Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 65

Chương 65: Long Sơn Phong Vân

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 321 đến 325 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh rộng lớn về thế giới tu tiên đầy khắc nghiệt, nơi cơ hội và nguy hiểm luôn song hành. Từ nghi lễ khai sơn hoành tráng của Đông Nguyệt Tông đến những âm mưu trộm linh dược táo bạo, tác giả khéo léo lồng ghép các yếu tố phiêu lưu, kịch tính và sự đối đầu giữa các thiên tài. Bi kịch của lòng tham và sự sống còn được đẩy lên cao trào khi các nhân vật phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, thể hiện rõ bản chất "cá lớn nuốt cá bé" của giới võ đạo. Sự xuất hiện của những nhân vật mới cùng với tình huống "điệu hổ ly sơn" đầy cam go đã tạo nên một nút thắt hấp dẫn, khiến người đọc không ngừng suy đoán về những diễn biến tiếp theo.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày Đông Nguyệt Tông khai sơn thu đồ đệ, một sự kiện trọng đại chấn động toàn Bắc Vực. Tiếng ầm ầm vang vọng, sơn môn khổng lồ, vốn đã đóng chặt từ bao đời, chậm rãi hé mở. Sức nặng của cánh cổng cổ kính ấy dường như lay chuyển cả trời đất, khiến vách núi lân cận rung chuyển, đá vụn rơi lả tả, mặt đất cũng chao đảo như tấm thảm bị giật mạnh. Một luồng chấn động lan tỏa, khiến hàng vạn người đang chờ đợi không khỏi rợn tóc gáy, kinh ngạc trước sự uy nghi của một tông môn lớn.

Một vệt sáng chói lòa bất ngờ phóng ra từ khe cửa sơn môn, mạnh mẽ đến mức buộc tất cả phải nhắm nghiền mắt, không dám đối diện. Chỉ khi luồng sáng dần dịu đi, trở nên ôn hòa, mọi người mới dám ngước nhìn. Từ trong sơn môn, một lão giả uy phong lẫm liệt đạp không mà đi ra. Mỗi bước chân ông đặt xuống, từng đóa hoa sen bằng nguyên lực lại nở rộ giữa không trung, tạo thành những mạch văn lấp lánh, tồn tại thật lâu sau khi ông đã bước qua. Thân thể phi hành! Đây chính là dấu hiệu của cường giả Sinh Hoa Cảnh! Sự hiện diện của ông khiến hàng triệu người không khỏi kính phục, bởi trong mắt phàm nhân, những tồn tại siêu phàm như vậy chính là thần linh.

Giọng nói của ông lão trầm ổn, nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng rõ ràng đến tai mỗi người, dễ dàng át đi mọi tạp âm từ đám đông khổng lồ. "Bản tông khai sơn thu đồ đệ, chính thức bắt đầu." Một triệu người bỗng chốc lặng như tờ, tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lão giả bắt đầu phổ biến quy tắc: "Quy tắc các ngươi đã biết, lão phu liền nói đơn giản. Hiện tại lần lượt vào sơn môn, nhận lệnh bài, sau đó từ hai bên tiến vào núi. Nơi đó là địa phương các ngươi chiến đấu." Ông còn nhấn mạnh rằng chỉ đệ tử dưới ba mươi tuổi mới đủ tư cách tham gia, và họ chỉ được phép gia nhập vào ngày thứ ba. Mục tiêu chính là chiến đấu, cướp đoạt lệnh bài, và trong vòng ba ngày phải chạy tới Lạc Nhạn Cốc ở khu tây bắc Long Sơn. Ai không đến kịp trước lúc trăng lên giữa trời vào ngày thứ ba sẽ bị loại. Lão giả kết luận lạnh lùng: "Vừa tham gia sát hạch, sinh tử tự chịu. Bắt đầu đi."

Ông lão khoanh chân giữa không trung, tỏa ra một khí thế trấn áp mạnh mẽ, khiến mỗi người đều cảm thấy như bị đè nén bởi tảng đá vô hình, không ai dám thở mạnh. Dòng người bắt đầu tiến lên nhận lệnh bài. Những người đơn độc thì nhanh chóng lao vào rừng núi, trong khi các nhóm bè phái thì tụ lại, hình thành những đoàn đội nhỏ.

Lăng Hàn đảo mắt quan sát, ánh mắt dừng lại ở vài nhân vật nổi bật: một thanh niên hồng y, vác cây trường thương dài trượng hai, toát ra khí thế sát phạt. Hắn là Dương Trùng, tiểu bá vương thương, tu vi Linh Hải tầng bảy khi mới hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, quả thực bất phàm. Dương Trùng dường như cảm nhận được ánh mắt của Lăng Hàn, quay đầu liếc nhìn với vẻ khinh bỉ rồi nhanh chóng bỏ đi, như thể Lăng Hàn chẳng đáng bận tâm. "Hừm, phải tìm cơ hội 'đánh hạ' tên này mới được," Lăng Hàn thầm nhủ.

Tiếp đó là Bạch Minh, Chính Nghĩa kiếm, cũng Linh Hải tầng bảy, sức chiến đấu sâu không lường được, từng có tin đồn hắn một kiếm chém giết đạo tặc Linh Hải tầng chín. Cuối cùng là một cô gái áo đỏ, dung nhan kiều diễm như hoa đào, trên đầu cài đóa hồng lớn càng tôn lên vẻ quyến rũ. Eo thon được thắt bằng chiếc hắc tiên, làm nổi bật vòng một ngạo nghễ và vòng ba đầy đặn. Trong giới võ đạo, nữ giới đã ít, nữ nhân xinh đẹp lại càng hiếm, huống chi là một cường giả Linh Hải Cảnh. Nàng như một thỏi nam châm, thu hút mọi ánh nhìn thèm khát từ nam giới và sự ghen tỵ từ nữ giới. Nàng tên Ti Viên Mộng, nhưng thực lực cụ thể thì không ai biết, vì chưa từng thấy nàng ra tay.

