Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Hàn khẽ nhíu mày khi lật dở cuốn sách "Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng" dày cộp. Một cuốn sách có giá trị một Nguyên Tinh, lại được in ấn tùy tiện như vậy, liệu có đáng giá? Hắn tự hỏi, một danh sách chỉ vỏn vẹn trăm người mà cần đến cả trăm trang để giới thiệu, chẳng lẽ lại có những bí mật động trời?
Trang thứ hai hé lộ danh tính của Vũ Côn Thương – người đứng đầu bảng. Chàng trai hai mươi chín tuổi, tu vi Thần Thai tầng chín, xuất thân từ Đại Bi tông, sở hữu sức chiến đấu ước tính mười bảy tinh. Lăng Hàn không khỏi gật gù. Dù kiếp trước võ đạo chưa hưng thịnh như bây giờ, nhưng ở độ tuổi này đạt đến Thần Thai tầng chín vẫn là thiên tài hiếm có. Hắn tiếp tục đọc, những chiến tích lẫy lừng của Vũ Côn Thương được liệt kê chi tiết, từ việc đánh bại cường giả đến việc tiêu diệt đối thủ, tất cả đều góp phần chứng minh vị trí số một đầy thuyết phục. Chẳng trách cuốn sách này lại bán chạy đến thế, nó hé lộ gần như toàn bộ lá bài tẩy của các thiên kiêu, từ linh khí, uy năng, kỹ năng cho đến cấp độ tu vi hiện tại.
Cung Nhạc Thiên, với vẻ mặt đầy tự hào, giải thích rằng cuốn sách này được phát hành từ đầu năm, là một vật phẩm quý hiếm có giới hạn, không phải ai có tiền cũng mua được. Lăng Hàn hiểu ra, đây là lý do hắn ở Vũ Quốc chưa từng nghe nói đến. Thiên Kiêu chiến ba năm tổ chức một lần, là thước đo trực tiếp nhất cho thực lực của thế hệ trẻ. Cung Nhạc Thiên không giấu nổi sự háo hức, mong chờ đến cuối năm khi hai mươi bảy người quá tuổi sẽ rời bảng, hy vọng mình có thể chen chân vào, dù là vị trí cuối cùng.
Đúng lúc đó, một tiếng cười khẩy vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện. Một thanh niên áo tím xuất hiện, ánh mắt đầy khinh thường. Kẻ đi sau hắn không ai khác chính là Lang Tuấn Thiếu, với vẻ mặt âm u quen thuộc. Lăng Hàn đoán ngay đây chính là Lưu Khải Nguyên, đại thiếu gia Lưu gia. Quả nhiên, Cung Nhạc Thiên lập tức nhảy dựng, lớn tiếng chất vấn. Lưu Khải Nguyên phớt lờ, buông lời đe dọa Lăng Hàn, yêu cầu hắn phải dập đầu tạ tội với Lang Tuấn Thiếu. Cung Nhạc Thiên không chịu thua, tuyên bố Lăng Hàn là huynh đệ của mình, và sẽ không ngần ngại phá hủy Thính Vũ Lâu của Lưu gia nếu Lăng Hàn bị động đến. Lưu Khải Nguyên cười lạnh, buông lời uy hiếp nặng nề rồi quay lưng bỏ đi cùng Lang Tuấn Thiếu.
Một thanh niên khác xuất hiện, tên là Vinh Cao Mân, xếp hạng chín mươi bốn trên Thiên Kiêu Bảng, đứng ra hòa giải. Sau khi giải quyết xong, hắn chỉ cười với Cung Nhạc Thiên rồi cũng rời đi. Cung Nhạc Thiên đầy ngưỡng mộ kể về Vinh Cao Mân, một thiên tài Linh Hải tầng chín ở tuổi hai mươi lăm, sức chiến đấu mười sáu tinh. Lăng Hàn chỉ cười, khẽ nói: "Ngươi là ngươi, ta là ta, đừng đánh đồng." Sức chiến đấu mười sáu tinh, thực sự chưa đủ để hắn để mắt.
