Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 63

Chương 63: Thiên Tài Trỗi Dậy, Bắc Vực Phong Vân

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 311 đến 315 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một Lăng Hàn đầy mưu lược, không chỉ thể hiện tài năng Đan sư xuất chúng mà còn khéo léo dùng trí tuệ để đối phó với các thế lực. Bi kịch về mối thù sâu đậm với Đông Nguyệt Tông được tái khẳng định, hé mở những âm mưu tiềm ẩn và những mối liên kết bất ngờ từ kiếp trước. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết về thế giới tu luyện Bắc Vực, tạo nên một bức tranh sống động về các thiên tài trẻ tuổi và những thách thức đang chờ đợi. Cảm xúc của nhân vật được thể hiện tinh tế qua những cuộc đối thoại đầy ẩn ý và những suy tư về quá khứ, khiến độc giả không ngừng tò mò về hành trình phía trước.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí căng thẳng của buổi đấu giá, Lăng Hàn đã phải vội vàng giữ chặt Hổ Nữu, ngăn cô bé bộc phát sự hung hãn trước uy áp của một lão giả Sinh Hoa Cảnh. Hắn hiểu rõ, dù Hổ Nữu sở hữu tốc độ kinh người, nhưng trước mặt cường giả ở cảnh giới này, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Một luồng kình khí tùy tiện cũng đủ sức đoạt mạng tiểu nha đầu. Hắn trấn an Hổ Nữu, lắc đầu nhẹ, rồi lấy khăn lau đi vết máu vừa bắn ra từ mắt phải. Cơn đau nhói thoáng qua, nhưng với sự vận chuyển của Bất Diệt Thiên Kinh, nó nhanh chóng tan biến. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mắt phải của hắn đã hoàn toàn hồi phục, một lần nữa chứng minh sự phi phàm của công pháp này, có thể chữa lành cả những vị trí nhạy cảm nhất trên cơ thể.

Trong lúc đó, lò luyện đan đã tìm được chủ mới – người phụ nữ bí ẩn. Mức giá cuối cùng lên tới hàng trăm vạn nguyên tinh nhị tinh, một con số khổng lồ khiến Lăng Hàn không khỏi thầm nghĩ: "Với ngần ấy nguyên tinh, chỉ cần ta bước vào Linh Hải Cảnh, không đến một tháng có thể đột phá tới Linh Hải tầng chín!" Nguyên tinh, thứ vật chất quý giá giúp tăng tốc tu luyện bằng cách tạo ra môi trường tràn ngập nguyên lực. Hắn đưa mắt tìm kiếm người phụ nữ kia, và ngạc nhiên thay, nàng vừa vặn đứng dậy, ôm chiếc lò đan đấu giá được và định rời đi. Rõ ràng, mục đích của nàng chỉ là chiếc lò này.

Dưới sự soi chiếu của Chân Thị Chi Nhãn, dung nhan nàng hiện rõ trước mắt Lăng Hàn, khiến hắn không khỏi kinh diễm. Nàng đẹp đến mức không hề thua kém Trì Hoa Lan. Tuy nhiên, điều khiến Lăng Hàn băn khoăn là cả nàng và lão giả kia đều không mang khí chất của một Đan sư. Với kinh nghiệm của một đan đạo đế vương kiếp trước, hắn tuyệt đối tin tưởng vào phán đoán của mình. Hai người họ rõ ràng không phải Đan sư, vậy tại sao lại sẵn sàng chi một số tiền lớn như vậy cho một chiếc lò luyện đan hỏng? Hắn chỉ có thể nghĩ rằng họ quá giàu có, và có lẽ, họ tôn sùng kiếp trước của hắn, nhưng mức giá này vẫn nằm ngoài sức tưởng tượng. Sau khi người phụ nữ rời đi, lão giả Sinh Hoa Cảnh cũng lập tức theo sau, mục tiêu của cả hai dường như chỉ xoay quanh chiếc lò đan kia.

