Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 43

Chương 43: Bí Cảnh Mở Lối, Huyết Thù Nổi Dậy

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 211 đến 215 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc động lực của Lăng Hàn khi dấn thân vào Ma Thiên Bí Cảnh, không chỉ vì những linh thảo quý hiếm mà còn vì nỗi lo về mối hiểm họa tiềm tàng từ Nguyên Kim Cự Nhân. Bi kịch về sự kiêu ngạo của Phong Lạc được đẩy lên đỉnh điểm, khi lời lẽ cay độc của hắn đã châm ngòi cho một cái kết tàn khốc, thể hiện ranh giới mong manh giữa sự khoan dung và giới hạn chịu đựng của Lăng Hàn. Tác giả khéo léo chuyển đổi bối cảnh từ mâu thuẫn cá nhân sang cuộc phiêu lưu đầy bất trắc trong bí cảnh, nơi những hiểm nguy rình rập và các quy tắc sinh tồn khắc nghiệt bắt đầu thử thách bản lĩnh nhân vật chính. Cảm giác mới lạ, choáng ngợp trước thế giới kỳ bí và sự cô độc của Lăng Hàn cùng Hổ Nữu đã mở ra một hành trình đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong tâm trí Lăng Hàn, hình ảnh trận chiến kinh thiên động địa thuở xưa vẫn còn vẹn nguyên qua mảnh vỡ Hấp Huyết Nguyên Kim. Ông khẳng định rằng, gã khổng lồ đáng sợ kia đã phải chịu thất bại. Nỗi băn khoăn về số phận của nó – liệu có bị "phanh thây" hay chỉ bị thương nặng và bị trấn áp – thôi thúc Lăng Hàn phải đến Ma Thiên Bí Cảnh. Dù tự nhủ rằng quái vật ấy có lẽ đã chết sau bao năm, nhưng một thực thể Nguyên Kim Cự Nhân, dù hóa thành cát bụi, vẫn có thể thai nghén ra một sinh mệnh khác. Chuyến đi này không thể trì hoãn.

Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đã giải đáp những thắc mắc của Lăng Hàn về bí cảnh. Cửa truyền tống đã xuất hiện, đánh dấu sự mở cửa của Ma Thiên Bí Cảnh, với ba lối vào tại Vũ Quốc, gần nhất cách Hoàng Đô ba trăm dặm về phía đông. Bí cảnh này không có con người, chỉ có yêu thú bị trấn áp và lượng lớn linh thảo quý hiếm. Điều đặc biệt là, không ai có thể ở lại quá lâu, một khi thời gian kết thúc, sẽ tự động bị đẩy ra. Họ cũng tiết lộ rằng, có những vùng cấm sâu bên trong mà ngay cả các cường giả cũng không dám đặt chân tới. Hạn chế về cấp độ khi tiến vào bí cảnh lại là một ẩn số, đôi khi Thần Thai Cảnh có thể vào, đôi khi Dũng Tuyền Cảnh cũng bị từ chối. Điều này khiến Lăng Hàn khá yên tâm, bởi dù có gặp phải đối thủ mạnh, ông vẫn tự tin vào khả năng bảo toàn mạng sống, đặc biệt khi Tàn Dạ giờ đã là "tiểu đệ" của mình.

Chẳng bao lâu sau, Hổ Dương Học Viện phát thông cáo khẩn, lệnh toàn bộ học sinh lên đường đến Ma Thiên Bí Cảnh để thực hiện huyết tế tại Thiên Điện. Máu tươi là thứ duy nhất ngăn cản Huyết cương thi trỗi dậy, gieo rắc tai ương. Thích Vĩnh Dạ, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực, Bách Lý Đằng Vân, và cả Lí Hạo từ Thiên Dược Các, nhanh chóng hội tụ cùng Lăng Hàn. Họ đều là những người đến từ Đại Nguyên thành, cần phải đoàn kết để hỗ trợ lẫn nhau.

Thích Vĩnh Dạ bỗng giật mình trước tu vi của Lăng Hàn, chỉ còn Tụ Nguyên tầng một. Kim Vô Cực và những người khác cũng không khỏi kinh ngạc, chưa từng thấy ai tu vi giảm sút nghiêm trọng đến vậy. Lăng Hàn chỉ cười xòa, không giải thích, thúc giục cả nhóm lên đường. Với họ, Lăng Hàn là một Đan sư Huyền Cấp cao siêu, có địa vị không ai sánh bằng, cảnh giới võ đạo của ông cao hay thấp dường như không còn quan trọng.

