Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 55

Chương 55: Đại Hội Thiên Tài: Phong Vân Khởi

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 271 đến 275 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh sống động về cuộc thi võ đạo đỉnh cao, nơi những tài năng trẻ tuổi vượt xa mọi giới hạn thông thường. Tác giả khéo léo xây dựng sự kịch tính qua sự xuất hiện liên tiếp của các "quái vật" võ học, từ Phong Viêm kiêu ngạo đến Nghiêm Thiên Chiếu bí ẩn và Hổ Nữu với tốc độ phi phàm, liên tục đảo lộn mọi dự đoán. Bi kịch của Tàn Dạ khi nhận ra khoảng cách giữa mình và Lăng Hàn, cùng với sự phẫn nộ bùng cháy của Lăng Hàn khi Hổ Nữu bị thương, đã đẩy cảm xúc của người đọc lên đến đỉnh điểm. Đoạn này không chỉ là cuộc thi tài mà còn là màn trình diễn của ý chí, kiêu ngạo và tình cảm sâu sắc.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Khắp quảng trường, không khí thi đấu nóng bừng. Từng gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đổ về ghi danh, trong đó có cả Lưu Vũ Đồng, Tàn Dạ và Triệu Hoan – những tinh anh của Học viện Hổ Dương, tất cả đều là Dũng Tuyền Cảnh. Một môn thần thông vô song, sức cám dỗ lớn đến nhường nào? Chỉ cần một tia hy vọng, ai cũng muốn thử vận may, đặc biệt là khi tốc độ có thể quyết định tất cả, biến sức mạnh tuyệt đối thành vô nghĩa.

Lăng Hàn thoáng thấy Tôn Tử Diễm, người chỉ kịp nở một nụ cười gượng gạo rồi vội vã quay lưng bỏ đi. Mới vài tháng trước, Tôn Tử Diễm còn chẳng thèm để Lăng Hàn vào mắt, vậy mà giờ đây, hắn phải kính cẩn gọi Lăng Hàn một tiếng đại sư. Sự tương phản nghiệt ngã ấy khiến hắn không còn mặt mũi đối diện. Lăng Hàn chỉ khẽ cười nhạt, không bận tâm. Hắn vốn chẳng chấp nhặt, nhưng nếu đối phương không biết điều, một cú giẫm nhẹ cũng đủ để cảnh cáo.

Đột nhiên, một tiếng reo hò vang lên: "Phong Viêm đến rồi!" Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cổng. Quả nhiên, Phong Viêm xuất hiện, mỗi bước chân đều in hằn một đạo quang phù màu bạc lấp lánh, tựa hồ thần linh giáng thế. "Linh Hải Cảnh!" Một tiếng kinh hô bật ra từ đám đông. Linh Hải Cảnh, ngưỡng cửa quan trọng bậc nhất của võ đạo, nơi ý chí võ đạo có thể hóa hình, tạo nên Linh khí hay Linh phù. Ở Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh tuy nhiều nhưng Linh Hải Cảnh lại vô cùng hiếm hoi, là trụ cột của cả quốc gia. Phong Viêm, chỉ mới hai mươi bốn tuổi, đã đạt đến cảnh giới này, quả thực là một kỳ tích chưa từng thấy trong lịch sử Vũ Quốc.

Tuy nhiên, việc Phong Viêm cố tình đến muộn, rồi lại phô diễn ý chí võ đạo ngay khi vừa đặt chân đến, rõ ràng là một lời tuyên chiến ngầm. Hắn muốn nhục nhã Lăng Hàn, muốn khẳng định "thần thông này là của hắn", và số phận của Lăng Hàn sẽ do tâm trạng hắn định đoạt. Ngoại trừ Lăng Hàn và Hổ Nữu, tất cả những người dự thi đều biến sắc. Dũng Tuyền Cảnh làm sao dám đối đầu với một Linh Hải Cảnh?

"Lăng Hàn!" Ánh mắt Phong Viêm sắc lạnh như dao. "Không ngờ ngươi lại là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm! Nể mặt Hiệp hội Đan sư, ta sẽ không giết ngươi, chỉ gọt hai chân là đủ. Dù sao luyện đan chỉ cần tay." Lời nói ngông cuồng ấy khiến tất cả mọi người sững sờ. Dám uy hiếp một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm như vậy, ở Vũ Quốc có lẽ chỉ có Phong Viêm.

Lăng Hàn cười nhạt đáp trả, giọng điệu sắc như gươm: "Đệ đệ ngươi từng bị ta gọt hai cánh tay. Ngươi là ca ca, đương nhiên không thể ngoại lệ, vậy thì tay chân đều cắt là được." Cả quảng trường lặng phắc, rồi một làn sóng xì xào nổi lên. Hai kẻ này, quả nhiên đều cuồng đến mức kinh thiên động địa!

Phong Viêm cười vang, rồi thu lại ý chí võ đạo. Duy trì trạng thái đó cũng tiêu hao nguyên lực đáng kể. Hắn nhếch mép, thầm nghĩ hôm nay sẽ đoạt thần thông, phế Lăng Hàn để lấy chút lợi tức, rồi sau đó sẽ tìm cách giết chết hắn. Dù sao, thân phận Đan sư chỉ ngăn cản việc công khai giết chóc mà thôi. Hắn muốn Lăng Hàn không chỉ nuốt hận mà còn tàn phế, con đường võ đạo chấm dứt.

Sự xuất hiện của Phong Viêm khiến không ai dám ghi danh nữa. Linh Hải Cảnh, ai có thể địch nổi? Nhưng đúng lúc đó, một thiếu niên bước ra, khuôn mặt nở nụ cười ngượng nghịu, nói khẽ: "Ta muốn ghi danh." Ánh mắt Lăng Hàn chợt co lại: "Nghiêm Thiên Chiếu!"

Lần đầu gặp, thiếu niên này đã mang đến cảm giác tà ác. Lần thứ hai, tà khí vẫn còn đó nhưng Lăng Hàn không thể nhìn thấu. Lần thứ ba này cũng vậy! Hắn tựa như Hổ Nữu, ẩn chứa một tầng sương mù bí ẩn. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lăng Hàn: "Lẽ nào..."