Lăng Hàn tiếp tục lật cuốn Thiên Kiêu Bảng. Hắn muốn tìm kiếm những cái tên quen thuộc như Lỗ Dương, Chư Toàn Nhi, Tả Vũ Đạt. Lỗ Dương, xếp thứ chín, hai mươi bốn tuổi, Thần Thai tầng ba, đến từ Thú Hoàng Tông. Sức chiến đấu bản thân mười hai tinh, nhưng với thú sủng Hàn Sương Vân Báo, tổng hợp đạt mười ba tinh. Lăng Hàn nhận ra sự chênh lệch lớn về tu vi giữa các vị trí đầu bảng, nhưng lại gần nhau hơn ở những vị trí thấp hơn.
Lật thêm vài trang, Lăng Hàn tìm thấy tên Chư Toàn Nhi. Cô gái này quả thực nổi tiếng hơn nhiều, ngay cả Cung Nhạc Thiên cũng thường xuyên nhắc đến.
Chư Toàn Nhi, nữ, hai mươi mốt tuổi, Thần Thai tầng hai, đến từ Bán Nguyệt Tông. Hai năm trước xếp bảy mươi sáu, nhưng sau đó đột phá Thần Thai Cảnh và thăng tiến thần tốc lên tầng hai. Sức chiến đấu ước tính mười hai tinh, xếp thứ mười ba hiện tại. Lăng Hàn không khỏi gật đầu, quả nhiên là thiên tài, tốc độ tu luyện kinh người. Cô gái này hai mươi tuổi đã đột phá Thần Thai, sau đó mỗi năm tăng hai bậc thang, thật sự đáng nể.
Tiếp tục xem, Tả Vũ Đạt xếp thứ mười chín. Ba anh em song sinh của Sâm La Tông lần lượt xếp sáu mươi bảy, sáu mươi tám và sáu mươi chín, nhưng nếu liên thủ, sức chiến đấu có thể đạt tới ba mươi tinh. Ngạo gia thất tử cũng có hai người lọt bảng. Lăng Hàn ước tính, nếu dựa theo bảng xếp hạng này, hắn chỉ có thể ở khoảng bốn mươi. Nhưng còn bốn tháng nữa là đến Thiên Kiêu chiến, với tốc độ của hắn, đạt Linh Hải tầng tám là chuyện bình thường, thậm chí Linh Hải tầng chín hay Thần Thai Cảnh cũng không phải không thể.
Tuy nhiên, Lăng Hàn lại lắc đầu. "Chuyện con cháu thăm ông nội như thế này, mình còn phải tham gia làm gì, đâu có lợi lộc gì đâu!" Với thân phận Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, tranh giành với đám tiểu tử này thật mất mặt. Hơn nữa, thời gian quá ngắn, hắn không chắc giành được vị trí số một, vậy thì càng mất mặt.
Cung Nhạc Thiên lúc này lại đang say sưa ngắm nhìn xung quanh. "Cực Dương Thành không ít đại mỹ nữ nha!" Hắn chỉ trỏ, giới thiệu Giang Nhạc Huyên, Địch Thính Lan, và Công Tôn Lan Huệ. Lăng Hàn nhìn theo, quả nhiên, cả ba đều là tuyệt sắc giai nhân, không hề kém cạnh Lưu Vũ Đồng hay Lý Tư Thiền. Xinh đẹp, tài năng, xuất thân cao quý, họ trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Cung Nhạc Thiên trêu chọc Lăng Hàn, muốn giới thiệu hắn, nhưng Lăng Hàn chỉ cười khẩy, từ chối. Hắn thầm nghĩ, Cung Nhạc Thiên chưa từng thấy mỹ nữ chân chính. Thiên Phượng Thần Nữ kiếp trước mới là đệ nhất mỹ nhân, nhưng tiếc thay, tính cách quá dã man. Lăng Hàn rùng mình, tự hỏi mình có bị chạm dây thần kinh không khi nghĩ đến việc cưới một nữ nhân như vậy.
