Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 77

Chương 77: Tiệc Đan Đạo: Giao Tranh

Cập nhật: 26/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 381 đến 385 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc quá trình Lăng Hàn từng bước khẳng định vị thế đan đạo của mình, từ việc được Lưu Quý Đồng kính nể đến việc đối mặt với những âm mưu tranh đoạt quyền lực. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố gia đình, tình bạn và tham vọng, tạo nên những tình huống kịch tính và bất ngờ. Bi kịch của Lưu Khải Nguyên do sự ngạo mạn và thiếu hiểu biết đã đẩy gia tộc vào thế khó xử, đồng thời mở ra cánh cửa cho Lăng Hàn thiết lập liên minh mới. Màn xuất hiện của Ân Hồng và Chư Toàn Nhi hé lộ những cơ duyên và thách thức lớn hơn đang chờ đợi, hứa hẹn một hành trình đầy cam go nhưng cũng không kém phần hấp dẫn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng tăm của Lăng Hàn như một Đan sư Địa Cấp hạ phẩm đã lan xa, nhưng khi Lưu Quý Đồng, một Đan sư đồng cấp, có cơ hội diện kiến, ông mới thực sự kinh ngạc. Sinh Cốt Đan mười ba tinh phẩm chất siêu việt mà Lăng Hàn luyện chế đã minh chứng rõ ràng: thực lực đan đạo của thiếu niên này vượt xa cảnh giới biểu kiến. Lưu Quý Đồng chắp tay cung kính, lòng đầy khâm phục, bởi ông biết, một thiên tài như Lăng Hàn, tương lai chắc chắn sẽ trở thành tông sư. Lệ Phi Trần, dù có võ đạo vượt trội, cũng không thể không cúi mình trước thành tựu đan đạo phi phàm này.

Lăng Hàn cười nhẹ, đề nghị hai vị không nên tiết lộ thân phận của mình, tránh sự chú ý không mong muốn từ Thiên Thi Tông bí ẩn. Cả Lưu Quý Đồng và Lệ Phi Trần đều gật đầu đồng ý, không ai dám hỏi thêm. Với sự xác nhận của Lưu Quý Đồng, ba viên Sinh Cốt Đan của Lăng Hàn nhanh chóng được niêm yết vào danh sách đấu giá của Linh Bảo Các.

Lưu Quý Đồng, với khao khát học hỏi, ngỏ ý muốn luận bàn đan đạo. Lăng Hàn chấp thuận, mời ông đến tửu lâu của mình. Tại đây, Lăng Hàn đã chiêu đãi một bữa thịnh soạn với yêu thú cấp hai, Mê Hương Lộc, được nuôi bằng nhân sâm trăm năm và chế biến công phu. Lưu Quý Đồng nếm thử một miếng mà quên cả tuổi già, chiếc đũa không ngừng nghỉ, say sưa với món ăn ngon đến mức quên cả mục đích ban đầu.

Khi những người bạn của Lăng Hàn như Lưu Vũ Đồng cũng đến, bữa tiệc càng thêm náo nhiệt. Hổ Nữu, với khẩu vị đặc biệt của mình, khiến Lưu Quý Đồng phải giật mình, lo sợ bị tiểu nha đầu này cướp hết thức ăn. Mãi đến khi bụng lưng lửng, Lưu Quý Đồng mới nhớ ra chính sự, vội vàng thỉnh giáo Lăng Hàn về đan thuật.

Lăng Hàn chỉ tùy ý giảng giải, nhưng mỗi lời của một Đan đạo đế vương đều là châu ngọc, khiến Lưu Quý Đồng say mê như lạc vào cõi mộng. Ông lão quên cả thân phận, đứng trang nghiêm bên cạnh Lăng Hàn, như một đan đồng lắng nghe ân sư giáo huấn. Trong tâm trí ông, địa vị của Lăng Hàn đã vượt xa các Đan sư Địa Cấp thượng phẩm, gần như chạm đến cảnh giới Thiên Cấp. Ông tự hỏi, lẽ nào thiếu niên này là đan đạo đế vương chuyển thế?