Tể Hạng lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai? Tên, tuổi, biểu diễn tu vi."
"Nghiêm Thiên Chiếu, mười lăm tuổi," thiếu niên đáp, vẫn vẻ thẹn thùng. "Tu vi..." Hắn đưa tay phải ra, một vệt hào quang xanh lục lóe lên, tạo thành một hoa văn kỳ dị trên lòng bàn tay.
"Cái này!" Mọi người đều bật dậy. Đó là ý chí võ đạo! Linh Hải Cảnh!
"Trời ạ, đó là Linh Hải Cảnh, hơn nữa mới mười lăm tuổi!"
"Ta sát, cứ tưởng Linh Hải Cảnh hai mươi bốn tuổi đã là kỳ tích, ai ngờ lại xuất hiện một Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi!"
Hoàng đế Vũ Quốc cũng phải ngồi thẳng dậy, kinh ngạc. Hoàng Đô lại có thiên tài võ đạo như vậy? Sứ giả tám nước trố mắt, lòng đầy kiêng kỵ. Vũ Quốc năm nay sao lại sản sinh ra nhiều yêu nghiệt đến thế? Đan đạo có bá chủ mười bảy tuổi, võ đạo lại có liên tiếp hai Linh Hải Cảnh trẻ tuổi. Chẳng lẽ muốn nghiền ép cả tám nước?

Nghiêm Thiên Chiếu quay người, ánh mắt lướt qua Lăng Hàn và Phong Viêm. Vẻ ngây thơ, ngượng ngùng trên mặt hắn biến mất, thay vào đó là khí tức bá đạo, tà khí của một cường giả thực thụ. Phong Viêm lập tức tỏ vẻ thận trọng. Hắn kiêu ngạo nhưng không ngu ngốc. Đối phương mới mười lăm tuổi mà đã Linh Hải Cảnh, điều đó vượt xa mọi giới hạn.

Lăng Hàn thở dài. Quả nhiên, bên cạnh hắn lại xuất hiện một quái vật nữa. Nhưng so với Tu La Ma Đế, Nghiêm Thiên Chiếu này vẫn chưa phải là đối thủ lớn nhất. "Dung Hoàn Huyền" mới là kẻ hắn thực sự kiêng dè.

Nhanh chóng, thân thế Nghiêm Thiên Chiếu được làm rõ: Thiếu chủ Tích Hoa Các, con trai độc nhất của Nghiêm phu nhân, từng mê man mười năm. Một thiếu niên mê man mười năm, tỉnh dậy liền thành Linh Hải Cảnh? "Dựa vào, ta cũng muốn mê man mười năm như vậy!" Một tiếng than thở vang lên.

Cuộc thi đã thay đổi. Từ "nhất chi độc tú" của Phong Viêm, giờ đây đã thành cuộc tranh hùng long hổ. Lăng Hàn cười không nói. Vẫn còn hắn và Hổ Nữu nữa mà.

Vốn dĩ, Phong Viêm xuất hiện với tu vi Linh Hải Cảnh, tựa như một Chiến Thần cái thế, tưởng chừng đã nắm chắc ngôi vị trạng nguyên, khiến mọi tài năng trẻ khác phải lu mờ. Dù Lăng Hàn cũng có hào quang rực rỡ, nhưng thành tựu trên đan đạo không thể che lấp tu vi "Dũng Tuyền tầng một" kém nổi bật trong giới võ giả trẻ. Thế nhưng, Nghiêm Thiên Chiếu vừa lộ diện, mọi ánh hào quang của Phong Viêm đều bị cướp đoạt. Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi, đó mới là điều kinh hoàng!

Phong Viêm nhìn chằm chằm Nghiêm Thiên Chiếu, cảm thấy có chút vướng tay. Hắn vừa phải ngăn cản Nghiêm Thiên Chiếu đăng đỉnh, lại vừa phải phế hai chân Lăng Hàn, độ khó đã tăng lên bội phần. Nghiêm Thiên Chiếu đứng một bên, khóe miệng vẫn nở nụ cười tà khí, thần thái hoàn toàn không giống một thiếu niên mười lăm tuổi. Lưu Vũ Đồng há hốc mồm. Nàng tận mắt chứng kiến Nghiêm Thiên Chiếu nhút nhát, yếu đuối, không ngờ chỉ sau một hai tháng, hắn đã đạt đến Linh Hải Cảnh, và khí tức tà ác kia càng khiến người ta sởn gai ốc.

Sau nửa giờ chờ đợi, Vũ Hoàng gật đầu: "Bắt đầu đi." Tạ Sướng đứng dậy tuyên bố kết thúc báo danh và phổ biến quy tắc: "Không được sử dụng Linh khí, đan dược, Linh phù, pháp chỉ. Nói tóm lại, chỉ có thể dùng thực lực bản thân. Trên nguyên tắc không tổn thương người, nhưng đao kiếm vô tình, khó tránh khỏi thương tích. Ai không muốn bị thương, bây giờ rút lui vẫn kịp." Không ai hé răng. "Vậy ta đếm đến ba, tất cả xuất phát!" "Một! Hai!"

Tiếng "ba" vừa dứt, hàng trăm bóng người lao đi như tên bắn. Hơn một trăm người vây quanh chân núi, mỗi người chọn một trong ba mươi hai con đường hẹp, chỉ vừa đủ một người đi. Muốn vượt lên, chỉ có cách đánh bay kẻ phía trước. Trong chớp mắt, cảnh tượng hỗn loạn như đàn ngựa khát nước tranh nhau uống.

Vút! Một bóng hình nhỏ bé lao đi như chớp giật, tốc độ kinh người khiến mọi ánh mắt đều sững sờ. Nàng vượt qua người thứ hai, thứ ba... rồi bỏ xa mọi đối thủ, bắt đầu leo núi. Chính là Hổ Nữu! Mọi người đều há hốc mồm, trong lòng ngổn ngang vạn câu hỏi.

