Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong màn đêm bao trùm, một tráng hán hùng dũng tên Phổ Xuyên, tu vi Linh Hải tầng ba, đang gầm lên trong uất hận. Hắn vừa bị ép quỳ gối trước mặt Lăng Hàn, một nỗi nhục nhã tột cùng không thể nào nuốt trôi. Lòng tham lam và thù hận sôi sục, hắn thề sẽ không bao giờ để Lăng Hàn rời đi dễ dàng, nhất là khi hắn còn mơ ước đến tài vật trên người thiếu niên kia. Dù biết Lăng Hàn có vẻ là "nhị thế tổ" với tu vi Linh Hải tầng năm, nhưng Phổ Xuyên vẫn tự tin, bởi hắn không đơn độc, phía sau còn có chín kẻ đồng hành khác. Một tên trong số đó lên tiếng, giả lả yêu cầu Lăng Hàn giao nộp giới chỉ không gian để đổi lấy "một con đường sống", một lời hứa rỗng tuếch mà ai cũng hiểu là cái bẫy chết người.
Lăng Hàn chỉ khẽ cười, quay sang hỏi Hổ Nữu bé nhỏ: "Nữu Nữu, ngươi nói ta có phải kẻ ngu ngốc không?" Hổ Nữu, với sự ngây thơ nhưng đầy hung dữ, lập tức khẳng định Lăng Hàn là người thông minh, và nàng cũng vậy. Lăng Hàn lắc đầu, ánh mắt đầy trào phúng: "Khà khà, nhưng mà có người xem ta là khỉ trêu chọc a!" Nghe vậy, Hổ Nữu lập tức lộ ra vẻ hung tợn, tuyên bố muốn cắn chết bọn chúng. Lăng Hàn xoa đầu nàng, dặn dò: "Nữu Nữu, giết người không nên dùng miệng, rất bẩn." Hổ Nữu gật đầu lia lịa, dù không hoàn toàn đồng ý nhưng vẫn nghe lời Lăng Hàn.
Sự trêu chọc công khai này khiến nhóm Phổ Xuyên bùng nổ giận dữ. Bọn chúng không hiểu sao lại có thêm một tiểu cô nương đi cùng Lăng Hàn, nhưng nhanh chóng tự trấn an rằng nàng chỉ là người ở trong phòng đợi. Lo sợ bị kẻ khác cướp mất "miếng mồi ngon", Phổ Xuyên hô hào: "Nếu không nghe lời, vậy thì giết, miễn cho đêm dài lắm mộng!" Hắn lập tức nhảy ra, trường đao tuốt vỏ, chém thẳng về phía Lăng Hàn.
Nhưng Hổ Nữu đã nhanh hơn. Một cái vút, nàng đã ở trên đầu Phổ Xuyên, quả đấm nhỏ giáng xuống. Một tiếng "đùng" vang lên, đầu Phổ Xuyên quay tít trên cổ, gáy đứt lìa, đầu rơi xuống đất, máu tươi phụt lên cao ba trượng như một suối máu. Thân thể cường tráng của võ giả Linh Hải Cảnh vẫn còn co giật trước khi đổ sập. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến tất cả sững sờ. Phổ Xuyên, một Linh Hải tầng ba, lại bị một cô bé năm sáu tuổi giết chết chỉ bằng một quyền?
Một tiếng "Thét!" đầy hung hãn, Hổ Nữu lao vào đám còn lại. "Đùng, đùng, đùng..." Nàng ra tay tàn nhẫn, mỗi quyền một mạng, tốc độ khủng khiếp đến mức Thần Thai Cảnh cũng phải đau đầu, huống chi là Linh Hải Cảnh. Không ai kịp phản kháng, đầu bọn chúng cứ thế bị đánh bay. Chỉ trong chớp mắt, mười kẻ đã tan tác, ba tên còn lại sợ hãi bỏ chạy. Nhưng liệu chúng có thể so tốc độ với Hổ Nữu? Chỉ hai hơi thở, ba kẻ kia đã bị đánh nổ tim, toàn bộ mười người bị diệt sạch.
Hổ Nữu vẫn chưa thỏa mãn, ánh mắt hung ác quét về phía sau, cảm nhận được nhiều kẻ khác đang ẩn nấp. Lăng Hàn chỉ mỉm cười, nắm tay Hổ Nữu tiếp tục đi, không đuổi theo những kẻ đã trốn về trại.
