Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Vài ngày sau khi rời khỏi Lạc Nguyệt hạp, Lăng Hàn đã chính thức nắm trong tay chứng nhận Đan sư Địa Cấp, một minh chứng không thể chối cãi cho tài năng phi phàm của hắn. Hoàn thành một mục tiêu quan trọng, hắn vỗ tay ra hiệu, cùng đoàn người khởi hành hướng về Đông Nguyệt Tông.
Bắc Vực dần hiện ra trước mắt họ, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với Bắc Hoang cằn cỗi. Ngăn cách bởi dãy núi hùng vĩ, khí hậu nơi đây ấm áp, ẩm ướt, với những cổ thụ cao vút và thảm thực vật xanh tốt, trái ngược hoàn toàn với những cây lá kim chịu lạnh ở quê nhà. Linh khí cũng nồng đậm hơn hẳn, khiến bất kỳ võ giả nào cũng phải khao khát.
Quảng Nguyên, người bạn đồng hành của Lăng Hàn, không khỏi bồi hồi khi đặt chân đến đây. Mười bảy năm đã trôi qua kể từ lần cuối cùng ông ghé thăm, và trong ánh mắt ông thoáng hiện lên nỗi đau cùng sự phẫn nộ khó lường. Lưu Vũ Đồng, vì mối quan hệ thân thiết với Lăng Hàn, không ngần ngại hỏi Quảng Nguyên lý do trở về Vũ Quốc, nơi có điều kiện tu luyện kém xa Bắc Vực. Quảng Nguyên thở dài, giải thích rằng việc lập nghiệp ở Bắc Vực vô cùng khó khăn. Dù linh khí dồi dào, nhưng thiếu đan dược hỗ trợ, sức mạnh đơn thuần cũng chẳng là gì. Võ giả nơi đây đông như kiến, ngay cả cường giả Linh Hải Cảnh cũng khó kiếm sống, trừ khi chấp nhận làm công việc chế tạo nguyên tinh, nhưng điều đó lại ngốn hết thời gian tu luyện. Muốn có chỗ đứng, ít nhất cũng phải đạt đến Thần Thai Cảnh. Lời nói của ông khiến Lưu Vũ Đồng và mọi người lặng lẽ suy tư. Thần Thai Cảnh ở Vũ Quốc đã là đỉnh cao, nhưng ở đây lại chỉ là khởi điểm.
Đông Nguyệt Tông, một trong năm đại tông môn của Bắc Vực, tọa lạc trên dãy Long Sơn hùng vĩ, là điểm đến của họ. Dù là tông môn gần Bắc Hoang Cửu Quốc nhất, nhưng hành trình vẫn kéo dài hơn nửa tháng. Long Sơn, một bảo sơn khổng lồ với vô số linh dược và yêu thú quý hiếm, là tài sản riêng của Đông Nguyệt Tông. Kẻ nào dám xâm phạm, chỉ có một con đường chết.
Trên đường đi, Lăng Hàn đã luyện chế một lượng lớn Dịch Dung đan. Loại đan dược này giúp hắn thay đổi dung mạo tùy ý, nhưng chỉ duy trì được mười ngày và không được phép rửa mặt. Kế hoạch của Lăng Hàn là thâm nhập Đông Nguyệt Tông để phá hoại, trộm linh dược, tìm kiếm thông tin về mẫu thân, và quan trọng nhất là hai loại linh dược còn lại để luyện Bổ Linh Đan, giúp phụ thân hắn khôi phục linh căn.
Tuy nhiên, Lăng Hàn quyết định để mọi người ở lại bên ngoài. Quảng Nguyên đã quá tuổi, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền không thể chịu cảnh mười ngày không rửa mặt, còn Chu Vô Cửu thì tư chất không đủ để Đông Nguyệt Tông thu nhận. Hổ Nữu quá nhỏ, sẽ gây chú ý và dễ bị Phong Viêm nhận ra. Hơn nữa, có Hổ Nữu ở bên, Lăng Hàn sẽ không thể hành động tự do.
Đoàn người tiếp tục di chuyển. Gần đến Đông Nguyệt Tông, họ bất ngờ nghe thấy tiếng giao chiến kịch liệt. Không lâu sau, một nữ tử che kín mặt trong đấu bồng, thân hình lảo đảo, xuất hiện phía sau xe ngựa. Nàng mừng rỡ khi thấy xe, liền nhảy lên và chui tọt vào bên trong. Lăng Hàn, đang soi gương "trang điểm" bằng Dịch Dung đan, giật mình khi thấy người lạ. Đối phương còn kinh ngạc hơn khi chứng kiến một Đan sư Địa Cấp lại đang "làm đẹp" trước gương.
"Híc, thật giống như ngươi hiểu lầm rồi," Lăng Hàn nói.
"Câm miệng!" Nữ tử đấu bồng quát, một tay nhanh chóng nắm lấy cổ Lăng Hàn. "Giúp ta giấu diếm, bằng không ta liền bóp chết ngươi!"
Lăng Hàn không hề sợ hãi. Với thần thức Thiên Nhân Cảnh, hắn hoàn toàn có thể né tránh hoặc biến vào Hắc Tháp. Hắn chỉ tò mò, vì giọng nói này quen thuộc một cách lạ kỳ. Đây chính là nữ nhân đã đấu giá lò luyện đan với hắn ở Lạc Nguyệt hạp vài ngày trước. Chuyện gì đã xảy ra khiến nàng bị thương và bị truy sát?
