Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Hành trình của Lăng Hàn và Dương Minh đưa họ đến ngoại vi của Hoàn Hình Sơn, nơi cất giấu một bí mật đã ngủ yên. Dương Minh, với vẻ mặt cung kính nhưng ẩn chứa chút không cam lòng, lấy ra một quyển cổ tịch sờn rách từ hốc cây khô. Quyển sách, được giấu giếm vội vàng, là minh chứng cho sự cấp bách khi Dương Minh rời đi. Đối với kẻ phàm tục, nó có thể vô giá trị, nhưng trong mắt những người hiểu chuyện, nó chứa đựng cả một kho tàng tri thức. Lăng Hàn thản nhiên đón lấy, lật giở từng trang ngay trước mặt Dương Minh, không hề che giấu sự tò mò.
Đó là nhật ký của một trưởng thôn tên Tiêu Đinh, người từng sống an bình trong bí cảnh này. Tổ tiên Tiêu gia đã định cư nơi đây qua bao đời, nhưng đến thời Tiêu Đinh, một biến cố kinh hoàng ập đến: toàn bộ cư dân bị trục xuất khỏi bí cảnh. Tiêu Đinh, bằng mưu trí, đã lẩn trốn thành công và quyết tâm tìm hiểu nguyên nhân ẩn sau mệnh lệnh của "Ma Chủ". Hắn dấn thân vào sâu thẳm Hoàn Hình Sơn, né tránh vô số cấm chế nhờ kinh nghiệm sống lâu năm. Tuy nhiên, khi tiến gần đến khu vực trung tâm, một luồng sức mạnh thần bí ập đến, khiến hắn cảm thấy linh hồn mình như bị tước đoạt. Hoảng sợ, hắn bỏ chạy, nhưng đã quá muộn. Dù chỉ kịp ghi lại những điều tai nghe mắt thấy trước khi gục ngã, Tiêu Đinh đã để lại một giả thuyết rợn người: bí cảnh này không hề trấn áp một nhân vật khủng bố nào, mà Trung Xu Điện chỉ là kế sách dự phòng, dùng huyết tế để gia cố cấm chế. Nhưng nếu mọi người đã bị đuổi đi, cấm chế còn ý nghĩa gì? Chỉ có một khả năng: có thứ gì đó kinh khủng đang bị phong ấn bên trong, mà không ai rõ nguyên do. Lăng Hàn trầm tư, suy đoán rằng sự xuất hiện của Huyết cương thi trong quá khứ có thể chính là lý do khiến toàn bộ cư dân bị di tản, biến bí cảnh thành một nhà tù khổng lồ. Một bí cảnh do cường giả Phá Hư Cảnh tạo ra, nhưng không phải lúc nào cũng có cường giả tương tự trấn giữ. Nếu Huyết cương thi bùng phát mà không có Phá Hư Cảnh đủ sức trấn áp, việc biến nơi này thành ngục giam là lựa chọn duy nhất.
Cuộc hành trình tiếp tục. Sau nửa ngày đường, một hẻm núi khổng lồ hiện ra, như một vết chém khổng lồ xé toạc Hoàn Hình Sơn. Lăng Hàn cảm nhận được một tia đao ý sắc lạnh, minh chứng cho sức mạnh kinh thiên động địa của một cường giả Phá Hư Cảnh đã từng tung hoành nơi đây. Dù đã trải qua vô số năm, đao ý vẫn không hề phai nhạt, khiến Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc. Mặc dù mục tiêu đã hiển hiện, chặng đường vẫn còn dài, nhưng niềm hy vọng đã thắp sáng tinh thần của họ.
Tiếng kêu thảm thiết bất ngờ vang vọng, báo hiệu một cuộc chém giết mới. Sáu bóng người lao ra từ rừng rậm bên trái, trên tay vẫn cầm binh khí nhưng gương mặt tràn ngập kinh hoàng. Một bóng đen lướt đi như chớp, tóm lấy một người, không cho đối phương cơ hội phản kháng. Tiếng "bụp" khô khốc vang lên, đầu người đó nát bét, máu tươi phun ra xối xả. Cảnh tượng kinh tởm hơn khi bóng đen kia lao vào, uống máu, gặm thịt. "Huyết cương thi?" Lăng Hàn khẽ nhíu mày.
