Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không khí căng thẳng của vòng đấu loại, Lăng Hàn, người từng bị coi là "gà mờ", giờ đây đã hóa thành một mãnh hổ khó lường, thậm chí còn được ví như "thần tài" với khả năng chiêu dụ Quy Linh Đan. Không ai dám đối đầu trực diện với hắn, bởi lẽ, chiến thắng là điều khó đoán định, mà dù có thắng, việc kết thù với một nhân vật bí ẩn và giàu có như Lăng Hàn cũng chẳng hề khôn ngoan. Hắn đã đánh bại Nhạc Khai Vũ, một trong những thiên tài hàng đầu, khiến các đệ tử Ngạo gia phải kiêng dè.
Tất nhiên, vẫn có những "kẻ đen đủi" phải chạm trán Lăng Hàn. Tằng Nguyên, một trong số đó, đã nhanh chóng nhận ra sự chênh lệch và chủ động nhận thua, thậm chí còn mong muốn kết giao bằng hữu với Lăng Hàn. Hắn thầm nghĩ, một người "ngốc nhiều tiền" như Lăng Hàn, vừa gặp đã tặng Quy Linh Đan, sao lại không thể cho mình vài bình chứ? Nhưng Lăng Hàn chỉ mỉm cười nhẹ, chấp nhận lời đầu hàng, khiến Tằng Nguyên ngượng ngùng rời đi, nhận ra Lăng Hàn chẳng hề ngốc nghếch như hắn tưởng.
Vòng đấu tiếp diễn, chỉ còn hai mươi người trụ lại, trong đó Đông Nguyệt Tông chiếm ưu thế với mười bốn vị trí. Tuy nhiên, sáu cái tên còn lại, như Dương Trùng, Bạch Minh, Ti Viên Mộng, Vương Bình và Tịch Chi Nguyên, cũng chứng tỏ thực lực phi phàm của mình.
Khi vòng cuối cùng bắt đầu, Ngạo gia thất tử, những tinh anh của tông môn, bắt đầu bàn bạc về Lăng Hàn. Ngạo Kiên Thành, vị trí thứ bảy, cho rằng Nhạc Khai Vũ thua là do ngu ngốc không dùng Linh khí. Tuy nhiên, họ vẫn ngầm thống nhất tránh đối đầu Lăng Hàn sớm, muốn giữ sức cho trận chiến cuối cùng. Nhưng định mệnh trớ trêu, trong bảy người Ngạo gia, một người phải đối mặt với Lăng Hàn. Ngạo Kiên Thành, với vẻ ngạo nghễ, bước ra, tuyên bố: "Ta đến đi. Chỉ là Linh Hải tầng một nho nhỏ, nếu những người khác trong bọn ta tới, vậy thì thật quá đề cao hắn." Hắn hất mặt, yêu cầu Lăng Hàn đầu hàng.
Lăng Hàn chỉ hừ lạnh, đáp trả bằng những lời lẽ sắc bén, châm chọc Ngạo Kiên Thành "miệng thối" và dọa sẽ "đánh thành đầu heo". Ngạo Kiên Thành phẫn nộ, rút kiếm, tung ra sáu đạo kiếm khí kinh người – một dấu hiệu của trình độ kiếm đạo đại thành. Hắn còn kích hoạt Linh khí, đẩy sức chiến đấu lên mười sáu tinh, áp đảo Lăng Hàn, người chỉ mới có sức mạnh tương đương mười bốn, mười lăm tinh.
Tuy nhiên, Lăng Hàn không hề nao núng. Hắn kích hoạt Tử Tinh Hộ Thủ, tăng cường sức mạnh, nhưng vẫn kém Ngạo Kiên Thành một bậc. Lúc này, hắn vận dụng lợi thế lớn nhất của mình: thần thức Thiên Nhân Cảnh. Với khả năng dự đoán quỹ đạo công kích của đối phương, Lăng Hàn dễ dàng né tránh và tìm ra kẽ hở.
"Không thể!" Ngạo Kiên Thành gầm lên, không thể chấp nhận việc bị một Linh Hải tầng một áp chế. Hắn điên cuồng rút ra một Tiểu Ma Thiên Phù, vỗ lên ngực, sức mạnh bùng nổ, tăng vọt thêm hai tinh, tạm thời giành lại thế chủ động. Cả đấu trường xôn xao, kinh ngạc trước sức mạnh của Lăng Hàn, người đã buộc Ngạo Kiên Thành phải dùng đến Linh phù quý giá. Thậm chí, cường giả Thần Thai Cảnh giám sát cũng phải nhíu mày, nhận ra tiềm năng phi thường của thiếu niên này.