Bất chợt, xe ngựa dừng lại. Một giọng nói già nua vang lên, cũng rất quen thuộc: "Có nhìn thấy một nữ tử khoác đấu bồng đi qua đây không?" Đó chính là lão giả Sinh Hoa Cảnh đã cạnh tranh lò luyện đan với nàng. Thân thể nữ tử đấu bồng run lên, nhưng nàng cố gắng kiềm chế để không bị phát hiện bởi thần thức mạnh mẽ của Sinh Hoa Cảnh.
Lăng Hàn cười nhạt, thần thức Thiên Nhân Cảnh của hắn bao trùm lấy nữ tử đấu bồng, khiến nàng hoàn toàn biến mất khỏi cảm ứng của lão giả. "Không có!" Người phu xe nhanh chóng trả lời. Lão giả Sinh Hoa Cảnh quét thần thức qua hai chiếc xe ngựa nhiều lần nhưng không phát hiện khí tức quen thuộc. Hắn giẫm mạnh chân, đạp gió mà đi. Người phu xe kinh hãi quỳ xuống dập đầu.
Lăng Hàn thu hồi thần thức, hỏi: "Tại sao hắn muốn truy ngươi?"
"Hừ, ngươi quản nhiều như vậy làm gì?" Nữ tử đấu bồng lạnh lùng đáp.
"Nói chuyện với ân nhân cứu mạng như thế, thật không ra gì," Lăng Hàn cười hì hì.
"Cái ân tình này, ta sẽ trả ngươi," nàng vẫn lạnh lùng.
Lăng Hàn nhún vai: "Ta ngay cả hình dáng của ngươi ra sao, tên gì cũng không biết. Ngươi bảo sau này ta đi nơi nào tìm ngươi?"
Nàng thiếu kiên nhẫn: "Chờ thương thế của ta tốt, ta sẽ đi tìm ngươi."
"Ta sao biết ngươi có phải là ăn nói ba hoa hay không?" Lăng Hàn không buông tha. Hắn thực sự tò mò về lý do hai người này tranh giành lò luyện đan đã qua sử dụng của hắn. Hơn nữa, nữ nhân này đang bị trọng thương, đây là cơ hội hiếm có để khai thác thông tin.
Nàng tức giận đến cắn răng, không nhịn được nói: "Ta tên Mộc Phi Dao. Ngươi có thể đi Hàn Thành ở Trung Châu tìm ta." Lăng Hàn nở nụ cười. Nữ nhân này dễ kích động như vậy, chắc hẳn tuổi còn trẻ. Hắn tiếp tục trêu chọc: "Giấu đầu lòi đuôi như ngươi, còn muốn để ta tin tưởng?"
Mộc Phi Dao định vạch trần đấu bồng, nhưng chợt hừ một tiếng: "Suýt chút nữa mắc bẫy của ngươi rồi, tên tiểu tử giảo hoạt này!" Ánh mắt nàng lạnh đi: "Ngươi lại kích ta, cẩn thận ta vặn gãy cổ của ngươi."
"Vậy ngươi phải có cái thực lực này đã!" Lăng Hàn đột nhiên bạo phát, một tay túm lấy cổ Mộc Phi Dao, ghì nàng vào thành xe. Mộc Phi Dao kinh hãi. Nàng là Thần Thai Cảnh, dù bị trọng thương, thực lực rơi xuống Linh Hải Cảnh, nhưng vẫn mạnh hơn Dũng Tuyền tầng một vô số lần. Vậy mà lại bị Lăng Hàn khống chế? Sức mạnh của đối phương kinh người, đủ để sánh ngang Linh Hải tầng năm!
"Ngươi đến từ thế lực nào, tại sao phải mua lò luyện đan kia?" Lăng Hàn tra hỏi. Bỏ nhiều nguyên tinh đến vậy để mua một lò luyện đan hư hại vô dụng, lại còn hai người tranh giành, khiến hắn không tin đây chỉ là sự tùy hứng của kẻ có tiền.
"Tại sao phải nói cho ngươi biết?" Mộc Phi Dao không phục.
"Bởi vì ngươi không nói, ta sẽ đánh cái mông của ngươi," Lăng Hàn bình thản nói.
Mộc Phi Dao sợ đến run rẩy. Nàng là cô nương băng thanh ngọc khiết, nếu bị một tên nam nhân đánh mông, còn mặt mũi nào sống sót? Đặc biệt là kẻ này lại trùng tên với Đan Đế vạn năm trước, điều cấm kỵ của họ! Nhưng tự tôn không cho phép nàng khuất phục. Nàng cắn răng: "Nếu ngươi dám xằng bậy, ta nhất định sẽ không tiếc đánh đổi giết ngươi!"
"Ha ha!" Lăng Hàn không để ý: "Hiện tại ta thay đổi chủ ý. Ta muốn mang ngươi đi địa phương nhiều người náo nhiệt, ở trước mặt tất cả mọi người đánh cái mông của ngươi."
