Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 53

Chương 53: Hoàng Quyền Trấn Áp

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 261 đến 265 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc khí phách ngút trời của Vũ Hoàng, người không ngần ngại dùng quyền uy tuyệt đối trấn áp mọi thế lực hòng bảo vệ quốc gia và lợi ích cá nhân. Bi kịch của Lăng Hàn không chỉ dừng lại ở cuộc đối đầu với Phong Viêm, mà còn mở ra một màn kịch chính trị phức tạp, nơi cậu bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành hoàng quyền và những bí mật thâm sâu. Tác giả khéo léo lồng ghép sự căng thẳng, hiểm nguy, cùng với những tiết lộ bất ngờ về thân phận và giao dịch ngầm, đẩy mạch truyện lên cao trào đầy kịch tính. Qua đó, tâm lý kiên cường, bản lĩnh của Lăng Hàn trước áp lực được thể hiện rõ nét, đồng thời hé lộ những toan tính ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng của hoàng tộc và các thế lực.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa không trung, một đạo pháp chỉ vàng rực xẹt qua, tựa như một tia sét xé toạc màn đêm. Lăng Hàn và Phong Viêm, hai thân ảnh nhanh như chớp, lập tức lao vút theo, mỗi người đều nuôi ý định đoạt lấy vật chí bảo này. Ai đoạt được pháp chỉ, người đó nắm quyền sinh sát trong tay, một quyền năng đủ để thay đổi cục diện toàn trường.

Trong cuộc truy đuổi nghẹt thở, đao kiếm không ngừng va chạm, lửa điện tóe ra giữa không trung. Lăng Hàn, với tốc độ nhỉnh hơn một chút, đã vươn tay ra, tưởng chừng như đã chạm tới pháp chỉ. Nhưng ngay khoảnh khắc quyết định ấy, một linh cảm mạnh mẽ chợt dấy lên trong hắn. Cánh tay phải khựng lại, tay trái nhanh như cắt vung lên. Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành một sợi kim tuyến mảnh như tơ, cuộn chặt lấy pháp chỉ, rồi dứt khoát ném văng nó đi thật xa. Pháp chỉ nhẹ nhàng rơi xuống, và một kẻ tham lam, mắt đỏ ngầu, vội vã chộp lấy. Nhưng chỉ vừa chạm vào, một tiếng “cách” rợn người vang lên, cả cánh tay của hắn nổ tung thành huyết nhục, khiến hắn đau đớn kêu rên thảm thiết.

Phong Viêm dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn Lăng Hàn, thốt lên: "Ngươi thật cẩn thận!" Hắn thừa nhận Lăng Hàn đã khiến hắn bất ngờ, nhưng trong sâu thẳm, Phong Viêm đã toan tính sử dụng pháp chỉ như một cái bẫy, đợi Lăng Hàn chạm vào để đoạt mạng. Nhưng sự cẩn trọng khó lường của Lăng Hàn đã phá hỏng mọi kế hoạch. Lăng Hàn, với kinh nghiệm của một cường giả Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, sao có thể không biết sự nguy hiểm của pháp chỉ? Hắn cố tình giả vờ không hay biết, lợi dụng sự khinh suất của Phong Viêm để hất văng mối họa. Giờ đây, không còn pháp chỉ uy hiếp, những người khác không còn lý do để nghe theo Phong Viêm nữa. Một chọi một, Lăng Hàn chẳng hề e ngại.

Những tiếng nghiến răng ken két vang lên từ đám đông. Một tên võ giả xuất thân hàn môn như Phong Viêm lại dám ngang nhiên uy hiếp cả bọn họ, khiến lòng căm phẫn sục sôi. "Đừng có không phục!" Phong Viêm ngạo nghễ cười khẩy, ánh mắt quét qua mọi người: "Đồ bỏ đi như các ngươi, chỉ dám hả giận bằng lời nói, có dám ra tay với ta không?" Những lời lẽ khinh miệt ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Nhiều người đỏ mắt gầm lên, thân nhân của những kẻ bị Phong Viêm giết hại càng run rẩy vì tức giận. Thế nhưng, Đông Nguyệt Tông như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên đầu họ, ai dám động vào đệ tử của tông môn ấy?

"Một đám cặn bã!" Phong Viêm chế giễu. Hắn chẳng buồn để ý đến ai nữa, chỉ nhìn thẳng vào Lăng Hàn, giọng điệu đầy vẻ thách thức: "Dù ta phải giết ngươi, nhưng ta không thể không thừa nhận, ngươi ít nhất có dũng khí hơn những tên phế vật này rất nhiều, dám đối nghịch với ta." Lăng Hàn rung nhẹ trường kiếm, đáp lời: "Ngươi phí lời quá nhiều, rửa sạch cổ chịu chết đi!" "Ngươi thật sự dám giết ta?" Phong Viêm cười lớn, "Ngươi không sợ Đông Nguyệt Tông sao?" "Thì sao chứ?" Lăng Hàn bình thản đáp, trong lòng chẳng hề coi Đông Nguyệt Tông ra gì. Phong Viêm làm sao biết được Lăng Hàn từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh? Dù tu vi hiện tại sa sút, nhưng khí phách và tầm nhìn của hắn há có thể thay đổi? Tương lai hắn nhất định sẽ trở về Thiên Nhân Cảnh, và quãng thời gian này sẽ không quá dài. Hơn nữa, Đông Nguyệt Tông còn có Ngạo Phong, kẻ mà hắn nhất định phải giết, đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải đối đầu trực diện với Đông Nguyệt Tông. So với đó, Phong Viêm chỉ là một nhân vật nhỏ bé.

"Ha ha ha ha, có dũng khí, người như vậy giết mới có cảm giác!" Phong Viêm cười sảng khoái, chỉ vào Lăng Hàn: "Nếu không phải ngươi giết đệ đệ của ta, ta còn thực không muốn làm thịt ngươi nhanh như thế." "Nằm mơ đi thôi!" Lăng Hàn xuất kích, trường kiếm lay động, sáu đạo kiếm khí múa ngang. "Ngươi cho rằng ta thật sợ ngươi?" Phong Viêm hét lớn, thân hình tỏa ra ánh bạc yếu ớt. Trường đao vung chém, mang theo một luồng bá khí không thể cản phá. "Hảo đao!" Tạ Sướng không kìm được thốt lên. Lữ Trung Thiên lườm hắn: "Ngươi còn khen hay? Vừa nãy tên này suýt chút nữa giết toàn bộ bọn ta đấy!" "Chuyện nào ra chuyện đó, đao pháp của tiểu tử này quả thật không tệ. Nếu không phải... Ai, ta cũng muốn thu hắn làm đệ tử." Tạ Sướng lắc đầu thở dài, tiếc nuối.

