Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một khoảnh khắc căng thẳng, Hổ Nữu, cô bé tinh nghịch nhưng đầy cảnh giác, bỗng hóa thành một chiến binh nhỏ bé. Ánh mắt nàng rực lửa căm phẫn khi cảm nhận sát ý nhắm vào Lăng Hàn, thân hình bé nhỏ căng cứng, sẵn sàng nghênh chiến. Lăng Hàn khẽ đặt tay lên vai Hổ Nữu, ra hiệu nàng bình tĩnh, rồi quay sang Chư Toàn Nhi, ung dung phán đoán: "Để ta thử đoán xem, đan dược Thiên Cấp có thể chữa trị đạo thương có bốn loại, nhưng loại cần Xích Hồng Hàn Băng Thảo thì chỉ có Phục Hổ Thiên Vận Đan."
Con ngươi của Chư Toàn Nhi chợt co rút, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt nàng. Lời của Lăng Hàn không sai chút nào, nàng quả thực đang tìm kiếm dược liệu cho loại đan dược ấy. Lăng Hàn gật gù, xác nhận phán đoán của mình, rồi tiếp lời: "Chủ dược của Phục Hổ Thiên Vận Đan là Cửu Đạo Minh Thiên Quả, Tứ Tượng Thiên Lang Thảo và Cực Ám Long Hoàng Quả. Những thứ này không thể thay thế, nhưng phụ dược thì có thể." Chư Toàn Nhi lập tức nhìn thấu ý đồ của Lăng Hàn: "Ngươi nói những điều này chỉ là để ta không tranh Xích Hồng Hàn Băng Thảo với ngươi mà thôi."
Lăng Hàn cười nhẹ, không phủ nhận: "Không sai. Có điều, không phải ta sợ ngươi, mà là xem ở tình nghĩa sau này chúng ta có thể sóng vai chiến đấu, nên cho ngươi lời khuyên. Ngươi không thể cướp nó từ tay ta. Nhưng đừng lo lắng nếu không có được Xích Hồng Hàn Băng Thảo, phụ dược có thể thay thế mà." Chư Toàn Nhi bán tín bán nghi hỏi lại: "Lăng đại sư, dù Xích Hồng Hàn Băng Thảo có thể thay thế, nhưng thế gian này có bao nhiêu linh thảo cấp bảy?" Nàng khẳng định: "Cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo này, ta tình thế bắt buộc!" Lăng Hàn nhún vai đầy thách thức: "Vậy thì mỗi người dựa vào thực lực vậy. Có điều, đến lúc bị ta đoạt mất, ngươi đừng có mà khóc nhè đấy."
Chư Toàn Nhi suýt nữa trợn trắng mắt. Nàng mà là trẻ con sao, còn khóc nhè? Trong lòng nàng dâng lên chút bực tức, đây là lần đầu tiên nàng gặp một người hoàn toàn không để ý đến mị lực của mình. Kẻ thứ hai như vậy đương nhiên là Hổ Nữu, luôn nhìn nàng với ánh mắt đầy địch ý, như thể sợ nàng cướp mất Lăng Hàn vậy. Nàng thầm nghĩ: "Phi phi phi... Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp thì sao chứ? Cùng lắm thì nhờ hắn luyện đan thôi, yêu thích ư? Không thể! Người nàng yêu thích phải là kỳ tài võ đạo, chứ không phải kẻ chỉ biết luyện đan."
Ân Hồng, với thân hình uyển chuyển như rắn nước, lắc lư bước tới, phá tan bầu không khí căng thẳng. "Ơ, các ngươi nói chuyện vui vẻ thế, có phải ta về không đúng lúc không?" Lăng Hàn cười ha hả: "Không hề. Ân cô nương, cô có bí điển trận pháp nào không, cho ta mượn tham khảo một chút?" Ân Hồng không chút do dự liếc xéo Lăng Hàn: "Ngươi nghĩ bí điển trận pháp là thứ gì, nói cho mượn là cho mượn sao?" Lăng Hàn nghiêm mặt: "Ta có thể dùng công pháp, võ kỹ đẳng cấp tương đương để trao đổi."
Kiếp này, Lăng Hàn không cần quá bận tâm đến đan đạo, võ đạo cũng đã có kinh nghiệm, chỉ là đi lại một lần mà thôi, nên hắn có rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Dùng để học trận pháp thì thật là vừa vặn. Hắn từng chứng kiến trận pháp của Ân Hồng có thể chặn đứng cả công kích của Hổ Nữu, điều đó khiến hắn vô cùng hứng thú. Hơn nữa, việc thâm nhập các di tích cổ hay bảo khố tông môn, vườn dược liệu đều cần đến trận pháp. Ân Hồng cười hì hì: "Được thôi, nếu ngươi có thể lấy ra công pháp hoặc võ kỹ cao cấp, ta sẽ trao đổi với ngươi." Lăng Hàn đáp gọn: "Được!" Rồi cáo từ, trở về chuẩn bị công pháp võ kỹ để trao đổi, bởi chuyến đi Ám Ma Sâm Lâm này hắn cũng có việc để làm.