Mộc Phi Dao hít vào một ngụm khí lạnh, run giọng nói: "Ngươi không thể, ngươi không thể!"
"Ngươi có thể thử xem giới hạn của ta," Lăng Hàn bình thản.
Mộc Phi Dao nhìn vào mắt Lăng Hàn. Ánh mắt đối phương trong suốt nhưng tràn ngập dã tính. Người như vậy làm việc chắc chắn không có bất kỳ kiêng kỵ nào, hắn nói được là làm được. Tuyệt đối không nên chọc giận kẻ như vậy.
"Ta là đệ tử của Hàn Phong Hội," nàng lùi một bước, dù sao đây cũng không phải bí mật gì.
Lăng Hàn ngẩn ra, Hàn Phong Hội? Đó là cái tên mà hắn cùng bốn đồ đệ đã từng định đặt cho thế lực của mình. Lẽ nào sau khi hắn "chết", bốn đồ đệ đã sáng lập nó? Nếu vậy, việc Mộc Phi Dao đấu giá lò luyện đan của hắn là điều bình thường. Nhưng tại sao lão giả Sinh Hoa Cảnh kia cũng muốn tranh giành? Thậm chí hai người còn đánh nhau vì nó?
"Ông lão vừa nãy thì sao?" Lăng Hàn hỏi.
"Hắn là người của Hàn Phong Hội giả!" Mộc Phi Dao lập tức giận dữ: "Những tên lừa đảo này, chúng ta nhất định sẽ diệt bọn họ, không cho bọn họ nắm danh hào của Lăng đại sư đảo loạn thiên hạ!"
Lăng Hàn càng thêm kinh ngạc. Lại có hai Hàn Phong Hội? Mộc Phi Dao cho rằng đối phương là giả, và có lẽ đối phương cũng nghĩ tương tự. Cả hai đều tranh giành lò luyện đan của hắn, chứng tỏ sự tôn kính. Nhưng tại sao họ lại hận nhau đến mức muốn tiêu diệt đối phương? Lăng Hàn đau đầu. Sau khi hắn "chết", rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến bốn đồ đệ của hắn mâu thuẫn, thành lập hai Hàn Phong Hội và huynh đệ tương tàn? Hắn chợt nghĩ, nếu hắn "thừa nhận" thân phận kiếp trước, liệu có bị cả hai phe coi là kẻ lừa đảo siêu cấp mà đánh giết thành cặn bã không? Nhìn dáng vẻ cuồng nhiệt của Mộc Phi Dao lúc này, nàng có thể làm bất cứ điều gì.
"Ngươi có thể đi rồi," Lăng Hàn dứt khoát vứt Mộc Phi Dao xuống xe, không chút thương tiếc. Nàng ngã rầm xuống đất, không thể tin rằng mình lại bị Lăng Hàn ném đi như vậy. Tên ghê tởm này! Nàng thề sẽ không bỏ qua nếu gặp lại hắn.
Với thêm nhiều nghi vấn trong lòng, Lăng Hàn cuối cùng cũng đến được Đông Nguyệt Tông. Lúc này, còn hai ngày nữa là đến kỳ khai sơn thu đệ tử. Đông Nguyệt Tông, một đại tông môn, bình thường cổng chính luôn đóng, chỉ mở vào những dịp trọng đại như bái tế tổ tông, đón quý khách, hay đại hội thu đồ đệ năm năm một lần.
Từ xa, một cửa đá khổng lồ khóa chặt con đường lên núi, hai bên là hai cửa nhỏ tấp nập người ra vào, cho thấy sự phồn hoa của tông môn. Phía trên, mây mù phiêu diêu, như những cự long uốn lượn giữa núi. Dù gần đó có Hải Phong Thành, nhưng vì thời gian khai sơn đã cận kề, vô số người đã dựng lều trại dưới chân núi, chờ đợi ngày trọng đại. Đây là cơ hội hiếm có, thu hút không chỉ thiên tài từ Bắc Hoang mà cả khắp Bắc Vực. Được vào Đông Nguyệt Tông, tương lai sẽ vô cùng xán lạn.
Nhìn từ trên cao, hàng trăm ngàn người tụ tập, đông nghịt như kiến cỏ. Chỉ riêng Bắc Hoang Cửu Quốc đã có một tỷ dân, và Bắc Hoang chỉ là một góc nhỏ của Bắc Vực. Lăng Hàn để những người khác ở lại Hải Phong Thành, một mình đi đến chân núi Đông Nguyệt Tông.
Thông tin về kỳ khảo hạch đã được lan truyền rộng rãi. Người đứng đầu mười vị trí cao nhất sẽ nhận được trọng thưởng, đặc biệt quán quân sẽ sở hữu một Linh khí tên Lôi Đình Chiến Giáp. Linh khí này được đồn là truyền từ thượng cổ, dù đã hư hao nhiều nhưng vẫn là một chí bảo.
"Lại là Lôi Đình Chiến Giáp!" Lăng Hàn vô cùng kinh ngạc. Đây không phải lần đầu tiên hắn nghe về nó. Kiếp trước, Lôi Đình Chiến Giáp đã xuất thế, thuộc về Tử Tuyết Tiên, Lôi Hầu lừng danh, một trong bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh. Dù Tử Tuyết Tiên xếp thứ tư trong các vương giả, nhưng ba người đứng trước nàng đều là những quái vật như Kiếm Đế, Thiên Phượng Thần Nữ, Lạc Nhật Đao Hoàng. Sức mạnh của Tử Tuyết Tiên có phần nhờ vào Lôi Đình Chiến Giáp, không chỉ phòng ngự kinh người mà còn có thể phóng ra sấm sét.