Tiếng kim loại va chạm leng keng không ngừng vang vọng. Lăng Hàn và Phong Viêm giao đấu kịch liệt, đao khí kiếm khí tung bay, tạo nên một màn chiến đấu kinh thiên động địa. Lúc này, Phong Viêm đã vận chuyển Kính Quang Thể, có thể phản xạ gần hai phần mười công kích của Lăng Hàn. Điều này không chỉ làm suy yếu lực tấn công của Lăng Hàn mà còn biến chúng thành đòn phản công, tăng cường sức mạnh của chính Phong Viêm. Mỗi khi chịu đòn, hào quang bạc trên người Phong Viêm lại loạn chuyển, như một tấm gương sắp vỡ. Rõ ràng, khả năng phản xạ của hắn cũng có giới hạn. Vượt qua giới hạn đó, hắn sẽ không thể phản xạ nữa mà sẽ bị nghiền nát. Nham Thạch Thể của Lăng Hàn cũng phát huy tác dụng. Hai phần mười công kích bật ngược lại chỉ khiến hắn hơi khó chịu, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, cảm giác đó liền tan biến. Hai người không chỉ dùng đao kiếm mà còn liên tục tung quyền, chưởng, thậm chí là những cú đá cực kỳ uy lực, khiến những người xung quanh đều líu lưỡi. Trong thế hệ trẻ, có ai có thể sánh vai với họ? Quá mạnh mẽ!

Phong Viêm thoáng do dự. Đây chưa phải là toàn bộ thực lực của hắn, nhưng để giết Lăng Hàn, hắn sẽ phải tung ra những lá bài tẩy mạnh hơn. Liệu vì một Lăng Hàn mà đáng để lộ ra tất cả? Hơn nữa, Lăng Hàn cũng còn giữ bài, ít nhất kiếm pháp một thức bốn ý cảnh vẫn chưa được dùng, buộc Phong Viêm phải giữ lại sức để đối phó.

"Lão phu không có tới trễ chứ?" Đúng lúc này, một tiếng cười sang sảng vang lên. Một ông lão vóc dáng thon dài bước nhanh tới, mỗi bước đi, dưới chân lại rực rỡ một vòng sáng màu tím như đóa hoa nở rộ. Đây là ý chí võ đạo, chỉ cường giả Linh Hải Cảnh mới có thể hình thành, và người này đã đạt đến Thần Thai Cảnh. "Cừu chấp sự, đến rất đúng lúc!" Phong Viêm cao giọng cười lớn. "Khà khà, tự giới thiệu mình một chút, lão phu Cừu Khổ, một tiểu chấp sự của Đông Nguyệt Tông." Ông lão cười nói, vẻ mặt hòa nhã.

Mọi người kinh hãi. Chấp sự của Đông Nguyệt Tông! Nếu Phong Viêm chỉ là đệ tử, thì Cừu Khổ này có thể đại diện cho ý chí của thượng tầng Đông Nguyệt Tông. "Cừu chấp sự, thay ta bắt người này!" Phong Viêm ra lệnh. "Được!" Cừu Khổ không chút do dự gật đầu, không hề tỏ vẻ khinh thường dù tu vi của Phong Viêm kém xa hắn. Điều này rõ ràng là nể mặt vị cường giả Linh Anh Cảnh đứng sau Phong Viêm. "Ngươi dám!" Phó Nguyên Thắng lập tức đứng ra. Cừu Khổ đảo mắt qua, ánh mắt hơi căng thẳng: "Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm?" "Chuyện của người trẻ tuổi, cứ để người trẻ tuổi giải quyết, thế hệ trước đứng qua một bên đi." Phó Nguyên Thắng bình thản nói, nhưng ẩn chứa một luồng khí thế không cho từ chối. Là người của Đan sư hiệp hội, hắn không sợ Đông Nguyệt Tông.

Cừu Khổ lộ vẻ do dự. Thứ nhất, hắn không muốn đắc tội một Đan sư cấp cao. Thứ hai, Phó Nguyên Thắng cũng là Thần Thai Cảnh, dù hắn ra tay cũng chưa chắc đã giết được Lăng Hàn. Phong Viêm cười gằn: "Lưu gia chủ, người này giết con rể của Lưu gia, lẽ nào Lưu gia muốn trơ mắt nhìn hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật? Ta cũng không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi chặn Phó đại nhân, chỗ tốt ta đáp ứng cho Lưu gia sẽ không thiếu!"

Tất cả mọi người đều biết, Lưu gia chấp nhận gả Lưu Vũ Đồng cho Phong Minh chắc chắn là vì một món lợi lớn hoặc lời hứa hẹn từ Phong Viêm. Nhưng một giao dịch ngầm như vậy, sao có thể bị phơi bày trước mặt nhiều người? Sắc mặt Lưu gia gia chủ tối sầm lại. Phong Viêm trắng trợn không kiêng dè, lại có hậu trường cứng rắn đến đáng sợ, dù Lưu gia chủ bất mãn thì cũng làm được gì? Chẳng lẽ còn dám đánh Phong Viêm? Nghĩ đến lợi ích mà Lưu gia có thể nhận được, Lưu gia gia chủ chỉ do dự một chút rồi đứng dậy, nói với Phó Nguyên Thắng: "Phó đại sư, nể mặt lão phu, khoanh tay đứng nhìn được không?" Phó Nguyên Thắng biến sắc: "Nếu lão phu ra tay, ngươi muốn ngăn cản lão phu?" "Không sai!" Lưu gia gia chủ cắn răng nói, quyết tâm đứng về phía Phong Viêm. "Lưu Phi Bằng, hiện tại lão phu rất khó chịu, nói không chắc sau này Thiên Dược Các sẽ không bán một viên đan dược nào cho Lưu gia. Ngươi vẫn nhất định muốn trêu chọc lão phu?" Phó Nguyên Thắng uy hiếp. Hai tay Lưu gia gia chủ khẽ run rẩy, nội tâm giằng xé dữ dội. Nhưng rồi hắn kiên quyết nói: "Phó đại sư, còn xin không nên ra tay!"