"Bại cho ta! Bại! Bại!" Ngạo Kiên Thành gào thét, không muốn thất bại sau khi đã dùng Linh phù. Nhưng Lăng Hàn chỉ cười nhạt, kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn. Trong mắt hắn, mọi động tác của Ngạo Kiên Thành chậm lại vô hạn, những kẽ hở hiện rõ mười mươi. Lăng Hàn không ngần ngại, thân hình như chớp, xuyên qua mọi đòn tấn công, xuất hiện trước mặt Ngạo Kiên Thành. "Đùng!" Một tiếng bạt tai giòn giã vang lên, đánh thẳng vào mặt Ngạo Kiên Thành. Hắn điên cuồng phản công trong nhục nhã, nhưng tất cả đều vô vọng. Lăng Hàn liên tục vung chưởng, từng chiếc răng của Ngạo Kiên Thành văng ra, cho đến khi không còn chiếc nào.
Vị cường giả Thần Thai Cảnh không thể chịu đựng thêm, đành phải can thiệp, tuyên bố trận đấu kết thúc. Ngạo Kiên Thành điên tiết lao vào Lăng Hàn, nhưng Lăng Hàn đã nhanh chóng phản bác, biến Ngạo Kiên Thành thành kẻ không nghe lệnh bề trên. Vị cường giả kia chỉ đành bất lực, tuyên bố Lăng Hàn thắng. Nhạc Khai Vũ, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi sờ mặt mình, cảm thấy may mắn vì chỉ mất ba chiếc răng, tự hỏi Lăng Hàn đã uống thứ thuốc gì mà mạnh mẽ đến vậy. Sáu người Ngạo gia còn lại, dù thắng trận của mình, cũng không giấu được sự tức giận và lo lắng. Họ nhận ra Lăng Hàn đã nhục nhã Ngạo gia một cách công khai, và đây sẽ là một mối thù không thể bỏ qua.
Lăng Hàn đứng một bên, mắt phải hơi đau nhức do lạm dụng Chân Thị Chi Nhãn, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh nhanh chóng phục hồi. Ngạo Kiên Thành, mặt mũi sưng vù, răng rụng hết, không còn mặt mũi nào ở lại, đành bỏ đi. Mọi người đều nhìn Lăng Hàn với ánh mắt kinh hãi, nhận ra đây là một thiên tài hiếm có, chắc chắn sẽ gây chấn động Đông Nguyệt Tông.
Vòng xếp hạng mười vị trí đầu bắt đầu. Mười người sẽ đấu vòng tròn, thắng ba điểm, hòa một điểm. Lăng Hàn quá mạnh, ai cũng muốn tránh hắn và Ngạo Tinh Lai, hai ứng cử viên nặng ký nhất. Tuy nhiên, đối thủ của Lăng Hàn lần này là Ngạo Kiếm Phong, Ngạo Ngũ, vị trí thứ năm trong Ngạo gia thất tử. Lăng Hàn không chút khách khí, kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, lại một lần nữa thực hiện "bạt tai thần công". Ba mươi hai quyền liên tiếp, Ngạo Kiếm Phong cũng phải nôn ra máu và rụng hết răng, bất tỉnh nhân sự.
Vị cường giả Thần Thai Cảnh mặt mày càng thêm u ám, hắn biết mình sẽ bị Ngạo Phong ghi hận. Lăng Hàn thì thản nhiên ngồi xuống, giả vờ hồi phục nguyên lực, thực chất là để giảm bớt áp lực cho mắt.
Trận đấu tiếp theo, Lăng Hàn đối mặt với Dương Trùng, "Tiểu bá vương thương". Dương Trùng cầm ngân thương dài một trượng hai, khí thế bức người. Hắn thắc mắc vì sao một người mạnh như Lăng Hàn lại vô danh trước đây. Lăng Hàn đáp lại rằng mình chỉ chuyên tâm khổ tu. Dương Trùng tung ra một chiêu quét ngang mạnh mẽ, tốc độ vượt âm thanh. Lăng Hàn dùng hữu quyền đón đỡ, cảm nhận được sức mạnh rung động kinh người từ cây thương. Da thịt hắn rách toạc, cánh tay phải đỏ ửng. Nhưng Lăng Hàn không nao núng, vươn tay trái chụp lấy mũi thương. Dương Trùng không tin Lăng Hàn có thể đỡ được thương của mình, mà đó lại là một Linh khí cấp bốn. Hắn dồn toàn lực đẩy thương, nhưng Lăng Hàn chỉ hừ lạnh, dùng cánh tay phải hất mạnh, đẩy cây thương sang một bên. Dương Trùng mất đà lao tới, đúng lúc Lăng Hàn tung một cú đấm thẳng vào mặt. Trong mắt mọi người, Dương Trùng như chủ động đâm mặt vào nắm đấm của Lăng Hàn.
