Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 68

Chương 68: Quyền Pháp Thí Luyện: Thiên Tài Trỗi Dậy

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 336 đến 340 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự khốc liệt của vòng tuyển chọn đệ tử, nơi mỗi trận đấu là một thử thách sinh tử định đoạt tương lai. Tác giả khéo léo phác họa Lăng Hàn như một thiên tài ẩn mình, không chỉ dễ dàng vượt qua đối thủ mà còn biến chiến trường thành nơi tôi luyện võ đạo, bí mật đột phá ngay trong giao tranh. Cảm xúc của độc giả được đẩy lên cao trào khi Lăng Hàn không ngần ngại đối đầu với những kẻ mạnh hơn, thậm chí dùng đan dược quý giá để "kết giao" bằng hữu, tạo nên một kết thúc đầy bất ngờ về thân thế và tiềm lực của nhân vật chính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên quảng trường rộng lớn, không khí căng như dây đàn, thấm đẫm mùi thuốc súng của những cuộc đối đầu sắp diễn ra. Một cường giả Thần Thai Cảnh, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát, tuyên bố vòng duyệt lại sẽ diễn ra thần tốc: "Thời gian có hạn. Hơn nữa, ngày sau các ngươi đều là đệ tử của bản tông, sẽ có cơ hội luận bàn lại. Bởi vậy, ngày hôm nay duyệt lại sẽ tiến hành rất nhanh." Lời vừa dứt, một tràng mười người, những kẻ xếp hạng thấp nhất từ chín mươi mốt đến một trăm, được gọi ra giữa sân. Tiếp đó là mười người xếp từ tám mươi mốt đến chín mươi. Họ được trao quyền khiêu chiến một người bất kỳ trong số mười người kia. Người thắng sẽ tiếp tục, kẻ thua lập tức bị loại.

Quy tắc nghiệt ngã được ban ra: "Từ bây giờ, mặc kệ chiến đấu có kết thúc hay không, sau một tiếng bắt đầu vòng khiêu chiến thứ hai. Nếu như hai người trên sân còn đang chiến đấu, thì đồng thời đào thải." Lời vừa dứt, ít nhất năm cặp đã lao vào nhau, không chút chần chừ. Một giờ là quá ngắn, đòi hỏi tốc độ và sự quyết đoán. Ai kết thúc nhanh, người đó có lợi thế nghỉ ngơi. Mười vị trí đầu, những kẻ đã thể hiện xuất sắc hôm qua, nghiễm nhiên được hưởng đặc quyền toàn vẹn sức lực cho vòng cuối cùng. Dĩ nhiên, những cao thủ thực thụ chẳng mảy may bận tâm, họ tự tin có thể nghiền nát bất kỳ đối thủ nào.

Cuộc chiến trở nên kịch liệt, mỗi người đều dốc hết sức lực vì đây là cơ hội cuối cùng. Tuy nhiên, lá bài tẩy vẫn được giữ kín, phòng cho những trận chiến cam go hơn nếu muốn tiến vào top mười. Mười mấy phút sau, một trận đấu kết thúc. Nhưng có cặp lại kéo dài dai dẳng, đánh suốt một canh giờ vẫn bất phân thắng bại, và tất yếu, cả hai cùng bị loại. Vòng tiếp theo, từ bảy mươi mốt đến tám mươi bước lên, một số may mắn không chiến mà thắng, giữ được trạng thái sung mãn chờ vòng ba.

Vòng này nối tiếp vòng kia, mỗi vòng một canh giờ, tốc độ chóng mặt. Chỉ sau bốn tiếng, đến lượt Lăng Hàn. Hắn hơi ngạc nhiên khi đối thủ lại là Triệu Hoành Thành, kẻ từng chế nhạo Thích Vĩnh Dạ và khinh bỉ hắn trước kỳ khảo hạch. Thật trùng hợp!

"Ngươi là tự mình chịu thua, hay để ta đánh cho ngươi chịu thua?" Triệu Hoành Thành ngạo mạn lên tiếng.