Phó Nguyên Thắng giận dữ. Hắn không hiểu Phong Viêm đã hứa hẹn gì mà Lưu gia không chỉ chấp nhận gả một thiên tài tộc nhân, mà còn không tiếc trở mặt với Thiên Dược Các. Dù Lưu gia có Đan sư riêng, nhưng nguồn cung cấp đan dược vẫn phụ thuộc rất nhiều vào Thiên Dược Các. Hắn hừ một tiếng: "Vậy lão phu liền tới lĩnh giáo một hồi!" Nhưng Lưu gia gia chủ không động. Chỉ cần Phó Nguyên Thắng không ra tay, hắn chắc chắn sẽ không chủ động tấn công. Dù sao đối phương cũng là Thần Thai Cảnh, nếu giao chiến tại đây, lực phá hoại sẽ quá lớn, đây chính là Lưu gia của hắn. "Cừu chấp sự, hiện giờ không ai có thể ngăn cản ngươi!" Phong Viêm cười nói, vẻ mặt cuồng ngạo tột độ. Cừu Khổ cười ha ha, nhanh chân bức bách tới Lăng Hàn.

Hiện tại, có bốn cường giả Thần Thai Cảnh ở đây. Hai người công khai đứng về phía Phong Viêm, chỉ có một người đứng về phía Lăng Hàn. Còn Cổ Bá Vân thì như người mù, ngồi bất động, bình chân như vại. Rõ ràng, Linh Bảo Các đồng ý chống lưng cho Lăng Hàn, nhưng tuyệt đối sẽ không vì hắn mà đắc tội Đông Nguyệt Tông. Lăng Hàn sẽ làm sao đây? Chu Vô Cửu và Thất hoàng tử nhíu mày lo lắng. Đại hoàng tử và Tam hoàng tử thì cười gằn, ai bảo Lăng Hàn không nghe lời khuyên, dám lấy trứng chọi đá. Đáng đời! Lăng Hàn thở dài. Đến nước này, không còn cách nào khác ngoài việc tiết lộ thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm của mình.

"Hừ! Ở địa bàn của trẫm cũng dám làm càn!" Đúng lúc này, một âm thanh uy nghiêm tràn ngập vang vọng, chấn động đến tận linh hồn mọi người, khiến họ không khỏi kính nể. "Bệ... bệ hạ!" Lưu gia gia chủ kinh ngạc thốt lên. Âm thanh này chính là của Hoàng Đế Vũ Quốc hiện tại! "Vũ Hoàng!" Sắc mặt Cừu Khổ căng thẳng. Dù Vũ Hoàng chỉ là Thần Thai Cảnh, nhưng đối phương là chủ một quốc gia, khí thế có thể nghiền ép tất cả Thần Thai Cảnh, ngay cả hắn cũng không dám coi thường. "Đây là Vũ Quốc của trẫm, không phải của Đông Nguyệt Tông!" Thanh âm Vũ Hoàng lại vang lên, như sấm rền. "Ân oán của giới trẻ, trẫm có thể mở một mắt nhắm một mắt. Nhưng nếu như nhân vật đời trước muốn ra tay, bổn hoàng thấy một giết một!"

Quá thô bạo! Cừu Khổ là Thần Thai Cảnh của Đông Nguyệt Tông, nhưng Vũ Hoàng vẫn nói "thấy một giết một", Thiên Tử há có thể nói đùa? Những người trẻ tuổi xung quanh đều vô cùng kích động. Đây chính là Vũ Hoàng, quả nhiên là một đời hùng chủ! Đối mặt cường giả của Đông Nguyệt Tông mà không hề kinh sợ, khiến nhiệt huyết của họ sôi trào, chỉ muốn đại chiến một trận. Nhưng sắc mặt của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử lại kịch biến. Bọn họ không hề nghĩ tới Vũ Hoàng sẽ làm chỗ dựa cho Lăng Hàn. Suy nghĩ theo lập trường của họ, đây hoàn toàn là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược! Cái này còn kế thừa ngôi vị hoàng đế kiểu gì? Chỉ có Thất hoàng tử lộ ra nụ cười hưng phấn! Hắn đã thắng cược, Vũ Hoàng một đời kiêu ngạo, há cho phép người ngoài bắt nạt lên đầu mình?

"Vũ Hoàng, khẩu khí của ngươi không khỏi quá lớn đi! Nếu bản tông đến một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh, ngươi còn dám nói như thế sao?" Cừu Khổ lạnh lùng nói. Đông Nguyệt Tông tự nhiên mạnh mẽ hơn Vũ Quốc, mà cảnh giới của hắn cũng tương đương Vũ Hoàng, làm sao sẽ sợ Vũ Hoàng? "Trong ba tức, cút ngay lập tức, bằng không bổn hoàng quất ngươi đi ra ngoài!" Thanh âm Vũ Hoàng vang lên, lạnh lùng và thô bạo. "Ha ha, lão phu ngược lại muốn lĩnh giáo một chút!" Cừu Khổ nhìn về phía Lăng Hàn, lộ ra sát khí. Tương tự là Thần Thai Cảnh, hơn nữa hắn là chấp sự của Đông Nguyệt Tông, há có thể bị Vũ Hoàng dọa đi? Nhưng hắn vẫn còn chút căng thẳng, bởi vì đến giờ hắn vẫn chưa thăm dò được vị trí của Vũ Hoàng! Thanh âm ầm ầm, phảng phất từ bốn phương tám hướng đồng thời xuất hiện, căn bản không cách nào phân biệt. Một tức! Mọi người thầm đếm, Cừu Khổ cũng bước chân về phía Lăng Hàn. Hai tức! Cừu Khổ đi không nhanh, hắn đã dồn tinh khí thần lên tới cực hạn. Nghe tiếng Vũ Hoàng là thiên tài võ đạo đã lâu, sức chiến đấu kinh người, hắn sao dám bất cẩn? Ba tức! Cừu Khổ ra tay, tay phải hóa thành một bàn tay lớn màu tím, trên đó từng đạo mạch văn phát sáng, phảng phất có thể che kín cả bầu trời.

