Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một góc khuất của bí cảnh, không khí căng như dây đàn khi đám đông võ giả miễn cưỡng tiến lên, đối mặt với con Hỏa Nhãn Ngưu hung tợn. Lòng họ nặng trĩu nỗi bất mãn, bởi Mã sư huynh đã phung phí một tấm Đại Lực Phù quý giá, đẩy giá trị của con yêu thú này lên tầm cao mới. Dù có bắt được, chiến lợi phẩm lớn nhất cũng sẽ thuộc về Mã sư huynh, những kẻ còn lại chỉ có thể chia chác chút ít. Liều mạng vì vài trăm lạng bạc, ai mà cam lòng? Thế nhưng, ánh mắt hung tợn của Mã sư huynh, như một lời đe dọa không thành văn, đã gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng. Nơi hoang dã này, không có luật pháp, chỉ có kẻ mạnh và sự tàn bạo.
Trong bất lực, họ nhắm mắt xông lên, mỗi bước chân đều chứa đựng sự cẩn trọng đến tột độ. Không ai dám đến gần con trâu hoang, bởi một quả cầu lửa cũng đủ để cướp đi nửa cái mạng. Sự yếu ớt của họ, dù sao cũng có tác dụng, ít nhất là chia sẻ được sự chú ý của Hỏa Nhãn Ngưu, tạo cơ hội cho Mã sư huynh ra tay. Cuộc đại chiến lại bùng nổ, ầm ầm long trời lở đất. Với Đại Lực Phù, Mã sư huynh giờ đây sánh ngang với Hỏa Nhãn Ngưu, lại có gần chục người làm nền, hắn ta nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Những cú đánh liên tiếp vào eo và lưng khiến con yêu ngưu dần lộ rõ vẻ sợ hãi, nó muốn tháo chạy. Nhưng Mã sư huynh và đồng bọn đã trả giá quá đắt, sao có thể để con mồi vuột mất? Họ dốc toàn lực ngăn cản, khiến Hỏa Nhãn Ngưu chỉ trong chốc lát đã chồng chất thương tích.
Biết mình khó thoát, con yêu thú gầm lên một tiếng dữ tợn, ánh mắt tóe lên vẻ quyết tử. Nó muốn liều mạng! Lăng Hàn, ẩn mình dưới gốc đại thụ, nhẹ giọng lẩm bẩm giải thích cho Hổ Nữu về bí thuật trời sinh của Hỏa Nhãn Ngưu: "Thập Phương Câu Phần, một chiêu bộc phát toàn bộ hỏa lực nguyên trong cơ thể, sát thương kinh hồn bạt vía. Nhưng đổi lại, hỏa lực nguyên sẽ vĩnh viễn đổ nát." Hổ Nữu, ngồi ngay ngắn bên cạnh, gật gù liên tục như thể đã hiểu thấu mọi điều. Đám người Mã sư huynh, không hề hay biết về chiêu cuối chết chóc này, vẫn dồn dập vây kín, tấn công điên cuồng.
"Mọi người thêm chút sức! Con yêu ngưu sắp đến đường cùng rồi!" Mã sư huynh gào lên, "Tuy mắt ngưu đáng giá nhất, nhưng nếu sinh ra Ngưu Hoàng thì giá trị còn lớn hơn bội phần! Toàn lực ra tay, ai dám lười biếng, ta sẽ khiến kẻ đó hối hận!" Dưới mệnh lệnh nghiệt ngã, đám đông buộc phải tăng cường công kích, tạo thêm cơ hội cho Mã sư huynh. Bất ngờ, một luồng liệt diễm cuồn cuộn từ cơ thể Hỏa Nhãn Ngưu bùng nổ, bức xạ ra bốn phương tám hướng. Như hàng ngàn, hàng vạn quả cầu lửa cùng lúc được bắn ra, không có đường lui, chỉ còn cách chịu trận. Ngọn lửa bùng lên quá nhanh, chỉ ba người Mã sư huynh với cảnh giới cao hơn mới kịp thoát ra khỏi phạm vi hủy diệt. Những kẻ còn lại, trong tích tắc, đã bị ngọn lửa thiêu rụi thành tro bụi. Ngay cả Mã sư huynh và đồng bọn cũng không tránh khỏi, thân thể cháy xém, một mảng đen một mảng trắng, vô cùng thê thảm.