Buổi đấu giá tiếp tục, nhưng sau cao trào đó, không khí trở nên ảm đạm. Lăng Hàn cảm thấy buồn ngủ, và nhiều người bên dưới cũng ngáp ngắn ngáp dài, thậm chí có người còn ngáy khò khò. Người chủ trì phải vội vàng điều chỉnh thứ tự, đưa một món trân bảo khác lên sàn để vực dậy sự hứng thú.

Nửa giờ sau, một món đồ đấu giá đã thu hút sự chú ý của Lăng Hàn: một pho tượng hình bọ cạp, thân đen bóng, toát ra ánh kim loại lạnh lẽo. Người bán đấu giá giới thiệu rằng đây là một pho tượng cổ từ 5-6 ngàn năm trước, với những văn tự cổ đại khắc trên đó, tạm dịch là: "Thiên Hạt Cung, Sinh Mệnh cùng Tử Vong, Luân Hồi vạn thế." Họ tuyên bố đây có thể là một tín vật, một chiếc chìa khóa để mở ra Thiên Hạt Cung trong bí cảnh Thập Nhị Thiên. Lời này vừa dứt, cả hội trường bỗng chốc sôi động.

Bí cảnh Thập Nhị Thiên là một truyền thuyết, mỗi trăm năm mở ra một lần, với linh khí nồng đậm phi thường, giúp tu luyện một ngày bằng mười, thậm chí trăm ngày ở ngoài. Nơi đây tích tụ vô số linh dược quý hiếm. Nhưng quan trọng hơn, bí cảnh này còn ẩn chứa mười hai cung điện thần bí, được đồn đại là nơi cất giấu bảo vật lớn nhất, từ công pháp, Linh khí, võ kỹ đến đan dược. Từng có người may mắn tiến vào Bạch Dương Cung và sau đó vang danh lẫy lừng, trở thành cường giả Thiên Nhân Cảnh. Và để vào được các cung điện này, cần phải có chìa khóa tương ứng.

Người bán đấu giá sau đó lại nói thêm rằng đây chỉ là khả năng, họ không thể chắc chắn hoàn toàn. Điều này khiến nhiều người thất vọng. Nếu là thật, ai lại đem ra đấu giá ở đây mà không phải Trung Châu, nơi có nhiều cường hào hơn?

Lưu Vũ Đồng tò mò hỏi Lăng Hàn liệu pho tượng là thật hay giả. Lăng Hàn tập trung, kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn. Dưới cái nhìn của hắn, hình thể pho tượng dần tan rã, để lộ một tờ giấy bên trong. Hắn nở nụ cười khi đọc dòng chữ: "Các ngươi bị lừa rồi, đây là hàng giả, ha ha ha." Nhưng khi nhìn đến phần ký tên, thân thể hắn bỗng run lên, lộ vẻ không thể tin được. Đó là một đồ án lỏa nữ – bút tích quen thuộc của Giang Dược Phong, đồ đệ phong tao của hắn!

Lăng Hàn không ngạc nhiên khi Giang Dược Phong làm ra trò này, nhưng điều khiến hắn chấn động là pho tượng này có niên đại 5-6 ngàn năm. Giang Dược Phong rõ ràng là nhân vật của vạn năm trước. Ngay cả khi Giang Dược Phong đột phá Phá Hư Cảnh, tuổi thọ của hắn cũng chỉ hơn ngàn năm. Làm sao có thể sống đến 5-6 ngàn năm trước? Trừ khi... Giang Dược Phong đã tiến thêm một bước, bước vào Thần giới, trở thành Thần linh. Hắn nhớ đến Tu La Ma Đế, bị trấn áp vạn năm vẫn có thể vùng vẫy. Liệu Giang Dược Phong có còn sống? Đã thành Thần? Vậy ba đồ đệ khác của hắn thì sao? Lăng Hàn bỗng cảm thấy một sự hưng phấn lạ thường, tưởng tượng đến ngày tương phùng với các đồ đệ, gương mặt họ khi đó chắc chắn sẽ rất đặc sắc.

