Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên võ đài, không khí căng như dây đàn khi Ngạo Tinh Lai, tự mãn với Hắc Tinh Kiếm trong tay, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng đã vung kiếm, một đạo hắc quang chói lòa cùng điểm điểm tinh quang diệu động, dễ dàng nghiền nát bảy con Long Tượng khí hóa của Lăng Hàn. Đây chính là uy lực kinh hoàng của một Linh khí cấp năm, dù chưa được kích hoạt toàn diện nhưng bản chất đã mang cấp độ Thần Thai Cảnh. Dù Lăng Hàn có là thiên tài yêu nghiệt đến đâu, sở hữu sức chiến đấu mười sáu tinh ở Linh Hải tầng một, thì khoảng cách giữa Linh Hải và Thần Thai vẫn là một vực sâu không thể nào lấp đầy chỉ bằng tài năng đơn thuần.
Đám đông bắt đầu xì xào, bàn tán. "Hắc Tinh Kiếm vừa xuất, tên này chỉ có nước cúi đầu xưng thần mà thôi!" "Đó là lẽ đương nhiên, trong tay Ngạo Tinh Lai, Hắc Tinh Kiếm tuy chưa thể phát huy hết uy năng Thần Thai, nhưng đẳng cấp Linh khí đã ở đó. Với thực lực của hắn, phóng thích một phần trăm uy lực cũng đủ trấn áp bất cứ ai dưới Thần Thai Cảnh!" Mọi người đều tin chắc Lăng Hàn sẽ sớm bại trận, trận chiến tưởng chừng kịch tính bỗng chốc mất đi hồi hộp.
Lăng Hàn khẽ nhíu mày, cảm nhận rõ ràng sự sắc bén của Hắc Tinh Kiếm. Đối đầu tay không với nó là một canh bạc mạo hiểm, trừ khi thể phách của chàng có thể đột phá thêm một cảnh giới nữa. Chàng có nên rút Ma Sinh Kiếm ra không? Thanh Linh khí cấp mười đó chắc chắn có thể nghiền ép Hắc Tinh Kiếm, thậm chí khiến nó đứt đoạn. Nhưng hậu quả thì sao? Một bảo vật như vậy sẽ thu hút bao nhiêu lão quái vật đỏ mắt? Lẽ nào chàng không thể đánh bại con trai của Ngạo Phong mà không cần đến Ma Sinh Kiếm? Một luồng ngạo khí dâng lên trong lòng Lăng Hàn. Lá bài tẩy chân chính của chàng không phải Ma Sinh Kiếm, mà là Bất Diệt Thiên Kinh, là Hắc Tháp! "Được, vậy thì đến đo sức một hồi!"
Ngạo Tinh Lai không cho Lăng Hàn thời gian suy nghĩ, vung kiếm lao tới. Sáu đạo kiếm khí đen kịt như mực, được Hắc Tinh Kiếm cường hóa, mang theo lực phá hoại kinh người. Lăng Hàn tung quyền, sáu đạo quyền khí hóa thành sáu con Long Tượng nghênh chiến. "Phốc phốc phốc phốc..." Mỗi đạo kiếm khí dễ dàng xẻ đôi Long Tượng, rồi tiếp tục lao về phía Lăng Hàn mà không chút suy suyển. Mọi người kinh ngạc thốt lên, nhớ lại trận chiến với Dương Trùng, khi quyền khí của Lăng Hàn áp đảo vũ khí được Linh khí cường hóa. Nhưng giờ đây, tình thế lại đảo ngược hoàn toàn. Chỉ có thể nói, Hắc Tinh Kiếm quá mạnh mẽ!
Lăng Hàn triển khai Ảnh Phong Thân Pháp, thân hình chập chờn như quỷ mị, né tránh toàn bộ sáu đạo kiếm khí. "Ha ha ha ha, ngươi ngay cả một đạo kiếm khí của ta cũng không đỡ nổi, còn vọng tưởng giao thủ với ta?" Ngạo Tinh Lai cười gằn, sự tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt. Sức chiến đấu mười sáu tinh cộng thêm Hắc Tinh Kiếm đã khiến hắn tiệm cận Thần Thai Cảnh, đủ sức quét ngang Linh Hải Cảnh.
Trong đám đông, Ngạo Phong Hành cùng các huynh đệ khác của Ngạo gia thất tử lộ vẻ căm giận. "Tên này cầm Hắc Tinh Kiếm, rõ ràng có thể áp chế Hàn Lâm, nhưng lại không ra tay sớm hơn, để chúng ta phải chịu nhục!" "Hắn muốn mượn tay Hàn Lâm giẫm đạp tất cả chúng ta, rồi tự mình chiến thắng vẻ vang, để thiên hạ biết Ngạo gia chỉ có một Ngạo Tinh Lai!" "Chúng ta phải liên thủ, bằng không sẽ bị hắn hạ thấp!" Ngạo gia ngũ tử đồng lòng gật đầu, quyết tâm tìm Ngạo Kiên Thành, sáu người cùng hợp sức đối phó Ngạo Tinh Lai.
Trên đài, Hắc Tinh Kiếm không ngừng vung chém, bảy đạo kiếm khí như mặc long, xuyên thủng mọi thứ, đáng sợ đến kinh người. Lăng Hàn rơi vào thế khó, nhưng chàng có ít nhất bốn phương án để thay đổi cục diện. Hắc Tháp có thể phá hủy cả Hằng Thiên Đại Lục, nhưng sẽ dẫn đến họa sát thân. Hắc Tháp quán lực có thể giúp chàng bay thẳng lên Thần Thai Cảnh, nhưng sẽ lãng phí cơ hội phạt mao tẩy tủy. Ma Sinh Kiếm quá nổi bật, dễ gây họa. Cuối cùng, chàng quyết định sử dụng Chân Thị Chi Nhãn. Dù Ngạo Tinh Lai không phải Thần Thai Cảnh chân chính, nhưng việc dựa vào Hắc Tinh Kiếm vẫn tạo ra kẽ hở.
