Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Hàn suýt chút nữa đã ngã chổng vó khi Nhạc Khai Vũ, với vẻ mặt tinh quái, buông lời trêu chọc về Hổ Nữu. Chàng thầm nghĩ, tiểu nha đầu này thật là ma mãnh, biết tận dụng mối quan hệ huyết thống để "đánh dấu chủ quyền". Hổ Nữu thông minh đến mức khiến Lăng Hàn phải lắc đầu ngao ngán, tự hỏi liệu nàng có thể hống hĩnh cả mẹ của Nhạc Khai Vũ, tức Nhạc Hồng Thường, để được chấp nhận làm "vợ nhỏ" hay không. Nhạc Khai Vũ, thấy Lăng Hàn "phớt lờ" các cô gái khác, liền đòi nhường hai "đại nữu" còn lại cho mình. Lăng Hàn chỉ cười khẩy, tiết lộ một cô là thị nữ, một cô là đan đồng của mình, khiến Nhạc Khai Vũ tức tối mắng chàng "chiếm hố xí không gảy phân".
Đoạn nói chuyện đùa cợt bị cắt ngang khi họ đến Đoạn phủ. Nhạc Khai Vũ tỏ ra ngạc nhiên khi nhận ra đây là nhà của Đoạn Chính Chí, một cường giả Thần Thai Cảnh mà Đông Nguyệt Tông từng tiếp đón. Hắn không khỏi thắc mắc mục đích của chuyến đi, thậm chí còn trêu Lăng Hàn có phải "cảm nắng" khuê nữ của Đoạn Chính Chí hay không. Lăng Hàn chỉ đáp gọn lút và kích hoạt trận pháp báo động của Đoạn phủ, hứa hẹn Nhạc Khai Vũ sẽ sớm biết sự thật.
Mười phút sau, sắc mặt Nhạc Khai Vũ trắng bệch. Đoạn phủ rộng lớn nhưng vắng tanh như nhà ma, khiến hắn rùng mình. Lăng Hàn và Quảng Nguyên nhìn nhau cười thầm, vì đây chính là mục đích của việc dẫn hắn đi một vòng. Lăng Hàn bắt đầu kể cho Nhạc Khai Vũ nghe về khúc mắc giữa Quảng Nguyên và Đoạn Chính Chí. Sự hiếu kỳ và cả chút cảnh giác của Nhạc Khai Vũ bị khơi dậy: Đoạn phủ này rốt cuộc đang giấu giếm điều gì?
Họ tiến vào tòa đại sảnh, bắt đầu tìm kiếm tỉ mỉ nhưng không thấy ám đạo. Lăng Hàn phải kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, dù chưa hoàn toàn hồi phục sau trận chiến với Ngạo gia thất tử. Một giọt huyết lệ chảy dài, nhưng chỉ một thoáng, chàng đã định vị được ám đạo. Tìm thấy ám đạo dễ, nhưng tìm cơ quan mở ra lại là chuyện khác. Ba người, với thần thức nhạy bén của Linh Hải Cảnh, cuối cùng cũng phát hiện một bức tường bí mật. Kéo khung tranh ra, một cánh cửa tối tăm hiện ra.
Nhạc Khai Vũ chần chừ, linh cảm mách bảo nơi này không hề an toàn. "Thật phải đi vào sao?" hắn hỏi, cảm giác như đang bước lên một con thuyền cướp. Lăng Hàn kiên quyết gật đầu, lòng hiếu kỳ đã bùng cháy. Chàng trấn an Nhạc Khai Vũ bằng sự tự tin tuyệt đối, dù không thể tiết lộ về Hắc Tháp. Nhạc Khai Vũ, dù cảnh giác về những âm mưu của Đoạn Chính Chí dưới trướng Đông Nguyệt Tông, cũng đành theo chân Lăng Hàn.
Họ bước vào ám đạo, đi sâu xuống lòng đất hàng trăm mét bậc thang, rồi đến một hành lang dài với vô số cánh cửa. Lăng Hàn áp tai vào một cánh cửa, rồi ra hiệu chuẩn bị. Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ gật đầu, sẵn sàng tấn công bất cứ ai bên trong. Lăng Hàn nhẹ nhàng đẩy cửa. Một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc ra, khiến cả ba phải bịt mũi. Dù vậy, họ vẫn xông vào, ánh mắt kinh ngạc dừng lại trên một chiếc quan tài đặt giữa căn phòng chật hẹp, thay vì một chiếc giường.