Đột nhiên, một tiếng reo vang: "Chung Tử Duy đến rồi!" Hơn nửa số người trong sảnh bật dậy. Chung Tử Duy, xếp hạng năm mươi bốn trên Thiên Kiêu Bảng, là một nhân vật đáng chú ý. Linh Hải tầng chín, nhưng sức chiến đấu lên đến mười tám tinh, vượt cấp chín tinh chiến đấu, điều này cực kỳ hiếm. Cung Nhạc Thiên hưng phấn tột độ, coi Chung Tử Duy là thần tượng vì xuất thân từ một tiểu gia tộc mà vẫn tự mình chen chân vào Thiên Kiêu Bảng.
Chung Tử Duy bước vào, dáng người thon dài, được mọi người vây quanh. Ngay cả ba mỹ nữ Giang Nhạc Huyên, Địch Thính Lan, Công Tôn Lan Huệ cũng tươi cười rạng rỡ bên cạnh hắn. Chung Tử Duy là một trong những ngôi sao sáng nhất Bắc Vực, được dự đoán sẽ trở thành đại nhân vật. Ai cũng muốn kết giao với hắn. Cung Nhạc Thiên nhìn cảnh đó, ánh mắt hừng hực, khao khát có ngày được như vậy. Lưu Khải Nguyên cũng tiến tới chúc rượu, và Chung Tử Duy khách khí đáp lại.
Buổi tiệc tiếp diễn, nhiều thiên tài khác trên bảng cũng lần lượt xuất hiện. Mục đích của buổi tiệc không chỉ là gặp gỡ, mà còn là trao đổi bảo vật. Sau khi các cao thủ chia sẻ kinh nghiệm lịch luyện, phần trao đổi bắt đầu. Mọi người lần lượt giới thiệu vật phẩm của mình. Đủ thứ đồ vật, từ công pháp, võ kỹ, đan dược cho đến những cổ vật không rõ nguồn gốc từ các di tích xa xưa.
Chung Tử Duy lấy ra một cây Kim Ti Thiên Diễm Quả sáu trăm năm tuổi, một linh quả cấp bốn có thể tăng cường tu vi Linh Hải Cảnh đáng kể. Vì hắn đã đạt Linh Hải tầng chín đỉnh cao, không cần tăng tu vi nữa mà chỉ cần củng cố nền tảng, nên linh quả này trở thành món đồ được săn đón kịch liệt.
Lăng Hàn cũng cảm thấy hứng thú. Hắn hiện tại mới Linh Hải tầng bốn, linh quả này có thể giúp hắn tăng lên hai cảnh giới nhỏ, giúp hắn có cơ hội đạt Linh Hải tầng chín, thậm chí Thần Thai Cảnh vào cuối năm. Dù không hứng thú tranh giành danh tiếng, nhưng lòng tự trọng của hắn không cho phép hắn thua kém. Mọi người lần lượt đưa ra vật phẩm trao đổi, nhưng Chung Tử Duy đều lắc đầu từ chối.
Lăng Hàn đứng dậy, cười nói: "Chung huynh, ta có vài bình đan dược này, không biết ngươi có hứng thú không?"
"Chung huynh?" Cả khán phòng xì xào, ánh mắt chế giễu đổ dồn về Lăng Hàn. Một Linh Hải tầng bốn mà dám xưng huynh gọi đệ với thiên tài trên Thiên Kiêu Bảng, thật là không biết trời cao đất dày! Ai cũng nghĩ, Chung Tử Duy đâu thiếu đan dược của một kẻ như Lăng Hàn.
Cung Nhạc Thiên vội vàng kéo góc áo Lăng Hàn, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Lăng Hàn chỉ cười, không giải thích. Chung Tử Duy, khác với những người khác, vẫn giữ vẻ bình thản: "Vị tiểu huynh đệ này, ngươi muốn dùng đan dược gì để trao đổi với ta?"