Lăng Hàn cười nhạt: "Đều là Linh Hải tầng một, tự tin của ngươi từ đâu tới vậy?"

"Ha ha, chỉ bằng cái này!" Triệu Hoành Thành rút ra một thanh kiếm kỳ lạ. Đầu kiếm phân nhánh như lưỡi rắn, thân kiếm mảnh mai nhưng hiện rõ bảy mạch văn. "Ngân Xà Kiếm, Linh khí cấp bốn, toàn diện kích hoạt có thể sánh ngang Linh Hải tầng năm!" Hắn vận chuyển linh lực, kích hoạt ý chí võ đạo của Linh khí. Từng mạch văn sáng rực, thanh kiếm tỏa ra khí tức mạnh mẽ.

Triệu Hoành Thành tự tin. Một Linh Hải tầng một, kết hợp với Linh khí sánh ngang Linh Hải tầng năm, chẳng khác nào hai Linh Hải Cảnh cùng hợp sức công kích Lăng Hàn. Thậm chí, với uy lực cực hạn của Ngân Xà Kiếm, hắn tin mình có thể thắng cả Linh Hải tầng năm. Hắn đã giấu Ngân Xà Kiếm trong sát hạch, chỉ để chờ thời khắc này mà "một tiếng hót làm kinh người".

Lăng Hàn mỉm cười: "Ta có cần lộ ra vẻ sợ hãi để phối hợp ngươi không?"

"Không cần giả trang, ngươi xác thực nên cảm thấy sợ sệt!" Triệu Hoành Thành vung kiếm, lao tới. Kích hoạt Linh khí Linh Hải tầng năm là gánh nặng lớn với hắn, nên hắn muốn kết thúc nhanh gọn để có thời gian hồi phục.

Lăng Hàn ngưng quyền mà động, một Long Tượng màu bạc đạp không mà ra, oanh kích về phía Triệu Hoành Thành. Trong lần va chạm đầu tiên, Triệu Hoành Thành liên tiếp lùi bước, sắc mặt tái mét. Lực lượng cú đấm quá nặng, chấn động nội phủ, suýt chút nữa hắn thổ huyết.

"Nha!" Nhiều người đang lơ là bỗng ngạc nhiên. Đánh lui Triệu Hoành Thành thì không có gì, nhưng đánh lui một Linh Hải tầng một đang cầm Linh khí cấp cao được kích hoạt toàn diện thì lại khác.

"Sức chiến đấu phải sáu tinh chứ nhỉ." Nhiều người bình luận, khó tin một Linh Hải tầng một lại có thể đạt sức chiến đấu sáu tinh.

"Hắn hẳn là mặc Linh khí gì đó, đã kích hoạt rồi. Bằng không, ha ha, sức chiến đấu hơn năm tinh, dù trong chúng ta cũng không có mấy người đi?" Có người đưa ra "giải thích hợp lý", cho rằng Lăng Hàn dùng Linh khí giấu trong người.

"Sức chiến đấu hơn năm tinh thì có mấy người. Nhưng trên sáu tinh chỉ có Ngạo Đại mà thôi." Một thanh niên hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, Ngạo Tinh Lai, con trai xuất sắc nhất của Ngạo Phong, Linh Hải tầng chín, được mọi người nhìn tới. Hắn tự tin sức chiến đấu của mình có thể vượt bảy tinh.

"Ta! Không! Tin!" Triệu Hoành Thành gầm lên, vung kiếm lần nữa. "Ta là Linh Hải tầng một, ngươi cũng là Linh Hải tầng một, mọi người đều dùng Linh khí, lẽ nào ta lại yếu hơn ngươi?" Ba đạo kiếm khí tung bay.

Lăng Hàn đấm ra một quyền, bốn quyền khí lưu chuyển, hóa thành bốn nắm đấm màu vàng, nghênh đón kiếm khí. Kiếm khí và quyền khí va chạm, dập tắt liên tục. Triệu Hoành Thành điên cuồng vung kiếm, tiêu hao lớn. Hắn tin chỉ cần cầm cự lâu hơn Lăng Hàn là thắng.