Nhạc Khai Vũ vội lùi ra, than "xúi quẩy". Hắn đoán đây là một hầm mộ, và mùi hôi thối là từ xác chết phân hủy. Quảng Nguyên cũng chạy ra, chỉ có Lăng Hàn là ở lại. Chàng lắc đầu, đặt câu hỏi: nếu là hầm mộ, vậy những người sống của Đoạn phủ đã đi đâu? Họ quyết định đi sâu hơn.
Tiến vào một ngã rẽ hình chữ thập, mùi hôi thối trở nên khủng khiếp hơn, như thể có một ngọn núi xác chết đang bốc mùi. Ba người tái mặt, phải phong bế hô hấp. Đến cuối hành lang, một dòng nước ngầm xuất hiện, và trôi bồng bềnh trên đó là vô số thi thể!
Lăng Hàn đột nhiên hiểu ra, quay lại đẩy một cánh cửa khác. Bên trong vẫn là một chiếc quan tài. Khi Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên hỏi chàng phát hiện ra điều gì, Lăng Hàn chỉ hỏi ngược lại: "Sáng nay chúng ta rõ ràng thấy rất nhiều người từ Đoạn phủ đi ra, nói rõ họ đều ở đây. Nhưng giờ chúng ta không thấy ai cả, tại sao?" Quảng Nguyên rùng mình, không tin những người đó lại ẩn trong quan tài bốc mùi. Nhưng Lăng Hàn lạnh lùng nói: "Với chúng ta là tanh tưởi, nhưng với một số người, đây chính là Thánh Địa tu luyện."
Không nói nhiều, Lăng Hàn dùng sức đẩy nắp quan tài. Một người đàn ông mặc quần áo chỉnh tề, mặt mày hồng hào, không giống tử thi, hiện ra. Quảng Nguyên run rẩy nhận ra hắn: "Đây là người của Đoạn phủ, sáng nay ta đã thấy hắn!" Một người sống ban ngày, ban đêm lại nằm trong quan tài, tỏa mùi tanh tưởi... thật kinh hoàng. Lăng Hàn lắc đầu: "Chỉ cần dính líu đến một tông môn, thì có khả năng." Nhạc Khai Vũ hỏi tông môn nào, Lăng Hàn nghiêm nghị đáp: "Thiên Thi Tông!"
Sắc mặt Nhạc Khai Vũ đại biến. Đông Nguyệt Tông từng coi nhẹ tin đồn Thiên Thi Tông tái xuất, nhưng cảnh tượng này khiến hắn không thể không tin. "Cái tông môn này thật sự tro tàn lại cháy sao?" hắn hỏi, giọng run rẩy. Thiên Thi Tông, với tiếng xấu muôn đời về việc đào mộ cường giả để luyện Thi Binh, là nỗi kinh hoàng của khắp thiên hạ. Lăng Hàn chỉ vào người trong quan tài, thi khí lượn lờ, khẳng định sự thật. Nhạc Khai Vũ vội vã muốn quay về tông môn báo tin, nhưng Lăng Hàn lắc đầu: "E là chúng ta đi không được!"
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau: "Cạc cạc cạc, nói không sai!" Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên quay phắt lại. Đoạn Chính Chí, với vẻ mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng, xuất hiện. Quảng Nguyên giận dữ gọi tên hắn. Đoạn Chính Chí cười nhạt, thừa nhận đã luyện Nông Thanh Duyệt thành Thi Binh vì nàng phản đối hắn gia nhập Thiên Thi Tông. Quảng Nguyên điên tiết mắng hắn "không phải người", nhưng Đoạn Chính Chí chỉ cười lớn, tuyên bố hắn và đồng môn đã vượt qua cấp độ người, coi những kẻ khác là "đồ ăn, vật liệu luyện Thi Binh". Hắn xoay người rời đi, muốn biến cả ba thành Thi Binh.