"Vù!" Mạch văn vàng rực sáng trong mắt phải, thế giới trước mặt Lăng Hàn dường như chậm lại, thậm chí đình trệ. Nhưng cùng lúc đó, huyết lệ cũng bắt đầu chảy ra. Chàng đã lạm dụng Chân Thị Chi Nhãn. Lăng Hàn đột ngột tăng tốc, xông thẳng về phía Ngạo Tinh Lai, tránh né Hắc Tinh Kiếm và bảy đạo kiếm khí. Đám đông kinh ngạc thốt lên, liệu Lăng Hàn có thể xoay chuyển tình thế?
Ngạo Tinh Lai không hề hoảng hốt. "Sớm biết thân pháp của ngươi quỷ dị, ta sao không có chuẩn bị chứ?" Hắn rung kiếm, "Vù!", một đạo kiếm khí thứ bảy bất ngờ xuất hiện. Bảy đạo kiếm khí! Không ai ngờ Ngạo Tinh Lai còn giữ lại chiêu bài tẩy này, chứng tỏ hắn là một vương giả thực thụ, nhưng cũng vô cùng âm hiểm. Đạo kiếm khí thứ bảy đen kịt như mực, tàn nhẫn chém thẳng vào ngực Lăng Hàn.
Ngay cả Lăng Hàn cũng bất ngờ, nhưng kinh nghiệm hai trăm năm kiếp trước đã rèn giũa chàng thành bậc thầy ứng biến. Thân hình chàng uốn cong khó tin, né tránh chỗ yếu hại, đồng thời tung một quyền phải vào mặt Ngạo Tinh Lai. Dưới sườn Lăng Hàn trúng một kiếm, kiếm khí xé rách Nham Thạch Thể, máu tươi phun ra như suối. Nhưng Ngạo Tinh Lai cũng bị cú đấm kia đánh bay, quỳ một chân xuống đất, há mồm phun ra hai chiếc răng vỡ nát cùng máu tươi. Hắn vừa giận vừa sợ. Dù Lăng Hàn bị thương nặng hơn, nhưng hắn đã vận dụng Hắc Tinh Kiếm, mà Lăng Hàn lại có thể phản kích đến mức này!
Cô Lang Huyết vận chuyển, Lăng Hàn không cho đối thủ kịp định thần, lần thứ hai lao ra, vừa vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh trị liệu thương thế. Chàng muốn thừa thắng xông lên, đánh bại Ngạo Tinh Lai. Cô Lang Huyết giờ đây chỉ có thể tăng thêm một tinh sức chiến đấu, nhưng "thịt muỗi nhỏ cũng là thịt", có chút nào hay chút đó. Ngạo Tinh Lai kinh hãi, chiêu kiếm khí mai phục của hắn chỉ làm Lăng Hàn bị thương nặng, chứ không phải trọng thương như hắn nghĩ. Và Lăng Hàn đã phản kích, đánh nát hai chiếc răng của hắn. Không còn thời gian để sốc, Lăng Hàn đã tung quyền tới. Hắn vung kiếm, bảy đạo kiếm khí ác liệt lại xuất hiện.
Lăng Hàn dốc toàn lực, dưới sự hỗ trợ của Chân Thị Chi Nhãn, né tránh sáu đạo kiếm khí. Nhưng đạo thứ bảy vẫn không thể hoàn toàn tránh khỏi, đùi chàng lại trúng một kiếm. Thế nhưng, Lăng Hàn làm như không thấy, "Oành!", một quyền nữa giáng xuống mặt Ngạo Tinh Lai. Đây hoàn toàn là lối đánh lấy thương đổi thương. Đám đông nghĩ Lăng Hàn không thể liều mạng mãi, Hắc Tinh Kiếm quá sắc bén, ý chí võ đạo của Linh khí cấp năm đủ sức nghiền nát tinh thần đối thủ. Nếu Lăng Hàn không thay đổi chiến thuật, chàng sẽ bị Ngạo Tinh Lai trọng thương liên tục, mất hết sức chiến đấu.
Nhưng họ không biết Lăng Hàn có Bất Diệt Thiên Kinh, thương thế phổ thông có thể hồi phục tức thì, và ba giọt Bất Diệt Chân Dịch có thể giúp chàng ba lần thoát khỏi trọng thương. Đây quả thực là một "con gián" không thể bị đánh chết! Hơn nữa, với một tia thần thức Thiên Nhân Cảnh, việc xua tan ý chí võ đạo của Linh khí cấp năm không phải là vấn đề lớn. Với Lăng Hàn, Hắc Tinh Kiếm chỉ là sắc bén hơn một chút, đủ để xé rách Nham Thạch Thể của chàng.
"Oành! Oành! Oành! Oành!" Hai người không ngừng lấy thương đổi thương. Lăng Hàn vết thương chằng chịt, sắc mặt trắng bệch vì mất máu, nhưng Ngạo Tinh Lai cũng chẳng khá hơn, khuôn mặt sưng vù không khác gì đầu heo. Dù có thắng, Ngạo Tinh Lai cũng chẳng còn chút hào quang nào, chỉ dựa vào Linh khí, lại bị đánh tan nát mặt mũi. Hơn nữa, hắn chưa chắc đã thắng. Lăng Hàn liên tục nuốt đan dược, thương thế trên người giảm bớt. Cứ thế này, chàng có thể kiên trì rất lâu. Việc uống đan dược chỉ là màn kịch để che giấu khả năng hồi phục kinh người của Bất Diệt Thiên Kinh. Với danh tiếng Đan sư của sư phụ, việc mang theo nhiều thánh dược chữa thương là điều dễ hiểu.
