Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Hàn không hề miễn cưỡng Lý Tư Thiền luyện hóa Thiên Vận Thạch, bởi với hắn, nàng không cần thì cứ để đó, vật báu như vậy luôn có giá trị không tưởng. Hắn lại tìm đến Linh Bảo Các, hỏi thăm tung tích Cửu Diệp Hắc Linh Chi. Tin tức từ Ân Hồng khiến hắn mừng rỡ: Linh dược quý hiếm cấp bảy này có thể sẽ về tay trong vòng một hai tháng tới. Dù sao, Ân Hồng cũng chỉ là ái nữ của Các chủ Bắc Vực, tài nguyên trong tay có hạn, việc tìm kiếm linh dược đỉnh cấp cần thời gian. Chờ đợi một chút cũng chẳng sao, hơn nữa, một tháng nữa chính là lúc Thiên Kiêu Bảng Bắc Vực khai mở, dù không hứng thú tham gia, Lăng Hàn vẫn muốn xem các thiên kiêu hiện tại đạt đến trình độ nào.
"Còn trận pháp nào nữa không? Ta có thể dùng công pháp, võ kỹ để đổi." Lăng Hàn thản nhiên đề nghị. Ân Hồng liếc hắn, nửa đùa nửa thật: "Đừng có dùng cái giọng như trẻ con nói chuyện với ta!" Lăng Hàn bật cười, vung tay, mười bản võ kỹ Địa Cấp xuất hiện trên bàn. Ân Hồng kinh ngạc lật xem, hỏi: "Ngươi đi đâu mà trộm được nhiều võ kỹ thế?" "Ngươi không cần bận tâm, có đổi không?" Lăng Hàn cười đầy ẩn ý. Ân Hồng động lòng, nhưng vẫn nghi ngờ: "Không phải trước đó ta đã cho ngươi một quyển Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận sao?" "Học xong rồi." Lăng Hàn đáp gọn lỏn.
Ân Hồng suýt phun trà. Học xong rồi? Đùa gì thế! Đó là trận pháp cấp bốn, sao có thể trong vài tháng mà lĩnh hội? Trận đạo cần từng bước, từ trận văn cấp một đến cấp bốn, mỗi cấp đều tốn hàng năm trời. Nàng, một thiên tài trận đạo, cũng phải mất ba tháng để nắm giữ Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, mà đó là khi nàng đã có nền tảng vững chắc trận văn cấp bốn rồi. "Nói khoác!" Nàng không tin. Lăng Hàn chỉ mỉm cười, tung tay phải, bảy cây Tử Kim văn bổng hiện ra, trong thức hải hắn, Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận lập tức vận chuyển, sức mạnh đất trời tuôn trào, một con bạch xà linh động uốn lượn. "Cái gì!" Ân Hồng bật dậy, đôi mắt đẹp mở to, không thể tin được. "Ngươi... ngươi... ngươi quả thực là yêu quái!" Lăng Hàn trêu chọc: "Này, thân quen thì thân quen, nhưng ngươi mắng người như vậy, ta sẽ giận đấy." Ân Hồng vẫn còn ngỡ ngàng: "Ta tự cho mình là thiên tài trận đạo, nhưng so với ngươi, ta thật giống như phế vật." "Xác thực, ta là thiên tài." Lăng Hàn gật đầu khẳng định. Ân Hồng thở dài: "Ngươi không thể khiêm tốn một chút sao?" "Đây là sự thật, nếu ta khiêm tốn, đó là lập dị, mà lập dị là chuyện chỉ có tiện nhân mới làm." Lăng Hàn nghiêm túc đáp. Ân Hồng bật cười lớn, cười đến nỗi hoa run rẩy, không chút sợ hãi Lăng Hàn nhìn mình. Một lúc sau, nàng nghiêm mặt: "Với trình độ trận đạo của ngươi, một năm sau nói không chừng còn lợi hại hơn ta, có thể làm chủ tướng so đấu trận đạo." "Vậy thì thêm tiền!" Lăng Hàn lập tức đòi hỏi. Ân Hồng khinh thường liếc hắn: "Khen ngươi vài câu liền kiêu ngạo? Dù sao, bất kể là trận đạo, đan đạo hay võ đạo, mỗi lĩnh vực đều có thể cử ba người, lấy thành tích tốt nhất của một người để tính. Thành tựu của ngươi trên trận đạo càng cao, điểm trận đạo của chúng ta cũng sẽ càng cao." Nàng lấy ra một quyển cổ tịch cũ kỹ, đặt trước mặt Lăng Hàn. "Thiên Đô Lôi Cương Trận." Lăng Hàn lướt mắt qua bìa sách. "Trận pháp cấp năm!" Ân Hồng khẳng định, sắc mặt nghiêm nghị. "Đây là cấp độ cao nhất ta có được. Trận pháp cấp sáu ta chưa đủ tư cách học, mà dù có học cũng không thể truyền thụ cho ngươi, có quy định nghiêm ngặt." Lăng Hàn vui vẻ, uy lực của trận pháp cấp năm tương đương với Thần Thai Cảnh, mà hắn chỉ còn cách Thần Thai một bước. Trận pháp cấp bốn đã không còn đủ dùng nữa rồi. "Thành giao." Hắn cầm lấy bí tịch trận pháp liền rời đi. Ân Hồng bĩu môi, nàng đường đường là mỹ nữ tuyệt phẩm, trời sinh mị cốt, tiểu tử này lại mù quáng đến thế sao?