Đúng lúc đó, tiếng huyên náo dưới lầu vang lên, cắt ngang lời Lăng Hàn. Chu Vô Cửu lập tức xuống xem xét. Dưới lầu, hai thiếu niên, Lang Tuấn Tài và Lưu Khải Nguyên (cháu trai của Lưu Quý Đồng), cùng đám tùy tùng hung hãn đang xua đuổi khách khứa, muốn chiếm đoạt tửu lâu. Lang Tuấn Tài, kẻ đã bị Lăng Hàn hù dọa mất tiền, đã xúi giục Lưu Khải Nguyên, người có chỗ dựa là một cung phụng Thần Thai Cảnh.

Chu Vô Cửu bình tĩnh yêu cầu họ rời đi, nhưng Lang Tuấn Tài cười gằn, chế nhạo một Dũng Tuyền Cảnh như Chu Vô Cửu dám lớn tiếng. Hắn khoe khoang thân phận của Lưu Khải Nguyên, nhưng Chu Vô Cửu, biết rõ Lưu Quý Đồng đang ở trên lầu, chỉ mỉm cười ẩn ý. Lưu Khải Nguyên tức giận, lệnh cho một tùy tùng Linh Hải Cảnh bắt Chu Vô Cửu và vả miệng. Chu Vô Cửu cắn răng chịu đựng, không kêu cứu, thầm tính toán lợi dụng tình huống này để kéo Lưu Khải Nguyên vào rắc rối lớn hơn.

Lưu Khải Nguyên, kiêu ngạo vì là đại thiếu gia Lưu gia, không thể chấp nhận việc bị Lăng Hàn và thủ hạ của Lăng Hàn coi thường. Hắn càng tức giận khi Chu Vô Cửu cười lớn: "Lưu Khải Nguyên, ngươi không nên hối hận a!" Hắn và Lang Tuấn Tài cho rằng Chu Vô Cửu đang đe dọa, nhưng lại ngạc nhiên khi Chu Vô Cửu nói sẽ làm theo yêu cầu. Lang Tuấn Tài vội vàng muốn Chu Vô Cửu quỳ xuống, nhưng Lưu Khải Nguyên ngăn lại, muốn xem trò hay.

Bất ngờ, Chu Vô Cửu hét lớn: "Lưu Khải Nguyên là khốn kiếp! Lưu Khải Nguyên là khốn kiếp! Lưu Khải Nguyên là khốn kiếp!" Tiếng rống vang dội khắp tửu lâu. Lưu Khải Nguyên và Lang Tuấn Tài trừng mắt, giận dữ tột độ, ra lệnh giết Chu Vô Cửu. Tuy nhiên, các tùy tùng do dự, bởi giết người công khai ở Cực Dương Thành là trọng tội. Lưu Khải Nguyên lạnh lùng ra lệnh bắt Chu Vô Cửu về Lưu gia để xử lý.

Đúng lúc đó, một giọng nói già nua đầy phẫn nộ vang lên: "Ai dám động thủ?" Lang Tuấn Tài bực bội, nhưng Lưu Khải Nguyên lại run rẩy gọi: "Gia... gia gia!" Lang Tuấn Tài chợt rùng mình. Gia gia của Lưu Khải Nguyên chính là Đan sư Địa Cấp Lưu Quý Đồng! Hắn vừa mắng chửi ông là "khốn kiếp", tội này đủ để chết trăm lần. Lang Tuấn Tài lập tức quỳ xuống, cầu xin tha thứ.

Lưu Quý Đồng không thèm nhìn Lang Tuấn Tài, chỉ trừng mắt nhìn cháu trai mình với vẻ thất vọng và giận dữ tột độ. Ông đang say mê lắng nghe Lăng Hàn truyền thụ đan đạo, lại bị chính cháu mình quấy rầy, còn dám đến địa bàn của ân nhân để diễu võ giương oai. Ông giận dữ, vung tay tát liên tiếp vào mặt Lưu Khải Nguyên, khiến hai má hắn sưng vù. Lưu Khải Nguyên oan ức hỏi tại sao, nhưng Lưu Quý Đồng quát lên: "Đánh ngươi, lão phu còn muốn đánh chết ngươi!"

