Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 74

Chương 74: Báo Thù Chớp Nhoáng, Thần Vật Lộ Diện

Cập nhật: 26/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 366 đến 370 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự khôn ngoan và khả năng tính toán vượt trội của Lăng Hàn, không chỉ trong tu luyện thần tốc mà còn ở cách anh điều khiển cục diện. Bi kịch của Quảng Nguyên được đẩy lên cao trào, phơi bày sự giằng xé nội tâm sâu sắc giữa tình yêu và hận thù, biến anh thành một công cụ báo thù đắt giá. Tác giả khéo léo lồng ghép những pha truy đuổi căng thẳng, không ngừng đặt nhân vật vào tình thế hiểm nghèo, đồng thời hé lộ sức mạnh khó lường của các bảo vật và đan dược. Đoạn kết mở ra một mối đe dọa mới, báo hiệu những thử thách cam go hơn đang chờ đợi.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong sâu thẳm của Hắc Tháp, Lăng Hàn miệt mài tu luyện, tận hưởng đặc ân vô tận mà nguyên tinh mang lại. Khác với việc hấp thụ linh khí truyền thống, phương pháp này loại bỏ giai đoạn chuyển hóa phức tạp, giúp anh tiết kiệm lượng lớn thần hồn. Thời gian tu luyện nhờ vậy được kéo dài gấp đôi, thậm chí gấp ba, cho phép anh gần như liên tục chìm đắm trong việc nâng cao sức mạnh. Anh hiểu rõ, đây chính là bí quyết giúp các đệ tử đại tông môn tiến bộ thần tốc, không chỉ nhờ linh dược phá vỡ giới hạn mà còn bởi nguồn nguyên tinh dồi dào.

Chỉ vỏn vẹn nửa giờ, một trăm khối nguyên tinh đã hóa thành hư vô, năng lượng được Lăng Hàn hấp thụ triệt để. Anh không khỏi rùng mình khi nghĩ đến tương lai. Với tốc độ này, khi đạt đến Sinh Hoa Cảnh hay Hóa Thần Cảnh, anh sẽ trở thành một cái động không đáy, cần bao nhiêu nguyên tinh mới đủ để duy trì đà tu luyện? May mắn thay, Hắc Tháp có khả năng thúc đẩy linh thảo sinh trưởng, đảm bảo nguồn cung nguyên tinh chất lượng cao. Anh nhớ lại kiếp trước, khi chưa có thể chất yêu nghiệt như hiện tại, chỉ cần đan dược và chút nguyên tinh đã đủ giúp anh thăng tiến vùn vụt. Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã khác.

Anh tiếp tục quá trình hấp thụ, từng khối nguyên tinh tan rã, hóa thành nguyên lực cuồn cuộn chảy vào cơ thể, đẩy tu vi lên cao. Lăng Hàn khẽ mỉm cười, không còn bình cảnh, chỉ cần đủ nguyên tinh, việc thăng cấp sẽ nhanh chóng. Anh ước tính, chỉ khoảng mười ngày nữa, anh có thể bước vào Linh Hải tầng hai.

Vài giờ sau, tiếng "ầm ầm" vang vọng, báo hiệu toàn bộ hầm ngầm đã bị san phẳng. Người của Đoạn phủ đã hoàn tất việc rút lui. "Đã đến lúc rời đi," Lăng Hàn lẩm bẩm, thoát khỏi Hắc Tháp. Ngay lập tức, anh cảm thấy áp lực đè nặng, nhận ra mình đang bị chôn vùi dưới một đống đổ nát. Anh đã chuẩn bị từ trước, Lôi Đình Chiến Giáp kích hoạt, phóng ra sức mạnh sấm sét kinh hoàng, "đùng đùng đùng" phá tan gạch đá xung quanh, tạo ra một lối thoát. Anh ung dung bước đi, tia điện từ giáp không ngừng xé toạc chướng ngại, đưa anh lên mặt đất.

Toàn bộ Đoạn phủ giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn, lửa lớn ngút trời. Nhiều người hiếu kỳ và cả những người muốn cứu hỏa đã tụ tập lại. Lăng Hàn nhanh chóng rời đi. Trong một con hẻm vắng, anh thả Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên ra khỏi Hắc Tháp, sau đó tạt nước vào mặt họ. Hai người giật mình tỉnh dậy, lập tức thủ thế phòng ngự, nhưng rồi nhanh chóng lộ vẻ mơ hồ, ký ức của họ vẫn dừng lại ở khoảnh khắc bị Đoạn Chính Chí và Nông Thanh Duyệt tấn công.

"Tại sao chúng ta lại ở đây?" Nhạc Khai Vũ ngờ vực. "Tê, đầu đau quá, ồ, ta nhớ rồi, là ngươi đánh ngất ta!" Anh ta trừng mắt nhìn Lăng Hàn. Lăng Hàn vội vàng lắc đầu, nghiêm nghị đáp: "Ngươi hoa mắt rồi, sao ta có thể đánh ngươi? Là ta dùng Đại Thiên Thuấn Di Phù, đưa chúng ta thoát khỏi Đoạn phủ. Các ngươi không chịu nổi sức mạnh khổng lồ của thuấn di nên mới hôn mê bất tỉnh." Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên đều sững sờ. Chưa từng dùng linh phù thuấn di, họ không biết tác dụng phụ của nó ra sao, dù có chút hoài nghi nhưng không có bằng chứng nào để phản bác.

"Chúng ta nên về thôi!" Lăng Hàn nói. Nhạc Khai Vũ vội vàng đề nghị: "Chúng ta về tông môn trước, báo cáo tin tức của Thiên Thi Tông! Hàn sư đệ, việc chúng ta phát hiện cứ điểm ở đây là công lao lớn. Ta sẽ thỉnh lão tổ tông nói giúp ngươi, chắc chắn có thể xóa bỏ hình phạt, không cần phải đến Ám Ma Sâm Lâm nữa." Lăng Hàn cười nhạt: "Không sao, ta đang muốn ra ngoài một chút. Ngươi cứ về tông môn báo tin, ta sẽ đưa họ đi Ám Ma Sâm Lâm dạo." Anh đã dò la được tin tức về mẹ mình, nhưng trong thời gian ngắn chưa thể giải cứu Nhạc Hồng Thường, nên mục tiêu cấp bách là tìm hai vị thuốc chính còn lại cho Lăng Đông Hành. Chuyến đi Đông Nguyệt Tông tuy không hoàn hảo, nhưng mục đích cơ bản đã đạt được.