Cảnh tượng này khiến vị cường giả Thần Thai Cảnh giám sát trận đấu lộ vẻ do dự. Nếu cứ tiếp tục, cả hai có thể sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng trong lúc hắn còn đang phân vân, Lăng Hàn và Ngạo Tinh Lai đã đối đầu thêm mười mấy hiệp. Ngạo Tinh Lai thổ huyết, thân hình lảo đảo. Dù là Linh Hải tầng chín, nhưng không có thần công chữa thương như Bất Diệt Thiên Kinh, liên tục trúng hàng chục quyền của Lăng Hàn, hắn làm sao chịu nổi? Giờ đây, hắn chỉ còn dựa vào một luồng ý chí duy nhất: không thể bại, tuyệt đối không thể bại! Hắn là người đứng đầu Ngạo gia thất tử, người kế thừa Hắc Tinh Kiếm, hắn phải vinh quang cả đời! Nhưng tại sao tầm nhìn của hắn lại ngày càng mờ đi?
Cả khuôn mặt Ngạo Tinh Lai đẫm máu, đôi mắt mờ mịt, ý chí cũng dần mơ hồ. Ai bị võ giả cùng cấp đánh hàng chục quyền vào đầu mà không váng vất, hoa mắt? Tình trạng của hắn hoàn toàn dễ hiểu. Dù có uống đan dược, dược lực cũng cần thời gian phát huy, mà thuốc chữa thương cũng không phải tiên đan. Điều khiến mọi người khó hiểu là Lăng Hàn, rõ ràng bị thương nặng hơn, nhưng vẫn có thể "nhảy nhót tưng bừng", toàn thân đẫm máu nhưng trạng thái tốt hơn Ngạo Tinh Lai gấp vạn lần. Chẳng lẽ tiểu tử này thực sự đã uống tiên đan?
"Ta sẽ không thua, sẽ không thua!" Ngạo Tinh Lai lảo đảo, ý chí kiên cường chống đỡ hắn, không cho phép mình ngất đi. Chiến ý này khiến mọi người nể phục, ngay cả Lăng Hàn cũng thầm gật đầu. Tuy nhiên, lập trường của hai người đối lập, lại còn liên quan đến Lôi Đình Chiến Giáp, Lăng Hàn không thể dừng tay. "Nể tình cổ đấu chí này của ngươi!" Lăng Hàn tung một quyền nữa. Ngạo Tinh Lai đã khó đứng vững, làm sao có thể né tránh hay chống đỡ? Cú đấm giáng mạnh vào ngực hắn. "Chỉ có một mình ngươi còn thể diện thất bại." "Oành!" Ngạo Tinh Lai rơi xuống đất, không thể gượng dậy nổi. Ý chí mạnh đến mấy cũng có giới hạn.
Chín vòng chiến đấu kết thúc, Lăng Hàn chín thắng không thua, hoàn toàn xứng đáng với vị trí thứ nhất. "Rất tốt, hiện tại các ngươi có thể trở về nghỉ ngơi, ngày mai sẽ có khen thưởng phân phát tới." Vị cường giả Thần Thai Cảnh thở phào nhẹ nhõm. Dù Ngạo Tinh Lai bị đánh rất thảm, nhưng may mắn là không có trọng thương gì. "Ha ha, Hàn sư đệ, đến đến đến, đi chỗ của ta vui đùa một chút!" Nhạc Khai Vũ lập tức tiến tới, nhiệt tình mời Lăng Hàn. Không chỉ vì ba bình Quy Linh Đan mà Lăng Hàn đã tặng, mà việc Lăng Hàn đánh bại toàn bộ Ngạo gia thất tử đã khiến Nhạc Khai Vũ coi chàng như tri kỷ. Lăng Hàn đáp: "Đợi ta dọn dẹp một chút, rồi sẽ đến chỗ Nhạc sư huynh." Nhạc Khai Vũ vội vàng gật đầu, Lăng Hàn lúc này máu me đầy người, cần phải tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ. Lăng Hàn trở về nơi ở của Khởi Kiếm Phong, trực tiếp tiến vào Hắc Tháp, tự mình thu thập sạch sẽ, sau đó cắn một cây nhân sâm trăm năm bồi bổ thân thể, rồi mới đi tìm Nhạc Khai Vũ. Chàng cũng muốn thông qua đối phương để hỏi thăm tin tức về mẫu thân.
Nhạc Khai Vũ rất nhiệt tình, đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu trong biệt viện của mình. Vừa thấy Lăng Hàn, hắn đã hồ hởi: "Hàn sư đệ, nhanh, mời mời mời, hôm nay không say không về!" Lăng Hàn cười ha hả: "Ta say rồi, nhận không ra đường về thì làm sao bây giờ?" "Vậy thì ở lại thôi!" Nhạc Khai Vũ không chút do dự đáp. "Nhạc huynh ở chỗ này, sách chà chà!" Lăng Hàn tỏ vẻ ngưỡng mộ. Đây không phải Khởi Kiếm Phong, mà là Trú Đình Phong, một trong những ngọn núi có linh khí sung túc nhất tông môn. Chỉ những thiên tài như Nhạc Khai Vũ hay Ngạo gia thất tử mới có tư cách ở đây. "Với thiên phú của Hàn sư đệ, việc có được một biệt viện ở Trú Đình Phong là chuyện dễ dàng." Nhạc Khai Vũ vỗ vai Lăng Hàn. "Đến đến đến, uống rượu! Uống rượu!"