Nhưng Lăng Hàn có hai Linh Hải, một âm một dương, không gian đan điền rộng gấp trăm lần người thường. Hắn chỉ vận chuyển địa Linh Hải, dùng Triệu Hoành Thành làm bia tập luyện Chiến Tượng Quyền, cảm ngộ sự biến hóa tinh vi của quyền pháp. Hắn đã tu ra bảy đạo kiếm khí, nên tin rằng cũng có thể đạt tới bảy đạo quyền khí.

"Chết! Chết! Chết!" Triệu Hoành Thành rống lên, gần hết một canh giờ, hắn vẫn đang triền đấu với Lăng Hàn, nghĩa là cả hai sẽ bị loại. Hắn căm ghét Lăng Hàn, rõ ràng yếu hơn mà sao cứ dây dưa?

"Chết muội muội ngươi!" Lăng Hàn quát, đột nhiên tung một quyền. Bốn quyền khí bắn ra, hóa thành bốn nắm đấm bạc, diễn hóa bốn Long Tượng, nghiền ép Triệu Hoành Thành.

"Cái gì!" Mọi người kinh ngạc, đây là lâm trận đột phá sao? Nếu thật, tên này quá đáng sợ! Nhưng nhiều người lắc đầu, cho rằng hắn đã giấu giếm, giờ mới khoe khoang.

Bốn quyền khí áp chế ba kiếm khí, như võ đạo tầng bốn áp chế tầng ba. Cú đấm nghiền ép, Triệu Hoành Thành cả người lẫn kiếm đều bay ra. Vừa lúc, một canh giờ kết thúc.

Những người xếp hạng cao hơn nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Hắn vừa trải qua "đại chiến thế lực ngang nhau", không có thời gian hồi phục. Chọn Lăng Hàn lúc này chẳng khác nào nhặt được quả hồng mềm.

"Ba mươi người đứng đầu ra khỏi hàng!" Cường giả Thần Thai Cảnh tuyên bố.

Một nữ tử vóc dáng uyển chuyển, tốc độ nhanh nhất, lao đến trước Lăng Hàn. Nàng cười quyến rũ, nói: "Tiểu muội đa tạ các vị ca ca nhường nhịn." Nàng cố ý xoay người, ưỡn ngực, khiến chín người khác mải nhìn mà bỏ lỡ cơ hội.

"Ngoan ngoãn nhận thua đi!" Cô gái tấn công Lăng Hàn. Nàng mạnh hơn Triệu Hoành Thành, tu vi Linh Hải tầng ba, nhưng chỉ vậy thì không thể đấu lại Lăng Hàn với "sức chiến đấu sáu tinh". Nàng có chỗ dựa: một Linh Lung Bảo Tháp ngọc chất, tỏa ra gợn sóng mắt trần có thể thấy, chấn động về phía Lăng Hàn.

Lăng Hàn lập tức cảm nhận được Tiểu Tháp trong người tỏa ra một đạo thần niệm cực kỳ chán ghét với Linh Lung Bảo Tháp kia. Hắn hư kích một quyền, một mạch văn hình thành trước người, mở rộng như tấm khiên. Gợn sóng từ Bảo Tháp va vào khiên, mạch văn nứt vỡ. Khi khiên tan, công kích của Bảo Tháp cũng chấm dứt.

Cô gái kinh ngạc. Lực lượng cú đấm của Lăng Hàn quá khéo léo, như đã giao thủ với nàng vậy. Bảo Tháp rung lên, thả ra gợn sóng khác. Nàng rút kiếm, bốn ánh kiếm trải rộng, uy thế bức người. Quả nhiên, nàng có thực lực, không chỉ dựa vào Linh khí. Lăng Hàn tiếp tục đón đỡ, dùng nàng luyện tập Chiến Tượng Quyền.

Một số người chú ý Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc. Cô gái này rõ ràng mạnh hơn Triệu Hoành Thành, nhưng Lăng Hàn vẫn đánh ngang tay. Điều đó có nghĩa hắn vẫn còn giấu sức. "Nếu hắn có thể tiến vào vòng kế tiếp, ta sẽ chọn hắn làm đối thủ." Một nam tử khí vũ hiên ngang, tu vi Linh Hải tầng tám, nói.