Nhạc Khai Vũ gật đầu. Thiên Thi Tông xuất hiện ngay dưới mũi Đông Nguyệt Tông ở Hải Phong Thành quả là đại sự, phải báo cáo ngay lập tức. Chờ Nhạc Khai Vũ rời đi, Lăng Hàn và Quảng Nguyên trở về khách sạn. Sắc mặt Quảng Nguyên vô cùng khó coi. Nữ thần năm xưa bị luyện thành Thi Binh, nỗi hận Đoạn Chính Chí đã ăn sâu vào xương tủy hắn.

"Muốn báo thù, trước hết phải tăng thực lực lên," Lăng Hàn bình thản nói. "Với thực lực hiện tại của ngươi, căn bản không thể báo thù, chỉ là dâng mạng cho Đoạn Chính Chí mà thôi. Ta sẽ không giúp ngươi, mối thù này, ngươi phải tự mình báo." Quảng Nguyên siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên chiến ý mãnh liệt. "Rất tốt, về tài nguyên tu luyện, ta sẽ cung cấp đầy đủ. Nhưng ngươi có thể vượt qua ngưỡng cửa Thần Thai Cảnh, đuổi kịp Đoạn Chính Chí hay không, còn phải xem nỗ lực của chính ngươi." Quảng Nguyên gật đầu. Vì báo thù cho người con gái mình yêu, hắn không muốn mượn tay người khác.

"Trước đó, ta thực sự đã đánh ngất các ngươi," Lăng Hàn đột nhiên nói. "Ta có một Linh khí, giống như không gian giới chỉ nhưng có thể chứa vật sống. Vừa nãy chính là ta thu các ngươi vào đó mới thoát khỏi Đoạn Chính Chí." Anh giấu Nhạc Khai Vũ vì tên này say xỉn sẽ không giữ được bí mật. Quảng Nguyên kinh ngạc. Linh khí chứa vật sống, hắn chưa từng nghe nói. Nhưng do giới hạn kiến thức, hắn không biết bảo vật này quý giá đến mức nào, nên chỉ chấn động một chút.

"Bây giờ ta sẽ thu ngươi vào. Nguyên tinh bên trong tùy ngươi sử dụng. Ngươi hãy dùng Quy Linh Đan củng cố căn cơ trước, sau đó hãy đột phá. Bằng không, làm sao ngươi có thể đánh thắng Đoạn Chính Chí cùng một Thi Binh liên thủ trong cùng cấp độ? Huống hồ đối phương còn có một Linh khí không tầm thường." Lăng Hàn tiếp lời. "Được!" Quảng Nguyên gật đầu. "Ngươi đừng chống cự, ta sẽ thu ngươi vào." Lăng Hàn đặt tay lên người Quảng Nguyên, khẽ động ý niệm. Vèo, Quảng Nguyên biến mất tại chỗ, tự nhiên tiến vào Hắc Tháp. Lăng Hàn nhanh chân trở về khách sạn.

"Lăng Hàn!" Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền lập tức đón lấy. Hổ Nữu thì trực tiếp lao vào lòng anh. Lúc này không có Nhạc Khai Vũ, hai cô gái gọi tên thật của Lăng Hàn một cách tự nhiên. Lăng Hàn gật đầu nói: "Đi thôi, chúng ta nên rời đi." Sau khi gọi Tàn Dạ và Chu Vô Cửu đến, giải thích sơ qua, Lăng Hàn thu tất cả mọi người vào Hắc Tháp để họ tu luyện. Anh rời Hải Phong Thành, thuê một chiếc xe ngựa, hướng về Cực Dương Thành.

Cực Dương Thành, trung tâm của toàn bộ Bắc Vực, là nơi thương mại cực kỳ phát đạt. Tổng bộ Đan Sư Hiệp Hội và Linh Bảo Các Bắc Vực đều tọa lạc tại đây, nắm giữ mọi tài nguyên phong phú. Mọi vật phẩm quý giá đều sẽ xuất hiện ở Cực Dương Thành trước tiên, sau đó mới phân phối đi khắp Bắc Vực. Nơi đây, có thể sẽ xuất hiện hai vị thuốc chính còn lại để luyện chế Bổ Linh Đan.

Chiếc xe ngựa xóc nảy trên đường. Hành trình đến Cực Dương Thành mất khoảng một tháng, Lăng Hàn đã thuê Xích Nhãn Giác Thú kéo xe. Tốc độ của nó cực nhanh, được mệnh danh là đi vạn dặm mỗi ngày. Nếu dùng yêu thú thông thường, ba bốn tháng cũng chưa chắc đến nơi. Xe chạy khá ổn định, dù có chút rung lắc nhưng không quá mạnh. Tuy nhiên, phần lớn thời gian Lăng Hàn ở trong Hắc Tháp, nên việc xe có xóc nảy hay không cũng không ảnh hưởng nhiều.

Trong Hắc Tháp, Quảng Nguyên biến nỗi phẫn hận thành động lực. Cộng thêm thiên phú bất phàm và tài nguyên vô hạn từ Lăng Hàn, tu vi của hắn như mọc cánh, đã một chân bước vào Thần Thai Cảnh. Tàn Dạ cũng bắt đầu xung kích Linh Hải Cảnh. Lưu Vũ Đồng và Chu Vô Cửu chưa gặp bình phong đại cảnh giới, đang trên đà tiến nhanh trong Dũng Tuyền Cảnh. So với họ, tiến độ của Lý Tư Thiền chậm nhất, nhưng thiên phú đan đạo của nàng khiến Lăng Hàn hài lòng, dốc lòng chỉ điểm. Tu vi của nàng được tăng cường bằng đan dược, miễn là không ảnh hưởng đến đan đạo.

Kinh người nhất là Hổ Nữu. Sau khi đạt Dũng Tuyền tầng chín, nàng không chút vướng bận mà đột phá lên Linh Hải Cảnh. Bình phong đại cảnh giới, căn cơ bất ổn, tất cả đều không thành vấn đề với nàng. Dường như nàng sinh ra đã là một tồn tại chí cường, không có bình phong nào ngăn cản, căn cơ đã vững chắc ngay từ đầu. Quan trọng nhất, nàng có thể hoàn hảo chuyển hóa mọi thứ nàng ăn thành nguyên lực, nên nàng tiến bộ mọi lúc. Lăng Hàn đã giao đấu với Hổ Nữu, và trong trạng thái chiến đấu bình thường, anh không phải đối thủ của tiểu nha đầu. Anh phải dùng thần thông như Chân Thị Chi Nhãn mới bắt kịp nàng, và cũng chỉ có thể hòa. Tốc độ của nàng quá nhanh, khiến Lăng Hàn dù có sức mạnh cũng không thể phát huy.