Lúc trước, Phong Viêm xuất hiện, ai cũng nghĩ hắn sẽ là người đầu tiên. Rồi Nghiêm Thiên Chiếu lộ diện, mọi người lại nghĩ cuộc cạnh tranh sẽ là giữa hai người họ. Nhưng giờ đây, một cô bé tí hon lại cướp đi mọi sự chú ý. Chẳng trách Vũ Hoàng lại cho phép Hổ Nữu dự thi. Chắc chắn cô bé này là Dũng Tuyền Cảnh! Mẹ nó, Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi? Khái niệm này là gì? Ở tuổi đó, đa số còn chơi đất cát, linh căn thường chỉ thức tỉnh sau mười tuổi. Vậy mà cô bé này đã là Dũng Tuyền Cảnh, hơn nữa, tốc độ của nàng... nhanh đến mức ngay cả Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu cũng chỉ có thể đứng nhìn!

Sứ giả tám nước nhìn nhau, miệng há hốc như có thể nhét ba quả trứng gà. Vũ Quốc chuyên sản xuất yêu quái sao?

Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu đồng loạt ra tay. Một người tung ra ngân đao chi nhận, người kia phóng ra luồng sáng xanh lục mịt mờ. Nhưng cả hai công kích đều không thể đuổi kịp Hổ Nữu. Khi mọi người vừa đến chân núi, Hổ Nữu đã ở trên đỉnh rồi. "Sát, cái này còn so cái lông gì nữa, cạnh tranh chưa bắt đầu đã kết thúc!"

"Oa ha ha ha!" Hổ Nữu đột nhiên dừng lại, chống nạnh, lộ vẻ mặt hung hăng, lớn tiếng tuyên bố: "Đường này là Nữu mở, ngoại trừ Lăng Hàn, ai cũng không cho qua!" Mọi người phì cười, lần này không phải kinh ngạc mà là bật cười vì sự đáng yêu của cô bé.

Đám người Phong Viêm hơi chùn bước, rồi vội vã lao lên. Nếu Hổ Nữu không muốn là người đầu tiên, mà muốn nhường cơ hội cho Lăng Hàn, vậy họ còn khách khí gì nữa? Những người khác cũng dốc sức chạy, bắt đầu vòng cạnh tranh đầu tiên.

Ầm ầm ầm! Mọi người liên tục ra tay. Để giành vị trí dẫn đầu, phải đánh bật đối thủ. Con đường hẹp như cầu độc mộc, không dung hai người. Chỉ trong chớp mắt, hàng chục người bị loại, thân thể văng ra ngoài. Chỉ còn ba mươi hai người tiếp tục tiến lên. Rồi lại mười sáu người bị loại, thân hình bị đánh bay từ trên cao xuống. Cuối cùng, mười sáu người còn tám.

Tám người cuối cùng, ngoài Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu là những người được công nhận mạnh nhất, còn có Lăng Hàn, Triệu Hoan, Tàn Dạ, Lưu Vũ Đồng, Hoàng Tử Thao và Tiễn Vô Dụng. Tam hoàng tử giữ mình không tham gia, Đại hoàng tử thì đã quá tuổi.

Lăng Hàn cũng lọt vào vòng này? Điều này khiến nhiều người khó hiểu. Chẳng phải hắn chỉ là Dũng Tuyền tầng một sao? Đừng nói không phải đối thủ của Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu, ngay cả trong số Dũng Tuyền Cảnh, hắn cũng thuộc hàng bét bảng, dựa vào đâu mà mạnh mẽ đến vậy? Chỉ một số ít người ở Lưu gia chứng kiến Lăng Hàn giao đấu với Phong Viêm, nên sự kinh ngạc của đám đông là điều dễ hiểu. Lăng Hàn cũng là một mãnh nhân!

Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu có sự ăn ý lạ thường. Họ chọn những con đường riêng biệt, tránh va chạm sớm để không tự làm tổn hại lẫn nhau. Đối thủ của Phong Viêm là Hoàng Tử Thao. Không chút hồi hộp, hắn tung một quyền đánh bay Hoàng Tử Thao, tiến vào vòng tiếp theo. Nghiêm Thiên Chiếu đối đầu với Lưu Vũ Đồng. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay, nói: "Vũ Đồng tỷ, đắc tội rồi!" Rồi chấn Lưu Vũ Đồng rơi xuống. Tàn Dạ đối kháng Tiễn Vô Dụng. Một nhát đao cuộn qua, năm đạo đao khí tung hoành. Tiễn Vô Dụng rên lên, ngực rỉ máu, bị đánh rơi xuống.

Cuối cùng, Lăng Hàn đối chiến Triệu Hoan. Triệu Hoan là một trong ba đệ tử hạch tâm của Học viện Hổ Dương, xếp thứ hai, thậm chí còn trên Tàn Dạ. Có lời đồn khi hắn sinh ra, kim quang rọi sáng nửa Hoàng thành. Dù thực hư thế nào, Triệu Hoan hiện tại quả thực có khí tức kinh người, hai mắt như rồng, cực kỳ cuồng bạo. Hắn cười lớn: "Lăng đại sư, đắc tội rồi!" Một quyền oanh ra, nắm đấm bao bọc kim quang, tựa lưu tinh đánh về phía Lăng Hàn, muốn giành tấm vé thứ tư.

"Chưa chắc!" Lăng Hàn tung một quyền, không hề hoa mỹ, trực tiếp đón nhận Triệu Hoan. Một tiếng trầm vang lên, cả ngọn núi rung chuyển vài lần. Triệu Hoan bị đánh bay. "Thật xa!" Một người tinh mắt kêu lên, Triệu Hoan đã biến thành một chấm đen nhỏ, bay xa cả trăm trượng. Lăng Hàn giành được suất cuối cùng.

Giờ đây, trên núi chỉ còn lại bốn người tranh hai, rồi hai tranh một. Về lý thuyết, chỉ cần đánh bại hai người nữa là có thể đăng đỉnh. Dĩ nhiên, vẫn còn một Hổ Nữu không tuân theo lẽ thường đang ở trên cao nhất. Nhưng tốc độ nhanh không có nghĩa là sức chiến đấu mạnh. Một khi áp sát, ưu thế tốc độ sẽ giảm đi rất nhiều. Trong năm người này, ai mới là người đứng đầu cuối cùng?

Vòng này, Nghiêm Thiên Chiếu đối đầu Tàn Dạ, Phong Viêm đối đầu Lăng Hàn!