Không ngờ, sau vạn năm, Lôi Đình Chiến Giáp lại xuất hiện, hơn nữa còn rơi vào tay một "thế lực nhỏ" như Đông Nguyệt Tông. Chẳng lẽ Tử Tuyết Tiên đã chết? Không đúng! Ngay cả khi nàng không thể thành Thần, nàng vẫn có Thanh Lôi Tông hậu thuẫn, một đại tông môn vẫn sừng sững đến nay. Lẽ nào họ lại để chí bảo lưu lạc bên ngoài?
Lăng Hàn chợt nhận ra, nếu Lôi Đình Chiến Giáp vẫn còn uy năng năm xưa, Đông Nguyệt Tông sao có thể dùng nó làm phần thưởng? Chắc chắn nó đã hư hại nghiêm trọng, bị Thanh Lôi Tông từ bỏ, và Đông Nguyệt Tông cũng không có cường giả nào hứng thú, nên mới mang ra làm phần thưởng, dù sao cuối cùng nó cũng sẽ ở lại tông môn.
"Không cần quan tâm nhiều, trước tiên cứ lấy đồ vật tới tay đã," Lăng Hàn lẩm bẩm. Lần này hắn thực sự có hứng thú, vì dù hư hại, nó vẫn là một Linh khí cấp chín, giá trị cực cao.
Đông Nguyệt Tông dự kiến thu nhận 10 ngàn đệ tử. Đạt được vị trí trong 10 ngàn đã khó, huống chi là quán quân. Thêm nữa, đệ tử dưới ba mươi tuổi của Đông Nguyệt Tông cũng được phép tham gia. Dù vậy, phần thưởng vẫn hấp dẫn họ.
Nội dung sát hạch đơn giản: tất cả thí sinh vào Long Sơn, mỗi người nhận một lệnh bài, và trong ba ngày phải tranh giành lệnh bài của nhau. Sau ba ngày, 10 ngàn người có nhiều lệnh bài nhất sẽ được vào tông môn. Top 100 sẽ thi vòng hai để chọn ra mười người đứng đầu, trong đó quán quân nhận Lôi Đình Chiến Giáp.
Với hàng trăm ngàn người tham gia, khả năng bị đào thải là rất cao. Vì vậy, nhiều người thực lực yếu đã nảy ra ý định bán lệnh bài ngay sau khi nhận, để kiếm lời thay vì mạo hiểm. Kỳ sát hạch này cực kỳ nguy hiểm, Đông Nguyệt Tông không cấm gây tổn thương hay thậm chí giết người. Điều đó khiến nhiều người chùn bước.
Kẻ có tiền và thực lực đã bắt đầu ngầm giao dịch, mua bán lệnh bài. "Này, vị huynh đệ da dẻ đen sì này!" Lăng Hàn, đang cải trang thành một thiếu niên da ngăm đen, tướng mạo bình thường, cũng bị không ít người quấy rầy. Lúc này, một thiếu niên béo lùn, đeo đầy châu báu, xuất hiện. Hắn ta có vẻ ngoài rất có tiền, với trâm cài tóc làm từ Ô Tất Mộc, đai lưng dệt từ Ban Hoa Tàm Ti, và vỏ kiếm làm từ Bát Bảo Cương Thiết. Những vật liệu này đều cực kỳ quý giá.
"Vị huynh đệ dư tiền này, có chuyện gì sao?" Lăng Hàn cười nói.
Thiếu niên mập mạp cười toe toét, vỗ vai Lăng Hàn: "Huynh đệ, ngày mai sát hạch bắt đầu, có muốn thẳng tiến trước vạn, thậm chí một trăm vị trí đầu hay không?"
"Muốn có ích lợi gì?" Lăng Hàn cố ý thở dài, tỏ vẻ ngạc nhiên, nghĩ rằng tên này không phải đến mua lệnh bài.
"Khà khà, ta có biện pháp, chỉ cần ngươi chịu ra giá," thiếu niên ghé sát tai Lăng Hàn thì thầm: "Ta có một Linh khí, Tụ Nguyên Cảnh liền có thể sử dụng, uy năng có thể so với Linh Hải Cảnh! Có Linh khí này, chỉ cần ngươi chờ ba ngày, sau đó thấy một diệt một, tự nhiên có lượng lớn lệnh bài vào túi ngươi."
"Há, lấy ra nhìn một chút!" Lăng Hàn cười nói.
"Đến đến đến, đi với ta tới chỗ vắng người, bảo bối như vậy không thể để người nhìn thấy," thiếu niên giả vờ thần bí.