Vài ngày sau, họ đã rời khỏi phạm vi thế lực của Đông Nguyệt Tông, tiếp tục hành trình đến Cực Dương Thành. "Hí hí..." Chiếc xe ngựa đột nhiên dừng lại. Lăng Hàn đang ở trong xe, nghe thấy người đánh xe quát lớn: "Đây là đoàn xe của hiệu buôn Thái Dương, ai dám cướp đường?" "Hừ, bảo người bên trong đi ra!" Một tiếng hừ lạnh vang lên. Lăng Hàn nhíu mày. Đây là Đoạn Chính Chí!

Anh mở cửa xe. Quả nhiên, Đoạn Chính Chí đang đứng cách đó mười mét, đội mũ rộng vành che khuất ánh mặt trời. Những kẻ tu luyện thi khí như Thiên Thi Tông tuy không sợ ánh nắng nhưng cực kỳ ghét nó. Tên này lại truy đuổi đến đây? Lăng Hàn nhảy xuống xe, nói với người đánh xe: "Ngươi đi trước, đến mười dặm phía trước chờ ta. Nếu trong vòng một tiếng ta không đến, thì không cần chờ nữa." Người đánh xe thấy Lăng Hàn nói vậy, tự nhiên vui vẻ chấp thuận, nhiệm vụ bảo vệ khách hàng của họ dường như bị gạt sang một bên.

Đoạn Chính Chí cũng không ngăn cản. Mục tiêu của hắn là Lăng Hàn, còn hai người đánh xe có giết hay không cũng không quan trọng. "Ngươi thật có lòng. Biết rõ có cao thủ Đông Nguyệt Tông đang tìm kiếm, lại còn dám ở trong thành tìm ta, hơn nữa còn để ngươi tìm thấy." Lăng Hàn lắc đầu, có vẻ hơi kinh ngạc. Đoạn Chính Chí cười gằn: "Không cắt đầu ngươi, làm sao ta có mặt đi gặp Cửu Vân trưởng lão?" Lăng Hàn mỉm cười: "Ngươi chắc chắn có thể bắt được ta như vậy sao?" "Nếu không có Thuấn Di Phù, ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta sao?" Đoạn Chính Chí lại cười gằn. "Vật quý giá như vậy, ta không tin ngươi còn!" "Vậy e rằng ngươi sẽ phải thất vọng," Lăng Hàn cười nói, trực tiếp biến mất vào Hắc Tháp.

Trừ khi sử dụng sức mạnh của Hắc Tháp, còn không với tu vi Linh Hải tầng một hiện tại, anh tuyệt đối không thể đối đầu Thần Thai trung kỳ. Sức mạnh chênh lệch quá lớn, có thể tạo thành áp đảo. Cái gọi là "nhất lực phá vạn pháp" không thể bù đắp bằng kỹ xảo. Hơn nữa, anh còn muốn để Quảng Nguyên tự tay giết Đoạn Chính Chí. Mối thù lớn như vậy không để Quảng Nguyên báo, hắn dù chết cũng không nhắm mắt. Đoạn Chính Chí kinh hãi. Hắn không ngờ Lăng Hàn còn có Thuấn Di Phù. Vật này quý giá vô cùng, là thần vật bảo mệnh, đã thất truyền từ thời thượng cổ. Lăng Hàn không chỉ có một tấm mà còn nhiều, khiến hắn hoàn toàn bối rối.

"Hừ, tiểu tử này nhiễm âm khí ở mộ huyệt, trong vòng nửa năm không thể giấu được mũi ta. Ta nhất định sẽ tìm được hắn, sau đó làm thịt!" Hắn thầm nghĩ. Lăng Hàn tu luyện một lát trong Hắc Tháp, rồi lại xuất hiện. Hổ Nữu cũng chạy theo ra, tiểu nha đầu lại muốn quấn quýt bên anh. Lăng Hàn nắm tay nhỏ của nàng, tiếp tục đi về phía trước. Quả nhiên, chiếc xe ngựa vẫn đang đợi anh cách đó mười dặm. Hai người đánh xe kinh ngạc khi thấy Lăng Hàn xuất hiện cùng một tiểu nha đầu xinh xắn như ngọc. Ai lại gặp kẻ thù giữa đường, rồi xuất hiện lại có thêm một cô bé đáng yêu chứ?

Lăng Hàn không để ý đến sự khó hiểu của họ, cũng không có ý giải thích. Anh cùng Hổ Nữu vào xe ngựa, tiếp tục lên đường. Nhưng chỉ một ngày sau, Đoạn Chính Chí lại đuổi tới. Lăng Hàn lại dùng chiêu cũ, vào Hắc Tháp. Anh nghĩ có lẽ do chiếc xe ngựa, nên đã bảo người đánh xe quay về, thuê một chiếc khác. Nhưng chỉ một ngày sau, anh lại bị Đoạn Chính Chí chặn đường. Lăng Hàn đã bỏ rơi Đoạn Chính Chí lần thứ ba. Anh dịch dung trong Hắc Tháp, thuê một chiếc xe ngựa khác, nhưng chỉ sau một ngày, hắn lại tìm thấy anh.

"Ha ha, hóa ra ngươi còn tinh thông thuật dịch dung!" Đoạn Chính Chí cười gằn. Lăng Hàn sờ cằm nói: "Nói như vậy, ngươi có thủ đoạn đặc biệt, có thể phát hiện ta từ xa. Chứ không phải nhờ đầu óc thông minh, tìm được manh mối gì." "Hừ, ngươi cứ từ từ đoán đi!" Đoạn Chính Chí đương nhiên không tiết lộ bí mật. Ai biết trên người Lăng Hàn còn bao nhiêu tấm "Thuấn Di Phù" nữa? "Theo quy tắc cũ, ta đi đây, không cần tiễn!" Lăng Hàn không nói nhiều, lập tức biến vào Hắc Tháp.