Trên một cây đại thụ xa xa, một lão ông sáu mươi tuổi, Mạc Lão, đã chứng kiến toàn bộ. Bên cạnh ông là Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình. Đinh Cao Dương vội nịnh hót Mạc Lão, người vốn là cường giả Thần Thai Cảnh, rằng Lăng Hàn và Hổ Nữu sẽ không phải đối thủ của ông. Mạc Lão đắc ý, nhưng lập tức ra giá: "Muốn đối phó hai Linh Hải Cảnh, bảng giá không thể như trước, phải gấp đôi." Đinh Cao Dương đau xót, nhưng rồi Mạc Lão còn đòi Đinh Uyển Tình phải "phục vụ" ông ta một đêm. Đinh Cao Dương nổi giận, nhắc đến ca ca hắn, một nhân vật trên Thiên Kiêu Bảng. Mạc Lão chùn bước, biết không thể đắc tội, liền hừ lạnh rồi tăng gấp đôi thù lao, nhảy xuống cây, lao về phía Lăng Hàn và Hổ Nữu để trút giận. Đinh Uyển Tình cũng thúc giục Đinh Cao Dương đuổi theo để xem Lăng Hàn chết như thế nào.
Tốc độ của Thần Thai Cảnh nhanh đến kinh người. Chỉ sau vài phút, Mạc Lão đã đuổi kịp Lăng Hàn. Khí tức Thần Thai Cảnh bùng nổ, Mạc Lão uy nghiêm nói: "Tiểu tử, lưu lại tính mạng!" Lăng Hàn dừng bước, quay người, nhận ra Mạc Lão là một trong những Thủ Hộ giả của trại. Mạc Lão cười quái dị, yêu cầu Lăng Hàn bó tay chịu trói. Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình cũng vừa tới nơi. Lăng Hàn nhìn Đinh Cao Dương, chợt nhận ra đây chính là kẻ đã "chỉ điểm" hắn đến nơi hàn nhiệt đan dệt, hóa ra là cố ý dẫn hắn ra khỏi trại để phục kích. Hắn cười lớn: "Ông lão, một hồi làm Thủ Hộ giả, một hồi làm giặc cướp, da mặt của ngươi cũng thật dày!" Mạc Lão phẫn nộ, vung chưởng từ xa, nguyên lực hóa thành một bàn tay khổng lồ đập thẳng vào Lăng Hàn.
Uy lực của cường giả Thần Thai Cảnh khi tức giận ra tay thật sự kinh người. Tuy nhiên, Lăng Hàn không hề nao núng. Một tiếng "Oanh!" vang dội, Lôi Đình Chiến Giáp trên người hắn bừng sáng, tạo thành một hàng rào tia chớp vững chắc. Bàn tay nguyên lực của Mạc Lão va vào hàng rào điện, gây ra tiếng sét rung trời, khiến Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình không thể chịu đựng nổi. Khi khói bụi tan đi, bàn tay nguyên lực đã vỡ vụn, còn Lăng Hàn vẫn đứng vững như bàn thạch.
Mạc Lão trợn mắt, lòng tham nổi lên: "Bảo giáp!" Một bảo giáp có thể hóa giải đòn tấn công của Thần Thai Cảnh tuyệt đối không tầm thường. Hắn tin rằng nếu có được nó, hắn sẽ vô địch trong cảnh giới Thần Thai. "Cạc cạc cạc, vậy thì đa tạ!" Mạc Lão lại ra tay, lần này không chỉ dùng nguyên lực mà còn hòa vào ý chí võ đạo, hào quang rực rỡ như một vị Thần linh. Đây chính là sức mạnh của Thần Thai Cảnh, cảnh giới bắt đầu dựng "Thông Thiên Thần Thai", kết nối trời đất, vượt xa phàm tục.
Lăng Hàn chỉ mỉm cười, rút Ma Sinh Kiếm. "Ong ong..." Hai mạch văn tối nghĩa trên kiếm bừng sáng, tỏa ra khí tức mạnh mẽ kinh sợ chín tầng trời. Sắc mặt Mạc Lão lập tức trắng bệch, chưởng pháp của hắn bỗng chốc trở nên vô lực. "Cái gì!" Lão già kinh hô, nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay Lăng Hàn: "Đây là Linh khí cỡ nào, tại sao có thể có uy thế khủng bố như thế?" Lăng Hàn cười nhạt, thầm nghĩ nếu Lôi Đình Chiến Giáp không bị hư hại nặng, uy lực của hai Linh khí cấp mười cùng lúc sẽ khiến lão già này không thể đứng vững. "Lão gia hoả, duỗi cổ ra, ta sẽ để ngươi tự thể nghiệm Linh khí uy một hồi." Lăng Hàn trêu chọc.