Thanh âm của Vũ Hoàng lại vang lên, oành! Nóc nhà bị đánh tan, chỉ thấy một nắm đấm từ trên trời giáng xuống, tàn nhẫn đập tới Cừu Khổ. "Thiên Tử Quyền Pháp!" Ba tên hoàng tử đồng thời kinh ngạc thốt lên! Dù họ dùng binh khí gì, mỗi người đều từng tu luyện Thiên Tử Quyền Pháp. Nhưng khi nhìn thấy nắm đấm kia, họ chỉ còn lại sự chấn động vô tận. Thiên Tử ra quyền, dẹp yên thiên hạ! Không thể đỡ, không thể địch! Dưới cú đấm này, tất cả mọi người đều cảm thấy mình nhỏ bé như giun dế. Bất kỳ cử động phản kháng nào đều như châu chấu đá xe, chỉ có thể bị hoàng uy cuồn cuộn ép bằng.

Cừu Khổ biến sắc. Hai tay vội vã vung lên, đánh ra một mảnh Tinh Vân màu tím, đón lấy nắm đấm màu vàng kia. Quả nhiên như châu chấu đá xe! Dưới nắm đấm nghiền ép, Tinh Vân trong nháy mắt bị nổ nát. Nắm đấm màu vàng hạ xuống, oanh! Kình phong không thể chống đỡ tuôn ra, oành oành oành oành… Người trong đại sảnh tựa như rơm rạ bị chấn bay ra ngoài. Bụi mù tràn ngập, cả đại sảnh đã bị san thành bình địa. Duy nhất không bị chấn bay ra, chỉ có Cừu Khổ. Cái tên này... chết hay sống? Chờ bụi mù tản đi, Cừu Khổ hiện ra trong tư thế chữ đại, nằm dang tay dang chân trên mặt đất. Lồng ngực hơi phập phồng cho thấy hắn vẫn còn sống. Mọi người hít một ngụm khí lạnh. Cừu Khổ là Thần Thai Cảnh, nhưng Vũ Hoàng còn chưa lộ mặt, đã oanh hắn thành chó chết, thực lực của Vũ Hoàng cũng quá mạnh đi? Đây là thực lực của Thần Thai Cảnh sao? Dù hung hăng như Phong Viêm cũng ngậm miệng lại. Trước thực lực tuyệt đối, bất luận người nào cũng chỉ có run sợ.

"Lăng Hàn, Phong Viêm, ân oán cá nhân giữa hai người các ngươi, trẫm cho phép các ngươi tự mình giải quyết. Nhưng nếu có những người khác muốn nhúng tay, người này chính là tấm gương!" Thanh âm Vũ Hoàng lại vang lên, ầm ầm rung động. Dù còn có ba tên Thần Thai Cảnh ở đây, nhưng vẫn không cách nào biết thanh âm này từ đâu tới. "Lăng Hàn, vào hoàng cung gặp trẫm!"

Từ đầu tới cuối, Vũ Hoàng không hề lộ mặt, nhưng sự thô bạo của hắn lại thâm nhập lòng người. Dù cường giả Thần Thai Cảnh như Phó Nguyên Thắng, Lưu gia gia chủ cũng kính nể, không có một chút ý phản kháng. Đây mới thực sự là bá chủ, mở miệng thành luật, dưới hoàng ân, đều là thần tử. Nhưng ánh mắt của Lăng Hàn lại nhìn về phía hoàng cung xa xôi. Bởi vì thần thức của hắn bắt được, kỳ thực thanh âm của Vũ Hoàng là từ nơi đó truyền tới. Người bình thường biết nhất định sẽ kinh ngạc thốt lên, sao có thể có chuyện đó? Cách ít nhất mười dặm, tại sao có thể truyền thanh âm rõ ràng như vậy? Còn có Thiên Tử quyền pháp kia, oanh bất tỉnh một tên cường giả Thần Thai Cảnh! Quả thực như là thần thoại, đây cũng quá mạnh mẽ đi.

"Thần Thai Cảnh tuyệt không có năng lực như vậy!" Lăng Hàn thầm nói. "Lẽ nào Vũ Hoàng đã đột phá Sinh Hoa Cảnh?" Thần Thai, Sinh Hoa, chỉ kém một cấp. Nhưng vượt qua một bước này như trời và đất, Thần Thai là người, Sinh Hoa là thần! Chỉ có Sinh Hoa Cảnh mới có thể ở ngoài mười dặm truyền âm, như đích thân tới. Một niệm sinh, quyền ý đến, ung dung trấn áp Thần Thai Cảnh. "Không đúng!" Lăng Hàn khẽ nhíu mày. Hắn mơ hồ bắt lấy một tia thần niệm của Vũ Hoàng. Vẫn không có đạt đến Sinh Hoa Cảnh, thực kỳ quái!

"Lăng Hàn, lại để ngươi sống thêm mười ngày. Sau mười ngày, ta sẽ đích thân lấy mạng của ngươi!" Phong Viêm cười lạnh, xách Cừu Khổ lên. Thân hình hắn bắn đi, rất nhanh liền biến mất. Không người nào dám ngăn hắn, dù cho trước đó hắn đã giết nhiều người như vậy. "Lăng Hàn…" Thất hoàng tử đi tới, trên mặt tràn ngập vẻ vui mừng. Hắn đã thắng khi cược tính cách của Vũ Hoàng. Vị quân chủ thô bạo vô song kia, làm sao có thể khoan dung Đông Nguyệt Tông bắt nạt tới cửa, tất nhiên sẽ hung hăng phản kích. Chỉ là ngay cả hắn cũng không nghĩ tới thái độ của Vũ Hoàng lại cứng rắn như thế, trực tiếp đánh ngất Cừu Khổ. Bất kể nói thế nào, hắn đã đi đúng đường! Hắn nhất định sẽ được Vũ Hoàng tán thưởng, cách ngôi vị hoàng đế lại gần thêm một bước. "Phụ hoàng mời, ngươi vẫn là mau đi thôi." Hắn cười nói. Rất ít khi Vũ Hoàng đơn độc mời người. Có thể thu được đặc ân này, trước kia chỉ có Tàn Dạ và Triệu Hoan. Ngay cả mấy hoàng tử như bọn hắn cũng rất ít khi đơn độc bái kiến Vũ Hoàng.