Sau khi Lăng Hàn và Hổ Nữu rời đi, chỉ còn lại Chư Toàn Nhi và Ân Hồng. Ân Hồng tò mò: "Ồ, tên này thật là quái thai, không nhìn mị lực của ta thì thôi, nhưng ngay cả ngươi cũng không nhìn, lẽ nào là thái giám?" Chư Toàn Nhi đỏ bừng mặt: "Hồng tỷ, tỷ lại không giữ mồm giữ miệng!" Hóa ra hai người đã quen biết từ trước, điều này cũng không lạ, vì Chư Toàn Nhi thường thông qua Linh Bảo Các để tìm kiếm vật liệu luyện đan. Ân Hồng tiếp lời: "Có điều, ngươi nên suy nghĩ kỹ, tên này thật sự có thể trước ba mươi tuổi trở thành Đan sư Thiên Cấp, sánh ngang đại năng Phá Hư Cảnh. Có hắn giúp đỡ, việc tìm kiếm mấy vị chủ dược của ngươi sẽ dễ dàng hơn nhiều. Bằng không, linh thảo cấp chín, Thần Thai Cảnh như ngươi làm sao mà lấy được!" Chư Toàn Nhi thở dài, ba vị chủ dược kia quả thực là một gánh nặng, còn nàng thì có gì? Chỉ có dung nhan tuyệt thế, nhưng lẽ nào phải dùng thân thể để đổi lấy?
Trở lại khách sạn, Lăng Hàn lập tức tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu lục tìm trong ký ức những công pháp và võ kỹ thích hợp. Trong Hắc Tháp, hắn gần như có thể làm mọi thứ. Hơn trăm cây bút cùng lúc vận chuyển, từng tờ giấy bay lượn trong không khí, những dòng chữ hiện lên. Chỉ trong một đêm, Lăng Hàn đã viết ra hàng trăm cuốn công pháp và võ kỹ. "Đủ rồi đây," hắn khẽ mỉm cười, rồi ra khỏi Hắc Tháp, một lần nữa đến Linh Bảo Các.
Ân Hồng cười trêu: "Lăng công tử nhanh vậy đã trở lại? Chắc còn muốn ngắm Chư muội muội một chút chứ? Đáng tiếc, người ta đã sớm lên đường đi Ám Ma Sâm Lâm rồi." Lăng Hàn cũng cười đáp: "Ta là tới gặp Ân cô nương." Ân Hồng giả vờ khiêm tốn: "Ta có gì đáng để nhìn, ngay cả một phần trăm vẻ đẹp của Chư muội muội cũng không bằng." Lăng Hàn không vòng vo: "Ta có ít công pháp và võ kỹ này, cô xem xem có thể trao đổi được bao nhiêu trận pháp." Hắn ném ra mười bản công pháp và võ kỹ.
Ân Hồng không còn đùa giỡn nữa, cầm lấy một cuốn công pháp quét mắt qua, lập tức kinh ngạc thốt lên: "Công pháp Địa Cấp!" Nàng liên tục xem xét các cuốn sách khác, vẻ mặt không ngừng biến sắc. Chúng đều là công pháp Địa Cấp, hơn nữa thuộc tính đa dạng, thích hợp với nhiều loại linh căn khác nhau, vô cùng hiếm có. "Lăng công tử quả là kỳ nhân!" Nàng thán phục. Lăng Hàn cười giải thích: "Có người cầu ta luyện đan, không trả nổi tiền, đành phải lấy công pháp ra đổi." Đây là lời thật lòng, nhưng là chuyện của kiếp trước.
"Lăng công tử sảng khoái như vậy, ta cũng không nên giấu dốt." Ân Hồng phất tay, ba bản cổ tịch cổ xưa lập tức hiện ra. Lăng Hàn cầm lấy, chúng lần lượt ghi: "Trận pháp cơ sở nhập môn (một)", "(hai)", và "(ba)". Hắn lắc đầu: "Ân cô nương, ta lấy ra mười bản công pháp Địa Cấp, cô lại cho ta ba bản trận pháp nhập môn?" Ân Hồng hì hì cười, lại ném ra một cuốn sách nữa: "Thêm bản Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận này, không thể hơn được nữa, bằng không ta thà không đổi!" Lăng Hàn cầm Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận lên, nở nụ cười hài lòng: "Cái này còn tạm được!"
Mặc dù Lăng Hàn đã viết ra hàng trăm bản công pháp và võ kỹ, nhưng hắn không có ý định trao ra tất cả. Ba bản trận pháp nhập môn cùng một môn trận pháp kia cũng đủ để hắn nghiên cứu một thời gian. Bởi vậy, hắn quyết định rời đi, thẳng tiến Ám Ma Sâm Lâm.
Mang theo Hổ Nữu, hắn thuê một cỗ xe ngựa, chặng đường mười ngày, đi xe ngựa vẫn là thoải mái nhất. Trong buồng xe, Hổ Nữu say sưa gặm thịt khô, còn Lăng Hàn thì chăm chú lật xem cuốn "Trận pháp cơ sở nhập môn". Chẳng mấy chốc, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm nghị. Võ đạo là quá trình tự tu tự thân, coi thân thể là bảo tàng, khai thác tiềm lực vô tận. Còn trận đạo thì ngược lại, nó tôn sùng sức mạnh tự nhiên, mượn dùng sức mạnh đất trời để bản thân sử dụng. Do đó, mấu chốt là làm sao mượn dùng sức mạnh ấy, và cần một môi giới gọi là mắt trận.
Mắt trận có nhiều loại, như kiếm, đao, cờ xí, nhưng không phải thứ gì cũng có thể làm mắt trận. Nó đòi hỏi vật liệu chất lượng và khả năng khắc trận văn. Người biên soạn cuốn sách này thích dùng cờ làm mắt trận, gọi là trận kỳ, chia làm mười cấp. Trận kỳ cấp cao có thể dùng cho trận pháp cấp thấp, nhưng ngược lại thì không. Muốn thành tài, trước hết phải có lợi khí, tìm vật liệu thích hợp làm trận kỳ.
