quái vật nữa, sau cô bé có sức cắn kinh người, giờ lại là một trận pháp sư tài năng.
Cố Phong Hoa và nhóm bạn, sau khi kiểm tra cốt linh xong, cũng chạy đến chứng kiến cảnh tượng này. "Cái gì, Lăng Hàn còn là Trận pháp sư sao?" Lâm Hương Cần với vẻ mặt mê đắm, hai tay ôm trước ngực thốt lên: "Võ đạo, đan đạo, trận đạo, mọi thứ đều tinh thông, trên đời lại có người hoàn hảo đến vậy sao? Người đàn ông này, bổn cô nương muốn định!"
Lăng Hàn đứng trước bia đá khảo nghiệm, Huyền Diệu Tam Thiên đã sẵn sàng, kiếm xuất! Chín luồng kiếm khí bùng nổ, cùng với bản thể kiếm, tổng cộng diễn hóa thành một ngàn ánh kiếm, che trời lấp đất, lao thẳng vào bia đá. Ký tự hàng thứ năm lập tức sáng rực, ban đầu là tám, rồi từ từ tăng lên mười một mới dừng lại. Sức chiến đấu Thần Thai mười một tinh! Cả đám người há hốc mồm kinh ngạc. Một Linh Hải tầng chín lại có thể đánh ra sức chiến đấu Thần Thai mười một tinh? Điều này vượt qua bao nhiêu cấp độ? Dù Hổ Nữu cắn ra sức chiến đấu Sinh Hoa hai mươi tinh, nhưng đó là "cắn", không phải chiêu thức chiến đấu chính quy!
Lăng Hàn lại lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ, nếu luận về lực phá hoại, Vạn Pháp Quy Nhất còn vượt xa Huyền Diệu Tam Thiên, nó dung hợp ngàn vạn ánh kiếm thành một thể, sức sát thương tăng gấp trăm, thậm chí ngàn lần. Đáng tiếc, hắn vẫn chưa ngưng tụ được kiếm mang, không thể vận dụng Vạn Pháp Quy Nhất hoàn chỉnh, chỉ miễn cưỡng dung hợp được mười mấy kiếm, còn không bằng Huyền Diệu Tam Thiên.
"Qua... qua ải," nhân viên lại lắp bắp. Lăng Hàn suy nghĩ một chút: "Để ta thử thêm lần nữa." Hắn vứt kiếm, thu hồi Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, tiến đến bia đá, đặt tay trái xuống. Không ai thấy, trong lòng bàn tay hắn, những ma văn màu đen bắt đầu phát sáng. Đây là ma khí từ Tu La Ma Đế, một cường giả Thần cấp. Lăng Hàn chỉ biết ma văn có lực sát thương cực lớn, nhưng không có khái niệm cụ thể. Đây là cơ hội tốt để kiểm nghiệm. Hắn ấn xuống, "vù", ký tự hàng thứ bảy lập tức sáng bừng. Mười, mười lăm, hai mươi! Hết mức, bia đá chỉ có bảy hàng, ba hàng cuối cùng đã bị hư hại theo thời gian. Bảy hàng nghĩa là gì? Sức chiến đấu Linh Anh Cảnh! Linh Anh hai mươi tinh!
Mọi người hóa đá. Một cô bé dùng miệng cắn ra Sinh Hoa hai mươi tinh đã đủ rợn người, giờ Lăng Hàn tùy tiện ấn một cái lại đánh ra Linh Anh hai mươi tinh? Bia đá này hỏng rồi sao? Lăng Hàn thu tay về, có chút tiếc nuối, vẫn không đo được lực sát thương thật sự của ma văn. Đúng vậy, đây từng là của cường giả Thần cấp, lực phá hoại lớn nhất dưới bầu trời này. Hắn tự nhủ, sau này đối đầu với Tu La Ma Đế, tuyệt đối không thể để bị hắn vỗ trúng, nếu không sẽ thảm. Nhưng chắc chắn nó không vượt quá giới hạn của Linh khí cấp mười, vì Ma Sinh Kiếm vẫn chịu được uy lực của ma văn. Có lẽ giới hạn là Thiên Nhân Cảnh hoặc Hóa Thần Cảnh.
"Các... các hạ, xin mời đăng... đăng ký," nhân viên đã hoàn toàn suy sụp. Lăng Hàn cười nói: "Vừa nãy ta dùng Linh khí, không cần để ý. Hơn nữa, ta cũng không định tham gia Thiên Kiêu chiến, chỉ là đi cùng cô bé này thôi, để nàng khỏi quậy phá." Mọi người thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là uy lực của Linh khí. Dù không biết thật hay giả, họ đều muốn tin như vậy, bởi vì một thiếu niên Linh Hải tầng chín lại có sức chiến đấu Linh Anh hai mươi tinh, ai có thể chấp nhận? Nhưng mà, đã không tham gia thì sao lại đến dọa người? Một số người chợt nhớ lại, dù Linh Anh hai mươi tinh có thể sai, nhưng sức chiến đấu Thần Thai mười một tinh trước đó, với tu vi Linh Hải tầng chín, thiên phú đó quả thực nghịch thiên. Chỉ cần hắn bước vào Thần Thai, còn Thần Thai Cảnh nào là đối thủ của hắn? Ngay cả Vũ Côn Lôn cũng phải chịu thua? Nghe những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt Vũ Côn Lôn có chút khó coi. Còn Điêu Văn Đức thì run lẩy bẩy, hoàn toàn câm nín, chỉ muốn đào hố chôn mình.