"Ha ha, Nhạc sư huynh lại có chiến ý với một Linh Hải tầng một nho nhỏ sao?" Người khác cười nói, nhưng cũng hoài nghi. "Nhạc sư huynh, có phải ngươi quá để mắt hắn không?"

Nhạc sư huynh, Nhạc Khai Vũ, cười tươi, ánh mắt lóe lên chiến ý: "Không không không! Cảm giác của ta sẽ không sai, tiểu tử này đáng giá chiến một trận!"

"Thiết!" Ngạo gia thất tử đồng thời hừ một tiếng, tỏ vẻ không phục. "Ngạo gia thất tử, các ngươi hừ cái gì, muốn ăn đòn sao?" Nhạc Khai Vũ nhìn sang, vẻ chán ghét không che giấu.

"Ngươi? Bại tướng dưới tay!" Ngạo Kiên Thành lắc ngón tay, không thèm để ý.

"Ha ha, Nhạc Khai Vũ, lúc nào ngươi có thể chiến thắng Lão Thất, lại tới khiêu chiến chúng ta!" Ngạo Tinh Lai nói. Ngạo Kiên Thành, yếu nhất trong Ngạo gia thất tử, lộ vẻ giận dữ.

Nhạc Khai Vũ nói: "Chờ ta tiến vào Linh Hải tầng chín, sẽ khiêu chiến các ngươi!"

"Nói như ngươi rất lợi hại vậy." Ngạo Phong Hành móc lỗ tai, thổi một cái, vẻ khinh thường rõ rệt.

Quan hệ giữa Ngạo gia và Nhạc gia từ lâu đã không hòa thuận, bắt nguồn từ một mối tình cừu nhi nữ gần hai mươi năm trước. Trên sân, Lăng Hàn quyền ra như mưa, tốc độ càng lúc càng nhanh. Đạo quyền khí thứ năm đã sắp thành hình, đang muốn mãnh liệt mà ra. Điều này tạo áp lực lớn cho cô gái kia, buộc nàng phải cố gắng kích phát Linh Lung Bảo Tháp hết mức. Nhưng uy lực mạnh nhất của Linh khí này chỉ sánh với Linh Hải tầng bảy, làm sao có thể uy hiếp Lăng Hàn?

Khi một canh giờ sắp kết thúc, Lăng Hàn vung một trọng quyền, chấn cô gái bay ra ngoài, năm đạo quyền khí ngang dọc. Lúc này, không ít người đều kinh ngạc. Dù Lăng Hàn đã sớm nắm giữ năm đạo quyền khí và trước đó chỉ giấu dốt, nhưng bản thân năm đạo quyền khí đã phi phàm. Hơn nữa, Lăng Hàn đã liên tục chiến đấu hai canh giờ với cường độ cao, nhưng vẫn còn sức. Sự bền bỉ này quá đáng sợ! Người này không thể khinh thường!

Lăng Hàn đứng nghiêm. Chiến liền hai giờ, nhưng với đan điền và Linh Hải to lớn của hắn, tiêu hao chưa tới một phần trăm. Hắn không hề ngốc để chiến đấu theo kiểu đó nếu không có ưu thế.

"Hai mươi mốt đến ba mươi ra khỏi hàng." Ngữ khí của cường giả Thần Thai Cảnh vẫn bình tĩnh.

Nhạc Khai Vũ bước dài tới trước Lăng Hàn, nói: "Hiện tại ngươi có thể nghỉ ngơi, lúc nào khôi phục xong, chúng ta tái chiến." Lời này khiến không ít người mắng hắn ngốc. Đang có lợi thế mà không chiếm là khốn kiếp! Ai lại không toàn lực ứng phó khi tiêu chuẩn mười vị trí đầu đang ở trước mắt?