Quảng Nguyên phẫn nộ đuổi theo, nhưng vừa ra đến cửa đã bị một bàn tay khô héo, đen thui vỗ lại. Đó là một bộ thi thể bán hủ, di chuyển linh hoạt như có dây vô hình điều khiển. Quảng Nguyên bị đánh bay trở lại, nhưng Thi Binh cũng bị đẩy lùi. Nhạc Khai Vũ kinh ngạc thốt lên: "Đây là cái quỷ quái gì vậy!" Lăng Hàn giải thích đó là Thi Binh, được luyện từ thi thể thành con rối. Chàng còn nhận xét, nếu không phải dùng hài cốt người làm vật liệu, thì sáng tạo này thật đáng nể. Nhạc Khai Vũ nghiến răng, không thể tin Lăng Hàn còn khâm phục kẻ thù. Nhưng Lăng Hàn lạnh lùng: "Nhất định phải diệt Thiên Thi Tông này."
Nhạc Khai Vũ lo lắng không thoát được, nhưng Lăng Hàn tự tin: "Yên tâm, ta nói chúng ta có thể bình an rời đi!" Chàng vươn tay trái, bóp mạnh vào người trong quan tài. Ma văn lấp lánh, sức mạnh quy tắc cuộn trào. Một lỗ thủng lớn hiện ra trên ngực người kia, hắn mở mắt nhìn Lăng Hàn với đồng tử trắng bệch, rồi ngẹo đầu, triệt để chết đi.
Mí mắt Quảng Nguyên muốn nứt ra, hắn điên cuồng chiến đấu với Thi Binh, muốn thoát ra truy đuổi Đoạn Chính Chí. Nhạc Khai Vũ kinh ngạc khi Đoạn Chính Chí cứ thế rời đi, không ra tay trực tiếp. Lăng Hàn cười nhạt: "Đoạn Chính Chí có niềm tin tuyệt đối, nên mới xem thường ra tay." Nhạc Khai Vũ càu nhàu sao Lăng Hàn vẫn cười được khi bị bao vây. Lăng Hàn đáp: "Nếu ta mang các ngươi vào, cũng sẽ mang các ngươi trở ra!" Nhạc Khai Vũ thở dài: "Hy vọng không phải ba bộ thi thể." Một giọng nói khác từ ngoài cửa vọng vào: "Không phải ba bộ thi thể, mà là ba bộ Thi Binh!"
Nhạc Khai Vũ biến sắc, nhận ra còn có những kẻ khác. Lăng Hàn giải thích: "Toàn bộ Đoạn phủ có bao nhiêu người, nếu mỗi người đều là Thi Binh thì ban ngày chẳng phải sẽ lộ tẩy sao? Bọn họ mới là đệ tử chân chính của Thiên Thi Tông, Thi Binh chỉ là công cụ." Một âm thanh kinh ngạc vang lên: "Ồ, một thiếu niên nho nhỏ, lại hiểu rõ bản tông như vậy?" Lăng Hàn gật đầu với Nhạc Khai Vũ: "Ngươi đi giúp Quảng lão ca, chúng ta giết ra ngoài!" Nhạc Khai Vũ nhảy lên, đánh bay con Thi Binh đang giao chiến với Quảng Nguyên. Hắn thoáng bực mình vì mình lại nghe lời Lăng Hàn.
Khi ba người lao ra, cảnh tượng bên ngoài khiến họ nhe răng: vô số Thi Binh và cả những đệ tử Thiên Thi Tông điều khiển chúng. Nhạc Khai Vũ kinh ngạc nhận ra nhiều Thi Binh từng là những nhân vật có tiếng tăm trong thành. Hắn giận dữ mắng: "Các ngươi thật điên rồi! Người đã chết còn đào lên luyện thành Thi Binh!" Một nam tử gần năm mươi tuổi cười khẩy: "Cái gì gọi là điên rồ? Dù sao người cũng đã chết, lẽ nào để họ phân hủy? Tiếp tục cống hiến không phải càng tốt hơn sao?" Hắn còn đe dọa sẽ biến cả ba thành Thi Binh.
Nhạc Khai Vũ lạnh lùng rút ra đôi quyền sáo, kích hoạt mạch văn màu vàng, chiến ý bùng lên. Hắn và Quảng Nguyên lao vào trận chiến với hàng chục Thi Binh Linh Hải Cảnh, mỗi con đều là Ngân Giáp Thi cấp một. Họ nhanh chóng nhận ra sự khó khăn khi chiến đấu với Thi Binh: chúng không sợ đau, không sợ chết, không biết lùi bước. Hắn và Quảng Nguyên đều phải đối mặt với áp lực lớn, liên tục rơi vào hiểm cảnh.