Biết pho tượng là giả, Lăng Hàn đương nhiên không tham gia đấu giá. Hắn chỉ có khoảng mười vạn nguyên tinh, cần dành để mua Bích Lân Yêu Quả. Hắn tìm đến ba vị đan đạo bá chủ Long Vĩnh Trường để thương lượng việc mượn tiền. Nghe Lăng Hàn nói về công dụng của Bích Lân Yêu Quả, ba người vui vẻ đồng ý, chỉ yêu cầu được quan sát Lăng Hàn luyện chế Bổ Linh Đan – một đan dược Địa Cấp trung phẩm. Lăng Hàn không hề bận tâm, sảng khoái chấp nhận.

Pho tượng giả sau đó được nhiều người tranh giành, kể cả Cố Phong Hoa và Trì Hoa Lan cũng ra tay. Cuối cùng, nó thuộc về Hứa Văn Thông, một người đến từ Kiền Nguyên Tông của Bắc Vực, có tiếng tăm trong thế hệ trẻ.

Tiếp theo là một Linh khí: Cửu Hoàn Thiên Anh Đao. Một thanh đao với chín vòng trên thân, thực chất là chín mạch văn, mỗi mạch văn tượng trưng cho một Linh ấn có thể giải phong. Mở một vòng tương đương Linh khí cấp ba, và mỗi vòng mở thêm sẽ tăng uy lực, cuối cùng đạt cấp năm. Linh khí này đặc biệt vì nó cho phép võ giả cấp thấp phát huy tối đa uy lực, điều mà Linh khí cấp cao thông thường không làm được. Giá khởi điểm là năm ngàn nguyên tinh, và tiếng ra giá vang lên khắp nơi.

Lăng Hàn thấy Tàn Dạ ánh mắt vừa ao ước vừa thất vọng, liền mỉm cười, cao giọng hô: "Mười vạn!" Cả hội trường im lặng. Giá lúc đó mới đạt bảy vạn, cách ra giá của Lăng Hàn khiến mọi người sửng sốt. Tàn Dạ nhìn Lăng Hàn với ánh mắt cảm kích, hiểu rằng Lăng Hàn làm điều này cho mình, dù không giỏi biểu đạt. Quảng Nguyên liền trêu chọc: "Xong, Tiểu Dạ của chúng ta chỉ có thể lấy thân báo đáp." Ngay lập tức, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền rút kiếm chém tới, khiến Quảng Nguyên phải nhảy vội. Chiếc ghế hắn ngồi tan nát. Trốn được kiếm khí của hai cô gái, nhưng hắn quên mất Hổ Nữu. Tiểu nha đầu đạp một cước vào mông hắn, tốc độ nhanh đến mức Quảng Nguyên không kịp đề phòng, bị đạp thẳng vào tường. Hắn quay đầu lại, thấy Hổ Nữu nhe hàm răng trắng tinh, không khỏi rùng mình.

Lăng Hàn cười lớn. Dưới hội trường, sau phút giây kinh ngạc, cuộc đấu giá lại tiếp tục, giá nhanh chóng lên đến mười lăm vạn. Dù còn kém xa chiếc lò đan trước đó, nhưng với sự vắng mặt của hai "siêu cường hào", đây đã là giới hạn của nhiều người. "Hai mươi vạn!" Lăng Hàn dứt khoát tăng giá. Hắn đã tự tin với số nguyên tinh của mình, cộng thêm tiền mượn từ Long Vĩnh Trường. Lời vừa dứt, không gian lại im bặt. Cố Phong Hoa lầm bầm: "Ồ, sao giọng này quen tai thế nhỉ? Rốt cuộc là tên biến thái nào, thật có tiền, phải kết giao bằng hữu với hắn, ôm bắp đùi lớn a." Lăng Hàn lấy tay lau trán, hắn không muốn kết bạn với tên biến thái này chút nào.