Dòng người quá đông đúc, phải mất hơn một tiếng Lăng Hàn mới đến lượt nhận lệnh bài và tiến vào sơn môn. Vừa bước chân vào rừng, hắn lập tức cảm nhận được nhiều ánh mắt dò xét. Tuy nhiên, vẻ thong dong, trấn định của Lăng Hàn khiến những kẻ kia không dám manh động. Ai biết hắn có phải đang "giả heo ăn thịt hổ" hay không? Đông Nguyệt Tông không cấm sử dụng linh khí, và điều này khiến sức chiến đấu trở nên khó lường.

Nhưng nếu những kẻ kia không ra tay, không có nghĩa là không ai khác sẽ làm vậy. "Giao lệnh bài ra, rồi cút!" Dương Trùng sải bước đến, quát lớn vào một nhóm nhỏ đang chờ đợi đồng đội. Thủ lĩnh nhóm, Miêu Thái Ninh, vội ôm quyền đáp: "Dương Trùng, sát hạch mới bắt đầu, hà tất phải nóng nảy? Nể mặt Miêu Thái Ninh ta một lần, nước giếng không phạm nước sông, được không?" "Muốn chết!" Dương Trùng hừ lạnh, thân hình lao ra, song quyền oanh ngang. Miêu Thái Ninh gào thét, vội vàng gọi đám tiểu đệ cùng tiến lên. Nhưng dù đông người đến mấy, đám cặn bã vẫn là cặn bã. Họ thậm chí còn không đủ tư cách để Dương Trùng rút thương. Trong nháy mắt, ba người đã bị quyền phong chấn thành mưa máu, Miêu Thái Ninh cũng không ngoại lệ. Những kẻ còn lại kinh hồn bạt vía, mất hết ý chí chiến đấu, quay đầu bỏ chạy.

"Đứng lại cho ta!" Dương Trùng nhảy vọt, tung quyền liên tiếp, trong chốc lát đã diệt sạch cả đội. Hắn nhìn sang một thanh niên đi ngang qua, ra lệnh: "Ngươi tới, tìm lệnh bài trên người bọn chúng cho ta." Thanh niên kia sợ tái mặt, run rẩy tìm lệnh bài trên thi thể, rồi run cầm cập dâng lên trước mặt Dương Trùng. Dương Trùng lấy một túi lớn, cất lệnh bài vào, rồi phất tay: "Cút, trong vòng một ngày đừng để ta gặp lại, bằng không ta sẽ không dễ dàng bỏ qua!" Thanh niên mừng rỡ, vội cúi người tạ ơn rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Dương Trùng không thèm để ý, ánh mắt sắc lạnh quét qua những tiểu đội khác, sát khí ẩn hiện. "Trốn mau!" Mấy tiểu đội kia tan tác như chim muông, vội vã lẩn vào rừng sâu. Dương Trùng lộ vẻ khinh thường, ánh mắt rực cháy chiến ý: "Hai người các ngươi, có muốn cùng Dương Trùng ta chiến một trận không?" Hắn hướng về phía Bạch Minh và Ti Viên Mộng, những người vừa lấy lệnh bài và đang tiến vào sơn môn.

Ba thiên tài mạnh mẽ, tu vi đều ở Linh Hải tầng bảy, đối mặt nhau với khí thế ngút trời. Bạch Minh không chút yếu thế nhìn Dương Trùng, còn Dương Trùng cũng đáp lại bằng ánh mắt thách thức. Một người sờ chuôi kiếm, người kia đặt tay lên thân thương, chiến ý hừng hực như muốn bốc cháy. Nhưng rồi, họ đều không động thủ. Chỉ nhìn nhau thật sâu, rồi lần lượt tiến vào rừng núi. Sát hạch vừa mới bắt đầu, ra tay lúc này là quá sớm. Dù thắng cũng chẳng thu được bao nhiêu lệnh bài, lại còn để lộ át chủ bài của mình. Hơn nữa, nơi này còn vô số thiên tài khác.

"Vị huynh đệ hắc hắc kia!" Một thiếu niên mập mạp tròn vo như quả bóng lăn đến, đứng trước mặt Lăng Hàn thở hổn hển. "Ngươi thật không có tâm, cũng không chờ Bảo Gia ta." Lăng Hàn mỉm cười: "Ngươi còn dám hiện thân? Không sợ hoạt động 'lừa người' của ngươi bị bại lộ, bị người ta đuổi theo đánh sao?" "A phi, ta nào có lừa người?" Mã Đa Bảo xì một tiếng. "Bảo Gia làm ăn từ trước đến giờ không dối trên lừa dưới. Ngươi đừng có phá hoại danh dự của Bảo Gia." "Được, ngươi còn có danh dự." Lăng Hàn lắc đầu.

"Hắc huynh đệ, chúng ta liên thủ được không?" Mã Đa Bảo ghé sát lại. "Tại sao?" Lăng Hàn hỏi. "Ngươi ăn mặc như thế, còn cần liên thủ sao?" Hắn không rút Ma Sinh Kiếm ra thì ngay cả mình cũng chẳng làm gì được đối phương. "Khà khà, chẳng lẽ hắc huynh đệ không muốn làm ăn lớn?" Mã Đa Bảo cười gian, ghé đầu thì thầm: "Đừng nói với ta, ngươi không có hứng thú với dược viên ở nơi này?" Lăng Hàn kinh ngạc: "Ngươi muốn ăn trộm dược viên nơi này? Thật to gan." "Khà khà, người trong đồng đạo cả mà!" Mã Đa Bảo chắp tay với Lăng Hàn. "Thế nào, thế nào? Bảo Gia am hiểu giải trừ trận pháp cấm chế nhất, ngươi có thể làm gì?" Lăng Hàn gãi đầu: "Ngươi từ đâu nhìn ra hình dáng của ta giống tặc, sao tự biên tự diễn như thế?" Mã Đa Bảo cười ha ha: "Được rồi, Bảo Gia buôn bán bao nhiêu năm như vậy, ngươi vừa nhấc mông Bảo Gia liền biết ngươi có dính phân hay không. Đã nói chúng ta là người trong đồng đạo, ngươi còn che che giấu giấu, đây là không muốn làm bằng hữu với Bảo Gia sao?" Lăng Hàn lườm một cái: "Chúng ta xưa nay không phải bằng hữu!" "Một hồi lạ, hai hồi quen, lúc này không phải thành bằng hữu rồi sao?" Mã Đa Bảo chăm chú nhìn Lăng Hàn. "Thuật dịch dung kia thực không tồi, suýt chút nữa lừa được Bảo Gia ta."