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, điền thông tin cho cô bé: "Họ tên: Hổ Nữu, tuổi tác: Khoảng sáu tuổi, nơi sinh: Không rõ lắm." Nhìn những thông tin này, nhân viên đều giật giật khóe miệng. "Nữu chính là được nhặt về, Lăng Hàn nhặt được!" Hổ Nữu cười hì hì nói, nằm gọn trong lòng Lăng Hàn, vô tư lự. Bị nhặt về mà cũng vui vẻ vậy sao? Mọi người nhìn Lăng Hàn đầy ngưỡng mộ, yêu nghiệt như vậy ai cũng muốn nhặt về nuôi. Hổ Nữu đương nhiên thuận lợi vượt qua kiểm tra cốt linh, thật ra nhìn dáng vẻ của nàng thì không cần kiểm tra cũng biết. Hiện tại, chỉ còn chờ ngày hôm nay kết thúc, thống kê 144 người mạnh nhất, ngày mai sẽ cùng các nhân vật trên Thiên Kiêu bảng tạo thành đội hình 200 người để tiến hành đào thải chiến. Đối với người mới, chiến thắng chỉ còn một bước, chỉ cần thắng ngày mai là sẽ chính thức bước vào Thiên Kiêu bảng, ít nhất có thể nghỉ ngơi ba năm! Và một ý nghĩa khác của việc lên Thiên Kiêu bảng là chưa từng có thiên tài nào lên bảng mà không tiến vào Sinh Hoa Cảnh.
Buổi tối, Cố Phong Hoa, Trì Hoa Lan, Lâm Hương Cần cùng đến. Mọi người đều thăng cấp vào vòng hai, thật đáng ăn mừng. Khi nhắc đến biểu hiện của Lăng Hàn và Hổ Nữu ban ngày, ai cũng hít một hơi khí lạnh. Quá mạnh. "Sau này giao thủ với Hổ Nữu, tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không được để nàng cắn!" Cố Phong Hoa buồn rầu nói. Mọi người gật đầu lia lịa, cô bé hung tàn đó đã in sâu vào lòng người. "Nữu mới không muốn cắn các ngươi đâu, hôi!" Hổ Nữu đang ăn rất vui vẻ, nhưng miệng vẫn nói rõ ràng, khiến người ta kinh ngạc. "Lăng đại sư, ngài thành Trận pháp sư từ khi nào vậy?" Lâm Hương Cần dùng ánh mắt quyến rũ nhìn Lăng Hàn, khiến Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền không khỏi khó chịu. "Đúng đấy đúng đấy, ngươi còn có để cho người sống hay không, Đan Sư, lại còn là Trận Sư, thiên phú võ đạo cũng cao đến đáng sợ," Cố Phong Hoa đồng cảm thở dài, "So với ngươi, danh hiệu biến thái của ta sắp không gánh nổi." Lăng Hàn cười nói: "Được rồi, danh hiệu của ngươi ta không thèm cướp, cứ yên tâm." Mọi người thưởng thức món ăn từ Hắc Tháp, ăn ngấu nghiến, ngay cả Trì Hoa Lan và Lâm Hương Cần mang danh tiên tử cũng không ngoại lệ, thậm chí còn tranh giành rất quyết liệt.
Nghỉ ngơi một ngày, đào thải chiến cuối cùng cũng bắt đầu. Mọi người rút thăm, theo nguyên tắc các nhân vật trên bảng không gặp nhau, tạo thành một trăm trận đấu. Chia thành mười tổ đồng thời tiến hành, mỗi trận giới hạn một giờ. Nếu không phân thắng bại, sẽ đấu lại sau khi mười tổ hoàn thành. Đây là đào thải chiến, đương nhiên không có hòa. Lăng Hàn, Lý Tư Thiền, Quảng Nguyên ngồi trên khán đài, mỗi người phải trả một nguyên tinh, quá đắt, một cường giả Linh Hải Cảnh phải mất một tháng mới luyện chế được. Dù vậy, đấu trường vẫn chật kín người, chỉ riêng tiền vé, Linh Bảo Các đã thu hai mươi vạn nguyên tinh mỗi ngày, khả năng kiếm tiền này thật đáng kinh ngạc.
Lưu Vũ Đồng, Tàn Dạ và Chu Vô Cửu đều rút được thăm tốt, tránh được các nhân vật trên bảng và các cường giả mới. Nhưng Hổ Nữu lại rút trúng Ngạo Tinh Lai, người xếp thứ bảy mươi tám trên Thiên Kiêu bảng, giờ đã bước vào Thần Thai Cảnh, sức chiến đấu ít nhất năm tinh. Theo lẽ thường, người mới gặp cường giả trên bảng sẽ tự than xui xẻo, nhưng hiện tại, mọi người lại tràn ngập sự đồng cảm với Ngạo Tinh Lai. Nhân vật trên bảng lần trước này xem ra phải mang theo hai chữ "lần trước" rồi, yêu nghiệt Hổ Nữu bây giờ còn ai không biết, uy lực một quyền là Linh Hải hai mươi tinh, uy lực một trảo là Thần Thai nhị tinh, cắn một cái đạt đến Sinh Hoa hai mươi tinh. Hoàn toàn là tiểu quái vật! Ngạo Tinh Lai quả thực rất mạnh, lại là người đứng đầu trong Ngạo gia thất tử, nhưng hiện tại không ai coi trọng hắn. Trận chiến của hắn và Hổ Nữu ở tổ thứ bảy, phải đến buổi chiều mới bắt đầu, nhưng sắc mặt Ngạo Tinh Lai đã không dễ nhìn.