Cuối cùng, Cửu Hoàn Đao thuộc về Lăng Hàn. Với địa vị Đan sư Địa Cấp, hắn có thể nhận hàng trước và thanh toán sau. Sau đó, một vài vật phẩm nhỏ được đấu giá, và buổi đấu giá sắp kết thúc. Cuối cùng, Bích Lân Yêu Quả được đưa lên sàn, lại một lần nữa tạo nên cao trào. Giá khởi điểm là mười ngàn nguyên tinh. "Mười ngàn mốt!", "Mười ngàn hai!" Tiếng ra giá liên tiếp, Lăng Hàn vẫn ngồi yên. Hắn biết chưa đến lúc ra tay. Khi giá đạt năm mươi ngàn, nó hơi chững lại. Dù sao, các Đan sư ở đây thường lấy kim ngân làm chủ, nguyên tinh là thứ nhiều người phải góp lại mới đủ. "Sáu mươi ngàn!" Các võ giả trẻ tuổi Bắc Vực bắt đầu ra giá, họ mới là chủ lực cạnh tranh ngày hôm nay. Người trẻ tuổi Bắc Hoang Cửu Quốc chỉ mua những món đồ chơi nhỏ, còn bảo vật chân chính thì khó lòng cạnh tranh với Bắc Vực. Giá nhanh chóng tăng lên mười lăm vạn, lần thứ hai đạt đến giới hạn của võ giả Bắc Vực. "Hai mươi vạn!" Lăng Hàn dứt khoát.

"Sát, tại sao lại là hắn?" "Giọng này rất trẻ, sao lại có nhiều nguyên tinh như vậy?" "Ồ, chẳng lẽ các ngươi không biết sao, hắn chính là Lăng Hàn, Lăng đại sư vừa thành Đan sư Địa Cấp!" "Không thể nào, chính là hắn?" "Nghe nói mới mười bảy tuổi!" "Quả thực đùa giỡn!" "Khà khà, lẽ nào các ngươi không biết Lăng đại sư đan vũ song tuyệt, trước kia còn ở võ đạo trà hội đánh giết một Linh Hải Cảnh tên Bao Tín Nhiên." Lần này, tất cả người trẻ tuổi Bắc Vực đều lộ vẻ khiếp sợ.

Trong mắt các võ giả Bắc Vực, Bắc Hoang Cửu Quốc là vùng đất võ đạo lạc hậu nhất Hằng Thiên Đại Lục, ngay cả cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dưới Sinh Hoa Cảnh, tất cả đều là giun dế. Một nơi thâm sơn cùng cốc như vậy, trong mắt họ, mọi người đều là "nhà quê". Nhưng giờ đây, một Đan sư Địa Cấp mười bảy tuổi đã xuất hiện, không chỉ vậy, người này còn có thể chém giết Bao Tín Nhiên! Dù Bao Tín Nhiên không phải là cao thủ hàng đầu trong thế hệ trẻ Bắc Vực, nhưng cũng không phải loại "thổ cẩu" ở Bắc Hoang có thể tùy tiện chém giết. Hơn nữa, "con chó" này mới mười bảy tuổi và đã đạt đến Địa Cấp trong đan đạo. Trên đời này có thiên tài như vậy sao?

"Ha ha ha ha, hóa ra là Lăng đại sư, ngày mai chúng tôi sẽ tới quấy rầy, lĩnh giáo Lăng đại sư một chút!" Một người lập tức nói. "Ta cũng mặt dày đến bái phỏng Lăng đại sư một hồi." "Ta cũng tới!" Các thanh niên Bắc Vực đồng loạt lên tiếng, bất chấp Lăng Hàn có đồng ý hay không.