Sự tiến bộ thần tốc của Lăng Hàn trong trận đạo có liên quan đến thần thức Thiên Nhân Cảnh của kiếp trước, cùng với kinh nghiệm nghiên cứu trận pháp trong các di tích. Hắn lướt qua Thiên Đô Lôi Cương Trận, trận này có thể dẫn thiên lôi oanh kích, chia làm hai bộ: mẫu trận và tử trận. Mẫu trận cần bố trí 136 mắt trận, ngay cả Trận pháp sư cấp năm cũng khó mà điều khiển, chỉ có thể cố định tại một nơi, không phân địch ta. "Nơi này đúng là có thể bố trí, có thể chặn đối thủ cấp bậc Thần Thai Cảnh." Lăng Hàn lẩm bẩm, nhưng 136 mắt trận cần lượng vật liệu khổng lồ, tạm thời không thể thực hiện. May mắn có tử trận, uy lực nhỏ hơn nhưng chỉ cần 36 mắt trận, có thể di động và điều khiển linh hoạt như Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận. "Phải xuất huyết nhiều rồi! Cũng may, ba viên Sinh Cốt Đan bán được bảy ngàn nguyên tinh nhị tinh, cộng thêm mười mấy vạn nguyên tinh nhất tinh, đủ để mua." Lăng Hàn thở phào, trận đạo cũng tốn kém không kém đan đạo.
Đi trên đường, Lăng Hàn nhận thấy võ giả qua lại đông đúc hơn hẳn, Thiên Kiêu chiến sắp bắt đầu đã thu hút đông đảo người đến, kẻ tham chiến, người hóng chuyện. "Thủy Cô Thành, đánh với ta một trận!" Một tiếng gầm lớn vang lên. "Ngươi điên sao, đây là phố xá sầm uất, khai chiến ở đây sẽ chết bao nhiêu người? Chúng ta đều sẽ bị đuổi ra Cực Dương Thành!" Một giọng nói phẫn nộ đáp lại. "Bổn đại gia sinh chiến ý, mới mặc kệ nhiều như vậy, đến chiến!" Một bóng người tướng ngũ đoản nhảy vọt lên, vung cây búa tạ cao hơn cả thân mình. "Ngu ngốc!" Người còn lại cũng bay lên nóc nhà, nhanh chóng rời đi.
Thủy Cô Thành, người thứ hai mươi trên Thiên Kiêu Bảng năm ngoái, nay đã đạt Thần Thai tầng bốn, một tốc độ tu luyện kinh người nhờ sự hậu thuẫn của tông môn. Kẻ vừa khiêu chiến hắn, tướng ngũ đoản, chính là Quý Đức Dung, xếp hạng dưới Thủy Cô Thành, luôn bất mãn và tìm cách khiêu chiến. Lăng Hàn lắc đầu, nghĩ đến Tàn Dạ, Lưu Vũ Đồng, Chu Vô Cửu đang tràn đầy hùng tâm muốn tranh giành thứ hạng cao, nhưng với tình hình hiện tại, e là không có hy vọng.