"Xin mời chọn binh khí," người chủ trì tuyên bố. Tổ chiến đấu đầu tiên lập tức bắt đầu, hai mươi người chọn binh khí và chiến đấu. Tàn Dạ ở tổ đầu tiên, đối thủ của hắn là một hảo thủ dùng thương, cũng là Linh Hải tầng chín, sức chiến đấu cao tới mười lăm tinh, ngang với Tàn Dạ. Nhưng kiểm tra sức chiến đấu chỉ thể hiện lực phá hoại lớn nhất, không phải sức chiến đấu thực sự. Hai người ác chiến, Tàn Dạ không chút lưu tình, bảy đạo đao khí ngang dọc, một đao tiếp một đao, chém liên tục với tư thế bá đạo, một hơi nổ ra tám mươi mốt đao, khiến đối thủ không cầm nổi thương, hổ khẩu nổ tung, đành chịu thua. Lăng Hàn gật đầu, Tàn Dạ đã tìm được con đường võ đạo của mình, phong cách mãnh liệt, dũng cảm tiến tới. Hoặc là đao của hắn chém xuống đối phương, hoặc là đổ nát chính mình, không có khả năng thứ ba. Có thể gọi là Bá Đao. Sau một tiếng, tổ chiến đấu đầu tiên kết thúc, không ngoài dự đoán, tất cả cao thủ trên bảng đều thắng lợi.
Vòng thứ hai bắt đầu, trong tổ này có vài tuyển thủ chói mắt: Lỗ Dương, xếp hạng thứ chín trên Thiên Kiêu bảng, đồng thời cũng là người cao nhất hiện tại (tám vị trí đầu đều đã quá tuổi). Khuất Tu Trúc, nắm giữ sức chiến đấu cao tới Linh Hải hai mươi tinh. Hoa Ánh Hạm, sư muội của Vũ Côn Lôn, tu vi Thần Thai Cảnh. Lăng Hàn chủ yếu xem Lỗ Dương, cao đồ của Thú Hoàng Tông, có thú sủng Hàn Sương Vân Báo. Do đặc thù tông môn, hắn được phép mang thú sủng xuất chiến. Nhưng đối thủ của Lỗ Dương quá yếu, chỉ là Linh Hải tầng chín, nên Lỗ Dương dễ dàng thắng lợi mà không cần dùng thú sủng. "Thần Thai tầng sáu," Lăng Hàn thì thầm, đây có thể là người có cảnh giới cao nhất trong Thiên Kiêu chiến lần này. Khuất Tu Trúc, Hoa Ánh Hạm cũng thuận lợi thắng, trở thành người mới trên Thiên Kiêu bảng.
Chiến đấu tiếp tục, cuối cùng cũng có bất ngờ. La Đạt, xếp hạng thứ bốn mươi hai trên Thiên Kiêu bảng, lại thua một người mới thần bí. Người kia khi kiểm tra chỉ biểu hiện ra thực lực Thần Thai một tinh, nhưng lại dễ dàng đánh bại La Đạt. "Giấu giếm thực lực," mọi người bàn tán. "Đúng vậy, người kia vốn là Thần Thai Cảnh, chỉ cần biểu hiện ra sức chiến đấu một tinh là đủ để vào vòng hai." "Vừa nãy hắn ra tay thong dong như vậy, hiển nhiên cũng không phải thực lực chân chính." "Đây có thể là một hắc mã, có thể xung kích mười vị trí đầu." Người này tên Dương Quân Hạo, tư liệu rất ít ỏi, chỉ biết hắn hai mươi ba tuổi, cốt linh cũng chứng thực. Nhưng Lăng Hàn liếc qua, lại kinh ngạc, vì tên này rõ ràng là Thần Thai tầng chín! Ở Bắc Vực, tuổi như vậy, cảnh giới như vậy, có thể nói là thiên tài trong các thiên tài.
Vòng thứ ba, vòng thứ tư trôi qua. Đến vòng thứ năm, Chu Vô Cửu xuất chiến, sau một giờ khổ chiến, cuối cùng cũng chiến thắng đối thủ, trở thành một thành viên trên Thiên Kiêu bảng. Điều này có nghĩa là tương lai hắn có trăm phần trăm xác suất trở thành Sinh Hoa Cảnh, khiến hắn hưng phấn không thôi. Vòng thứ sáu, Lăng Hàn thấy Nhạc Khai Vũ, biểu ca của hắn. Nhạc Khai Vũ, nhờ Quy Linh Đan củng cố nền tảng, đã bước vào Thần Thai Cảnh, sức chiến đấu cũng không tầm thường, rất dễ dàng đánh bại một cao thủ trên bảng. Đây là lần thứ hai người mới đánh bại người cũ.
Vòng thứ bảy, trận chiến được chú ý nhất tự nhiên là Hổ Nữu đấu Ngạo Tinh Lai. Mọi người đã thấy lực sát thương vô lý của Hổ Nữu, ngay cả Sinh Hoa Cảnh cũng không đánh lại răng nàng. Nhưng lực sát thương chỉ là lực sát thương, không phải sức chiến đấu. Ai cũng muốn xem Hổ Nữu thực chiến. Nàng không nghi ngờ gì là kình địch của mọi người. Cũng may, một quái vật khác là Lăng Hàn không tham gia. Ngạo Tinh Lai rất khó chịu, tại sao lại gặp phải quái thai như Hổ Nữu, nhưng đã vậy, một cường giả như hắn đương nhiên không lùi bước. Hắn vung kiếm, vẻ mặt nghiêm nghị. Đối phương chỉ là một cô bé, hắn đương nhiên không nói khách sáo. "Tuyệt chiêu của Nữu, vô địch Phong Hỏa Luân!" Hổ Nữu lao ra, hai tay múa xoay tròn như bánh xe, đập tới Ngạo Tinh Lai.