Lăng Hàn nóng lòng muốn thử. Khi đi qua một thành phố lớn, hắn bỏ ra ba vạn nguyên tinh mua một khối Tử Văn kim hơn một cân – vật liệu chú khí cấp năm, rất quý giá. Hắn lập tức tiến vào Hắc Tháp, dùng thiên hỏa nung chảy khối kim loại quý giá thành bảy cây thiết côn. Hình dạng mắt trận không quan trọng lúc này, quan trọng nhất là khắc trận văn. Bảy cây thiết côn này được tạo ra theo Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận. Nếu khắc được trận văn, chúng sẽ trở thành mắt trận thực sự, có thể tạo ra trận thế phòng ngự và công kích.
Vấn đề là làm sao để khắc trận văn. Đây không phải là vẽ vời đơn thuần. Trận văn xúc động sức mạnh đất trời, đó là sự lý giải, giống như ý chí võ đạo. Người lý giải sâu sắc là trận pháp sư cao cấp, ngược lại là cấp thấp. Kiếp trước, Lăng Hàn từng nghiên cứu trận pháp để phá giải, điều này có thể tham khảo. Với thần thức và lĩnh ngộ võ đạo của Thiên Nhân Cảnh, việc nghiên cứu trận pháp cấp thấp trở nên quá đơn giản. Hắn không ngừng tiến bộ vượt bậc.
Năm ngày sau, Lăng Hàn gạt ba bản trận pháp nhập môn sang một bên, tùy tiện kiếm một tảng đá, bắt đầu khắc trận văn. Mỗi trận văn phải được làm liền mạch, không được dừng lại, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự vận chuyển của sức mạnh đất trời. Một mắt trận nhiều nhất có ba điểm dừng, nếu không sẽ hỏng. Mắt trận cấp bốn cần ít nhất chín, nhiều nhất mười lăm trận văn. Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận cần bảy mắt trận, mỗi mắt trận giới hạn mười lăm trận văn, thuộc loại thượng phẩm trong trận pháp cấp bốn, cho thấy Ân Hồng đã khá công bằng.
Lăng Hàn bắt đầu điêu khắc. Sau khi khắc mười lăm trận văn lên tảng đá, hắn kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện ít nhất tám chỗ sai, và những chỗ không sai cũng có nhiều điểm dừng. Hắn không nản, vì không mong muốn trở thành trận pháp sư ngay lập tức, cứ từ từ mà tiến.
Ngày thứ mười một sau khi rời Cực Dương Thành, Lăng Hàn cuối cùng cũng đến ngoại vi Ám Ma Sâm Lâm. Người phu xe không dám tiến thêm, nhanh chóng quay đầu bỏ chạy sau khi Lăng Hàn xuống xe. Đây là một nơi hỗn loạn, không thuộc quyền quản lý của bất kỳ thế lực nào, nhưng lại sản sinh ra nhiều linh thảo quý, thu hút vô số kẻ săn tìm. Lợi ích khổng lồ dẫn đến xung đột, đổ máu, chết chóc là chuyện thường ngày.
Ám Ma Sâm Lâm không có chúa tể, nhưng có bốn thế lực mạnh mẽ đối lập: Huyết Quang Lâu, Thiên Tàm Viện, Thực Cốt Điện và Phong Ma Đường, đều có cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn. Ngoài ra còn vô số thế lực trung bình, nhỏ bé khác. Nhiều người đồn rằng các thế lực này được Đông Nguyệt Tông hay Thú Hoàng Tông chống lưng. Bốn thế lực lớn này có nhiều cứ điểm mở cửa cho các võ giả hái thuốc, nhưng không phải làm việc thiện. Muốn vào cứ điểm phải trả nguyên tinh, hoặc linh thảo, vật liệu luyện khí. Trong cứ điểm, tuyệt đối không được động thủ, đó là quy tắc cơ bản. Bước ra khỏi cứ điểm, đánh nhau đổ máu cũng không sao.
Lăng Hàn chậm rãi bước đi, tâm trí hoàn toàn đặt vào trận pháp. Sau mười ngày nghiên cứu, hắn đã nảy sinh hứng thú sâu sắc với trận đạo, nhận ra nó có thể phối hợp với võ đạo để phát huy kỳ hiệu. Thực tế, trận đạo và võ giả có cùng một nhịp thở. Linh khí cũng thuộc về trận đạo, khắc ý chí võ đạo lên đó là trận văn thô thiển nhất. Nếu khắc trận văn lên linh khí, uy lực sẽ càng mạnh mẽ. "Huynh đệ, đi một mình sao? Chi bằng gia nhập đội chúng ta đi?" Hắn đang đi chậm rãi thì một đội ngũ vượt qua, có người mời hắn.
Đây là một đội hái thuốc nhỏ, gồm bảy hộ vệ, mười hai dược nông và một mỹ nữ áo hồng có vẻ là chủ. Lăng Hàn đảo mắt qua, bảy hộ vệ đều là Linh Hải Cảnh, không tầm thường chút nào. Người mời là một tráng hán ngoài bốn mươi, thân cao vạm vỡ, cánh tay to như eo Lăng Hàn, cơ bắp cuồn cuộn. Chưa đợi Lăng Hàn trả lời, cô gái áo đỏ đã lên tiếng, có chút không vui: "Vu hộ vệ, ngươi muốn mời người vào đội, sao không hỏi ý kiến của ta trước?" Tráng hán cười ha hả: "Trước khi xuất phát chúng ta đã ước định chiêu mười hộ vệ, giờ mới có bảy. Ta là đội trưởng hộ vệ, đương nhiên có quyền thu người." Cô gái áo đỏ nói: "Đó là những người khác đều không đạt yêu cầu." "Hắn thì hợp lệ," tráng hán chỉ vào Lăng Hàn, "Linh Hải tầng năm, còn chưa đủ sao?"