Trên đường đi, đoàn người của Lăng Hàn không ngừng bắt gặp những dòng người hối hả đổ về phía Ma Thiên Bí Cảnh. Đây là một đại sự quốc gia, liên quan đến vận mệnh của Vũ Quốc, nên Hoàng thất đã huy động mọi nguồn lực. Nửa ngày sau, họ đến được cổng truyền tống – một vòng xoáy đen khổng lồ cao mười mét, phát ra vầng sáng kỳ dị. Nó nuốt chửng bất cứ ai bước vào, không phân biệt lối ra vào. Lăng Hàn thầm gật gù, dù là kiếp trước cũng chưa từng có thủ đoạn dịch chuyển như vậy, có lẽ chỉ đại năng Phá Hư Cảnh mới làm được.

Trước khi tiến vào, mỗi người đều được khắc một dấu ấn của Vũ Quốc và một tấm bản đồ đơn giản chỉ đường đến Thiên Điện. Dấu ấn này nhằm phân biệt với võ giả các quốc gia khác, đặc biệt là Hỏa Quốc, vốn là tử địch của Vũ Quốc. Lần này, cổng truyền tống cho phép Linh Hải Cảnh tiến vào, nhưng Thần Thai Cảnh thì không.

Đúng lúc đó, một giọng nói nghiến răng nghiến lợi vang lên, tràn ngập oán hận: “Lăng Hàn…” Ông quay đầu lại, không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Phong Lạc, kẻ thù dai như đỉa, lại xuất hiện. Hai cánh tay của hắn đã được nối lại, nhưng vẫn cứng đờ và buồn cười.

Lăng Hàn vẫy tay chào hỏi, khiến Phong Lạc càng thêm tức tối, lửa giận bốc lên tận mũi. Hắn gằn giọng đe dọa: “Lăng Hàn, nếu ngươi dám vào Ma Thiên Bí Cảnh, đó chính là tử địa của ngươi!” Phía sau, Tứ Đại Kim Cương tiến lên, khí thế ngạo mạn. Lăng Hàn bất ngờ khi thấy tu vi của bốn người này đều đã nhảy vọt lên Dũng Tuyền tầng hai chỉ sau hơn một tháng. Ông tự hỏi liệu Phong Viêm có tìm được bảo tàng cổ xưa nào đó, khiến cả tùy tùng cũng được hưởng lợi?

Tứ Đại Kim Cương nhìn Lăng Hàn bằng ánh mắt thù hằn. Lần trước, họ đã mất mặt khi để Lăng Hàn bắt Phong Lạc làm con tin. Dù Phong Viêm đã tự mình ra tay, nhưng cũng không thể cứu vãn đôi tay của Phong Lạc. Mối nhục này khiến họ căm ghét Lăng Hàn đến tận xương tủy, chỉ muốn chém hắn thành trăm mảnh. Bí cảnh chính là nơi lý tưởng để giải quyết ân oán cá nhân, bởi không gian rộng lớn dễ dàng tạo cơ hội cho những cuộc phục kích.

Lăng Hàn bật cười, nhưng trong ánh mắt đã ẩn chứa sát khí lạnh lẽo. Hổ Nữu lè lưỡi, làm mặt quỷ trêu chọc Phong Lạc, nhe hàm răng nhỏ, dáng vẻ khinh bỉ. Lăng Hàn trêu chọc: “Phong Lạc, ngươi xem ngay cả Nữu Nữu nhà ta cũng không sợ ngươi, không biết ngươi hả hê cái gì nhỉ?” Thích Vĩnh Dạ và những người khác cũng cười phá lên.

Phong Lạc tức giận đến run rẩy, nghiến răng thề: “Lăng Hàn, ta thề, sẽ giết hết thảy người thân, bằng hữu của ngươi, cuối cùng mới khai đao với ngươi!” Mặt Lăng Hàn sầm lại, sát cơ bùng nổ. Ông có thể đùa cợt với những kẻ tiểu nhân, nhưng dám uy hiếp tính mạng người thân, bạn bè của ông thì không thể tha thứ. Đó chính là giới hạn của ông.