Lúc này, Lăng Hàn thực sự kinh hãi. Đối phương lại có thể nhìn thấu dịch dung của hắn? Hắn phát động Chân Thị Chi Nhãn nhìn Mã Đa Bảo, nhưng Mã Đa Bảo lại đưa tay che mặt. Trên tay áo hắn, từng đạo mạch văn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, khiến Chân Thị Chi Nhãn của Lăng Hàn không thể xuyên thấu. "Wow, ngươi đây là cái vận may gì, thậm chí ngay cả Chân Thị Chi Nhãn cũng có! Ha ha ha, lần này Bảo Gia hoàn toàn chắc chắn. Ngươi phụ trách nhìn, Bảo Gia phụ trách ra tay, bảo đảm trộm sạch dược viên nơi này!" Mã Đa Bảo hưng phấn nói.

Lòng Lăng Hàn khẽ thót. Người này ngay cả Chân Thị Chi Nhãn cũng nhận ra, liệu hắn có thực sự là một thiếu niên? Hắn có thể dịch dung, tại sao đối phương không thể? Chỉ là thời điểm tiến vào sơn môn, có một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn. Dù ông ta có vẻ bình chân như vại, nhưng nếu có người vượt qua niên hạn mà giả trang ẩn mình trong đám đông, chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Tuổi trẻ hay không, từ sinh mệnh lực có thể thấy rõ. Qua ba mươi, nếu không nhập Sinh Hoa Cảnh, cơ năng cơ thể sẽ bắt đầu suy yếu, sức sống hiện rõ xu thế suy tàn, hoàn toàn khác với sự phấn chấn của người trẻ tuổi. Nếu Mã Đa Bảo là một lão quái vật giả trang, vậy thì hắn phải có tu vi cỡ nào mới có thể giấu diếm được nhãn lực của Sinh Hoa Cảnh? Lăng Hàn thầm nghĩ, rồi nói: "Tốt, vậy chúng ta liên thủ." Hắn cũng rất có hứng thú với việc "chuyển không" dược viên của Đông Nguyệt Tông.

Long Sơn là tài sản riêng của Đông Nguyệt Tông, được bảo vệ bởi đại trận hộ sơn để ngăn chặn kẻ trộm thảo dược hay săn yêu thú. Từ bên ngoài, muốn đột phá sẽ kinh động tông môn. Nhưng hiện tại họ đã ở bên trong, không sợ xúc động trận pháp. Chỉ cần có khả năng mở cấm chế dược viên, liền có thể thong dong trộm sạch. Hai người nhìn nhau, đều nở nụ cười đầy ẩn ý.

Họ bắt đầu di chuyển. Mã Đa Bảo hiển nhiên đã nghiên cứu rất kỹ, dẫn đường đi trước. "Đứng lại, giao lệnh bài ra, có thể tha các ngươi không chết." Họ mới đi được một lát thì gặp phải một tiểu đội phục kích gồm ba mươi bốn người, vây kín họ. "Ngươi ra tay hay ta ra tay?" Lăng Hàn cười hỏi Mã Đa Bảo. "Bảo Gia chỉ có hứng thú với bảo vật, lệnh bài chính ngươi thu đi." Mã Đa Bảo nhún vai. Quả nhiên, tên này đến đây chỉ vì dược viên của Đông Nguyệt Tông. Trước đó lừa nguyên tinh chắc chỉ là thói quen, nghĩ có tiện nghi không chiếm là kẻ ngu!

Lăng Hàn nhìn những kẻ kia, cười nói: "Hiện tại là đánh cướp, nghiêm túc một chút, giao lệnh bài ra đây cho ta!" Những kẻ kia tức giận sôi máu. Rõ ràng họ mới là kẻ đi cướp! "Nhất định phải ra sức, các anh em, giết cho ta!" Tất cả vung đao kiếm xông tới. Lăng Hàn hơi nhướng mày. Nếu họ chỉ đánh cướp, hắn cũng không ngại cướp ngược rồi tha cho họ một con đường sống. Nhưng hiện tại, những kẻ này đã lộ sát khí, có ý giết người. Hắn hừ lạnh, tay trái vỗ vỏ kiếm. Vút! Trường kiếm bắn ra, được hắn nắm gọn trong tay. Xoạt! Một mảnh kiếm quang chói mắt quét qua. Phốc phốc phốc phốc… Máu tươi bắn tung tóe. Vai phải của những kẻ kia đều xuất hiện vết máu, cánh tay vô lực buông thõng. Binh khí rơi xuống đất, tiếng kêu kinh ngạc vang lên liên hồi. "Trang bức đã xuất thần nhập hóa, ta phục rồi!" Mã Đa Bảo vỗ tay tán thưởng.

Lăng Hàn cuối cùng không hạ sát thủ, chỉ phế bỏ tay phải của những kẻ kia. Sau này họ vẫn có thể hoạt động bình thường, nhưng không thể tu luyện tiếp. Hắn lạnh nhạt nói: "Lưu lệnh bài lại, sau đó cút đi." Những kẻ kia biết đã gặp phải cao thủ, vội vã lấy lệnh bài ra rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Hiện tại chỉ bị thương, nếu còn không thức thời, có khi mạng cũng chẳng còn. Họ vội vàng chạy về, tay đã phế, còn đánh đấm cái gì nữa.

Lăng Hàn nhặt lệnh bài lên, thu vào Hắc Tháp. Trước mặt một kẻ "thân là bảo vật" như Mã Đa Bảo, hắn cũng không ngại lộ ra việc mình có không gian giới chỉ. Chỉ là đối phương tuyệt sẽ không nghĩ tới đó là Hắc Tháp, tự thành một giới. Dọc đường, họ lại gặp vài lần đánh cướp. Bình thường Lăng Hàn sẽ không hạ sát thủ, trừ khi đối phương quá đáng, như trực tiếp phát động đánh lén trí mạng. Khi đó, hắn cũng sẽ không khách khí, một kiếm giết chết. Non nửa ngày sau, họ đến trước một dược viên thật lớn.