Tiểu viện của Nhạc Khai Vũ rất u tĩnh, ngoài một tên thư đồng thì không có người khác, chứng tỏ hắn là người một lòng võ đạo. Lăng Hàn có ý định hỏi dò tin tức về mẫu thân, nên bắt đầu cụng rượu với Nhạc Khai Vũ, chuốc say đối phương để dễ dàng hỏi chuyện. "Đến, ta một chén ngươi một chén, ai không uống hết là vương bát đản!" Lăng Hàn nâng chén nói. "Ngươi một chén, ta hai chén!" Nhạc Khai Vũ dũng cảm đáp. Nhưng không lâu sau, hắn đã bó tay toàn tập, thân thể loạng choạng, say chuếnh choáng, không cần Lăng Hàn mời cũng tự mình chuốc rượu. "Biểu ca, xin lỗi rồi!" Lăng Hàn thầm nghĩ, rượu chàng uống đều được đưa vào Hắc Tháp, tự nhiên không say. Khi thấy ánh mắt Nhạc Khai Vũ mông lung, chàng hỏi: "Nhạc sư huynh, ngươi có anh chị em nào không?" "Không, không có, cha ta chỉ có ta!" Nhạc Khai Vũ lắp bắp nói. "Lẽ nào gia gia của ngươi cũng chỉ sinh một mình cha ngươi?" Lăng Hàn cố ý hỏi. "Ta còn có cô cô." Một tia sáng lóe lên trong mắt Lăng Hàn, chàng tiếp tục: "Vậy cô cô của ngươi không có hậu duệ sao?" "Cô cô của ta, cô cô của ta phạm vào sai lầm lớn, bị ông nội ta nhốt tại, nhốt tại…" Nhạc Khai Vũ lắc đầu, như đang hồi ức, lại như đang giãy giụa. "Nhốt ở nơi nào?" Lăng Hàn vừa truy hỏi, vừa rót thêm rượu cho Nhạc Khai Vũ.
Qua mấy chén rượu, Nhạc Khai Vũ cười như nở hoa, nhìn Lăng Hàn nói: "Hàn sư đệ, ngươi luyện công pháp gì, sao đã biến thành ba cái, ủa, lại lập tức biến thành hai cái? Ha ha ha, sao hiện tại lại biến thành một?" Lăng Hàn thở dài, người say rượu quả nhiên khó mà hỏi chuyện! Chàng dùng một tia thần thức Thiên Nhân Cảnh, quát lên: "Cô cô ngươi hiện tại ở đâu?" Nhạc Khai Vũ ngẩn ra, thân thể cứng đờ, ánh mắt mờ mịt nói: "Cô cô ta hiện đang bị giam ở…"
Đúng lúc này, một tiếng trầm hưởng vang lên, cửa lớn bị đá văng ra. Một thiếu nữ vóc dáng thon dài nhanh chóng bước vào: "Hàn Lâm đâu, lăn ra đây cho bổn tiểu thư!" Bị quấy rầy, Nhạc Khai Vũ tỉnh rượu hơn nửa, ánh mắt đảo qua, nhíu mày nói: "Ngạo Tử Đài, ngươi tới đây làm gì?" Họ Ngạo? Là con gái của Ngạo Phong. Lăng Hàn cũng nhìn thiếu nữ kia, nàng chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, dung mạo xinh đẹp không kém Lưu Vũ Đồng, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ kiêu ngạo gần như có thể bay lên trời. Một nữ nhân như vậy, dù đẹp đến mấy cũng không khiến Lăng Hàn động tâm, huống hồ nàng là con gái của kẻ thù. Tuy nhiên, tu vi của Ngạo Tử Đài đã bước vào Linh Hải Cảnh ở tuổi này, quả thực rất đáng kinh ngạc. Người đẹp, thiên phú võ đạo cao, chẳng trách nàng ngạo khí trùng thiên đến vậy.
"Nhạc Khai Vũ, hắn chính là Hàn Lâm?" Ngạo Tử Đài không chút chột dạ khi xông vào, ngược lại còn kiêu ngạo chỉ tay về phía Lăng Hàn. "Hắn đúng là Hàn sư đệ, có điều, ngươi không báo mà vào, đây là ý gì?" Nhạc Khai Vũ trầm giọng nói, giữa hai lông mày đã bốc lên lửa giận. Bị người mạnh mẽ xông vào nhà, ai cũng sẽ tức giận. "Có ý gì?" Ngạo Tử Đài hừ một tiếng. "Tên này đả thương mấy huynh trưởng của ta, ta muốn hắn quỳ xuống đất thỉnh tội!" "Nói hươu nói vượn!" Nhạc Khai Vũ vỗ bàn quát lên. "Hàn sư đệ là ở trong chiến đấu công bằng đánh bại mấy ca ca của ngươi, đây là sự tình mọi người đều biết. Nhưng ngươi chạy tới hồ đồ, cái này chỉ bôi đen mặt mũi của Ngạo gia." "Ta mặc kệ!" Ngạo Tử Đài lắc đầu, trên mặt đầy vẻ oán hận. "Ta chỉ biết, tên này tổn thương sáu ca ca của ta, hại bọn họ mất hết thể diện, ta muốn hắn một đường bò tới nơi ở của bảy huynh trưởng ta, ở cửa dập đầu, cầu bảy vị huynh trưởng của ta tha thứ."