Lăng Hàn thở dài: "Các ngươi quá yếu, qua nửa ngày còn không thu thập xong những thứ này?" Nhạc Khai Vũ tức giận đáp: "Ngươi đứng nói chuyện không đau eo, nếu không ngươi đến thử xem?" Hắn thúc giục Lăng Hàn ra tay. Lăng Hàn cười ha ha, đề nghị đánh cược: "Trong mười hơi thở, ta có thể giết chết hết thảy những Thi Binh này!" Nhạc Khai Vũ không tin nhưng vẫn chấp nhận, nói nếu Lăng Hàn làm được, hắn sẽ nợ Lăng Hàn một mạng.
Lăng Hàn mỉm cười, thân hình thoắt cái đã tiếp cận một con Thi Binh. Chàng tung một quyền, ma văn đen nhánh bao phủ nắm đấm. Một tiếng "oành", Lăng Hàn bị đánh bay, nhưng cánh tay của con Thi Binh kia lại tan rã, phong hóa thành tro bụi. Thi Binh không có trí tuệ, không cảm nhận được điều gì bất thường, vẫn tiếp tục tấn công. Lăng Hàn tiếp tục tung quyền, từng con Thi Binh lần lượt bị phong hóa. Chỉ trong hai hơi thở, năm con Thi Binh đã bắt đầu tan rã. Con đầu tiên đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại hai cái chân vẫn đang chạy, cảnh tượng vô cùng quỷ dị.
Những đệ tử Thiên Thi Tông hoảng loạn kêu gọi "cẩn thận", nhưng Thi Binh chỉ chiến đấu theo bản năng. Sáu con, bảy con, tám con... Chỉ trong bảy hơi thở, toàn bộ mười bốn con Thi Binh đều trúng chiêu và hóa thành tro bụi. Đệ tử Thiên Thi Tông, Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên đều sững sờ. Đã giải quyết xong rồi sao? Đơn giản vậy ư? Lăng Hàn mỉm cười nhìn Nhạc Khai Vũ: "Thế nào?" Nhạc Khai Vũ giơ ngón tay cái: "Ngươi ngưu!"
Đúng lúc đó, giọng Đoạn Chính Chí lạnh lùng vang lên: "Ai, một đám rác rưởi!" Hắn trách mắng đám đệ tử vô dụng, để ba con chuột quấy phá. Những đệ tử Thiên Thi Tông run rẩy quỳ xuống, giải thích Lăng Hàn có linh khí đặc biệt khắc chế Thi Binh. Đoạn Chính Chí xuất hiện, nhìn những đống tro tàn của Thi Binh. Hắn khẽ nhíu mày, niệm pháp quyết, một chiếc quan tài sắt trượt đến. "Oành", quan tài mở ra, một phụ nhân bạch y nhảy ra. Nàng vẫn giữ được đường nét mỹ lệ nhưng khuôn mặt và cánh tay khô héo, rõ ràng là một Thi Binh.
"Thanh... Thanh Duyệt!" Quảng Nguyên run rẩy, sau đó mắt đỏ ngầu, gào lên với Đoạn Chính Chí: "Súc sinh, lại luyện thê tử mình thành người không ra người, quỷ không ra quỷ!" Đoạn Chính Chí lạnh nhạt: "Tốt xấu gì cũng là vật liệu Thần Thai Cảnh, lãng phí rất đáng tiếc!" Hắn ra lệnh Thi Binh Nông Thanh Duyệt giết cả ba. Nàng lập tức lao tới. Một chưởng của nàng đánh bay cả ba người Lăng Hàn, khiến họ thổ huyết. Quảng Nguyên đau khổ, không có ý chí chiến đấu. Nhạc Khai Vũ dù là Linh Hải Cảnh tài ba cũng không thể địch nổi sức mạnh Thần Thai. Lăng Hàn dù yêu nghiệt nhưng cảnh giới còn thấp, không thể chống lại Thần Thai tầng bốn.