Lưu Khải Nguyên hoảng sợ, vội vã ôm chân Lưu Quý Đồng, nước mắt nước mũi giàn giụa, cầu xin tha mạng, nhắc nhở ông mình là độc đinh của Lưu gia. Lưu Quý Đồng giơ tay lên nhưng không nỡ vung xuống. Lúc này, Lăng Hàn từ trên lầu bước xuống, nói: "Quý Đồng, quên đi." Lưu Khải Nguyên vừa thấy Lăng Hàn đã muốn đứng dậy, nhưng Lưu Quý Đồng lập tức quất tới, ép hắn gọi Lăng Hàn là "đại sư". Lưu Khải Nguyên kinh ngạc, không thể tin một thiếu niên trẻ hơn mình lại là đại sư, nhưng dưới áp lực của gia gia, hắn đành ngoan ngoãn tuân theo.

Lăng Hàn không để ý đến Lưu Khải Nguyên, chỉ hỏi Chu Vô Cửu ai đã ra tay. Chu Vô Cửu lập tức chỉ vào Lưu Khải Nguyên và Lang Tuấn Tài. Lăng Hàn gật đầu, nói với Lưu Quý Đồng: "Cháu trai của ngươi có chút hung hăng nha!" Lưu Quý Đồng xấu hổ, tiếp tục trừng phạt Lưu Khải Nguyên, đánh hắn đến mức sắp bất tỉnh. Mãi đến khi Lăng Hàn ra tay ngăn cản, Lưu Quý Đồng mới dừng lại. Ông vội vàng cảm tạ Lăng Hàn, yên tâm vì Lăng Hàn không truy cứu thêm.

Ánh mắt Lăng Hàn chuyển sang Lang Tuấn Tài, khiến kẻ này run rẩy cầu xin tha mạng. Lưu Quý Đồng, với vẻ mặt đầy sát khí, đề nghị tự mình xử lý Lang Tuấn Tài, coi đó là lời giải thích thỏa đáng cho Lăng Hàn. Ông không phải là người hiền lành, và chỉ trong một ngày, Lang Tuấn Tài cùng toàn bộ Lang gia đã bị xóa sổ khỏi Cực Dương Thành, chứng minh quyền lực kinh người của một Đan sư Địa Cấp.

Lăng Hàn, dù cũng là Đan sư Địa Cấp, nhưng vì Thiên Thi Tông, không muốn lộ diện quá sớm. Ông đã khéo léo dùng Lưu Quý Đồng làm hậu thuẫn cho tửu lâu và dược điếm của mình, để có thể yên tâm giao phó cho Lưu Vũ Đồng và những người khác khi mình vắng mặt. Lần này, Lăng Hàn dự định đến Ám Ma Sâm Lâm một mình, nhưng Hổ Nữu nhất quyết đòi đi theo. Với tốc độ của tiểu nha đầu, Lăng Hàn biết không thể cắt đuôi nàng, đành gật đầu đồng ý.

Chưa kịp xuất phát, Lăng Hàn nhận được lời mời từ Linh Bảo Các dự tiệc tối. Nghĩ đến tiền bạc liên quan đến Sinh Cốt Đan, hắn đồng ý. Hổ Nữu, nhỏ mà tinh ranh, cũng đòi đi theo. Tại Linh Bảo Các, hắn và Hổ Nữu được dẫn đến một biệt viện tao nhã, nơi hai nữ tử đã ngồi sẵn. Một người vận bạch y, che mặt bằng lụa trắng, tóc như thác nước — đó là Chư Toàn Nhi. Người còn lại, Ân Hồng, mặc hồng y, vóc dáng nóng bỏng, dung nhan diễm lệ, tràn đầy phong tình.

Ân Hồng đứng dậy, mỉm cười mời Lăng Hàn. Nàng tự giới thiệu mình là Ân Hồng, và giới thiệu Chư Toàn Nhi. Đặc biệt, nàng tiết lộ Lăng Hàn còn có một thân phận kinh người khác: Đan sư Địa Cấp hạ phẩm! Chư Toàn Nhi kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, không thể tin một thiếu niên trẻ như vậy lại có thành tựu đan đạo cao siêu đến thế. Hổ Nữu, thấy Chư Toàn Nhi, lập tức lộ vẻ "hộ thực", leo lên cổ Lăng Hàn, tuyên bố: "Lăng Hàn là của Nữu!" Nàng xem Chư Toàn Nhi là đối thủ, nhưng lại hoàn toàn bỏ qua Ân Hồng.