Cái gì? Một thiếu niên như thế lại là Linh Hải tầng năm? Mọi người đều kinh ngạc, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá trẻ. "Đinh tiểu thư, cứ để hắn gia nhập đi," "Đúng vậy, Linh Hải tầng năm, không tệ." Mấy hộ vệ khác khuyên can. Linh Hải tầng năm quả thực không cao lắm, nhưng mười mấy tuổi đã đạt đến cảnh giới này thì sao? Điều đó nói lên bối cảnh của Lăng Hàn không hề đơn giản! Dù Ám Ma Sâm Lâm là nơi hỗn loạn, nhưng nếu có sư môn như Đông Nguyệt Tông hay Bán Nguyệt Tông chống lưng, thì thời khắc nguy hiểm có thể cứu mạng. Vì vậy, những người này không phản đối Lăng Hàn gia nhập, coi như thêm một lớp bảo hiểm cho tính mạng của mình. Cô gái áo đỏ suy nghĩ một lát rồi nói: "Được rồi, nhưng Vu hộ vệ, bảo hắn đừng gây sự." Tráng hán gật đầu, quay sang Lăng Hàn cười nói: "Tiểu ca, thế nào? Một ngày một khối nguyên tinh, công việc tốt thế này không phải ngày nào cũng gặp đâu nha!" Linh Hải Cảnh bình thường một tháng mới ngưng luyện được một khối nguyên tinh, giờ một ngày được một khối, đãi ngộ quả thật không tệ.
Lăng Hàn bật cười: "Các ngươi tự biên tự diễn, ta hình như chưa từng nói muốn gia nhập các ngươi?" "Hừm, ngươi còn có ý kiến?" Cô gái áo đỏ vốn đã không vui, nghe Lăng Hàn từ chối nhập bọn lại càng bất mãn. "Thật to gan, bắt lấy vả miệng cho ta!" Lăng Hàn lắc đầu, cảm thấy mình đúng là "nằm cũng trúng đạn". Đang đi yên lành, không trêu chọc ai, sao lại gặp họa từ trên trời rơi xuống? Lẽ nào hắn là tai tinh, đi đến đâu cũng gây rắc rối?
"Cho rằng ta dễ bắt nạt sao?" Hắn nổi giận, giơ tay đánh về phía cô gái áo đỏ. "Dừng tay!" Bảy hộ vệ đồng loạt quát lên, ra tay ngăn cản Lăng Hàn. Cảnh giới của những người này có cao có thấp, tệ nhất cũng Linh Hải tầng sáu, mạnh nhất đến tầng chín, nhưng sức chiến đấu đều không vượt quá cảnh giới, vì đa số họ là người bình thường. Lăng Hàn cười khẽ, kiếm ý lập tức bùng nổ, xèo xèo xèo xèo... bảy đạo kiếm khí bắn ra, nhắm vào bảy hộ vệ. Sức chiến đấu của hắn là gì? Linh Hải tầng một đã có mười sáu tinh, giờ đã bay thẳng lên hai mươi tinh! Vượt xa đối thủ mạnh nhất đến mười một tinh, đây là sự nghiền ép tuyệt đối. Dưới bảy đạo kiếm khí, bảy hộ vệ đều bị chấn bay ra ngoài. May mà Lăng Hàn đã hạ thủ lưu tình, chỉ tạo một vết thương trên ngực họ, nếu không một đòn đã có thể đoạt mạng.
"Đùng!" Một cái tát giáng thẳng lên mặt cô gái áo đỏ, đánh rơi ba chiếc răng. "Đừng lấy mắt chó nhìn người, cái tát này là một bài học nhỏ cho ngươi, nếu có lần sau, ta sẽ lấy mạng ngươi." Lăng Hàn lạnh lùng nói. Cô gái áo đỏ cắn răng, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin được. Một là Lăng Hàn chỉ là Linh Hải tầng năm mà lại có thể đánh bay bảy hộ vệ của nàng. Hai là tên này lại dám đánh nàng? Nàng là quý nữ Đinh gia, lại xinh đẹp như hoa, tên tiểu tử này bị mù sao? Ngay cả khuôn mặt xinh đẹp như thế cũng dám xuống tay?
Lăng Hàn quay người rời đi. Bảy hộ vệ và các dược nông đều im lặng như tờ, sức mạnh của Lăng Hàn vượt quá sức tưởng tượng của họ, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn. "Một lũ rác rưởi!" Cô gái áo đỏ giận dữ nói, ôm khuôn mặt sưng đỏ. "Nhanh đi Dương Phong Trại, Cao Dương tộc huynh đang ở đó, xin hắn ra tay đối phó tên tiểu tử chết tiệt này!" "Đinh tiểu thư, thiếu niên kia tuổi còn trẻ mà đã có tu vi Linh Hải tầng năm, hơn nữa sức chiến đấu kinh thiên, tất nhiên có lai lịch lớn, chi bằng bỏ qua đi?" Tráng hán họ Vu khuyên can, vì hắn là người mời Lăng Hàn, nên cảm thấy có chút trách nhiệm. "Hừ, trong Ám Ma Sâm Lâm, lai lịch lớn thì đã sao, chết cũng là chết vô ích!" Ánh mắt cô gái áo đỏ oán độc, nàng không thể nuốt trôi cơn giận này. Đoàn đội tiếp tục tiến lên.