Phát ra chiêu cuối, Hỏa Nhãn Ngưu kiệt sức, ngã vật xuống đất. "Đáng ghét! Đáng ghét!" Mã sư huynh vừa mắng vừa kêu đau, "Lại phải phí bao nhiêu đan dược chữa thương, lần này thật không có lời lộc gì!" Một tên còn lại cười gượng, "Ít ra cũng hạ được con yêu ngưu này." Hắn tiến lên, vung kiếm đâm thẳng vào đầu Hỏa Nhãn Ngưu, kết thúc sinh mạng của nó. "Có điều... còn phải giải quyết một người!" Mã sư huynh quay sang gốc đại thụ nơi Lăng Hàn đang ẩn mình, nở nụ cười nham hiểm, "Tiểu tử, ngươi nghĩ ta không phát hiện ra ngươi sao?" Lăng Hàn mỉm cười. Hắn vốn không hề che giấu, còn trò chuyện một lúc, bị phát hiện có gì đáng tự hào? "Chết nhiều người như vậy, ngươi còn muốn thoát thân ư?" Mã sư huynh cười lạnh, vung côn đánh tới.
"Oành!" Thiết côn nện mạnh vào thân cây, khiến đại thụ đổ gãy, mặt đất rung chuyển. Lăng Hàn ôm Hổ Nữu bay vút lên, đáp xuống cách đó không xa, ánh mắt lóe lên hàn quang: "Không thù không oán, ngươi lại muốn giết ta?" "Ai bảo chúng ta bị thương? Vạn nhất ngươi thừa cơ đánh lén, chẳng phải sẽ bị động sao? Vì vậy, phiền toái ngươi... đi chết đi!" Mã sư huynh lạnh lùng đáp. Lăng Hàn bật cười: "Các ngươi dựa vào cái gì mà tự tin đến vậy, cho rằng đã nắm chắc phần thắng?" "Ha ha ha ha!" Ba người Mã sư huynh đồng loạt cười phá lên, "Chỉ là Tụ Nguyên tầng một, ngươi còn muốn lật trời sao?" Quả nhiên, trạng thái hiện tại của hắn thực sự quá dễ kéo thù hận. Lăng Hàn lắc đầu: "Ta thực không muốn tinh tướng, nhưng... ta vẫn quyết định 'ăn' ba con heo các ngươi!"
"Làm càn!" Một kẻ nhảy vọt lên, trường kiếm trong tay lóe hàn quang, chém thẳng về phía Lăng Hàn. Hắn là Dũng Tuyền tầng một, dù bị trọng thương, nhưng đối phó với Tụ Nguyên tầng một, đó hẳn là chuyện một kiếm đoạt mạng. Mã sư huynh và tên còn lại mỉm cười đắc ý. Lăng Hàn chợt di chuyển, "Cheng!" Trường kiếm ra khỏi vỏ, sáu đạo kiếm khí ngang dọc bắn ra. "Cái gì!" "Sáu đạo kiếm khí!" Mã sư huynh và đồng bọn kinh ngạc thốt lên, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh. Không sao, sáu đạo kiếm khí tuy kinh người, nhưng cảnh giới Lăng Hàn quá thấp, dù có mười đạo kiếm khí cũng không thể bù đắp chênh lệch chín tiểu cảnh giới. "Phốc phốc phốc phốc!" Hàn quang như gió, huyết nhục trên người tên Dũng Tuyền tầng một bị gọt bay. Khi kiếm khí của Lăng Hàn hoàn toàn bùng nổ, kẻ đó đã máu thịt be bét.
Trời ạ! Hai người Mã sư huynh há hốc mồm, mắt trợn trừng còn lớn hơn chuông đồng. Cảnh tượng này hoàn toàn phá vỡ thế giới quan của họ. Dũng Tuyền tầng một lại bị Tụ Nguyên tầng một thuấn sát, chuyện này ai mà tin? Ngay cả tận mắt chứng kiến, họ cũng không thể chấp nhận. "Ngươi, ngươi tuyệt đối không phải Tụ Nguyên tầng một!" Mã sư huynh nghiến răng nói. "Vậy tu vi của ta là gì?" Lăng Hàn cười đáp. Mã sư huynh cứng họng, khí tức kia rõ ràng là Tụ Nguyên tầng một. Nhưng nhìn kỹ, nó mạnh hơn Tụ Nguyên tầng một thông thường, dù mạnh gấp mười lần cũng chỉ tương đương Tụ Nguyên trung kỳ, làm sao có thể thuấn sát Dũng Tuyền tầng một? "Mặc kệ ngươi tu vi gì, ngươi chỉ có thể chết!" Mã sư huynh quát to. Đại Lực Phù của hắn vẫn còn tác dụng, mang lại sức mạnh Dũng Tuyền hậu kỳ, khiến hắn vô cùng tự tin. Hắn vung thiết côn quật tới, tốc độ và sức mạnh khủng khiếp tạo ra từng vòng xoáy không khí nơi thiết côn lướ qua. Lăng Hàn cười nhạt, dưới chân khẽ động, thân hình liền thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị. Nếu Mã sư huynh là Dũng Tuyền hậu kỳ chân chính, Lăng Hàn có lẽ đã bỏ chạy, nhưng hắn chỉ dựa vào Đại Lực Phù tăng sức mạnh mà tốc độ không hề cải thiện. Hơn nữa, Mã sư huynh còn trọng thương, thực lực tổn thất lớn, tốc độ kém xa trạng thái toàn thịnh. Vậy thì làm sao có thể đối phó với Lăng Hàn?