Hai người đi tới một góc vắng vẻ. Thiếu niên mập lấy ra một viên cầu màu đỏ thẫm: "Cái này tên kinh thiên phích lịch tuyệt thiên địa, san bằng thiên hạ chỉ trong nháy mắt, nhìn…" Hắn dùng sức lắc viên cầu mấy lần, rồi ném xuống đất. "Ầm!" Một vụ nổ lớn, uy lực kinh người. Chờ bụi mù tan đi, thiếu niên mập nhặt viên cầu lên, đắc ý nói với Lăng Hàn: "Thế nào? Có điều, đồ chơi này chỉ có thể sử dụng mười lần, vì lẽ đó sau khi ngươi cầm trở về, cũng không nên sử dụng lung tung."
Lăng Hàn mỉm cười. Hắn nhận ra trên tay thiếu niên mập có một chiếc nhẫn không gian. Khi nhặt viên cầu, hắn đã nhanh chóng thu viên thật vào nhẫn và lấy ra một viên giả y hệt. Đây rõ ràng là một tên lừa đảo.
"Đến đến đến, nhìn ngươi hợp mắt, chỉ cần mười nguyên tinh," thiếu niên mập lại gần, đưa viên cầu cho Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhận lấy viên cầu, cười nói: "Không bằng ta đánh nổ ngươi, vậy thì một nguyên tinh cũng không mất. Mặc dù sẽ ít một lần sử dụng, nhưng vẫn có lời a."
Thiếu niên mập cười ha ha: "Huynh đệ, ngươi thật biết nói đùa."
Lăng Hàn búng ngón tay một cái. "Vèo," viên cầu bắn nhanh lên trời. Ánh mắt thiếu niên mập hơi động, ngẩng đầu nhìn lên. Lăng Hàn nhanh tay túm lấy trâm cài tóc trên đầu hắn, cười nói: "Cầu gì đó ta không muốn. Ta chỉ cần cây trâm cài tóc trên đầu ngươi là được."
Thiếu niên mập cả kinh, vội vàng giơ tay phải lên. "Vù," trên tay áo hắn lập tức có mạch văn lít nha lít nhít sáng lên, hình thành một mảnh bạch quang nhu hòa, miễn cưỡng ngăn cản thế tiến công của Lăng Hàn. Một chấn động nhẹ, Lăng Hàn lùi lại hai bước, tay phải hơi tê dại, xuất hiện những vết rạn nứt như tơ nhện, máu tươi tràn ra. Nhưng hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, vết thương lập tức khép lại, trở lại bình thường.
"Ơ, hóa ra cũng có chút môn đạo nha!" Thiếu niên mập phục hồi tinh thần, đưa tay về phía bầu trời. "Đùng," hắn định bắt viên cầu Lăng Hàn bắn lên, nhưng lại lệch, viên cầu nện nặng nề vào đầu hắn. Hắn vội ôm đầu, hình tượng hủy hết.
Lăng Hàn cười ha ha: "Với trang phục từ trên xuống dưới của ngươi, tông môn bình thường là không thể bồi dưỡng ra. Tại sao lại chạy tới nơi này lừa gạt?"
"Ai, không dối gạt huynh đệ, ta cũng là miệng cọp gan thỏ. Nếu không có áo quần này ra vẻ, ta gặp gỡ người như huynh đệ, chẳng phải là bị cướp sạch sao? Có câu nói, người đi trong giang hồ, hai tay đều phải bắt, hai tay đều phải cứng," thiếu niên mập nói năng lộn xộn, không chút lúng túng khi bị bắt quả tang.
"Khà khà, xưng hô như thế nào?" Lăng Hàn vỗ vai hắn.
"Có câu nói rất hay, là ra ngoài dựa vào bằng hữu. Tiểu đệ họ Mã, đại danh Đa Bảo, người xưng Bảo Gia. Có điều hai ta hợp ý, ngươi gọi ta một tiếng Bảo ca là được," thiếu niên mập lẫm liệt nói.
"Ta nói Bảo đệ, chúng ta cũng coi như bằng hữu một hồi. Có câu nói rất hay, là bằng hữu giúp nhau không tiếc cả mạng sống. Ta cũng không cần ngươi xông núi đao biển lửa gì, cái đai lưng này không tệ, không bằng đưa cho ta đi!" Lăng Hàn cười nói.
"A phi!" Mã Đa Bảo lập tức nhảy lên: "Ngươi cũng thật tham, Huyền Ngọc Đái này là Bảo Gia ta bỏ ra bao nhiêu đánh đổi mới có được? Còn nữa, ta là Bảo Gia, Bảo ca, không phải Bảo đệ!"
"Ngươi họ Mã, không bằng gọi Bảo Mã đi!" Lăng Hàn lại vỗ vai hắn, tiếp tục nói: "Đôi ủng này cũng không tệ. Ta thấy chân của chúng ta không chênh lệch nhiều, không bằng đổi nhau mang đi?"
"Không đổi!" Mã Đa Bảo khinh thường: "Ta nói, sao cái tên nhà ngươi còn muốn xấu bụng hơn cả Bảo Gia ta nữa?"
"Không nên oan uổng ta, ta rất thuần khiết," Lăng Hàn đàng hoàng trịnh trọng nói.
"Thuần khiết muội muội ngươi!" Mã Đa Bảo vội vàng chạy đi, vừa chạy vừa nói: "Ngươi không nên làm lỡ thời gian kiếm tiền của Bảo Gia. Ta lại đi lừa gạt vài tên ngu ngốc đã!" "Đùng đùng đùng," nói xong lời cuối cùng, hắn đã chạy mất dạng.
