Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bối cảnh chênh lệch cảnh giới võ học tưởng chừng không thể san lấp giữa Lăng Hàn và Vũ Hoàng, địa vị Đan Sư Địa Cấp của chàng thiếu niên đã tạo nên một sự cân bằng đáng kinh ngạc. Thậm chí, theo lẽ thường, một Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm còn được tôn trọng hơn cả một cường giả Sinh Hoa Cảnh. Sau những trao đổi thân mật, khi biết Lăng Hàn đang khao khát thu lấy Xích Hồng Hàn Băng Thảo, Vũ Hoàng đã hào phóng ngỏ ý đồng hành, sẵn lòng hỗ trợ. Lăng Hàn không chút do dự mà chấp thuận. Linh thảo quý hiếm này hẳn đã lọt vào mắt xanh của vô số kẻ thèm khát, và dù tin rằng không kẻ nào dưới Linh Anh Cảnh có thể thực sự chạm tới nó, việc có một cường giả Sinh Hoa Cảnh bảo hộ sẽ giúp tránh được những phiền phức không đáng có khi anh đắc thủ. Bí mật về Hắc Tháp, dù đã bị một vài người như Dung Hoàn Huyền, Tu La Ma Đế hay Cửu Vân Trưởng Lão biết đến, nhưng họ chỉ nghĩ đó là một linh khí chứa vật sống, chứ không hề hay biết về khả năng phi thường của nó.
Vũ Hoàng, với ánh mắt tinh tường, không khỏi ngạc nhiên khi nhìn về phía Hổ Nữu. Cô bé, từng chỉ lộ ra tu vi Dũng Tuyền Cảnh, giờ đây lại mờ mịt như một làn sương khói, khiến ông không thể nhìn thấu. Hổ Nữu, thấy Lăng Hàn đối đãi khách khí với Vũ Hoàng, cũng tỏ ra ngoan ngoãn.
Ba người nhanh chóng tiến về nơi Xích Hồng Hàn Băng Thảo sinh trưởng, một vùng đất nằm sâu trong khu vực hiểm yếu. Chưa đầy nửa ngày, họ đã đến đích, nhưng không phải là những người duy nhất. Yêu Hồi Nguyệt, Đồng Chí Minh và Chư Toàn Nhi đã có mặt từ trước. Rõ ràng, họ cũng đang tìm cách hái linh thảo nhưng bất lực. Dù không thấy rõ dung nhan Chư Toàn Nhi dưới lớp vải che, nhưng có thể đoán được sự lo lắng đang hiện hữu trên gương mặt nàng.
Ngay khi phát hiện ra Lăng Hàn và đồng đội, ánh mắt Yêu Hồi Nguyệt chợt lóe lên rực rỡ, tựa như vô số kiếm khí sắc bén phát quang. Một chiến ý ngút trời bùng nổ từ thân hắn, và thanh trường kiếm bên hông hắn rung lên ong ong, như muốn tự mình thoát vỏ. Vũ Hoàng cũng không kém cạnh, toàn thân tỏa ra khí thế bàng bạc, từng luồng thần quang hóa thành những nắm đấm thép. Trận đại chiến với ma viên trước đây đã khiến cả hai "để mắt" đến đối phương, nhưng sau đó họ đều bị trọng thương và phải dưỡng thương, tiêu hóa những gì lĩnh ngộ được. Giờ đây, gặp lại nhau trong trạng thái toàn thịnh, chiến ý của họ bùng cháy mãnh liệt.
Đồng Chí Minh, với vẻ mặt cười lạnh, cất lời chế giễu Lăng Hàn: "Thiếu niên, ngươi còn dám xuất hiện? Đã quên chủ thượng nhà ta nói gì rồi sao?" Hắn nhắc lại lời Yêu Hồi Nguyệt rằng lần tái ngộ này sẽ là ngày tận số của Lăng Hàn. Lăng Hàn liếc nhìn hắn, buông một câu đầy khinh thường: "Đây là chó nhà ai, từ sáng đến tối chỉ biết cắn loạn? Nếu không quản nữa, ta sẽ làm thịt nó!" Yêu Hồi Nguyệt thu ánh mắt, lạnh nhạt nhìn Lăng Hàn: "Ngươi có bản lĩnh đó, cứ việc giết!"
Đồng Chí Minh cười gằn, tự tin vào tu vi Thần Thai tầng chín và sức chiến đấu mười hai tinh của mình, cho rằng một kẻ Linh Hải tầng chín như Lăng Hàn không thể là đối thủ. Nhưng rồi, hắn chợt kinh hãi: "Phốc!" Linh Hải tầng chín? Mới chỉ chưa đầy ba tháng, tên này đã từ Linh Hải tầng năm nhảy vọt lên Linh Hải tầng chín? Hắn bàng hoàng, nhớ lại lời khen Yêu Hồi Nguyệt mười bảy tuổi đã đạt Linh Hải tầng chín, và giờ đây, thiếu niên trước mặt này cũng không hề kém cạnh! Lẽ nào đây sẽ là một Yêu Hồi Nguyệt thứ hai? Nhưng dù sao, Linh Hải tầng chín thì đã sao, vẫn kém hắn một cảnh giới, đó là khoảng cách mà bất kỳ thiên phú nào cũng khó lòng bù đắp.
"Xem ta trấn áp ngươi!" Hắn quát lớn, được Yêu Hồi Nguyệt cho phép ra tay, hắn không chút khách khí. Lăng Hàn chỉ cười nhạt. Ngay cả Đinh Nguyên Tâm với sức chiến đấu mười lăm tinh hắn còn có thể đối phó, huống chi Đồng Chí Minh chỉ mười hai tinh? Hơn nữa, giờ đây anh đã bước vào Linh Hải tầng chín, sức chiến đấu tự nhiên lại tăng thêm một hai tinh. Tuy nhiên, anh không có thời gian dây dưa với đối phương, mục tiêu chính là Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Anh quyết định lật bài tẩy.
"Tiểu Tháp!" Lăng Hàn thầm kêu gọi. Tiểu Tháp lập tức kích hoạt Hắc Tháp quán lực, khí tức của anh bỗng chốc bùng nổ. Từ Linh Hải tầng chín trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao, anh vượt qua tất cả, trực tiếp bước vào Thần Thai Cảnh, rồi tầng một, tầng hai, tầng ba... Cứ thế bão táp, cuối cùng dừng lại ở Thần Thai tầng chín.
"Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!" Vũ Hoàng, Yêu Hồi Nguyệt, Chư Toàn Nhi, Đồng Chí Minh đồng loạt trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. "Đây là đan dược gì, lại có thể giúp tăng lên một đại cảnh giới hoàn chỉnh?" Vũ Hoàng và Chư Toàn Nhi đều biết Lăng Hàn là Đan sư Địa Cấp, việc luyện chế đan dược tăng cảnh giới tạm thời không kỳ lạ, nhưng tăng lên nhiều đến vậy thì quả là chưa từng nghe thấy. Khóe miệng Đồng Chí Minh co giật. Dù chưa giao thủ với Lăng Hàn, nhưng nhìn thái độ đánh giá của Yêu Hồi Nguyệt là đủ hiểu sức chiến đấu của đối phương kinh người đến mức nào. Giờ đây, cảnh giới cả hai đã ngang bằng, hắn còn có thể làm gì?
"Nể mặt chủ nhân của ngươi, tha cho ngươi một mạng!" Lăng Hàn phất tay, hóa thành một đạo kiếm khí sắc bén tấn công. Đồng Chí Minh vội vàng chống đỡ, nhưng tia kiếm khí ấy trực tiếp đánh văng hai tay hắn ra, "phốc..." rồi lướt qua cổ hắn, để lại một vết thương máu tươi tuôn trào. Hắn ngơ ngác biến sắc, rõ ràng Lăng Hàn đã hạ thủ lưu tình, nếu không thì tuyệt đối có thể đoạt mạng hắn trong chớp mắt. Đương nhiên, nếu Lăng Hàn thực sự muốn giết, Yêu Hồi Nguyệt chắc chắn sẽ không ngồi yên.
Yêu Hồi Nguyệt lộ vẻ mặt đăm chiêu. Dù Lăng Hàn hiện tại vẫn yếu hơn hắn nhiều, nhưng lại khiến hắn ngứa ngáy muốn chiến một trận. Tuy nhiên, chiến thắng một "kẻ yếu" như vậy không giúp ích gì cho kiếm tâm của hắn, nên hắn mạnh mẽ áp chế ý nghĩ đó. Lăng Hàn không quan tâm, anh lao thẳng vào khu vực hỏa diễm, hướng về Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Anh đã nuốt một viên kim hoa trong đá, không còn e ngại hỏa độc. Đôi mắt Chư Toàn Nhi sáng rực, lẽ nào Lăng Hàn có thể hái được Xích Hồng Hàn Băng Thảo? Nàng bỏ đi ý định ngăn cản, bởi nàng không thể hái được, nhưng nếu linh thảo rơi vào tay Lăng Hàn, ít nhất vẫn còn hy vọng.
Lăng Hàn nhanh chân tiến tới, "vù", Lôi Đình Chiến Giáp kích hoạt, từng vòng lôi đình xoay chuyển, đẩy lùi mọi hỏa diễm bên ngoài. Với tu vi Thần Thai tầng chín, anh đủ sức kích phát Lôi Đình Chiến Giáp đạt đến mức phòng ngự của Sinh Hoa Cảnh hậu kỳ. Những yêu nghiệt như Yêu Hồi Nguyệt, dù chỉ Sinh Hoa tầng hai nhưng sức chiến đấu ít nhất mười tinh. Tuy nhiên, sức chiến đấu mười tinh không có nghĩa là sức phòng ngự cũng mười tinh. Hỏa diễm tấn công toàn diện, dù sức chiến đấu có yêu nghiệt đến mấy cũng vô dụng, trừ khi hắn có thể phá hủy cả khu vực này. Vì vậy, ở nơi đây, Yêu Hồi Nguyệt nhiều nhất cũng chỉ ngang với Sinh Hoa tầng ba, bốn phổ thông, cùng lắm là tầng năm, không thể hơn.
Rất nhanh, Lăng Hàn đã đi được nửa đường, nhưng càng tiến sâu, tốc độ của anh càng chậm lại. Hàng rào lôi đình không ngừng vỡ tan, bị ngọn lửa xâm nhập, đánh thẳng vào người Lăng Hàn, lập tức tạo ra những vết thương. Nhưng Lăng Hàn không hề nhíu mày, chỉ kiên định tiến về phía trước.
Trong mắt Lăng Hàn, chuyến đi này không gì quan trọng hơn việc thu được Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Vì linh dược này, anh thậm chí có thể đánh đổi cả Thiên Vận Thạch, Hỗn Độn Nguyên Thạch. Anh chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, nhưng coi như không hề hay biết. Nham Thạch Thể giúp anh chặt đứt cảm giác đau, Bất Diệt Thiên Kinh toàn lực bảo vệ sinh mệnh bản nguyên, cộng thêm Lôi Đình Chiến Giáp che chở, giúp anh có đủ tư cách tiếp tục tiến lên.
Vũ Hoàng và Yêu Hồi Nguyệt đều lộ vẻ kinh ngạc. Chỉ xét riêng lực phòng ngự thuần túy, Lăng Hàn đã vượt trên cả hai người họ. Tuy nhiên, trong chiến đấu, phòng ngự là một khái niệm động, bởi vì tấn công mạnh mẽ cũng là một dạng phòng ngự, nếu đối phương không thể ra tay, thì bản thân phòng ngự yếu cũng không thành vấn đề. Điều khiến họ kinh ngạc chính là bộ chiến giáp trên người Lăng Hàn quá đỗi phi thường, lại có thể nâng lực phòng ngự lên đến mức gần với Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao, bảo vệ Lăng Hàn một cách toàn diện. Nhưng không hiểu sao, họ luôn cảm thấy bộ chiến giáp này có chút thiếu sót. Điều này là do Lôi Đình Chiến Giáp đã bị đánh xuyên một lỗ hổng, tạo nên cảm giác thiếu hụt nhàn nhạt ấy. Ở cảnh giới thấp còn đỡ, nhưng càng lên cao, sự thiếu sót này sẽ càng phóng đại, dù sao nó không phải là một Linh khí cấp mười hoàn chỉnh.
Đôi mắt đẹp của Chư Toàn Nhi tỏa sáng. Nàng rất hy vọng Lăng Hàn có thể đắc thủ, chỉ cần hái được thì mọi chuyện sẽ có thể thương lượng. Lăng Hàn mặc kệ người khác nghĩ gì, anh nhanh chân tiến tới, phải lợi dụng cơ hội này để hái Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nếu không sẽ phải chờ đến khi anh bước vào Thần Thai Cảnh và sử dụng Hắc Tháp quán lực. Nhưng anh còn muốn áp chế cảnh giới một thời gian để hoàn thiện nó, không định đột phá quá nhanh. Vì vậy, có thể lợi dụng lần quán lực này để lấy được Xích Hồng Hàn Băng Thảo thì tốt nhất. Hơn nữa, thử thách như vậy đối với anh cũng là một cơ hội.