Lăng Hàn đứng dậy: "Các ngươi lui về phía sau!" Chàng kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp, tia điện trắng lóa bao phủ. Nông Thanh Duyệt đang lao tới bỗng dừng lại, vẻ mặt chán ghét. Thi Binh cũng có vẻ mặt? Điều đó cho thấy lôi điện khắc chế tà vật mạnh mẽ đến mức nào. Đoạn Chính Chí kinh ngạc: "Làm sao có khả năng! Tiểu tử này là chuyên môn khắc Thiên Thi Tông sao? Vì sao tất cả linh khí trên người đều là như vậy?"
Lăng Hàn cười lớn, tung quyền. Bảy con Long Tượng bằng tia điện hiện ra, lao về phía Nông Thanh Duyệt. Linh khí được Lôi Đình Chiến Giáp gia trì, uy năng cực lớn. Nông Thanh Duyệt không dám đón đỡ, vội vàng lùi lại. Đoạn Chính Chí lao tới Lăng Hàn: "Tiểu tử, chết đi!" Lăng Hàn không thèm để ý, vẫn truy kích Nông Thanh Duyệt. Đoạn Chính Chí giận dữ: "Lớn mật!" Hắn tung chưởng đánh vào lưng Lăng Hàn. Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên kinh hô. "Đùng!" Một tiếng, tia điện lóe lên, Lăng Hàn lảo đảo. Nhưng Đoạn Chính Chí lại rên lên, khóe miệng rỉ máu, bàn tay cháy đen. Đây không phải do Lăng Hàn quá mạnh, mà là Lôi Đình Chiến Giáp phát uy. Nhạc Khai Vũ vỗ tay cười lớn: "Nếu như Ngạo gia lão tổ thấy cảnh này, nhất định sẽ tức điên! Thật kỳ lạ, chiến giáp trong tông môn mấy trăm năm không ai kích hoạt được, sao tiểu tử này lại làm được? Lẽ nào, nó đang đợi hắn?"
Lăng Hàn dựa vào Lôi Đình Chiến Giáp, một mình kiềm chế hai cường giả Thần Thai Cảnh. Điều này là nhờ sự mạnh mẽ của chiến giáp và khả năng khắc chế tà vật của lôi điện. Đoạn Chính Chí hừ lạnh, rút ra một thanh trường đao – một bản sao của Ma Âm Đao của Thiên Thi Tông. Thanh đao tỏa ra ánh sáng u ám, phát ra tiếng quỷ khóc thê lương, xâm nhập thần thức. Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên lập tức bị ảnh hưởng, thất khiếu chảy máu. Lăng Hàn nhờ Lôi Đình Chiến Giáp bảo vệ, miễn cưỡng chống lại ma âm, nhưng nguyên lực cũng tiêu hao nhanh chóng.
Chàng quyết định hành động, lao đến bên cạnh Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên, bất ngờ đánh cho cả hai bất tỉnh. Đoạn Chính Chí sững sờ, không hiểu ý đồ của Lăng Hàn. Nông Thanh Duyệt Thi Binh vẫn lao đến. Lăng Hàn vội vàng ôm hai người, lấy ra một lá bùa "Đại Linh Thiên Phù", dán lên người. "Vèo!", ba người biến mất. Lăng Hàn đã đưa họ vào Hắc Tháp. Đoạn Chính Chí tưởng Lăng Hàn dùng thần phù dịch chuyển tức thời, tức giận gào thét. Hắn nhận ra cứ điểm đã bại lộ, ra lệnh cho toàn bộ Thiên Thi Tông rút lui trước bình minh, thậm chí phải phá hủy tầng hầm.
Lăng Hàn trong Hắc Tháp chứng kiến tất cả. Chàng không vội rời đi, chờ Thiên Thi Tông rút lui hết. Rảnh rỗi, chàng bắt đầu tu luyện. Vẫy tay, một khối nguyên tinh bay ra, vỡ tan thành nguyên lực phong phú. Lăng Hàn hút một cái, nguyên lực nồng đặc biến mất. Chàng kinh ngạc: "Ta sát! Cái Linh Hải này của ta... lớn có chút quá mức a. Hơn nữa còn là hai cái!" Sức mạnh vượt trội cũng đồng nghĩa với nhu cầu linh khí khổng lồ. Lăng Hàn lại lấy ra một trăm khối nguyên tinh, cùng lúc làm chúng vỡ tan, nguyên lực mãnh liệt như biển bao trùm lấy chàng.