Mã sư huynh tức giận gào thét. Đối phương ôm theo một đứa bé mà hắn vẫn không làm gì được, điều này khiến hắn vô cùng uất ức, và dần dà, sự cuống quýt càng tăng lên. Thứ nhất, Đại Lực Phù chỉ kéo dài chưa đến mười phút. Thứ hai, hắn bị thương rất nặng, cần phải trị liệu ngay lập tức, nếu không vết thương sẽ càng trở nặng. "Dương sư đệ, liên thủ với ta, mau chóng bắt tên tiểu tử này!" Hắn kêu gọi. "Được!" Tên còn lại vung kiếm gia nhập trận chiến. Hai Dũng Tuyền Cảnh liên thủ đánh một Tụ Nguyên Cảnh, nếu nói ra sẽ bị người đời khinh bỉ. Nhưng hai kẻ kia rõ ràng là hạng người mặt dày, không để ý chút nào, chỉ muốn nhanh chóng giết chết Lăng Hàn.
Thế nhưng, họ ngớ người nhận ra, điều đó là bất khả thi. Thân hình Lăng Hàn lướt đi như cá bơi, khiến họ không tài nào bắt được, chỉ có thể phí công sức. Thời gian càng kéo dài, tình thế càng bất lợi cho họ. "Tiểu tử, cứ né tránh tính là anh hùng gì, có gan thì chính diện giao đấu với ta!" Mã sư huynh khích tướng. "Ngươi ngớ ngẩn sao?" Lăng Hàn hừ một tiếng, "Ngươi nói một chiêu có thể miểu sát ta, ta còn chính diện giao phong với ngươi ư? Ngươi nghĩ ta ngốc, hay chính ngươi ngốc?" "Đáng ghét!" Mã sư huynh tức giận gào lên. "Có điều, ta cũng không rảnh chơi với các ngươi, vậy thì hãy đón một kiếm của ta đi!" Thần sắc Lăng Hàn nghiêm nghị, kiếm ý Huyền Diệu Tam Thiên bắt đầu lưu chuyển, hắn bắt đầu ấp ủ chiêu thức này.
Nhất thời, một cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy hai người Mã sư huynh. "Đây là kiếm pháp gì!" Mã sư huynh lộ vẻ hoảng sợ. Trong mắt hắn, Lăng Hàn đã biến thành trung tâm vũ trụ, mọi thứ khác đều mờ nhạt. "Sao thân thể ta không thể nhúc nhích?" Dương sư đệ muốn khóc. Kiếm của đối phương sắp chém tới, nhưng thân thể mình lại bất động, chẳng phải là chờ chết sao? Lăng Hàn cười thầm. Hắn dùng thần thức khóa chặt hai kẻ đó, tạo ra cảnh giả không thể nhúc nhích này, đây là ảnh hưởng lên ý thức. Chỉ cần ý chí đủ kiên cường, sẽ không bị ảnh hưởng. Nhưng hai kẻ này trọng thương, ý chí đã bạc nhược, lại bị sáu đạo kiếm khí của Lăng Hàn chấn nhiếp, kinh hãi trước sức mạnh kỳ lạ của Tụ Nguyên tầng một, ý chí tự nhiên bị ảnh hưởng nặng nề. Bởi vậy, Lăng Hàn dựa vào kiếm thế của Huyền Nguyên Tam Thức gây ảnh hưởng, khiến họ cảm thấy không thể động đậy.
Huyền Diệu Tam Thiên! Lăng Hàn xuất kiếm, "xèo xèo xèo xèo", hàng chục ánh kiếm đồng thời bắn ra, nguyên khí ngưng tụ thành từng thanh lợi kiếm, bay nhanh về phía hai người Mã sư huynh. Dưới áp lực sinh tử, hai người Mã sư huynh thoát khỏi sự áp bức tinh thần của Lăng Hàn, nhưng lúc này đã quá muộn để chạy trốn. Họ vội vã múa binh khí, dốc hết sức chống đỡ. "Oành oành oành oành..." Mỗi thanh lợi kiếm nguyên lực tương đương một đòn toàn lực của Lăng Hàn, giống như hơn hai mươi Lăng Hàn cùng lúc vây công họ, ai mà chịu nổi? Vài thanh nguyên lực kiếm bị họ đánh bay, nổ nát. Nhưng nhiều hơn nữa vẫn đâm vào người họ, xé rách cơ thể, lực phá hoại kinh hoàng. Thân hình Lăng Hàn lướt qua, vung trường kiếm lên, "Phốc phốc!" Hai cái đầu người bay vút lên trời, rồi "đùng đùng" rơi xuống đất, hiện rõ khuôn mặt không cam lòng và hoảng sợ của hai người Mã sư huynh.
