Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Hàn, với nụ cười thoảng trên môi, buông lời cảm tạ đầy ẩn ý. Long thiếu, vẫn còn đang đắc ý vì nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng, bỗng chốc thấy mắt tối sầm. "Oành!" Một tiếng động vang dội, mặt hắn đã úp thẳng xuống bàn, dưới lực va chạm kinh hoàng, chiếc bàn tan tác thành từng mảnh, thức ăn văng tung tóe, dính đầy mặt mũi hắn. "Lớn mật!" Bốn tên tùy tùng đồng loạt gầm lên, lao tới túm Lăng Hàn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, bốn tiếng "oành" liên tiếp vang lên. Bốn tên tùy tùng ôm ngực, mặt cắt không còn giọt máu, ngã vật xuống đất, cảm giác tức ngực khó tả.
Quý Đức Dung, như một con mãnh hổ thoát lồng, lao tới, trút hết nỗi uất ức mười ngày qua lên đám tùy tùng bằng những cú đấm đá không thương tiếc. Hắn, một cao thủ Thần Thai Cảnh, bị phong ấn tu vi, bị một kẻ tầm thường sỉ nhục, nỗi nhục nhã ấy giờ đây được giải tỏa. Thủy Cô Thành tuy không kích động như Quý Đức Dung, nhưng sắc mặt cũng không khá hơn là bao. Lăng Hàn phẩy tay, giải trừ cấm chế cho Quý Đức Dung và Thủy Cô Thành. "Xem ra mười ngày qua các ngươi biểu hiện không tệ, món nợ cũ coi như xóa bỏ." Hai người ngỡ ngàng, cảm nhận nguyên lực cuồn cuộn trở lại, như vừa tỉnh mộng. Mười ngày làm người phàm đã cho họ những trải nghiệm sâu sắc, một sự giác ngộ mới trên con đường võ đạo.
Long thiếu lồm cồm bò dậy, mép còn dính cọng rau, mặt đầy canh, đôi mắt sục sôi phẫn nộ. "Khốn kiếp, dám làm tổn thương ta? Ngươi có biết ta là ai không?" Lăng Hàn cười khẩy, "Nghe giọng điệu này, ta đoán ngươi có một ca ca, hay một lão tử rất lợi hại?" Long thiếu ngạo nghễ đáp: "Sai rồi! Ta có một tỷ tỷ cực kỳ lợi hại!" "Đùng!" Một cái tát giáng xuống, Long thiếu lại bay vèo ra đất. "Đúng là đồ ngu ngốc," Lăng Hàn lắc đầu. Quý Đức Dung nhìn tên thiếu niên kia, ánh mắt tóe lửa: "Hàn thiếu, giao tên tiểu tử này cho ta giải quyết được không?" Hắn liếm môi, đôi mắt rực cháy. Tên này chỉ là Dũng Tuyền tầng bảy, mà dám sỉ nhục hắn, mối thù này không thể không báo! "Các ngươi dám!" Long thiếu gào lên, "Tỷ tỷ ta là Chư Toàn Nhi!" Quý Đức Dung và Thủy Cô Thành kinh hãi. Chư Toàn Nhi, mỹ nhân tuyệt sắc, thiên tài số một Bắc Vực, người mà không ai dám đắc tội. "Oành!" Lăng Hàn lại tát bay hắn. "Kêu la cái gì, mau bồi thường tiền!" Lăng Hàn lạnh lùng. Long thiếu ngớ người, "Bồi thường tiền gì?" Hắn rõ ràng là nạn nhân mà! "Ngươi làm hỏng bàn trong tửu lâu của ta, không bồi thường sao?" Lăng Hàn nói như rồng rống. "Rõ ràng là ngươi đập đầu ta vào bàn!" Long thiếu run rẩy. "Oành!" Hắn lại bị đập xuống sàn, tạo thành một cái lỗ thủng. "To gan! Còn dám làm hỏng sàn nhà của ta!" Lăng Hàn uy nghiêm quát. Long thiếu oan ức đến cực điểm, rõ ràng hắn bị đánh, tại sao lại phải chịu tội? Nhưng sau mấy lần bị đập, hắn hiểu ra, Lăng Hàn còn bá đạo, hung hăng và vô lý hơn hắn gấp bội. Kẻ ngang ngược nhất sợ kẻ ngang ngược hơn. "Ta bồi!" Hắn ngoan ngoãn nói. Lăng Hàn giật lấy không gian giới chỉ của hắn, xóa bỏ thần thức, quét qua, bên trong có mấy nghìn nguyên tinh. Hắn cười: "Cũng tạm được, ta không chê ít." "Ngươi đúng là cướp đoạt!" Long thiếu uất ức. Lăng Hàn trừng mắt. Long thiếu vội vàng lắc đầu: "Nên! Nên!" "Ngươi có thể cút." Lăng Hàn vung tay, Long thiếu và bốn tùy tùng bị ném ra ngoài. "Chờ đấy, ta nhất định sẽ quay lại!" Long thiếu chạy xa, buông một lời đe dọa sáo rỗng rồi ba chân bốn cẳng chạy mất. Lăng Hàn bật cười, đúng là đồ nhị thế tổ, chỉ biết mượn oai hùm.