Đoạn Chính Chí kinh ngạc. Trên người tên này rốt cuộc có bao nhiêu tấm Thuấn Di Phù mà nhiều đến thế? Hắn nhảy người lên, bắt đầu tìm kiếm Lăng Hàn. Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn vận dụng sức mạnh của tháp, quét khắp cơ thể mình, tìm xem có bị gieo xuống ý chí võ đạo nào khiến Đoạn Chính Chí luôn tìm được anh không. Nhưng kết quả là anh hoàn toàn "bình thường". Anh không khỏi thắc mắc, rốt cuộc là vì sao? "Quảng Nguyên sắp đột phá rồi, đến lúc đó sẽ ném Đoạn Chính Chí cho hắn," Lăng Hàn suy nghĩ, đưa ra quyết định. Anh cũng lười ra ngoài, chỉ ở trong tháp tu luyện.

Ba ngày sau, anh đột phá đến Linh Hải tầng hai. Sau đó, hai tin tốt liên tiếp đến: Quảng Nguyên đột phá Thần Thai Cảnh, và Tàn Dạ cũng đột phá Linh Hải Cảnh. Mọi người đều rất vui mừng, còn đặc biệt tổ chức ăn mừng. Đừng nói vượt qua đại cảnh giới, ngay cả sau Linh Hải Cảnh, mỗi lần vượt qua một cảnh giới nhỏ cũng mất hơn một năm. Việc này đáng để chúc mừng! Còn đột phá đại cảnh giới thì đương nhiên là niềm vui lớn!

Quảng Nguyên và Tàn Dạ cùng lúc đột phá, đúng là song hỷ lâm môn, cũng khiến Lưu Vũ Đồng và Chu Vô Cửu cảm thấy áp lực. Họ vẫn còn cách Dũng Tuyền tầng chín một đoạn, chậm hơn khá nhiều. Nhưng Lăng Hàn lại khuyên họ trì hoãn tiến độ tu vi, cố gắng củng cố căn cơ vững chắc mới là vương đạo. Chỉ có Lý Tư Thiền không hề vội vã. Nàng là Đan sư, tu vi tăng chậm thì sao? Chỉ cần không ảnh hưởng đến đan thuật là được.

Trước đây, Quảng Nguyên đương nhiên là cao thủ số một không thể tranh cãi. Nhưng từ khi Lăng Hàn đột phá Linh Hải Cảnh, hắn đã phải nhường vị trí. Sau đó, ngay cả Hổ Nữu cũng có thể dễ dàng áp chế hắn bằng tốc độ. May mắn thay, giờ đây hắn đã bước vào Thần Thai Cảnh, một lần nữa giành lại vị trí dẫn đầu, giúp hắn cứu vãn thể diện, tự nhiên rất vui vẻ.

"Đoạn Chính Chí đang truy kích chúng ta ư?" Sau khi biết tin, Quảng Nguyên lập tức trợn mắt, siết chặt hai tay nói: "Ta muốn giết hắn!" "Ngươi vừa mới đột phá, xét về thực lực bản thân đã không phải đối thủ của hắn. Huống hồ đối phương còn có một Linh khí cấp năm. Hiện tại ngươi đi tìm hắn, chỉ là chịu chết," Lăng Hàn bình thản nói. Dù không dễ nghe, nhưng đó là sự thật. Quảng Nguyên tỉnh táo lại, hỏi: "Hàn thiếu, ta nên làm thế nào?" "Thứ nhất, ngươi nên bình tâm ổn định tu luyện. Chỉ cần có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh, Linh khí cấp năm thì tính là gì?" Lăng Hàn giơ một ngón tay lên.

Quảng Nguyên lắc đầu: "Ta hiểu rõ tư chất của mình. Không sánh được với Tàn Dạ, cũng không sánh được với Vũ Đồng tiểu thư, nhiều nhất chỉ ngang với Vô Cửu. Muốn vượt qua phàm tục, khó! Dù có Hàn thiếu cung cấp đan dược, ít nhất cũng phải mười năm." Mười năm, đừng tưởng là dài. Trên thực tế, đối với việc vượt qua Sinh Hoa Cảnh mà nói, là quá ngắn. Bởi vì từ Thần Thai tầng một đến Thần Thai tầng chín, giai đoạn này đã cần bao lâu? Huống hồ còn muốn vượt qua phàm tục, đó mới là khó nhất. Nhìn Đông Nguyệt Tông là biết. Thần Thai Cảnh có cả một đám đông, không thiếu công pháp tầng thứ sáu. Nhưng vì sao Sinh Hoa Cảnh lại ít ỏi đến vậy? Vượt qua bước này, quá khó khăn! Mười năm có thể từ Thần Thai tầng một thẳng tiến Sinh Hoa Cảnh, điều này nói ra quả thực sẽ bị người khác cười nhạo. Làm gì có nhanh đến thế?

Tuy nhiên, mấy người trong Hắc Tháp lại cho rằng đó là điều đương nhiên. Có một Đan sư Địa Cấp nâng đỡ. Trong Hắc Tháp lại có vô số linh thảo, không thua gì đan dược. Tu vi tăng vọt, vượt qua đại cảnh giới còn không đơn giản sao? Ngược lại, việc củng cố cảnh giới mới cần thời gian. Dù sao cũng là nhờ đan dược mà đi lên. Chu Vô Cửu lại nhăn nhó nói: "Quảng đại ca, ngươi khiêm tốn thì khiêm tốn đi, sao còn muốn tiện thể đả kích ta một hồi? Ta thật không có đắc tội ngươi nha." Mọi người không khỏi bật cười. Thiên phú võ đạo của Chu Vô Cửu không tệ, nhưng quả thực không sánh được với Lưu Vũ Đồng và Tàn Dạ.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu ngươi thật sự muốn báo thù ngay lập tức, không phải là không có cách. Nhưng điều này cần trả giá rất lớn." "Chỉ cần có thể giết Đoạn Chính Chí, đánh đổi gì ta cũng đồng ý!" Quảng Nguyên lập tức đáp. Lăng Hàn nhìn hắn nói: "Ta có thể luyện chế Tiểu Tam Dương Phí Huyết Đan, tạm thời tăng sức mạnh của ngươi lên tới Thần Thai tầng chín, và sức chiến đấu có thể tiếp cận nửa bước Sinh Hoa." Quảng Nguyên nhất thời hưng phấn: "Vậy ta đánh giết Đoạn Chính Chí, nên có chín mươi chín phần trăm nắm chắc chứ!" Đoạn Chính Chí chỉ là Thần Thai tầng ba. Dù hắn có Linh khí cấp năm cũng không thể sánh ngang nửa bước Sinh Hoa.