Lăng Hàn thở hổn hển: "Chẳng trách tên Kiếm Đế kia trâu bò đến vậy, ta chỉ nắm giữ một phần trăm uy lực của chiêu thức này mà đã có thể thuấn sát hai Dũng Tuyền Cảnh." Hắn trầm tư: "Nếu Thiên Kiếm Tông còn truyền thế, biết ta học được Huyền Nguyên Tam Thức... sợ rằng sẽ không bỏ qua cho ta? Tông môn có thể bồi dưỡng được yêu nghiệt như Kiếm Đế, liệu có Phá Hư Cảnh tọa trấn không? Trước đây ta vẫn cho rằng Hằng Thiên Đại Lục không có Phá Hư Cảnh tồn tại, nhưng hiện tại nghĩ lại, nói không chừng có cường giả như vậy lánh đời không ra. Sau này nên ít dùng Huyền Nguyên Tam Thức hơn, chỉ khi ở bước ngoặt sinh tử, hoặc có thể bảo đảm không tiết lộ!" "Thịt!" Trong lúc hắn suy tư, Hổ Nữu đã nhảy ra, chạy đến bên Hỏa Nhãn Ngưu, nhảy nhót vui vẻ.
Dù Lăng Hàn đã mua không ít thịt yêu thú, nhưng đa phần là cấp một, cấp hai cũng hiếm, huống chi là cấp ba. Bởi vậy, tiểu nha đầu chảy nước miếng ròng ròng. "Ngươi cái kẻ tham ăn này!" Lăng Hàn cười nói. "Nữu là kẻ tham ăn!" Hổ Nữu coi đó là lời khen, dùng sức gật đầu. Lăng Hàn cười ha ha, bắt đầu thu thập Hỏa Nhãn Ngưu. Dị Hỏa trong tay trái hắn vẫn không ngừng phát ra ý niệm "kẽo kẹt kẽo kẹt", nó đã không thể chờ đợi để luyện hóa hai viên nhãn cầu kia. Hắn nổi lửa, bổ một cái chân ngưu đặt lên nướng, một bên khác là đào ngưu nhãn, nắm trong tay trái. Dị Hỏa phun trào, bao bọc lấy ngưu nhãn. Mắt thường có thể thấy, hai viên ngưu nhãn đang thu nhỏ lại, tốc độ cực nhanh, chỉ một lát đã hóa thành tro tàn. Dị Hỏa co rụt lại, lui vào tay trái Lăng Hàn, phát ra ý niệm vẫn chưa no. "Hai kẻ tham ăn!" Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt, một bên động viên Dị Hỏa, hứa hẹn sẽ tìm kiếm "đồ ăn" cho nó sau này.
Chỉ chốc lát, chân trâu đã tỏa ra hương thơm mê người. Lăng Hàn lấy một cây chủy thủ, bổ từng khối thịt trâu, đựng vào một cái mâm. Có không gian giới chỉ quả là tiện lợi, những vật không thực dụng cũng có thể mang theo bên người, không chiếm bao nhiêu diện tích. Hổ Nữu lập tức ăn, nàng là hiện thân của sự tham ăn, một miếng thịt chưa nuốt xuống, tay nhỏ đã đưa về miếng thứ hai, nhét đầy miệng, nhai cũng khó khăn. Yêu thú cấp ba đối với Lăng Hàn hiện tại mà nói, quả thực khắp người là bảo vật. Da trâu cứng cỏi có thể làm áo giáp, ngay cả lợi khí cũng khó đâm thủng. Còn thịt, xương, gân trâu đều là vật đại bổ, cường thân kiện thể, sánh ngang với một số bảo vật quý hiếm. Đương nhiên, quý giá nhất vẫn là mắt và sừng trâu. Mắt đã bị Dị Hỏa "ăn", chỉ còn lại đôi sừng. Nó có thể dùng làm vũ khí, sở hữu lực sát thương mạnh mẽ.
