Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau khi giải quyết xong ân oán với Đoạn Chính Chí, Lăng Hàn không còn lý do gì để tiếp tục che giấu dung mạo. Anh thong dong tiến bước, trên đường đi, tu vi đã đạt đến Linh Hải tầng ba trung kỳ. Thế nhưng, niềm vui về sự tiến bộ trong tu luyện chẳng thể xua tan nỗi lo tài chính: túi tiền cạn kiệt, nguyên tinh trong người không còn lấy một hạt. Ngay cả Quảng Nguyên, dù đã từng là Thần Thai Cảnh nhưng vì lý do nào đó mà tu vi rớt xuống Linh Hải tầng một, cũng chỉ vừa nhích lên tầng hai sau hơn một tháng đêm ngày khổ luyện. Dù cả hai miệt mài luyện chế, mỗi tháng cũng chỉ cung cấp được vỏn vẹn hai khối nhất tinh – một con số thảm hại so với nhu cầu khổng lồ của Lăng Hàn. Bước chân vào Cực Dương Thành, khối nguyên tinh cuối cùng trong người anh cũng phải dùng để trả phí nhập thành. Để tiết kiệm đến mức tối đa, Lăng Hàn thậm chí không cho Lưu Vũ Đồng và những người khác xuất hiện.
Mục tiêu hàng đầu lúc này không phải tìm kiếm hai dược liệu quý hiếm cho Bổ Linh Đan, mà là… kiếm tiền. Không tiền, làm sao hành tẩu giang hồ, làm sao tu luyện? Cực Dương Thành, trung tâm kinh tế sầm uất nhất toàn bộ Bắc Vực, là nơi hội tụ của hai thế lực khổng lồ: Đan sư Hiệp hội (nay gọi là Bắc Đan Điện) và Linh Bảo Các. Bắc Đan Điện chiếm giữ gần một phần mười diện tích thành phố, sở hữu một dược điền khổng lồ được bao phủ bởi Tụ Linh Trận, tiêu tốn vô số nguyên tinh để duy trì sự sinh trưởng của linh thảo. Nghe vậy, Lăng Hàn không khỏi ngứa ngáy chân tay, ý muốn lẻn vào "rút ruột" vài cây linh thảo quý hiếm về Hắc Tháp, hoàn thiện vườn thuốc của riêng mình. Nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, thực tại vẫn là: phải kiếm tiền!
Lăng Hàn nung nấu ý định mở một tiệm đan dược và một tửu lâu, biến chúng thành cỗ máy in nguyên tinh cho mình. Đan dược cao cấp có thể đấu giá để bán giá cao, nhưng "vật hiếm thì quý", nếu tuồn ra quá nhiều, giá sẽ rớt thê thảm. Anh cần một dòng chảy nguyên tinh ổn định, không ngừng nghỉ. Vạn sự khởi đầu nan, Lăng Hàn thậm chí không có một khối nguyên tinh để làm vốn. Anh đành lấy một ít nhân sâm từ Hắc Tháp ra bán, hy vọng đổi lấy chút vốn liếng. Nhưng những chủ tiệm dược lão luyện, chỉ cần liếc mắt đã nhận ra anh là kẻ ngoại lai, tu vi không quá nổi bật. Bọn họ ra sức ép giá, không chút nể nang, khiến Lăng Hàn tức giận chuyển sang tiệm khác, nhưng kết quả vẫn y hệt. Ở Cực Dương Thành, Linh Hải Cảnh chỉ là "tiểu lâu la", Thần Thai Cảnh mới được coi là cao thủ, còn Sinh Hoa Cảnh mới thực sự được tôn trọng. Cực chẳng đã, Lăng Hàn đành cắn răng bán tống bán tháo số nhân sâm gần ba trăm năm tuổi, lòng thầm ghi hận: "Sau này, ta nhất định sẽ mở chi nhánh ngay cạnh các ngươi, cướp sạch hết mối làm ăn!"