Ân Hồng cười lớn, trêu Chư Toàn Nhi bị xem là đối thủ. Chư Toàn Nhi, vốn lạnh nhạt như tiên, cũng cảm thấy lúng túng trước tiểu nha đầu chua ngoa này. Nàng cố gắng nhìn thấu Hổ Nữu nhưng không thể, nghĩ rằng tiểu nha đầu chưa thức tỉnh linh căn nên không phải võ giả. Lăng Hàn ngồi xuống, Hổ Nữu ngồi gọn trong lòng hắn, vẫn liếc xéo Chư Toàn Nhi đầy khiêu khích.

Lăng Hàn hỏi Ân Hồng mục đích của bữa tiệc. Ân Hồng cười nói muốn vừa uống rượu vừa trò chuyện, trêu chọc Lăng Hàn có chán không khi có hai mỹ nhân bầu bạn. Lăng Hàn không bị phong tình của nàng lay động, hỏi thẳng thân phận của Ân Hồng. Nàng tiết lộ cha mình, Ân Thương, là Các chủ Linh Bảo Các Bắc Vực. Điều này khiến Lăng Hàn bất ngờ, bởi Linh Bảo Các là một thế lực khổng lồ.

Ân Hồng thở dài, nói rằng Linh Bảo Các mỗi năm năm tổ chức một cuộc thi tranh tài về đan thuật, trận pháp và võ đạo, giới hạn dưới ba mươi tuổi, nhằm tìm kiếm nhân tài và đánh giá các phân bộ. Phân bộ Bắc Vực đã liên tục đứng cuối bảng hơn nghìn năm. Nàng muốn mời Lăng Hàn làm khách khanh, đại diện cho đan đạo, Chư Toàn Nhi đại diện cho võ đạo, còn nàng sẽ đại diện cho trận pháp, để cùng nhau đến Trung Châu tham gia cuộc thi vào cuối năm sau.

Lăng Hàn động lòng, vì hắn cũng có ý định đến Trung Châu. Hắn thắc mắc về năng lực trận pháp của Ân Hồng. Ân Hồng tự tin vỗ ngực, khẳng định mình là thiên tài trận đạo. Lăng Hàn ngạc nhiên, bởi trận đạo ở kiếp trước của hắn đã thất truyền, chỉ còn lại dấu vết trong các di tích. Ân Hồng, thấy Lăng Hàn ngạc nhiên, lẫm liệt nói: "Ha ha, xem thường ta đúng không? Cho rằng ta chỉ có thể quăng mị nhãn?" Nàng là một nữ nhân quyến rũ nhưng tính cách lại thẳng thắn như nữ hán tử.

Lăng Hàn bật cười, mời nàng một chén. Ân Hồng cười cợt, nói mình "ngàn chén không say", và nếu Lăng Hàn có ý đồ xấu thì sẽ thất vọng. Nàng uống cạn chén rượu, dũng cảm đến kinh người, khiến Lăng Hàn có chút quẫn bách. Ân Hồng tiếp tục thao thao bất tuyệt về kế hoạch chiến thắng, tin rằng với Lăng Hàn (đan đạo), Chư Toàn Nhi (võ đạo) và nàng (trận pháp), họ có thể giành được hơn 85 điểm, có khả năng cao đoạt quán quân.

Lăng Hàn nhún vai: "Ân cô nương, ngươi cũng nghĩ đơn phương quá, ta còn chưa đáp ứng mà?" Ân Hồng giả vờ kinh ngạc, hỏi Lăng Hàn còn lý do gì để từ chối khi được "cùng tuyệt sắc giai nhân như Chư muội muội xuất chiến". Lăng Hàn chỉ cười ha ha không nói. Ân Hồng gọi hắn là "tiểu hồ ly giảo hoạt", rồi nói hắn có thể đưa ra yêu cầu, Linh Bảo Các rất nhiều tiền và bảo vật, chỉ cần không vượt quá giới hạn, nàng có thể làm chủ.

Lăng Hàn khoát tay, nói hắn chỉ cần một cây linh thảo, Cửu Diệp Hắc Linh Chi, tốt nhất là trước cuối năm, giá cả không thành vấn đề. Ân Hồng giật mình, "Này này này, kia là linh thảo cấp bảy, ngay cả Linh Anh Cảnh cũng động lòng! Người mạnh nhất Bắc Vực chúng ta chỉ là Linh Anh Cảnh, ngươi cũng không cảm thấy ngại nói đây không tính là vấn đề gì?" Lăng Hàn nhún vai, nói đó là vấn đề của Ân Hồng, và nếu nàng có thể đưa Cửu Diệp Hắc Linh Chi đến, hắn sẽ đáp ứng. Hắn còn lùi một bước, không cần dược linh tuyệt đối, nhưng nếu dược linh không đủ thì phải là linh thảo còn sống.

