Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Hứa Khả Hân, với vẻ ngoài diễm lệ và phong thái mê hoặc, tự tin rằng công pháp tầng thứ sáu của mình sẽ là mồi nhử không thể cưỡng lại đối với bất kỳ võ giả nào ở Bắc Hoang Cửu Quốc, kể cả Lăng Hàn. Đó là chìa khóa để thoát ly phàm trần, đặt chân lên con đường của Thần. Thế nhưng, nàng hoàn toàn bất ngờ khi Lăng Hàn, không một chút do dự, thẳng thừng từ chối. Sự từ chối dứt khoát ấy khiến nàng hoài nghi: "Lẽ nào tiểu đệ đệ đã nắm giữ công pháp tầng thứ sáu?" Lăng Hàn chỉ mỉm cười đáp lại, một nụ cười đầy ẩn ý. Vũ Quốc làm sao có thể có công pháp cấp độ đó? Hứa Khả Hân tự hỏi, nhưng thái độ của Lăng Hàn lại khiến nàng không ngừng băn khoăn.
Lăng Hàn chủ động giải thích, giọng điệu thản nhiên: "Ta là một Đan sư, tu vi quá mạnh mẽ để làm gì?" Lời nói này, dù có vẻ hợp lý – một Đan sư chuẩn Địa Cấp như hắn, tương lai vô lượng, cần gì phải phân tâm quá nhiều – vẫn không thể xua tan hoàn toàn sự nghi ngờ trong lòng Hứa Khả Hân. Nàng đành phải thu lại mị thái, trở nên nghiêm túc hơn, đề nghị một cuộc trao đổi khác: một bảo vật bí ẩn. "À, là cái gì?" Lăng Hàn hỏi bâng quơ. "Ta cũng không biết," Hứa Khả Hân thành thật đáp, khiến Lăng Hàn bật cười. Nàng kể về một chiếc hộp phong kín được tìm thấy trong cổ mộ cùng với bộ Vô Tương Tâm Kinh, một vật phẩm mà ngay cả nàng và các trưởng bối sư môn cũng không thể mở ra. Lăng Hàn, với sự tự tin của một Đan sư có thể luyện chế Trúc Cơ Đan dễ dàng, quyết định đánh cược. Mười viên Trúc Cơ Đan đổi lấy chiếc hộp bí ẩn, một cuộc giao dịch được định đoạt cho ngày hôm sau.
Sau cuộc gặp gỡ, Lăng Hàn vội vã đến Thiên Dược Các, mua sắm nguyên liệu cần thiết để luyện chế Trúc Cơ Đan. Trở về Hổ Dương Học Viện, hắn gạt bỏ những lời xã giao của đám người muốn kéo bè kết phái, chỉ có Hổ Nữu là được hắn ưu ái dẫn vào Hắc Tháp. Trong khi tiểu nha đầu vui vẻ đùa nghịch, Lăng Hàn bắt tay vào luyện đan. Chỉ sau một giờ, mười viên Trúc Cơ Đan đã ra lò.
Ngày hôm sau, Hoàng thất Vũ Quốc chấn động với một tin tức trọng đại: Vũ Hoàng sẽ tổ chức tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi, kèm theo một hội đấu võ quy mô lớn để biểu dương vũ lực đế quốc. Phần thưởng cho quán quân là một môn thần thông quý giá! Cả dân chúng lẫn các cường giả Thần Thai Cảnh của Bát Đại Hào Môn đều sục sôi. Tuy nhiên, điều kiện tham gia giới hạn dưới ba mươi tuổi khiến không ít người hụt hẫng. Giới tinh tường nhận ra, đây chính là Vũ Hoàng đang dựng võ đài cho hai thiên tài trẻ tuổi nhất: Lăng Hàn và Phong Viêm.
Trong Tích Hoa Các, Nghiêm Thiên Chiếu, với vẻ ngoài xuất trần, nhàn nhã nhấp rượu. Bên cạnh hắn, một bà lão thất thần, với gương mặt đầy nếp nhăn, lại chính là Nghiêm phu nhân. Hắn lạnh lùng nhìn bà lão, nở nụ cười tà khí: "Mẫu thân, ta sẽ giành quán quân luận võ, ngươi có hài lòng không?" Nghiêm phu nhân chỉ biết lặp đi lặp lại: "Ngươi không phải con của ta! Ngươi là ma quỷ!" Nghiêm Thiên Chiếu thản nhiên thừa nhận đã hấp thụ tu vi của bà, rồi ngước nhìn trời, tuyên bố: "Tất cả đều nghĩ quán quân là Lăng Hàn hoặc Phong Viêm. Ta sẽ cho họ biết, còn có Nghiêm Thiên Chiếu ta!"