Nơi này được gọi là dược viên, nhưng thực chất giống như một cánh đồng dược liệu khổng lồ. Bốn phía chỉ có vài cọc gỗ quấn vải làm hàng rào, chẳng thể ngăn cản được gì. Thế nhưng, cả Lăng Hàn và Mã Đa Bảo đều lộ vẻ thận trọng. Dược viên này được bảo vệ bởi cấm chế. Nhìn bề ngoài đơn giản, nhưng thực chất ẩn chứa vô vàn sát cơ.

"Bảo đệ, ngươi nói xem. Chúng ta làm sao thần không biết quỷ không hay tiến vào?" Lăng Hàn hỏi. Dược viên này rất lớn, chiếm gần nửa đỉnh núi, trồng vô số linh dược quý hiếm, khiến hắn cũng phải thèm thuồng. Quả thật có rất nhiều linh dược cao cấp, một số thậm chí kiếp trước hắn cũng chưa từng thấy. Dù sao, Đông Nguyệt Tông cũng là một trong những thế lực siêu cấp ở Bắc Vực. "Là Bảo Gia, hay Bảo ca!" Mã Đa Bảo nhấn mạnh. Hắn xoa tay, nhìn chằm chằm dược viên. "Hiện tại dùng Chân Thị Chi Nhãn của ngươi tìm kiếm một chỗ phòng ngự yếu nhất. Bảo Gia có biện pháp mở ra một cánh cửa để vào, có thể duy trì một ngày. Có điều, sau một ngày chúng ta phải cuốn gói đi nhanh." "Được." Lăng Hàn gật đầu, phát động Chân Thị Chi Nhãn.

Mắt phải hắn lóe lên từng đạo mạch văn vàng rực. Thiên địa lập tức hiện ra một hình thái khác. Đây là thế giới được tạo thành từ sáu loại nguyên tố bản nguyên: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ và Lôi, tạo nên giới nguyên, sau đó diễn hóa vạn vật. Cấm chế của dược viên cũng hoàn toàn hiện ra trước mắt hắn, lộ rõ từng nút thắt, không chút bí mật nào. Đáng tiếc, cấm chế này quá mạnh mẽ, nếu Lăng Hàn hiện tại muốn phá giải, chắc chắn sẽ bị miểu sát ngay lập tức. Nhưng muốn tìm ra vị trí yếu kém nhất thì dễ như ăn cháo. Hắn chỉ vào một hướng: "Nơi đó."

Hai người đi tới. Mã Đa Bảo lấy ra ba tờ linh phù, miệng lẩm bẩm chú ngữ. Ong ong ong… Ba lá bùa phát sáng, hắn vội ném vào hư không. Đùng đùng đùng… Ba tờ linh phù như dính chặt vào bức tường không khí, cứ thế lơ lửng. Chúng phân bố ở ba góc, mỗi góc tuôn ra hai đạo quang mang, nối liền hai tờ linh phù khác, tạo thành một hình tam giác. Mã Đa Bảo nhảy lên, đi vào trong hình tam giác, đã tiến vào vườn thuốc. Hình tam giác này rất nhỏ, bình thường với thân hình của Mã Đa Bảo thì không thể lọt qua. Nhưng hắn hóp bụng, cái bụng khổng lồ lập tức biến mất, ung dung đi vào.

Lăng Hàn không khỏi cười nói: "Bảo đệ, ngươi giảm béo xuống, sẽ dễ nhìn hơn nhiều." "A phi, cái thân thịt này là bảo bối của Bảo Gia, vô cùng quý giá." Mã Đa Bảo giận dỗi, bụng hắn lập tức phình to, khôi phục nguyên trạng. Lăng Hàn cũng nhảy vọt, tiến vào dược viên. "Chỉ mong không bị người lột mất linh phù, bằng không chúng ta liền thành cua trong rọ." Mã Đa Bảo lầm bầm. "Này này này, ngươi chỉ có ba tờ linh phù thôi sao?" Lăng Hàn tóm lấy hắn. "Bảo Gia bận bịu như vậy, làm sao có khả năng còn linh phù nữa chứ!" Mã Đa Bảo lẽ thẳng khí hùng nói. Cũng chính vì hắn làm hết chuyện trộm gà trộm chó, mới không kịp bổ sung linh phù như vậy. Lăng Hàn thở dài: "Ngươi cũng quá vô căn cứ đi?" "Ngươi mới biết sao?" Mã Đa Bảo trừng mắt. "Nhanh lên, chúng ta phân công nhau hành động, mò đủ rồi thì đi. Nếu ngươi tham lam bị giam ở lại đây, bị tóm thì đừng trách Bảo Gia." "Được rồi." Lăng Hàn cười nói.

Mã Đa Bảo xoay người rời đi, tìm kiếm linh dược giá trị cao để hái. Ăn trộm diện tích lớn chắc chắn sẽ kinh động Đông Nguyệt Tông, nên chỉ có thể chọn lọc thu hái. Lăng Hàn cũng lập tức hành động, linh dược giá trị ở đây quả thực không ít. Dù sao đây cũng là một trong năm thế lực cường đại nhất Bắc Vực. Tuy nhiên, linh dược cấp tám trở lên thì không thể nào thấy được. Bởi vì cấp độ võ đạo của Bắc Vực thấp chắc chắn có nguyên nhân, liên quan đến hoàn cảnh thiên địa, hạn chế linh dược cao cấp xuất hiện. Trừ khi có cơ hội đặc biệt, ví dụ như một bộ thi thể của Phá Hư Cảnh, hay đủ "chất dinh dưỡng" để thai nghén ra một cây thần dược cấp mười.