Với số vốn ít ỏi kiếm được, Lăng Hàn nhanh chóng mua lại một tiệm dược và một tửu lâu. Không cần trang trí cầu kỳ, chỉ hai ngày sau, "Bất Lãng Tửu Lâu" và "Đan Vương Các" đã khai trương. Lưu Vũ Đồng phụ trách tửu lâu, còn Lý Tư Thiền quản lý tiệm thuốc. Tuy nhiên, những ngày đầu thật ảm đạm. Tửu lâu chỉ bán được rượu và thức ăn bình dân, còn những món cao cấp làm từ rau quả, thịt khô trong Hắc Tháp thì không ai mua, làm sao mà thu được nguyên tinh? Đan Vương Các cũng chẳng khá hơn, dù cái tên "Đan Vương" đầy khí phách nhưng lại bị coi là trò cười. Ai dám mua đan dược từ một tiệm mới toanh, chưa có danh tiếng? Lăng Hàn không muốn dùng chiến tranh giá cả để tranh giành thị trường, bởi đan dược của một đan đạo đế vương không thể bán tống bán tháo được. Anh cũng không muốn lộ thân phận Đan sư Địa Cấp vì lo ngại Thiên Thi Tông sẽ lần mò đến, gây rối chuyện làm ăn.
Lăng Hàn quyết định đổi chiến lược: Bất Lãng Tửu Lâu mỗi ngày sẽ phục vụ một số món ăn đặc biệt làm từ nguyên liệu Hắc Tháp… miễn phí! Chỉ hai ngày sau, tiếng lành đồn xa, tửu lâu bỗng chốc đông nghịt khách, cả những võ giả mạnh mẽ cũng kéo đến. Một khi đã nếm thử những món "trân hào" ấy, họ không thể quên được hương vị tuyệt vời, sẵn lòng móc hầu bao chi trả. Một món ăn giá một nguyên tinh, thịt quý hiếm thì mười nguyên tinh – mà đó còn chưa phải là thịt yêu thú quý giá nhất của Lăng Hàn. Tửu lâu phất lên, Lăng Hàn liền dẫn dắt dòng khách hàng này sang Đan Vương Các. Mặc dù phần lớn đan dược do Lý Tư Thiền luyện chế, nhưng những loại đan dược giá trị nhất, do chính Lăng Hàn ra tay, đều được người dùng khen ngợi hết lời. Chỉ mười ngày sau, hai cửa hàng đã mang về cho Lăng Hàn một lượng nguyên tinh khổng lồ, vô cùng khả quan.
Nhưng "cây cao bóng cả, tiền nhiều sinh họa". Một kẻ không có hậu trường, lại từ nơi khác đến mà kiếm được nhiều tiền như vậy, sao có thể không khiến người khác ghen tỵ? Một thanh niên ngạo mạn xuất hiện tại tửu lâu, không nói không rằng đòi "một nửa lợi tức". Hắn tự xưng là Lang Tuấn Tài, có hai tùy tùng Linh Hải Cảnh theo sau, tỏ rõ thân phận bất phàm. Hắn phớt lờ chưởng quỹ, chỉ muốn gặp người có thể quyết định. Lưu Vũ Đồng bước ra, vẻ đẹp của nàng khiến Lang Tuấn Tài không khỏi sáng mắt. Hắn thu lại vẻ ngạo mạn, cố tỏ ra nho nhã, tự giới thiệu mình, nhưng mục đích lại lộ rõ: đòi năm phần mười lợi nhuận của Bất Lãng Tửu Lâu.
"Ngươi đùa ta sao?" Lưu Vũ Đồng bật cười khẩy. Lang Tuấn Tài lắc đầu, tự tin giải thích rằng hắn vốn muốn bảy phần mười, nhưng nể mặt nàng mới giảm xuống. Hắn hùng hồn tuyên bố Cực Dương Thành là "chiếc bánh ngọt" đã được chia phần, và việc Lăng Hàn chen chân vào sẽ chọc giận nhiều thế lực mạnh mẽ. Hắn tự xưng có "mặt mũi" trong thành, có thể bảo vệ tửu lâu dưới "lá cờ Lang gia". "Một nửa lợi nhuận so với không còn gì cả, lựa chọn này không khó chứ?" Hắn cười đắc thắng. Lưu Vũ Đồng, xuất thân thế gia, hiểu rõ những lời này không phải dọa suông. Lang gia là thế lực Thần Thai Cảnh, và quan trọng hơn, họ có liên hệ với một vị Đan sư Địa Cấp của Bắc Đan Các. Nàng tức giận nhưng cố giữ bình tĩnh, hỏi liệu Cực Dương Thành không có vương pháp. Lang Tuấn Tài kiêu ngạo đáp rằng vương pháp chỉ bảo vệ những người như Lang gia, còn nàng, chỉ khi "quăng mình dưới đại kỳ của Lang gia" mới được che chở. Hắn ra lệnh tửu lâu đóng cửa từ ngày mai, chờ nàng đến Thính Vũ Lâu tìm hắn.