Bốn mét, ba mét, hai mét, một mét... Linh thảo đã ở gần trong gang tấc, nhưng Lăng Hàn lại lộ vẻ thống khổ. Ngọn lửa này thật đáng sợ, dù anh đã chặt đứt cảm giác đau, nhưng vẫn không thể hoàn toàn miễn dịch, bởi vì thần thức cũng bị thiêu đốt, khiến anh cực kỳ khó chịu. Nhất định phải nhanh... Lăng Hàn tiến thêm một bước về phía trước, cuối cùng cũng đi tới bên cạnh linh thảo. Anh không nhổ, mà rút Ma Sinh Kiếm ra, muốn đào cả bụi linh thảo này lên. Chỉ cần có thể thu vào Hắc Tháp, thì bất kể cần môi trường gì, trong Hắc Tháp đều có thể sinh trưởng, thậm chí còn tốt hơn, một ngày bằng ba năm. Đây chính là linh dược cấp bảy, Lăng Hàn tự nhiên không định chỉ dùng một lần.
"Cheng!", mũi kiếm gọt vào bạch thạch, lập tức bắn lên vô số hỏa tinh, để lại một vết mờ nhạt. Mũi kiếm ngưng tụ một làn sương trắng, vẻ lạnh giá cấp tốc truyền từ thân kiếm đến, khiến Lăng Hàn giật mình, như thể máu trong toàn thân muốn đông lại. Anh định chặt đứt khối đá này, đồng thời thu vào Hắc Tháp. Mũi kiếm tự nhiên chạm đến khu vực hàn băng, dẫn tới hàn khí tấn công. Điều kỳ lạ là, dù một nửa thân kiếm nằm trong hỏa diễm, nhưng hàn ý không bị trung hòa, mà cùng tồn tại hài hòa. Một làn sóng hàn ý, sau đó lại là một làn sóng nóng rực, khiến dòng máu vừa mới đông kết của Lăng Hàn sôi trào, khó chịu đến mức anh phun máu.
"Mẹ nó, đây đúng là băng hỏa nhị trọng thiên!" Lăng Hàn nhe răng, nhưng không hề ngừng tay, "leng keng leng keng", anh coi Ma Sinh Kiếm như dao bầu, không ngừng gọt, chém. Cũng may đây là Linh khí cấp mười, nếu là cấp thấp hơn, chém lung tung ở đây chắc chắn sẽ phá hủy tính dai của vật liệu, chỉ vài lần là nứt toác. Nhưng dù vậy, vì sức mạnh của Lăng Hàn bị tổn thương, nên tiến độ gọt chém của anh không nhanh. Trong khi đó, tay trái, chân trái, chân phải đã bị đốt cháy khét, tỏa ra mùi thịt nướng. Tay phải vẫn còn nguyên vẹn, là bởi vì anh đã phát động Bất Diệt Thiên Kinh toàn lực chữa trị, bỏ qua những vị trí "không trọng yếu" khác.
Hổ Nữu sốt ruột, nhảy nhót không ngừng, nhưng nàng đối với nơi này cũng tràn ngập kiêng kỵ, không dám tùy tiện xông vào. Hơn nữa, Lăng Hàn còn có thể đứng vững, vung kiếm, chưa đến lúc nguy kịch nhất. Vạn nhất Lăng Hàn ngã xuống, nàng nhất định sẽ chạy tới, liều mạng đẩy Lăng Hàn ra ngoài.
Khi hai chân sắp bị thiêu đứt, Lăng Hàn không chút keo kiệt sử dụng Bất Diệt Chân Dịch. Tổng cộng có ba giọt, có thể giúp anh hồi phục ba lần. "Vù", một luồng sinh mệnh bàng bạc dật dờ trong cơ thể anh, trong nháy mắt thương thế của anh khép lại toàn bộ. "Leng keng keng", Lăng Hàn chém càng thêm hăng say. Nhưng khi tinh hoa của Bất Diệt Chân Dịch tiêu hao hết, cánh tay và hai chân của anh lại bắt đầu xuất hiện vết thương.
Mấy người Yêu Hồi Nguyệt nhìn mà trố mắt. Vừa nãy bị thương nặng như vậy cũng có thể lập tức khép lại, đây là loại thánh đan chữa thương kinh người cỡ nào? Nếu như mình có một viên, chẳng phải là có thêm một cái mạng sao? Yêu Hồi Nguyệt còn chưa rõ thân phận của Lăng Hàn, nhưng Chư Toàn Nhi và Vũ Hoàng lại âm thầm gật đầu, không hổ là Đan sư Địa Cấp, thật là ngưu! Nếu để Lưu Quý Đồng và các Đan sư Địa Cấp khác biết, chắc chắn họ sẽ rơi lệ đầy mặt, bởi vì trên đời nào có Đan dược Địa Cấp nào trâu bò đến vậy? Chỉ có thánh dược Cửu Thần Đan trong truyền thuyết mới có công hiệu như vậy, nhưng đó là đan dược Thiên Cấp trung phẩm, thế gian đã không ai có thể luyện chế ra rồi.
Lăng Hàn gọt, gọt, gọt, "leng keng leng keng", tiếng chém gọt không ngừng vang lên, khiến bọn người Yêu Hồi Nguyệt khó hiểu. Tại sao không trực tiếp nhổ lên rồi rời đi, lại cứ nhất quyết chặt đứt đá? Lẽ nào ngươi còn muốn trồng tiếp? Ngươi có điều kiện như vậy sao? Họ đã đoán đúng rồi, chỉ là sẽ không nghĩ tới còn có bảo vật như Hắc Tháp.
Lăng Hàn lại dùng giọt thứ hai, nhưng lần này, tốc độ hồi phục rõ ràng chậm hơn, hơn nữa thời gian dược hiệu biến mất cũng nhanh hơn. Ngay cả thần vật như vậy cũng có khả năng kháng thuốc! Cũng đúng, một giọt Bất Diệt Chân Dịch hầu như có thể khiến người chết sống lại, hơn nữa thân thể hồi phục hoàn hảo không thương, nếu không có một số hạn chế, thì thật không có thiên lý.