Vật phẩm đấu giá cuối cùng đã có chủ, mọi người tự nhiên tản đi. Lăng Hàn nhận Bích Lân Yêu Quả và Cửu Hoàn Thiên Anh Đao, trả số nguyên tinh còn thiếu. Hắn vẫn nợ Long Vĩnh Trường một ít, nhưng hắn còn rất nhiều nhân sâm và linh chi trăm năm, có thể bán cho nhóm Cố Phong Hoa, những người không thiếu tiền. Ban đầu hắn hơi khó chịu vì những người này tự ý nói sẽ đến bái phỏng, nhưng nếu họ trở thành "kim chủ", thái độ của hắn tự nhiên thay đổi, vui vẻ thu tiền của họ. Theo lời Long Vĩnh Trường, chứng nhận Đan sư của hắn sẽ sớm được gửi tới, và thời gian hắn khởi hành cũng đã gần kề.

Lăng Hàn ném Cửu Hoàn Thiên Anh Đao cho Tàn Dạ. Trở về khách sạn, hắn lập tức vào Hắc Tháp nhổ nhân sâm, linh chi. Hắn còn rất nhiều linh dược khác, nhưng đối với người không phải Đan sư, nhân sâm và linh chi trăm năm là tốt nhất, có thể ăn sống để bồi bổ.

Ngày hôm sau, nhóm Cố Phong Hoa đã kéo đến. "Lăng đại sư, thực không ngờ, ngài lại trẻ tuổi như vậy!" Ai đến cũng nói một câu tương tự, khiến Lăng Hàn nghe mà tai đã chai sạn. "Ha ha ha, Lăng Hàn, quả nhiên là tên biến thái, có mấy phần phong thái của ta năm đó!" Cố Phong Hoa vang tiếng cười lớn, bước vào ôm chầm lấy Lăng Hàn một cách nhiệt tình, nhưng ngay lập tức ghé sát tai hắn thì thầm: "Có điều, Trì tiên tử là của ta! Nếu ngươi dám cướp, cẩn thận ta rắc dương phấn lên quần lót của ngươi, để ngươi nhảy tưng tưng mỗi ngày." Nói rồi hắn buông tay, vẻ mặt vẫn rất nhiệt tình. Lăng Hàn khinh bỉ đáp: "Trọng sắc khinh bạn." "Cái này gọi là người không vì mình, trời tru đất diệt! Vì hạnh phúc của ta, cũng chỉ có thể hi sinh ngươi một chút." Cố Phong Hoa không chút khách khí nói.

"Lăng huynh!" Trì Hoa Lan nhẹ nhàng bước đến, chắp tay chào Lăng Hàn. "Ân cứu giúp trong Ma Thiên Bí Cảnh vẫn chưa báo đáp. Không ngờ ngươi đã thành Đan sư Địa Cấp, Hoa Lan thật không biết có còn cơ hội báo đáp hay không." "Đương nhiên là có!" Cố Phong Hoa chen lời. "Ta và hắn là bạn tốt, hắn chính là ta, ta lại là ta! Vì vậy, ngươi lấy thân báo đáp, gả cho ta là được rồi, chẳng khác nào báo ân của Lăng Hàn." Trì Hoa Lan làm như không nghe thấy, nhìn Lăng Hàn nở nụ cười xinh đẹp nói: "Lăng huynh, có hứng thú đi Tử Tinh Tông làm khách không?" Nàng là đệ tử của Tử Tinh Tông, nếu có thể kéo Lăng Hàn về tông môn, công lao này lớn không sao hình dung được. Một Đan sư Địa Cấp mười bảy tuổi, dù không thể lên Thiên Cấp, nhưng Địa Cấp thượng phẩm là hoàn toàn có thể. Nếu tông môn dốc sức giúp Lăng Hàn lên Sinh Hoa Cảnh, cộng thêm linh dược kéo dài tuổi thọ, thì sống thêm bốn trăm năm là điều không khó. Bốn trăm năm luyện chế đan dược Địa Cấp sẽ tạo ra bao nhiêu cường giả Sinh Hoa Cảnh cho Tử Tinh Tông? Một Đan sư cấp cao hoàn toàn có thể thay đổi vận mệnh của một tông môn.