"Lăng Hàn, hai mươi ngày nữa Thiên Kiêu chiến gặp lại, ta nhất định sẽ không thua ngươi!" Thủy Cô Thành lạnh lùng tuyên bố. Hắn tin rằng mình sẽ thắng Lăng Hàn khi không được dùng Linh khí, vì Ma Sinh Kiếm là lợi thế duy nhất của Lăng Hàn. Lăng Hàn chẳng buồn giải thích, phẩy tay, nghĩ bụng đến lúc đó cứ để Hổ Nữu "chà đạp" hắn một trận. Quý Đức Dung cũng nhanh chóng rời đi, mười ngày bị Lăng Hàn hành hạ đã khiến hắn kiêng dè tên ác ma này. Chư Long Tinh, em trai của Chư Toàn Nhi, dù có chút thiên phú nhưng ham chơi, nên chỉ ở Dũng Tuyền tầng bảy. Hắn không cam chịu, lập tức đi tìm Lưu Khải Nguyên. Tại Thính Vũ Lâu, Lưu Khải Nguyên đón tiếp hắn nồng hậu. "Khải Nguyên ca, hôm nay đệ bị người bắt nạt." Long Tinh kể lể. "Cái gì? Ở Cực Dương Thành này còn có kẻ dám bắt nạt huynh đệ của Lưu Khải Nguyên ta? Nói đi, ta sẽ chém đầu chó của hắn!" Lưu Khải Nguyên vỗ ngực. "Tên kia gọi Lăng Hàn." Lưu Khải Nguyên "khặc khặc" ho khan, phun rượu thẳng vào mặt Long Tinh. "Sẽ không phải Lăng Hàn ở Bất Lãng tửu lâu chứ?" "Chính là hắn!" "Phốc!" Lưu Khải Nguyên lại phun rượu vào mặt Long Tinh. "Ngươi cố ý đúng không?" Long Tinh thầm nghĩ. "Tuyệt đối đừng trêu chọc tên đó!" Lưu Khải Nguyên nghiêm nghị. "Ngay cả ngươi, ta, ngay cả tỷ tỷ ngươi hay ông nội ta cũng không làm gì được hắn!" Lưu Khải Nguyên lắc đầu. "Sao có thể!" "Hắn là Đan sư Địa Cấp!" Lưu Khải Nguyên tiết lộ. Long Tinh phun ra, lần này trúng mặt Lưu Khải Nguyên. "Đan sư Địa Cấp? Một thiếu niên chưa tới hai mươi?" Hắn không thể tin. Lưu Khải Nguyên u oán, nhưng không tiện trách cứ. "Nghe ta khuyên, đừng động vào hắn. Ta từng đắc tội hắn, suýt bị gia gia đánh chết." "Khải Nguyên ca, ngươi là hậu duệ duy nhất của Lưu gia mà!" Long Tinh kinh hãi. "Hắn còn trẻ đã là Đan sư Địa Cấp, tương lai có thể là Thiên Cấp. Ông nội ta sao có thể không nể mặt?" Long Tinh chợt nghĩ, tỷ tỷ hắn đang tìm Đan sư Thiên Cấp. Nếu Lăng Hàn thành Thiên Cấp, có khi còn thành anh rể hắn. "Cảm ơn Khải Nguyên ca, ta suýt gây đại họa!" Hắn thở phào.