"Ha ha, hắn là biết không thể đánh thắng Ngạo gia thất tử chúng ta, vì lẽ đó ra vẻ hào phóng. Ngược lại có bảy người chúng ta ở đây, hắn nhiều nhất chỉ có thể xếp thứ tám." Ngạo Kiếm Phong nói, tỏ vẻ khinh thường.

Lăng Hàn không biết Nhạc Khai Vũ tên gì, cũng không nghe thấy lời chửi bới của Ngạo Kiếm Phong. Nhưng vì câu nói của đối phương, Lăng Hàn lại có hảo cảm với Nhạc Khai Vũ, chắp tay nói: "Sư huynh xưng hô như thế nào?"

"Nhạc Khai Vũ."

Lăng Hàn sững sờ. Họ Nhạc, lẽ nào là con trai của Nhạc Chấn Sơn? Hắn hỏi: "Không biết Nhạc Chấn Sơn Nhạc chấp sự là người phương nào của Nhạc huynh?"

"Chính là gia phụ." Nhạc Khai Vũ không ngạc nhiên.

Quả nhiên, đây là biểu ca của hắn! Lăng Hàn cười thầm. Biểu ca a biểu ca, ai bảo lúc trước cha ngươi không ngăn cản Ngạo Phong, làm hại cha ta bị oanh hỏng linh căn, hại cả nhà ta thiên nhai cách biệt. Ngày hôm nay trước đánh biểu ca này một trận. Ngày sau lại treo lão cậu lên đánh, thù này coi như thanh toán rõ ràng.

"Không cần nghỉ ngơi, đến đánh đi!" Lăng Hàn ngoắc ngón tay.

"Ta là Linh Hải tầng tám, một chân đã vào Linh Hải tầng chín, còn tu ba môn võ kỹ Huyền Cấp Thượng Phẩm. Nếu ngươi không điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất, tuyệt đối không thể là đối thủ của ta!" Nhạc Khai Vũ không vui nói. "Ta muốn đánh bại ngươi ở trạng thái mạnh nhất, mà không phải chỉ cần thắng!"

"Khà khà, tại sao ta phải để ngươi thỏa mãn, ngươi coi mình là ai?" Lăng Hàn cười ha ha, thân hình lao ra, chủ động công kích.

Nhạc Khai Vũ hừ một tiếng, tiện tay đánh ra một quyền. Hắn muốn cho Lăng Hàn biết chênh lệch. Sau đó hắn sẽ cho Lăng Hàn thời gian nghỉ ngơi, để hai người có thể công bằng chiến một trận. Lăng Hàn không chút yếu thế, cũng đánh ra một quyền.

Hai người đối đầu một chiêu, lập tức, một làn sóng trùng kích đẩy ra, oành oành oành oành… Các cặp chiến đấu khác, dù cách xa, vẫn bị chấn động liên tiếp lùi về sau, ngơ ngác nhìn họ, ngay cả chiến đấu cũng quên.

Nhạc Khai Vũ kinh hãi. Lăng Hàn trong cú đấm này, về mặt lực lượng không thua kém hắn bao nhiêu! Hắn là Linh Hải tầng tám đỉnh phong, sức mạnh khủng khiếp, nhưng lại không thể áp chế một Linh Hải tầng một! Linh khí trên người đối phương thật mạnh mẽ!

Lăng Hàn cười cợt: "Nhạc sư huynh, đến. Để ta đánh một trận, sau này chúng ta chính là bằng hữu." Lời này của hắn có thâm ý, là ta đánh ngươi một trận xong, sau đó chính là người mình. Nhưng Nhạc Khai Vũ không biết, không khỏi tức giận. Tên này còn nói muốn đánh mình? Quá đáng ghét! Đây là dũng khí từ đâu tới?

Hắn hét dài một tiếng, triển khai thảo phạt về phía Lăng Hàn. Hắn nổi nóng, triển khai võ kỹ, song quyền đen kịt như sắt, hiện ra hàn quang kim loại. Trong một quyền, ý chí võ đạo tỏa ra. Trên nắm tay phải của hắn lập tức có một đạo mạch văn phát sáng, hình thành hoa văn kỳ dị, trong nháy mắt mở rộng đến cả cánh tay. Thật giống như cả cánh tay phải đã biến thành Linh khí vậy. Đấm ra một quyền, không khí bị thúc đẩy ép về phía Lăng Hàn, hình thành từng cơn lốc mắt thường có thể thấy.