Nhạc Khai Vũ vừa giận vừa buồn cười: "Ngươi là hài tử sao, càng nói càng ấu trĩ! Nhanh trở về, chớ làm trò cười, chỉ càng thêm mất mặt!" "Nhạc Khai Vũ, rốt cuộc ngươi có giúp bổn tiểu thư hay không?" Ngạo Tử Đài lạnh lùng nói. "Hừ, ta không có hứng thú hồ đồ với ngươi!" Nhạc Khai Vũ kiên quyết từ chối. Ngạo Tử Đài quay sang Lăng Hàn: "Họ Hàn, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức bò ra ngoài, dập đầu xin lỗi bảy vị huynh trưởng của ta!" "Ngạo gia đều là loại nữ nhân đầu óc có vấn đề như thế sao?" Lăng Hàn nhìn Nhạc Khai Vũ hỏi. "Ngươi… ngươi dám chửi bổn tiểu thư?" Ngạo Tử Đài sững sờ, tên tặc tử này thật gan to bằng trời, quá đáng ghét. "Hàn huynh, tốt nhất không nên đắc tội nàng." Nhạc Khai Vũ thấp giọng nói. "Nàng là con gái được Ngạo Phong chấp sự sủng ái nhất, hơn nữa bản thân xinh đẹp, thiên phú võ đạo lại cao, bởi vậy, tông môn có rất nhiều người trẻ tuổi vừa ý nàng. Có thể nói, chọc nàng, thì tương đương với chọc hơn nửa thế hệ trẻ tuổi của tông môn, khi đó khắp nơi là địch a." Chẳng trách nàng lớn lối như vậy, thậm chí còn ngông cuồng hơn Ngạo gia thất tử.
Lăng Hàn cười nhạt: "Hiện tại cút ra ngoài, bằng không thì không phải mắng ngươi, mà là vẽ mặt! Dáng dấp của mấy tên kia, ngươi chưa quên mới phải, sẽ không muốn như bọn hắn chứ?" "Các ngươi không nên hối hận!" Ngạo Tử Đài lạnh lùng nói, sau đó đưa tay xé quần áo của mình, "xẹt xẹt xẹt xẹt…" tay áo, quần của nàng liền bị xé ra vài lỗ hổng, làn da trắng mịn có thể thấy rõ ràng. Nàng xõa tóc, đột nhiên kêu to: "Bất lịch sự a! Bất lịch sự a!" Tiếng kêu của nàng, được cường hóa bởi Linh Hải Cảnh, vang vọng khắp núi, lan đến cả những ngọn núi phụ cận. Nhạc Khai Vũ lập tức hiểu ra ý đồ của nàng, sắc mặt tối sầm vì phẫn nộ.
Chỉ lát sau, rất nhiều người đã đổ xô tới, tràn vào sân. "Tử Đài sư muội, ngươi làm sao?" "Là ai bất lịch sự với ngươi, nói cho ta, ta muốn xé nát hắn!" "Ngay cả Tử Đài sư muội cũng dám đánh chủ ý, thực sự là sống thiếu kiên nhẫn!" Mọi người dồn dập nói. Những người có mặt ở đây ít nhất cũng là Linh Hải Cảnh, thậm chí có cả đệ tử ba mươi, bốn mươi tuổi đã bước vào Thần Thai Cảnh. Nhân khí của Ngạo Tử Đài quả nhiên rất cao, tiếng kêu của nàng đã triệu tập được nhiều người đến vậy, thậm chí có người còn đang bế quan cũng phải vội vã ra mặt. Mỹ nữ luôn là tài nguyên quý hiếm, mà mỹ nữ có tu vi cao lại càng hiếm, huống hồ Ngạo Tử Đài không phải là mỹ lệ tầm thường.
Ngạo Tử Đài là một cao thủ diễn kịch. Vẻ mặt ngạo nghễ, lạnh lùng, vô tình trước đó đã không còn. Nàng ngã ngồi trên đất, khuôn mặt đẫm nước mắt, khóc nức nở: "Bọn họ muốn bất lịch sự với ta, muốn cường bạo ta! Ô ô ô, ta không muốn sống nữa!" "Oanh!" Lửa giận của tất cả mọi người bùng lên, họ trợn mắt nhìn Lăng Hàn và Nhạc Khai Vũ, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai người. Nhưng không phải ai cũng bị sắc đẹp làm choáng váng đầu óc. Có người nói: "Không có khả năng lắm đi, ở nơi này sao?" Đây là trọng địa của Đông Nguyệt Tông, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ kinh động cao thủ tông môn. Nhưng lời chất vấn đó ngay lập tức bị nhấn chìm. "Làm sao không thể, lẽ nào ngươi đang hoài nghi Tử Đài sư muội, hay là hoài nghi mị lực của nàng?" "Có thể, chính vì hai người này nghĩ như vậy, mới sẽ gan to bằng trời!" "Giết bọn họ!" Rất nhiều người đều đỏ mắt.
"Khặc!" Nhạc Khai Vũ đứng dậy: "Các vị sư huynh sư đệ, các ngươi cũng quá võ đoán đi, chỉ bằng lời nàng nói liền không quản sự thực sao?" "Khà khà, người khác thật không dám, nhưng nếu như là Nhạc sư huynh..." Có người nói. Những người khác nghe vậy cũng gật đầu. Nhạc Khai Vũ là chắt trai của Nhạc Thái thượng trưởng lão. Nếu hắn thực sự bất lịch sự với Ngạo Tử Đài, chỉ cần Nhạc gia lão tổ chịu thỏa hiệp, việc Nhạc Khai Vũ cưới Ngạo Tử Đài cũng không phải không thể. Nghĩ vậy, không ít người đổ mồ hôi lạnh, may là họ đến kịp. Giờ đây tất cả đều bị phẫn nộ làm choáng váng, dù có vài người giữ được bình tĩnh cũng vô ích. "Bắt hai người này, xử phạt theo luật tông môn!" Họ dồn dập kêu lên, nhảy ra ngoài. "Nhạc Khai Vũ có thể không giết, nhưng Hàn Lâm kia nhất định phải xử tử! Cái thứ chó má gì, lại dám bất lịch sự với Tử Đài sư muội!" "Đúng, giết hắn!"