Vẻ mặt Lăng Hàn hơi lạnh lẽo. Thiếu niên này rất không bình thường. Toàn thân đều là Linh khí, và bản thân hắn cũng cho Lăng Hàn một cảm giác nhìn không thấu. Trong thời kỳ võ đạo thịnh thế này, không chỉ thiên tài mọc như nấm, mà quái thai cũng tầng tầng lớp lớp. Hắn không tin Mã Đa Bảo mang theo nhiều Linh khí như vậy mà chỉ có mình hắn phát hiện. Nhưng tiểu tử này vẫn sống như cá gặp nước, chắc chắn có thủ đoạn gì đó khiến ngay cả nhân vật đời trước cũng không dám ra tay. Khóe miệng Lăng Hàn lộ ra nụ cười. Hiện tại hắn đang dịch dung, dù có tiến vào Hắc Tháp hay sử dụng Ma Sinh Kiếm trước mặt mọi người thì đã sao? Ai biết hắn là ai chứ? Đương nhiên, có thể không dùng thì không nên dùng. Quan trọng nhất là chiếm được Lôi Đình Chiến Giáp, và nhân tiện gây rắc rối cho Đông Nguyệt Tông một phen.
Lăng Hàn trở lại chỗ cũ. Vừa định nghỉ ngơi, một thanh niên áo tím đi tới, theo sau là hơn mười người với vẻ mặt kiêu ngạo. "Ha, tiểu tử! Ngày mai thời điểm sát hạch, ngươi liền gia nhập Triệu minh chúng ta, làm thủ hạ của ta," thanh niên áo tím tự nhiên nói.
"Còn không mau cảm tạ Triệu gia của chúng ta! Bằng không loại tiểu tử như ngươi, khẳng định chỉ có chịu chết!" Một kẻ nịnh hót phía sau lên tiếng.
"Tiểu tử, ngươi có biết, lần này có bao nhiêu thiên tài nổi danh xuất hiện không? Hừ, tiểu bá vương Dương Trùng biết không? Ngày mai hắn sẽ dự thi. Còn có Kiếm Bạch Minh, được khen là có thể một kiếm phá núi!" Những người khác cũng nhao nhao nói. "Gặp gỡ những người này ngươi chỉ có một con đường chết. Vì lẽ đó mọi người phải ôm đoàn sưởi ấm, đoàn kết ở bên người Triệu gia, mới có thể sống sót." "Một trăm vị trí đầu thì không cần nghĩ. Ngay cả Đông Nguyệt Tông cũng sẽ phái cường giả tuổi trẻ ra xuất chiến. Bằng vào chúng ta có thể tiến vào trước vạn là được. Lại qua năm năm, chúng ta không đầy ba mươi tuổi tự nhiên có thể tham gia lần sát hạch tiếp theo, đến thời điểm đó liền có thể tranh thứ hạng."
Lăng Hàn cười ha ha: "Dự định không tệ. Chỉ là một đám cặn bã gộp lại vẫn là cặn bã. Xin lỗi, ta không có dự định liên thủ với cặn bã, như vậy sẽ hạ thấp phẩm vị của ta."
"Làm càn!" Những tên kia tức giận kêu to, định ra tay, nhưng bị thanh niên áo tím ngăn lại. "Hiện tại nghiêm cấm gây sự. Ai gây sự sẽ bị thủ tiêu tư cách sát hạch, nghiêm trọng còn có thể bị đánh chết tại chỗ!" Thanh niên áo tím lớn tiếng trách mắng. Hắn nhìn về phía Lăng Hàn, cười lạnh: "Tiểu tử da đen, ngươi rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Hừ, ngày mai đừng để chúng ta gặp ngươi. Nếu không không bẻ hết xương trên người ngươi, ta sẽ không gọi Triệu Nhật!"
Trong mắt Lăng Hàn lướt qua một tia sát khí, lạnh nhạt nói: "Ngươi muốn chết, ta sẽ không ngại giết mấy cặn bã."
"Hừ, chúng ta đi!" Triệu Nhật dẫn người rời đi, tiếp tục đi thu tiểu đệ.
Những người như Triệu Nhật rất nhiều, phần lớn dựa vào thực lực và tiền tài để chiêu mộ. Bởi vì chỉ mua lệnh bài cũng không an toàn. Sát hạch kéo dài ba ngày, vạn nhất bị kẻ mạnh hơn nhắm vào, cướp sạch thì mất cả chì lẫn chài. Vì vậy, những người có chút đầu óc đều tìm cách lập nhóm. Lăng Hàn đơn độc một mình, tự nhiên bị nhiều người nhắm tới để kéo vào phe mình, dù sao "Dũng Tuyền tầng một" cũng không yếu, được coi là chuẩn cao thủ trong thế hệ trẻ.
Để tránh bị quấy rầy, Lăng Hàn định tìm một nơi ít người. Hắn tách khỏi đám đông, đi được vài bước thì giật mình. Hắn lại nhìn thấy những người bạn cũ từ Vũ Quốc như Thích Vĩnh Dạ, Triệu Hoan, cùng nhiều người khác mà hắn không quen. Hẳn là vì mối quan hệ với hắn, những người trẻ tuổi của Vũ Quốc đã tụ lại, ôm đoàn sưởi ấm. Thật trùng hợp, hết Lạc Nguyệt hạp giờ lại đến đây, khiến Lăng Hàn cảm thấy như mình vẫn đang ở Vũ Quốc vậy.