"Làm càn!" Mạc Lão giận dữ. Một Linh Hải Cảnh nho nhỏ dám nói năng lỗ mãng trước mặt hắn? Hắn rút ra một chiếc khuyên đồng, vung lên. "Hô..." Ngọn lửa hừng hực bùng lên, hóa thành một con Hỏa Lang khổng lồ lao về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn vung kiếm chém, dù Ma Sinh Kiếm chỉ kích hoạt hai mạch văn nhưng đẳng cấp của nó vẫn ở đó. Bảy đạo kiếm khí cùng lúc xuất hiện, được Ma Sinh Kiếm gia cố, chúng có sức xuyên phá vạn vật. "Phốc phốc phốc..." Hỏa Lang, dù là Linh khí cấp năm tạo ra, cũng bị bảy đạo kiếm khí chém vụn, hóa thành lửa và tan biến trong không khí.
Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình kinh hãi. Một cường giả Thần Thai Cảnh, dùng cả Linh khí, lại không làm gì được Lăng Hàn! Thực tế, Lăng Hàn còn chưa dùng hết sức mạnh. Với tu vi hiện tại và hai Linh khí cấp mười, sức chiến đấu của hắn có thể vượt qua hai mươi tinh, Thần Thai tầng một có là gì?
Mạc Lão bắt đầu liều mạng: "Pháp không thiên địa, Tứ Tượng Bát Hợp!" Hắn không thể chấp nhận mình thua kém một tiểu bối Linh Hải Cảnh. Hơn nữa, sức mạnh của Lăng Hàn quá đáng sợ, nếu đột phá Thần Hải Cảnh thì sẽ mạnh đến mức nào? Hắn quyết định phải giết Lăng Hàn để trừ hậu họa. Theo tiếng thét dài, thân thể hắn đột nhiên cao lớn gấp đôi, quần áo vỡ nát, khí tức tăng vọt từ Thần Thai tầng một lên tầng bốn. Lăng Hàn lắc đầu: "Pháp tướng thiên địa này của ngươi cũng quá yếu đi, người ta mười trượng là đồng thân, trăm trượng ngân thân, ngàn trượng là kim thân, ngươi chỉ có một trượng, cái này xem như là thiết thân sao?" Hổ Nữu cười khúc khích, hùa theo Lăng Hàn.
"Đi chết!" Mạc Lão nhấc chân khổng lồ, giáng xuống Lăng Hàn. "Đã nói rồi, Pháp tướng thiên địa của ngươi quá yếu, lấy ra quả thực là để người chê cười!" Lăng Hàn vung kiếm đón đỡ, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, ý cảnh xuân hạ thu đông luân chuyển không ngừng. Về lý thuyết, sức mạnh của hắn kém xa Mạc Lão, nhưng với Lôi Đình Chiến Giáp bảo vệ và Ma Sinh Kiếm sắc bén, hắn có thể đối đầu với Thần Thai tầng bốn. Hai người chiến đấu kịch liệt, khiến Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình há hốc mồm. Họ không ngờ Lăng Hàn lại mạnh đến vậy, chỉ còn biết cầu nguyện Mạc Lão trấn áp được hắn.
Tình hình càng lúc càng tệ cho Mạc Lão. Sức chiến đấu của hắn kinh người, nhưng Lăng Hàn có Lôi Đình Chiến Giáp bảo vệ, không hề bị tổn thương. Ngược lại, những đòn tấn công của Lăng Hàn lại đủ sức uy hiếp Mạc Lão. Đây là một trận chiến hoàn toàn không công bằng. "Không thể! Làm sao có khả năng! Kia là Thần Thai Cảnh a!" Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình đều mất cảm giác. Đinh Uyển Tình nhanh chóng phản ứng: "Thừa cơ hội này, chúng ta nhanh chạy về trại, chỉ cần trốn về, tiểu tử kia cũng không dám tới tìm chúng ta." "Được, đi! Chỉ cần ca ca ta đến, tiểu tử này làm sao cũng phải chết!" Đinh Cao Dương đồng ý.