Ngạo Tinh Lai không sợ, về cảnh giới hắn hoàn toàn chiếm ưu thế, sức mạnh cũng vậy, đây là chân lý võ đạo. Hắn đâm ra một chiêu kiếm, bảy đạo kiếm khí dao động, từ các hướng khác nhau chém về phía Hổ Nữu. Hắn tự tin vào công kích của mình, chỉ cần trúng, Hổ Nữu tất bại. Có cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn, nơi này không thể xảy ra chết người. Hổ Nữu triển khai thân pháp, "xoạt", đã xuất hiện phía sau Ngạo Tinh Lai. "Oành oành oành oành," "vô địch Phong Hỏa Luân" đột nhiên nện vào lưng hắn, một quyền tiếp một quyền. Quyền lực của nàng mang lực phá hoại Linh Hải hai mươi tinh, lại thêm Ngạo Tinh Lai không ngờ tốc độ nàng nhanh đến vậy, toàn bộ sức mạnh dồn vào kiếm, phòng ngự phía sau cực kỳ yếu ớt, lập tức bị đánh đến lảo đảo, không ngừng thổ huyết.
Không phải chứ? Khán giả đều trố mắt, tại sao lại có tốc độ nhanh đến vậy? Tốc độ tuyệt đối, cộng thêm lực sát thương khủng bố, đây là sự kết hợp hoàn hảo! Muốn đối phó công kích như vậy, chỉ có thể dùng công kích phạm vi toàn phương vị, không góc chết, không cho Hổ Nữu tiếp cận, hoặc ra chiêu tuyệt sát khi nàng đến gần. Ngạo Tinh Lai gào thét, vội vàng dùng nguyên lực bảo vệ lưng, "oành oành oành oành," ý chí võ đạo kích hoạt, tạo thành từng đạo mạch văn lấp lánh. Hắn cuối cùng cũng ổn định, sức chiến đấu Linh Hải hai mươi tinh dù sao cũng chỉ là Linh Hải Cảnh, không thể gây sát thương cho phòng ngự Thần Thai Cảnh của hắn. Hắn xoay người, muốn đối đầu trực diện với Hổ Nữu, nhưng tốc độ của Hổ Nữu làm sao hắn sánh kịp? Hắn xoay người, Hổ Nữu cũng động theo, như hình với bóng, bám chặt sau lưng hắn. "Oành oành oành oành," Ngạo Tinh Lai chỉ có thể chịu đòn, có sức mạnh Thần Thai Cảnh nhưng không có đất dụng võ. "Thiên Lang Trảo của Nữu!" Hổ Nữu thấy quyền vô hiệu, chuyển sang dùng móng vuốt. Lần này, dù phòng ngự của Ngạo Tinh Lai cũng không chịu nổi, trên lưng bắt đầu tóe máu. "Được rồi!" Trọng tài nói, dừng trận đấu. Trận chiến này vừa ngoài dự liệu của mọi người, lại vừa hợp tình hợp lý.
Ngoài ý muốn là tình cảnh nghiêng về một phía, Ngạo Tinh Lai dù sao cũng là tồn tại trên bảng lần trước, nhưng hầu như không có sức chống cự. Nhưng Hổ Nữu đã thể hiện lực sát thương cao tới Sinh Hoa hai mươi tinh, kết quả như vậy lại hợp tình hợp lý. Vòng thứ tám, Lưu Vũ Đồng thuận lợi thăng cấp. Đến đây, bốn người của Lăng Hàn đều tiến vào Thiên Kiêu bảng, đây tuyệt đối là một kỳ tích, vì ngay cả những tông môn lớn như Thú Hoàng Tông, Đông Nguyệt Tông cũng chỉ có thể có hai, ba đệ tử đồng thời lên Thiên Kiêu bảng. Sau đó là việc bốn người này có thể đi bao xa. Lưu Vũ Đồng, Tàn Dạ, Chu Vô Cửu đại khái chỉ có thể dừng lại ở vị trí sau năm mươi, nhưng Hổ Nữu chỉ cần phát huy bình thường, tuyệt đối có thể xung kích thứ nhất.
Ngày chiến đấu đầu tiên kết thúc, các ứng cử viên cho Thiên Kiêu bảng mới cũng đã lộ diện. 56 người cũ còn lại thì có 7 người bị đào thải, nghĩa là Thiên Kiêu bảng mới lần này có hơn nửa là tân tú. Ngày thứ hai, bài vị chiến bắt đầu. Lăng Hàn đến xem, nhưng không quá để ý, đây chỉ là hư danh, tăng cường thực lực mới là vương đạo. Chiến đấu diễn ra dày đặc, mỗi người mỗi ngày phải đánh mười trận, kéo dài mười ngày. Mỗi trận thắng bại đều ảnh hưởng đến xếp hạng cuối cùng, vì vậy mỗi trận chiến đều vô cùng quan trọng. Lưu Vũ Đồng, Chu Vô Cửu, Tàn Dạ dù sao cũng bị cảnh giới hạn chế, gặp Thần Thai Cảnh là tất bại, nhưng gặp Linh Hải Cảnh thì thắng nhiều thua ít. Chỉ có Hổ Nữu hát vang tiến mạnh, nhưng đến ngày thứ ba, cô bé gặp Chu Vô Cửu, lại chủ động không chiến, nhường cho đối phương một trận thắng. Ngày thứ năm tái ngộ Tàn Dạ, tương tự nhường. Ngày thứ bảy gặp Lưu Vũ Đồng... lại không nhường. Nên nàng chỉ có hai trận thua.