Sau khi hiệu quả của giọt Bất Diệt Chân Dịch hoàn toàn biến mất, Lăng Hàn cũng đã gọt được hai phần ba khối đá. Anh không khỏi thở dài, nếu như hiện tại có thể nắm giữ Kiếm Mang, sử dụng Vạn Pháp Quy Nhất, nói không chừng một chiêu kiếm đã có thể cắt đứt khối đá này. Hiện tại hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là không ngừng vận chuyển Tứ Quý Kiếm Pháp. Dùng Huyền Diệu Tam Thiên, nhất định sẽ bị Yêu Hồi Nguyệt nhìn ra, lão quái vật của Thiên Kiếm Tông cũng có thể điều động, ép hỏi anh học từ đâu. Đến lúc đó dù anh có thể bịa ra lý do, nhưng Thiên Kiếm Tông sẽ bỏ qua việc người ngoài học kiếm pháp của bản tông sao? Vì vậy, trước khi thực lực chưa đủ, Lăng Hàn không muốn để Thiên Kiếm Tông biết anh đã học được Huyền Nguyên Tam Thức.
Ta chém! Chém chém chém chém... Chỉ một lát sau, Lăng Hàn bị ép phải dùng hết giọt Bất Diệt Chân Dịch cuối cùng, và lúc này, bạch thạch cũng sắp bị cắt đứt. Lăng Hàn tựa như phát điên, hiện tại không còn Bất Diệt Chân Dịch kéo dài tính mạng cho anh, nhất định phải chặt đứt bạch thạch trước khi cơ thể tan vỡ!
Tay chân Lăng Hàn lại cháy đen, nhưng bạch thạch cũng chỉ còn lại chút ít. Anh hét dài một tiếng, chém ra chiêu kiếm hạo nhiên, "oành", tảng đá đứt đoạn. Anh đưa tay nhấn một cái, câu thông Hắc Tháp, "vèo", liền thu đoạn thạch và Xích Hồng Hàn Băng Thảo vào. Anh vội vã tránh xa khu vực hỏa diễm, móc ra một mớ đan dược ném vào miệng, vừa vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh trị liệu.
"Sắp bị nướng chín rồi!" Hổ Nữu chạy tới, khá đau lòng nói, nhưng dùng chiếc mũi nhỏ ngửi ngửi, nước miếng chảy ra: "Thơm quá!" Khóe miệng Lăng Hàn co giật, tiểu nha đầu này có thể nhào tới cắn anh một cái hay không?
"Lăng đại sư, xin bán Xích Hồng Hàn Băng Thảo cho ta, bất luận bao nhiêu nguyên tinh, ta cũng có thể cho ngươi!" Chư Toàn Nhi lập tức nói. "Lăng đại sư?" Yêu Hồi Nguyệt lộ ra nụ cười cân nhắc: "Hắn là Đan sư sao?" "Đan sư Địa Cấp hạ phẩm." Vũ Hoàng tiếp lời. Lúc này, Yêu Hồi Nguyệt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn phỏng chừng Lăng Hàn nhiều nhất chỉ là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, cao lắm là thượng phẩm, không ngờ lại là Đan sư Địa Cấp. Đừng xem chỉ là Địa Cấp hạ phẩm, nhưng vượt qua Địa Cấp, giống như võ giả vượt qua Sinh Hoa Cảnh, đó là một cấp độ hoàn toàn khác. Vẫn chưa tới mười tám tuổi, Đan Sư Địa Cấp hạ phẩm!
Thiên phú võ đạo của Yêu Hồi Nguyệt quả thực có thể xưng là thiên tài ở Hằng Thiên Đại Lục, nhưng thành tựu của Lăng Hàn trên đan đạo hoàn toàn không thua kém hắn, thậm chí còn vượt trội hơn rất nhiều. Bởi vì khi hắn ở tuổi này, cũng chỉ là Linh Hải tầng chín mà thôi, tương đương với Đan sư Huyền Cấp trung phẩm. Nhưng Lăng Hàn thì sao? Anh ở võ đạo cũng đạt đến Linh Hải tầng chín! Thật sự là một thiếu niên đáng sợ, chẳng trách hắn có cảm giác đối phương chính là đại địch tương lai của mình.
Nhưng Lăng Hàn không để ý đến, chỉ vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, dược lực của đan dược cũng đang không ngừng phát huy tác dụng, giúp cơ thể anh hồi phục nhanh chóng. Chỉ cần không bị hỏa diễm tấn công, Bất Diệt Thiên Kinh có thể phát huy hiệu quả mạnh nhất. Qua mười mấy phút, anh đứng dậy, dù thương thế chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng cũng đã lành lặn đến tám chín phần.
"Lăng Hàn, giao Xích Hồng Hàn Băng Thảo cho Toàn Nhi, ta có thể tha cho ngươi một mạng." Yêu Hồi Nguyệt lạnh nhạt nói, hắn đã từng nói, gặp lại sẽ lấy mạng Lăng Hàn. Vũ Hoàng lập tức hừ một tiếng: "Bổn hoàng đang muốn đánh với ngươi một trận đây!" Ông quả đoán thay Lăng Hàn xuất chiến. Nhưng Lăng Hàn nở nụ cười: "Vũ Hoàng bệ hạ, trận chiến này vẫn là giao cho ta đi!" Hắc Tháp quán lực còn sót lại nửa giờ, sao có thể lãng phí chứ?
"Ha ha ha ha!" Yêu Hồi Nguyệt cười lớn, nhưng rồi lắc đầu: "Dù ta rất xem trọng tiềm lực của ngươi, nhưng ngươi bây giờ, không được, còn chưa có tư cách đánh với ta một trận." "Vậy phải đánh qua mới biết được!" Lăng Hàn giơ Ma Sinh Kiếm lên, mạch văn ẩn hiện, lưu chuyển ra uy thế đáng sợ. Uy thế như vậy đối với Sinh Hoa Cảnh trở xuống đều có hiệu quả áp chế mạnh mẽ, nhưng đối với cường giả từ Sinh Hoa Cảnh trở lên thì hiệu quả giảm mạnh, dù sao từ tầng thứ này bắt đầu, võ giả đã bước ra giới hạn phàm tục.