Tất cả đều phẫn nộ. Nhạc Khai Vũ là người của Nhạc gia, không ai dám giết hắn. Nhưng Lăng Hàn thì khác, một tân đệ tử vừa vào tông, dù có giết cũng khó mà trách tội. Ngạo Tử Đài cũng đã tính đến chuyện này, nên mới dùng chiêu thức nham hiểm này. Lăng Hàn lắc đầu, đối với người trẻ tuổi, vũ khí sắc đẹp quả thực quá mạnh mẽ, chỉ một chút đã biến những thiên tài này thành trẻ con miệng còn hôi sữa, bị bán còn muốn đếm tiền cho kẻ bán. Kỳ thực cũng khó trách, những người này bình thường vẫn ngưỡng mộ Ngạo Tử Đài, bỗng nhiên nghe nói nữ thần trong lòng suýt chút nữa bị người cường bạo, tự nhiên là cả giận phẫn nộ. Mà người trong cơn giận dữ, tự nhiên sẽ mất đi lý trí.
Chàng khẽ rên một tiếng, quát lên: "Một đám ngu xuẩn!" Trong tiếng hét này, chàng hòa vào một tia ý thức của Thiên Nhân Cảnh, không có lực sát thương gì, nhưng xông thẳng vào thức hải của mỗi người. Nhất thời, vẻ mặt mọi người hoảng hốt, từ trong nổi giận bình tĩnh lại. "Ồ, thật giống như có cái gì đó không đúng, cho dù Nhạc Khai Vũ muốn cường bạo Ngạo Tử Đài, cũng không nên kéo Lăng Hàn theo a." Lăng Hàn vẫy tay với Nhạc Khai Vũ, ra hiệu đối phương phối hợp. "Các ngươi xem quần áo trên người nữ nhân này…" "Xẹt!" Một tiếng, chàng bắt đầu xé quần áo của Nhạc Khai Vũ, nhất thời dọa cho Nhạc Khai Vũ nhảy dựng. "Bị người xé, hẳn là như vậy!" Lăng Hàn nhấc tay của Nhạc Khai Vũ lên. "Nhưng quần áo của nữ nhân kia, khà khà." Chàng dừng một chút. "Nhạc sư huynh, chính ngươi xé tay áo khác đi." Nhạc Khai Vũ lúc này mới hiểu Lăng Hàn muốn làm gì, vội vàng gật đầu, "xẹt" một tiếng, hắn xé một bên tay áo khác. Quả nhiên, vì góc độ dùng lực không giống, vết rách cũng hoàn toàn khác nhau.
"Xoạt!" Ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm Ngạo Tử Đài. Có thể tu luyện tới Linh Hải Cảnh, ai sẽ ngu ngốc? Trước chỉ là bị sắc đẹp và phẫn nộ che đậy lý trí, nhưng sau tiếng hét của Lăng Hàn, họ đã bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ càng. Chuyện cường bạo vốn đã không hợp tình lý, vì đây là biệt viện của Nhạc Khai Vũ, Ngạo Tử Đài làm sao lại xuất hiện ở đây? Ngược lại, nếu như Ngạo Tử Đài vu oan giá họa, thì mọi chuyện lại hợp lý. "Các ngươi không nên tin hai người bọn họ, bọn họ vì chối tội, đương nhiên sẽ cắn ngược một cái." Trong đám đông, lập tức có người lên tiếng, khiến một bộ phận nhỏ lại lộ ra vẻ giận dữ, nhìn về phía Lăng Hàn và Nhạc Khai Vũ. Lăng Hàn bước ra, ánh mắt đảo qua: "Giấu đầu lòi đuôi, cho rằng ta không biết ngươi trốn ở nơi nào sao?" Chàng trực tiếp ra tay, "oành oành oành," vài người muốn ngăn cản chàng, nhưng đều bị chàng một chưởng đánh bay.
Một nam tử bị chàng lôi ra, Lăng Hàn hỏi Nhạc Khai Vũ: "Nhạc sư huynh, ngươi nhận ra người này không?" "Hẳn là nhi tử của Ngạo chấp sự, nhưng tên gọi là gì... Khà khà!" Nhạc Khai Vũ suy nghĩ một chút rồi nói. Con riêng của Ngạo Phong thực sự quá nhiều. Lăng Hàn vung một cái, ném người kia lên mặt đất: "Hiện tại mọi người biết rồi đi, hai người này đều là người của Ngạo gia, tặc hô bắt tặc mà thôi." Rất rõ ràng, tên này là nội gián. Tất cả mọi người trầm mặc, ở đây không có người ngu, Ngạo Tử Đài có thể lợi dụng lòng ái mộ của họ, nhưng không thể lừa dối mãi.
Ngạo Tử Đài thét to: "Không nên nghe hắn nói bậy, ta suýt chút nữa bị bọn họ bất lịch sự, bọn họ còn muốn vu tội ta, khinh người quá đáng!" Lăng Hàn hừ một tiếng, lần thứ hai đi tới Ngạo Tử Đài, thân hình thon dài kéo lê một cái bóng rất dài, bao phủ trên người nàng. "Ngươi… ngươi muốn làm gì?" Nàng run giọng nói. "Ngươi vu oan ta và Nhạc sư huynh, chẳng lẽ không nên chịu chút trừng phạt?" Lăng Hàn lạnh lùng nói, ra tay trấn áp Ngạo Tử Đài. "Dừng tay!" Lập tức có vài người đồng thời ra tay, công về phía Lăng Hàn. Ngạo Tử Đài lợi dụng tình cảm của họ là một chuyện, dù biết rõ bị lừa, nhưng tình cảm ái mộ làm sao có thể nói buông là buông được? Họ tự nhiên không thể trơ mắt nhìn Lăng Hàn ra tay đối phó Ngạo Tử Đài. "Người ngăn trở ta, tự cầu phúc đi!" Lăng Hàn lạnh lùng nói, mở hết sức chiến đấu. "Oành oành oành oành…" sáu đạo quyền khí ngang dọc, Long Tượng bạc xông ra, người chặn ở trước mặt chàng căn bản không phải đối thủ, đều bị chàng đánh bay, như rơm rạ đầy trời.