Lưu Vũ Đồng tức tốc tìm hiểu về Lang gia, càng thêm lo lắng. Dù biết Lăng Hàn là Đan sư Địa Cấp, nhưng việc dùng thân phận đó để đối phó một tên công tử quấy rối quả là "giết gà dùng dao mổ trâu". Hơn nữa, Lăng Hàn hiện tại quá thiếu nhân lực mạnh mẽ. Quảng Nguyên tu vi rơi rớt, Hổ Nữu thì quá "man rợ" và khó kiểm soát trong việc giết chóc. Nàng thở dài, vẫn quyết định báo cáo với Lăng Hàn. "Hà, một con ruồi sao?" Lăng Hàn bĩu môi. "Không sao, ngày mai ta sẽ đến tửu lâu tọa trấn, xem hắn hung hăng đến mức nào." Lưu Vũ Đồng gật đầu, thầm nghĩ đến cảnh Lang Tuấn Tài quỳ gối xin lỗi khi biết thân phận Lăng Hàn.
Sáng hôm sau, Lăng Hàn cùng Quảng Nguyên, Tàn Dạ, Chu Vô Cửu và Hổ Nữu đến tửu lâu. Khi giờ ăn trưa đến, từng tốp Hắc y nhân kéo vào, chiếm hết các bàn, không gọi món, chỉ ngồi đó. Phần lớn là Dũng Tuyền Cảnh, vài tên Linh Hải Cảnh. Sự hiện diện áp đảo của họ khiến khách vãng lai quay đầu bỏ đi. Tửu lâu vắng tanh như tờ. "Bọn chúng chắc chắn là do Lang Tuấn Tài phái đến quấy rối!" Lưu Vũ Đồng căm phẫn. Lăng Hàn mỉm cười: "Một là phá hoại việc buôn bán, hai là thị uy. Có thể điều động nhiều Linh Hải Cảnh, Dũng Tuyền Cảnh như vậy, Lang Tuấn Tài này cũng có chút tâm cơ." Lưu Vũ Đồng hỏi có nên để Hổ Nữu ra tay không. Hổ Nữu lập tức nhe răng, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích, nàng vốn thích bạo lực. Lăng Hàn lắc đầu: "Tiên lễ hậu binh. Chúng ta làm ăn, nên hòa khí phát tài." Nhưng nhìn nét mặt Lăng Hàn, Lưu Vũ Đồng biết, đây đâu phải "hòa khí", rõ ràng là muốn đại khai sát giới!
Lăng Hàn chậm rãi bước xuống lầu, ánh mắt sắc như dao lướt qua đám Hắc y nhân. "Giờ là bữa trưa," anh nói, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng ẩn chứa hàn ý, "các vị hoặc chọn món, hoặc cút ra ngoài. Đừng làm ảnh hưởng việc làm ăn của ta." Một tên Hắc y nhân vỗ bàn quát: "Tao không thể xem thực đơn à? Cái tửu lâu rách nát này, không cho xem thực đơn đã bắt gọi món, là ỷ lớn hiếp nhỏ sao?" Hắn cùng đồng bọn bắt nạt một tên phục vụ, ép hắn đọc to thực đơn, rồi còn tát hắn rụng răng khi hắn đọc lớn tiếng. Ba tên phục vụ khác vội đỡ người bị đánh, ánh mắt căm phẫn nhưng không dám nói gì. "Thế nào, dám trừng mắt nhìn ta à?" Tên Hắc y nhân hung hăng hỏi. Lăng Hàn không nói nhiều, tiến đến, một tay đè đầu tên Hắc y nhân xuống bàn. "Oành!" Bàn gỗ vỡ tan tành. Tên kia ngã vật xuống đất, ôm đầu rên hừ hừ. Dù là Dũng Tuyền Cảnh, nhưng bị Lăng Hàn nhấn một cái vẫn không dễ chịu, đầu hắn như muốn nổ tung.