Lăng Hàn hơi gật đầu. Hoạn nạn thấy chân tình, so sánh với đó, biểu hiện của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử quá kém. Hắn liếc nhìn Lưu Vũ Đồng, nàng sớm đã được người của Lưu gia nâng lên. Hắn suy nghĩ một chút, cũng không có dự định đi qua nói chuyện, chủ yếu là khó chịu người của Lưu gia. Vũ Hoàng đã biểu đạt rõ ràng. Hơn nữa một quyền đập nát đại sảnh của Lưu gia, rõ ràng là rất bất mãn. Tin tưởng Lưu gia sẽ không dám cấu kết làm bậy với Phong Viêm nữa. "Hàn thiếu!" Đại hoàng tử và Tam hoàng tử đồng thời đi tới. Trên mặt mang theo nụ cười dối trá, nhưng trong lòng thì loạn tùng phèo. Bọn họ hối hận chết rồi. Tính toán đủ đường, nhưng không tính tới Vũ Hoàng sẽ ra tay! Bọn họ thấy trước kia Phong Viêm huyên náo lớn như vậy, nhưng Hoàng thất lại căn bản không phản ứng, nên cho rằng lần này cũng như thế, lại không nghĩ tới lại xuất hiện bất ngờ. Sớm biết như thế bọn họ sẽ liều chết cùng Lăng Hàn. Vừa có thể kết giao tình với đối phương, còn được Vũ Hoàng xem trọng. Hiện tại ngược lại tốt, cả hai đều không còn!

Lăng Hàn chỉ cười nhạt nói: "Ta phải đi gặp bệ hạ, không rảnh trò chuyện với hai vị hoàng tử!" Nói xong hắn liền vung tay, nghênh ngang rời đi. Trong con ngươi của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử đồng thời lộ ra lửa giận. Một phàm phu nho nhỏ mà thôi, lại dám xem thường hai hoàng tử như bọn hắn. Nhưng hiện tại không phải là thời điểm tính toán vấn đề này. Thất hoàng tử đột nhiên phát lực, đã ở trong tranh đoạt hoàng quyền đi trước một bước. Trước ngôi vị hoàng đế, cái gì cũng có thể để qua một bên. Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời lộ ra nụ cười. Hiện tại danh tiếng của thất đệ quá cao, nhất định phải chèn ép một hồi, để ba người lần thứ hai trở lại vạch xuất phát.

Lăng Hàn xa xa gật đầu với đám người Quảng Nguyên. Cũng ra hiệu Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu mang Hổ Nữu về trước, còn mình thì đi hướng hoàng cung. Khoảng mười dặm đường đối với Dũng Tuyền Cảnh mà nói chỉ cần mười phút, rất nhanh hắn đã đi tới trước hoàng cung. "Mời đi theo ta." Một tên thị vệ đi tới, vóc người trung đẳng, tuổi tác chỉ chừng ba mươi, nhưng đã là Linh Hải Cảnh. Cái này ở Vũ Quốc là rất kinh người. Nếu Vũ Hoàng mời, tự nhiên đều đã an bài xong. Lăng Hàn đi theo tên thị vệ kia, nói: "Không biết đại nhân xưng hô như thế nào?" "Tể Hạng." Thị vệ kia lạnh như băng nói, rất có phong cách của Tàn Dạ. "Tể Tương?" Lăng Hàn không khỏi sững sờ. Thầm nghĩ sợ là cha mẹ ngươi phải thất vọng, hiện tại là làm vũ vệ a. "Hạng, không phải Tương." Tể Hạng từ tốn nói. Ai biết hắn nói là cái Tương gì, nhưng nếu hắn biện giải, nói rõ khẳng định không phải "Tể Tương". Lăng Hàn cười hì hì, cũng không dây dưa ở vấn đề này nữa. Dù sao đối phương là Linh Hải Cảnh, đừng thẹn quá thành giận mà quay sang đập hắn là được. Người này hẳn là tâm phúc của Vũ Hoàng, chừng ba mươi tuổi đã là Linh Hải Cảnh. Lại được Vũ Hoàng dốc lòng vun bón, có thể ở chừng bốn mươi bước vào Thần Thai Cảnh.

Tể Hạng không phải người nói nhiều. Lăng Hàn không hỏi, hắn là tuyệt không lên tiếng, chỉ dẫn Lăng Hàn đi tới. Trên đường thị vệ nhìn thấy Tể Hạng liền cung kính hành lễ, không có ý tứ kiểm tra thân phận của Lăng Hàn chút nào. Hiển nhiên, địa vị của Tể Hạng đã được hết thảy thị vệ tán thành. Hai người đi tới Chính Thiên điện. Đây là địa phương Vũ Hoàng chủ trì sự vụ, triều thần bái kiến. Hiện tại đã qua thời gian triều chính, bởi vậy toàn bộ đại điện có vẻ rất trống rỗng. "Tự mình vào đi." Tể Hạng lạnh lùng nói. Thật là một gia hỏa lạnh nhạt. Lăng Hàn thầm nói, tự mình tiến vào đại điện.

Đây là tòa cung điện to lớn nhất trong quần thể cung điện. Từng trụ đá cao tới trăm mét đẩy lên mái điện khổng lồ, làm cho người ta có cảm giác hùng vĩ đồ sộ. Phóng tầm mắt nhìn lại, toàn bộ cung điện trống rỗng. Nhưng Lăng Hàn lại biết, phía sau mỗi trụ đá đều cất giấu một tên thị vệ, thực lực đều là Linh Hải Cảnh. Mà ở cuối cung điện, là vương tọa cao lớn vững chãi, một nam tử khoảng chừng năm mươi tuổi đang ngồi. Rõ ràng chỉ là ngồi, nhưng tỏa ra khí thế vô tận, khiến lòng người lạnh lẽo. Vũ Hoàng! Hắn đã sắp sáu mươi, nhưng nhìn qua chỉ khoảng năm mươi, bảo dưỡng cũng không tệ. Ở bên chân Vũ Hoàng, có một cô gái ngã ngồi, tựa hồ đang phụng dưỡng hắn. Nhưng Lăng Hàn có thể thấy, kỳ thực cô gái này là đang tu luyện. Lại là Hứa Khả Hân. Đều nói nữ tử này rất được sủng ái, quả nhiên không giả, ngay cả ban ngày cũng có thể làm bạn bên đế quân. Có điều, làm bạn quân vương phải luôn chú ý hầu hạ, nhưng tại sao nàng lại đang tu luyện? Đây là một quái sự. Hơn nữa, Lăng Hàn chỉ liếc mắt liền có thể xác định, Vũ Hoàng tuyệt đối không phải người trọng sắc, bằng không hắn tuyệt đối không thể có thực lực như bây giờ. Nửa bước Sinh Hoa Cảnh! Không đúng không đúng! Nửa bước Sinh Hoa Cảnh cũng chỉ là tiếp cận Sinh Hoa. Trên thực tế vẫn là Thần Thai Cảnh, như cũ là phàm nhân. Ý niệm trong lòng Lăng Hàn thay đổi thật nhanh. Thầm nghĩ có lẽ có quan hệ tới quốc thế, mới có thể làm cho Vũ Hoàng vượt qua nửa bước này, chân chính nắm giữ uy năng của Sinh Hoa Cảnh.