Ngạo Tử Đài kinh hãi, cũng không kịp giả khóc, vội tung người nhảy lên, muốn trốn vào trong đám người. Nơi này có hơn trăm Linh Hải Cảnh, nàng không tin Lăng Hàn có thể một hơi đánh đổ toàn bộ bọn họ. "Tay chân còn rất mau lẹ!" Lăng Hàn cười gằn, triển khai Ảnh Phong Thân Pháp, chàng đã xuất hiện ở phía sau Ngạo Tử Đài, tay phải chụp một cái, nữ nhân này liền lọt vào tay chàng. "Tên này là ai, sao thực lực mạnh mẽ như thế!" "Một quyền đánh bay bảy Linh Hải Cảnh, hơn nữa Liễu sư huynh còn là Linh Hải tầng sáu!" "Tê, lúc nào trong tông môn ra một quái thai như vậy?" "Khà khà, các ngươi không biết đi, đây là tân đệ tử của năm nay, hơn nữa còn là quán quân!" "Cái gì!" "Có Ngạo gia thất tử tham gia, quán quân còn có thể vào tay người khác?" "Các ngươi không cập nhật tin tức sao, Ngạo gia thất tử, Nhạc sư huynh đều bị hắn đánh bại!" "Ta đã rõ ràng, chẳng trách Ngạo Tử Đài muốn diễn một màn kịch như thế." Nơi này không có ai ngốc, chỉ cần duy trì tỉnh táo, thì rất dễ dàng nghĩ ra khúc chiết trong đó.
"Hàn Lâm, trước thả Tử Đài sư muội ra, có chuyện gì từ từ nói!" Có người lên tiếng xin xỏ Lăng Hàn. Lăng Hàn cười nhạt: "Thời điểm các ngươi vừa chạy tới, khí thế hùng hổ, một bộ muốn đánh chết ta, ta rất sợ a!" "Ạch!" Tất cả mọi người im lặng. Ngươi hùng hổ như vậy, ngay cả Ngạo gia thất tử cũng đánh bại, nơi này còn có ai uy hiếp được ngươi? Nhưng Ngạo Tử Đài còn ở trong tay Lăng Hàn, tự nhiên là chàng muốn nói gì cũng được. "Hàn sư đệ, ta biết ngươi không cam tâm, nhưng Tử Đài sư muội là ái nữ của Ngạo chấp sự, là chắt gái của Ngạo Thái Thượng Trưởng lão!" Có người nhắc nhở. Lăng Hàn cười hì hì: "Nhạc sư huynh cũng là nhi tử của Nhạc Chấn Sơn Nhạc chấp sự, là chắt trai của Nhạc Thái thượng trưởng lão, nhưng nữ nhân xấu xí này vẫn không do dự nói hãm hại liền hãm hại! Nếu nàng không nể mặt mũi, Nhạc sư huynh đương nhiên cũng không cần nể tình." Nhạc Khai Vũ nhất thời há to miệng, sao đột nhiên kéo mình vào? Nhưng suy nghĩ một chút, hắn lại không phản bác, hành động của Ngạo Tử Đài khiến hắn hết sức bất mãn, có ý để nàng ăn chút đau khổ. Nếu như hắn nuốt xuống cơn giận này, há không phải nói Nhạc gia không bằng Ngạo gia sao? Vì lẽ đó, gặp phải chuyện như vậy, không phải hắn muốn nhẫn là được, cái này dính đến phe phái phân tranh.
"Hàn sư đệ, thực lực của ngươi bất phàm, ở Linh Hải Cảnh chỉ sợ là không đối thủ, nhưng hiện tại chúng ta có nhiều người như vậy, ngươi song quyền khó địch tứ thủ, không bằng thả Tử Đài sư muội, tông môn tự nhiên sẽ cho ngươi và Nhạc sư huynh một công đạo." Lại có người nói. Lăng Hàn cười ha ha, nhìn về phía Nhạc Khai Vũ nói: "Nhạc sư huynh, nếu như chúng ta bị định tội danh cường bạo, sẽ có kết cục gì?" "Võ đạo ba kỵ: Nghịch cha mẹ, phản ân sư, phạm dâm tà. Đông Nguyệt Tông chúng ta đối với ba kị này quản lý cực nghiêm, thật định tội danh cường bạo, vậy khẳng định sẽ bị xử tử!" Nhạc Khai Vũ suy nghĩ một chút mới nói.
Ánh mắt của Lăng Hàn lạnh lẽo: "Con người của ta kỳ thực rất dễ nói chuyện, ngươi kính ta một thước, ta sẽ kính ngươi một trượng. Nhưng con người của ta cũng rất thù dai, ai không phải với ta, ta sẽ trả thù trở lại! Nếu ngươi muốn ta chết, vậy tại sao ta để ngươi sống?" Câu nói này là nói với Ngạo Tử Đài. Thân thể của Ngạo Tử Đài không khỏi run lên, nói: "Chẳng lẽ ngươi còn dám giết bổn tiểu thư?" "Hàn sư đệ, không nên vọng động, này dù sao chỉ là giả thiết…" Nhạc Khai Vũ vội vàng nói.