Ngay lập tức, gần hết đám Hắc y nhân đứng bật dậy, chỉ còn bảy tên Linh Hải Cảnh ngồi yên, vẻ mặt trấn định. "Ngươi thật to gan!" bọn chúng gầm lên, ánh mắt đầy vẻ tàn bạo. "To gan sao? Các ngươi đúng là chưa thấy sự đời!" Lăng Hàn lắc đầu, rồi "Đùng!" một tiếng, giẫm chân xuống. Tên Hắc y nhân lúc nãy bị đạp lún đầu vào sàn nhà, mông nhổng cao lên, tư thế vô cùng khó coi, như đang đợi "lâm hạnh". Loạt xoạt, binh khí rút ra loang loáng. Hổ Nữu, thấy vậy, mắt đã ánh lên sát khí. Trong quan niệm của nàng, không có vương pháp, không có đạo lý, không có quy tắc. Ai tốt với nàng và Lăng Hàn thì không phải kẻ địch, còn ai không tốt thì phải giết! "Bắt hắn, lột sạch quần áo treo ở cửa cho mọi người thưởng thức!" một tên Hắc y nhân la lớn. "Ý kiến hay! Nhưng trước tiên phải đánh cho hắn một trận!" Tám tên vung binh khí xông tới. Hổ Nữu tức thì nhảy khỏi người Lăng Hàn, lao vào. "Oành oành oành!" Chỉ trong chớp mắt, tám tên đã nằm đo ván. Hổ Nữu đã nương tay, vì Lăng Hàn lắc đầu không cho nàng giết người. Bảy tên Linh Hải Cảnh còn lại không thể ngồi yên, đồng loạt đứng dậy. Một tên xông lên tóm Hổ Nữu. "Vô Địch Tiểu Hổ Quyền!" Hổ Nữu lăng không nhào tới, tốc độ nhanh như chớp. Nàng xuất hiện phía sau tên kia, một đấm nhỏ giáng xuống. "Oành!" Tên đó lảo đảo, phun máu. Lăng Hàn mỉm cười, Hổ Nữu đã biết đặt tên chiêu thức rồi sao? "Cùng tiến lên!" Sáu tên Linh Hải Cảnh còn lại kinh hãi, vội vã xông vào. Hổ Nữu không chút sợ hãi, thân ảnh nhỏ bé linh hoạt, tốc độ kinh người. Chỉ sau vài chiêu, sáu tên cũng nằm bẹp. "Xong!" Hổ Nữu vui vẻ nhảy nhót, ra vẻ ta đây.
Đám Hắc y nhân còn lại mặt cắt không còn giọt máu, nhận ra đã đá phải tấm sắt. Họ chỉ nghĩ tửu lâu này do Dũng Tuyền Cảnh mở, cùng lắm có một hai Linh Hải Cảnh. Ai ngờ đối phương có hai Linh Hải Cảnh nhưng lại mạnh đến mức coi bảy cao thủ như chó! "Mau, đi bẩm báo Lang thiếu!" Một tên định chạy trốn, nhưng Lăng Hàn đã cười khẩy: "Vừa nãy bảo các ngươi đi không đi, giờ thì muộn rồi!" Anh ra tay, mỗi tát một tên, tất cả đều nằm la liệt. Các phục vụ trố mắt kinh ngạc, không ngờ ông chủ lại hùng mạnh đến vậy. Chu Vô Cửu hỏi: "Hàn thiếu, xử lý bọn hắn thế nào?" "Trói lại, treo ở cửa," Lăng Hàn lạnh nhạt nói. Chu Vô Cửu chần chừ: "Như vậy sẽ ảnh hưởng việc buôn bán chăng?" Lăng Hàn đáp: "Không sao, cứ để mọi người thấy thực lực của chúng ta." Anh quay sang tên phục vụ bị đánh, mỉm cười: "Ngươi ra quầy thu ngân lĩnh mười lượng bạc, tiền công sau này tăng gấp đôi." Tên phục vụ mừng rỡ, ba cái răng đổi lấy chừng đó lợi ích, quá đáng giá!