Đi hơn nửa ngày, phía trước Lăng Hàn xuất hiện một doanh trại, đây là địa bàn của Phong Ma Đường, cung cấp nơi trú ẩn cho võ giả. Lăng Hàn cũng muốn dò la tin tức về Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nên hắn tiến vào trại, phải trả một khối nguyên tinh. Trại không quá lớn, nhưng cũng có diện tích như một ngôi làng nhỏ, tường phòng ngự làm bằng thân cây chắc chắn, nhà bên trong làm bằng trúc tía, hiệu quả cách âm rất tệ. Nơi đây thực sự là chốn tam giáo cửu lưu, cái gì cũng có. Lăng Hàn nhìn thấy rất nhiều nữ tử ăn mặc hở hang đứng ven đường, đưa mắt quyến rũ những người qua lại. Nếu ai đó đáp lại ánh mắt, họ sẽ cùng nhau rời đi, và chẳng mấy chốc từ trong nhà trúc sẽ vọng ra những âm thanh khiến huyết mạch người ta sôi sục.
Với võ giả, sau những hiểm nguy căng thẳng, họ tự nhiên muốn "thả lỏng" một chút. Có cầu ắt có cung, dù ở nơi nguy hiểm như Ám Ma Sâm Lâm cũng hình thành nên ngành nghề cổ xưa nhất này. Lăng Hàn đi qua, không tránh khỏi bị những cô gái ấy trêu ghẹo, nhưng hắn không để ý, đi thẳng đến một tửu lâu. Hắn tùy tiện gọi một ít đồ ăn, chủ yếu là tìm người hỏi thăm tình hình. "Này, các ngươi có nghe nói không, mấy ngày trước Chư tiên tử đại danh đỉnh đỉnh đến nơi này rồi." "Cái gì, Chư Toàn Nhi có danh xưng Bắc Vực đệ nhất mỹ nhân sao?" "Thật sự đẹp như vậy sao?" "Đâu chỉ như vậy, ta thấy nàng nên xưng mỹ nhân đệ nhất thiên hạ a!" "Có điều, nếu nàng dám đến Ám Ma Sâm Lâm, không sợ dê vào miệng cọp sao?" "Khà khà, không biết có bao nhiêu người muốn thu mỹ nhân này làm tư sủng! Hơn nữa, nơi này là Ám Ma Sâm Lâm, nếu như người bị bắt, ngay cả Bán Nguyệt Tông cũng không có cách nào!" "Ngược lại không có phần của ngươi." "Phi, cũng không có phần của ngươi."
Nghe lời bàn tán của mọi người, Lăng Hàn lắc đầu. Chư Toàn Nhi chỉ là Thần Thai Cảnh, gặp phải Sinh Hoa Cảnh, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, vậy mà nàng lại dám đến đây. Hắn bưng chén rượu lên, đi đến bàn ba người: "Ba vị lão huynh, hỏi thăm các ngươi một chút, nơi này có địa phương nào hàn nhiệt xen kẽ không?"
"Thiếu niên, ngươi vừa mới tới Ám Ma Sâm Lâm sao?" Một tráng hán khoảng ba mươi tuổi cười khanh khách nhìn Lăng Hàn. "Đúng." Lăng Hàn gật đầu, điều này quả thực dễ nhận thấy, hắn không có cái "chất rừng" đặc trưng của những người đã chịu đựng gian khổ trong rừng. Tráng hán cười hì hì, đưa tay ra: "Ở đây, cái gì cũng là giao dịch, ngươi muốn hỏi, phải cho người ta chỗ tốt." "Bao nhiêu?" Lăng Hàn lạnh nhạt nói, ví tiền của hắn giờ đã phồng lên, đối với nguyên tinh tự nhiên rất coi nhẹ. "Một khối nguyên tinh." Tráng hán giơ một ngón tay. Một vấn đề đổi lấy một khối nguyên tinh, thật là đắt cắt cổ! Lăng Hàn không mảy may bận tâm, chỉ cần tìm được Xích Hồng Hàn Băng Thảo, dù trả trăm vạn nguyên tinh hắn cũng không tiếc. Hắn lấy ra một khối nguyên tinh đưa tới. Tráng hán nhận lấy, cười hì hì.
"Nên trả lời vấn đề rồi chứ." Lăng Hàn gõ gõ bàn. "Được." Tráng hán gật đầu nói: "Ta không biết." Ánh mắt Lăng Hàn lập tức âm trầm: "Ngươi đang đùa ta?" "Thiếu niên, ta cho ngươi một bài học, ra ngoài nên cẩn thận một chút, đừng dễ dàng tin tưởng người khác!" Tráng hán cười lớn, không hề sợ Lăng Hàn ra tay với hắn. Bởi vì đây là địa bàn của Phong Ma Đường, Lăng Hàn dám ra tay ở đây, nhẹ thì bị đuổi ra ngoài, nặng thì bị đánh chết. Có người nói, trong trại còn có rất nhiều tội phạm truy nã cực kỳ hung ác, bị các thế lực lớn truy sát, chạy trốn đến đây, nhưng chưa thấy ai dám động thủ trong trại, cho thấy sự uy nghiêm của tứ đại thế lực mạnh mẽ đến mức nào.