"Không, không phải Huyết cương thi, đây là Đồng giáp thi cấp hai," một thanh niên áo đen bước ra từ rừng, gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc, toát lên vẻ ma quái. Hắn nắm ba sợi xích sắt, kéo căng về phía mình, nhưng vật thể bị xích vẫn ẩn mình trong tán lá. "Thiên Thi Tông?" Lăng Hàn buột miệng. Thanh niên áo đen lập tức trừng mắt, sát khí bùng lên: "Cái gì, ngươi biết Thiên Thi Tông?" Lăng Hàn khẽ hừ, lộ rõ vẻ chán ghét. Thiên Thi Tông là một thế lực tà môn khét tiếng, chuyên luyện hóa thi thể cường giả thành Thi Binh, phục vụ cho mục đích chiến đấu. Chúng phân loại Thi Binh thành Đồng giáp, Ngân giáp, Kim giáp, mỗi loại lại chia thành ba cấp, tương ứng với các cảnh giới võ giả từ Luyện Thể đến Thiên Nhân. Nguồn gốc Thi Binh của chúng là từ những thi thể cường giả bị đánh cắp, không từ thủ đoạn nào, thậm chí đào cả mộ cổ. Vì vậy, Thiên Thi Tông bị cả đại lục căm ghét, từng bị liên minh vây công. Lăng Hàn cứ ngỡ tông môn này đã bị tiêu diệt, không ngờ lại còn có truyền nhân.
Sau cuộc chạm trán đầy ám ảnh, họ tiếp tục hành trình, cuối cùng cũng đến được Trung Xu Điện. Cung điện lơ lửng giữa không trung, một kiến trúc phi thường khiến bất cứ ai cũng phải kinh ngạc. Với nhãn quan của một cường giả Thiên Nhân Cảnh từng trải, Lăng Hàn không chỉ kinh ngạc mà còn phân tích được cơ chế vận hành của nó. Dưới đại điện là một quảng trường đơn giản, nhưng ẩn chứa vô số mạch lạc hình thành đồ án kỳ diệu, phát sáng mờ ảo. Tương tự, đáy cung điện cũng có những mạch lạc đối ứng, hé lộ bí mật về trận pháp phản trọng lực. Một công trình đồ sộ, tuy không có tác dụng chiến đấu trực tiếp, nhưng lại mang đến cảm giác chinh phục bầu trời.
Thích Vĩnh Dạ, với thân phận nửa hoàng tộc, đề nghị mọi người tiến hành huyết tế để đảm bảo an nguy cho Vũ Quốc. Không ai phản đối, bởi sự ổn định của bí cảnh là lợi ích chung. Họ bắt đầu leo lên 3333 bậc thang dẫn đến điện thờ. Từng bước chân lơ lửng giữa không trung, tạo cảm giác bất an nhưng cũng đầy phấn khích, như thể đang bay lượn trên chín tầng mây. Gần nửa tiếng sau, họ mới đến được đại điện – một kiến trúc không tường, với mười hai cột đá khổng lồ cao trăm trượng chống đỡ đỉnh điện, tạo nên vẻ uy nghi hùng vĩ.
Giữa đám đông, một tiếng kêu mừng rỡ vang lên: "Thiếu gia! Thiếu gia!". Ba người chen ra, dẫn đầu là một ông lão hơn sáu mươi tuổi với khí tức mạnh mẽ. "Phúc bá!" Dương Minh mừng rỡ đón lấy. Ba người kia lo lắng hỏi han, bởi Dương Minh chính là thiếu gia của Ngạo gia. Dương Minh mỉm cười, khí chất đột ngột thay đổi, từ một kẻ cung kính trở thành một người bề trên đầy ngạo khí. "Cho phép tại hạ tự giới thiệu," hắn đảo mắt qua mọi người, "Ta họ Ngạo, tên Dương Danh, đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông!"
Cả nhóm kinh ngạc. Đông Nguyệt Tông, một tông môn có cường giả Linh Anh Cảnh trấn giữ, thậm chí có thể quét ngang Cửu Quốc. Địa vị của Ngạo Dương Danh trong tông môn chắc chắn không nhỏ, cao quý hơn cả hoàng tử. Thảo nào hắn che giấu thân phận bấy lâu. Lăng Hàn chợt lóe lên một tia hàn ý. "Ngạo Dương Danh? Liệu có liên quan đến Ngạo Phong?" Hắn nhớ lời Lăng Đông Hành về sự phong lưu của Ngạo Phong, việc mẹ hắn bỏ trốn khỏi hôn ước. Khả năng Ngạo Dương Danh là con riêng của Ngạo Phong là hoàn toàn có thể.