Hơn bốn mươi Hắc y nhân, mỗi mười người một dây, treo lủng lẳng từ nóc lầu ba xuống đất, tạo thành một cảnh tượng "đồ sộ" và có phần hài hước. Người ngoài đường xì xào, bàn tán, cười cợt đám Hắc y nhân, nhưng không ai dám vào tửu lâu. Họ nhận ra đó là người của Lang gia, một thế lực Thần Thai Cảnh, và không muốn bị vạ lây. Nhưng chỉ một lát sau, một thanh niên cẩm y ung dung bước đến, nhìn thấy cảnh tượng "xâu người" thì bật cười ha hả, rồi thản nhiên bước vào. "Thú vị, thật thú vị!" Hắn gọi tám món trân hào. Ăn xong một miếng, hắn trợn tròn mắt, vẻ khó tin. "Diệu! Diệu! Diệu!" Hắn khen ngợi không ngớt, nhận xét nguyên liệu quá ngon dù tài nghệ nấu chỉ bình thường.
"Đói bụng!" Hổ Nữu kéo áo Lăng Hàn. Lăng Hàn gật đầu, bảo nhà bếp chuẩn bị bữa trưa. Cả nhóm Lăng Hàn, Hổ Nữu, Lưu Vũ Đồng, Chu Vô Cửu, Tàn Dạ, Quảng Nguyên ngồi vào bàn. Món ăn của họ còn đặc biệt hơn, không chỉ có thịt yêu thú mà còn có nhiều dược liệu quý giá, nấu thành dược thiện. Những dược liệu này, trồng trong Hắc Tháp, đều đã trăm năm. Ngay cả Lăng Hàn kiếp trước cũng khó có tài lực lớn như vậy để tiêu xài. Trước mỹ thực, mọi người không giữ kẽ, tranh nhau ăn. Hổ Nữu đương nhiên là người "cướp" nhiều nhất. Thanh niên cẩm y kia, sau khi chén sạch phần của mình, bỗng nhiên tiến đến, mặt dày nói: "Ta có thể ngồi ăn cùng không? Ta không ăn chùa, bữa này của các ngươi, ta mời!" Lăng Hàn cười: "Tám món kia chưa đủ ngươi ăn sao?" Hắn gãi mũi: "Thật sự không đủ. Hơn nữa, bàn các ngươi có vẻ ngon hơn!" Đôi mắt sáng rực, nước miếng chực trào. Lăng Hàn thấy hắn thú vị, cười nói: "Nếu muốn ăn, mời ngồi." Thanh niên cẩm y mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống, cầm đũa xông vào. Hắn nhận ra muốn ăn thì phải cướp. "Hừm, ngon! Quá ngon!" Hắn ăn một miếng thịt, mặt gần như tan chảy. "Đây là Mê Hương Lộc cấp hai? Không đúng, ta ăn Mê Hương Lộc không ít, nhưng mùi vị chưa bao giờ ngon đến vậy! Lại còn có trân dược bên trong, ăn một miếng mà lỗ chân lông toàn thân mở ra, tu vi hơi tăng trưởng!" Hắn trách móc: "Tiểu nhị, có thứ tốt thế này sao không dọn lên cho ta? Khinh ta không trả nổi nguyên tinh sao?" Lăng Hàn cười ha hả: "Những món này không bán."
Thanh niên cẩm y mắt sáng rực: "Ngươi là ông chủ tửu lâu này?" Lăng Hàn gật đầu. "Ngươi có thể cung cấp nguyên liệu như vậy cho ta mỗi ngày không? Giá tiền ngươi cứ ra!" Hắn vội vã nói. Lăng Hàn lắc đầu: "Ta đã nói rồi, những thứ này không bán, chỉ để người nhà ăn." Thanh niên cẩm y xoay chuyển ánh mắt: "Ta tên Cung Nhạc Thiên, huynh đệ xưng hô thế nào?" Nếu người trong giới của hắn nghe thấy, sẽ không thể tin nổi. Cung Nhạc Thiên, một công tử danh giá, kiêu ngạo, vậy mà lại nhiệt tình xưng huynh gọi đệ. Chỉ có thể nói, hắn là một kẻ tham ăn chính hiệu. Lăng Hàn cười nhạt: "Lăng Hàn." "Lăng huynh đệ, từ nay ngươi là huynh đệ của ta!" Cung Nhạc Thiên vô cùng nhiệt tình, nhưng lại vòng vo hỏi về "những nguyên liệu nấu ăn kia", ánh mắt như một con cún con.