Thiên Kiêu Chiến càng gần, cao thủ trẻ tuổi càng đổ về Cực Dương Thành. Những cuộc xích mích nhỏ nổ ra khắp nơi, nhưng Bất Lãng tửu lâu lại bình yên vô sự. Hai cao thủ trên Thiên Kiêu bảng từng làm việc ở đó, lại thêm chuyện Chư Long Tinh bị Lăng Hàn "dạy dỗ" mà Chư Toàn Nhi không hề ra mặt, đủ chứng tỏ hậu trường của chủ tửu lâu cứng đến mức nào. Hai mươi ngày trôi qua, Thiên Kiêu Chiến sắp khai màn. Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn kết thúc đặc huấn cho Lưu Vũ Đồng và đồng đội. Một tháng địa ngục, họ giờ đây toát ra khí thế đáng sợ. Tàn Dạ và Quảng Nguyên đạt Linh Hải tầng chín, Lưu Vũ Đồng tầng tám, Chu Vô Cửu tầng bảy. Lăng Hàn dùng kim châm độ huyệt, kích phát tiềm lực của họ, đẩy nhanh tu vi, dù phải đánh đổi tốc độ tu luyện sau này. Lăng Hàn và Hổ Nữu vẫn ở Linh Hải tầng chín đỉnh phong, Lăng Hàn cần thêm vài ngày để đột phá Thần Thai.
Sáng hôm sau, tại đại đấu thú trường của Linh Bảo Các, nơi được xây dựng đặc biệt cho Thiên Kiêu Chiến, có thể chứa hai mươi vạn khán giả. Bước đầu là báo danh, giới hạn dưới ba mươi tuổi. Bước hai là kiểm tra sức chiến đấu bằng bia đá. 200 người sẽ tiến vào vòng hai. "Này, các ngươi thấy không, vừa nãy có một quái thai, Linh Hải tầng chín, nhưng sức chiến đấu tới hai mươi tinh, suýt nữa đạt tới Thần Thai Cảnh!" "Khuất Tu Trúc, rất thần bí." "Sử An Bình, Thần Thai tầng một, mười hai tinh, đến từ hải ngoại!" Mọi người xôn xao bàn tán về những tân tú xuất hiện.
Lăng Hàn cùng đoàn người đang xếp hàng thì thấy Cố Phong Hoa, Trì Hoa Lan, Lâm Hương Cần. Nửa năm trôi qua, họ đều đạt Linh Hải tầng chín, nhưng chưa đột phá Thần Thai để củng cố cảnh giới. "Đã lâu không gặp!" Lăng Hàn chắp tay. Mọi người tán gẫu về Vũ Hoàng, Yêu Hồi Nguyệt. "Làm người phải như Yêu Hồi Nguyệt, sau này ta làm thiên hạ đệ nhị thương đi," Hứa Văn Thông cười nói. "Lăng đại sư cũng vậy, thành Đan sư Địa Cấp chẳng phải diệu chiếu thiên hạ sao?" Lâm Hương Cần cười khẽ, mị thái trời sinh. "Tên này và Yêu Hồi Nguyệt đều biến thái, một võ đạo, một đan đạo," Cố Phong Hoa cảm thán. Trì Hoa Lan nghiêm mặt: "Thiên phú võ đạo của Lăng đại sư cũng không kém!" Mọi người ngớ người, đúng vậy, Lăng Hàn ở Dũng Tuyền đã chém Linh Hải, giờ Linh Hải tầng chín, chẳng phải có thể chém Thần Thai sao? "Các ngươi yên tâm, ta sẽ không tham gia Thiên Kiêu hội này," Lăng Hàn cười. "Hù chết ta, nếu ngươi tham gia, nhất định sẽ cướp mất một suất, nói không chừng ta bị loại," Cố Phong Hoa vỗ ngực thở phào. "Lăng đại sư không lọt mắt Thiên Kiêu bảng này sao?" Lâm Hương Cần lại đưa mắt mị hoặc. "Ha ha, khẩu khí lớn thật!" Một người ôm ngực, vẻ coi thường. "Huyết Viêm Cốc Điêu Văn Đức chính là ta, nếu các ngươi không phục, ta sẽ đánh nổ từng người các ngươi!" Huyết Viêm Cốc, một trong tứ đại thế lực mạnh nhất Bắc Vực. Lăng Hàn phẩy tay: "Không cần chấp nhặt với loại tiểu lâu la này." Cố Phong Hoa và đồng đội gật đầu, khiến sắc mặt Điêu Văn Đức xanh mét. Hắn thầm nghĩ, chờ xem sức chiến đấu của ta sẽ dọa các ngươi thế nào!