"Ồ, quyền pháp của họ Nhạc có tăng lên rất nhiều." Ngạo Kiên Thành nói, khẽ nhíu mày. Ngạo Phong Hành cũng gật gù: "Nếu sức mạnh của hắn lại tăng lên một bậc, nói không chắc thật có thể tạo thành uy hiếp với chúng ta." Nhưng Ngạo Tinh Lai cười ngạo nghễ, thực lực của hắn vượt xa sáu người kia.

Lăng Hàn đón nhận, đại chiến với Nhạc Khai Vũ. Hắn triển khai Chiến Tượng Quyền, không hề lưu thủ. Năm đạo quyền khí phun trào, một quyền có thể đánh ra bốn con Long Tượng màu bạc, tỏa ra khí tức Viễn Cổ Hồng Hoang, xung kích về phía Nhạc Khai Vũ. Long Tượng, thần thú thượng cổ, mạnh mẽ phi thường. Long Tượng Lăng Hàn đánh ra chỉ màu bạc, chỉ có hình thái Man Tượng, chưa có sừng rồng, uy lực chưa thể sánh với Long Tượng chân chính. Nhưng điều này khiến Lăng Hàn giật mình. Nếu quyền thuật này diễn biến đến mức tận cùng, uy lực sẽ thế nào? Sáu gia hỏa Thiên Nhân Cảnh kiếp trước đều có lai lịch kinh người, môn quyền thuật này tuyệt không đơn giản.

Nhạc Khai Vũ xác thực bất phàm. Tu vi Linh Hải tầng tám, sức chiến đấu chân thực đạt mười bốn tinh, vượt sáu tinh. Ngạo gia thất tử cũng hơi thay đổi sắc mặt. Nhạc Khai Vũ có thể đánh hòa sáu người trong bọn họ, chỉ có Ngạo Tinh Lai mới thắng một bậc. Nhưng nếu Nhạc Khai Vũ tiến vào Linh Hải tầng chín, ngay cả Ngạo Tinh Lai cũng chỉ có thể cân sức.

"Sai rồi, sức chiến đấu của ta có thể vượt bảy tinh!" Ngạo Tinh Lai thầm nói, ánh mắt khinh thường.

Nhưng điều khiến người ta giật mình hơn là Lăng Hàn. Đối thủ yếu, hắn bình thường. Đối thủ mạnh, sức chiến đấu của hắn cũng nước lên thì thuyền lên. Hiện tại sức chiến đấu của Nhạc Khai Vũ tăng đến mười bốn tinh, nhưng Lăng Hàn hoàn toàn gánh được, không hề rơi vào hạ phong. Đến cùng thực lực của người này mạnh bao nhiêu? Rõ ràng tu vi chỉ là Linh Hải tầng một, làm sao có thể ngang hàng mười bốn tinh?

Nhạc Khai Vũ gầm liên tục. Dù Lăng Hàn dùng Linh khí, nhưng hắn đường đường Linh Hải tầng tám, lại không thể áp chế một Linh Hải tầng một, hắn không thể nào chấp nhận. Hắn cũng có Linh khí, Linh phù, đan dược, nhưng hắn kiêu ngạo, không muốn dùng ngoại vật khi đã có ưu thế tu vi. Hắn kìm nén một hơi, không ngừng đối đầu với Lăng Hàn.

"Này này này, người mới khóa này cũng quá mạnh mẽ đi? Ngay cả Nhạc sư huynh cũng không thể áp chế! Nếu hai người đều đào thải, thì thực là khôi hài." Có đệ tử Đông Nguyệt Tông nói.

"Nhạc sư huynh, đa tạ!" Lăng Hàn đột nhiên nói.