"Ơ, Trì muội muội không phải được xưng băng thanh ngọc khiết sao? Sao bây giờ cũng dùng tới mỹ nhân kế?" Trong tiếng cười khẽ, một nữ tử vóc dáng yểu điệu, phong tình vạn chủng bước đến. Thân hình nàng thướt tha, nóng bỏng đến kinh người, hai bầu ngực căng tràn khiến người ta thèm muốn. Môi đỏ như liệt diễm, mái tóc đen dài như thác nước, đây là một mỹ nhân tuyệt sắc, tràn đầy phong tình, như đóa hoa nở rộ mời gọi người đến hái, dù có bị gai đâm chảy máu cũng không màng. "Lâm Hương Cần!" Trì Hoa Lan khẽ nói. Mỹ nhân nóng bỏng này chính là Lâm Hương Cần. Nàng nhẹ nhàng cúi chào Lăng Hàn, để lộ một đoạn gáy ngọc trắng ngần, mịn màng như tơ, đẹp đến kinh ngạc. Nàng rất giỏi tận dụng ưu thế của mình, không làm gì rõ ràng nhưng vẫn toát lên phong tình khiến lòng người ngứa ngáy.

"Hoàng Cực Tông Lâm Hương Cần, bái kiến Lăng đại sư!" Nàng không lập tức đứng dậy, dường như chờ Lăng Hàn đến đỡ. Một cơ hội mà mọi nam nhân đều sẽ không từ chối. Xung quanh, Cố Phong Hoa, Hứa Văn Thông đều ngây ngất. Về dung mạo, nàng và Trì Hoa Lan khó phân thắng bại, nhưng về phong tình, nàng bỏ xa Trì Hoa Lan. Dù tuổi tác của Lâm Hương Cần chỉ khoảng hai mươi, nhưng phong thái đã như một ngự tỷ. Trì Hoa Lan hừ lạnh một tiếng: "Hồ ly tinh."

Lăng Hàn không đưa tay đỡ. Kiếp trước hắn đã thấy quá nhiều mỹ nữ mê hoặc. Lúc đó hắn là đỉnh cao của đan đạo và võ đạo, những mỹ nữ sẵn lòng lao vào lòng hắn còn nhiều hơn, không thiếu tiên tử cấp Hóa Thần Cảnh. Lâm Hương Cần hơi kinh ngạc, nhưng Lăng Hàn đã quay người đi, nàng đành tự đứng dậy, xoa mũi, lộ vẻ không vui. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền nở nụ cười. Lăng Hàn của họ không phải người nông cạn. Muốn có được sự chú ý của hắn, sắc đẹp mê hoặc là không đủ, phải dùng chân tâm để đổi lấy sự tin tưởng.

"Lăng đại sư, đi Hoàng Cực Tông của ta dạo được không?" Lâm Hương Cần không cam lòng, lập tức đuổi theo, dịu dàng nói. "Được, chỉ cần đáp ứng ta một điều kiện." Lăng Hàn thản nhiên đáp. Nghe vậy, mọi người không khỏi khinh bỉ. Đóng kịch nửa ngày, hóa ra cũng là sắc quỷ. Nhưng ai bảo sắc quỷ này lại là Đan sư Địa Cấp, tiền đồ vô hạn, hoàn toàn có khả năng sở hữu vưu vật động lòng người như Lâm Hương Cần. Trong lòng Lâm Hương Cần cười gằn, có ý chán ghét Lăng Hàn, nhưng nụ cười trên mặt vẫn tươi như hoa, dịu dàng hỏi: "Không biết Lăng đại sư có điều kiện gì?" "Giúp ta san bằng Đông Nguyệt Tông!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!