Lăng Hàn bước đến tửu lâu, phát hiện một bên tường bị phá tan, đang sửa chữa. "Chuyện gì thế này?" Hắn nhíu mày. Chu Vô Cửu uể oải kể: "Vừa nãy có hai tên điên đánh nhau, một tên bị đánh bay, đập nát tường. May mà chỉ làm bị thương mấy hầu bàn, không có án mạng." Lăng Hàn nổi giận: "Có phải tên tướng ngũ đoản, cầm búa không?" "Phải." Chu Vô Cửu gật đầu, rồi ngạc nhiên hỏi: "Sao Hàn thiếu biết?" Lăng Hàn không đáp, quay người rời đi. "Hàn thiếu, ngươi đi đâu vậy?" Chu Vô Cửu vội vàng đuổi theo. "Tự nhiên là đi tìm hai tên khốn kiếp kia tính sổ, bắt bọn họ bồi thường!" Lăng Hàn mặt tối sầm. Chu Vô Cửu run giọng: "Hàn thiếu, hai người này là nhân vật trên Thiên Kiêu Bảng, đều là Thần Thai Cảnh, một người xếp hạng hai mươi, một người hai mươi mốt!" Hắn biết Lăng Hàn rất mạnh, nhưng dù sao cũng kém một đại cảnh giới, vả lại Thủy Cô Thành và Quý Đức Dung cũng là những kẻ có khả năng vượt cấp chiến đấu. "Vậy thì như thế nào, trước tiên đánh một trận, rồi kéo bọn họ về làm công một tháng!" Lăng Hàn không quay đầu lại. "Ngươi ở lại đây, tửu lâu phải có người trông coi." Lăng Hàn trầm giọng. "Vâng, vâng." Chu Vô Cửu gật đầu, chợt nghĩ Lăng Hàn là Đan sư Địa Cấp, trong lòng liền bình tĩnh lại.
Lăng Hàn nhanh chân đi, dò hỏi đường đi của hai kẻ gây sự. Hắn dễ dàng tìm đến nơi hai người vừa chiến đấu, nhưng họ đã rời đi. Lăng Hàn liền theo dấu tên "tướng ngũ đoản", đến trước một khách sạn. Hắn hét lớn: "Quý lùn, lăn ra đây cho ta!" Khách sạn đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Ai dám gọi tên thứ hai mươi mốt Thiên Kiêu Bảng là "Quý lùn"? Oành! Một cánh cửa sổ vỡ tan, tên tướng ngũ đoản nhảy ra, mang theo cây Đại Chủy Tử khổng lồ, chia đôi cả căn phòng. "Tên khốn kiếp nào, dám chọc Quý đại gia nhà ngươi?" Quý Đức Dung trợn mắt. Lăng Hàn tiến đến: "Ngươi cái ngu ngốc này, dám đánh hỏng tửu lâu của ta, ta đến bắt ngươi về làm phục vụ." "Ha ha ha ha!" Quý Đức Dung sững sờ, rồi cười lớn. Hắn không nghe lầm chứ, có người muốn bắt hắn làm hầu bàn? Hắn nhìn Lăng Hàn: "Ngươi rất thú vị, nhưng đừng đùa giỡn với Quý đại gia nhà ngươi!" "Đùa muội muội ngươi!" Lăng Hàn nhảy vọt tới, một cước đạp thẳng vào mặt Quý Đức Dung. "Lớn mật!" Quý Đức Dung giận dữ, định cho Lăng Hàn một bài học. Nhưng hắn lập tức biến sắc, cú đá của Lăng Hàn mang uy lực kinh khủng, khiến hắn cảm thấy sợ hãi. Đây thực sự là một thiếu niên Linh Hải tầng chín sao? Oành! Quý Đức Dung bị đá văng, cả đầu cắm xuống đất, ngất lịm. Toàn trường ngơ ngác. Cao thủ Thiên Kiêu Bảng bị một cước đá bất tỉnh? Nhiều người định tham gia Thiên Kiêu chiến lập tức nản chí. Má ơi, có quái vật như vậy tồn tại, còn tham gia làm gì?