Nghiêm Thiên Chiếu xuất thủ, vẩy tay áo, xèo xèo xèo, bảy đạo chiến mâu đen kịt phóng ra, được ngưng tụ từ nguyên lực, trên mâu còn có ý chí võ đạo hóa thành mạch văn. Tàn Dạ không dám khinh thường. Chênh lệch một đại cảnh giới là sự nghiền ép tuyệt đối. Hắn múa đao chém ra, dốc hết sức lực nghênh đón. Ánh đao óng ánh, năm đạo đao khí rực rỡ. Công bằng mà nói, năm đạo đao khí đã là cực kỳ mạnh mẽ. Lăng Hàn khi luận kiếm với Mạc Cao cũng chỉ luyện ra năm đạo kiếm khí, mà đó là nhờ vào lĩnh ngộ võ đạo kiếp trước.

Nhưng Linh Hải Cảnh quá mạnh mẽ. Thêm vào đó, sức chiến đấu của Nghiêm Thiên Chiếu rõ ràng vượt xa cảnh giới. Tàn Dạ toàn lực bùng nổ, leng keng keng, miễn cưỡng đánh nát ba chiến mâu, nhưng bốn chiến mâu còn lại thì hắn hoàn toàn bất lực. Phốc phốc phốc phốc, hắn bị bốn chiến mâu xuyên thủng, thân hình bay xuống. Cũng may, Nghiêm Thiên Chiếu ra tay có chừng mực, bốn chiến mâu chỉ đâm qua hai vai và bắp đùi, tránh yếu huyệt. Nếu không, với Vũ Hoàng ngồi trên đỉnh núi, hắn ra tay sát hại sẽ khiến trời đất biến sắc.

Ý chí võ đạo của Nghiêm Thiên Chiếu còn lưu lại trên bốn chiến mâu. Dù chiến mâu nguyên lực tiêu biến, nhưng dưới áp chế của ý chí võ đạo, Tàn Dạ vẫn không thể nhúc nhích, oành... rơi mạnh xuống đất. Một bóng người lao ra, ôm Tàn Dạ trở lại, chính là Liên Quang Tổ. Hắn nhìn Lăng Hàn, Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu trên đỉnh núi, ánh mắt có chút phức tạp. Rồi hắn thở dài, thu hồi ánh mắt, bắt đầu trị thương cho Tàn Dạ.

Thân thể Tàn Dạ run rẩy, một tay nắm chặt, môi đã cắn bật máu. "Không cần ủ rũ, thua dưới tay Linh Hải Cảnh không phải là sỉ nhục," Liên Quang Tổ an ủi đệ tử duy nhất của mình. Tàn Dạ không để ý, mà nhìn Lăng Hàn nói: "Hắn mạnh hơn ta!"

Trên đỉnh núi, Lăng Hàn đang ác chiến với Phong Viêm. "Ha ha ha, có giác ngộ chưa?" Phong Viêm cười gằn. "Hiện tại ta là Linh Hải Cảnh, ngươi làm sao cản ta?" Hắn tung một quyền, oanh! Chín cây trường đao hiện lên, theo nắm đấm của hắn đánh về Lăng Hàn. Chín cây trường đao này tự nhiên được ngưng tụ từ nguyên lực, ý chí võ đạo óng ánh phát quang, hóa thành từng đạo mạch văn, như thiên đao giáng thế.

Lăng Hàn cười sảng khoái, vung kiếm chém ra, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp. Một chiêu tứ thức, xuân hạ thu đông, bốn ý cảnh luân chuyển, hình thành kiếm ý liên miên, uy lực vô cùng. Ầm ầm ầm, chín thanh chiến đao bị phá nát. Tứ Quý Kiếm Pháp của Lăng Hàn cũng đồng thời tan biến.

Tàn Dạ chứng kiến cảnh này, không thể nào chấp nhận được. Mới đây thôi, hắn còn có thể dùng một đao chém đứt Lăng Hàn, chỉ là Lăng Hàn dùng tiểu xảo mới thoát được. Nhưng mới qua bao lâu, đối phương đã có thể hóa giải công kích của Linh Hải Cảnh? Còn hắn thì bị một đòn miểu sát! Khoảng cách giữa hai người đã lớn đến mức không thể hình dung.

"Ba người này... là yêu nghiệt chân chính. Ngươi không cần so với bọn hắn, giữ tâm thái bình thường là được!" Liên Quang Tổ khuyên nhủ. Đồng thời, hắn cũng vô cùng tiếc nuối. Bởi vì lúc trước hắn từng muốn thu Lăng Hàn làm đồ đệ, nhưng sau đó Phong Viêm xuất hiện, đẩy Lăng Hàn hoàn toàn về phía đối lập. Không ai biết, Liên Quang Tổ từng ở Đông Nguyệt Tông và được một vị cường giả chỉ điểm, mới có thành tựu hiện tại. Mà vị cường giả đó, chính là sư phụ của Phong Viêm. Bởi vậy, Phong Viêm yêu cầu gì Liên Quang Tổ đều sẽ thỏa mãn, chỉ để báo ân.

Nhưng trong con ngươi Tàn Dạ lại lóe lên chiến ý mãnh liệt hơn. Hắn tuyệt đối sẽ không chịu thua. Hắn phải đi đến cực hạn của đao đạo! Ở Vũ Quốc, thành tựu của hắn có hạn. Hắn phải bước ra ngoài! Đi đến thế giới rộng lớn hơn để mài giũa đao pháp của mình! Hoặc trở thành đao pháp tông sư, hoặc chết trên con đường đó!

Phong Viêm một đòn không thành, định tiếp tục công kích. Nhưng khi thấy Nghiêm Thiên Chiếu đã đánh bại đối thủ và tiếp tục leo núi, hắn không thể làm gì khác ngoài việc tạm thời bỏ qua Lăng Hàn, nhanh chóng đuổi theo Nghiêm Thiên Chiếu. Hắn tung một quyền, chín chiến đao oanh tạc. Nghiêm Thiên Chiếu không dám coi thường, quay người lại, vung tay, tương tự đánh ra chín chiến mâu. Ầm ầm ầm, chiến mâu và chiến đao chạm vào nhau, dồn dập tàn lụi. Nhân cơ hội này, Phong Viêm cũng đã áp sát, ngăn cản Nghiêm Thiên Chiếu tiếp tục tiến lên. Riêng Hổ Nữu thì không cần bận tâm, nếu cô bé muốn đoạt thứ nhất, những người khác đã sớm có thể về nhà ngủ.