Bọn họ quay người bỏ chạy, nhưng vừa quay lại, một tiểu cô nương như ngọc đang cười tươi roi rói đã đứng chắn đường. Hổ Nữu, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn hôn một cái, nhưng lại khiến hai người Đinh Cao Dương run rẩy. Cô bé này ra tay tàn nhẫn, sức chiến đấu kinh người, diệt sạch mười Linh Hải Cảnh trong nháy mắt. "Tiểu cô nương, ngoan, để chúng ta rời đi có được hay không?" Đinh Uyển Tình cố gắng tỏ ra dịu dàng. "Không được, Nữu sẽ không để cho các ngươi đi!" Hổ Nữu kiên quyết, nàng chỉ muốn giữ chân hai kẻ này cho Lăng Hàn xử lý. "Tiểu nha đầu chết tiệt!" Đinh Cao Dương ánh mắt âm lệ, vung tay, một thanh lợi kiếm hiện ra, thân kiếm có từng đạo hoa văn màu máu, tỏa ra khí tức âm u đáng sợ: "Huyết Lãng Kiếm!" Đinh Uyển Tình mừng rỡ: "Cao Dương ca, lúc nào gia tộc truyền Huyết Lãng Kiếm cho ngươi? Ha ha, lần này chúng ta không cần sợ tiểu tiện nhân này nữa." Đinh Cao Dương không đáp, vung kiếm chém về phía Hổ Nữu, từng đạo huyết văn như mạng nhện mở ra, phô thiên cái địa.
Hổ Nữu hoàn toàn không sợ hãi. Thân thể nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa những huyết văn, nếu không tránh kịp, nàng dùng móng vuốt xé hoặc dùng miệng cắn, cứ thế mà xé toạc, cắn nát. Năng lực khủng bố đó khiến Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình chỉ còn biết trố mắt kinh hãi. Hai kẻ quái dị, thực sự là hai kẻ quái dị!
Ở một bên khác, Lăng Hàn đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong. Hắn không cần đến Huyền Nguyên Tam Thức, tay phải triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, tay trái nắm thành đấm, liên tục tung Chiến Tượng Quyền. "Oanh..." Bảy đạo kiếm khí ngang dọc, mang theo sự sắc bén của Ma Sinh Kiếm, ngay cả cường giả Thần Thai Cảnh cũng không dám đón đỡ, nếu không nhẹ thì bị thương, nặng thì gãy tay gãy chân. Lăng Hàn có chút khó chịu vì không thể cùng lúc tung ra sáu đạo quyền khí và bảy đạo kiếm khí, nhưng rồi lại bật cười, nếu có thể chồng chất vô hạn như vậy thì hắn đã quét ngang thiên hạ rồi.
"Lão gia hỏa, nên kết thúc rồi!" Lăng Hàn nói, hắn không muốn dây dưa với Mạc Lão lâu thêm. Chư Toàn Nhi đã đến Ám Ma Sâm Lâm trước hắn, và sức hút của nàng có thể khiến rất nhiều người giúp nàng tìm kiếm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nên hắn cần phải nhanh chóng. Mạc Lão vừa sợ vừa giận, đường đường là cường giả Thần Thai Cảnh lại bị một thiếu niên áp chế? Hắn không cam lòng, chủ yếu là vì hai Linh khí trên người Lăng Hàn quá bá đạo, khiến hắn tấn công không hiệu quả mà phòng thủ lại chật vật. Nếu cứ tiếp tục, hắn chắc chắn sẽ bại trận.
"Thiếu niên, chúng ta không cừu không oán, lão phu cũng chỉ là bị người che mắt, không bằng ngưng chiến, được không?" Mạc Lão đánh trống lui quân, thực sự không muốn liều mạng vì chút lợi lộc từ Đinh Cao Dương. Lăng Hàn cười gằn: "Thực buồn cười. Ngươi đến truy sát ta, muốn giết ta, chắc chắn sẽ không hạ thủ lưu tình, bây giờ đánh không lại thì nói một tiếng không cừu không oán, lão cẩu, đầu ngươi bị lừa đá sao?" "Thằng nhãi ranh, ngươi dám!" Mạc Lão tức giận run rẩy, tiểu tử này ăn nói quá độc địa. Ánh mắt hắn âm lệ: "Ngươi thật muốn bức lão phu liều mạng sao?" "Ngươi liều mạng hay không, kết quả đều giống nhau." Lăng Hàn thản nhiên nói, hít một hơi thật sâu, Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi.
Mạc Lão liên tục đánh ba chưởng, rồi quay đầu bỏ chạy. "Hiện tại còn muốn chạy? Đã chậm!" Lăng Hàn xuất kiếm, Huyền Diệu Tam Thiên bùng nổ, "xèo xèo xèo..." tám trăm ánh kiếm cùng lúc chuyển động, phô thiên cái địa. Đây là ánh kiếm được Ma Sinh Kiếm kích phát, uy năng cỡ nào? Mạc Lão quay người lại, giơ chưởng muốn chống đỡ, nhưng ánh kiếm đã cuồn cuộn vọt tới, như biển gầm nhấn chìm hắn. Khi tất cả ánh kiếm biến mất, Mạc Lão cũng biến mất, chỉ còn lại huyết nhục, xương cốt vụn vặt bay lượn trên bầu trời.