"Thú vị!" Trong lầu ba khách sạn, Vũ Côn Lôn, người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng năm ngoái, nay đã ngoài ba mươi, không thể tham gia Thiên Kiêu chiến năm nay, mỉm cười. "Sư muội, người này sẽ là kình địch của ngươi ở Thiên Kiêu chiến đấy!" Hắn quay sang cô gái đứng cạnh, Hoa Ánh Hạm, thiên tài mới nổi của Đại Bi Tông, hai mươi hai tuổi đã đạt Thần Thai tầng ba. Nàng khinh thường nói: "Thứ nhất Quý Đức Dung bất cẩn, không ngờ một Linh Hải tầng chín lại có sức chiến đấu Thần Thai Cảnh. Thứ hai, sức chiến đấu của Quý Đức Dung cũng chỉ mười tinh."
Xa xa, Trầm Trung Thành siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt tràn ngập chiến ý nhìn Lăng Hàn. Một thiếu niên mập mạp trong đám đông lặng lẽ lấy đi không gian giới của một Thần Thai Cảnh trẻ tuổi, cười hì hì: "Hắc huynh đệ này của ta, tựa hồ càng ngày càng mạnh rồi!" Trên một tòa tháp cao khác, Nghiêm Thiên Chiếu xuất hiện, khí tức Thần Thai đỉnh phong, hai mắt lấp lánh hào quang xanh kỳ dị.
Lăng Hàn xách Quý Đức Dung lên, vung tay, Hấp Huyết Nguyên Kim hiện ra, trói chặt hai chân Quý Đức Dung, kéo lê đi. Mọi người run cầm cập, đó là cao thủ Thần Thai Cảnh, tương lai chắc chắn sẽ bước vào Sinh Hoa! Ai dám đối xử như kéo một con chó chết vậy? Lăng Hàn không bận tâm, hắn đã đắc tội với không ít Sinh Hoa Cảnh rồi, còn sợ một kẻ tương lai mới thành Sinh Hoa? Hắn muốn tìm Thủy Cô Thành, hai kẻ này làm hỏng tửu lâu, làm bị thương hầu bàn, vậy thì phải làm tiểu nhị cho hắn!
Quý Đức Dung còn chưa tỉnh, bị kéo lê vẫn không sao, dù sao Thần Thai Cảnh thân thể đã được rèn luyện. Lăng Hàn hỏi đường Thủy Cô Thành. Có người sợ phiền phức không dám nói, nhưng có kẻ thích hóng chuyện thì nhiệt tình chỉ dẫn, thậm chí còn dẫn đường. Thủy Cô Thành đang tiêu dao trong Thính Vũ Lâu. Lăng Hàn kéo cao thủ Thiên Kiêu Bảng đi, gây ra náo động lớn, càng lúc càng nhiều người theo sau, cười vui vẻ. "Thủy Cô Thành, lăn ra đây cho ta!" Tiếng Lăng Hàn như sấm, át cả tiếng ca vũ. "Quý Đức Dung khốn kiếp, ngươi muốn đánh, ta có thể phụng bồi, nhưng chờ thêm một tháng nữa ngươi sẽ chết sao!" Thủy Cô Thành giận đùng đùng xông ra. Hắn nhìn thấy Quý Đức Dung bị kéo lê như chó chết thì kinh hãi. Hắn và Quý Đức Dung thực lực sàn sàn nhau, nếu Lăng Hàn đánh bại Quý Đức Dung, vậy cũng có thể đánh bại hắn. "Thiếu niên, ta nơi nào đắc tội ngươi?" Thủy Cô Thành nghiêm nghị hỏi. Lăng Hàn hừ một tiếng, đạp Quý Đức Dung một cước: "Ngươi và tên ngu ngốc này đánh nhau trên đường, đập nát tường tửu lâu của ta, còn làm bị thương mấy hầu bàn. Hiện tại đang thiếu người, ta đành phải tóm các ngươi lại, làm phục vụ một tháng cho ta." Mọi người nghe xong đều co giật khóe miệng. Vì chuyện nhỏ nhặt như vậy, lại đánh một cao thủ Thiên Kiêu Bảng thành chó chết?