Yêu Hồi Nguyệt hừ một tiếng: "Ta nguyên bản còn rất chờ mong tương lai ngươi khiêu chiến ta, nhưng ngươi muốn tự tìm đường chết, ta cũng không ngại tác thành ngươi!" Hắn vốn là kẻ giết chóc vô kỵ, cũng không có chuyện yêu tài gì, chỉ là nghĩ đến mới cùng Lăng Hàn ước hẹn hai năm, bây giờ tự nhiên không ngần ngại giết chết Lăng Hàn. "Yêu công tử, Lăng đại sư là Đan sư Địa Cấp!" Chư Toàn Nhi lạnh lùng nhắc nhở. Dù nàng muốn Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới lấy mạng Lăng Hàn. Hơn nữa, một năm sau hai người còn muốn sóng vai đi tới Trung Châu "chiến đấu", là quan hệ minh hữu, nàng há có thể ngồi xem.
Yêu Hồi Nguyệt tà khí nở nụ cười. Người khác sợ Đan sư hiệp hội, nhưng hắn sợ sao? Thiên Kiếm Tông cùng vài tông môn cổ xưa gốc gác mạnh mẽ vượt xa bất kỳ ai tưởng tượng, ngay cả Đan sư hiệp hội cũng sẽ không dám trêu chọc. Hắn giết Lăng Hàn thì đã làm sao, lẽ nào Đan sư hiệp hội còn dám chạy đến Thiên Kiếm Tông đòi người sao?
"Ngươi có thể ngăn ta ba kiếm, ta liền thả ngươi một con đường sống." Hắn điềm nhiên nói. Đừng tưởng rằng hắn nhẹ dạ, Sinh Hoa Cảnh đối chiến Thần Thai Cảnh vốn là nghiền ép tuyệt đối, ba chiêu còn chưa đủ giết người sao? Lăng Hàn múa Ma Sinh Kiếm, lạnh nhạt nói: "Ngươi giết không được ta!" Đây là lời nói thật, hiện tại anh tốt xấu gì cũng là Thần Thai tầng chín, chí ít trước khi Hắc Tháp kết thúc quán lực, anh có thể kích phát lực phòng ngự cấp bậc Sinh Hoa Cảnh của Lôi Đình Chiến Giáp. Khi Hắc Tháp kết thúc quán lực? Vậy dĩ nhiên là chuyện của Vũ Hoàng rồi, anh không phải người chết sĩ diện.
"Kiếm thứ nhất!" Yêu Hồi Nguyệt xuất thủ, rất tùy ý vung tay, chỉ đánh ra năm đạo kiếm khí. Nhưng hắn là ai? Không chỉ là Sinh Hoa Cảnh, hơn nữa còn tự xưng thiên hạ đệ nhị kiếm, mặc dù có chút khuếch đại, nhưng thực lực trong Sinh Hoa Cảnh là mạnh đến kỳ cục. Năm đạo kiếm khí kia như Nộ Long, có thể dễ dàng giết Thần Thai tầng chín chừng trăm lần. Thần Thai và Sinh Hoa, chênh lệch vốn như trời và đất, huống chi vẫn là yêu nghiệt như Yêu Hồi Nguyệt.
Lăng Hàn không sợ, vung kiếm đón nhận, "phốc phốc phốc phốc..." anh chém không đứt kiếm khí của Yêu Hồi Nguyệt, nhưng hàng rào lôi đình lại dễ dàng cản lại năm đạo kiếm khí, thậm chí ngay cả thân hình của Lăng Hàn cũng không thể bức lui. "Có chút ý nghĩa." Yêu Hồi Nguyệt lộ ra nụ cười. Trước đó hắn thấy Lôi Đình Chiến Giáp ngăn cản hỏa diễm, nhưng phòng cháy và chống đỡ sức mạnh công kích là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nói thí dụ như, tường đất có thể chống hỏa, nhưng gặp phải chùy sắt oanh kích, vậy khẳng định là một hồi liền phá. Sau đòn đánh này, trong lòng Yêu Hồi Nguyệt không còn tâm lý may mắn, Lôi Đình Chiến Giáp không chỉ có thể phòng ngự băng hỏa công kích, đối với sức mạnh cũng có hiệu quả.
Cần quyết tâm. Yêu Hồi Nguyệt tế kiếm, biểu hiện nghiêm nghị. Người tự kiêu như hắn, nói ba kiếm thì tuyệt đối sẽ không đánh ra kiếm thứ tư, nếu không sẽ phá hỏng Kiếm đạo chi tâm của hắn, đời này không thể tu ra Kiếm Tâm. Hắn lại phất tay, "vèo", chín đạo kiếm khí cùng xuất hiện, đánh tới Lăng Hàn. Những kiếm khí này bị Lôi Đình Chiến Giáp hóa giải hoàn mỹ, công kích phổ thông đối đầu lực phòng ngự của Sinh Hoa đỉnh cao, lại có thể tạo được tác dụng gì?
Biểu hiện của Yêu Hồi Nguyệt lại nghiêm nghị mấy phần, hắn không hề có ý coi trọng Lăng Hàn chút nào, nhưng chiến giáp của đối phương mạnh lại vượt qua tưởng tượng của hắn. Phải dùng tuyệt chiêu, nếu không thì thật không có cách nào giết chết đối thủ trẻ tuổi này. Hắn hít một hơi thật sâu, bảo kiếm run rẩy, cả người tỏa ra kiếm khí vô tận, thật giống như người cũng hóa thành kiếm, thân là kiếm, thần là kiếm, khí là kiếm! Lăng Hàn bị xúc động mạnh, kiếp trước anh tự nhiên chưa từng thấy Kiếm Đế ra tay toàn lực, mà Yêu Hồi Nguyệt toàn lực ứng phó, nhất thời cho anh dẫn dắt, hóa ra con đường kiếm đạo còn có thể đi như thế. Anh muốn đi con đường mạnh nhất, tất nhiên phải hấp thu tinh hoa của bách gia.
"Huyền Diệu Tam Thiên, chém hết ba ngàn giới!" Yêu Hồi Nguyệt xuất kiếm, "xèo xèo xèo..." một ngàn hai trăm ánh kiếm diệu động! Lăng Hàn lộ ra nụ cười, quả nhiên là Huyền Diệu Tam Thiên, thắng cược rồi!