Lăng Hàn hét dài, vung trường kiếm lao vào chiến đoàn. Rầm rầm rầm, ba người hỗn chiến. Cả ba đều có ý chí riêng, không ai có thể liên thủ. Bởi vậy, họ vừa ra tay đã đồng thời tấn công hai người còn lại, khiến cục diện trở nên cực kỳ hỗn loạn. Nghiêm Thiên Chiếu và Phong Viêm đều là Linh Hải Cảnh, mỗi đòn đánh đều mang theo ý chí võ đạo, uy lực kinh người. Lăng Hàn rõ ràng chỉ là Dũng Tuyền tầng một, nhưng sức chiến đấu chỉ kém một chút. Dù là Phong Viêm hay Nghiêm Thiên Chiếu cũng không dám coi thường hắn.

Điều này khiến mọi người mở rộng tầm mắt. Cảm giác như thường thức của họ sắp tan vỡ. Linh Hải Cảnh hai mươi bốn tuổi. Sau đó lại xuất hiện một Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi. Rồi lại một Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi... liên tục công kích vào tâm trí yếu ớt của đám đông. Sau đó, Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi kia bùng nổ tốc độ khiến Linh Hải Cảnh cũng phải trố mắt, quả thực hù chết người! Giờ đây càng hay, lại xuất hiện một Dũng Tuyền Cảnh yêu nghiệt, lấy lực lượng tầng một đối kháng Linh Hải Cảnh, khiến người ta cảm thấy như đang nằm mơ. Đây còn là thế giới võ đạo mà họ biết sao?

Ầm ầm ầm, ba người loạn chiến, kiềm chế lẫn nhau, trong thời gian ngắn không thể phân định thắng bại. Nếu xét sức chiến đấu hiện tại, Nghiêm Thiên Chiếu hẳn là mạnh nhất, vì tu vi của hắn cao nhất, đạt đến Linh Hải tầng ba. Thứ hai là Phong Viêm, Linh Hải tầng một. Cuối cùng là Lăng Hàn. Bề ngoài hắn là Dũng Tuyền tầng một, nhưng thực tế là Dũng Tuyền tầng tám, sức mạnh đã vô hạn tiếp cận Linh Hải Cảnh. Nhưng vì một người hơi mạnh hơn, tự nhiên sẽ bị hai người còn lại công kích mãnh liệt, nên không thể chiếm được thượng phong, khiến chiến cuộc vẫn giằng co.

Nhưng sự cân bằng cũng có thể bị phá vỡ trong chớp mắt! Bởi vì hiện tại thực lực của ba người tương đương, nếu có người đột nhiên ra tay hiểm hóc, bùng nổ một đòn tuyệt cường, rất có thể sẽ trực tiếp đánh bay hai người kia, từ đó định đoạt thắng cục, giành quyền đến trước mặt Vũ Hoàng.

Tuy nhiên, đến lúc này, ý nghĩ của ba người đều đã thay đổi. Đánh bại hai người kia, trở thành người mạnh nhất! Họ đều là những kẻ ngạo khí trùng thiên. Đối mặt kình địch, ý nghĩ đầu tiên chính là chiến thắng, chứ không phải lùi tránh mũi nhọn. Bằng không, mất đi tâm vô địch, họ còn khác gì những thiên tài bình thường?

Phong Viêm dẫn đầu lật tẩy lá bài tẩy, trên người hiện ra từng ánh bạc lấp lánh. Hắn đã kích hoạt Kính Quang Thể.

Kính Quang Thể vừa được kích hoạt, sức chiến đấu của Phong Viêm liền tăng vọt. Giảm bớt hai thành công kích và phản xạ hai thành công kích là một khả năng cực kỳ đáng sợ. Hơn nữa, chịu đựng công kích càng nhiều, uy lực của Kính Quang Thể sẽ càng lớn. Chỉ mấy chiêu, trận chiến giữa Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu cơ bản dừng lại, hầu như đã biến thành liên thủ hợp công Phong Viêm.

Phong Viêm cười lớn. Dù bị hai cường giả trẻ tuổi vây công khiến áp lực tăng vọt, nhưng lấy sức một người cân bằng được cục diện vẫn khiến hắn dâng trào cảm giác thành công mãnh liệt. Trận chiến ngày hôm nay không chỉ liên quan đến thù riêng và thần thông, mà còn tranh giành vị trí đệ nhất nhân trẻ tuổi của Vũ Quốc, thậm chí cả Bắc Hoang Cửu Quốc. Họ không thể không tranh!

Nghiêm Thiên Chiếu hừ một tiếng. Trong con ngươi hắn có lục mang lấp lóe, sức chiến đấu tăng vọt như bão tố, trong nháy mắt nghịch chuyển xu hướng suy tàn, một mình hắn đã có thể đối kháng Phong Viêm. Ba người hỗn chiến, Nghiêm Thiên Chiếu cường thế như vậy, nhất thời thu hút phần lớn công kích của Phong Viêm, hầu như đã biến thành cuộc ác chiến giữa hai người.

Áp lực của Lăng Hàn giảm mạnh. Bất kể là Phong Viêm hay Nghiêm Thiên Chiếu, họ đều không thực sự đặt hắn vào mắt. Nói cho cùng, Lăng Hàn cũng chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, chưa vào Linh Hải thì làm sao có thể được họ xem là đối thủ chân chính? Coi thường hắn? Vậy thì sẽ phải trả giá đắt!

Lăng Hàn hơi lùi vài bước, bắt đầu tích trữ lực lượng. Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi. Chiêu thức này uy lực mạnh mẽ, cũng cần thời gian nhất định để tích trữ sức mạnh. Chỉ một hai nhịp thở, trên người Lăng Hàn lập tức bùng phát một khí thế đáng sợ đến kinh người.