Buổi chiều, Lăng Hàn trở lại trà lâu, hoàn tất giao dịch với Hứa Khả Hân. Nàng vẫn cố trêu chọc hắn, nhưng Lăng Hàn chỉ đáp lại bằng sự điềm tĩnh tuyệt đối. Hứa Khả Hân hài lòng thu lấy bình ngọc đựng Trúc Cơ Đan, còn Lăng Hàn cầm lấy chiếc hộp gỗ bọc vải đỏ. Hắn nhanh chóng phát hiện chiếc hộp được làm từ Thông Nguyên Tâm Mộc quý hiếm, một loại gỗ có khả năng bảo quản dược liệu ngàn vạn năm. Bên trong hộp có thứ gì đó nặng trịch, nhưng không thể mở ra bằng sức thường.
Sau khi Hứa Khả Hân rời đi, Lăng Hàn lập tức thu chiếc hộp vào Hắc Tháp. Về đến học viện, hắn khóa cửa phòng và tiến vào không gian kỳ diệu của Hắc Tháp. Tại đây, với quyền năng của một vị thần, hắn dễ dàng mở chiếc hộp gỗ. Bên trong không phải ngọc, mà là một khối dược cao tỏa hương thơm nồng nặc, khiến tinh thần Lăng Hàn chấn động: Bách Độc Ngọc Cao! Một loại bảo vật không phải tự nhiên hình thành, mà được điều chế từ hơn một trăm độc vật và Thất Hương Ngọc quý hiếm. Mặc dù là độc, nhưng khi kết hợp theo bí pháp, nó trở thành bổ dược cực kỳ mạnh mẽ, giúp tăng tu vi và cường hóa thể phách cho mọi cảnh giới. Hắn không khỏi cảm thán sự xa xỉ của người đã chôn vùi bảo vật này trong Thông Nguyên Tâm Mộc. "Vừa vặn tiện nghi ta!" Lăng Hàn cười lớn, lập tức cởi áo, thoa Bách Độc Ngọc Cao lên người.
Một luồng năng lượng lạnh buốt rồi hóa nóng rực lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhận ra mình đã thoa hơi nhiều, cơ thể đau rát như muốn xé toạc. Nhưng nhờ Nham Thạch Thể, hắn có thể phong bế cảm giác đau, chỉ thấy da thịt rạn nứt và máu tươi rỉ ra. Hắn vận chuyển Ngũ Hành Thiên Cực Công, hấp thu dược lực. Chỉ trong ba tiếng, tu vi của hắn đã đạt đến Dũng Tuyền tầng năm hậu kỳ, hứa hẹn sẽ chạm tới Dũng Tuyền tầng tám trước ngày luận võ. "Tầng tám đối kháng Linh Hải, hẳn là có sức đánh một trận," Lăng Hàn tự tin.
Những ngày sau đó, Phong Viêm tiếp tục thả ra tin tức ngạo mạn, tuyên bố sẽ giết Lăng Hàn trong trận đấu võ. Lăng Hàn nhận ra đây là một tình huống khó xử. Vũ Hoàng sẽ không cho phép hắn giết Phong Viêm, vì cả hai đều là những nhân vật quan trọng. Nếu hắn làm vậy, Vũ Hoàng có thể sẽ phải giao nộp hắn cho Đông Nguyệt Tông. Hắn có thể trốn vào Hắc Tháp, nhưng gia đình hắn thì sao? Không thể giết Phong Viêm, Lăng Hàn quyết định đáp trả bằng một cách khác. Hắn công bố thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm của mình. Tin tức này nhanh chóng lan truyền, gây chấn động toàn Hoàng Đô. Thiên Dược Các và Linh Bảo Các đều xác nhận chín viên Trúc Cơ Đan mười ba tinh là do Lăng Hàn luyện chế, khẳng định hắn sẽ trở thành Đan sư Địa Cấp trong tương lai.
Lập tức, cửa viện của Lăng Hàn trở nên náo nhiệt. Mọi người tranh nhau đến nịnh nọt, kết giao. Nhiều người còn muốn gả con gái cho hắn, xem hắn là "con rể tốt" vì không chỉ tiền đồ vô lượng mà còn trọng tình trọng nghĩa. Lăng Hàn chán nản đóng cửa viện, chỉ tiếp đãi những người bạn chân thành như Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân, Chu Vô Cửu, Kim Thái Cực, và đặc biệt là Quảng Nguyên. Hắn mở tiệc trong viện, dùng nguyên liệu thượng hạng từ Hắc Tháp, khiến mọi người tranh giành từng miếng ăn, ngay cả người đầu bếp cũng phải kinh ngạc trước hương vị tuyệt mỹ. Lưu Vũ Đồng cũng nhẹ nhàng đến, ánh mắt ẩn chứa tình cảm sâu sắc. Lăng Hàn chỉ coi nàng là "tiểu thị nữ", khiến nàng có chút hụt hẫng nhưng cũng thêm quyết tâm chinh phục hắn.