Một ngàn hai trăm ánh kiếm! Chuyện này ý nghĩa Yêu Hồi Nguyệt đã đánh ra mười một đạo kiếm khí, lúc này mới có thể đẩy tổng số ánh kiếm lên một ngàn hai trăm đạo. Đây là cực kỳ khủng bố, một tên Sinh Hoa Cảnh đánh ra một ngàn hai trăm ánh kiếm, mỗi một đạo đều tương đương với một đòn toàn lực của Yêu Hồi Nguyệt. Ánh kiếm này đánh lên hàng rào lôi đình, tuyệt đối có thể đánh tan phòng ngự của Sinh Hoa đỉnh cao. Quá dày đặc, quá mạnh mẽ! Lăng Hàn cũng có chút giật mình, anh đã liệu định hai kiếm trước của Yêu Hồi Nguyệt vô công, kiếm thứ ba nhất định sẽ dùng Huyền Diệu Tam Thiên, đối phương kiêu ngạo và tự tôn không cho phép nói không giữ lời. Chỉ là không nghĩ đến, Yêu Hồi Nguyệt quả nhiên vẫn giấu thực lực, kiếm khí hắn tu ra lại đạt tới mười một đạo! Quả nhiên rất nhiều người có dã tâm, đều tu ra mười một đạo kiếm khí mà còn không ngưng Kiếm Mang, đây là muốn chạy tới hai mươi chín đạo sao?
Vũ Hoàng cũng có xúc động, ông đạt đến mười đạo khí liền ngưng tụ thành quyền mang, nhưng không nghĩ tới, hóa ra mười đạo cũng không phải cực hạn! Cái này không có cách nào, giới hạn ở cấp độ, Vũ Hoàng nhận thức võ đạo là thúc ngựa cũng không thể so với đệ tử của Thiên Kiếm Tông. Cái này không quan hệ tới thiên phú, chính là gốc gác và truyền thừa khác biệt.
Lăng Hàn động, vận chuyển Ảnh Phong Thân Pháp, anh như cá bơi, qua lại trong một ngàn hai trăm ánh kiếm, vừa vặn né qua từng ánh kiếm kia, giết tới Yêu Hồi Nguyệt. Cái này quá khó mà tin nổi! Vũ Hoàng và Chư Toàn Nhi đều không khỏi há hốc miệng, đây tuyệt đối là đòn mạnh nhất của Yêu Hồi Nguyệt, đổi lại bọn họ, dù cho Chư Toàn Nhi tiến vào Sinh Hoa Cảnh, đối mặt đòn đánh này cũng chỉ có toàn lực phòng ngự, hoặc sớm lui lại, tránh né mũi nhọn. Nhưng ngay sau đó, bọn họ lại thầm lắc đầu, đây là ngàn hai ánh kiếm, phòng ngự là tuyệt đối không thể, trừ khi cảnh giới vượt xa, mới có thể chịu đựng tương đương với một ngàn hai trăm Yêu Hồi Nguyệt công kích. Chỉ có một đường tránh lui. Đây là nhận thức của hai người, nhưng phương pháp của Lăng Hàn trái ngược, lại nghịch hướng một ngàn hai trăm ánh kiếm giết ngược về phía Yêu Hồi Nguyệt. Nhưng thật giống như đối phương có thể thành công, đã tách ra hơn bảy trăm ánh kiếm. Tình cảnh này há không khiến hai người Vũ Hoàng trố mắt ngoác mồm, mà Đồng Chí Minh cũng sắp rớt răng, cảm giác vết thương trên cổ thật giống như đau thêm mấy phần. Chỉ có Hổ Nữu không ngừng vỗ tay, lớn tiếng khen hay.
Tám trăm, chín trăm, một ngàn, ngàn mốt, ngàn hai! Lăng Hàn thật sự xuyên qua một ngàn hai trăm kiếm quang, giết tới trước người Yêu Hồi Nguyệt, một chiêu kiếm xẹt qua, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, xuân hạ thu đông luân chuyển. Yêu Hồi Nguyệt trúng kiếm, thân hình bị đánh bay ra ngoài, nhưng trên người hắn có từng đạo mạch văn lóe sáng, chờ lúc rơi xuống đất, chỉ thấy bên mặt trái có một vết thương nhợt nhạt, máu tươi rỉ ra, nhưng lại như kim ngân, tỏa ra ánh sáng màu trắng. Lăng Hàn thu kiếm, anh ở một đòn tối hậu có thể chuyển bại thành thắng, là bởi vì chính anh cũng tu luyện Huyền Diệu Tam Thiên, mà anh tu ra chín đạo kiếm khí, chỉ kém đối phương hai đạo mà thôi. Bởi vậy, anh tự nhiên biết rõ ánh kiếm này vận chuyển thế nào, chỉ là có thêm hai trăm đạo, khiến anh có chút vướng tay chân. Nhưng dù sao anh cũng có thần thức của Thiên Nhân Cảnh, đối phương lại chỉ là Sinh Hoa Cảnh, hai trăm ánh kiếm cũng không tính là gì.
Vậy thì tạo nên một kỳ tích, một Thần Thai tầng chín phá sát chiêu mạnh nhất của Sinh Hoa Cảnh, còn phản kích đắc thủ! Tuy chỉ vẽ ra một vết thương nhỏ trên mặt Yêu Hồi Nguyệt, hoàn toàn không đến nơi đến chốn. Toàn trường yên lặng như tờ. Vũ Hoàng khiếp sợ, đôi mắt đẹp của Chư Toàn Nhi phát quang, Đồng Chí Minh thì cả người run rẩy, chỉ có Hổ Nữu vỗ tay bộp bộp, đánh vỡ bình tĩnh.
Yêu Hồi Nguyệt biến sắc, nhưng cuối cùng bình tĩnh lại, lộ ra thái độ thả lỏng, thậm chí còn nở nụ cười: "Không tệ, không tệ, từ lúc sinh ra tới nay, ta vẫn là lần đầu tiên bị người thấp hơn mười tuổi thương tổn được." "Ta nói rồi, chỉ điểm ba kiếm!" "Lăng Hàn, còn có hai mươi tháng, hai mươi tháng này coi như ta gặp lại ngươi, cũng chỉ làm như không thấy. Nhưng hai mươi tháng sau, mặc kệ ngươi núp ở chỗ nào, ta cũng sẽ tìm được ngươi, giết ngươi! Ta sẽ đạp lên thi thể của ngươi, bước vào tầng thứ hai của kiếm đạo!" Hắn đã hoàn toàn khôi phục vẻ thô bạo, tự tin viên mãn không thiếu sót, quay đầu nhìn Chư Toàn Nhi nói: "Toàn Nhi, xin lỗi, không thể thay ngươi thu được linh dược, nhưng yên tâm, ta lập tức trở về Trung Châu, chắc chắn giúp ngươi mang tới." Nói xong, hắn nhìn Đồng Chí Minh gật gù, hai người xoay người rời đi.