Đúng lúc đó, một tiếng hừ lạnh vang lên. Lang Tuấn Tài bước vào cửa, sắc mặt cực kỳ khó coi. "Thật to gan, dám đối xử với thủ hạ của bản thiếu như vậy!" Lưu Vũ Đồng đứng dậy: "Nơi này không hoan nghênh ngươi, cút ra ngoài!" "Nực cười! Ở Cực Dương Thành, ai có tư cách bảo bản thiếu cút?" Lang Tuấn Tài cười lạnh. Hắn đang ở Thính Vũ Lâu trêu đùa ca kỹ thì được báo thủ hạ bị treo lên. Hắn giận sôi máu, vội vàng chạy đến. "Chà, Lang Tuấn Tài, khi nào ngươi lại uy phong như vậy?" Cung Nhạc Thiên đột nhiên mở miệng. Vừa nãy còn là một "tiểu cẩu" đáng thương, giờ đã ngạo khí ngất trời. "Bản thiếu cũng không có tư cách bảo ngươi cút sao?" "Cung... Cung thiếu!" Lang Tuấn Tài cứng người, vẻ mặt kinh hoàng. Lang gia dựa vào một vị Đan sư Địa Cấp họ Lưu, nhưng Cung gia lại là một thế gia đan đạo ba đời, với một Đan sư Địa Cấp hạ phẩm là Cung Hòa Tham. So với Cung gia, Lang gia không đáng kể. Lang Tuấn Tài, dù có tu vi Linh Hải tầng năm như Cung Nhạc Thiên, cũng không có chút sức lực nào trước mặt hắn. "Đừng ảnh hưởng tâm trạng ăn cơm của bản thiếu, cút!" Cung Nhạc Thiên thô bạo quát.
Lang Tuấn Tài giận tím mặt, bị người chỉ mặt bảo cút, hắn sao chịu nổi? Nhưng hắn không thể đối đầu với Cung Nhạc Thiên. "Cung thiếu, việc này không liên quan đến ngài. Xin nể mặt Lưu thiếu, đừng nhúng tay." Hắn cố gắng kiên trì. "Dù Lưu Khải Nguyên có đứng trước mặt ta, bản thiếu cũng bảo hắn cút. Ngươi là cái thá gì?" Cung Nhạc Thiên khinh thường, phất tay lần nữa: "Còn không cút, lần sau sẽ không dễ nói chuyện như vậy!" Lang Tuấn Tài siết chặt tay, cuối cùng đành nhượng bộ: "Được, ta đi! Xin hãy thả những người bên ngoài kia!" Cung Nhạc Thiên nhìn Lăng Hàn, không tự ý quyết định. Lăng Hàn cười, Cung Nhạc Thiên dù là công tử bột nhưng biết cách làm người. Anh nhạt nhẽo nói: "Muốn dẫn người đi? Được, mỗi người một trăm nguyên tinh." "Ngươi...!" Lang Tuấn Tài giận điên người. Hơn bốn mươi người, hơn bốn ngàn nguyên tinh! Không phải không có, nhưng quá đau lòng! "Nhiều sao?" Lăng Hàn thản nhiên, "Một người một năm luyện ra mười khối nguyên tinh, chỉ cần mười năm là đủ." Lang Tuấn Tài suýt nhảy dựng. Đám người kia đa số là Dũng Tuyền Cảnh, làm sao luyện nguyên tinh? "Đừng cò kè mặc cả, muốn dẫn người đi thì để nguyên tinh lại, nếu không, cút!" Lăng Hàn phủi tay, tiếp tục ăn. Cung Nhạc Thiên bật cười khà khà, ánh mắt nhìn Lăng Hàn đầy vẻ tán thưởng. Lang Tuấn Tài mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng quăng một đống nguyên tinh lên bàn: "Lập tức thả người!" "Tự mình đi cởi trói đi." Lăng Hàn nói. Lang Tuấn Tài lại suýt tức điên, trừng mắt nhìn Lăng Hàn rồi quay ra ngoài. Hắn thề, chuyện này sẽ không xong đâu!