"Bịch!" Dương Trùng va mạnh vào nắm đấm của Lăng Hàn, nửa bên mặt sưng vù như đầu heo. Lăng Hàn trêu chọc hắn luyện "Thiết Diện thần công". Dương Trùng tức giận, tiếp tục tấn công, nhưng Lăng Hàn đã rút kinh nghiệm. "Trong vòng ba chiêu, để ngươi quỳ xuống hô phục!" Lăng Hàn tuyên bố. Với Chân Thị Chi Nhãn, Lăng Hàn dễ dàng né tránh và tiếp cận Dương Trùng, tung ra hai quyền liên tiếp, đánh bay hắn. Quả nhiên, chỉ ba chiêu.
Lăng Hàn liên tiếp thắng lợi, mỗi trận đều nhanh gọn, uy thế ngày càng tăng. Vòng khiêu chiến thứ ba, hắn lại gặp Ngạo Minh Kiệt, vị trí thứ sáu của Ngạo gia. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, Ngạo Minh Kiệt cũng trở thành "đồ vô sỉ" dưới ba mươi hai quyền của Lăng Hàn. Mọi người dần nhận ra Lăng Hàn có thù oán sâu sắc với Ngạo gia, bởi hắn chỉ chuyên tâm đánh rụng răng những người của gia tộc này.
Tiếp theo, Ngạo Tinh Hán, vị trí thứ ba, cũng chịu chung số phận. Đến lượt Ti Viên Mộng và Bạch Minh, họ đều chọn cách đầu hàng để tránh bị nhục nhã. Ngạo Phong Hành, vị trí thứ hai, cũng quả quyết chịu thua, khiến Lăng Hàn lộ rõ vẻ khó chịu. Da mặt mọi người co rúm, Lăng Hàn thậm chí còn tức giận khi đối thủ Ngạo gia chịu thua.
Vòng thứ tám, Lăng Hàn đối đầu với Ngạo Nguyên Vĩ, người duy nhất không chịu đầu hàng. Dù mạnh hơn những người khác một chút, Ngạo Nguyên Vĩ vẫn không thoát khỏi Chân Thị Chi Nhãn của Lăng Hàn, và cũng trở thành "đồ vô sỉ" như các huynh đệ mình. Lăng Hàn xoa mắt, cảm thấy mệt mỏi vì liên tục sử dụng Chân Thị Chi Nhãn, nhận ra trận chiến cuối cùng với Ngạo Tinh Lai sẽ không thể dùng chiêu này. Nhưng hắn vẫn còn Bất Diệt Thiên Kinh, đủ sức "lấy thương đổi thương". Nghĩ đến Ngạo Phong đã làm tổn thương cha mình và giam cầm mẹ mình, sát khí trong Lăng Hàn bùng lên mãnh liệt.
"Một vòng cuối cùng, bắt đầu đi!" Cường giả Thần Thai Cảnh tuyên bố, ánh mắt tập trung vào Lăng Hàn và Ngạo Tinh Lai. Ai thắng trận này sẽ là quán quân. Nếu Lăng Hàn thắng, Ngạo gia lão tổ sẽ không vui, bởi Lôi Đình Chiến Giáp vốn được dành cho người của Ngạo gia.
Lăng Hàn và Ngạo Tinh Lai đối mặt. Lăng Hàn nở nụ cười, thách thức: "Hi vọng ngươi không nên chịu thua." Ngạo Tinh Lai lạnh lùng đáp, khinh thường những huynh đệ đã thua cuộc. "Rất tốt, ta liền yên tâm," Lăng Hàn nói, "Mặt của ngươi, ta đánh định!" Ngạo Tinh Lai tức giận đến run người, bị xem thường đến mức này. "Thiếu niên, họa từ miệng ra, mà ngươi miệng tiện, tay cũng tiện, ta sẽ phế bỏ hai tay của ngươi, để ngươi biết, danh dự của Ngạo gia không cho bất luận người nào chửi bới!"
"Nói rất dễ nghe, nhưng phải có thực lực mới được!" Lăng Hàn ngoắc ngón tay, "Mau tới đi, quả đấm của ta đã không nhịn được muốn lưu lại dấu vết ở trên mặt ngươi rồi." "Làm càn!" Ngạo Tinh Lai ra tay, một thanh trường kiếm đen kịt đột nhiên xuất hiện, khiến bầu trời cũng ảm đạm trong chốc lát. "Hắc… Hắc Tinh Kiếm!" Các đệ tử Đông Nguyệt Tông kinh ngạc thốt lên. Ngạo Tinh Lai đầy kiêu hãnh tuyên bố: "Không sai, chính là Hắc Tinh Kiếm! Hàn Lâm, ta đại biểu Ngạo gia, thực thi trừng phạt với ngươi!" "Trừng phạt muội muội ngươi!" Lăng Hàn hừ một tiếng, "Cầm lông gà làm lệnh tiễn, coi mình là cái rễ hành gì?" Hắn chủ động xuất kích, đấm ra một quyền, bảy con Long Tượng hiện lên, xung kích về phía Ngạo Tinh Lai.