Sau bữa tiệc, Lăng Hàn tặng Quảng Nguyên bộ Đại Nhật Thiên Tâm Kinh hoàn chỉnh, bao gồm cả tầng thứ năm. Quảng Nguyên xúc động đến phát điên, nhận lấy công pháp như báu vật, thề sẽ trung thành đi theo Lăng Hàn. Sáng hôm sau, Đại hoàng tử và Tam hoàng tử đến bái phỏng nhưng bị Lăng Hàn từ chối thẳng thừng, chỉ có Thất hoàng tử là giữ thái độ thân thiện.
Thời gian trôi nhanh, Lăng Hàn mỗi ngày đều thoa Bách Độc Ngọc Cao, tu vi tăng tiến vùn vụt. Hai ngày sau, trong Hắc Tháp, Hổ Nữu đột phá, đạt đến Dũng Tuyền Cảnh. Nàng tự hào khoe với Lăng Hàn, và cả hai đã có một trận "giao lưu" trong Hắc Tháp. Lăng Hàn kinh ngạc trước tốc độ và khả năng thuấn di ngắn của Hổ Nữu, cùng với "móng vuốt" sắc bén có thể xé rách phòng ngự Dũng Tuyền tầng chín. Sức chiến đấu của nàng, dù chỉ mới Dũng Tuyền Cảnh, đã có thể sánh ngang với Lăng Hàn ở cùng cấp độ. Hắn nhận ra linh căn hình người trong đan điền của Hổ Nữu là nguồn gốc của tất cả những điều kỳ lạ này, và thậm chí thần thức của Thiên Nhân Cảnh như hắn cũng khó lòng nhìn thấu nàng.
Cùng lúc đó, Trần gia cuối cùng cũng sụp đổ. Địa Thủy Phái liên tục đập phá cửa hàng, cộng thêm Lăng Hàn cắt đứt nguồn kinh tế, khiến gia tộc này rơi vào tuyệt cảnh. Ngay cả Tôn Tử Diễm cũng từ bỏ, khiến Trần Vận Tường phải tự vẫn. Lăng Hàn quyết định không truy cứu thêm.
Ngày Vũ Hoàng đại thọ cuối cùng cũng đến. Hoàng Đô rực rỡ cờ hoa, náo nhiệt như tết. Các Vương gia, sứ giả các nước đều tề tựu. Lăng Hàn, với danh tiếng Đan sư chuẩn Địa Cấp, trở thành tâm điểm, nhưng hắn chỉ tiếp kiến Đại Nguyên Vương, tặng hai viên Trúc Cơ Đan để củng cố sự bảo hộ cho Lăng gia.
Ngày cuối cùng của tiệc mừng thọ, cũng là ngày đấu võ. Lăng Hàn dẫn theo Hổ Nữu, Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Lí Hạo, cùng Lý Đông Nguyệt và Thích Vĩnh Dạ đến bãi săn lớn ở ngoại thành. Nơi đây đã được dựng thành một võ đài độc đáo: một ngọn núi nhỏ cao trăm trượng, với ba mươi hai con đường từ chân núi dẫn lên đỉnh, dần hợp lại thành một con đường duy nhất. Trên đỉnh núi đặt một vương tọa trống.
Giữa trưa, Vũ Hoàng uy nghi xuất hiện, không hề phô trương khí thế nhưng vẫn toát ra sự vương giả. Hắn bay lên đỉnh núi, ngồi vào vương tọa, rồi tuyên bố quy tắc: "Người dự thi từ dưới núi leo lên, người đầu tiên đi tới trước mặt trẫm, sẽ được trẫm ban thưởng." Phần thưởng, như mọi người đã biết, là một môn thần thông.
Tạ Sướng và Tể Hạng chủ trì việc đăng ký, chỉ cho phép Dũng Tuyền Cảnh dưới ba mươi tuổi tham gia. Lăng Hàn dễ dàng được chấp thuận. Rồi Hổ Nữu, bé nhỏ đến mức bị che khuất sau bàn, cũng đòi ghi danh. Các quan viên ngẩn ngơ, một nha đầu năm sáu tuổi đòi dự thi? "Để nàng tham gia," giọng Vũ Hoàng từ trên đỉnh núi vang vọng, khiến mọi người kinh ngạc. Vũ Hoàng đã cảm nhận được khí tức Dũng Tuyền Cảnh chân thật từ Hổ Nữu, một quái thai không kém gì Lăng Hàn. Mọi người lại tưởng Vũ Hoàng nể mặt Lăng Hàn, cho rằng đó chỉ là một trò đùa, không hề biết rằng trận đấu này sắp chứng kiến một sự kiện bất ngờ...