Bị đạp một cước, Quý Đức Dung tỉnh lại, còn chút mơ hồ nhưng lập tức nhận ra tình cảnh, quát: "Má nó, tiểu tử kia, còn không mau thả Quý gia gia nhà ngươi, chúng ta đại chiến ba trăm hiệp!" "Bại tướng dưới tay còn dám lắm lời." Lăng Hàn lại đạp thêm một cước. "A phi, đó là Quý gia gia bất cẩn, bằng không một tiểu tử Linh Hải tầng chín như ngươi, Quý gia gia một tay liền đánh bạo!" Quý Đức Dung vẫn hùng hổ. Lăng Hàn không để ý, nhìn Thủy Cô Thành: "Ngươi tới, để ta đánh một trận, sau đó mang ngươi về làm phục vụ!" Thủy Cô Thành cười gằn, nghe Quý Đức Dung nói hắn cũng hiểu ra, Lăng Hàn mạnh, nhưng chỉ là Linh Hải tầng chín, Quý Đức Dung bất cẩn thật. Hắn là ai? Thủy Cô Thành, hạng hai mươi Thiên Kiêu Bảng! Lúc trước Bạch Y Kiếm Vương cũng chỉ xếp sau hắn. Hiện tại hắn đã là Thần Thai tầng ba, sức chiến đấu bay thẳng tám tinh, sao Linh Hải tầng chín có thể ngang hàng? "Vậy ta đến giáo huấn ngươi một chút đi!" Hắn cười nói. Nếu đánh bại Lăng Hàn, Quý Đức Dung còn mặt mũi nào khiêu chiến hắn nữa?
Lăng Hàn tung tay phải, bảy Tử Văn Kim bổng hiện ra, trận pháp kích hoạt, bạch xà tràn vào cơ thể, tăng sức chiến đấu của hắn lên hai tinh. "Trận pháp sư?" Thủy Cô Thành kinh hãi, trận pháp sư thời này cực kỳ hiếm, không thể khinh thường. Lăng Hàn lại tế Ma Sinh Kiếm, dù sao trong Ám Ma Sâm Lâm đã có nhiều người nhìn thấy, hắn cũng không cần che giấu. Chân Thủy Cô Thành có chút mềm nhũn, dù Linh khí cấp mười chỉ tỏa ra chút khí tức cũng không tầm thường. "Đến đánh đi!" Lăng Hàn cười nhạt. Thủy Cô Thành đau đầu, đối phương có trận pháp và Linh khí cấp cao, như của cải thâm hậu đến kinh người, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra bảo vật khác, khiến niềm tin của hắn suy giảm. Nhưng tên đã lên cung, hắn có thể khiếp chiến trước mặt bao người sao? "Đánh thì đánh!" Hắn phi thân vung đao, một đạo hàn quang phun trào, Linh khí là một thanh trường đao, chém điên cuồng về phía Lăng Hàn. Cảnh giới hắn cao hơn nhiều, về sức mạnh tự nhiên chiếm thượng phong tuyệt đối. Hắn vứt bỏ mọi chiêu thức hoa mỹ, muốn liều mạng với Lăng Hàn, đây là cách thắng chắc chắn nhất.
Lăng Hàn triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, ý cảnh kéo dài, uyển chuyển như ý. So với "Quý đại gia" bị miểu sát một chiêu, Thủy Cô Thành đã tốt hơn nhiều, có thể đánh mấy chiêu với Lăng Hàn, khiến Quý Đức Dung khó chịu. "Tiểu tử, ngươi thật là có một bộ!" Thủy Cô Thành bị ép hết thực lực, không dám giữ lại chút nào. Nhưng Lăng Hàn thành thạo điêu luyện, dù Thiên Vận Thạch chưa hiển lộ hết tác dụng, nhưng qua Hắc Tháp quán lực, thể chất hắn cũng được tăng cường, sức chiến đấu nâng lên một bước. Thực lực hiện tại của hắn không biết vượt Linh Hải hai mươi tinh bao nhiêu, vì ngay cả Thần Thai tám tinh cũng có thể chống đỡ, điều này khiến người ta không thể nào chấp nhận.