"Người trẻ tuổi, ngươi khiến trẫm rất đau đầu!" Vũ Hoàng mở miệng, có đại thế vô tận dương động. Lăng Hàn chắp tay nói: "Vãn bối tham kiến Vũ Hoàng!" Hắn tự xưng vãn bối, tự nhiên là hành lễ như võ giả, không cần quỳ lạy. Mà nếu lấy thân phận thần tử tham kiến, như vậy hắn nhất định phải quỳ xuống. Đây là hai loại lập trường hoàn toàn khác nhau. Vũ Hoàng cũng không có trách cứ, trái lại nở một nụ cười nói: "Người trẻ tuổi, ngạo khí rất đủ nha!" Ở bên chân của hắn, Hứa Khả Hân bị thức tỉnh. Nàng mở hai mắt ra nhìn Lăng Hàn, khuôn mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Nàng từng thấy người trẻ tuổi này, lúc đó còn động một tia sát niệm, chỉ là không có ra tay mà thôi. Không nghĩ tới, hắn lại có tư cách bái kiến Vũ Hoàng, cái này rất kinh người.

"Bệ hạ mới là oai phong lẫm liệt, một quyền liền đánh đổ chấp sự chó má của Đông Nguyệt Tông, để vãn bối nhiệt huyết sôi trào nha." Lăng Hàn nịnh nọt nói. "Ha ha ha ha!" Vũ Hoàng cười to, lắc đầu nói. "Ngươi cho rằng miệng ngọt một chút, trẫm có thể quên phiền phức ngươi gây ra sao?" Hứa Khả Hân không khỏi khiếp sợ. Nàng hầu hạ bên người Vũ Hoàng mấy năm, hầu như chưa từng thấy Vũ Hoàng cười sảng khoái như vậy. Còn dùng ngữ khí trêu chọc nói chuyện với một thanh niên, quả thực làm cho nàng không thể tin tưởng. Lăng Hàn nghiêm nét mặt nói: "Kính xin bệ hạ thứ tội!" Vũ Hoàng hừ một tiếng nói: "Coi như trẫm bá khí hơn nữa, cũng không dám làm gì một vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm a!" Đôi mắt đẹp của Hứa Khả Hân trợn to. Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm? Là thiếu niên trước mặt này? Làm sao có khả năng! Nhưng Vũ Hoàng há có thể ăn nói ba hoa, chuyện này không tin cũng phải tin. Lăng Hàn cười hì hì nói: "Vẫn không có cảm tạ ân giải vây của bệ hạ, ngày sau tất sẽ báo đáp." Nếu Vũ Hoàng chỉ rõ thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm của hắn, hắn cũng dùng thân phận Đan sư nói chuyện với Vũ Hoàng, ở trên địa vị chỉ hơi kém mà thôi.

Vũ Hoàng dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ tay vịn nói: "Lão Đại, lão Tam cùng lão Thất, ngươi đều gặp. Ngươi cho rằng người nào thích hợp kế thừa ngôi vị hoàng đế nhất?" Vấn đề này, nên hỏi hắn sao? Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Trong lòng bệ hạ đã sớm có quyết đoán, ta không dám vọng ngôn." "Nhưng ngươi là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Phó Nguyên Thắng, Ngô Tùng Lâm lại rất nghe lời ngươi. Nếu ý kiến của ngươi không hợp với trẫm, ngày sau cổ động Đan sư không bán đan dược cho thần dân Vũ Quốc, chẳng phải giang sơn Vũ Quốc sẽ hủy hoại trong một ngày hay sao?" Vũ Hoàng từ tốn nói. Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Cái mũ này có chút lớn a! Thiên Tử lại hỉ nộ vô thường, vạn nhất cho rằng hắn là mối họa, sẽ uy hiếp đến hoàng quyền, vậy không quản ngươi là ai, trực tiếp diệt! Tinh thần của hắn tập trung cao độ. Có một dị động hắn sẽ tiến vào Hắc Tháp. Nhiều nhất chỉ là để Vũ Hoàng phát hiện hắn có bí pháp thuấn di, hoặc có loại hình ẩn thân. Coi như lộ ra ngoài một chút bí mật cũng tốt hơn mất mạng nhỏ. "Yên tâm đi, nếu như trẫm muốn giết ngươi, ngươi sẽ không thể sống sót đi tới đây." Vũ Hoàng từ tốn nói. Lăng Hàn cười hì hì. Bề ngoài thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại không buông lỏng chút nào. Hắn sẽ không dễ dàng tin tưởng một người khác.

"Lăng Hàn, trẫm nên làm sao với ngươi?" Vũ Hoàng nói. "Một Đan sư có thể luyện chế ra Trúc Cơ Đan, thậm chí Vũ Quốc sẽ bởi vì ngươi mà rối loạn!" Hứa Khả Hân không nhịn được ho khan. Trúc Cơ Đan huyên náo sôi sùng sục ở Hoàng Đô lại là Lăng Hàn luyện chế? Khó mà tin nổi, khó mà tin nổi, hắn mới bao lớn, làm sao có khả năng luyện chế Trúc Cơ Đan? Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Ngày sau nếu ta lại luyện chế ra Trúc Cơ Đan, sẽ ưu tiên một nửa cho Hoàng thất." "Được!" Vũ Hoàng lộ ra nụ cười, không khí sốt sắng nhất thời tan rã. Thực sự là gần vua như gần cọp. Đế vương hỉ nộ vô thường, hơi một tí là giết người, muốn người ta không sốt sắng cũng khó khăn. Lăng Hàn không khỏi oán thầm. Nếu như hắn còn tu vi kiếp trước, khẳng định sẽ đánh Vũ Hoàng một trận. Lại dám dọa hắn! Nhưng giờ phút này, hắn chỉ có thể cười khổ nói: "Suýt chút nữa bị bệ hạ hù chết!" Vũ Hoàng làm nền một phen, lại đe dọa, kỳ thực chính là vì Trúc Cơ Đan mà thôi. "Ha ha, ngày sau ngươi tất thành Đan sư Địa Cấp, dù trẫm thấy cũng phải đón chào. Nhân lúc cánh của ngươi vẫn chưa cứng, trẫm đương nhiên phải gõ một cái, bắt nạt một chút, nếu không ngày sau liền không còn cơ hội." Vũ Hoàng cười nói. Lăng Hàn cũng cười cười. Kỳ thực Vũ Hoàng là người vui tính, chỉ là hắn khôi hài có thể hù chết người ta.