Đám Thích Vĩnh Dạ vội vàng chào hỏi. Không thể kết giao bạn bè thì thôi, chứ tuyệt đối không được đối địch với đệ tử của một đại tông môn. Ngạo Dương Danh quả nhiên ngạo mạn, nhưng khi nhìn Lưu Vũ Đồng, ánh mắt hắn dịu đi. "Vũ Đồng cô nương, có hứng thú gia nhập Đông Nguyệt Tông chúng ta không?" Lời mời này khiến mọi người xôn xao ngưỡng mộ, nhưng cũng ngầm hiểu ý đồ của Ngạo Dương Danh. Lưu Vũ Đồng, một trong Hoàng Đô song mỹ, khiến hắn động lòng. Nhưng nàng không chút do dự từ chối: "Không!" Nàng biết hắn để ý nhan sắc, nhưng quan trọng hơn, nàng đang tu luyện công pháp Thiên Cấp, có Lăng Hàn lo liệu đan dược, và trên hết, nàng không muốn rời xa Lăng Hàn. Ngạo Dương Danh, vốn đinh ninh sẽ được chấp thuận, sững sờ. Hắn nhìn Lăng Hàn, khóe miệng nhếch lên nụ cười gằn. Hắn hiểu, Lưu Vũ Đồng có tình ý với Lăng Hàn, vậy thì phải giẫm Lăng Hàn xuống bùn!
Ngạo Dương Danh quay sang Lăng Hàn, giọng điệu lạnh nhạt: "Lăng Hàn, trước đây bản thiếu cho ngươi mượn cổ tịch, cũng nên trả lại ta chứ?" Lăng Hàn mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc: "Mượn? Lẽ nào Dương Danh lão đệ đã quên, đây là cái giá ta cứu ngươi? Còn nữa, mới vừa rồi luôn miệng 'Hàn thiếu Hàn thiếu', giờ thì gọi thẳng tên, ngươi trở mặt cũng quá nhanh đi?" Những lời lẽ sắc bén của Lăng Hàn vạch trần sự giả tạo của Ngạo Dương Danh, khiến hắn cứng họng. Phúc bá, ông lão đi cùng, lập tức bùng lên sát khí: "Người trẻ tuổi, ngươi nói hươu nói vượn cái gì? Lại ăn nói ba hoa, hãm hại thiếu gia nhà ta, lão phu nhất định để ngươi máu phun năm bước!"
Ngạo Dương Danh đưa tay ngăn Phúc bá, nhưng nụ cười nhạt trên môi hắn đầy vẻ khinh miệt: "Phúc bá, dù sao Lăng Hàn cũng một đường đồng hành với bản thiếu. Hắn có thể nói hươu nói vượn, nhưng bản thiếu không thể không niệm tình cũ." Phúc bá khom người: "Vâng, thiếu gia rộng lượng, lão nô kính phục!" Ông lão Linh Hải Cảnh này hoàn toàn lấy Ngạo Dương Danh làm chủ, khiến đám Thích Vĩnh Dạ cau mày lo lắng. Nếu Ngạo Dương Danh kiên quyết đối phó Lăng Hàn, tình hình sẽ rất tệ. Ngạo Dương Danh đúng là một kẻ tiểu nhân, rõ ràng Lăng Hàn đã cứu hắn, vậy mà giờ lại quay giáo.
"Lăng Hàn, ngươi không giao ra đồ vật của bản thiếu đúng không?" Ngạo Dương Danh uy nghiêm đáng sợ nói, sát khí lan tỏa. "Sai, đó là tiền ngươi mua mạng. Muốn ta giao ra cũng được, ngươi lấy mạng đổi đi!" Lăng Hàn lạnh nhạt đáp trả. Từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, sự ngông nghênh của hắn vượt xa người khác, đặc biệt khi đối diện với một kẻ có thể là con của Ngạo Phong. "Lớn mật!" Phúc bá quát lớn, đôi mắt trợn trừng. Lần này, Ngạo Dương Danh không ngăn cản, chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy tinh tướng. Phúc bá hiểu ý, từng bước tiến về phía Lăng Hàn, tốc độ chậm rãi nhưng sát khí ngày càng mãnh liệt, muốn dùng áp lực tinh thần để nghiền nát đối phương.
Đám Thích Vĩnh Dạ không khỏi lùi lại vài bước. Dù đứng về phía Lăng Hàn, nhưng để đối đầu với một cường giả Linh Hải Cảnh vì hắn thì quá sức. Lăng Hàn cũng đã chuẩn bị sẵn Tật Vân Phù phòng thân.
Đúng lúc không khí căng thẳng đến tột độ, một tiếng kinh hô vang lên từ phía dưới. Một bóng đen lao vào đám đông, "oành oành oành," người xung quanh bị hất tung như rơm rạ, máu bắn tung tóe. Dung Hoàn Huyền xuất hiện, vẫn kéo theo ba cỗ quan tài, nhưng giờ đây, ba bộ Thi Binh của hắn đã được phóng thích, đang điên cuồng tàn sát...