Người vây xem đều trố mắt, quá yêu nghiệt! Lần trước Trầm Trung Thành Linh Hải tầng chín chỉ ngang Thần Thai tầng một, Lăng Hàn lại có thể chiến Thần Thai tầng ba, cao hơn hai bậc. "Rút đao đoạn nước, diệt tình đoạn hận!" Thủy Cô Thành hét lớn, tung đại chiêu, trường đao hoành tà, bảy đạo đao khí dương động, mang theo hơn trăm ánh đao, chém về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn hơi kinh ngạc, thức đao pháp này khá giống Huyền Diệu Tam Thiên, nhưng đao khí của đối phương chỉ có mười mấy ánh đao, không thể sánh với Huyền Diệu Tam Thiên. Nhưng về bản chất, chúng giống nhau. Quả nhiên, thiên hạ không thiếu người tài. Lăng Hàn không lùi mà tiến tới, khi đánh ra đại chiêu, cũng là lúc phòng ngự yếu nhất. Thấy Lăng Hàn nghịch ánh đao di động, mọi người kinh hãi. Ai cũng biết lúc này Thủy Cô Thành phòng ngự yếu nhất, nhưng công kích đáng sợ như vậy, nhiều ánh đao như vậy, bản thân sẽ bị trọng thương, sao có thể phản kích? Nhưng kinh người là, thân hình Lăng Hàn vặn vẹo, như lá khô nhẹ nhàng bay múa, linh động xuyên qua mọi cản trở, xuất hiện trước mặt Thủy Cô Thành. Hắn đã có thể đánh ra ngàn ánh kiếm, tự nhiên hiểu rõ loại công kích này, thêm thần thức Thiên Nhân Cảnh, giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi trong mắt người khác. Lăng Hàn đấm ra một quyền, nện vào mặt Thủy Cô Thành. "Ai nha!" Thủy Cô Thành kêu thảm một tiếng, bị đánh bay, ngất đi. Lăng Hàn vung tay, Hấp Huyết Nguyên Kim càng dài hơn, trói Thủy Cô Thành lại. "Ai gan to như vậy, dám đến Thính Vũ Lâu của ta gây sự?" Một giọng ngạo mạn vang lên, một người trẻ tuổi bước ra, nhưng khi thấy Lăng Hàn, hắn run rẩy, không dám nói gì, trực tiếp quay mặt đi. Chính là Lưu Khải Nguyên. Hắn có thể không sợ Lăng Hàn sao? Hắn không làm gì, chỉ đe dọa một chút, sau đó đến tửu lâu của hắn một lần, suýt chút nữa bị gia gia đánh chết! Để cho Lăng Hàn một câu trả lời thỏa đáng, gia gia hắn thậm chí diệt cả Lang gia! Sát tinh a, ai trêu chọc người đó xui xẻo!
Nơi này có người nhận ra Lưu Khải Nguyên, thấy hắn trước mặt Lăng Hàn như chuột thấy mèo, mọi người đều sợ hãi. Hai người Thủy, Quý thực lực hơn xa Lưu Khải Nguyên, nhưng thân phận cháu Đan sư Địa Cấp cũng không thấp, lại còn là địa đầu xà. Ngay cả Lưu Khải Nguyên còn sợ Lăng Hàn đến thế, rốt cuộc thiếu niên này có lai lịch gì? Lăng Hàn chỉ nở nụ cười, kéo Thủy Cô Thành và Quý Đức Dung đi. "Tiểu tử, mau thả Quý gia gia ngươi ra!" Quý Đức Dung thảm thiết nói, hắn bị Lăng Hàn phong ấn tu vi, hai tay chỉ có thể chống bò, dù chật vật nhưng vẫn hơn bị kéo lê. "Bớt nói nhảm, đàng hoàng làm công một tháng đi!" Lăng Hàn hừ lạnh.