Lăng Hàn lấy ra một bình Quy Linh Đan, ném thẳng tới. Chung Tử Duy đón lấy, mở nắp bình. Một mùi hương dược liệu thoang thoảng bay ra, vẻ hững hờ trên mặt hắn lập tức tan biến, kinh ngạc thốt lên: "Quy Linh Đan!"
"Cái gì? Quy Linh Đan!" Cả khán phòng ồ lên, ánh mắt đổ dồn vào bình đan dược trong tay Chung Tử Duy. Quy Linh Đan là loại đan dược không tăng tu vi, thậm chí còn có thể làm hạ tu vi, nhưng lại là bảo vật tối thượng giúp củng cố nền tảng, biến nền đất vững chắc như long mạch. Đối với thiên tài, việc củng cố nền tảng là cực kỳ quan trọng để đạt đến sự hoàn mỹ ở mỗi cảnh giới, chuẩn bị cho những bước đột phá cao hơn. Chung Tử Duy đã đạt Linh Hải tầng chín đỉnh cao từ nửa năm trước, và vẫn luôn áp chế tu vi để củng cố nền tảng. Có Quy Linh Đan, hắn có thể hoàn thiện việc củng cố trong bốn tháng còn lại, sau đó đột phá Thần Thai Cảnh và vươn lên top hai mươi, thậm chí top ba mươi của Thiên Kiêu Bảng.
Hắn nhìn kỹ, phát hiện trong bình có đến hai mươi viên Quy Linh Đan, phẩm chất cao đến kinh ngạc. Chung Tử Duy mừng như điên, tay run rẩy, lập tức quyết định: "Trao đổi!" Lăng Hàn mỉm cười. Hắn biết Quy Linh Đan là thứ mà những thiên tài như Chung Tử Duy khao khát nhất. Hắn thu Kim Ti Thiên Diễm Quả vào Hắc Tháp, cả hai nở nụ cười, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đúng lúc đó, một tiếng reo vang: "Chư tiên tử đến rồi! Chư tiên tử đến rồi!" Cả khán phòng bùng nổ, mọi người chen chúc hướng ra cửa. Ngay cả Cung Nhạc Thiên cũng bật dậy, hỏi dồn dập. Chư Toàn Nhi? Lăng Hàn ngạc nhiên, mị lực của cô gái này lớn đến vậy sao? Hắn thấy ngay cả Chung Tử Duy cũng mất hết vẻ kiềm chế, ánh mắt cuồng nhiệt. Mị lực của Chư Toàn Nhi quả thực kinh người.
Sau mười mấy phút, một cô gái mặc bạch y bước ra từ đám đông. Khuôn mặt che lụa trắng, nhưng phong thái thoát tục của nàng khiến tâm hồn người ta thư thái. Nàng như một tiên nữ giáng trần, mỗi bước đi đều toát lên vẻ đoan trang, tĩnh mịch nhưng cũng đầy phong tình. Đôi chân thon dài, bờ mông cong vút, đường cong cơ thể hoàn mỹ. Ngực không quá lớn, cổ trắng như ngọc, tóc đen như thác nước được buộc hờ bằng một sợi tơ trắng tuyết. Nàng không hề có trang sức, nhưng chính sự giản dị ấy lại càng tôn lên vẻ đẹp thanh khiết, không chút tục khí.
Lăng Hàn kinh ngạc. Quả nhiên, cô gái này không cần lộ dung mạo cũng khiến người ta cảm thấy đẹp như thiên tiên, diễm tuyệt cổ kim. Hắn chỉ thấy cảm giác này ở Thiên Phượng Thần Nữ kiếp trước. Nhưng rồi hắn lại thở dài, Thiên Phượng Thần Nữ thì quá dã man, thường xuyên đến chỗ hắn quấy phá, khiến bốn đệ tử của hắn cũng phải chịu trận. Lăng Hàn thầm nghĩ, nếu thực lực vượt qua Thiên Phượng Thần Nữ, cưới một người như vậy cũng không tệ, nhìn thôi đã thấy đẹp mắt. Nhưng thực lực là điều kiện tiên quyết, nếu không, e rằng sẽ bị trấn áp đến không muốn sống.