Nhìn kỹ, trên sừng trâu có những hoa văn dạng văn tự. Chính những hoa văn này ban cho Hỏa Nhãn Ngưu lực sát thương mạnh mẽ, nếu không sừng trâu chỉ là vật cứng rắn thông thường. Lăng Hàn vừa ăn thịt, vừa cố gắng kích hoạt hoa văn. Việc này rất khó khăn, ý chí võ đạo của mỗi người đều khác biệt, huống chi đây còn là khác chủng tộc. Tuy nhiên, Lăng Hàn không phải người bình thường, rất nhanh một hoa văn được thắp sáng, rồi cái thứ hai, thứ ba... Ánh đỏ bao phủ, sừng trâu như đang cháy. Lăng Hàn nhẹ nhàng vung lên, một tia hỏa diễm từ trong sừng trâu bắn ra, để lại một vết sâu ba tấc trên mặt đất. "Thật sắc bén." Lăng Hàn gật đầu. Chỉ xét về lực phá hoại, ngưu giác này đã vượt qua thanh kiếm hắn đang dùng. Đương nhiên, nếu hắn có thể dùng Linh khí thích hợp, uy lực sẽ không kém ngưu giác.
Hổ Nữu ợ một tiếng, thỏa mãn vỗ bụng nhỏ. Hôm nay nàng ăn không nhiều, vì năng lượng trong thịt Hỏa Nhãn Ngưu quá phong phú, ăn nhiều nàng cũng không chịu nổi. Lăng Hàn cũng ăn rất no. Dù hắn nắm giữ sức mạnh Dũng Tuyền tầng một, nhưng thực tế vẫn là Tụ Nguyên Cảnh, nên thịt yêu thú cấp ba vẫn có tác dụng lớn. Đáng tiếc, hắn không mang theo linh thảo, nếu không nấu một nồi canh, để các loại tinh hoa giao hòa, đó mới gọi là đại bổ. Hắn ngồi xuống luyện hóa những lực lượng kia, Hổ Nữu thì vắt chân lên cổ chạy chơi. Đây là một trong những cách nàng hấp thu sức mạnh, cách khác đương nhiên là ngủ. Gần hai giờ sau, Lăng Hàn đứng dậy, nở nụ cười: "Nhục thể có tăng lên chút ít, tu vi lại tăng lên rất nhanh. Hiển nhiên, vật càng quý thì càng tăng ở căn bản, chỉ có thể tăng cao tu vi chính là cặn bã a." "Mỗi ngày ăn thịt Hỏa Nhãn Ngưu, lại thêm đan dược, chỉ mười ngày ta liền có thể chân chính đạt đến Tụ Nguyên đỉnh cao, bước vào Dũng Tuyền Cảnh, thăm dò bí mật của Hắc Tháp." Hắn xử lý phần còn lại của Hỏa Nhãn Ngưu, thu vào không gian giới chỉ.
Hai người tiếp tục đi về phía Hoàn Hình Sơn. Dọc đường đi, cây cối càng ngày càng rậm rạp, thỉnh thoảng xuất hiện những thôn trang đã hoang phế, không một bóng người. Trong thôn trang còn có vài đại trạch, trang trí hoa lệ nhưng đã rách nát. Suốt mấy ngàn năm, không biết đã bị bao nhiêu người lục soát, đào bới đến ba tấc đất. Người ta đồn rằng các đại gia tộc của Bắc Hoang Cửu quốc đều nhờ lần đầu tiên tiến vào Ma Thiên Bí Cảnh mà xây dựng nên cơ nghiệp hùng mạnh. Vẫn có những kẻ chưa từ bỏ hy vọng, tiếp tục tìm kiếm trong thôn trang, mong tìm được một bảo vật bị bỏ sót. Cũng có kẻ rắp tâm bất lương, mai phục để cướp bóc những người có thu hoạch.
Lăng Hàn và Hổ Nữu song hành, trên người không mang theo hành lý nào, trông như những kẻ nghèo rớt mùng tơi. Nhờ vậy, họ không bị tập kích, một đường thuận lợi. Vài ngày sau, họ đến dưới chân Hoàn Hình Sơn. "Đây thực sự là một ngọn núi sao?" Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, lộ vẻ hoài nghi. Vách núi quá cheo leo, gọi nó là núi chi bằng nói là một bức tường. Nhưng tường nào có thể cao vạn trượng? "Thủ bút của đại năng Phá Hư Cảnh sao?" Hắn cảm thán. Trước đây hắn chưa từng vào bí cảnh, nếu không với tu vi Thiên Nhân Cảnh, hắn chắc chắn có tư cách khám phá chân tướng.
Vì nơi đây không thể phân biệt phương hướng, Lăng Hàn và Hổ Nữu liền đi vòng quanh Hoàn Hình Sơn, dù sao cũng có tới bốn hẻm núi, đi một phần tư cũng là quá nhiều. Hai ngày sau, họ vẫn không tìm thấy hẻm núi nào, nhưng phía trước lại xuất hiện một hồ nước nhỏ. Hổ Nữu lập tức ồn ào muốn tắm. Lăng Hàn có không gian giới chỉ, vật dụng hàng ngày đều nhét trong đó, nhưng không thể mang theo cả nước tắm, bồn tắm. Họ đã vào bí cảnh năm ngày, Hổ Nữu vốn lôi thôi, ghét tắm, nhưng sau khi ở cùng Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền, nàng lại trở nên thích tắm rửa sạch sẽ. "Xem thử có an toàn không đã." Lăng Hàn nói, sợ trong hồ có yêu thú nguy hiểm, hoặc chính hồ nước là một cạm bẫy.