Lăng Hàn chọn theo chủng loại, đào cả rễ đưa vào Hắc Tháp. Trong Hắc Tháp, một năm tương đương với ngàn năm ngoại giới. Hắn có thể biến một cây linh dược mấy chục năm thành mấy trăm năm, mấy ngàn năm. Hắn trộm không còn biết trời đâu đất đâu, nhưng không lâu sau, chợt nghe một tiếng trầm hưởng. Xa xa có gợn sóng nguyên lực mãnh liệt truyền đến, chấn động đến mức linh dược nơi này đều rung chuyển. "Hắc huynh đệ, nhanh!" Chỉ nghe Mã Đa Bảo kêu thảm thiết như heo bị làm thịt. Thân hình mập mạp của hắn cũng xuất hiện, phía sau là một ông lão vẻ mặt cứng như gỗ, tu vi Thần Thai Cảnh! "Ta sát, sao ngươi kéo người tới đây?" Lăng Hàn vội bỏ chạy. "Bảo Gia nào biết ngươi ở đây!" Mã Đa Bảo oan ức nói. "Có điều, chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Sau này ngươi chính là huynh đệ của Bảo Gia ta!" "Đừng, ta sợ bị ngươi bán còn phải đếm tiền thay ngươi!" Lăng Hàn quả đoán từ chối. Tên mập mạp này quá gian trá. "Ta nhổ vào, ngươi lại dám ghét bỏ Bảo Gia!" Mã Đa Bảo rất không thích.

Tên Thần Thai Cảnh phía sau cuối cùng nổi giận, quát lên: "Hai tặc tử lớn mật, lại dám trộm cắp dược viên của bản tông, còn không mau bó tay chịu trói? Bằng không chút nữa rơi vào tay của lão phu, ta khẳng định sẽ lột da các ngươi!" "Ta nhổ vào, ngươi cho rằng Bảo Gia là ăn dọa lớn lên sao?" Mã Đa Bảo vỗ mông nói. "Tới bắt Bảo Gia! Hắc huynh đệ, ông lão này liền giao cho ngươi, Bảo Gia có việc, đi trước một bước!" Xoạt! Thân hình hắn đột nhiên gia tốc. Không biết ai đã nói, thời điểm thoát thân không cần tốc độ nhanh nhất, chỉ cần chạy trốn nhanh hơn người ở bên cạnh là được. Lời này rất có đạo lý! Hiện tại, ông lão Thần Thai Cảnh kia càng ngày càng gần, cách Lăng Hàn chỉ còn mấy trượng. "Tên béo đáng chết này!" Lăng Hàn mắng một câu, vội xuất kiếm quét qua. Nhất thời, một cây linh thảo bị hắn cắt đứt, hắn lại vỗ ra một chưởng, đập cây linh dược về phía ông lão kia. "Lão quỷ, ngươi còn dám áp sát, tâm tình của tiểu gia khó chịu, những thứ kia có thể sẽ tao ương!" Hắn cười nói.

Ông lão phất tay, quét linh dược qua bên cạnh, lập tức lộ ra vẻ mặt sợ ném chuột vỡ đồ. Hắn phụ trách trông coi dược viên, nếu để nơi này bị phá hoại, vậy cho dù bắt được tặc nhân thì đã làm sao? Hắn vẫn sẽ bị phạt nặng! Ngược lại tu vi của hai người kia thấp như vậy, liền để bọn họ chạy ra dược viên đi, hắn vừa vặn có thể không kiêng dè ra tay! Quyết định như vậy, hắn liền thả chậm cước bộ, duy trì khoảng cách mười trượng với Lăng Hàn, không áp sát nữa. Xèo xèo xèo, ba người như một sợi dây, nhanh chóng bay lượn. Cửa vào đã ở trước mắt. Mã Đa Bảo vọt ra ngoài trước, nhưng hắn không rời đi, mà đứng ở cửa, đưa hai tay lên, đợi Lăng Hàn thoát ra. Xoạt xoạt xoạt, hai tay hắn liền động, trong nháy mắt lột ba tờ linh phù xuống. Tên Thần Thai Cảnh kia đụng vào cấm chế. Nhất thời, một đạo cự lực khủng bố oanh qua, chấn hắn bay ra ngoài. Một đường nghiền ép, không biết đập hư bao nhiêu hoa hoa thảo thảo. "Nén bi thương a!" Lăng Hàn và Mã Đa Bảo đồng thời nói.

Tuy tên Thần Thai Cảnh kia bị ném rất nặng, nhưng dù sao thực lực cũng bất phàm, hắn lập tức bật dậy. Bất quá cả người đều là máu tươi. Hắn trở lại nơi cấm chế, tàn bạo nhìn chằm chằm Lăng Hàn và Mã Đa Bảo. "Các ngươi chạy không thoát đâu!" Hắn tê thanh nói. Đường đường cường giả Thần Thai Cảnh, lại để hai tiểu bối chạy thoát, hắn làm sao chịu nổi? Hơn nữa cái này không chỉ là vấn đề mất mặt. Trông coi bất lực, hắn sẽ bị tông môn xử phạt. "Ta nhổ vào! Bảo Gia muốn đi thì đi, muốn ở lại thì ở lại, ngươi có thể làm khó dễ được ta?" Mã Đa Bảo quay người lại, đập mông về phía ông lão. "Có năng lực đến cắn mông của Bảo Gia!" "Huynh đệ, nhanh lấy Dịch Dung đan ra!" Chỉ là vừa quay đầu lại, hắn liền thay đổi biểu cảm, nịnh nọt nói với Lăng Hàn.

Lăng Hàn cười hì hì nói: "Chúng ta huynh đệ một hồi, cho Dịch Dung đan cũng không phải không được. Ta thấy trâm gài tóc trên đầu ngươi không tệ." "Không được!" Mã Đa Bảo vội vàng lắc đầu. "Vậy đai lưng…" "Không được!" "Ủng?" "Không được!" "Vậy hẹn gặp lại, chúc ngươi nhiều may mắn!" Lăng Hàn vỗ tay, muốn nghênh ngang rời đi. "Huynh đệ, không thể thấy chết mà không cứu a!" Mã Đa Bảo vội kéo Lăng Hàn, cắn răng nói: "Bảo Gia hi sinh mình, cùng ngươi ngủ hai ngày là được chứ gì?" Lăng Hàn phun ra ngoài, vội ném cho Mã Đa Bảo một viên Dịch Dung đan, thân hình bay xa: "Tên béo đáng chết, cách ta xa một chút, bằng không ta gọt thịt mỡ của ngươi!"