"Khà khà khà, miệng thì nói không thèm để ý, nhưng mắt thì không thành thật. Biết Chư tiên tử phong hoa tuyệt đại chưa?" Giọng Cung Nhạc Thiên vang lên bên tai, kéo Lăng Hàn khỏi dòng suy nghĩ. Lăng Hàn chỉ cười, không biện giải. Chư Toàn Nhi trở thành tâm điểm của buổi tiệc. Nàng như một thần nữ bẩm sinh, khiến bất kỳ ai đứng cạnh đều trở nên lu mờ. Phong thái của nàng quá hấp dẫn, khiến người ta không thể ghen tị. Dù nam hay nữ, ai cũng nhìn nàng với ánh mắt cuồng nhiệt, như thể chỉ cần nàng ra lệnh, họ sẽ không ngần ngại nhảy vào nước sôi lửa bỏng. Lăng Hàn thầm kinh ngạc, quá điên cuồng!
"Lần này có thể nhìn thấy chư vị thiên kiêu trẻ tuổi, Toàn Nhi thập phần vui vẻ. Ta kính mọi người một chén." Chư Toàn Nhi nâng chén rượu. Mọi người đều thụ sủng nhược kinh, vội vàng nâng chén đáp lễ. Khi nàng vén nhẹ tấm lụa che mặt, để lộ chiếc cằm trắng như tuyết và đôi môi đỏ mọng, cả khán phòng như phát cuồng. Có người chảy máu mũi, có người kích động đến ngất xỉu. Mọi người uống cạn rượu, cảm thấy được Chư Toàn Nhi kính rượu, đời này chết cũng đáng. Lăng Hàn cũng hơi xao động. Dù không thấy rõ mặt, nhưng chỉ chiếc cằm và khóe môi cũng đủ khiến người ta say đắm. Hắn có thể khẳng định, Chư Toàn Nhi đẹp hơn Lưu Vũ Đồng và có thể sánh ngang Thiên Phượng Thần Nữ. Nhưng để hắn động tâm, đó là chuyện không thể. Ai bảo kiếp trước hắn đã quá quen với Thiên Phượng Thần Nữ, và những rắc rối mà nàng mang lại khiến hắn có một sự đề phòng nhất định.
Chư Toàn Nhi uống xong rượu, buông tấm lụa xuống, khiến mọi người tiếc nuối. Nàng lại nói: "Toàn Nhi muốn hỏi mọi người mua một loại dược liệu. Nếu không có, có tin tức cũng được, Toàn Nhi sẽ thâm tạ." Mọi người nhao nhao đáp lời. "Chư tiên tử cứ nói!" "Có thể hiệu lực cho Chư tiên tử, đó là vinh hạnh của chúng ta!"
"Toàn Nhi muốn vật liệu, là một loại dược thảo cấp bảy, tên Xích Hồng Hàn Băng Thảo."
"Xích Hồng Hàn Băng Thảo? Đó là vật gì?" Nhiều người lắc đầu, nhưng Lăng Hàn thì ngẩn người. Xích Hồng Hàn Băng Thảo chính là một trong hai vị thuốc chính hắn cần! Hắn không ngờ lại có sự trùng hợp này. Nếu hai người cạnh tranh, chắc chắn hắn sẽ trở thành kẻ thù của vô số người. "Mặc kệ nó, mỹ nữ tuyệt sắc thì lại làm sao, ngay cả một sợi tóc của cha ta cũng không bằng."