"Ha ha ha ha!" Cung Nhạc Thiên cười lớn, nâng chén rượu với Lăng Hàn: "Lăng huynh đệ, cạn! Bằng hữu như ngươi, ta kết giao định rồi!" Lăng Hàn cười nhạt: "Ta cần phải suy tính một chút." Cung Nhạc Thiên giả vờ không vui, đấm nhẹ Lăng Hàn một cái: "Ngươi cũng quá không nghĩ ngợi! Khà khà, những nguyên liệu nấu ăn này…" Bản năng kẻ tham ăn lại trỗi dậy. Hổ Nữu lập tức lấy hai tay nhỏ che cả bàn: "Đều là của Nữu!" Mọi người cười vang.
Sau khi đám người bị treo được giải, tửu lâu lại có khách. Dù tám món trân hào giá một nguyên tinh, khách cũng chỉ dám gọi một món cho đỡ thèm. Nhưng doanh thu vẫn rất khả quan, năm sáu trăm nguyên tinh mỗi ngày, đủ để Lang Tuấn Tài thèm muốn. Cung Nhạc Thiên, kẻ tham ăn cố chấp, vẫn quấn lấy Lăng Hàn, năn nỉ xin nguyên liệu nấu ăn. Nhưng yêu thú trong Hắc Tháp không nhiều, Lăng Hàn không dễ mềm lòng. Cung Nhạc Thiên cứ ba ngày hai bận đến làm phiền, ăn chực cơm, mặt dày đến mức khiến người ta tức giận. "Đến đến đến, hôm nay bản thiếu dẫn ngươi đi mở mang kiến thức." Ngày thứ tư, Cung Nhạc Thiên lại xuất hiện trước bữa cơm, kéo Lăng Hàn đi. "Kiến thức gì?" Lăng Hàn hỏi. "Đến đó ngươi sẽ biết." Cung Nhạc Thiên thần thần bí bí. Họ đến một hồ nhỏ, khung cảnh như tranh vẽ, với dương liễu rủ bóng, đình đài lầu các. Cung Nhạc Thiên dẫn Lăng Hàn vào một biệt viện ven hồ. Hai lão bộc ở cửa chào Cung thiếu. Yến hội chưa bắt đầu vì thiếu vài khách quan trọng. "Đây là tụ hội gì?" Lăng Hàn hỏi. "Hôm nay có không ít người trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng tới. Thứ nhất là tăng kiến thức, thứ hai là có người vừa từ Thâm Sơn Đại Xuyên trở về, mang theo linh thảo hoặc đồ cổ, có giá trị trao đổi rất lớn." Lăng Hàn gật đầu, đây đúng là cơ hội tốt để dò la tin tức về dược liệu. "Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng là cái gì?" Lăng Hàn hỏi. "Ồ, ngươi ngay cả cái này cũng không biết?" Cung Nhạc Thiên kinh ngạc. "Rốt cuộc ngươi từ xó xỉnh nào chui ra vậy? Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, thu nhận tất cả cao thủ trẻ tuổi dưới ba mươi của Bắc Vực, tổng cộng một trăm người có thể lên bảng." Lăng Hàn ồ một tiếng. "Thật là lần đầu tiên nghe. Kể ta nghe xem là những thiên tài nào?" "Ấy, cầm lấy này!" Cung Nhạc Thiên xoay tay, lấy ra một quyển sách từ Không gian giới chỉ. Cực Dương Thành quả nhiên khác biệt, ngay cả mấy tên công tử bột cũng có Không gian giới chỉ. Lăng Hàn cầm lấy, bìa sách viết "Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng". Trang đầu ghi "Linh Bảo Các biên chế". Hắn không khỏi nghĩ: "Linh Bảo Các quản cũng thật rộng nha." Cung Nhạc Thiên nói: "Cuốn sách này, giá một nguyên tinh đấy!" Lăng Hàn thầm nghĩ: "Thật hắc!"