Nhạc Khai Vũ không hiểu, đang định quát mắng, chỉ thấy Lăng Hàn đấm ra một quyền. Sáu đạo quyền khí bắn ra, tổng cộng hóa thành bảy con Long Tượng, xung kích về phía hắn.

"Cái gì!" Hắn giật nảy mình. Sáu đạo quyền khí, đã đạt tới đại thành viên mãn, sắp bước vào hàng ngũ vương giả chân chính! Thật đáng sợ! Hắn cũng chỉ nắm giữ sáu đạo quyền khí, và bảy đạo là một lạch trời, đã áp chế hắn bốn năm.

Một tiếng đa tạ này là bởi vì dưới áp lực của Nhạc Khai Vũ, Lăng Hàn nhanh chóng đột phá. Sáu đạo quyền khí nổ ra, lại thêm Chiến Tượng Quyền, Lăng Hàn dần chiếm thượng phong. Sức mạnh của hắn vốn không thua Nhạc Khai Vũ. Hiện tại số lượng quyền khí không rơi vào hạ phong, võ kỹ mạnh hơn, lại thêm nhãn lực Thiên Nhân Cảnh, hắn không thể không chiếm thượng phong.

Oanh, oanh, oanh… Hắn một quyền tiếp một quyền, như Dã Nhân từ Man Hoang tới, không giảng đạo lý chút nào, chỉ lấy nắm đấm ép bình tất cả. Nhạc Khai Vũ liên tiếp lùi về sau. Hắn do dự có nên lấy Linh khí ra không, nhưng nghĩ đến sự "công bằng" hắn theo đuổi, hắn lại thôi. Một niệm chưa xong, khuôn mặt hắn đã trúng một quyền, cả người bị đánh bay ra ngoài. Hắn chỉ cảm thấy mặt đau rát, trong cổ họng có mùi tanh, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, kèm ba cái răng gãy.

Lăng Hàn phóng tới, đưa tay với Nhạc Khai Vũ, cười nói: "Chúng ta hòa nhau rồi, sau này chính là huynh đệ tốt!"

Nhạc Khai Vũ nghĩ "huynh đệ tốt" là chỉ sư huynh đệ, sờ gò má nói: "Ngươi đánh ta một quyền nặng như vậy, còn muốn làm huynh đệ với ta?"

Lăng Hàn cười hì hì, lấy ra một cái bình thuốc: "Đây là Quy Linh Đan."

Ánh mắt của Nhạc Khai Vũ trở nên hừng hực. Quy Linh Đan là đan dược cấp bốn cao cấp nhất, không tăng tu vi, không bổ sung nguyên lực, chỉ có một công năng: nện vững chắc cảnh giới! Đối với thiên tài như Nhạc Khai Vũ, nện cơ sở càng vững chắc, tương lai có thể xung kích cấp độ càng cao, sức chiến đấu đồng cấp càng mạnh. Vấn đề là, đan dược này cực kỳ quý giá, có tiền cũng không mua được. Nhạc Khai Vũ, Linh Hải tầng tám, cần ít nhất trăm viên Quy Linh Đan để nện vững Linh Hải Cảnh.

Vừa thấy Lăng Hàn lấy ra đan dược như vậy, đừng nói ánh mắt Nhạc Khai Vũ hừng hực, ngay cả Ngạo gia thất tử cũng lộ ra vẻ tham lam.

"Thế nào?" Lăng Hàn lắc lắc bình đan. Trong này tổng cộng có hai mươi hạt Quy Linh Đan. "Dự định làm bằng hữu với ta không?"

"Hừ, ta uy vũ bất năng khuất, phú quý bất năng dâm!" Nhạc Khai Vũ cắn răng nói.

Lăng Hàn thở dài, lại lấy ra một bình thuốc, lắc lắc. Bên trong là hai mươi hạt Quy Linh Đan, thả ở cùng nhau. Thiên sát, hắn có thể chống lại một bình, nhưng hai bình... Cùng với Nhạc gia có thể kiếm thêm, hắn gần như có thể nện cứng Linh Hải Cảnh.