"Tuy nhiên, dược lực qua đi, ngươi sẽ rơi xuống một cảnh giới lớn, không thể tự chủ khôi phục!" Lăng Hàn nghiêm nghị nói. "Nói cách khác, ngươi phải tu luyện lại từ Linh Hải tầng một." Những người như Lưu Vũ Đồng biến sắc. Với võ giả, còn gì đáng sợ hơn tu vi rút lui? Hơn nữa còn là một đại cảnh giới? Giống như hôm nay vẫn cao cao tại thượng như thần linh, ngày mai phải hạ phàm. Sự khác biệt một trời một vực này có mấy người chịu đựng được?

Nhưng Quảng Nguyên không chút do dự nói: "Xin Hàn thiếu giúp ta! Sau đó cái mạng này là của Hàn thiếu. Ta nhất định sẽ mau chóng khôi phục tu vi, hiệu lực cho Hàn thiếu!" Cảnh giới rơi xuống dĩ nhiên đáng sợ, nhưng nghĩ kỹ, cũng không phải là không có thu hoạch. Khi trùng tu cảnh giới, có thể bù đắp những thiếu sót trước đây, củng cố cảnh giới vững chắc hơn. Hơn nữa, có kinh nghiệm vượt cửa ải, tu luyện lại tự nhiên không còn bình cảnh, chỉ cần có đủ tài nguyên là được. Điều này vừa vặn không cần lo lắng.

Lăng Hàn gật đầu: "Ta sẽ mau chóng luyện chế đan dược. Ngươi cố gắng rèn luyện Chiến Tượng Quyền, đảm bảo không có sơ hở nào." "Vâng!" Quảng Nguyên gật đầu. Lăng Hàn không lập tức luyện đan. Chủ yếu là do thiếu một vị thuốc chính. Bởi vậy anh ra Hắc Tháp, chạy về thành trấn gần nhất. Không ngoài dự liệu, không lâu sau Đoạn Chính Chí liền đuổi tới. Lúc này Lăng Hàn không trốn vào Hắc Tháp, mà liều thân pháp với đối phương. Khi sắp bị đuổi kịp, anh thành công đi vào thành thị.

Dư nghiệt của Thiên Thi Tông, như chuột chạy qua đường, sao dám lộ thân phận trước mặt mọi người? Bởi vậy Đoạn Chính Chí chỉ căm hận nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Cho đến khi thân ảnh Lăng Hàn biến mất ở cửa thành, hắn mới hừ lạnh một tiếng, nhẹ nhàng rời đi. Nhưng không cần phải nói, hắn khẳng định lại muốn phục kích Lăng Hàn ở nơi nào đó. "Tên biến thái này, nếu không phải để ngươi cho Quảng Nguyên, tiểu gia khẳng định cho ngươi ăn chút khổ sở!" Lăng Hàn lẩm bẩm. Anh có Ma Sinh Kiếm, dù không địch lại Đoạn Chính Chí cũng không cần phải trốn như thế. Chỉ vì muốn giữ Đoạn Chính Chí cho Quảng Nguyên, anh mới cố ý yếu thế.

Anh ở trong thành chọn mua dược liệu. Vị thuốc chính còn thiếu của Phí Huyết Đan không quá hiếm, nhưng dù sao cũng là linh thảo cấp năm, giá cả vẫn tương đối kinh người, khiến Lăng Hàn tốn hơn năm vạn nguyên tinh. Ngoài ra, Lăng Hàn còn trắng trợn mua nhiều linh thảo khác. Đều là những chủng loại Hắc Tháp chưa có. Anh còn mua hạt giống, trở về gieo xuống là được. Có công cụ gian lận như Hắc Tháp, linh thảo phổ thông gieo vào mấy tháng liền có thể dùng làm thuốc. Chỉ là dùng tiền nhiều như vậy, nguyên tinh trong tay anh cũng cạn kiệt, ngay cả tu luyện cũng rất miễn cưỡng. "Phải mau chóng đến Cực Dương Thành, luyện ra ít đan dược bán kiếm tiền. Bằng không đừng nói mua hai loại thuốc chính, ngay cả tu luyện cũng trở ngại." Lăng Hàn lập tức tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu luyện chế Tiểu Tam Dương Phí Huyết Đan.

Phí Huyết Đan là một loại đan dược. Còn có hai loại khác là Đại Tam Dương và Cực Tam Dương, dành cho tu vi Sinh Hoa Cảnh và Hóa Thần Cảnh. Nó có thể tăng sức chiến đấu lên gần một cảnh giới, tuy nhiên không thể vượt qua đại cảnh giới. Ví dụ như Sinh Hoa tầng chín ăn vào, thực ra cũng chỉ tương đương nửa bước Linh Anh, không tăng lên bao nhiêu. Nhưng tác dụng phụ lại giống nhau, trực tiếp cắt bỏ một cảnh giới lớn. Còn như Quảng Nguyên, nếu bây giờ ăn Đại Tam Dương Phí Huyết Đan, kết quả duy nhất là bạo thể mà chết. Chỉ một giờ đồng hồ, Lăng Hàn đã luyện chế ra bốn viên Tiểu Tam Dương Phí Huyết Đan.

Mọi người đều rất hưng phấn. Tuy họ không trực tiếp trải qua, nhưng nghe Lăng Hàn kể về những ngày bị Đoạn Chính Chí truy sát, trong lòng ai cũng kìm nén sự uất ức. Giờ đây, Phí Huyết Đan đã luyện thành, cuối cùng cũng có thể phất cờ phản công. Lăng Hàn ra khỏi thành, một đường hướng nam. Nhưng chỉ đi chừng trăm dặm, Đoạn Chính Chí như âm hồn bất tán lại xuất hiện.

"Tiểu tử, lần này xem ngươi chạy đi đâu?" Đoạn Chính Chí cười gằn. Trước kia Lăng Hàn không dùng "Thuấn Di Phù" mà mạo hiểm đấu tốc độ với hắn, trốn vào thành, điều đó nói lên điều gì? Đối phương đã không còn Thuấn Di Phù. Hoặc là chỉ còn một hai tấm, phải giữ lại để cứu mạng. "Tuy nhiên, ta lại có chút khâm phục ngươi. Rõ ràng không còn thủ đoạn bảo mệnh, nhưng ngươi lại còn dám một mình ra khỏi thành!" Hắn lại nói, đây là đang dò xét Lăng Hàn, muốn biết trong tay đối phương còn Thuấn Di Phù hay không.