"Đến phiên Ngạo gia thất tử!" Tiếng reo hò vang lên. Ngạo Tinh Lai, Ngạo Nguyên Vĩ đã là Thần Thai Cảnh, tự động vào vòng hai. Ngạo Kiên Thành, dù là lão Thất, cũng đã bước vào Thần Thai. Ngạo Nguyên Vĩ cầm trường đao, ngưng thần tĩnh khí ba hơi thở, chém ra bảy đạo đao khí. "Ong ong ong..." Ký tự hàng thứ năm sáng lên, năm tinh! Thần Thai ngũ tinh! "Không hổ là Ngạo gia lão nhị!" Mọi người thán phục. Ngạo Tinh Lai cười kiêu ngạo, rút kiếm, không chút chuẩn bị, tiện tay chém ra. "Ong ong ong..." Ký tự hàng thứ năm cũng sáng lên, năm tinh! Nhưng sự khác biệt rõ rệt, một người chuẩn bị kỹ lưỡng, một người tùy ý. Ngạo Nguyên Vĩ và các huynh đệ khác sắc mặt âm trầm.
"Ồ, Vũ Côn Lôn!" Đám đông xôn xao. Một nam tử thân thể như ngọc, khí thế mạnh mẽ xuất hiện. Bên cạnh hắn là một mỹ nhân tuyệt sắc, Hoa Ánh Hạm, dáng người thon dài, yêu kiều thướt tha, khí thế còn lấn át cả Vũ Côn Lôn. "Cô gái này là ai? Đẹp quá!" "Không kém Chư tiên tử chứ?" "Ta nhổ vào! Ngươi chưa thấy Chư tiên tử thôi, thấy rồi thì nhìn nữ nhân khác đều xấu như heo!" Hoa Ánh Hạm nghe vậy, mặt càng lúc càng lạnh. Nàng thầm oán hận: "Chư Toàn Nhi, Thiên Kiêu chiến ta sẽ khắc mặt ngươi thành hoa!" Vũ Côn Lôn, tu vi Thần Thai tầng chín, là số một Thiên Kiêu bảng kỳ trước. Hắn cùng Hoa Ánh Hạm bước đến. "Không ngại ta tới trước chứ?" "Không ngại!" Hắn cười nói. "Sư muội, xin mời." Hoa Ánh Hạm gật đầu, rút kiếm, ngưng thần tĩnh khí, mắt hạnh phát sáng. Vài hơi thở sau, nàng phi thân, chém ra một kiếm. "Oanh!" Vô số kim quang lấp lánh. "Oanh!" Ký tự hàng thứ năm sáng lên, mười ba tinh! Thần Thai mười ba tinh! "Tê..." Mọi người kinh ngạc, lại một hắc mã! Hoa Ánh Hạm cười ngạo nghễ, nàng muốn kéo Chư Toàn Nhi xuống. Vũ Côn Lôn cũng thử, một kiếm chém ra, mười tám tinh Thần Thai! Cả trường kinh hãi, đây là sức chiến đấu mạnh nhất hiện tại! Không hổ là số một Thiên Kiêu bảng kỳ trước.
Tiếp theo là nhóm Lăng Hàn. Chu Vô Cửu bước lên, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, chém ra một kiếm. Ký tự hàng thứ tư sáng lên, Linh Hải mười lăm tinh! "Qua ải!" Chu Vô Cửu mừng rỡ, một năm trước hắn chỉ là đệ tử vô danh, giờ có thể đứng trên sân khấu Thiên Kiêu chiến. Hắn liếc nhìn Lăng Hàn, cúi mình, lòng tràn ngập biết ơn. Điêu Văn Đức đổ mồ hôi lạnh, hắn cũng Linh Hải tầng chín nhưng chỉ mười bốn tinh. Tàn Dạ là người thứ hai. "Cái gì, tàn phế cũng đến?" "Thiên Kiêu bảng chứ không phải Thiên Tàn bảng!" Tiếng cười cay nghiệt vang lên. Tàn Dạ không tức giận, cầm trường đao, chém ra một đao. "Ong ong ong..." Linh Hải mười lăm tinh! Thành tích ngang Chu Vô Cửu. Tàn Dạ cũng cúi mình trước Lăng Hàn. Những kẻ châm chọc Tàn Dạ lập tức tái mặt, lo sợ đắc tội một Sinh Hoa Cảnh tương lai. Điêu Văn Đức mặt xám ngắt.