Lăng Hàn hơi nghiêng người, nhặt lên chiếc nhẫn không gian của Mạc Lão. Hắn nhìn sang hai người Đinh Cao Dương, bọn họ vẫn đang bị Hổ Nữu cản trở, không thể chạy thoát. "Nữu Nữu, để ta tới!" Lăng Hàn vung kiếm đi tới. Hai người Đinh Cao Dương sợ run tim mật, Lăng Hàn đã giết cả Mạc Lão, so với đó thì bọn họ là gì? "Bằng hữu, có chuyện gì từ từ nói, chúng ta chính là người của Đinh gia. Đinh gia, Tứ Phương Thành Đinh gia, Gia chủ đại nhân là cường giả Sinh Hoa Cảnh! Ca ca của ta chính là Đinh Cao Tâm, nhân vật trên Thiên Kiêu bảng giới trước, bây giờ là Thần Thai tầng chín, hơn nữa còn ở đây." Đinh Cao Dương giả vờ trấn tĩnh nói. Hổ Nữu không nói lý lẽ, nhưng Lăng Hàn thì sao?
Lăng Hàn "cắt" một tiếng, cười nói: "Không phải nói, trong Ám Ma Sâm Lâm không giảng bối cảnh gì sao?" Đinh Cao Dương thấy Lăng Hàn không lập tức động thủ, tưởng có hy vọng, vội nói: "Bằng hữu, chỉ là một chuyện hiểu lầm." "Ha ha, ta giết các ngươi, cũng chỉ là một chuyện hiểu lầm." Lăng Hàn cười nói, vung kiếm chém ra. "Phốc phốc..." Hai đạo kiếm khí xẹt qua, hai người Đinh Cao Dương liền bị chém giết. Trước mặt Linh khí cấp mười, nếu không một chiêu miểu sát mới là kỳ quái. Lăng Hàn lại nhặt lên hai chiếc giới chỉ không gian, thu hoạch không nhỏ. "Đi thôi." Lăng Hàn cười nói, Hổ Nữu lập tức đáp một tiếng, vui sướng ca hát, rừng rậm mới là nơi khiến nàng cảm thấy tự tại.
Vừa đi, Lăng Hàn vừa xem xét đồ vật trong ba chiếc giới chỉ không gian. Giới chỉ của Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình hầu như trống rỗng, điều này cũng dễ hiểu vì họ vừa tới Ám Ma Sâm Lâm. Nhưng trong giới chỉ của Mạc Lão lại có rất nhiều nguyên tinh, cùng với một bản võ kỹ Địa Cấp và một tấm bản đồ. Lăng Hàn thu tất cả vào Hắc Tháp, rồi xem tấm bản đồ. Chỉ liếc mắt nhìn, hắn đã nở nụ cười. Đây là bản đồ của Ám Ma Sâm Lâm, vô cùng tường tận, đánh dấu các trại, thế lực, và cả những khu vực có linh dược quý giá, cùng với hoạt động của yêu thú Sinh Hoa Cảnh. Tấm bản đồ này quả thực rất quý giá.
Lăng Hàn tìm kiếm, địa điểm Đinh Cao Dương nói là Băng Hỏa Hồ Lô Cốc, một nơi hàn nhiệt đan dệt, rất có khả năng sinh dưỡng Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Trong thung lũng này có một con yêu thú Thần Thai đỉnh phong, một con rắn to, vô cùng đáng sợ và xảo quyệt. Chỉ một ngày sau, hắn đã đến Hồ Lô Cốc.
Hắn chưa kịp tiến vào sơn cốc, bỗng cảnh giác quay đầu lại. Phía sau mười trượng, không biết từ lúc nào đã có thêm một người. Ngạo Phong! Tên này chắc chắn đến truy sát "Hàn Lâm" mà hắn ngụy trang. Ngạo Phong ban đầu mặt đầy sát khí, nhưng khi nhìn thấy Lăng Hàn quay lại, liền ngẩn ra. Lại không phải người hắn muốn tìm, tại sao bóng lưng lại giống như vậy?