"... Đáng tiếc a, Lăng Hàn không tới tham gia. Bằng không lấy thực lực của hắn, không chỉ nhất định tiến vào trăm vị trí đầu, ở vòng sát hạch thứ hai thậm chí còn có cơ hội thu được thứ nhất," Thích Vĩnh Dạ cảm khái nói.
"Đúng, tên này quá biến thái! Rõ ràng chỉ là Dũng Tuyền tầng một, nhưng thực lực lại nghịch thiên, ngay cả Linh Hải Cảnh cũng có thể đánh giết," Triệu Hoan cũng gật đầu. Ban đầu hắn tự cao tự đại, không coi Tam hoàng tử ra gì, cho rằng chỉ là đối phương tu vi cao hơn một chút nên mới xếp trên hắn. Nhưng khi chứng kiến Lăng Hàn ra tay, hắn đã hoàn toàn phục. Không chỉ Lăng Hàn, ngay cả Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu, thậm chí Hổ Nữu cũng có thể dễ dàng đánh bại hắn. Hắn đã hoàn toàn thu hồi ngạo khí. Sau khi giữ được tâm bình thường, hắn lại có thu hoạch lớn, đã tìm thấy cánh cửa bước vào Linh Hải Cảnh.
"Hết cách rồi, Lăng Hàn và Đông Nguyệt Tông là tử thù, làm sao có khả năng đến bái sư? Lại nói, hắn là Đan sư Địa Cấp, cần đi bước này sao? Đại tông môn nào không nâng hắn ở trong lòng bàn tay, thậm chí địa vị có thể so với Tông chủ!" Tiễn Vô Dụng lắc đầu nói.
"Ai, kia là Lôi Đình Chiến Giáp nha! Có người nói là từ thời kỳ thượng cổ truyền thừa xuống. Bên trong có một môn võ kỹ mạnh mẽ, có thể vận chuyển sức mạnh sấm sét. Đáng tiếc, Lăng Hàn không đến, chúng ta ai cũng không lấy được," Thích Vĩnh Dạ liên tục lắc đầu.
"Đúng a!" Tất cả mọi người gật đầu. Đối với sức chiến đấu của Lăng Hàn, bọn họ đã có một loại tín nhiệm mù quáng.
Lăng Hàn nghe vào tai, không khỏi mỉm cười. Nếu như hắn lấy thứ nhất, mà ngày sau những người kia biết đó là mình, vẻ mặt sẽ như thế nào nhỉ?
"Ha ha ha ha, thực sự là cười chết người." Tiếng cười nhạo đột ngột vang lên. Một người trẻ tuổi mặc trường bào màu xám đi tới, vừa ngoáy mũi vừa nói: "Là lỗ tai của ta xảy ra vấn đề, hay những ếch ngồi đáy giếng như các ngươi đầu vô nước, lại nói một gia hỏa Dũng Tuyền tầng một có thể trở thành người thứ nhất?"
"Chúng ta nói kệ chúng ta, liên quan gì tới ngươi?" Triệu Hoan đứng dậy. Hiện tại hắn là người mạnh nhất trong số những người từ Vũ Quốc, nên tự nhiên phải đứng ra.
"Nếu các ngươi nói tiếng người, vậy dĩ nhiên không có vấn đề gì. Then chốt là, các ngươi quá khoác lác, để ta không nhịn được!" Thanh niên lắc đầu liên tục: "Không bằng các ngươi gọi gia hỏa Lăng Hàn kia tới để ta xem một chút. Triệu Hoành Thành ta dùng một tay, liền có thể trấn áp hắn."
"Ngươi muốn chiến, ta phụng bồi!" Triệu Hoan nói, không sợ hãi chút nào.
"Dũng Tuyền tầng chín nho nhỏ." Triệu Hoành Thành xì một tiếng, khinh thường nói: "Ta là Linh Hải tầng một! Các ngươi có biết, Linh Hải Cảnh và Dũng Tuyền Cảnh chênh lệch lớn cỡ nào không? Coi như Dũng Tuyền tầng chín, cách Linh Hải tầng một cũng là lạch trời. Quên đi, ta không muốn bắt nạt ngươi."
Sắc mặt đám người Thích Vĩnh Dạ căng thẳng. Cảnh giới võ đạo càng cao, thì càng khó có thể vượt cấp khiêu chiến, đặc biệt là vượt qua đại cảnh giới. Bọn họ lại không phải yêu nghiệt như Lăng Hàn, ở "Dũng Tuyền tầng một" liền có thể ngược Linh Hải Cảnh.
"Há, hóa ra các ngươi là từ Bắc Hoang đến!" Triệu Hoành Thành vỗ tay cười ha hả: "Chẳng trách không có kiến thức như thế! Hóa ra là một đám dế nhũi! Ai, ta thực tẻ nhạt, lại chấp nhặt với một đám dế nhũi, để người ta biết nhất định sẽ cười to."