Trên bảng xếp hạng, người bí ẩn Dương Quân Hạo thể hiện thực lực tuyệt đối, ngay cả những người cũ như Lỗ Dương, Chư Toàn Nhi, Tả Vũ Đạt, và các tân tinh như Hoa Ánh Hạm, Sử An Bình đều bị hắn đạp dưới chân, hiện tại đạt 98 thắng không bại, cao chót vót ở vị trí thứ nhất. Sau đó là nhóm Lỗ Dương, Chư Toàn Nhi... đều 96 thắng hai bại, một bại trước Dương Quân Hạo, một bại khác trong tay Hổ Nữu. Hiển nhiên, Dương Quân Hạo đã sớm giành được vị trí thứ nhất của Thiên Kiêu chiến. Vòng cuối cùng, mọi người chờ đợi Dương Quân Hạo đấu Hổ Nữu, đáng tiếc là kết quả đã không thể ảnh hưởng đến xếp hạng. Sau khi khai chiến, Hổ Nữu vẫn dựa vào tốc độ để giành ưu thế áp đảo, nhưng trảo kích không thể phá vỡ phòng ngự của Dương Quân Hạo. Nàng lại chê Dương Quân Hạo bẩn không muốn cắn, bởi vậy trước sau không thể chiến thắng, cuối cùng hòa.
Cũng bởi vậy, Dương Quân Hạo với 98 thắng một hòa giành vị trí thứ nhất trên Thiên Kiêu bảng. Thứ hai là Lỗ Dương, 97 thắng. Thứ ba Hổ Nữu, 96 thắng một hòa. Thứ tư Chư Toàn Nhi, 96 thắng. Từ năm đến mười là Hoa Ánh Hạm, Tả Vũ Đạt, Sử An Bình, Trầm Trung Thành, Thủy Cô Thành, Quý Đức Dung. Tàn Dạ xếp thứ 48, Lưu Vũ Đồng 52, Chu Vô Cửu 79. Ngoài ra, Nhạc Khai Vũ có thứ hạng rất cao, một lần xông lên 22, nhờ Quy Linh Đan củng cố nền tảng, quả nhiên xu thế cực mạnh.
Tuy nhiên, mọi người đều cảm thấy bất bình khi Hổ Nữu chỉ xếp thứ ba. Nàng đã đánh bại người xếp thứ hai, hơn nữa trận chiến với Dương Quân Hạo, Hổ Nữu không dùng hết toàn lực, vì nàng chưa dùng răng, nếu không Dương Quân Hạo cũng phải quỳ. Nhưng không đáng kể, chỉ một năm nữa Thiên Kiêu bảng sẽ không còn là thứ tự này, mà sẽ dựa vào thành tích thực tế để xếp hạng, có tính đến Linh khí, vận may, đan dược. Hơn nữa, Hổ Nữu mới bao lớn, hiện tại sáu tuổi, còn có thể chiếm giữ Thiên Kiêu bảng ròng rã hai mươi bốn năm! Nàng ở Linh Hải tầng chín đã mạnh như vậy, nhập Thần Thai còn ai có thể ngang hàng? Sau khi Thiên Kiêu chiến kết thúc, một tin tức quan trọng đột nhiên truyền ra: bí cảnh Thập Nhị Thiên sắp mở cửa, và một trăm người trên Thiên Kiêu bảng tự động có tư cách tiến vào. "Ta sát!" Lăng Hàn nghe tin này, lập tức chửi thề.
Bí cảnh Thập Nhị Thiên, mỗi trăm năm mở ra một lần, nhưng trăm năm này chỉ là tương đối, có lúc hơn chín mươi năm, có lúc hơn một trăm năm, không có ngày chính xác. Đây là bí cảnh thuộc về Bắc Vực, vô số người đã thu hoạch được thành tựu vĩ đại từ đó. Người ta nói, bốn đại tông môn mạnh nhất hiện nay đều từng nhận được lợi ích cực lớn từ bí cảnh Thập Nhị Thiên mới có thể nổi bật, trở thành bốn lãnh tụ. Cụ thể là lợi ích gì, bốn đại thế lực đương nhiên không chịu nói, đây là bí mật lớn nhất của họ. Không giống Ma Thiên Bí Cảnh, ai cũng có thể vào, Thập Nhị Thiên bí cảnh có điều kiện giới hạn nghiêm ngặt: số lượng người, tu vi và tuổi tác. Nó không giới hạn tuổi cụ thể, ví dụ, Linh Anh Cảnh một trăm tuổi có thể vào, nhưng Sinh Hoa Cảnh một trăm tuổi thì không được. Hóa Thần Cảnh ba mươi tuổi có thể, nhưng Linh Hải Cảnh ba mươi tuổi lại không được. Tóm lại, nó dành cho "người trẻ tuổi" ở mỗi cấp độ võ đạo có tiềm năng lớn.
Thập Nhị Thiên bí cảnh cụ thể có thể vào bao nhiêu người, vẫn chưa rõ, nhưng mỗi suất đều nằm trong tay các đại tông môn của Bắc Vực. Tông môn mạnh thì suất nhiều, ngược lại thì ít. Linh Bảo Các có một trăm suất, nhưng họ là thế lực kinh doanh, không cần suất này, nên họ thoải mái trao cho những người trên Thiên Kiêu bảng, cũng coi như tăng thêm uy tín cho Thiên Kiêu bảng. Lần này bí cảnh mở ra hơi trễ, cách lần trước đã 103 năm. Lăng Hàn phiền muộn, sớm biết hắn đã đi giành một suất trên Thiên Kiêu bảng, vậy là có thể tự động vào bí cảnh, nhưng giờ hắn phải nghĩ cách khác. Hiệp hội Đan Sư? Hay Đông Nguyệt Tông? Dịch dung thành "Hàn Lâm" về Đông Nguyệt Tông, Ngạo gia nhất định sẽ ngăn cản, hy vọng này không lớn. Vậy chỉ còn cách đến Hiệp hội Đan Sư.