Biểu hiện xuất sắc thu hút sự ngưỡng mộ. Tàn Dạ, Chu Vô Cửu vừa xong, đã có nhiều mỹ nữ đưa mắt đưa tình. Lưu Vũ Đồng bước ra, áo trắng tinh khôi, thanh lệ như tiên, khiến bốn phía ngẩn ngơ. Nàng cũng dùng Tứ Quý Kiếm Pháp, chém về bia đá. Linh Hải hai mươi tinh! Tiếng kinh hô nổi lên, lại một yêu nghiệt Linh Hải hai mươi tinh! Hơn nữa còn mỹ lệ đến vậy. Các cao thủ trên bảng cũng chú ý, một nữ tử như vậy là lương phối hiếm có. Lưu Vũ Đồng vén áo thi lễ với Lăng Hàn, rồi điền tư liệu. Mọi người kinh ngạc, ba người có tư cách lên bảng đều hành lễ với Lăng Hàn, hắn rốt cuộc là ai? Mặt Điêu Văn Đức co giật.
"Đến phiên Nữu!" Hổ Nữu từ người Lăng Hàn nhảy xuống, chạy ra. Nửa số người bật cười, đùa gì thế, một tiểu cô nương năm sáu tuổi cũng đòi tham gia? "Tiểu cô nương, đây không phải chỗ chơi, mau về đi." Người phụ trách báo danh ôn tồn nói. Hổ Nữu bất mãn, chống nạnh: "Tại sao không cho Nữu chơi?" "Đây thật sự không phải chỗ chơi đùa của ngươi!" Người kia đổ mồ hôi lạnh. Mọi người cười vui vẻ trước vẻ ngây thơ của Hổ Nữu. "Không cho cười!" Hổ Nữu không vui, đấm vào bia đá. "Ong ong ong..." Ký tự hàng thứ tư sáng lên. Hai mươi tinh! Cả trường lặng như tờ. Ta sát, sức chiến đấu Linh Hải hai mươi tinh, một tiểu cô nương năm sáu tuổi? Mọi người đều vuốt mặt, cằm suýt rớt. "Nữu Nữu, còn có thể thử lại hai lần." Lăng Hàn cười nói. "Hì hì!" Hổ Nữu cười, hóa quyền thành trảo, quật vào bia đá. Lần này, ký tự hàng thứ tư không sáng, mà hàng thứ năm sáng lên, hai tinh! Thần Thai nhị tinh! "Phốc! Phốc! Phốc!" Mọi người đều phun ra. Tiểu nha đầu tùy ý một trảo, có sức chiến đấu Thần Thai nhị tinh? Trời ơi, quái thai từ đâu ra thế này! "Qua, qua ải, mời điền tư liệu." Người phụ trách run giọng nói. Hổ Nữu vẫn chưa chơi đủ, tức giận vì bia đá chưa nát. Nàng nhào tới, há miệng nhỏ gặm lấy bia đá. "Ta sát!" Tất cả đều không biết nên có vẻ mặt gì. Vù, theo Hổ Nữu cắn xuống, ký tự hàng thứ năm sáng lên, ba, bốn, năm... hai mươi ký tự toàn bộ phát sáng, rồi ảm đạm, ký tự hàng thứ sáu bắt đầu sáng. Trời đất ơi! Mọi người cảm thấy heo bay trên trời, thế giới này nhất định sẽ sụp đổ! Mười tám, mười chín, hai mươi! Bia đá ngừng thay đổi, hình ảnh dừng ở hàng thứ sáu. Sinh Hoa, hai mươi tinh! Khóe miệng mọi người co giật, nếu bị tiểu nha đầu này cắn một cái... ngay cả Sinh Hoa Cảnh cũng vô dụng! Vũ Côn Lôn, Ngạo Tinh Lai, Chư Toàn Nhi, Hoa Ánh Hạm... tất cả đều câm nín. Các lão quái vật tọa trấn da mặt co giật, cảm giác đau "bi" nhàn nhạt. Lực sát thương của Hổ Nữu khiến họ kiêng dè. Lăng Hàn cười thầm, miệng Hổ Nữu có thể cắn xuyên phòng ngự của yêu thú vương giả Sinh Hoa tầng chín mà. "Xong!" Hổ Nữu quay đầu lại nhìn Lăng Hàn, cười duyên.