"Lão đại, lão tam ở trên tâm tính có chút kém. Có dã tâm, nhưng không có khí thế tương ứng!" Vũ Hoàng mở miệng, bình phẩm cho mấy con trai của mình. "Lão thất thì quá cẩn thận, thủ thành quả có sẵn thì thừa, nhưng không đủ tiến thủ." Hắn dừng một chút, lại nói: "Có lẽ ngươi sẽ giúp đỡ lão thất. Có một vị Đan sư Địa Cấp tương lai giúp đỡ, trẫm cũng có thể yên lòng lui xuống. Trẫm quyết định, chờ sau ngày mừng thọ sáu mươi tuổi, liền truyền ngôi vị hoàng đế cho lão thất, từ nay về sau chuyên tâm võ đạo." Hứa Khả Hân kinh hãi, vẻ mặt trắng xám, không khỏi kêu lên: "Bệ hạ…" Vũ Hoàng đưa tay nhấn một cái, ngăn nàng lại nói: "Ngươi cũng nên rời đi!" Lăng Hàn không có để ý hai người bí hiểm, chỉ nói: "Chúc mừng bệ hạ." "Vì sao phải chúc mừng trẫm?" Vũ Hoàng cười hỏi. "Thả xuống quốc sự, bệ hạ liền có thể toàn lực xung kích Sinh Hoa Cảnh, từ đây Siêu Phàm Nhập Thánh!" Lăng Hàn cười nói. Ánh mắt của Vũ Hoàng sáng ngời, nhất thời khí thế mãnh liệt giống như thủy triều: "Ngươi có thể nhìn ra tu vi của trẫm?" Lăng Hàn mỉm cười, đúng mực nói: "Ta là Đan sư, thần thức mạnh mẽ hơn người bình thường rất nhiều." Vũ Hoàng gật đầu. Thiếu niên này xác thực rất khác loại. Bằng không cũng không thể ở Tụ Nguyên Cảnh liền luyện chế ra đan dược chuẩn Địa Cấp. "Nửa tháng sau, trẫm sẽ tổ chức tiệc mừng thọ. Đồng thời còn tiến hành một trận đấu võ, coi như chúc mừng đại thọ của trẫm." Lăng Hàn không biết lời nói này có ý nghĩa gì, chỉ gật đầu, không có tiếp lời. "Người đoạt được thứ nhất, phần thưởng là một bảo vật trong nội khố." Vũ Hoàng thong thả nói. Tâm thần của Lăng Hàn chấn động.

Chân Thị Chi Nhãn! Vũ Hoàng đã là nửa bước Sinh Hoa. Lại thêm quốc thế giúp đỡ, hắn ở Vũ Quốc như một thần linh, thị giác, thính giác hầu như có mặt khắp nơi. Nghĩ đến Đại hoàng tử, Tam hoàng tử và hắn giao dịch đều không giấu được Vũ Hoàng. Trong lòng Lăng Hàn căng thẳng. Như vậy sự tình của tỷ muội Liễu gia thì sao? Nghiêm ngặt mà nói, hắn bao che hung phạm ám sát quý phi, cái này không khác gì tạo phản. Ân, hẳn là sẽ không biết. Dù sao Vũ Hoàng chỉ là người, coi như đột phá Sinh Hoa Cảnh cũng chỉ siêu thoát phàm nhân, cách thành Thần còn kém xa. Hắn hẳn chỉ sẽ chú ý mấy nhân vật trọng điểm mà thôi. Tỷ như ba nhi tử có tư cách cạnh tranh ngôi vị hoàng đế của hắn. Nhất cử nhất động của bọn họ khẳng định đều không gạt được hắn, âm thầm so sánh xem người nào mới càng thích hợp kế thừa ngôi vị hoàng đế. Bởi vậy, Lăng Hàn và Đại hoàng tử Tam hoàng tử thương lượng sự tình đánh cắp Chân Thị Chi Nhãn, đương nhiên không gạt được vị Vũ Hoàng này. Hiện tại Vũ Hoàng xem Chân Thị Chi Nhãn là vật khen thưởng, ý tại ngôn ngoại chính là ngươi mờ ám trẫm biết rõ, chỉ cần ngươi an phận, mới có lợi cho ngươi.

Đối với Chân Thị Chi Nhãn, Lăng Hàn nhất định muốn lấy được! Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Bệ hạ, Chân Thị Chi Nhãn dính đến một môn thần thông. Đến thời điểm đó khẳng định có vô số người tham chiến, nói không chắc cường giả Thần Thai Cảnh cũng sẽ mặt dầy ra tay, ta thực không có bao nhiêu tự tin." Trừ khi hắn lấy Hắc Tháp ra. Nhưng Hắc Tháp vừa ra, sẽ có cường giả Thần Cảnh giáng thế cướp giật. Này quan hệ lớn hơn một môn thần thông quá nhiều. Vũ Hoàng cười ha ha nói: "Không cần dùng mánh lới ở trước mặt trẫm. Lần này luận võ, người tham gia hạn định ba mươi tuổi trở xuống, ngươi còn không có năng lực đoạt thứ nhất, vậy thì chỉ trách mình không có bản lãnh." Lăng Hàn vừa nghĩ. Ba mươi tuổi trở xuống, vậy có thể làm đối thủ của hắn chỉ có Phong Viêm. "Ngươi là thần dân của Vũ Quốc. Trẫm muốn ngươi ở trước mặt người trong thiên hạ đánh bại Phong Viêm, chấn oai Vũ Quốc." Vũ Hoàng nói, quả nhiên như Lăng Hàn suy đoán.