"Được rồi, các ngươi tiếp tục ếch ngồi đáy giếng đi. Ngày mai bị ta gặp phải, khà khà, ta lại giết từng người các ngươi!" Thời điểm nói đến câu sau cùng, vẻ mặt của hắn đã rất đáng sợ.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ tức đến xanh mặt. Nhưng thực lực chênh lệch rõ ràng như vậy, bọn họ tức giận nữa thì đã làm sao? Hơn nữa, trước sơn môn của Đông Nguyệt Tông ai cho phép ẩu đả? Bọn họ dám ra tay, tự rước lấy nhục không tính, hơn nữa còn sẽ bị Đông Nguyệt Tông trục xuất, vô duyên với sát hạch ngày mai, vậy thì càng thiệt thòi.
"Đáng tiếc Lăng Hàn không tới, bằng không tên này dám hung hăng như thế sao?" Tất cả mọi người oán hận không ngớt. Đừng nói Lăng Hàn, như Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu tùy tiện tới một người, liền có thể dễ dàng trấn áp Triệu Hoành Thành, thậm chí Hổ Nữu cũng được a! Đáng tiếc.
Lăng Hàn nghe vào tai, không khỏi mỉm cười, tiện tay lấy mấy hòn đá, cong ngón tay búng ra.
"Ai nha!" Triệu Hoành Thành lảo đảo, đùi phải mềm nhũn, không tự chủ được nửa quỳ trên đất. Hắn lập tức đứng lên, phẫn nộ quát: "Là ai, là ai dám ám hại ta?"
Đám người Thích Vĩnh Dạ sững sờ. Nhưng khi nghe Triệu Hoành Thành nói thì không khỏi nở nụ cười. "Triệu đại cao thủ, ngươi không phải cao thủ sao? Vì sao bị người công kích, mà ngay cả ai cũng không biết là sao?"
"Ta xem tên này chính là trời sinh thích quỳ, vì lẽ đó liền tìm cái cớ."
"Khà khà, Triệu đại cao thủ, đại gia ở chỗ này, nhanh lại quỳ một cái a!"
Triệu Hoành Thành tức giận đến hai mắt bốc lửa. Đột nhiên hắn xoay mình, nhìn về phía đám người Thích Vĩnh Dạ. Chỉ là chính hắn cũng không tin, trong những người này sẽ có cao thủ có thể đánh lén mình. Hắn lại nhìn bốn phía, nhưng cảm ứng được khí tức phần lớn là Tụ Nguyên Cảnh. Dũng Tuyền Cảnh chỉ có mấy người. Linh Hải Cảnh thì không cần nhắc tới, chỉ có hắn. Lẽ nào chân hắn rút gân? Hắn xoay người muốn đi. Ai ngờ chân phải vừa mới giơ lên, chân trái lại đột nhiên đau xót, thân hình lảo đảo, lại nửa quỳ xuống.
"Ha ha ha ha…" Đám người Thích Vĩnh Dạ cười to, nhưng cũng lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn. Một lần có khả năng là ngẫu nhiên, nhưng cường giả Linh Hải Cảnh sẽ liên tục hai lần xuất hiện bất ngờ như vậy sao? Điều này khẳng định là có người đánh lén Triệu Hoành Thành. Nhưng người kia tất nhiên có thực lực mạnh mẽ, mới có thể làm thần không biết quỷ không hay như thế.
"Triệu khanh, mau bình thân." Mọi người đương nhiên sẽ không từ bỏ cơ hội trêu chọc tốt như vậy.
Triệu Hoành Thành đứng lên. Lần này hắn bị thương hơi nặng, vừa đứng lên liền lảo đảo, trực tiếp quỳ xuống. Hắn cúi đầu nhìn, không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ. Trên đầu gối của hắn thình lình có một hố máu, trực tiếp xuyên thấu xương cốt. Nếu người trong bóng tối kia muốn giết hắn, chẳng phải có thể dễ dàng xuyên thấu xương đầu của hắn sao? Chỗ này có mấy trăm ngàn người, coi như là Đông Nguyệt Tông, có thể quản tới đây sao? Một đòn chết ngay, không có người chứng kiến, làm sao tìm kiếm hung thủ? Lại nói, hắn đã chết, coi như có thể báo thù thì đã làm sao?
Triệu Hoành Thành cũng không ngu ngốc, vội vàng hướng về bốn phía lạy một vòng, nói: "Vị tiền bối này, vãn bối không biết đắc tội ngài nơi nào, xin ngài thứ tội. Bất luận vãn bối làm cái gì, nói cái gì, đều là vô tâm, không có cố ý!" Hắn dừng một chút. Thấy bốn phía không hề có dị động, liền nỗ lực kéo chân rời đi. Mà lần này, hắn không gặp ám kích nữa. Cuối cùng hắn cũng yên tâm, chỉ cảm thấy trên người đều là mồ hôi lạnh, quần áo ướt đẫm dán chặt lên người.
Lăng Hàn cười nhạt. Hắn cố ý đánh Triệu Hoành Thành tàn phế. Như vậy chí ít ngày mai đối phương sẽ không tham gia sát hạch được, tự nhiên cũng không hội ngộ đám người Thích Vĩnh Dạ, cũng sẽ không có giết chóc phát sinh.