Ân Hồng nhìn Lăng Hàn với ánh mắt kỳ quái, câu nói cuối cùng của hắn có chút đáng sợ. Nàng lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ Lăng Hàn có thể nuôi dưỡng linh thảo cấp cao. Nàng suy nghĩ một lúc rồi đồng ý, nhưng cũng nhắc nhở Lăng Hàn chuẩn bị tiền, vì giá trị của linh thảo cấp bảy vô cùng kinh người. Lăng Hàn cười nói: "Không sao, cùng lắm ta luyện nhiều chút đan dược là được." Ân Hồng lập tức im lặng. Quả thật, khả năng kiếm tiền của một Đan sư ưu tú là khủng khiếp.

Bữa tiệc bắt đầu. Hổ Nữu lập tức lè lưỡi, chê thức ăn dở, liền lấy ra thịt khô đã chuẩn bị sẵn từ trong không gian giới chỉ ra gặm. Mùi hương thơm lừng tỏa ra khiến Ân Hồng thèm thuồng, nước miếng muốn chảy ra, ngay cả Chư Toàn Nhi cũng không nhịn được nuốt nước bọt. Ở trước mỹ vị, tiên tử cũng thành phàm nhân. Ân Hồng không hề xấu hổ, xin Hổ Nữu cho mình một miếng. Hổ Nữu lập tức lộ vẻ cảnh giác, trừng Ân Hồng, vì đồ ăn là mạng sống của nàng.

Lăng Hàn cười nói: "Nữu Nữu, không nên keo kiệt, cho hai tỷ tỷ nếm thử đi." Hổ Nữu miễn cưỡng chia ra hai miếng thịt khô, đưa cho Ân Hồng và Chư Toàn Nhi. Miếng của Chư Toàn Nhi rõ ràng nhỏ hơn, cho thấy nàng không thích Chư Toàn Nhi đến mức nào. Ân Hồng không bận tâm, lập tức cầm lấy thịt khô ăn. Chỉ một miếng, nàng đã mặt mày hớn hở, kích động đến run rẩy. Miếng thịt này không phải thịt bình thường, mà là từ yêu thú trong Hắc Tháp, ăn nhân sâm linh chi trăm năm lớn lên, không chỉ ngon mà còn có lợi ích lớn cho võ giả.

Ân Hồng hỏi Lăng Hàn bán thịt này thế nào, muốn mua hết. Lăng Hàn suýt chút nữa phun rượu, nữ nhân này dũng cảm đến mức khiến người ta không chịu nổi. Chư Toàn Nhi cũng khó nén tò mò, cầm miếng thịt nhỏ, nhẹ nhàng nhấc lụa trắng, lộ ra đôi môi đỏ tinh xảo và hàm răng trắng muốt. Nàng đưa miếng thịt vào miệng, rồi hạ lụa trắng xuống, từ tốn nhai. Dù không khoa trương như Ân Hồng, ánh mắt nàng vẫn lộ ra vẻ kinh ngạc, hương vị mỹ vị này quả thực hiếm có.

Nhưng Chư Toàn Nhi vẫn là Chư Toàn Nhi, nàng nhanh chóng kiềm chế sự kích động, trở lại vẻ nhẹ nhàng như mây gió. Ân Hồng bất ngờ nói: "Chư muội muội, không bằng ngươi gả cho Lăng công tử đi!" Nàng cười hì hì, nịnh nọt Lăng Hàn, mong đổi lấy thêm thịt khô. Lời này lập tức chọc giận hai người: Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu. Chư Toàn Nhi còn kiềm chế được, nhưng Hổ Nữu thì không. Nàng lập tức từ trong lòng Lăng Hàn lao ra, thân hình lóe lên, xuất hiện trước mặt Ân Hồng, nhắm vào ngực nàng mà công kích.