Lăng Hàn cũng nhìn Ngạo Phong. Mấy tháng trôi qua, thiên tài Ngạo gia này đã bước vào Sinh Hoa Cảnh, khí chất kỳ ảo, đứng đó mà như hư ảo không tồn tại. Lăng Hàn biết Sinh Hoa Cảnh quá mạnh mẽ, mạnh đến nỗi dù hắn hiện tại là Thần Thai tầng chín cũng chưa chắc cản được. Chỉ cần Ngạo Phong hơi động, hắn sẽ lập tức tiến vào Hắc Tháp. Lôi Đình Chiến Giáp lúc này không thể dùng, vì sẽ lộ thân phận "Hàn Lâm".
Ngạo Phong hỏi: "Ngươi là người phương nào?" Lăng Hàn không chút yếu thế, rút ra huy chương màu vàng: "Ta chính là Lăng Hàn, Đan sư Địa Cấp hạ phẩm!" Ngạo Phong hít vào một ngụm khí lạnh. Đan sư Địa Cấp trẻ tuổi như vậy? Hắn là Sinh Hoa Cảnh, nhưng Đan sư Địa Cấp lại ngang hàng, thậm chí còn mạnh hơn Sinh Hoa Cảnh một bậc. "Hóa ra là Lăng đại sư." Ngạo Phong thu lại thái độ cao ngạo, hắn mới bước vào Sinh Hoa, sau này có thể sẽ cần Lăng Hàn luyện đan.
Lăng Hàn cũng chắp tay: "Dễ bàn." Thái độ không lạnh không nhạt, thể hiện sự ngạo mạn đặc hữu của Đan sư. "Lăng đại sư sao lại một mình... à hai người chạy đến Ám Ma Sâm Lâm?" Ngạo Phong hỏi, lúc này mới nhìn thấy Hổ Nữu, kinh ngạc vì trước đó đã quên mất. "Ta cần một cây linh dược, nếu như Ngạo huynh có thể tìm được, tất có thâm tạ." Lăng Hàn cười nói. Ngạo Phong trong lòng khó chịu, hắn là Sinh Hoa Cảnh mà lại xưng huynh gọi đệ với một thiếu niên Linh Hải Cảnh. Nhưng ai bảo người ta là Đan sư Địa Cấp. "Không biết Lăng đại sư đang tìm linh dược gì?" Ngạo Phong hỏi. "Xích Hồng Hàn Băng Thảo." Lăng Hàn nghiêm nghị nói, nhưng trong lòng lại cười thầm, chờ mong ngày Ngạo Phong bị Lăng Đông Hành trấn áp.
"Được, ta nhớ rồi, nếu có cơ hội, nhất định thay Lăng đại sư tìm linh dược." Ngạo Phong gật đầu, rồi cáo từ. "Xin mời." Lăng Hàn cũng gật đầu. Ngạo Phong đạp phong mà đi, nhanh chóng biến mất. Ánh mắt Lăng Hàn chuyển lạnh, hắn cân nhắc xem có nên kết huynh đệ khác họ với Ngạo Phong không, để sau này Ngạo Phong phải gọi Lăng Đông Hành là thúc thúc. Hắn lập tức lắc đầu, bỏ đi ý nghĩ ác độc đó. "Lăng Hàn chán ghét người xấu kia?" Hổ Nữu đột nhiên hỏi. Lăng Hàn cười: "Nữu Nữu thật thông minh, cái này cũng bị ngươi nhìn ra." Hổ Nữu cười hì hì.
"Có điều, kế tiếp chúng ta phải cẩn thận một chút." Lăng Hàn nói, cùng Hổ Nữu đi vào thung lũng. Băng Hỏa Hồ Lô Cốc, một nửa là băng tuyết, một nửa là dung nham phun trào. Vừa bước vào, tuyết trắng mịt mùng bao trùm toàn bộ thung lũng, khung cảnh hùng vĩ. "Nơi này có một con rắn to." Lăng Hàn nói. "Nữu muốn ăn thịt rắn!" Hai mắt Hổ Nữu sáng rực, nước miếng muốn chảy ra. Lăng Hàn cười: "Nó là Thần Thai đỉnh cao, ta đánh không lại, ngươi thì sao?" "Nữu cũng đánh không lại." Hổ Nữu chán nản thở dài, rất thất vọng. "Chúng ta chủ yếu là tìm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, con rắn kia có thể lưu đến sau này giải quyết." Lăng Hàn nói. Hổ Nữu ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người đi rất nhanh, xuyên qua băng cốc, phía trước xuất hiện một biển lửa dung nham đỏ thắm cuồn cuộn. Giữa biển lửa và tầng băng là nước nóng sôi trào, như một ranh giới. Lăng Hàn tỉ mỉ tìm kiếm địa điểm Xích Hồng Hàn Băng Thảo có thể sinh trưởng. Linh dược như vậy chỉ có thể sống ở khu vực ranh giới, hấp thụ cả băng hàn và hỏa viêm. Nhưng khu vực ranh giới đều là nước sôi, không có nham thạch nhô ra, loại linh thảo này lại ghét nước. Chuyến đi này có vẻ tay không. Lăng Hàn lấy bản đồ ra, không có chỗ nào phù hợp ngoài Băng Hỏa Hồ Lô Cốc. Trừ khi là... nơi hạch tâm của Ám Ma Sâm Lâm.