Xem ra Phong Viêm huyên náo quá hung, trước đó còn tùy ý đánh giết vài nhân vật quyền quý, để Vũ Hoàng cũng nổi giận. Chỉ là Vũ Hoàng rất uy phong, nhưng hắn làm quân chủ của một quốc gia, không thể chỉ cân nhắc khí phách nhất thời. Nếu giết Phong Viêm, vậy tất nhiên sẽ chọc ra cường giả của Đông Nguyệt Tông. Cho dù Vũ Quốc không diệt cũng phải bỏ ra cái giá khổng lồ đến hóa giải lửa giận của Đông Nguyệt Tông. Chuyện như vậy đương nhiên không phải một vị đế vương muốn làm. Nhưng hắn sẽ mặc cho Phong Viêm lớn lối, làm càn như vậy sao? Vũ Hoàng khí phách như vậy, đương nhiên sẽ không cho phép dưới mí mắt xuất hiện một cái gai! Không thể giết, vậy thì oanh bại, chém nhuệ khí của Phong Viêm, cho hắn một bài học. Lăng Hàn gật đầu. Coi như không có yêu cầu của Vũ Hoàng, hắn cũng sẽ không khách khí với Phong Viêm. Nếu có cơ hội, hắn tuyệt không ngại giết người này. "Đi thôi!" Vũ Hoàng phất phất tay, nhắm hai mắt lại, thật giống như ngủ. Hiển nhiên không muốn nói chuyện với Lăng Hàn nữa.

Lăng Hàn lui ra, ở Tể Hạng làm bạn đi khỏi hoàng cung. Người này xoay người đi hai bước, đột nhiên quay đầu lại nói: "Lăng Hàn, không nên phụ kỳ vọng của bệ hạ!" Cũng không chờ Lăng Hàn trả lời, hắn nghênh ngang rời đi, có vẻ rất thô bạo. Lăng Hàn lắc đầu. Vũ Hoàng thô bạo, là bởi vì người ta có thực lực để thô bạo. Mỗi tiếng nói cử động của Tể Hạng đều mô phỏng theo Vũ Hoàng, nhưng chỉ học được hình, căn bản không cách nào học được ý. Hắn cũng lười tính toán, đi trở về Hổ Dương Học Viện. "Lăng Hàn đúng không?" Thanh âm yểu điệu vang lên ở sau lưng hắn, quyến rũ đến tận xương. Lăng Hàn quay đầu nhìn lại. Hứa Khả Hân dịu dàng xinh đẹp đứng ở sau người hắn. Thân thể mềm mại, rất hấp dẫn nhãn cầu. Nhưng hắn không có nhìn nhiều, chỉ nói: "Có gì chỉ giáo?" Hiện tại hắn là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, hoàn toàn không cần thiết phải ăn nói khép nép với một quý phi. "Thật không nghĩ tới, lúc trước chỉ là một nhân vật nho nhỏ, hiện tại lại thành đan đạo đại sư!" Hứa Khả Hân lắc đầu, sau đó khom người thi lễ. Quần trắng phiêu phiêu, như một đóa hoa tỏa ra. "Khả Hân bái kiến đại sư!" Lăng Hàn cười nhạt nói: "Không dám, cái lễ này của Hứa quý phi quá nặng."

Hứa Khả Hân đứng lên, hé miệng nở nụ cười: "Đại sư, Khả Hân muốn cầu một chuyện!" "Hứa quý phi, có vẻ như ngươi cầu sai người rồi. Vũ Hoàng bệ hạ là Vũ Quốc chi chủ, ngươi có nhu cầu gì, thỉnh cầu bệ hạ mới hợp lý đi?" Lăng Hàn nói. Hứa Khả Hân thở dài, biểu hiện ai oán. Nếu có người không liên quan thấy, nhất định sẽ ta thấy mà yêu, bị dáng dấp điềm đạm đáng yêu của nàng đánh động. Đáng tiếc, cái trò này hoàn toàn vô dụng ở trước mặt Lăng Hàn. "Đại sư có chỗ không biết, Khả Hân chỉ là phi tử trên danh nghĩa của bệ hạ mà thôi." Nàng thấy Lăng Hàn bình chân như vại, chỉ có thể thăm thẳm nói. Lăng Hàn gật đầu, xoay người liền đi. "Chờ đã!" Hứa Khả Hân vội đuổi theo nói. "Khả Hân muốn dùng một môn công pháp, đổi lấy mười viên Trúc Cơ Đan!" Hiện tại nàng là Linh Hải tầng ba. Tuy cách tầng chín rất xa, nhưng dưới Sinh Hoa, vượt qua cảnh giới nhỏ không khó, đây chỉ là vấn đề thời gian. Bởi vậy, mấy năm sau nàng có thể xung kích Thần Thai Cảnh, nếu có mười viên Trúc Cơ Đan, tự nhiên nắm chắc sẽ tăng lớn. Lăng Hàn không khỏi bật cười: "Khẩu vị của Hứa quý phi thật lớn. Ngươi nói là mười viên Trúc Cơ Đan, không phải mười viên Hồi Nguyên Đan nha." Trên thực tế ở trong mắt đan đạo đế vương như hắn, Trúc Cơ Đan và Hồi Nguyên Đan thật không khác gì nhau. Hứa Khả Hân cũng biết mình công phu sư tử ngoạm. Nhưng cò kè mặc cả, làm sao có khả năng lập tức nói ra giới hạn của mình cho người ta biết? Nàng nói: "Đó là bởi vì công pháp mà Khả Hân dùng để trao đổi tuyệt đối đáng giá!" "Há, nói nghe một chút." Lăng Hàn không tỏ ý kiến. "Xin mời đại sư theo Khả Hân đi một chỗ yên tĩnh." Hứa Khả Hân nói. Lăng Hàn hơi có chút hiếu kỳ, liền gật đầu đồng ý. Hai người đi tới một trà lâu, thuê một phòng khách, ngồi đối diện nhau. "Công pháp gì?" Lăng Hàn không có tâm tình vòng tới vòng lui. Hứa Khả Hân cũng nhìn ra Lăng Hàn thiếu kiên nhẫn, nên không dám thả mồi câu, nói: "Vô Tương Tâm Kinh, hoàn hoàn chỉnh chỉnh sáu tầng công pháp!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!