Một thanh niên hưng phấn đứng lên: "Chư tiên tử, ta biết Xích Hồng Hàn Băng Thảo ở đâu!" Hắn kể, ba tháng trước, hắn nghe nói về nó khi từ Ám Ma Sâm Lâm trở về. Nó hẳn là ở sâu bên trong Ám Ma Sâm Lâm. Mọi người hít một ngụm khí lạnh. Ám Ma Sâm Lâm là một trong những vùng đất hung hiểm nổi tiếng Bắc Vực, nơi sâu thẳm có yêu thú Sinh Hoa Cảnh. Lăng Hàn tim đập thình thịch. Trong Ám Ma Sâm Lâm có Xích Hồng Hàn Băng Thảo? Hắn chợt nhận ra, việc mình phải đi hái bảy cây Hỏa Dương Thảo trước đây, và giờ là Xích Hồng Hàn Băng Thảo, dường như có một bàn tay vô hình đang thúc đẩy hắn. Xem ra, Ám Ma Sâm Lâm là nơi hắn nhất định phải đến.
Chư Toàn Nhi ban đầu có chút lo lắng, nhưng sau đó nghĩ lại, liệu có mấy ai dám liều mạng vào Ám Ma Sâm Lâm? Nàng cảm ơn người thanh niên, hứa hẹn sẽ giúp đỡ nếu sau này hắn gặp phiền phức. Vì vội vàng tìm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nàng nhanh chóng cáo từ. Nàng vừa đi, không khí trong tiệc lập tức chùng xuống. Lăng Hàn cũng hài lòng, không chỉ có Kim Ti Thiên Diễm Quả mà còn biết được tung tích của Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Trở về, hắn sẽ luyện hóa Kim Ti Thiên Diễm Quả ngay.
Lăng Hàn hiện đang tạm trú ở khách sạn, bởi Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền khá kén chọn chỗ ở. Nhưng hắn đã bắt đầu tìm mua bất động sản ở Cực Dương Thành. Trở lại khách sạn, Lăng Hàn lập tức tiến vào Hắc Tháp. Việc tăng cao tu vi luôn là ưu tiên hàng đầu. Hắn nuốt Kim Ti Thiên Diễm Quả, đồng thời bóp nát hàng trăm khối Nguyên Tinh. Nguyên lực vô tận bao trùm lấy hắn, dược lực của linh quả cũng bắt đầu phát huy.
Lăng Hàn lấy thân làm lò, nung nấu dược lực. Hai tòa Linh Hải, một âm một dương, thuận nghịch xoay chuyển, từ từ mở rộng dưới tác động kép của dược lực và nguyên lực. Quá trình này có vẻ chậm chạp, nhưng đó là do Linh Hải của Lăng Hàn vượt xa người thường. Hắn ước tính, linh quả này chỉ có thể giúp hắn tăng thêm một cảnh giới nhỏ, và đó là nhờ có lượng lớn Nguyên Tinh hỗ trợ. Người khác thường phải đạt Linh Hải tầng chín đỉnh phong mới bắt đầu củng cố cảnh giới, nhưng Lăng Hàn thì luôn làm điều đó. Nhờ vậy, cảnh giới của hắn cực kỳ vững chắc, dù tiến độ có vẻ "chậm" hơn.
Một ngày một đêm sau, Lăng Hàn hoàn toàn hấp thu dược lực. Tu vi của hắn đã đạt đến Linh Hải tầng năm, gần hơn một bước đến tầng chín. Hắn quyết định luyện chế vài viên đan dược cao cấp để bán đấu giá. Lợi nhuận từ tửu lâu và dược điếm là ổn định, nhưng muốn phất nhanh thì chỉ có bán đấu giá đan dược cao cấp. Buổi đấu giá lớn của Linh Bảo Các sẽ diễn ra sau mười ngày.
Lăng Hàn luyện chế Sinh Cốt Đan Địa Cấp hạ phẩm. Đây là đan dược dành cho cường giả Sinh Hoa Cảnh, giúp đúc lại xương cốt, tăng cường sức mạnh thể chất. Nó cực kỳ thực dụng, bởi trong chiến đấu, một bộ xương cốt vững chắc là yếu tố then chốt. Sinh Cốt Đan chỉ có Sinh Hoa Cảnh mới có thể dùng, vì nó đòi hỏi sinh cơ cuồn cuộn từ Tiên Hoa trên thần đài. Lăng Hàn hài lòng, hắn không định bán Sinh Cốt Đan này với giá một Nguyên Tinh, mà là hai hoặc ba Nguyên Tinh, bởi Nguyên Tinh nhất tinh sẽ ít tác dụng hơn khi hắn bước vào Thần Thai Cảnh.