Lăng Hàn nhìn vào mắt hắn, tiện tay phất ra, trên bàn lập tức xuất hiện mười cây nhân sâm, mỗi cây to bằng cánh tay trẻ con, rễ tua tủa như rồng. Mọi người vừa thấy, mắt đều trợn tròn, đây ít nhất cũng là nhân sâm hai ba trăm năm tuổi! Trong Ám Ma Sâm Lâm có loại nhân sâm này, nhưng phải vào sâu vùng lõi, nơi cực kỳ nguy hiểm. Một cây có thể bán được hơn mười nguyên tinh, mười cây là hàng trăm nguyên tinh, một món tài sản không nhỏ. Nếu là Linh Hải Cảnh không trộm không cướp, phải tốn mấy chục năm mới có thể luyện chế ra được. Trong chốc lát, hơi thở của mọi người dồn dập, mắt đỏ ngầu, hận không thể ra tay cướp giật.
Lăng Hàn cười nhạt, chỉ vào tráng hán vừa nãy: "Ai giết hắn, những cây nhân sâm này sẽ thuộc về người đó." Nhất thời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào tên tráng hán kia. Người này chỉ là Linh Hải tầng hai, đối với võ giả Linh Hải Cảnh hậu kỳ mà nói, không nói đánh giết dễ như trở bàn tay, nhưng cũng không quá khó khăn. Dễ dàng kiếm mấy trăm nguyên tinh, chuyện làm ăn tốt như vậy tìm đâu ra? Huống hồ, nhân sâm mấy trăm năm là vật đại bổ cỡ nào? Võ giả khi chém giết với yêu thú khó tránh khỏi lưu lại ám thương, đan dược phổ thông không thể chữa trị, chỉ có vật đại bổ như thế mới có thể khôi phục. Bảo vật như vậy, có thể gặp mà không thể cầu!
"Thiếu niên, trong trại không được động thủ." Có người lên tiếng nhắc nhở. Lăng Hàn cười nói: "Không sao, các ngươi cứ nhìn chằm chằm là được. Dù không lâu sau ta sẽ rời đi, nhưng sẽ đặt mười cây nhân sâm này chỗ trại chủ, ai giết hắn, liền có thể tìm trại chủ lĩnh thưởng, mọi người yên tâm chứ?" "Được!" "Được!" Mọi người đều gật đầu. Trong trại quả thực có người sẽ tuyên bố nhiệm vụ, mời người giúp đỡ, nhưng phải thông qua Phong Ma Đường và bị thu phí. Vì vậy, ai cũng mong tên tráng hán kia nhanh chóng rời trại để họ có thể ra tay, sau đó trực tiếp tìm Lăng Hàn lĩnh thưởng, không cần phải chịu phí.
Tên tráng hán kia tái mặt, không ngờ chỉ vì lừa Lăng Hàn một khối nguyên tinh mà bị đối phương đẩy vào chỗ chết. Hắn vội vàng lấy khối nguyên tinh ra, như khoai lang bỏng tay ném về phía Lăng Hàn: "Ta không muốn nguyên tinh của ngươi, ngươi mau thu hồi giải thưởng đi." Đây là nhị thế tổ nhà ai vậy, lại lãng phí nhân sâm như thế, mẹ ngươi biết ngươi trâu bò thế này không? Lăng Hàn không nhận, nói: "Cầm đi, vừa vặn có thể đi mua một bộ quan tài." Tráng hán kia sợ đến sắp khóc, hắn chỉ muốn chiếm chút tiện nghi nhỏ, ai ngờ lại rước họa sát thân? Hắn vội quỳ xuống: "Tiểu gia, ta sai rồi, ta sai rồi, cầu ngươi tha thứ cho ta!" "Thật biết sai rồi sao?" Lăng Hàn cười nói. "Thật biết sai rồi!" Tráng hán không ngừng tát vào mặt mình, rất mạnh, đánh đến chảy máu.
Lăng Hàn gật đầu: "Được rồi, thủ tiêu giải thưởng này." Nhất thời, tráng hán thở phào nhẹ nhõm, nhưng những người khác lại bất mãn, ngươi trêu người sao! Nơi đây không có mấy người lương thiện, ai nấy đều nhìn chằm chằm Lăng Hàn với ánh mắt hung tợn, chỉ chờ hắn vừa rời trại là "khà khà..." Lăng Hàn không để ý: "Thủ tiêu giải thưởng vừa nãy, thay mới. Ai nói cho ta trong rừng rậm nơi nào có địa phương hàn nhiệt tương giao, mười cây nhân sâm này sẽ thuộc về hắn." "Thật chứ?" Mọi người lại vui vẻ hỏi. Lăng Hàn gật đầu: "Tự nhiên là thật, có điều, nếu ai coi ta là kẻ ngu si trêu chọc, lung tung nói cái địa phương, vậy ta cũng không ngại treo giải thưởng hắn."
Tất cả mọi người giật mình, vừa nãy tên tráng hán kia chỉ lừa Lăng Hàn một khối nguyên tinh, liền bị đối phương treo giải thưởng đầu người bằng mười cây nhân sâm. Nếu dối gạt Lăng Hàn mười cây nhân sâm, vậy đối phương sẽ ra giá bao nhiêu để treo giải thưởng? Nhị thế tổ như vậy thực sự rất đáng sợ, có tiền, tùy hứng a! Trong chốc lát, mọi người đều trầm mặc, có mấy người vốn định lừa gạt, nhưng đã bị dọa cho sợ. "Vị thiếu gia này, ta biết có một nơi, phù hợp yêu cầu của ngươi." Một lát sau, có người mở miệng, hắn nói ra một địa điểm ở Tây Bắc Ám Ma Sâm Lâm, còn tặng kèm Lăng Hàn một tờ bản đồ ghi rõ địa điểm. Lăng Hàn tỉ mỉ hỏi dò, nhưng rất thất vọng, vì nơi đó đúng là hàn nhiệt đan xen, nhưng khác xa với những gì hắn nghĩ. Nhưng "thiên kim mua ngựa tốt", hắn vẫn đưa cho đối phương mười cây nhân sâm, giữ vững tín dự của mình. "Còn có người biết địa điểm như vậy không, một tin đổi mười cây nhân sâm." Lăng Hàn vung tay lên, lại lấy ra mười cây nhân sâm, dù sao thứ này đối với hắn mà nói chỉ như rau cải trắng.