Nguyên bản Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu đang ác chiến lập tức ngừng tay, quay người nhìn về phía Lăng Hàn. Cả hai đều bị kiếm ý của Lăng Hàn dọa sợ. Chiêu kiếm này mà tung ra, tất sẽ kinh động thiên hạ.

Lăng Hàn xuất kiếm. Nhất thời, kiếm ảnh đầy trời, cuồng quyển về phía Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu. Sắc mặt Phong Viêm đột biến! Uy lực của chiêu kiếm này vượt xa Tứ Quý Kiếm Pháp không biết bao nhiêu lần! Hắn vốn tưởng Tứ Quý Kiếm Pháp là tuyệt chiêu áp đáy hòm của Lăng Hàn, nào ngờ Lăng Hàn lại còn có kiếm chiêu mạnh hơn, khiến hắn không thể tin nổi.

Một kiếm lên, mây gió tan. Phong Viêm vội hét lớn một tiếng. Chiêu kiếm này quá mạnh mẽ, dựa vào Kính Quang Thể hắn căn bản không đỡ nổi, nhất định phải vận dụng lá bài tẩy mạnh nhất! Trong một tiếng gầm dữ dội, thân thể hắn bành trướng một đoạn, thật giống như được thổi phồng. Điều khó tin hơn là trên người hắn còn mọc ra lông đen dài, thật giống như cả người đã biến thành một con tinh tinh. Nhưng khí thế của hắn cũng theo đó tăng vọt, từ Linh Hải tầng một thẳng tắp tăng lên. Tầng một trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao... Sau đó không hề vướng víu vượt qua, tiến vào Linh Hải tầng hai. Vẫn đang tăng lên! Linh Hải tầng hai, tầng ba... Cuối cùng dừng ở Linh Hải tầng bốn!

Hắn tung một quyền... Vẫn là chín thanh chiến đao, nhưng thâm thúy hơn xa lúc trước. Ý chí võ đạo cũng cường đại hơn một đoạn. Một bên khác, con ngươi Nghiêm Thiên Chiếu co lại. Cả người hắn bùng ra một đoàn lục vụ, ngưng kết thành một tấm khiên, bảo vệ hắn.

Xèo xèo xèo, kiếm ảnh ập đến, kinh động thiên hạ. Trên đỉnh núi, Vũ Hoàng cũng đứng dậy, khuôn mặt vốn thong dong giờ lộ vẻ khiếp sợ. Hiển nhiên, uy lực của chiêu kiếm này đã nằm ngoài dự liệu của hắn. Kiếm đến...

Rầm rầm rầm rầm oanh! Tiếng vang như sấm, từng đạo quang ảnh đan dệt, va chạm, dập tắt, diễn dịch ra quang mang vô tận. Phía dưới, tất cả mọi người đều trừng mắt! Quá kinh người, mấy người kia rõ ràng chỉ là Linh Hải Cảnh sơ kỳ, nhưng lại phát huy ra sức chiến đấu của Linh Hải Cảnh trung kỳ, thậm chí hậu kỳ. Không, còn có một gã thậm chí chỉ là Dũng Tuyền tầng một! Quá điên cuồng, lẽ nào đẳng cấp võ đạo chỉ là để trưng bày?

Sau chiêu kiếm này, Lăng Hàn, Nghiêm Thiên Chiếu, Phong Viêm tách ra một khoảng cách, tạm thời không ra tay, nhìn nhau đối lập. "Thật không thể xem nhẹ ngươi!" Phong Viêm nghiêm nghị nói. Nhưng lúc này toàn thân hắn phủ lông đen, bắp thịt nhô lên từng khối, căn bản không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu. Hắn như một con tinh tinh, hoàn toàn phá hoại hình tượng. "Có điều, buộc ta dùng lá bài tẩy, các ngươi chỉ có thể bị ta đạp dưới chân!" Hắn cười như điên.

Lăng Hàn khẽ cau mày: "Huyết mạch Cuồng Lực Bạo Viên?" Lúc này hắn cuối cùng đã hiểu vì sao Phong Viêm lại được cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử. Cuồng Lực Bạo Viên là Yêu thú Viễn cổ, tương truyền là tồn tại Phá Hư Cảnh, hơn nữa là một trong những bộ tộc mạnh mẽ nhất trong số đó. Kế thừa huyết mạch như vậy, Phong Viêm cũng có khả năng đột phá Phá Hư Cảnh. Ai có thể cưỡng lại sự mê hoặc khi dạy dỗ ra một đệ tử Phá Hư Cảnh? Thực lực càng mạnh càng khát khao. Đời này mình không thể bước vào Phá Hư Cảnh, thì dạy dỗ ra một đệ tử như vậy, vẫn có cảm giác thỏa mãn và thành công.

Sắc mặt Phong Viêm căng thẳng: "Ngươi biết Cuồng Lực Bạo Viên?" Kỳ thực trước đây hắn cũng không biết huyết mạch mình sở hữu là gì, tình cờ được vị cường giả Đông Nguyệt Tông kia phát hiện. Nhưng Lăng Hàn liếc mắt một cái đã nhận ra, kiến thức của tên này cũng quá uyên bác đi?

Lăng Hàn cười nhạt: "Cuồng Lực Bạo Viên thì đã làm sao? Hiện tại huyết mạch của ngươi vô cùng mỏng manh, chỉ có thể tăng lên ba cảnh giới nhỏ, không đáng để lo." "Vậy thì để cho ngươi xem một chút, ta 'không đáng để lo' đến cỡ nào!" Phong Viêm nổi giận. Mối hận giết đệ đệ cháy hừng hực trong lòng. Thêm vào việc kích phát huyết mạch Yêu thú, tính tình hắn cũng bị ảnh hưởng, trở nên cực kỳ bất thường, nhất thời lao về phía Lăng Hàn.

Rắc rắc... Mười ngón tay của hắn bật ra, hóa thành từng lợi trảo, sắc bén như lưỡi đao. Phong Viêm huy động hai tay liên tục. Móng vuốt xé rách không khí, hình thành từng tia khí nhận, xèo xèo xèo xèo, trước tiên đánh về phía Lăng Hàn. Bản thân Phong Viêm cũng theo sát phía sau, cả người tỏa ra khí tức thô bạo, phảng phất như một Yêu thú Viễn cổ phục sinh.