Lăng Hàn lập tức đến Bắc Đan Các, tìm Lưu Quý Đồng, nhưng đối phương nói rằng Đan Sư chuyên tâm luyện đan, một lòng tăng cường đan đạo, làm sao có thời gian lãng phí trong bí cảnh? Bởi vậy, dù Hiệp hội Đan Sư có sức mạnh rất quan trọng, nhưng lại không có một suất nào. Làm sao để có được một suất đây? Lăng Hàn về nhà, đã thấy Chư Toàn Nhi đến thăm. Thì ra thời hạn một tháng đã đến, nhưng mấy ngày trước nàng bận Thiên Kiêu chiến, nên giờ mới đến. Ánh mắt Lăng Hàn sáng bừng nói: "Ngươi cho ta một suất tiến vào bí cảnh Thập Nhị Thiên, ta liền đưa Xích Hồng Hàn Băng Thảo cho ngươi." Chư Toàn Nhi lộ vẻ khó xử, nàng chỉ là Thần Thai Cảnh, không thể ảnh hưởng quyết định của tông môn về một suất quý giá. Bí cảnh Thập Nhị Thiên có thể thay đổi vận mệnh một người, ai sẽ dễ dàng nhường? "Toàn Nhi sẽ cố gắng hết sức," nàng nói.
Chư Toàn Nhi lập tức trở về Bán Nguyệt Tông, suất vào bí cảnh Thập Nhị Thiên rất quan trọng, nàng phải tự mình thuyết phục cao tầng tông môn, nhưng nàng không hề chắc chắn. Nếu Xích Hồng Hàn Băng Thảo có thể chữa trị hoàn toàn sư phụ nàng, thì Bán Nguyệt Tông đương nhiên không ngại đổi một suất lấy một cường giả Linh Anh Cảnh. Nhưng vấn đề là, Xích Hồng Hàn Băng Thảo chỉ là một phụ dược, cần đến mấy linh dược Thiên Cấp nữa, đó là chuyện viển vông. Bán Nguyệt Tông có làm chuyện lỗ vốn này không? Lăng Hàn cũng không ôm hy vọng quá lớn, hắn đang suy tính, không chừng sẽ có thế lực nào đó bán đấu giá một hai suất, vậy chỉ cần hắn chuẩn bị lượng lớn nguyên tinh là được. Những người như Lưu Vũ Đồng đương nhiên đồng ý tặng suất cho Lăng Hàn, nhưng vấn đề là họ chỉ có thể từ bỏ suất, chứ không thể chuyển nhượng.
Vài ngày sau, lại có một tin tức kinh người truyền ra. Giang gia muốn chọn rể, hơn nữa gả đi là viên ngọc quý trên tay họ, Giang Nhạc Huyên, một trong ba mỹ nhân Cực Dương. Rất truyền thống, luận võ chọn rể. Đây có phải đại sự không? À, nếu chỉ luận võ chọn rể thì không phải, nhưng nếu ôm được mỹ nhân Giang gia, lại còn được một của hồi môn, chính của hồi môn này đã làm cả Cực Dương Thành, không, cả Bắc Vực đều náo động. Trong bí cảnh Thập Nhị Thiên, chìa khóa mở ra Xạ Thủ Cung! Chỉ cần nắm giữ chìa khóa mở ra Thập Nhị Cung, thì căn bản không cần đi lối vào bí cảnh, đến gần là có thể trực tiếp tiến vào. Bởi vậy, Giang gia chiêu con rể này, tương đương với việc đưa ra một suất, lại thêm bí bảo trong Xạ Thủ Cung! Ngươi nói tin tức này không đáng náo động toàn bộ Bắc Vực sao?
Trong bí cảnh Thập Nhị Thiên, linh khí dồi dào, tu luyện một ngày bên trong tương đương với mấy chục thậm chí hơn trăm ngày bên ngoài. Hơn nữa, trăm năm hoàn toàn tách biệt với thế gian, linh khí dồi dào, có thể thai nghén ra bao nhiêu linh dược? Chỉ hai điểm này đã cực kỳ hấp dẫn, huống chi còn có chìa khóa mở Xạ Thủ Cung. Trong truyền thuyết, không biết bao nhiêu năm trước, có một người may mắn mở ra Bạch Dương Cung, thu được truyền thừa trong đó, cuối cùng thành cường giả Thiên Nhân Cảnh. Dù khi đó hoàn cảnh thiên địa quá tệ, không thể vượt qua Phá Hư Cảnh, nhưng hiện tại võ đạo hưng thịnh, Trung Châu cũng có vài vị Phá Hư Cảnh tọa trấn, sau khi được Xạ Thủ Cung truyền thừa, tất nhiên có thể bước vào Phá Hư Cảnh! Vào Phá Hư, liền có hy vọng thành Thần.
Toàn bộ Bắc Vực đều náo động vì điều này, rất nhiều người thậm chí muốn cướp trắng trợn, nhưng suy nghĩ một chút, hiện tại có bao nhiêu người muốn có được chiếc chìa khóa đó, ai ra tay trước sẽ thành chim đầu đàn. Mọi người đều muốn, liền biến thành cục diện không ai dám tùy tiện ra tay, dù sao Cực Dương Thành còn có Bắc Đan Các, Linh Bảo Các tọa trấn, ai dám xằng bậy? Ngươi muốn cướp chìa khóa, chẳng phải tự chui đầu vào lưới, để đám người kia vây công sao? Hơn nữa, ngay cả Bán Nguyệt Tông, Huyết Viêm Cốc cũng chưa chắc dám đối đầu trực diện với Hiệp hội Đan Sư, Linh Bảo Các. Ngược lại Giang gia muốn lấy chìa khóa ra, vậy thì đánh lôi đài đi. Tuy nhiên, luận võ chiêu thân đương nhiên có hạn chế, Giang gia nói rõ, ít nhất phải dưới bốn mươi tuổi, những lão gia gia không nên đến tham gia náo nhiệt. Luận võ tổng cộng ba ngày, nửa đêm ba ngày sau, người còn đứng trên lôi đài sẽ là rể hiền của Giang gia. Lăng Hàn nghe nói, trong lòng tự nhiên vui vẻ. Hắn vốn đang rầu rĩ không biết kiếm suất ở đâu, cái này chẳng phải đặt ngay trước mắt sao, hơn nữa còn tặng kèm một kho báu trong Xạ Thủ Cung. Chỉ có điều phiền phức là hắn không muốn cưới Giang Nhạc Huyên chút nào. Hắn có ý để Tàn Dạ, hoặc Chu Vô Cửu lên, nhưng thực lực của họ... Ai! Hổ Nữu thì vô tư, nhưng vấn đề là, cho dù nàng là nam, thì cũng quá nhỏ chứ?