Đúng lúc này, tiếng nổ vang kinh thiên động địa truyền đến. Một đại xà toàn thân trắng bạc phá băng mà ra, chỉ lộ ra đầu rắn đã cao mấy chục mét, độ dài toàn bộ thân rắn cực kỳ kinh người. Lăng Hàn kinh ngạc, không phải vì con cự xà này dài, mà là trên đầu nó có một cái bao thịt. Đây là tiết tấu muốn hóa giao sao? Xà hóa giao, giao hóa long, đó là con đường tiến hóa bình thường. Nhưng giao thường mọc hai sừng, con rắn này chỉ có một bao thịt là ý gì, muốn biến thành Độc Giác Thú sao?
Hổ Nữu lập tức nằm bò trên đất, há miệng nhỏ, lộ ra răng trắng, làm hình thái rít gào, nếu nàng có lông thì chắc chắn đã dựng đứng hết. Lăng Hàn cũng lộ ra vẻ cảnh giác, con rắn này chính là bá chủ của Hồ Lô Cốc, Thần Thai tầng chín, cho Lăng Hàn cảm giác còn đáng sợ hơn cả Ngạo Phong vừa nãy. Hổ Nữu cũng có cảm giác tương tự, nên mới lập tức phòng ngự cảnh cáo. Cự Xà từ từ "đứng" lên, đầu rắn không ngừng nâng cao, như thể thân thể dài vô tận, đẩy đến độ cao ngang tầng thung lũng mà vẫn chưa chui ra hết. Nó dài ít nhất ngàn mét, thậm chí vài ngàn mét. Lăng Hàn không rõ, yêu xà Thần Thai Cảnh có thể dài như vậy sao?
Hình thể càng lớn, sức mạnh của sinh linh càng lớn. Nhưng thiên đạo sẽ nghiêm ngặt hạn chế hình thể của sinh linh. Yêu thú Thần Thai Cảnh, hình thể cực hạn khoảng trăm mét, chỉ Sinh Hoa Cảnh mới có thể đạt đến ngàn mét. Nhưng con cự xà này chỉ là Thần Thai tầng chín, hình thể không chỉ phá trăm, mà còn phá ngàn, đạt đến cấp độ của Linh Anh Cảnh. Lại thêm bao thịt trên đầu nó, càng thêm quái lạ, chưa từng nghe nói Xà Yêu ở Thần Thai Cảnh có thể hóa giao. Quái lạ, quá quái lạ!
Mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt. "Oanh!", con rắn to từ trên trời giáng xuống, cả đầu rắn đập mạnh xuống đất, dã man, thô bạo, hoàn toàn dùng sức mạnh kinh khủng để chiến thắng. Lăng Hàn tái mặt, một tay tóm lấy Hổ Nữu còn muốn lao lên chiến đấu, thân hình lóe lên, đã tiến vào trong Hắc Tháp. Với sức mạnh và trọng lượng của cự xà, cộng thêm quán tính từ trên trời rơi xuống, đủ để trong nháy mắt đập nát hắn và Hổ Nữu thành thịt băm. Đây thực sự là ngang ngược không biết lý lẽ, không hề so kỹ xảo, chỉ dùng man lực nghiền ép, nhưng lại phát huy hoàn toàn uy năng của cự xà.
"Quái lạ, tại sao ta từ trên người con rắn này cảm ứng được một mùi vị quen thuộc." Lăng Hàn vuốt cằm. Yêu thú Thần Thai Cảnh thường có thuộc tính tấn công đặc dị, nhưng con rắn này lại dùng đầu đập người, cực kỳ thành thạo, rõ ràng là tái phạm. Lăng Hàn xuyên thấu Hắc Tháp nhìn ra ngoài, thấy con rắn đang tìm kiếm huyết nhục của hắn và Hổ Nữu, trong mắt nó lộ vẻ mờ mịt, dường như không hiểu sao hai người lại biến mất. Ngu! Cực ngu! Lăng Hàn càng thêm kỳ quái. Có thể tu luyện tới Thần Thai đỉnh cao, chỉ kém một bước là vượt qua phàm tục, linh trí sao lại thấp như vậy?