Lăng Hàn nhìn bóng người của Yêu Hồi Nguyệt, lần sau gặp lại, anh sẽ không dựa vào lý giải với Huyền Diệu Tam Thiên chiếm tiện nghi, mà sẽ lấy sức chiến đấu chân thực đánh bại Kiếm Đế đệ nhị này! Kiếm Đế a, nếu như ngươi thật sự tiến vào Thần giới thì tốt, sau này tìm ngươi chiến một trận! Lăng Hàn tự tin tung bay, anh tin chắc mình trong vòng hai năm nhất định có thể bước vào Sinh Hoa.
"Lăng đại sư, ngươi luyện dược cần dùng bao nhiêu Xích Hồng Hàn Băng Thảo, xin lưu cho Toàn Nhi một ít!" Chư Toàn Nhi nhìn Lăng Hàn vén áo thi lễ, mặc kệ thân phận của đối phương là Đan Sư Địa Cấp, hay sức chiến đấu hiện tại, nàng đều không dám chọi cứng. Lại nói, nàng sùng kính nhất chính là thiên tài võ đạo, Lăng Hàn lấy tu vi Linh Hải tầng chín, dù anh tạm thời tăng lên tới Thần Thai tầng chín, nhưng có thể thương tổn được Sinh Hoa Cảnh, thậm chí còn là yêu nghiệt như Yêu Hồi Nguyệt, tự nhiên làm cho nàng vô cùng kính ý. Đôi mắt đẹp của nàng sáng ngời, cảm động đến cực điểm.
Vũ Hoàng khẽ mỉm cười nói: "Lăng Hàn, bổn hoàng còn có thể ở Ám Ma Sâm Lâm nghỉ ngơi một quãng thời gian, chờ đạt đến Sinh Hoa tầng chín, thì sẽ tiến vào vực khác du lịch. Vì lẽ đó, trong khoảng thời gian này nếu gặp phải phiền phức, có thể tới nơi này tìm bổn hoàng." "Đa tạ Vũ Hoàng bệ hạ!" Lăng Hàn ôm quyền. Tứ đại vực cùng Trung Châu trong lúc đó, đều có một lớp bình phong cách xa nhau, người thực lực thấp có thể tự do qua lại, nhưng cảnh giới càng cao thì càng khó có thể vượt qua. Như Linh Anh Cảnh, qua là có thể qua, nhưng tu vi sẽ bị gọt mất không ít. Bởi vậy, muốn tới các vực và Trung Châu, Sinh Hoa Cảnh là tốt nhất, thực lực mạnh đủ để tự vệ, cũng sẽ không trong quá trình qua lại bị suy yếu. Vũ Hoàng nhìn Lăng Hàn và Chư Toàn Nhi mấy lần, cười ha ha, sau đó nhảy lên trời mà đi.
Chư Toàn Nhi bị ông nhìn đến đỏ mặt, cũng may có lụa trắng che, người khác không nhìn thấy dáng dấp xinh đẹp của nàng lúc này. "Lăng đại sư..." Nàng cười tươi rói nhìn Lăng Hàn, đôi mắt đẹp như thu thủy, lại như mật ngọt, khiến lòng người ngọt say. Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Một tháng sau, cầm đủ nguyên tinh hoặc tài liệu khác đến, trận pháp bí điển cũng được, ta có thể bán Xích Hồng Hàn Băng Thảo cho ngươi." Một tháng, trong Hắc Tháp nên có vài cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo rồi, bán đi một cây cũng không sao. "Thật chứ?" Chư Toàn Nhi vô cùng kích động. Lăng Hàn lộ vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nói: "Ta đường đường là Đan sư Địa Cấp, sẽ lừa gạt một nha đầu như ngươi sao?" Khóe miệng Chư Toàn Nhi co giật, suýt chút nữa xông lên cho Lăng Hàn một kiếm.
Chư Toàn Nhi, người thứ mười ba trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, hơn một tháng sau sẽ tiến hành bài danh lần nữa, nàng thẳng tiến ba vị trí đầu là chuyện chắc như đinh đóng cột, thậm chí thứ nhất cũng không phải là không thể được. Hơn nữa, nàng vẫn là Bắc Vực đệ nhất mỹ nữ, dung nhan không hiện cũng khiến cao đồ của Thiên Kiếm Tông đi theo làm tùy tùng, dốc sức lấy lòng. Đây là mị lực thế nào? Nhưng hiện tại lại bị người ghét bỏ, còn mắng là nha đầu! Chư Toàn Nhi thật rất khó chịu, nếu như Lăng Hàn là ông lão năm mươi, sáu mươi tuổi, vậy nàng nhận. Nhưng tên này rõ ràng còn nhỏ hơn nàng tới ba bốn tuổi, nhưng dáng dấp như ông cụ non, làm cho nàng há có thể không tức? Then chốt là, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của Lăng Hàn như ai thiếu tiền vậy, căn bản không phải lạt mềm buộc chặt, chuyện này quả thật đâm trái tim tự tin của Chư Toàn Nhi mười mấy đao!
Trong giây lát này nàng có loại kích động lột khăn che mặt xuống, nghĩ tới Lăng Hàn nhìn thấy nàng tuyệt sắc vô song, cũng sẽ cúng bái dưới váy của nàng. Nhưng thứ nhất nàng chưa bao giờ nguyện ý lợi dụng sắc đẹp của mình, thứ hai sợ Lăng Hàn để bụng, lợi dụng Xích Hồng Hàn Băng Thảo hoặc thân phận Đan Sư Địa Cấp bức nàng đi vào khuôn phép, bởi vậy, nàng khẽ cắn răng, nhịn xuống kích động như vậy. "Lăng đại sư, ngươi nhìn qua cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, nếu như Toàn Nhi là nha đầu, vậy ngươi là cái gì?" Nàng phản kích. "Ngốc nữu, người có não hay không, đây là xem tâm lý tuổi tác, lại không nhìn dáng dấp. Nghe ngươi nói vậy liền biết, thật ngốc." Lăng Hàn nhún vai, xoay người rời đi. Hổ Nữu quay về Chư Toàn Nhi giả bộ mặt quỷ, lúc này mới cười khanh khách đuổi theo Lăng Hàn. Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét! Chư Toàn Nhi phát điên. Tại sao có thể có nam nhân khiến người ta tức giận như thế, thực sự là quá căm tức? Rất muốn đập đồ vật, bình hoa, gương đồng đâu hết rồi?