Giang gia cam nguyện lấy chìa khóa mở Xạ Thủ Cung ra, là vì Giang gia một đời không bằng một đời, sắp không thể trụ vững ở Cực Dương Thành nữa. Dù cho tộc nhân cầm chìa khóa tiến vào bí cảnh Thập Nhị Thiên, cũng sẽ bị người khác ăn tươi nuốt sống vì thực lực quá thấp. Bởi vậy, họ quyết định liều một phen, chiêu một con rể mạnh nhất, dựa vào con rể này để Giang gia vươn mình. Ngươi nghĩ xem, hiện tại Thiên Kiêu bảng vừa kết thúc, con rể mạnh nhất này chắc chắn là người trên Thiên Kiêu bảng, vốn đã tràn đầy tiềm lực, lại thêm truyền thừa của Xạ Thủ Cung, tương lai hầu như có thể khẳng định là Phá Hư Cảnh. Mà nếu như nơi nào nhảy ra một thiên tài giết hết toàn bộ người trên Thiên Kiêu bảng, vậy thì càng tốt, chứng tỏ càng mạnh hơn! Tóm lại, dù Giang gia đi một nước cờ hiểm, nhưng cũng là cơ hội cuối cùng để họ vươn mình. Luận võ chọn rể sẽ diễn ra sau ba ngày.
Lăng Hàn thở dài, dù bên cạnh có bốn nhân vật trên Thiên Kiêu bảng, nhưng không ai có thể dùng, chỉ có thể hắn tự mình ra tay. Hắn bắt đầu xung kích Thần Thai. Lần luận võ này, không chỉ cao thủ nam tính trên Thiên Kiêu bảng sẽ xuất chiến, ngay cả thiên tài vừa xuống bảng cũng có tư cách, dưới bốn mươi tuổi, tráng niên phù hợp điều kiện có rất nhiều. Vũ Côn Lôn, Tào Thiên Dật, Bạch Hoà Thuận, những thiên tài lần trước, thậm chí giới trước nữa đều có tư cách xuất chiến. Cũng may là Sinh Hoa Cảnh quá khó vượt qua, dù thiên tài trên bảng cũng cần tích lũy hai mươi, ba mươi năm mới có thể đột phá. Ví dụ như Ngạo Phong, lúc còn trẻ hắn tự nhiên cũng vào Thiên Kiêu bảng, nhưng gần đây mới đột phá Sinh Hoa, siêu phàm thoát tục, há lại đơn giản như vậy? Từ điểm đó mà nói, Yêu Hồi Nguyệt quả thực trâu bò, võ đạo ở Trung Châu cũng cực kỳ hưng thịnh, có người nói Yêu Hồi Nguyệt cũng không phải cường giả trẻ tuổi duy nhất của Trung Châu, có mấy tồn tại địa vị ngang hắn. Chỉ cần Sinh Hoa Cảnh không ra, Lăng Hàn bước vào Thần Thai, ở cảnh giới này còn ai là đối thủ của hắn? Thậm chí hắn còn có thể có một lần cơ hội Hắc Tháp quán lực, thật sự muốn đối phó Sinh Hoa, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không phải là không có tư cách.
Hắn tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu bế quan khổ tu. Bên cạnh hắn, xếp đầy các loại đan dược. Sau khi trở lại Cực Dương Thành, mỗi ngày hắn đều luyện đan, một là kiếm tiền, hai là chuẩn bị xung kích Thần Thai. Bước đi này là dựng Thông Thiên Thần Thai trong Linh Hải, cần sức mạnh vô tận để hỗ trợ, bởi vậy đương nhiên phải chuẩn bị kỹ càng lượng lớn đan dược, và lượng lớn nguyên tinh. Người khác đột phá Thần Thai có thể cần mười mấy ngày thậm chí một tháng, nhưng Lăng Hàn chỉ định dùng một ngày để hoàn thành. Hắn ngồi xuống, thả ra áp chế, nhất thời, trong Linh Hải dựng lên cuồng triều, ầm ầm ầm, chấn động không ngừng.
Lăng Hàn ở Linh Hải Cảnh đã tu đến hoàn mỹ, đan điền mở rộng đến cực hạn, Linh Hải cũng như thế, nguyên lực thuần túy, không có một tia tạp chất. Trong trạng thái này, cho dù hắn không chủ động vận chuyển, chỉ thả ra áp chế, trong Linh Hải sẽ tự động dựng Thần Thai, có thể thấy được hắn áp chế tàn nhẫn bao nhiêu. Oanh... nguyên lực ngưng tụ, Ngũ Sắc Thần Quang hiện ra, hình thành một căn cơ cực kỳ thô to, vững vàng đâm vào trong Linh Hải, sau đó hình thành cái thứ hai, cái thứ ba, căn cơ Thần Thai đang nhanh chóng dựng lên. Không phải một tòa, mà là hai tòa. Trên dưới hai cái Linh Hải đều dựng căn cơ Thần Thai, ầm ầm ầm, trong cơ thể hắn vang động như hoàng chung đại lữ, đám người Lưu Vũ Đồng không ai không như nghe đạo, dồn dập ngồi xuống, tiến vào trạng thái minh tưởng.