"Đánh thử xem." Lăng Hàn quyết định. "Vèo!", thân hình hắn lóe lên, ra khỏi Hắc Tháp, tay cầm Ma Sinh Kiếm, kích phát Lôi Đình Chiến Giáp. "Oanh..." Tay trái hắn bắn ra một tia sét, tay phải vung kiếm, "vèo", bảy đạo kiếm khí ngang dọc. "Phốc phốc phốc..." Hai đạo công kích đồng thời đánh lên người đại xà, nhưng Lăng Hàn kinh ngạc khi bảy đạo kiếm khí chỉ vẽ ra vài vệt trắng trên vảy rắn. Tia sét có tác dụng hơn chút, đánh xuyên vảy rắn, tạo ra một vết thương nhỏ, nhưng so với hình thể đại xà thì chẳng đáng kể. Đại xà bị chọc giận, "oanh!", đầu rắn lại đập xuống. Lăng Hàn vội tiến vào Hắc Tháp, tránh thoát đòn đánh này.
"Oành..." Toàn bộ thung lũng rung chuyển, cho thấy sức mạnh của con cự xà đáng sợ. Nhưng Lăng Hàn lại nở nụ cười, tự nhủ: "Nếu đổi thành Thần Thai tầng chín khác, ta thực đối phó không được, nhưng con rắn này quá ngu, ta có thể miễn cưỡng dây dưa nó đến chết." Hắn ra Hắc Tháp lần thứ hai, song quyền liên tục oanh kích, kích phát sức mạnh Lôi Đình Chiến Giáp, hóa thành từng ánh chớp, đánh tới con mắt của đại xà. Đại xà ngu ngốc là ngu ngốc, nhưng bản năng khiến nó cố gắng tránh đi chỗ yếu. Đầu rắn lập tức tránh qua. Sau đó, nó lại đập đầu xuống, chấn động cả thung lũng, tuyết đọng bay lên, hỏa diễm sôi trào.
Lăng Hàn không ngừng ra vào Hắc Tháp, kiên trì tấn công. Hắn chỉ cần thành công một lần là có thể giành chiến thắng, nên hắn không vội. Đại xà ngu ngốc, nếu Lăng Hàn mạnh hơn, nó đã sớm trốn vào tầng băng. Nhưng trong mắt nó, Lăng Hàn quá nhỏ yếu, chỉ cần đập một cái là chết, sao phải trốn? Hơn nữa, nó bị Lăng Hàn đánh trúng liên tục, dù chỉ hơi đau, nhưng lại kích thích hung tính, quyết phải giết Lăng Hàn. Một người một xà cứ thế tiêu hao.
Mấy tiếng sau, đại xà càng thêm cáu kỉnh, liên tục dùng đầu nện mặt đất. Lăng Hàn nhìn đúng thời cơ, khoảnh khắc đại xà đập đầu xuống đất, hắn từ Hắc Tháp xuất kích, "vèo!", một chiêu kiếm điên cuồng, tám trăm ánh kiếm phóng lên trời, chính là Huyền Diệu Tam Thiên. "Phốc phốc phốc..." Ánh kiếm cùng nhau đánh về mắt phải của đại xà. Sức phòng ngự khủng bố của đại xà hiển lộ. Dù là chỗ yếu như con mắt, mấy trăm ánh kiếm oanh tới vẫn không phá nát. Cho đến khi một trăm ánh kiếm cuối cùng dâng lên, trên nhãn cầu mới xuất hiện vết rạn nứt, rồi như đồ sứ vỡ tan, "ầm ầm" phá nát, "đùng..." một luồng chất lỏng như thủy triều vỡ đê lao ra. Bị đau, đại xà điên cuồng vặn vẹo, sức mạnh khổng lồ đấu đá lung tung, toàn bộ thung lũng như sắp bị san bằng. Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp, lập tức khôi phục nguyên lực. Hắn bóp nát mấy chục khối nguyên tinh, nhanh chóng khôi phục tu vi. Trở lại, hắn giết ra Hắc Tháp, vung kiếm giết vào hốc mắt của đại xà, Ma Sinh Kiếm kích hoạt hai mạch văn, kiếm khí ngang dọc, Lăng Hàn bất chấp tất cả chém thoải mái.