Lăng Hàn cười nhạt: "Ai nói ta một mình ra khỏi thành?" "Há, lẽ nào ngươi mời cao thủ sao?" Đoạn Chính Chí hơi kinh hãi. Thế gian quả thực không có kẻ ngu ngốc nào, biết rõ có cường giả Thần Thai Cảnh truy sát, còn hiên ngang ra khỏi thành chịu chết. Hắn đã mở thần thức, nhưng không phát hiện mai phục nào gần đó. Thực tế, hắn đã quan sát Lăng Hàn rất lâu mới hiện thân. Một là chờ Lăng Hàn đi đủ xa, không thể trốn về thành. Hai là xác định sau lưng Lăng Hàn không có cường giả bảo vệ. Không hoàn toàn chắc chắn, hắn sao có thể hiện thân?

Lăng Hàn mỉm cười, tay phải khẽ nhấc. Vèo, thân hình Hổ Nữu xuất hiện, lập tức dang hai tay ôm lấy anh, một bộ dáng dính người. Đoạn Chính Chí há hốc miệng, con ngươi trợn trừng suýt lòi ra khỏi hốc mắt. Sao có thể có chuyện đó? Một người sống sờ sờ lại đột nhiên xuất hiện? Lẽ nào tiểu nha đầu này dùng Thuấn Di Phù? Nhưng thế gian có loại Thuấn Di Phù nào có thể xuất hiện ở vị trí chính xác như thế? Đoạn Chính Chí đột nhiên có một linh cảm không lành. Người gặp phải chuyện vượt quá hiểu biết của mình, chắc chắn sẽ có cảm giác bất lực.

"Nữu Nữu, đánh hắn!" Lăng Hàn cười nói. Hổ Nữu đáp ứng. Thân thể nhỏ bé lắc một cái. Vèo, nàng như tia chớp xuất hiện phía sau Đoạn Chính Chí, vung quả đấm nhỏ đánh vào gáy đối phương. Tốc độ của nàng quá nhanh, ngay cả Đoạn Chính Chí cũng không kịp trốn hay chống đỡ, chỉ có thể dùng nguyên lực bảo vệ đỉnh đầu, ý chí võ đạo lưu chuyển, hình thành một lớp bình phong. Lấy sức mạnh Linh Hải Cảnh đối đầu Thần Thai Cảnh, kết quả duy nhất là nắm đấm của Hổ Nữu bị đánh nát.

Nhưng Hổ Nữu dễ đối phó như vậy sao? Quả đấm nhỏ của nàng thu lại, đánh xuống phía dưới, "oành"... Trúng giữa hậu tâm của Đoạn Chính Chí. Cú đấm này khiến Đoạn Chính Chí lảo đảo, suýt ngã nhào. Hổ Nữu một kích thành công, lập tức phát huy phong cách tấn công dã thú của nàng. "Oành oành oành..." Nàng liên tục vung quả đấm nhỏ, không ngừng công kích điểm yếu của Đoạn Chính Chí. Đoạn Chính Chí ngơ ngác, chỉ có thể bị động mở nguyên lực bảo vệ toàn thân. Hắn như biến thành con nhím, hoàn toàn không có chỗ ra tay, lúc này Hổ Nữu mới dừng lại. Vèo... Nàng nhảy về bên Lăng Hàn, lại dính vào người anh làm nũng. Hiện tại Hổ Nữu rất hiền lành, trông như một tiểu công chúa tuyệt mỹ. Ai có thể nghĩ vừa nãy nàng lại tấn công cuồng dã đến vậy.

Đoạn Chính Chí dâng lên ý sợ hãi mãnh liệt. Bởi vì bảo vệ toàn thân bằng nguyên lực như vậy, tiêu hao rất lớn, nhiều nhất một giờ sẽ khiến hắn kiệt sức. Mà Hổ Nữu chỉ cần chờ. Đợi đến khi nguyên lực của hắn không đủ lại phát động công kích, vậy hắn... Hậu quả khó lường! May mắn thay, hắn còn có đại sát khí! Đoạn Chính Chí lấy Ma Âm đao phỏng chế ra. Đây chính là Linh khí cấp năm, còn là sóng âm công kích toàn phương vị. Tu vi của Hổ Nữu là Linh Hải Cảnh, dưới ma âm xuyên não chỉ có thể mặc hắn xâu xé.

"Hừ, các ngươi quả thật có chút quái lạ. Nhưng trước thực lực tuyệt đối, các ngươi vẫn chỉ có một con đường chết!" Hắn lạnh lùng nói. Lăng Hàn cười ha ha: "Cũng không nhìn vừa nãy mình chật vật cỡ nào!" "Xú gia hỏa!" Hổ Nữu ngạo kiều nói. "Lớn mật!" Đoạn Chính Chí vung Ma Âm đao lên. Lập tức, sóng âm công kích chấn động, tập kích về phía Lăng Hàn và Hổ Nữu. "Quảng lão ca, là thời điểm ngươi ra trận!" Lăng Hàn vung tay lên, thân hình Quảng Nguyên xuất hiện.

Hắn ngưng quyền, "oanh!" Bốn quyền khí ngang dọc, hóa thành năm con Long Tượng màu bạc, đón lấy ma âm. "Oành oành oành oành..." Năm con Long Tượng bị đánh nát. Ma âm không dừng, cắt xén ra rất nhiều vết thương trên người Quảng Nguyên, lúc này mới dập tắt. Không hổ là hàng nhái Linh khí cấp mười, mạnh mẽ hơn Linh khí cấp năm phổ thông rất nhiều. Đoạn Chính Chí khiếp sợ: "Ngươi lại đột phá Thần Thai Cảnh? Không đúng, sao ngươi có thể đột nhiên xuất hiện ở đây?" Một người sử dụng Thuấn Di Phù xuất hiện ở đây còn có thể nói là trùng hợp, nhưng hai người? Làm gì có chuyện như vậy! Hơn nữa, Thuấn Di Phù có thể lãng phí như thế sao?