Nhìn Lăng Hàn biến mất ở phương xa, Mã Đa Bảo không khỏi lộ ra nụ cười tràn ngập thâm ý: "Thú vị, thú vị." Hắn tung viên Dịch Dung đan. Ngửi một cái, lại nhìn một hồi, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc: "Thủ pháp như vậy, thực sự là một thiếu niên mười bảy tuổi có khả năng luyện chế sao? Hơn nữa, Bảo Gia thấy linh hồn của hắn tựa hồ hơi quái lạ." Hắn nhún vai, đi về phía trước, lưu lại tên Thần Thai Cảnh kia ở phía sau nghiến răng nghiến lợi. Cấm chế này ngăn cản người ngoài không thể tiến vào dược viên, nhưng đồng dạng để người trong dược viên không cách nào dễ dàng đi ra ngoài.

Lăng Hàn nhảy lên một cây đại thụ, trực tiếp tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu dịch dung mình, cũng thay quần áo khác. Chỉ một lát, hắn liền biến thành một bạch diện thư sinh. Nếu như hắn đồng ý, còn có thể vận chuyển nguyên lực tạm thời thay đổi hình thể. Nhưng thứ nhất cái này không thoải mái. Thứ hai phải tiêu hao nguyên lực duy trì. Như vậy sẽ không tốt, dù sao "hắc thiếu niên" trước đó cũng là hắn ngụy trang. Hắn không có lập tức rời Hắc Tháp, mà phân loại linh thảo vừa ném vào trong này. Trước đó vì tiết kiệm thời gian, hắn chỉ thu linh thảo vào mà thôi. Đừng nhìn thời gian không nhiều, nhưng hắn vẫn đào được mấy chục cây linh dược, còn có bảy cây linh dược cấp năm, giá trị rất kinh người. Đáng tiếc, còn chưa kịp tới nơi trọng yếu của dược viên, bằng không có thể kiếm được càng nhiều. Mấy chục cây linh dược, chỉ có thể để Đông Nguyệt Tông đau lòng một hồi mà thôi.

Sau khi giải quyết những linh dược này, Lăng Hàn ra Hắc Tháp. Đã như vậy, hắn vẫn phải trước tiên đi kiếm lệnh bài. Làm sao cũng phải thẳng tiến trăm người đứng đầu, mới có tư cách tham gia vòng khảo hạch kế tiếp. Nếu không làm sao lấy Lôi Đình Chiến Giáp? Hắn một đường đi tới, gặp không ít người đánh lén, muốn đoạt lệnh bài của hắn, nhưng đều bị hắn đánh một trận, cướp lệnh bài. Lúc chạng vạng, trong tay Lăng Hàn cũng có hơn 700 tấm lệnh bài. Leng keng keng… Phía trước có thanh âm binh khí giao kích truyền lại. Trong lòng Lăng Hàn hơi động, tăng nhanh bước chân đi tới. Hắn không ngại thu nhiều một ít lệnh bài nha.

Rất nhanh, cảnh tượng hai trăm người quần chiến xuất hiện trước mặt. Lúc này đã ngã xuống rất nhiều người, máu tươi chảy đầy đất. Sau một thời gian hoa cỏ cây cối nơi này sẽ càng thêm tươi tốt. Lăng Hàn kinh ngạc. Thế giới này cũng quá nhỏ đi! Bởi vì một phương trong đó lại là người của Vũ Quốc. Bọn người Thích Vĩnh Dạ, Triệu Hoan… thình lình ở trong đó. Nhưng hiện tại bọn hắn đều chiến đỏ mắt, không ngừng gào thét, vung vẩy đao thương kiếm kích,… chém về đối thủ. Lăng Hàn không khỏi thở dài. Vì một tiêu chuẩn tiến vào Đông Nguyệt Tông, lại phải quăng đầu lâu vãi nhiệt huyết, đáng giá không? Then chốt là, coi như liều đến vết thương đầy rẫy, cũng chưa chắc có thể thuận lợi tiến vào Đông Nguyệt Tông. Nhưng đối với võ giả mà nói, có thể tiến vào Thánh Địa võ đạo Bắc Vực, ý nghĩa tiền đồ ngày sau cực kỳ sáng sủa, có thể thay đổi một đời mình. Làm sao có thể không liều?

Lăng Hàn lắc đầu, thân hình nhảy vào. Một đường lảo đảo, thật giống như bị chiến đấu lan đến, trốn cũng không thoát. Nhưng thời điểm khua tay múa chân, luôn có thể đánh ngã mấy người, mà những người này vừa vặn đều là đối thủ của Vũ Quốc. Một đường quấy rối như thế, đối phương liền tan tác, không lâu sau liền ném binh khí. Những người còn lại tan tác như chim muông. Mọi người vốn là ô hợp, lâm thời tổ đội, một khi xuất hiện hạ phong, sẽ tan đàn xẻ nghé.

Bọn người Thích Vĩnh Dạ nhìn Lăng Hàn, cảm thấy vận may của tên này cũng quá tốt đi. Một đường va vào, lại thay đổi chiến cuộc trong nháy mắt. Chỉ là nhìn tu vi của hắn mới Dũng Tuyền tầng một, hiển nhiên vừa nãy là cử chỉ vô tâm. Lẽ nào mỗi Dũng Tuyền tầng một đều biến thái như Lăng Hàn sao? "Vị này, xưng hô như thế nào, mới vừa rồi may mà có ngươi." Triệu Hoan cười nói. Hiện tại hắn là lãnh tụ của võ giả Vũ Quốc. "Ta tên Hồ Ngôn." Lăng Hàn nói. Hồ Ngôn, ý tứ dĩ nhiên là nói hươu nói vượn. Đám người Thích Vĩnh Dạ không nghe được ý ở trong đó. Tuy vừa nãy cử chỉ của Lăng Hàn là vô tâm, nhưng lại thay đổi chiến cuộc, để tất cả mọi người vô cùng cảm kích. Cả đám cũng không hỏi hắn là người ở nơi nào, đều rất nhiệt tình với hắn.