Có người được khen thưởng, nhất thời khiến những người khác trở nên hưng phấn, người có chút kiến thức đều nóng lòng muốn thử. Mình không biết không quan hệ, chẳng lẽ không thể đi thám thính sao? "Ta dừng ở đây hai ngày, có tin tức liền đến tìm ta." Lăng Hàn bỏ lại câu nói đó, rời tửu lâu, thuê một gian phòng.
Điều kiện trong trại gian khổ, lấy đâu ra nơi ở tốt. Chỉ là một gian nhà trúc, đừng nói hiệu quả cách âm tệ, thậm chí còn có khe hở, có thể bị người nhòm ngó. Lăng Hàn không để ý, dù sao cũng chỉ dừng hai buổi tối mà thôi. Sau khi hắn rời đi, tin tức về "người ngốc nhiều tiền" của hắn lập tức lan truyền khắp trại, ai nấy cũng muốn từ tay hắn nhận được nhân sâm khen thưởng, đều rầm rộ đi ra ngoài hỏi thăm. Mọi người đều biết tin tức Lăng Hàn treo giải thưởng, có người còn đi tới trại kế bên tìm hiểu tình huống. Nhưng cũng có người nảy sinh sát tâm, chờ đợi Lăng Hàn rời trại để giết người cướp của. Một thiếu niên Linh Hải tầng năm mà thôi, có thể mạnh đến đâu? Vừa nhìn đã biết là hoa trưởng thành trong nhà ấm, sức chiến đấu nói không chừng còn chưa tới bốn tinh.
Đêm đó, một đội ngũ hái thuốc hai mươi người tiến vào trại, chính là đoàn người của cô gái áo đỏ từng xung đột với Lăng Hàn. Bọn họ đi tới góc tây bắc của trại, người hái thuốc chen chúc trong một nhà trúc lớn, đội hộ vệ cũng vậy, còn cô gái áo đỏ thì đi tới một gian nhà khác, nơi có một nam tử gần ba mươi tuổi. "Uyển Tình!" Nam tử nghe tiếng gõ cửa, thấy là cô gái áo đỏ thì không khỏi lộ vẻ vui mừng, ánh mắt hừng hực, liền kéo nàng vào lòng, đã không nhịn được táy máy tay chân. "Tử Tương, vẫn chưa sờ đủ sao, sao gấp thế?" Cô gái áo đỏ Đinh Uyển Tình lắc mông, nói đối phương đừng gấp, nhưng lại khiêu khích đối phương.
Nam tử kia cũng họ Đinh, tên Đinh Cao Dương, cùng Đinh Uyển Tình đến từ một gia tộc, nhưng huyết mạch đã xa, không còn quan hệ huyết thống, nên không cấm kết hôn. Chỉ là Đinh Cao Dương đã có thê thất, hai người tự nhiên thuộc loại vụng trộm. Nhưng hai người chung quy không thành chuyện tốt, dù sao nơi này hiệu quả cách âm quá tệ, Đinh Uyển Tình cũng không phải gà, sao có thể không biết xấu hổ như vậy. "Cao Dương ca, hôm nay huynh có gặp một thiếu niên, đại khái mười bảy mười tám tuổi, cao hơn muội nửa cái đầu, da dẻ rất trắng, trông giống công tử ca không?" Đinh Uyển Tình nằm trong lòng Đinh Cao Dương, hỏi về chuyện Lăng Hàn. Nàng bị đánh một tát, đó là điều nàng không thể nhịn nhục.
"Ồ, sao muội biết hắn?" Đinh Cao Dương tự nhiên biết chuyện Lăng Hàn treo giải thưởng ban ngày, lập tức liên hệ hai sự việc với nhau. "Hắn thật sự ở đây?" Đinh Uyển Tình lộ ra ánh mắt hung quang. "Đừng nóng vội, trước tiên hãy kể hết mọi chuyện cho ta nghe." Đinh Cao Dương vội vàng nói. Hắn biết Lăng Hàn nắm giữ tài lực rất lớn, chỉ cần còn ở khu vực an toàn, đối phương có thể gây ra sóng gió rất lớn. Đinh Uyển Tình kể lại chuyện đã xảy ra, tự nhiên nàng đẩy trách nhiệm lên đầu Lăng Hàn, chỉ nói đối phương bá đạo thế nào, mà không hề nhắc đến việc mình miệng tiện. Sau khi nói xong, Đinh Cao Dương không khỏi hừ một tiếng: "Thật to gan, lại dám đánh Uyển Tình muội muội của ta!" "Cao Dương ca, huynh nhất định phải thay muội hả giận!" Đinh Uyển Tình dịu dàng nói.