"Rầm!" Hồ nước gợn sóng, hiện ra một bóng người uyển chuyển, vẻ đẹp kinh người. Lăng Hàn vội vàng ấn Hổ Nữu ngồi xuống, thầm kêu xui xẻo, lại thấy một nữ nhân đang tắm. Hắn hạ giọng: "Nữu Nữu, chúng ta chờ chút đã." Hổ Nữu không hiểu, bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Bốn phía hồ nước đều là bụi cây, rất kín đáo, một lớn một nhỏ ngồi trên đất không dễ bị phát hiện. Nhưng chỉ một lát, tiếng "sa sa sa" vang lên, lá cây lay động, lại một người xông ra. Tên này cong mông lên, nửa nằm trên mặt đất, vừa nhìn hồ nước, vừa bò tới, như thể đang đổi góc độ. Hắn vừa xem vừa chảy nước miếng, lẩm bẩm: "Mỹ nữ quả nhiên phải thay đổi góc độ thưởng thức mới đã nghiền!" Lăng Hàn nhìn thấy, sắc mặt không khỏi quái lạ: "Biến thái huynh, sao lại ở đây?"
Người này chính là biến thái phong hoa tuyệt đại... Cố Phong Hoa. Bị bắt quả tang, Cố Phong Hoa suýt chút nữa nhảy dựng lên. Hắn quay đầu nhìn Lăng Hàn một lúc, vẻ mặt nghi hoặc: "Sao ngươi biết ta biến thái? Lẽ nào ta biến thái đã tỏa sáng như thái dương, đến mức ai cũng nhìn ra?" "Biến thái huynh không nhớ ta?" Lăng Hàn cười nói. Cố Phong Hoa nhìn chằm chằm Lăng Hàn một hồi, lắc đầu liên tục: "Ngươi không phải mỹ nữ, ta làm sao có thể nhớ ngươi! Ồ, chẳng lẽ là người có cùng đam mê?" Ánh mắt hắn sáng lên, chỉ chỉ hồ nước. "Biến thái huynh bàn luận trên trời dưới biển như thế, không sợ kinh động vị cô nương kia sao?" Lăng Hàn cười nói. Cố Phong Hoa vội che miệng, nói: "Suýt chút nữa bị ngươi làm lỡ đại sự, nếu để cô nàng kia phát hiện, chẳng phải lãng phí một đường theo dõi, cũng thừa dịp nàng không chú ý, ném Kỳ Dương Tán lên người nàng, ép nàng phải tắm rửa sao?" Khóe miệng Lăng Hàn co giật: "Nghị lực của biến thái huynh, tại hạ khâm phục, quả nhiên đủ biến thái!" Cố Phong Hoa đắc ý, không nhịn được nở nụ cười, càng cười âm thanh càng lớn, trung khí mười phần.
Tiếng cười lớn như vậy, nữ tử đang tắm trong hồ đương nhiên cũng nghe thấy. "Xoạt!" Bóng trắng lóe lên, nàng đã vào lùm cây, tay duỗi ra, tóm lấy quần áo treo trên cây. Chỉ mấy hơi thở, một đạo kiếm khí bổ tới, chém lá cây bay lượn đầy trời. Một cô gái trẻ tung mình ra, tóc trên đầu còn chưa khô, từng giọt nước rơi xuống, nhưng khuôn mặt lại che kín sát khí. Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, cùng Cố Phong Hoa đồng thời vọt ra, tránh thoát chiêu kiếm này. "Mỗi lần biến thái huynh nhìn trộm đều sẽ ánh đao bóng kiếm như vậy sao?" Lăng Hàn cười nói. "Ngươi không nên oan uổng ta! Tại hạ chỉ biến thái, không phải người xấu, chuyện nhìn trộm tự nhiên không liên quan gì tới ta!" Cố Phong Hoa nghiêm nghị, liên tục xua tay, đẩy sạch sành sanh. "Ơ, nếu hai vị ca ca yêu thích muội tử, cứ việc nói ra, nhìn dáng dấp hai vị ca ca tuấn tú như vậy, muội tử cũng không phải là không thể bồi hai vị ca ca vui chơi, hà tất nhìn lén chứ!" Cô gái này thấy đánh không có kết quả, liền thu hồi sát khí, nở nụ cười đầy mặt. Không phải nữ tử đoan trang a.