Hắn đột nhiên phản ứng lại: "Không gian linh khí có thể chứa vật sống? Trên người tiểu tử ngươi có chí bảo!" Hắn lộ ra vẻ cuồng nhiệt. Cái này quá kinh người, bởi vì tương đương với bên người mang theo một chi đại quân. Thử nghĩ xem, ngươi ẩn vào một thế lực lớn nào đó. Từ trong không gian linh khí thả ra lượng lớn cường giả, sau đó phát động tập kích. Chiến công này kinh người cỡ nào? Đặc biệt là đối với Thiên Thi Tông mà nói. Thế lực này cần nhất chính là nơi ẩn thân, lặng lẽ phát triển. Nếu như có thể được thần vật như vậy, vậy thế gian còn có ai có thể tìm được vị trí của Thiên Thi Tông? "Ha ha ha ha, trời cũng giúp ta!" Hắn cười to. Nếu có thể mang thần vật này về, phân bộ Hải Phong Thành bị hủy tự nhiên không cần phải nhắc tới. Hắn sẽ thu được hậu thưởng, trực tiếp phong làm phó Tông chủ cũng không phải là không có khả năng.

"Ngươi mơ mộng quá rồi," Lăng Hàn tự nhiên biết đối phương đang suy nghĩ gì. Anh lắc đầu nói: "Quảng lão ca, giết hắn đi!" "Được!" Quảng Nguyên mở tay, ăn vào một viên đan dược màu đỏ. Tự nhiên là Phí Huyết Đan. "Ha ha, coi như ngươi bước vào Thần Thai thì đã làm sao? Vừa đột phá mới chỉ là tầng một, mà ta là tầng ba. Còn có Ma Âm đao, ta giết ngươi như giết gà!" Đoạn Chính Chí xem thường nói. Hắn không muốn đêm dài lắm mộng, nên chủ động giết ra. Một đao chém bay, ma âm lả lướt, xuyên não nứt tâm.

Quảng Nguyên cũng nổi giận gầm lên một tiếng. Oanh, trên người hắn có một đạo khí thế đáng sợ rung động, hình thành từng cơn lốc quanh người, ý chí võ đạo lóng lánh. Oành, hắn tung một quyền. Tương tự là bốn quyền khí, hóa thành năm con Long Tượng. Nhưng năm con Long Tượng này so với trước thì lớn hơn ít nhất mười lần. Từng con cao mười trượng, ánh sáng màu bạc lóng lánh. "Oành oành oành oành..." Long Tượng nghiền ép, ma âm dập tắt.

Trước đó ma âm dễ dàng đập vỡ Long Tượng, còn tạo thành thương tổn với Quảng Nguyên, nhưng hiện tại đã ngược lại. Long Tượng nghiền ép ma âm, mênh mông cuồn cuộn xung kích về phía Đoạn Chính Chí. Đoạn Chính Chí không khỏi kinh hãi biến sắc. Sao có thể có chuyện đó? Thực lực của Quảng Nguyên lại trong nháy mắt tăng lên tới trình độ hắn chỉ có thể ngước nhìn. Đây là Thần Thai tầng bảy hay tầng tám, sao mạnh như thế? Cảnh giới càng cao, thì càng khó vượt cấp chiến đấu. Đoạn Chính Chí chỉ là Thần Thai tầng ba, coi như có Linh khí cấp năm, thì Thần Thai tầng bảy cũng đủ để áp chế hắn. Dù sao, bản thân hắn không phải thiên tài có thể vượt cấp chiến đấu gì, dựa cả vào Ma Âm đao mà thôi.

"Ngươi tới Địa ngục từ từ suy nghĩ đi!" Quảng Nguyên giết ra ngoài. Thời gian của hắn không nhiều, đến lúc đó tu vi không chỉ đánh về nguyên hình, thậm chí còn rơi xuống Linh Hải tầng một. Đoạn Chính Chí miễn cưỡng chống đỡ, lại bị Quảng Nguyên đánh thổ huyết liên tục. Trước sức mạnh tuyệt đối, sự phản kích của hắn yếu ớt đến vậy. Hắn bỗng nhiên phát ra tiếng kêu quái dị. Chỉ một lát, liền thấy một chiếc quan tài từ trong rừng chạy ra. Oành, một con Thi Binh phá quan mà ra. Chính là Nông Thanh Duyệt. "Thanh Duyệt!" Quảng Nguyên không khỏi kinh ngạc thốt lên.

"Ha ha, nhìn thấy tình nhân cũ, rất vui vẻ nha?" Đoạn Chính Chí cười gằn. "Ngươi nhẫn tâm giết tình nhân cũ sao?" Xoạt xoạt xoạt... Thi Binh không có tình cảm, lập tức triển khai công kích ác liệt với Quảng Nguyên. Cốt trảo vung vẩy, thi khí màu đen bốc lên. Nếu bị đụng phải, đặc biệt là thấy máu, thi khí vào thể, nhất định phải lập tức đuổi ra, bằng không thi khí xâm thể, cũng sẽ biến thành một bộ Thi Binh. Phi thường đáng sợ.

Quảng Nguyên không đành lòng ra tay với di cốt của tình nhân cũ, chỉ có thể không ngừng né tránh, tạo cơ hội cho Đoạn Chính Chí xuất thủ điên cuồng. Ma âm rung động, trên người Quảng Nguyên không ngừng có máu tươi bắn tung tóe. Lăng Hàn không mở miệng. Nếu Quảng Nguyên không nghĩ ra, cứ nhường như vậy, thì đó cũng là chuyện của hắn. Anh đã cho Quảng Nguyên cơ hội báo thù, nhưng đối phương không nắm lấy, vậy sau này anh sẽ không cho đối phương cơ hội nữa.

"Ha ha ha ha, ta biết ngươi ăn đan dược mới có chiến lực hiện tại. Vấn đề là, hiệu lực của đan dược có thể kéo dài bao lâu?" Đoạn Chính Chí cười gằn. Hiện tại hắn lại chiếm thượng phong. Quảng Nguyên không đáp, chỉ si ngốc nhìn Nông Thanh Duyệt. Đây tuy là một bộ Thi Binh, nhưng được bảo dưỡng khá tốt, không khác nào đang ngủ say. Xẹt xẹt xẹt xẹt... Quần áo trên người hắn không ngừng bị xé nát, lộ ra từng vết thương. Có thi khí màu đen dật động ở miệng vết thương, thật giống như rắn độc, muốn từ trong vết thương của hắn chui vào.