Thấy Lăng Hàn kéo hai con "chó chết" trở về, người trong tửu lâu đều trố mắt. Quá mạnh đi, đó là tồn tại trên Thiên Kiêu Bảng, lại bị Lăng Hàn đánh đổ? Lúc này, mấy người Lưu Vũ Đồng cũng đến, đã sớm hiểu rõ tình hình, đều cực kỳ kinh ngạc, Lăng Hàn lại dễ dàng bắt được hai cao thủ Thiên Kiêu Bảng, sức chiến đấu này cũng quá kinh người. Lăng Hàn thu hồi Hấp Huyết Nguyên Kim, nói: "Vô Cửu, ngươi trông chừng bọn họ, bắt bọn họ ra sức làm việc, nếu dám lười biếng thì đánh, không cần khách khí." Hắn đã phong ấn tu vi của hai người. "Vâng!" Chu Vô Cửu vội vàng gật đầu, nếu Lăng Hàn đã nói, bất luận thế nào cũng phải nghe lệnh. Thủy Cô Thành tỉnh lại, nhưng tu vi bị phong bế, hắn chỉ có thể cúi đầu. Quý Đức Dung sau khi kêu la cũng thành thật, cả hai đều quy củ đưa món ăn, thật sự biến thành hầu bàn. Cái lỗ trên tường tạm thời được lấp kín, tửu lâu khai trương lại. Nhờ danh tiếng, khách hàng nườm nượp, đặc biệt là những người mộ danh đến để trải nghiệm cảm giác được nhân vật Thiên Kiêu Bảng phục vụ. Mở thực đơn, họ đều kinh hãi: một viên nguyên tinh một món ăn? Nhưng thấy nhiều người gọi, lại ngửi thấy mùi hương mê người, họ không nhịn được gọi thử. Kết quả khỏi phải nói. "Tiểu nhị, cho ta thêm một phần!" "Ta cũng vậy." "Còn có bên ta!" Thủy, Quý đều khóc không ra nước mắt, nghĩ đến mình đường đường là cao thủ Thiên Kiêu Bảng, nay lại làm tiểu nhị bưng trà rót nước, càng phiền muộn hơn là việc làm ăn ở đây quá tốt, khiến họ bận rộn đến chân trước đá chân sau, mệt hơn cả chiến đấu.
"Các ngươi có mấy người muốn tham gia Thiên Kiêu chiến?" Trên lầu ba, Lăng Hàn hỏi mọi người. Đám người Lưu Vũ Đồng đều giơ tay, trừ Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên, những người khác đều muốn tham gia, ngay cả Hổ Nữu cũng giơ tay. Lăng Hàn nhìn xuống, Tàn Dạ Linh Hải tầng ba, sức chiến đấu chín tinh; Lưu Vũ Đồng Linh Hải tầng một, sức chiến đấu mười tinh; Chu Vô Cửu Linh Hải tầng một, sức chiến đấu bảy tinh. Hắn nói: "Còn hơn một tháng, ta muốn đặc huấn cho các ngươi, để sức chiến đấu của các ngươi chí ít tăng lên mười lăm tinh, bằng không thì đừng đi mất mặt!" "Chỉ một tháng, có thể tăng lên nhiều như vậy sao?" Lưu Vũ Đồng có chút không tin. Lăng Hàn nở nụ cười như ác ma: "Tin tưởng ta, chỉ cần các ngươi không chết, đạt đến mười lăm tinh không khó." Thấy hắn cười như vậy, ba người Lưu Vũ Đồng đều run rẩy, cảm thấy lạnh sống lưng, một dự cảm chẳng lành mãnh liệt. Lăng Hàn xoa đầu Hổ Nữu: "Từ bây giờ, chỉ có Nữu Nữu mới có thể lên bảng, hơn nữa tiến vào mười vị trí đầu không khó." Hắn dừng một chút, nói thêm: "Nếu như Nữu Nữu đột phá Thần Thai, thứ nhất là vật trong túi." "Hì hì!" Hổ Nữu đắc ý cười, lộ ra hai hàm răng trắng. Bọn người Lưu Vũ Đồng giật mình, không ngờ Lăng Hàn lại đánh giá Hổ Nữu cao như vậy, đây chỉ là một tiểu nha đầu sáu tuổi! Hơn nữa, Hổ Nữu sắp đột phá Thần Thai? Hí! "Chờ đã, Hàn thiếu ngươi không tham gia sao?" Chu Vô Cửu sửng sốt. "Thiết, lại không có khen thưởng, ta tham gia làm gì?" Lăng Hàn phẩy phẩy tay. Tàn Dạ kinh ngạc: "Hàn thiếu, có thể leo lên Thiên Kiêu Bảng, này đại diện cho vinh quang vô thượng!" Lăng Hàn chỉ nở nụ cười, kiếp trước là đan đạo đế vương, cường giả Thiên Nhân Cảnh, cần xếp hạng Thiên Kiêu Bảng để chứng minh mình sao? Lại nói, sau khi gặp Yêu Hồi Nguyệt, hắn càng không coi Thiên Kiêu Bảng là chuyện quan trọng. "Có Nữu liền được rồi, cầm thứ nhất cho Lăng Hàn!" Hổ Nữu vỗ vỗ ngực nhỏ. Lăng Hàn cười ha ha: "Được, lần này liền xem Nữu Nữu."