Lăng Hàn khẽ nhíu mày. Huyết mạch Yêu thú Viễn cổ, thật khiến người ta đau đầu! Hắn hừ một tiếng, trong lúc vội vàng không kịp phát động Huyền Diệu Tam Thiên. Trường kiếm xoay một cái, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp. Ý cảnh xuân hạ thu đông tràn ra, khiến người ta phảng phất có thể trong một sát na thể ngộ bốn mùa biến hóa.

Phốc phốc phốc phốc, khí nhận bị đánh bay, Tứ Quý Kiếm Pháp hơi ngưng lại. Phong Viêm nhân cơ hội lao tới, tung một quyền. Chín chiến đao trồi lên, tàn nhẫn đánh vào ngực Lăng Hàn. Lăng Hàn triển khai thân pháp Ảnh Phong, cấp tốc lùi về sau. Hắn vẫn trúng một đòn, cả người bị đẩy lùi ba trượng, khóe miệng rỉ một vệt máu. Dù hiện tại hắn đã tu thành Nham Thạch Thể, cũng không thể hoàn toàn chống đỡ đòn đánh này của Phong Viêm. Dù sao, sức mạnh của Linh Hải tầng bốn cộng thêm huyết mạch Cuồng Lực Bạo Viên, uy lực gộp lại quá mạnh mẽ.

Phong Viêm ngạo nghễ cười nói: "Ở thời kỳ Viễn cổ, Cuồng Lực Bạo Viên hầu như vô địch. Hai trảo liền mang thiên địa quy tắc, có thể xé rách tất cả phòng ngự! Lăng Hàn, hai chân của ngươi, hôm nay ta phế định!"

Nghiêm Thiên Chiếu nhéo mũi, lẩm bẩm: "Lại không có chuyện của ta?" Hắn lắc đầu. "Quên đi! Vũ Quốc chỉ là một trạm dịch của ta. Chờ lấy được thần thông, trước tiên đi đến những nơi náo nhiệt của Bắc Vực dạo chơi. Chỗ này cấp độ võ đạo quá thấp, thiên tài chỉ có vài người như thế, bất lợi cho ta trưởng thành." Hắn chắp hai tay sau lưng, bước về phía đỉnh núi.

"Đường này là Nữu mở, ai cũng không cho qua!" Hổ Nữu lập tức dang hai tay, làm dáng muốn ngăn cản. "Tiểu nha đầu, ngươi có chút quái lạ, nhưng hiện tại còn không phải là đối thủ của ta. Lùi qua một bên, ta không muốn làm tổn thương ngươi." Nghiêm Thiên Chiếu từ tốn nói, không biết là động lòng trắc ẩn hay kiêng kỵ sự quái lạ của Hổ Nữu.

"Hừ, ngoại trừ Lăng Hàn, ai cũng không cho phép qua!" Hổ Nữu rít gào một tiếng, chủ động xuất kích. Vút! Nàng nhanh như một cơn gió, rất nhiều Linh Hải Cảnh cũng khó mà bắt kịp bóng dáng nàng. Chỉ lóe lên, tiểu nha đầu đã xuất hiện phía sau Nghiêm Thiên Chiếu. Hai tay nhỏ bé giơ cao, xoạt xoạt xoạt, chính là một trận cuồng cấu. Bốp bốp chát... Nghiêm Thiên Chiếu bị đánh cho lảo đảo vài bước. Sau lưng hắn, từng vệt máu chảy ra, cho thấy lực sát thương đáng sợ của Hổ Nữu.

Đó là Dũng Tuyền tầng một, lại có thể làm thương tổn Linh Hải Cảnh! Phía dưới, tất cả mọi người đều có cảm giác như đang nằm mơ. Đây không phải chân thực! Khi nào Dũng Tuyền Cảnh lại trâu bò đến thế, hơn nữa còn là Dũng Tuyền tầng một! Trước đó, mọi người đều cho rằng Hổ Nữu thuần túy là đùa giỡn. Không ngờ thi đấu vừa bắt đầu, tiểu nha đầu liền khiến mọi người giật mình, bùng phát tốc độ đáng sợ. Nhưng tốc độ cũng chỉ là tốc độ, vậy mà bây giờ thì sao? Dũng Tuyền tầng một lại có thể xé rách phòng ngự của Linh Hải Cảnh. Lực sát thương này quả thực hù chết người.

Mọi người nhìn lại Phong Viêm. Cuồng Lực Bạo Viên được xưng là có lực phá hoại kinh người, đánh lên người Lăng Hàn chỉ khiến khóe miệng hắn rỉ chút máu. Nhưng Hổ Nữu lại làm phần lưng Nghiêm Thiên Chiếu máu thịt be bét. So sánh với nhau, hiển nhiên Hổ Nữu mới càng xứng với cái tên huyết mạch Cuồng Lực Bạo Viên hơn. Một bên là Linh Hải Cảnh đánh Dũng Tuyền Cảnh. Một bên khác là Dũng Tuyền Cảnh đánh Linh Hải Cảnh. Nhưng kết quả là lực phá hoại của Hổ Nữu mạnh hơn, điều này còn không rõ ràng sao?

Vút! Hổ Nữu phát động tiến công lần thứ hai. Tốc độ là ưu thế lớn nhất của nàng, tới lui như gió. Khi ánh mắt vừa bắt kịp bóng người của nàng, kỳ thực tiểu nha đầu đã xuất hiện ở một nơi khác, cái mắt bắt được chỉ là tàn ảnh. Hổ Nữu không có chút thương hại nào. Giết chóc là bản năng của nàng, hiện tại một khi kích phát, nàng phảng phất hóa thân thành hổ, không ngừng vồ giết Nghiêm Thiên Chiếu.

Trên tay, trên chân Nghiêm Thiên Chiếu không ngừng chảy máu. Có tu vi Linh Hải Cảnh nhưng hắn căn bản không bắt được thân ảnh của Hổ Nữu, hoàn toàn không có đất dụng võ! Tất cả mọi người ngơ ngác... Trong suy nghĩ của họ, tốc độ nhanh chỉ có thể dùng để thoát thân. Nhưng tình cảnh trước mắt đã lật đổ quan niệm của họ. Họ có ý nghĩ như vậy, là bởi vì tốc độ vẫn chưa nhanh đến cực hạn! Ai có tốc độ như Hổ Nữu, thì hoàn toàn có thể biến tốc độ thành chiến lực.