Đáp Thần Thai, Thông Thiên Địa, đây là một quá trình Thiên Nhân giao cảm, trong cơ thể có Đạo âm truyền lực, có thể giúp võ giả khác ngộ đạo, bởi vậy Lăng Hàn để bọn người Lưu Vũ Đồng ở lại trong Hắc Tháp, để họ "dính" quang của hắn. Chỉ có Hổ Nữu ngồi bất định, cầm một miếng thịt gặm, nàng là tiểu quái vật, tu luyện chỉ cần dựa vào ăn, lĩnh ngộ là cái gì, có thể ăn sao? Trong Linh Hải của Lăng Hàn, cuồng triều mãnh liệt, cao tới ngàn trượng, tứ loạn cuồng đập, tựa hồ muốn đánh tan Linh Hải. Xung kích đại cảnh giới tự nhiên là có nguy hiểm, Linh Hải cuồng triều chính là một loại, nếu như đánh tan Linh Hải, nguyên lực hoàn toàn tiết ra, vậy đừng nói tiến vào Thần Thai, thậm chí tu vi còn rút lui về Dũng Tuyền. Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, đây là chút lòng thành, hắn nện cảnh giới quá hoàn mỹ, Linh Hải vững chắc, căn bản không sợ bão táp như vậy.
Ngược lại, Thần Thai của hắn dựng càng lúc càng nhanh. Nếu có Thần Thai Cảnh khác có thể nhìn thấy Thần Thai trong thức hải của hắn, nhất định sẽ kinh ngạc đến rớt tròng mắt. Này cũng quá lớn rồi đó! Thần Thai của Lăng Hàn hầu như chiếm cứ một phần ba Linh Hải! Thần Thai của người khác lớn bao nhiêu, Lăng Hàn không rõ ràng, nhưng hắn biết Thần Thai kiếp trước của mình chỉ chiếm một phần trăm Linh Hải. Có thể thấy được, đời này hắn mài giũa cảnh giới đến trình độ kinh người cỡ nào. Căn cơ Thần Thai từng bước dựng hình, từ đáy biển thăng lên, xâm chiếm ra mặt biển đại khái ngoài ngàn mét, mới hoàn toàn đình chỉ lại. Thần Thai tầng một! Sau này, hắn dựng chín tầng Thần Thai, liền đạt đến Thần Thai tầng chín, sau đó Thần Thai tràn ra tiên hoa, liền có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh.
Hắn mở hai mắt ra, ánh mắt óng ánh, mà trong mắt phải càng có cảnh tượng từng viên đại tinh từ hình thành đến chết đi, sau đó quy về bình tĩnh, Hắc Tháp nhẹ chấn, thể phách của Lăng Hàn phát quang, hình thành vô số mạch văn. Thiết Bì Thể! Lăng Hàn khiếp sợ, hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh đã sớm vượt qua Nham Thạch Thể, nhưng cách tầng thứ ba Thiết Bì Thể còn có một đoạn, tuyệt đối không ngờ, thời điểm đột phá Thần Thai Cảnh, lại để thể phách của hắn cũng tăng lên một đoạn. Thiên Vận Thạch. Lăng Hàn thầm nói, cũng chỉ có Thiên Vận Thạch mới có tác dụng như vậy. Trước luyện hóa Thiên Vận Thạch, chỗ tốt gì hắn cũng không có được, nhưng tinh hoa thiên địa trầm tích ở trong cơ thể hắn, đồng thời, Hắc Tháp quán lực cũng cải tạo thân thể, lúc đột phá đại cảnh giới sẽ hoàn toàn bạo phát ra. Hai người hợp nhất, để Bất Diệt Thiên Kinh bước vào Thiết Bì Cảnh! Hiện tại thể phách của hắn có thể so với tài liệu chú khí cùng cảnh giới, điều này nghĩa là hắn có thể lấy thân thể đối cứng Linh khí mà không hỏng. Mặt khác, Bất Diệt Chân Dịch cũng đạt đến sáu giọt, tăng thêm năng lực tự vệ của hắn. Không tồi không tồi. Lăng Hàn tràn ra một nụ cười, hắn đang định dịch dung thành Hàn Lâm tham gia luận võ chọn rể, hiện tại thể phách đạt đến Thiết Bì Cảnh, hắn liền không cần lo lắng không có loại Linh khí quyền sáo tiện tay, mà có thể dùng nắm đấm đi chọi cứng với Linh khí. "Hiện tại sức chiến đấu của ta... Đạt đến bao nhiêu tinh?" Hắn lẩm bẩm nói. Trước đột phá, sức chiến đấu của hắn khoảng Thần Thai mười một tinh, sau khi đột phá, coi như Thần Thai Cảnh vượt cấp chiến đấu khó khăn một chút, nhưng thêm năm tinh là chí ít? Hơn nữa, tác dụng của Thiên Vận Thạch phát huy, làm sao cũng có thể lại tăng năm tinh. Thần Thai hai mươi tinh, đó là chí ít. Nhưng hai mươi tinh là cực hạn của một cảnh giới, không có khái niệm hai mươi mốt tinh, hai mươi hai tinh, vì lẽ đó thời điểm Lăng Hàn ở Linh Hải tầng chín, trực tiếp tăng đến Thần Thai mười một tinh. Mà Sinh Hoa Cảnh siêu phàm thoát tục, tuyệt đối không phải Thần Thai Cảnh có thể với tới, vậy thì tạo thành một hiện tượng quái lạ, Lăng Hàn tuyệt không có sức chiến đấu của Sinh Hoa Cảnh, rồi lại vượt qua cực hạn của Thần Thai cảnh! Mà cái này, vẻn vẹn là sức chiến đấu của hắn ở Thần Thai tầng một.