Đinh Cao Dương gật đầu, nhưng lập tức lại nói: "Việc này phải bàn bạc kỹ càng, thiếu niên kia lại một kích đánh bay bảy hộ vệ của muội, điều này cực kỳ khủng bố, ngay cả ta cũng chỉ có thể tự thẹn không bằng." "Vậy làm sao bây giờ, lẽ nào muội bị đánh vô ích sao?" Đinh Uyển Tình suýt chút nữa nhảy dựng lên. Đinh Cao Dương ôm chặt nàng: "Muội yên tâm, ta sẽ mời một vị cường giả Thần Thai Cảnh ra tay, vậy trấn áp hắn tuyệt đối là thừa sức! Coi như này cũng không được, thì ca ca ta đang rèn luyện gần đây, hắn là tồn tại xếp hạng thứ sáu mươi sáu trên Thiên kiêu Bảng giới trước, bây giờ có tu vi Thần Thai tầng chín. Ta lập tức sai người truyền tin, để hắn lại đây một chuyến." "Nếu như Nguyên Tâm tộc huynh ra tay, vậy khẳng định không có sơ hở nào!" Đinh Uyển Tình nói. Thực tế, nàng đối tốt với Đinh Cao Dương không phải vì điều gì khác ngoài việc nhắm vào cái "cây to" này sao? Đây là tộc nhân xuất sắc nhất của Đinh gia từ trước đến nay, năm nay chỉ ba mươi bảy tuổi đã là Thần Thai tầng chín. Đinh Cao Dương cười gằn, Lăng Hàn hẳn là đời sau của đan đạo thế gia nào đó đi, vì vậy trên người mới có nhân sâm quý như vậy, tuổi còn trẻ liền đạt đến Linh Hải tầng năm. Có điều, đây chính là Ám Ma Sâm Lâm, bối cảnh gì cũng vô dụng! Tài sản trên người tiểu tử kia đều sẽ thuộc về hắn!
Lăng Hàn ở đây một đêm, ngày thứ hai liền tìm hiểu tình huống của Ám Ma Sâm Lâm. Nơi này có tên Ám Ma Sâm Lâm, thứ nhất vì môi trường âm u, mây đen bao phủ quanh năm suốt tháng không thấy ánh mặt trời. Thứ hai, nơi đây có sương mù màu đen, khiến cả rừng rậm càng thêm âm u. Những sương mù này như ma khí, sẽ ảnh hưởng tâm trí của người và yêu thú, rất nhiều trường hợp cuối cùng phát điên. Bởi vậy, mới có tên Ám Ma Sâm Lâm. Ma khí bao phủ toàn bộ rừng rậm, nhưng càng ở ngoại vi, ma khí càng mỏng manh, ảnh hưởng đến sinh linh rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để khiến người và yêu thú nơi đây rất hiếu chiến. Đến khu vực lõi, ma khí trở nên đáng sợ, có thể dễ dàng biến một người thành kẻ điên. Nếu không đủ thực lực, không thể tiến vào sâu, sớm đã điên cuồng và bị yêu thú mạnh mẽ xé thành mảnh vụn. Có thể nói, trong Ám Ma Sâm Lâm đáng sợ nhất không phải võ giả hay yêu thú, mà là ma khí.
Lăng Hàn lại không sợ, hắn có Hắc Tháp, lúc trước ngay cả ma khí của Tu La Ma Đế cũng có thể dễ dàng tiêu trừ, ma khí nơi đây chắc kém xa. Ngược lại, có Hắc Tháp trong tay, hắn cực kỳ yên tâm. Đến trưa, có người lại đến bái phỏng Lăng Hàn, đây là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, không nói tên họ, Lăng Hàn cũng không kỳ quái. Đối phương nói cho hắn một địa điểm cực kỳ phù hợp yêu cầu của hắn. Lăng Hàn giao mười cây nhân sâm, liền quyết định xuất phát.
Hắn biết mình lộ tài đã trêu chọc rất nhiều kẻ đỏ mắt, nhưng hắn không để ý, người ở ngoại vi mạnh nhất chỉ là Thần Thai tầng một. Hiện nay, Thần Thai tầng một không được Lăng Hàn để vào mắt, hắn không cần vận dụng lá bài tẩy liền có thể giết chết loại cao thủ này. Lăng Hàn lên đường, và hắn vừa rời đi, cả trại hầu như cũng rời một nửa người, ý đồ gì, chỉ cần không phải ngu ngốc đều có thể đoán được. Tại sao Lăng Hàn muốn tìm địa phương hàn nhiệt đan xen? Bởi vì Xích Hồng Hàn Băng Thảo chỉ có thể sinh trưởng ở nơi như thế, loại linh thảo này có hai đặc tính hàn nhiệt, nơi càng rét căm khô nóng, Xích Hồng Hàn Băng Thảo sẽ càng tốt, càng đạt đến dược linh cao.
Hổ Nữu ở trong Hắc Tháp đợi buồn chán, Lăng Hàn liền tìm một nơi hẻo lánh đưa nàng ra. Một lớn một nhỏ nắm tay nhau, bước chậm trong rừng rậm, thật giống như đây không phải Ám Ma Sâm Lâm mà chỉ là một khu rừng thông thường. Thế nhưng, một màn hài hòa như vậy rất nhanh bị phá hỏng. "Thiếu niên, đứng lại!" Phía trước đột nhiên xuất hiện năm người, mỗi người đều lộ vẻ hung ác, và phía sau cũng truyền đến âm thanh xào xạc, tương tự có năm người nữa đi ra, cắt đứt đường lui của Lăng Hàn. Lăng Hàn kinh ngạc, bởi vì trong số những kẻ cướp đường phía trước, lại có một kẻ là người đã lừa hắn một khối nguyên tinh, về sau bị hắn treo giải thưởng, cuối cùng phải quỳ xuống xin tha. Hắn không khỏi bật cười: "Ngươi thật là chết cũng không hối cải, cảm thấy sống không dễ chịu đúng không?"