Nghe nữ tử nói thế, ấn tượng của Lăng Hàn về Cố Phong Hoa lại cải thiện không ít. Dùng thủ đoạn ép người ta tắm rửa để nhìn lén, vốn là chuyện vô cùng bỉ ổi. Nhưng cô gái này vừa mở miệng đã biết không phải người đứng đắn, chứng tỏ Cố Phong Hoa vẫn có chừng mực, không dùng thủ đoạn này với nữ tử đàng hoàng. Cái gọi là "trộm cũng có đạo", dù có phần hơi xa, nhưng dù sao cũng là một loại nguyên tắc. Biến thái có nguyên tắc. Lăng Hàn che lỗ tai Hổ Nữu, nói: "Cô nương phong túng như thế, người trong nhà của ngươi biết không?" "Khanh khách khanh khách!" Cô gái kia cười như nhánh hoa run rẩy, nhìn Lăng Hàn liếc mắt đưa tình: "Tiểu ca ca, lẽ nào ngươi có hứng thú với sư phụ của ta? Tuy sư phụ của ta có chút lớn tuổi, nhưng phong vận vẫn còn, loại tiểu tử như ngươi là không nắm giữ được đâu." Lăng Hàn rùng mình một cái, quay đầu nói với Cố Phong Hoa: "Biến thái, vấn đề của ngươi ngươi tự mình giải quyết đi!" Nói xong, hắn ôm Hổ Nữu đi về phía hồ nước. Hiện tại đã trống, Hổ Nữu có thể tắm.
"Nha nha!" Hổ Nữu từ trên người Lăng Hàn nhảy xuống, hai ba lần liền cởi sạch quần áo, nhảy vào trong hồ, tận tình chơi đùa. "Lăng Hàn, tắm với Nữu!" Nàng làm nũng nói với Lăng Hàn. Lăng Hàn cười xua tay. Hắn không muốn cởi quần áo trước mặt người khác, đặc biệt là nữ nhân kia còn phóng túng đến kinh người. "Oành! Oành! Oành!" Trong rừng rậm truyền đến tiếng đánh nhau. Một lát sau, chỉ thấy Cố Phong Hoa sưng mặt mày đi tới, không khác gì đầu heo, nhưng cô gái kia lại không thấy bóng dáng. Lăng Hàn kỳ quái nói: "Nữ nhân kia chỉ là Tụ Nguyên tầng chín, sao biến thái huynh chật vật như vậy?" Cố Phong Hoa liếc Lăng Hàn một cái xem thường, nói: "Hảo nam nhi không đấu với nữ nhân!" Khóe miệng Lăng Hàn co giật, vì lẽ đó hắn mới bị đánh một trận. Nhưng cô gái kia cũng biết thực lực của Cố Phong Hoa hơn xa mình, bởi vậy đánh xong liền chạy, tránh cho Cố Phong Hoa nổi sát ý. Trong bí cảnh, tác dụng của bối cảnh co lại rất nhiều, chỉ cần ra tay sạch sẽ, ai biết là ai làm?
"Ha ha ha ha. Sao tu vi của ngươi lại rơi xuống Tụ Nguyên tầng một rồi?" Đột nhiên Cố Phong Hoa cười to, rồi gãi đầu: "Người khác càng tu luyện càng lợi hại, nhưng ngươi càng tu luyện càng rút lui, ân, quả nhiên cũng có tiềm chất biến thái." Lăng Hàn không khỏi lắc đầu, xem ra hắn không đột phá Dũng Tuyền Cảnh, trạng thái hiện tại này sẽ kéo tới rất nhiều thù hận cho hắn. "Kỳ quái, tuy tu vi của ngươi thấp, nhưng sao lại cho ta cảm giác rất áp bách?" Cố Phong Hoa không hiểu nói, gãi gãi đầu, vẻ mặt rất khó hiểu. "Ha ha, ngươi quả nhiên cũng là tên biến thái!" Cuối cùng hắn quy kết nguyên nhân lên "biến thái", dù sao chỉ cần là biến thái, mọi sự quái lạ đều có thể giải thích. Lăng Hàn không muốn xoắn xuýt vấn đề này, nói: "Không phải ngươi trở về núi tu luyện sao, tại sao lại chạy đến nơi này?" "Trên đường ta trở về, gặp phải một thiên tiên. Một đường theo nàng, kết quả không hiểu sao lại chạy tới nơi này, cũng thất tán với vị thiên tiên kia." Đột nhiên Cố Phong Hoa ngẩn ra, nói: "Không phí lời với ngươi nữa, ta muốn đi tìm tình nhân trong mộng." Hắn nói đi liền đi, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Lăng Hàn lắc đầu, đi tới bên hồ rửa mặt. Hổ Nữu một mình nghịch nước cũng vô vị, bởi vậy tắm rửa sạch sẽ liền chạy lên bờ, làm nũng bắt Lăng Hàn lau khô cho nàng, lại giúp mặc quần áo, lúc này mới cười ngọt ngào. Hai người tiếp tục tiến lên, dọc đường đi nhìn thấy rất nhiều cảnh giết chóc. Nơi đây hội tụ người của Cửu Quốc, khi tùy cơ truyền tống, người của nhiều quốc gia có thể xuất hiện trong một khu vực. Càng đến gần Hoàn Hình Sơn, vì chỉ có bốn hẻm núi, người của các quốc gia khác nhau cũng bắt đầu gặp gỡ. Nguyên tắc của Lăng Hàn là "ngươi không chọc ta, ta cũng lười để ý đến ngươi", từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, quan niệm của hắn về quốc gia rất lãnh đạm.