"Ngoan ngoãn để thi khí xâm lấn, ta thương tình, cũng luyện ngươi thành Thi Binh, để ngươi và tình nhân cũ hợp thành một đôi!" Đoạn Chính Chí cười ha ha. Đại cục đã định, hắn nhất định sẽ quật khởi ở Thiên Thi Tông. "Chết!" Quảng Nguyên đột nhiên bạo phát, đấm tới Nông Thanh Duyệt. Dưới sức mạnh kinh khủng xung kích, Thi Binh bị chấn thành mảnh vỡ. Sức mạnh của nửa bước Sinh Hoa đáng sợ đến mức nào?

Đoạn Chính Chí sững sờ. Hắn không nghĩ tới Quảng Nguyên lại đột nhiên phát uy. Trong Thi Binh có một tia thần thức của hắn, lúc này mới có thể khống chế như ý, bây giờ Thi Binh bị đánh nổ, thần thức của hắn cũng bị chấn diệt, nhất thời tạo thành phản phệ. Hắn kêu thảm thiết, phun ra một ngụm máu tươi. "Quảng Nguyên, ngươi thật độc ác, lại đánh nát di cốt của Thanh Duyệt!" Hắn vội kêu lên. Ngay cả Thi Binh cũng bị đánh nổ, hắn làm sao có khả năng là đối thủ của Quảng Nguyên? Hắn chỉ có thể dùng ngôn ngữ công kích, tận lực kéo dài thời gian, đến khi dược lực trong cơ thể Quảng Nguyên biến mất.

"Ngươi mới là người khinh nhờn hài cốt của Thanh Duyệt. Ta chỉ là để nàng được yên nghỉ!" Quảng Nguyên biểu hiện kiên định, ánh mắt sắc bén. Hắn đã hiểu rõ, sẽ không bị ngôn ngữ của Đoạn Chính Chí lay động nữa. Hắn vung quyền công kích. Từng quyền từng quyền, như bài sơn đảo hải. Đoạn Chính Chí nào dám đón đỡ, vội vàng xoay người bỏ chạy. Chỉ cần thoát thân, hắn sẽ lập tức báo tin tức trên người Lăng Hàn có Linh khí. Tuy không phải tự tay lập công, nhưng vẫn là một công lớn. "Chạy được sao?" Quảng Nguyên cười gằn, một bước dài đuổi theo. Oành, hắn đánh lên lưng Đoạn Chính Chí một chưởng. Đoạn Chính Chí kêu thảm thiết. Hắn vốn chịu linh hồn phản phệ, nguyên khí đại thương, lại bị một quyền đánh trúng, chấn đến lục phủ ngũ tạng nghịch chuyển, cực kỳ khó chịu. Cái này vẫn là hắn tu luyện thi khí, thân thể sớm không giống người bình thường. Bằng không hiện tại hắn khẳng định sẽ như túi nước nổ tung rồi. Quảng Nguyên lại truy đuổi, không chút do dự đánh tới. Oành oành oành oành oành... Liên tục năm quyền đập xuống, Đoạn Chính Chí đã bị nện chết.

Hắn ngửa mặt lên trời gào thét. Tuy báo được thù, nhưng hắn vẫn lưu lại vô số tiếc nuối. Nếu như lúc trước hắn cứng rắn, trực tiếp mang Nông Thanh Duyệt đi, còn có thể có thảm kịch ngày hôm nay sao? Lăng Hàn đi đến bên cạnh Quảng Nguyên, lấy ra một túi rượu đưa tới. Bây giờ đối phương cần nhất, có lẽ chính là say thôi. Một đêm này, Quảng Nguyên quả nhiên uống say mèm, bị Lăng Hàn thu vào trong Hắc Tháp. Anh thì tiếp tục tiến lên, ở trấn nhỏ gần đó thuê xe ngựa. Lúc này, không còn người chặn đường nữa, chậm rãi đưa anh đi về Cực Dương Thành.

Vèo, sau khi Lăng Hàn rời đi không lâu, một bóng người xuất hiện bên cạnh thi thể của Đoạn Chính Chí. Đây là một ông lão nhìn qua đại khái khoảng bảy mươi, tóc trắng phơ, da mặt khô héo, thật giống như chỉ còn xương. Nhưng hai mắt của hắn lại tràn ngập khí thế ác liệt. Người bình thường bị hắn nhìn một chút phỏng chừng sẽ sợ hết hồn. "Chết mất?" Hắn tỉ mỉ kiểm tra thi thể của Đoạn Chính Chí, lẩm bẩm nói: "Bị người dùng quyền đập chết. Từ quyền lực phán đoán, hẳn là Thần Thai tầng chín, thậm chí nửa bước Sinh Hoa."

"Lẽ nào là cường giả của Đông Nguyệt Tông phát hiện tung tích của Đoạn Chính Chí, một đường truy kích, ở đây triển khai chiến đấu?" "Không thể làm gì khác hơn là luyện hắn thành Thi Binh. Nhân lúc vừa mới chết, cũng có thể lấy ra một ít ký ức." Ông lão nhấc thi thể của Đoạn Chính Chí lên, thân hình lơ lửng giữa trời. Sinh Hoa Cảnh! Lão giả này chính là Thiên Thi Tông Cửu Vân Trưởng Lão. Hắn vốn muốn đi Hải Phong Thành thanh tra, ban bố nhiệm vụ mới. Không ngờ người còn chưa tới, lại nhận được tin tức, nói phân bộ bí mật bị Đông Nguyệt Tông phát hiện, chỉ có thể rút lui. Hắn vẫn chưa gặp Đoạn Chính Chí, chỉ được báo Đoạn Chính Chí đang truy kích người để lộ bí mật. Kết quả hắn một đường đuổi tới, nhưng chỉ nhìn thấy thi thể của đối phương.

Sau năm ngày, thi thể của Đoạn Chính Chí liền bị luyện chế thành Thi Binh. Nếu như khi còn sống hắn biết, không biết có hối hận khi gia nhập tông môn này hay không. Cửu Vân Trưởng Lão không ngừng lấy ra ký ức của Đoạn Chính Chí. Tuy chỉ là mảnh vỡ linh tinh, nhưng trận chiến cuối cùng lại rất hoàn chỉnh. "Không gian linh khí có thể chứa vật sống?" "Ha ha ha ha, trời phù hộ Thiên Thi Tông ta!" Hắn lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ, lập tức phóng người lên. Hắn phải tìm được Lăng Hàn, cướp đoạt Linh khí cực kỳ quý giá kia.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!