Hai vị thiên tài Thiên Kiêu Bảng làm hầu bàn, điều này gây ra náo động lớn. Mỗi ngày đều có người mộ danh đến, nhưng chỉ cần ăn một lần, khách quen tự nhiên thêm một nhóm lớn. Đáng tiếc, không gian tửu lâu có hạn, dù kinh doanh từ sáng sớm đến đêm khuya, khách vẫn xếp hàng dài, khiến Lưu Vũ Đồng nảy ý định mở chi nhánh. Được Lăng Hàn gật đầu, nàng lập tức phấn khởi tìm địa điểm. Chớp mắt mười ngày trôi qua, mấy người Lưu Vũ Đồng trải qua tu luyện như địa ngục trong Hắc Tháp. Lăng Hàn huấn luyện họ với cường độ cao đến mức đáng giận, mỗi ngày sau khi kết thúc thao luyện, họ đều nằm vật ra ngủ. Điều này cũng khiến kế hoạch tìm chi nhánh của Lưu Vũ Đồng bị kéo dài vô hạn. Nhưng hiệu quả cực kỳ kinh người, sau khi khai thác tiềm lực của mỗi người, tu vi của Lưu Vũ Đồng và đồng đội tiến bộ rõ rệt, khiến Quảng Nguyên nhìn mà ước ao, cũng gia nhập. Kết quả, rất nhanh họ vừa đau đớn vừa vui sướng, tu vi tăng nhanh, nhưng đoạn kinh nghiệm này cũng biến thành ác mộng cả đời họ.
Lăng Hàn lại đến Linh Bảo Các một chuyến, hỏi tin tức Cửu Diệp Hắc Linh Chi, nhưng Ân Hồng vẫn nói chờ. Hắn liền đi tửu lâu, hiện tại bọn người Lưu Vũ Đồng đều trong Hắc Tháp tu luyện, hắn đương nhiên phải quan tâm việc kinh doanh. "Cút ngay!" Hắn vừa tới tửu lâu, chưa kịp vào, liền bị hai người cản lại. Thật là chuyện cười, đây là quán của hắn, lại có người cản hắn? "Tiệm này bị thiếu gia nhà ta bao, ngày hôm nay không tiếp đãi người khác, mau cút!" Một người nhìn Lăng Hàn khinh thường phất tay. Lăng Hàn hơi nhướng mày, hắn không cho phép tửu lâu bị đặt bao, xem ra là tên thiếu gia nào đó mạnh mẽ áp đặt. Nếu đối phương chơi cứng, vậy hắn cũng sẽ không khách khí, hai tay tìm tòi, tóm lấy hai người này, sau đó ném lên không, đùng, hai người đều bị va hôn mê bất tỉnh. Hắn đi vào, chỉ thấy mấy phục vụ đều nơm nớp lo sợ, mà trên người Thủy Cô Thành và Quý Đức Dung càng có mấy vết chân, hiển nhiên là bị người đạp. Trong đại sảnh lầu một chỉ có một bàn, ngồi một người trẻ tuổi biểu hiện ngạo mạn, hận không thể hướng lỗ mũi lên trời, nhiều nhất hai mươi tuổi, phía sau đứng bốn tôi tớ, vẻ mặt mỗi người đầy nịnh nọt. "Ừ ân, mùi vị thật không tệ! Thật không tệ!" Người trẻ tuổi kia vừa ăn vừa nói. Lăng Hàn đi tới, bốn tên tôi tớ kia lập tức nhìn Lăng Hàn, quát lên: "Thiếu gia nhà ta đặt bao hết, cút ra ngoài." "Ta vẫn là lần đầu nghe nói, ông chủ không thể tiến vào cửa tiệm của mình." Lăng Hàn từ tốn nói. "Há, ngươi chính là ông chủ của tửu điếm này?" Người trẻ tuổi kia nhìn về phía Lăng Hàn, vẫy vẫy tay nói: "Tháng này không cần khai trương, chờ bản thiếu xem xong Thiên Kiêu chiến, sau này ngươi theo bản thiếu, bảo đảm không thiệt thòi." "Còn không mau cảm tạ Long thiếu?" Bốn tôi tớ đồng thời quát lên.