"Huynh đệ, giúp ta!" Nhưng sự bình yên của hắn không kéo dài bao lâu. Phía trước, một thanh niên đang phi nước đại đến, phía sau là hai trung niên, mỗi người đều lộ vẻ hung tợn. Vừa nhìn đã biết, đây là một vụ cướp giết. Không trách thanh niên này bị nhắm đến. Hắn mặc quần áo hoa lệ, trên người mang các loại trang sức xa hoa, vừa nhìn đã biết là con cháu thế gia, vì tùy cơ truyền tống mà thất lạc khỏi trưởng bối. Mà tu vi của hắn chỉ có Tụ Nguyên tầng năm, giống như một kẻ ngốc cầm vàng rêu rao khắp nơi, không bị người khác thèm muốn mới là lạ. Thanh niên này như sắp chết đuối vớ được cọng rơm, không màng Lăng Hàn trẻ hơn mình, bên cạnh còn có một cô bé, chỉ lao đầu về phía hắn, cao giọng kêu cứu.
Trong khoảnh khắc sinh tử, tốc độ của hắn nhanh hơn mấy phần một cách kỳ diệu, rất nhanh đã chạy đến phía sau Lăng Hàn, chỉ vào hai kẻ truy đuổi đã đến nơi, nói: "Huynh đệ, giúp ta đánh đuổi bọn họ, ta nhất định sẽ tạ ơn ngươi." Hai kẻ truy binh dừng lại, một người cầm đao, một người cầm kiếm, đều đánh giá Lăng Hàn một lượt, rồi cười ha ha. "Ta còn tưởng là cái gì lợi hại, hóa ra chỉ là một tiểu tử Tụ Nguyên tầng một!" "Cái gì!" Thanh niên kia kinh ngạc thốt lên. Hắn vốn tưởng rằng Lăng Hàn dám dẫn theo một cô bé đi đường hiên ngang như vậy, nhất định phải có thực lực mạnh mẽ, không ngờ lại chỉ là Tụ Nguyên tầng một, còn thấp hơn hắn rất nhiều. Lăng Hàn không khỏi thở dài, sau khi dung hợp chín hạch, tu vi của hắn sụt giá, không chỉ khiến bạn bè lo lắng, ra ngoài cũng bị người khinh bỉ, thực sự là phiền muộn.
"Vừa vặn, đồng thời làm thịt hai cái!" Kẻ dùng đao lộ vẻ hung ác. "Xoạt!" Hắn vừa mở miệng, người đã bắn nhanh ra, vung trường đao chém về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn rất tùy ý khoát tay, "Đùng!" Cổ tay đối phương liền rơi vào trong tay hắn. Đối phương chỉ là Tụ Nguyên tầng chín, dù là cảnh giới tương đồng, Lăng Hàn với Ngũ hành nguyên hạch cũng mạnh hơn mấy lần, huống chi hắn đã bước vào tầng mười, sức mạnh có thể sánh với Dũng Tuyền tầng một. Kẻ dùng đao muốn tránh, nhưng cảm thấy nắm tay mình như bị kềm kẹp, căn bản không thể thoát ra. "Tên Béo, ngươi bị làm sao vậy, đùa một tiểu tử có gì vui, mau giải quyết hắn đi!" Kẻ dùng kiếm thúc giục. Kẻ dùng đao đã chảy mồ hôi lạnh. Trước mặt hắn, vẻ mặt Lăng Hàn thong dong, còn mỉm cười, nhưng nụ cười kia khiến hắn rợn người. "Cạch cạch..." Hàm răng hắn không ngừng va vào nhau, nói: "Lão Trương, mau tới giúp ta, tiểu tử này quái lạ!" "Có gì quái lạ, chỉ là Tụ Nguyên tầng một mà thôi!" Kẻ dùng kiếm khinh thường nói: "Tên Béo, trò đùa này không vui chút nào, mau làm thịt hai tiểu tử kia đi."