Vẻ mặt Nghiêm Thiên Chiếu càng ngày càng âm trầm, nhưng khóe miệng lại nổi lên một nụ cười, cực kỳ tà khí. Oanh! Toàn thân hắn phun ra lục vụ, hóa thành từng sợi tơ, đan dệt lít nha lít nhít, biến không gian ba trượng quanh người hắn thành mạng nhện. Không phải một chiếc võng, mà là mạng lưới lập thể!

Hổ Nữu va đầu vào trên lưới, muốn tránh, nhưng lại phát hiện sợi dây này tuy nhỏ, nhưng độ bền bỉ lại mạnh đến kinh người, mặc nàng dùng sức thế nào cũng không tránh ra được. "Hừ, ở dưới mạng nhện thiên địa của ta, ngươi còn muốn thoát thân?" Nghiêm Thiên Chiếu cười gằn. Sợi tơ này nhúc nhích, thật giống như có sinh mệnh, có ý chí, từng chút kéo Hổ Nữu về phía Nghiêm Thiên Chiếu.

Hổ Nữu sốt sắng, há mồm liền cắn. Rắc một cái, dây xanh bị cắn thành hai đoạn. Nghiêm Thiên Chiếu cả kinh, con ngươi muốn rơi ra ngoài! Đây chính là mạng nhện thiên địa! Là lá bài tẩy tuyệt đối của hắn! Chỉ cần bị mạng nhện nhốt lại, thì trong cùng cảnh giới, căn bản không ai có thể thoát thân. Độ bền bỉ của nó có thể sánh ngang với tài liệu luyện khí cùng cấp.

Nhưng tiểu nha đầu này lại cắn đứt! Con mẹ nó răng của nàng làm bằng gì vậy! Nghĩ đến mới vừa rồi bị Hổ Nữu đánh nhiều lần như vậy, nếu như tiểu nha đầu tình cờ dùng miệng cắn... Nghiêm Thiên Chiếu không khỏi nuốt nước bọt, đưa tay vuốt yết hầu. Thật có thể bị cắn chết! Hắn không khỏi nghĩ mà sợ, sát khí trong ánh mắt bùng mạnh, một chưởng đập tới ngực của Hổ Nữu.

Vũ Hoàng nhẹ rên một tiếng, hoàng uy cuồn cuộn. Ngực Nghiêm Thiên Chiếu đau xót, tâm thần kịch chấn, vội vã thu hồi mấy phần sức mạnh. Oành... Hổ Nữu bị đánh bay ra ngoài, đùng một cái rơi xuống dưới chân núi. Thân thể nhỏ bé nằm úp sấp không nhúc nhích. Nàng chỉ bị trọng thương, bởi vì Vũ Hoàng hừ một tiếng đã khiến Nghiêm Thiên Chiếu thu hồi đại bộ phận sức mạnh. Vũ Hoàng đã nói rồi, đây là luận võ, bị thương là không tránh khỏi, nhưng giết người tuyệt đối không thể. Ngay trước mặt Vũ Hoàng, ai dám làm càn?

Lăng Hàn đang đại chiến với Phong Viêm, thấy cảnh này không khỏi nổi giận. "Cút!" Hắn vung ra một chiêu kiếm cuồn cuộn, ôm theo lửa giận vô tận, khiến Phong Viêm cũng không dám đón đỡ, không thể không nhượng bộ lui binh. Thần thức của Lăng Hàn quét qua, liền biết Hổ Nữu không nguy hiểm đến tính mạng. Hắn cũng biết có Vũ Hoàng tọa trấn, tuyệt đối sẽ không phát sinh chết người. Nhưng nhìn thấy Hổ Nữu không nhúc nhích nằm trên đất, khóe miệng còn có vết máu, vẫn khiến hắn vô cùng phẫn nộ. Có một loại kích động muốn hủy diệt cửu thiên thập địa.

Hổ Nữu bị thương là vì ngăn cản Nghiêm Thiên Chiếu. Mà tiểu nha đầu làm như thế tự nhiên là vì hắn! Sống lại đến nay, đây là lần thứ hai hắn nổi giận như vậy. Lần thứ nhất là Lăng Đông Hành bị Trình gia bắt, muốn chém đầu giữa đường.

"Nghiêm Thiên Chiếu!" Hắn hét lớn một tiếng, bỏ qua Phong Viêm lao thẳng tới Nghiêm Thiên Chiếu. Nghiêm Thiên Chiếu cũng rất khó chịu. Hắn đường đường Linh Hải Cảnh, lại bị một tiểu nha đầu làm cho thương tích khắp người. Giờ đây chỉ đánh ngất Hổ Nữu, khiến nàng bị thương nhẹ mà thôi, có gì mà phải phẫn nộ? Phong Viêm càng tức giận đến kêu to. Bởi vì Lăng Hàn lại bỏ qua hắn không để ý. Hơn nữa, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Lăng Hàn tức giận đến thế. Ngay cả Lưu Vũ Đồng bị ép lập gia đình cũng không có như vậy. Điều này rõ ràng nói, trước đây Lăng Hàn chỉ đùa giỡn mà thôi, căn bản không xem hắn là đối thủ. Đáng ghét! Đáng ghét! Quá đáng ghét!

Lăng Hàn nổi giận. Lưu Vũ Đồng chỉ là tiểu thị nữ của hắn, nhưng Hổ Nữu lại được hắn xem như người thân. Hơn nữa Hổ Nữu còn nhỏ như vậy, tự nhiên càng được Lăng Hàn thương yêu. Ngay cả hắn cũng không nỡ nặng lời, nhưng hiện tại lại bị Nghiêm Thiên Chiếu đánh trọng thương, hắn làm sao có thể không vô cùng phẫn nộ?

Hắn gào thét xuất kiếm. Trong khoảng thời gian ngắn, hắn quên tất cả, chỉ còn ý nghĩ muốn chém giết Nghiêm Thiên Chiếu. Xoạt, bảy đạo kiếm khí sáng lên!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!