Nhưng Lăng Hàn đã nắm lấy kiếm trong tay người khác, "Xoạt…" máu tươi tung tóe, yết hầu của Ngạo Tử Đài vỡ ra. Nàng không thể tin nhìn Lăng Hàn, dùng tay che yết hầu, nhưng làm sao cũng không thể cầm máu. Mình lại chết như thế? Nàng chỉ là đến xuất khí cho các huynh trưởng, muốn lợi dụng sức ảnh hưởng của nàng trong thế hệ trẻ tuổi, để Lăng Hàn biến thành tiểu nhân bất lịch sự với nữ tử, đến thời điểm đó miệng nhiều xói vàng, Lăng Hàn làm sao có thể ở lại Đông Nguyệt Tông? Khẳng định là bị phế tu vi, đuổi ra tông môn. Dù cho sau đó tình thế phát triển vượt qua dự tính của nàng, nàng cũng không lo lắng, vì kế này không được còn có kế khác. Nhưng không nghĩ tới chính là, Lăng Hàn lại quả đoán như vậy, một chiêu liền giết nàng! Nàng là người của Ngạo gia, tại sao Lăng Hàn dám? Nàng vĩnh viễn không thể biết nguyên nhân này, tia sinh cơ cuối cùng rời khỏi thân thể, nàng ngã trên mặt đất, khuôn mặt xinh đẹp kề sát ở trên bùn đất. "Tê…" toàn trường hít khí lạnh, sau đó, con mắt của rất nhiều người đỏ bừng, chăm chú nhìn Lăng Hàn. "Muốn động thủ? Phụng bồi." Lăng Hàn từ tốn nói. Hỏa khí của chàng rất lớn, bởi vì vừa định dò thăm tin tức biến mất của mẫu thân, lại bị Ngạo Tử Đài đánh gãy. Mà mẫu thân bị giam, đó là bởi vì Ngạo gia, hiện tại Ngạo Tử Đài lại muốn hãm hại chàng, tự nhiên để chàng sinh sát ý.
Chàng tiến vào Đông Nguyệt Tông, là vì tăm tích của mẫu thân, cũng muốn có được Lôi Đình Chiến Giáp, nhưng không có nghĩa là chàng phải nuốt giận vào bụng! Kiếp trước là cường giả Thiên Nhân Cảnh, đan đạo đế vương, xương sẽ mềm sao? Cùng lắm không cần Lôi Đình Chiến Giáp, chỉ cần thực lực của chàng tăng lên, chẳng lẽ không thể san bằng Đông Nguyệt Tông, cứu mẫu thân ra ngoài sao? Chỉ là như thế sẽ tốn chút thời gian, mà chàng thì muốn nhanh cứu mẫu thân ra. "Hàn Lâm!" Chí ít có mấy chục người đỏ mắt gào thét, sát khí ngút trời. Mặc kệ Ngạo Tử Đài làm sai chuyện gì, tội cũng không đáng chết! Nữ thần trong lòng bọn họ hương tiêu ngọc vẫn, làm cho bọn họ vô cùng phẫn nộ, muốn giết Lăng Hàn thành cặn bã.
Lúc này Nhạc Khai Vũ mới từ trong khiếp sợ tỉnh lại, không khỏi lau mồ hôi lạnh, tên này thật là tiểu tổ tông a, lại giết cả Ngạo Tử Đài. Lần này phải làm thế nào mới tốt? Ngạo gia sẽ không giảng hòa a! Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn liền quyết định, phải toàn lực bảo vệ Lăng Hàn. Quan hệ giữa Nhạc gia và Ngạo gia tốt nhất ở hai mươi năm trước, thậm chí đến trình độ muốn kết thành thân gia, nhưng từ khi phát sinh sự tình của Nhạc Hồng Thường, quan hệ hai nhà liền xoay ngược. Hiện tại, hai nhà nhằm vào đối phương khắp nơi, so sánh khắp nơi, mà Nhạc gia thì rơi vào hạ phong rõ ràng. So đời tráng niên, Ngạo Phong ép Nhạc Chấn Sơn một bậc, mà so thế hệ trẻ tuổi, Ngạo gia thất tử lôi ai ra cũng mạnh hơn Nhạc Khai Vũ, vượt qua đã không phải nhỏ tí tẹo. May nhờ đời trước hòa nhau, mà sức mạnh của Linh Anh Cảnh mới là tính quyết định, bởi vậy dù cho đời sau của Nhạc gia không bằng, cũng có thể đứng ngang hàng với Ngạo gia, chí ít khi Nhạc gia lão tổ còn sống là như vậy. Vấn đề là, nếu Nhạc gia luôn héo tàn như thế, hoặc nói thế hệ trẻ tuổi của Ngạo gia triệt để trưởng thành, vậy Nhạc gia chắc chắn sẽ bị xóa sổ. Nhạc gia đã rất nỗ lực, như Nhạc Khai Vũ, rõ ràng thu được tài nguyên tu luyện nhiều hơn Ngạo gia thất tử, vì sao tu vi còn ở Linh Hải tầng tám, là vì áp chế không có đột phá, nện vững chắc cảnh giới, gắng đạt tới mức độ hoàn mỹ ở Linh Hải Cảnh. Thiên phú của Nhạc Khai Vũ không tệ, nhưng vẫn không có tốt đến mức độ nghịch thiên, huống hồ lấy một địch bảy, phần thắng thực sự quá nhỏ.
Nhưng vào lúc này, Lăng Hàn xuất hiện. Thiên phú nghịch thiên, nắm giữ bối cảnh Đan sư, càng mấu chốt nhất là, hắn đối lập Ngạo gia. Bởi vậy, Nhạc Khai Vũ muốn giao hảo với Lăng Hàn, nói không chắc ngày sau sẽ là đồng minh đối kháng Ngạo gia. Hiện tại Lăng Hàn giết Ngạo Tử Đài, bề ngoài là kết tử thù với Ngạo gia, nhưng trên thực tế không phải cơ hội của Nhạc gia sao, để Nhạc gia và Lăng Hàn chân chính kết thành đồng minh.