Lăng Hàn cười hì hì, lấy ra bình đan thứ ba, lắc lắc, tương tự bày cùng một chỗ. Nhạc Khai Vũ không khỏi lè lưỡi liếm môi nói: "Ngươi đừng nói, bình này vẫn là Quy Linh Đan nha!"

Lăng Hàn ném ba bình đan tới, cười nói: "Ngươi nên ăn qua loại đan dược không đủ tư cách này a, tự mình kiểm tra một chút đi."

Không đủ tư cách? Mọi người đều muốn xông lên hành hung Lăng Hàn. Quy Linh Đan còn không đủ tư cách, vậy cái gì mới có tư cách?

Nhạc Khai Vũ mở một bình thuốc, đổ đan dược ra tay. Hạt chỉ lớn cỡ hạt đậu tương, mỗi hạt tỏa mùi cam khổ, hết sức quen thuộc. "Đúng là Quy Linh Đan, hơn nữa phẩm chất cực cao!" Hắn kinh hô, vội kiểm tra hai bình khác. Kết quả cũng giống nhau, khiến trái tim hắn đập thình thịch. Nhạc gia có ít con trai, hắn là người duy nhất, được dồn mọi tài nguyên. Nhưng hắn chỉ ăn qua mười mấy hạt Quy Linh Đan, tốn vô số tài lực và nhân tình. Nhưng Lăng Hàn tiện tay lấy ra sáu mươi hạt Quy Linh Đan, khái niệm này nghĩa là gì? Cường hào, siêu cấp cường hào!

"Sao ngươi có nhiều Quy Linh Đan như vậy?" Hắn run giọng nói. Cự phú như vậy ngay cả lão tử hắn thấy cũng mềm chân.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Còn tính toán cú đấm kia, không làm bằng hữu với ta sao?"

"Phi, ngươi lại cho ta hai bình Quy Linh Đan, ta có thể để ngươi đánh thêm hai quyền." Nhạc Khai Vũ rất không có cốt khí nói.

Không ai xem thường hắn. Kia là Quy Linh Đan nha, dù chỉ đổi một viên cũng không biết bao nhiêu người đồng ý chịu đòn. Nhạc Khai Vũ đưa tay nắm lấy Lăng Hàn, dựa vào sức đối phương đứng lên, sờ mặt nói: "Có điều nói thật, cú đấm của ngươi đủ nặng đấy."

Lăng Hàn cười cười. Nghĩ đến phụ thân chịu khổ, cú đấm này sao có thể đánh nhẹ?

"Sư phụ của ta là Đan sư, cả ngày chỉ thích luyện đan. Vì lẽ đó, muốn đan dược gì đều có thể hỏi ta. Hiện tại ta cũng chỉ có đan dược mà thôi." Lăng Hàn giải thích.

Tất cả mọi người tỉnh ngộ. Hóa ra sau lưng tên này có một Đan sư cấp cao! Chẳng trách có thể lấy ra ba bình Quy Linh Đan. Bọn họ đều đỏ mắt, bằng hữu như vậy... Bọn họ cũng muốn a! Ánh mắt họ nhìn Lăng Hàn đều không giống. Cái này không phải là người mới vừa vào tông, mà là một hòm báu sáng loè loè, bên trong có thể lấy ra đan dược vô tận! Nam thì ước ao Nhạc Khai Vũ, dễ dàng có được ba bình Quy Linh Đan. Còn nữ thì dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Lăng Hàn. Chẳng trách trên người tiểu tử này có một Linh khí cấp bốn phẩm chất cao, có thể để cho sức chiến đấu của hắn đột phá mười bốn tinh. Người có thể tiện tay lấy ra ba bình Quy Linh Đan, sẽ thiếu tiền sao?

Qua vòng này, lưu lại chỉ có ba mươi người. "Từ mười một đến hai mươi ra khỏi hàng." Cường giả Thần Thai Cảnh kia cũng hơi kinh ngạc chiến lực của Lăng Hàn, nhưng vẫn tuyên bố vòng chiến đấu thứ tám bắt đầu. Mà lần này, mỗi người đều tránh Lăng Hàn không kịp.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!