Tại Linh Bảo Các, Sinh Cốt Đan của Lăng Hàn lập tức gây chấn động. Để thẩm định, họ mời Lưu Quý Đồng, một Đan sư Địa Cấp từ Bắc Đan Các, cũng là ông nội của Lưu Khải Nguyên. Vị Đan sư bảy mươi tuổi này, tu vi Thần Thai Cảnh, vô cùng kinh ngạc. Sinh Cốt Đan Địa Cấp hạ phẩm là giới hạn mà ông có thể luyện chế, nhưng phẩm chất của viên đan trong tay Lăng Hàn lại cao hơn hẳn. Ông mở bình đan, lập tức choáng váng, xúc động đến mức không nói nên lời.
"Lưu đại sư?" Người của Linh Bảo Các khẽ gọi. Lưu Quý Đồng giật mình tỉnh lại: "Bình Sinh Cốt Đan này phẩm chất quá cao, khiến lão phu không kìm lòng được mà chìm đắm."
"Cao bao nhiêu?" Lệ Phi Trần, một cường giả Sinh Hoa Cảnh phụ trách đi cùng, hỏi. Ông cũng là người cần Sinh Cốt Đan.
"Mười ba tinh, thậm chí mười bốn tinh!" Lưu Quý Đồng suy nghĩ rồi đưa ra đánh giá. Lệ Phi Trần hít sâu một hơi, ánh mắt rực lửa. Phẩm chất này khiến ông ta nảy sinh ý định cướp đoạt. Lưu Quý Đồng nhìn Lăng Hàn, hỏi: "Người trẻ tuổi, đan dược này là sư môn trưởng bối của ngươi luyện chế sao?" Ông muốn làm quen với vị đại sư có thể luyện chế Sinh Cốt Đan phẩm chất cao như vậy.
Lăng Hàn cười đáp: "Nếu ta nói đây là ta luyện chế, các ngươi có tin không?"
"Ha ha ha ha!" Lưu Quý Đồng và Lệ Phi Trần cùng phá ra cười lớn. Một thiếu niên mười bảy tuổi, luyện chế đan dược Địa Cấp hạ phẩm, phẩm chất mười ba tinh? Thật là chuyện cười!
Lăng Hàn cũng cười theo, sau đó lấy ra một viên huy chương màu vàng và tinh thạch chứng minh thân phận, kích hoạt. Thông tin của hắn hiện ra rõ ràng. Tiếng cười của Lưu Quý Đồng và Lệ Phi Trần im bặt.
"Ngươi là Lăng Hàn?" Lưu Quý Đồng kinh ngạc thốt lên. Mấy tháng trước, tin tức về Lăng Hàn, một Đan sư Địa Cấp trẻ tuổi nhất lịch sử, đã truyền đến Bắc Đan Các, nhưng không ai tin. Tuy nhiên, ba vị Đan sư Địa Cấp đã liên danh đảm bảo, nên họ đành phải chấp nhận. Không ngờ, vị Đan sư huyền thoại đó lại xuất hiện ngay trước mắt.
Lăng Hàn gật đầu: "Ta chính là Lăng Hàn." Lưu Quý Đồng không còn nghi ngờ. Ông biết rõ số lượng Đan sư Địa Cấp ở Bắc Vực, và để luyện chế Sinh Cốt Đan mười ba tinh, ít nhất phải là Đan sư Địa Cấp thượng phẩm. Những người đó đều đang chuyên tâm trùng kích Thiên Cấp, không ai rảnh rỗi luyện chế Sinh Cốt Đan. Hơn nữa, ba viên Sinh Cốt Đan này còn rất mới, mang theo mùi vị vừa ra lò. Rõ ràng không phải tác phẩm của những vị Đan sư thượng phẩm kia.