"Hồ huynh, ngươi có biết tại sao chúng ta lại phát sinh xung đột với bọn họ không?" Đám người Thích Vĩnh Dạ nhìn nhau, sau đó đột nhiên hỏi một câu như vậy. "Chẳng lẽ không phải vì tranh cướp lệnh bài sao?" Lăng Hàn hỏi ngược lại. "Lệnh bài chỉ là một phương diện. Nhưng trọng yếu nhất chính là, song phương chúng ta phát hiện một cây linh dược cấp bốn, tên Hoàng Long Quả." Triệu Hoan nghiêm nghị nói. Lăng Hàn lộ ra vẻ kinh ngạc nói: "Hoàng Long Quả là linh dược rất tốt. Không cần luyện chế, ăn trực tiếp liền có thể để võ giả dưới Linh Hải Cảnh rèn luyện gân cốt, tăng cao tiềm năng thân thể. Là linh dược không tệ." "Chẳng trách, vì một cây linh dược như thế, sẽ liều mạng với nhau." Hắn gật đầu. Hoàng Long Quả không thể trực tiếp tăng cao tu vi, lại có thể từ trên căn bản thay đổi thể chất của một người, đây mới thực sự là linh dược. Chỉ là Hoàng Long Quả mới cấp bốn. Bởi vậy, võ giả trên Linh Hải Cảnh ăn vô dụng, thể chất tăng lên có thể nói là nhỏ bé không đáng kể. Thân thể của Lăng Hàn được hai sợi rễ thần dược tăng lên, thể chất đã đạt đến mức độ kinh người, vượt xa cực hạn của Linh Hải Cảnh. Bởi vậy tác dụng của Hoàng Long Quả đối với hắn cũng nhỏ đến đáng thương.

Thấy Lăng Hàn chỉ hơi kinh ngạc, nhưng không có lộ ra vẻ tham lam, bọn người Thích Vĩnh Dạ tấm tắc kêu kỳ lạ. Phải biết thời điểm bọn họ phát hiện Hoàng Long Quả, mỗi người đều đỏ mắt nha. "Có điều, có một con yêu thú đang thủ hộ Hoàng Long Quả. Chúng ta còn chưa kịp ra tay, liền gặp phải kẻ địch, sau đó đánh nhau." Triệu Hoan nói. Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Các ngươi đang mời ta đồng thời đối phó con yêu thú kia sao?"

Triệu Hoan lắc đầu: "Kia là một con yêu thú Linh Hải Cảnh, chúng ta căn bản không thể đánh được. Ý nghĩ của ta là, chúng ta điều động năm người, phân biệt từ năm phương hướng khác nhau công kích hấp dẫn con yêu thú kia, dùng kế điệu hổ ly sơn. Chờ con yêu thú kia vừa đi, những người còn lại lập tức đào cả cây Hoàng Long Quả lên. Mà con yêu thú kia tất nhiên sẽ không truy quá xa, đuổi một lúc sẽ trở về, đến thời điểm đó chúng ta đều có thể toàn thân trở ra." Chủ ý đúng là không tệ. Lăng Hàn không quá để bụng Hoàng Long Quả, nhưng nể tình đám người Thích Vĩnh Dạ, nên đồng ý trợ giúp một chút sức lực. Mà hắn không cần Hoàng Long Quả, nhưng có thể cho Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền, Tàn Dạ ăn. Hổ Nữu cũng ăn qua sợi rễ thần dược. Tuy chỉ một sợi, nhưng biến hóa hết sức kinh người. Hoàng Long Quả là không thể mang tới tác dụng. Mặt khác, Hoàng Long Quả còn có thể luyện chế Quy Linh Đan. Có thể nện vững chắc cảnh giới của võ giả dưới Linh Hải Cảnh, cái này rất thực dụng. "Trước tiên đi xem tình huống." Lăng Hàn cũng không có lập tức quyết định. Tất cả mọi người gật đầu.

Họ xuất phát, trên đường Lăng Hàn nói: "Cây Hoàng Long Quả này ở trong Long Sơn, tại sao không có bị Đông Nguyệt Tông lấy đi?" "Khà khà, chỗ kia quá xa a!" Tất cả mọi người cười nói. Cũng đúng, mặc dù nói toàn bộ Long Sơn đều là tài sản riêng của Đông Nguyệt Tông, nhưng ngọn núi này quá lớn, địa phương Đông Nguyệt Tông nắm giữ thực tế chỉ là một khu vực nhỏ mà thôi. Trong núi rất nguyên thủy, xưng vương xưng bá vẫn là yêu thú. Có người nói có tồn tại không kém Linh Anh Cảnh, cực kỳ đáng sợ. Bởi vậy, dù là Đông Nguyệt Tông cũng sẽ lệnh cưỡng chế đệ tử không được vào nơi sâu xa của Long Sơn. Nhưng muốn giàu to, phải đi vào trung tâm. Nơi đó có thể tìm được linh dược cao cấp. Thậm chí còn có trân kim quý hiếm, có thể chế tạo thần binh. Nguy hiểm luôn tồn tại cùng kỳ ngộ. Nơi này đương nhiên không phải nơi sâu xa của Long Sơn, nhưng vẫn có địa phương mà đệ tử của Đông Nguyệt Tông chưa tới.

Quả thực, theo đám người Thích Vĩnh Dạ đi tới, con đường hoàn toàn không phải người thường có thể đi, cực kỳ hiểm trở. Cuối cùng bọn họ đi tới một vách núi cheo leo. Chỉ thấy có một con yêu thú quái lạ nằm ở chỗ đó, đang ngủ say như chết. Con dã thú này chỉ dài hơn một mét, hình dạng như cẩu, toàn thân đỏ đậm, nhưng trên đầu lại mọc một chiếc sừng. Mỗi cái đầu chỉ có một con mắt, xếp thành nửa hình tròn. Đếm một chút, vừa vặn chín mắt. Ở bên cạnh nó, mọc một cây thực vật cao nửa người, kết ra một chuỗi trái cây lít nha lít nhít. Mỗi trái chỉ như hạt đậu phộng, bởi vậy số lượng nhiều kinh người.

Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, liền hít một ngụm khí lạnh. Đây là Cửu Mục Yêu Lang! Nó không phải yêu thú phổ thông, mà là vương giả trong yêu thú! Con yêu thú chín mắt này đúng là Linh Hải Cảnh. Nhưng sức chiến đấu của nó thì không phải Linh Hải Cảnh bình thường có thể so sánh. Lăng Hàn lập tức biết tại sao nó không ăn những Hoàng Long Quả kia. Bởi vì nó vừa lên cấp Linh Hải tầng năm. Có lẽ nó muốn chờ tới Linh Hải tầng chín đỉnh phong, sau đó mới ăn Hoàng Long Quả, một lần nhảy đến Thần Thai Cảnh. Loại cơ hội tăng thể chất lên này, đúng là ở cảnh giới càng cao sử dụng càng tốt. Giống như Hắc Tháp quán lực. Yêu thú cũng như thế, trong nháy mắt đột phá hấp thu dược lực, phối hợp thân thể biến hóa long trời lở đất, như vậy hiệu quả có thể gấp đôi. Yêu thú vốn có trí tuệ, còn có truyền thừa ở trong huyết mạch. Bởi vậy tuy không biết luyện đan, nhưng trên vấn đề sử dụng linh dược lại vượt qua nhân loại rất nhiều. Vì xưa nay chúng nó đều ăn sống.

"Chỉ sợ các ngươi phải thất vọng rồi." Lăng Hàn lắc đầu, chỉ vào Cửu Mục Yêu Lang nói: "Đây là Cửu Mục Yêu Lang, tu vi Linh Hải tầng năm. Hơn nữa còn là vương giả trong yêu thú." Lời này vừa nói ra, mọi người đều há hốc mồm. Vương giả a, Nhân tộc tu ra ba đạo khí chỉ là tiểu thành, sáu đạo đại thành, bảy đạo trở lên mới xem như vương giả chân chính. Nói cách khác, con yêu thú này có thể so với Linh Hải tầng năm, chí ít bằng cường giả nhân loại tu ra bảy đạo khí! Chuyện này làm sao chơi? Căn bản không thể dẫn nó đi! Nó tùy tiện đánh một đạo công kích liền có thể giết người ở rất xa. Hô, may mắn trước đó bọn họ tao ngộ một đoàn đội khác. Bằng không tùy tiện ra tay, hiện tại bọn hắn đã bị diệt đoàn. "Vậy làm sao bây giờ, từ bỏ sao?" Có người không cam lòng nói. Kia là Hoàng Long Quả nha. Ăn vào có thể tăng thể chất lên, từ trên căn bản thay đổi một người nha.

Lăng Hàn cười nói: "Kế hoạch hơi biến, nhiệm vụ dẫn Cửu Mục Yêu Lang đi giao cho ta, các ngươi chỉ cần hái quả là được." Ánh mắt của hắn sáng quắc. Yêu thú huyết mạch vương giả a, có tác dụng bổ sung khí huyết. Hắn ở Dũng Tuyền Cảnh có thể tu đến viên mãn, xung kích Linh Hải Cảnh nha. "Không được!" Đám người Thích Vĩnh Dạ lắc đầu, nhưng cũng có vài người gật đầu. Nếu Lăng Hàn muốn làm anh hùng, cớ sao không đồng ý? Ngược lại bọn họ và Lăng Hàn cũng không có giao tình gì. "Quyết định như vậy đi!" Lăng Hàn nói. Hắn không muốn làm anh hùng. Bất quá muốn đối phó vương giả như Cửu Mục Yêu Lang, hắn nhất định phải dùng lá bài tẩy. Vậy tất nhiên là phải đơn độc hành động rồi.

Không chờ mọi người đáp ứng hay phủ định, Lăng Hàn đã xông ra ngoài. Cầm trường kiếm trong tay, rót nguyên lực vào. Xoạt! Hắn coi trường kiếm như ám khí, trực tiếp quăng về phía Cửu Mục Yêu Lang. Trường kiếm vẫn chưa tập kích đến, Yêu Lang đã đứng lên. Một con mắt bắn ra tia chớp, trực tiếp đánh nổ trường kiếm. Nó nhìn Lăng Hàn gầm nhẹ, nhưng không có đứng dậy truy đuổi. Hiển nhiên, trí tuệ của nó cũng không thấp, không có trúng kế. Lăng Hàn khẽ mỉm cười. Trong tay lại nhiều thêm một thanh kiếm, lần thứ hai bắn về phía Cửu Mục Yêu Lang. Dù sao không gian Hắc Tháp gần như vô hạn, mà thiết kiếm lại không đáng tiền, hắn chuẩn bị ít nhất cũng hơn nghìn thanh. Yêu Lang bắn ra tia điện, đánh nổ phi kiếm. Lăng Hàn không thèm để ý, không ngừng phất tay, xèo xèo xèo… Từng thanh phi kiếm múa ngang, vọt tới yêu thú. "Graoooo!" Yêu Lang bị chọc giận, lao mình tấn công về phía Lăng Hàn. "Chó ngu, đến truy ta đi!" Lăng Hàn nhanh chân bỏ chạy. Hắn triển khai thân pháp Ảnh Phong, như một làn gió vọt về phương xa. Tuy Cửu Mục Yêu Lang khá thông minh, nhưng dù sao vẫn là yêu thú. Tính cách nó cuồng bạo, không chút do dự liền truy kích. Một người một lang, lập tức biến mất ở phương xa. "Nhanh, nhanh hái Hoàng Long Quả!" Mọi người vội vàng nói.

Triệu Hoan nhìn bóng lưng Lăng Hàn đã sớm đi mất, nói: "Các ngươi có cảm thấy, người này có loại cảm giác đã từng quen biết hay không?" "Ồ, ngươi cũng cho rằng như thế sao?" Tiễn Vô Dụng nói. Mấy người Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân cũng gật đầu. "Trước không nói những thứ này. Hoàng Long Quả đã tới tay, mau chạy đi!" Bọn họ vội đi trở về, triệt đến địa phương ước định gặp mặt với Lăng Hàn. "Không cần chờ. Bị Cửu Nhãn Yêu Lang nhìn chằm chằm, khẳng định đã chết rồi." "Phải, nhanh chia Hoàng Long Quả đi!" Có mấy người hô lên. "Các ngươi có ý gì? Người ta lấy mệnh dẫn yêu thú đi, các ngươi lại nói như vậy, còn có nhân tính không?" Triệu Hoan lập tức trách mắng. Ngồi lên vị trí lãnh đạo, hắn cũng có thêm một phần ý thức trách nhiệm. Cân nhắc sự tình không chỉ xuất phát từ bản thân nữa. Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người có chút trầm mặc. "Khà khà, nói rất hay, các ngươi không ngại ngùng sao?" Một nhóm bảy người đột nhiên xuất hiện.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!