Lăng Hàn hết sức hài lòng, hành trình Ám Ma Sâm Lâm lần này quả thực hoàn mỹ, không chỉ thu hoạch to lớn, hơn nữa còn âm Tu La Ma Đế một cái, giải quyết một họa lớn, lại tái ngộ Vũ Hoàng, vị đế vương kia đã mở ra con đường vương giả của mình, thành tựu tương lai không thể đoán trước. Anh mang theo Hổ Nữu trở về Cực Dương Thành, nếu như Ân Hồng đã thay anh tìm Cửu Diệp Hắc Linh Chi, anh liền có thể luyện chế Bổ Linh Đan rồi.
Đến Cực Dương Thành, Chư Toàn Nhi cũng rời đi, Lăng Hàn thì đi tới nhà mới của mình. Nơi này ở phía đông thành thị, nhìn từ bên ngoài rất phổ thông, nhưng bên trong lại có một hồ nước không nhỏ, dương liễu soi mình, cảnh sắc thoải mái. Đình đài lầu các, nhà thủy tạ, cầu đá, tất cả tạo nên một loại ý cảnh trong náo nhiệt có tĩnh lặng. Cửa lại còn thuê thủ vệ, thấy người đến thì ngăn cản, khiến Hổ Nữu bộc lộ bộ mặt hung ác, suýt chút nữa cắn người. Cũng còn tốt, Chu Vô Cửu vừa vặn đi ra, vội vàng mời Lăng Hàn vào phủ, cũng báo cho chúng thủ vệ, đây mới là chủ nhân chân chính của Lăng phủ.
Trong phủ cũng thuê một chút tôi tớ, dù sao phủ đệ này vô cùng lớn, bọn người Lưu Vũ Đồng lại có chuyện phải làm, lấy tu luyện, luyện đan làm chủ, sao có thời giờ đi làm việc vặt? Rất nhanh, đám người Lưu Vũ Đồng đều ra đón. Lăng Hàn qua loa hiểu rõ tình huống, bất kể là tửu lâu hay Đan Vương các, bởi vì có Lưu Quý Đồng trông nom, tự nhiên không ai dám có ý đồ. Nhưng vì Lăng Hàn rời đi quá lâu, nguyên liệu nấu ăn trong tửu lâu sắp dùng hết, từ tháng trước đã bắt đầu cung cấp có số lượng, bằng không hiện tại đã không còn nguyên liệu nấu ăn có thể bán. Đan Vương các cũng giống như thế, đan dược cao cấp Lăng Hàn luyện chế cơ bản đã bán xong, dù Lý Tư Thiền rất có thiên phú, nhưng so với đan đạo đế vương thì không biết chênh lệch bao xa. Cũng còn tốt, Lăng Hàn rốt cục trở về.
Trên phương diện làm ăn đương nhiên phải xử lý, Lăng Hàn lấy ra lượng lớn rau dưa trái cây trong Hắc Tháp, còn có một chút gia súc, để Chu Vô Cửu đưa đi tửu lâu, còn đan dược thì rảnh rỗi lại tiến vào Hắc Tháp luyện, dù sao đây là thành phẩm, không giống nguyên liệu nấu ăn chỉ cần lấy ra là được. Thời điểm dùng cơm trưa, Cung Nhạc Thiên không mời mà tới. Hắn là ăn thứ tốt không quên được nên nghiện, nhưng sau khi hạn lượng cung cấp, mỗi bữa hắn chỉ có thể ăn một món, điều này khiến hắn làm sao chịu được? Bởi vậy, mỗi ngày hắn đều sẽ chạy đến nơi này ăn quỵt, bởi vì bọn người Lưu Vũ Đồng tự nhiên đã sớm quen miệng, mỗi bữa không ăn nguyên liệu nấu ăn trong Hắc Tháp là không thể. Nhìn thấy Lăng Hàn trở về, tên này lập tức đánh tới, oa oa kêu quái dị nói: "Huynh đệ, ngươi rốt cục trở về, ta chờ thịt của ngươi là chờ đến sắp chết rồi!" Lăng Hàn không khỏi đen mặt, tên này có biết nói chuyện hay không, muốn ăn thịt của mình?
Ngày hôm nay Lăng Hàn trở về, mọi người tự nhiên không cần tiết kiệm nữa, các loại trân hào cùng tiến lên, tàn nhẫn đánh chén, ăn đến bụng nhỏ tròn trịa. Chờ Cung Nhạc Thiên rời đi, Lăng Hàn liền triệu tập mọi người lại. "Đây là Thiên Vận Thạch." Lăng Hàn nói, cũng nói tác dụng cụ thể ra. Điều này làm cho tất cả mọi người khiếp sợ, chỉ cần luyện hóa khối đá nho nhỏ này, chờ ngày sau đột phá đại cảnh giới liền có thể thêm ra bốn, năm tinh sức chiến đấu? Đây thực sự là quá kinh người, thế gian sao có khả năng có trân bảo như thế? Bọn họ đều là người của Vũ Quốc, giới hạn ở kiến thức, tự nhiên không thể nghe nói loại bảo vật này. Tất cả mọi người kích động không thôi, bảo vật như vậy ngay cả Sinh Hoa Cảnh, Linh Anh Cảnh cũng sẽ xuất thủ cướp giật, vì hậu bối của mình tăng cao thực lực, nhưng Lăng Hàn lại đắc thủ chín viên, thực sự là kinh người. Bọn họ mang theo tâm cảm ơn, dồn dập ăn Thiên Vận Thạch, chỉ cần vừa đột phá đại cảnh giới, sức chiến đấu sẽ vèo vèo vèo tăng lên, cái này ở trên người Lưu Vũ Đồng và Chu Vô Cửu sẽ thể hiện ra sớm nhất, bởi vì bọn họ đều tới Dũng Tuyền tầng chín, đã củng cố cảnh giới gần hoàn mỹ, có thể đột phá. Tàn Dạ thì chậm hơn nhiều, hắn vừa bước vào Linh Hải tầng hai, cách Thần Thai Cảnh còn có một đoạn đường thật dài phải đi, Quảng Nguyên thì càng thảm, dưới trùng tu, hắn đi xác thực nhanh hơn Tàn Dạ, chỉ là cảnh giới của hắn rơi xuống, lại vào Thần Thai cũng chỉ là khôi phục, không phải đột phá, bởi vậy chỗ tốt của Thiên Vận Thạch phải đến Sinh Hoa Cảnh mới có thể hiển hóa ra. Còn Lý Tư Thiền thì làm sao cũng không chịu ăn Thiên Vận Thạch, cho nàng mà nói, đây thực sự là thiên đại lãng phí. Nàng cần chỉ là cảnh giới tăng lên, có thể luyện đan là được, năng lực vượt cấp chiến đấu thật không có tác dụng.