Hai nữ đều không ngờ Hổ Nữu lại là cao thủ. Nàng vô cùng quỷ dị, ngay cả Lăng Hàn với thần thức Thiên Nhân Cảnh cũng không thể nhìn thấu, huống chi là hai người kia. Một cao thủ Linh Hải Cảnh đột nhiên ra tay, Ân Hồng hoàn toàn không phòng bị. Tiếng "xẹt xẹt" vang lên, quần áo ở ngực nàng bị xé rách, nhưng ngay sau đó, một luồng sáng trắng lóe lên, tạo thành màn chắn, chặn đứng bàn tay nhỏ của Hổ Nữu.

"Nữu Nữu, dừng tay!" Lăng Hàn vội vàng quát. Hổ Nữu lúc này mới xoay người, trở về lòng Lăng Hàn, giả bộ làm mặt quỷ nhìn Ân Hồng, vẫn còn tức tối. Ánh sáng trắng trên ngực Ân Hồng tan đi, để lộ làn da trắng như tuyết cùng những hoa văn kỳ lạ, như hình xăm. "Trận văn!" Lăng Hàn, với kiến thức Thiên Nhân Cảnh, lập tức sáng mắt. Trận đạo ở kiếp trước của hắn đã thất truyền, hắn chỉ biết phá giải chứ không mạnh về bố trí. Không ngờ, hắn lại gặp được một trận pháp sư!

"Nhìn gì chằm chằm không chớp mắt thế? Có muốn ta cởi quần áo để ngươi nhìn rõ không?" Ân Hồng cắn răng nói, dù khóe miệng vẫn mỉm cười nhưng đã tỏa ra khí tức nguy hiểm. Lăng Hàn không thu ánh mắt, hắn không hứng thú với thân thể Ân Hồng, chỉ quan tâm đến trận văn trên người nàng. "Trận pháp đúng là đồ tốt," Lăng Hàn nói, "Ngươi không ngại, liền cởi hết quần áo, để ta hảo hảo nghiên cứu một chút."

"Cút!" Ân Hồng vội che ngực trốn vào trong phòng để thay quần áo. Chư Toàn Nhi kinh ngạc nhìn Hổ Nữu, nàng không thể tin tiểu nha đầu này không chỉ thức tỉnh linh căn mà còn là Linh Hải Cảnh. Linh Hải Cảnh ở tuổi năm sáu, khái niệm này quá sức tưởng tượng! Ở võ đạo giới, dưới Sinh Hoa Cảnh đều là phàm nhân, nhưng một Linh Hải Cảnh nhỏ tuổi như vậy thì sao? Nàng không khỏi khiếp sợ! Hổ Nữu nhận ra ánh mắt của Chư Toàn Nhi, liền làm mặt quỷ, tỏ vẻ địch ý.

Lăng Hàn cười nói: "Chư cô nương, ngươi cần Xích Hồng Hàn Băng Thảo làm gì?" Chư Toàn Nhi hơi kinh hãi: "Hóa ra ngày đó ngươi cũng ở đây." Nàng dừng một chút, nói: "Ta cần luyện chế một loại đan dược Thiên Cấp, Xích Hồng Hàn Băng Thảo chính là một phụ dược trong đó." Xích Hồng Hàn Băng Thảo chỉ là phụ dược? Ai bảo đó là đan dược Thiên Cấp chứ! Lăng Hàn kỳ quái: "Nghe nói lệnh sư tẩu hỏa nhập ma, nhưng ta nghĩ, đan dược Địa Cấp trung phẩm, nhiều nhất thượng phẩm thì có thể giải, không cần Thiên Cấp a."

Chư Toàn Nhi nói: "Sư phụ ta bị đạo thương, không phải đan dược Thiên Cấp không thể cứu!" Lăng Hàn càng thêm kỳ quái: "Sư phụ ngươi nhiều nhất là Linh Anh Cảnh, làm sao có khả năng bị đạo thương?" Đạo thương, hay còn gọi là vết thương đại đạo, là do phỏng đoán sức mạnh của đất trời mà bị phản phệ, thường chỉ xuất hiện ở Phá Hư Cảnh. Nếu có Phá Hư Cảnh ra tay, Linh Anh Cảnh làm sao có thể chỉ bị thương nhẹ? Chư Toàn Nhi lắc đầu, không trả lời, hiển nhiên chuyện này liên quan đến bí ẩn. Lăng Hàn cũng không hỏi thêm, nhưng rõ ràng, hắn và Chư Toàn Nhi sẽ phải cạnh tranh vì cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo kia.

"Thật không tiện, ta cũng cần Xích Hồng Hàn Băng Thảo."

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!