“Muốn chết!” Lăng Hàn nhanh chân bước về phía Phong Lạc. Tứ Đại Kim Cương cười gằn, tự tin lần này Lăng Hàn không còn con tin để uy hiếp họ. “Cút, mấy con rệp!” Lăng Hàn lạnh lùng đáp trả, sát khí ngưng đọng như thực chất. Tứ Đại Kim Cương giận dữ, cho rằng Lăng Hàn coi thường họ. “Giết hắn! Giết hắn!” Phong Lạc hét lên trong hoảng loạn, những ký ức kinh hoàng về Lăng Hàn ùa về, khiến tinh thần hắn sụp đổ. “Giết! Giết hắn!” Hắn gào thét, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Bộ dạng thảm hại của Phong Lạc khiến Tứ Đại Kim Cương khinh bỉ, nhưng vì hắn là em trai của Phong Viêm, họ vẫn phải bảo vệ. Bốn người nhìn chằm chằm Lăng Hàn với ánh mắt uy nghiêm, nhận ra đây là cơ hội tốt để ra tay. “Ngày hôm nay ngươi sẽ chết!” Lăng Hàn không nói thêm, thân hình lướt đi như chớp, lao thẳng vào Tứ Đại Kim Cương. “Lớn mật!” Bốn người quát tháo, không thể tin Lăng Hàn lại dám đối đầu trực diện.

“Lăng Hàn!” Đám người Thích Vĩnh Dạ kinh hãi thốt lên, không ngờ Lăng Hàn lại cương mãnh đến vậy. Bốn luồng công kích mạnh mẽ của Tứ Đại Kim Cương đồng loạt giáng xuống, đủ để nghiền nát bất kỳ Tụ Nguyên tầng chín nào. Nhưng Lăng Hàn không phải Tụ Nguyên đỉnh cao bình thường, ông đã hóa chín thành một, đạt đến Tụ Nguyên tầng mười!

Triển khai Xuất Vân Bộ, thân hình Lăng Hàn quỷ mị như ma trơi, kỳ diệu xuyên qua vòng vây của Tứ Đại Kim Cương, xuất hiện ngay trước mặt Phong Lạc, một tay chộp lấy cổ hắn. “Cứu ta!” Phong Lạc hoảng loạn kêu cứu. Tứ Đại Kim Cương vừa giận vừa sợ, không thể hiểu nổi Lăng Hàn đã làm thế nào để thoát khỏi họ. Trong lòng họ dấy lên một dự cảm quen thuộc: lịch sử sắp lặp lại. Quả nhiên, họ chậm một bước, không thể ngăn cản Lăng Hàn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phong Lạc bị ông bắt giữ. “Nhanh thả Lạc thiếu xuống!” Tứ Đại Kim Cương đồng loạt kêu lên, nhưng sợ ném chuột vỡ đồ, không dám ra tay nữa.

Tình cảnh này quá đỗi quen thuộc, khiến mặt họ nóng ran như bị tát. Lăng Hàn phớt lờ Tứ Đại Kim Cương, chỉ nhìn thẳng vào Phong Lạc, điềm nhiên hỏi: “Ngươi muốn giết cả nhà của ta?”

Trong cơn hoảng sợ cùng cực, Phong Lạc lại trở nên liều lĩnh, nhìn Lăng Hàn bằng ánh mắt hung tợn: “Lăng Hàn, ngươi không dám giết ta! Ngươi có gan lại phế bỏ hai tay của ta, ca ca ta lại cứu ta trở về! Ngươi chờ, chỉ cần ca ca trở về, ta nhất định sẽ khiến cả nhà ngươi chết sạch!” Hắn tiếp tục thách thức: “Đến a, có gan phế ta a! Không động thủ chính là tôn tử của ta! Lăng Hàn, ta không sợ ngươi, ngươi căn bản không biết ca ca ta nắm giữ sức mạnh cỡ nào, dù Vũ Hoàng…”

Một tiếng *rắc* giòn tan vang lên. Đầu của Phong Lạc đã không còn trên cổ, bị Lăng Hàn đập thẳng vào lồng ngực. Một lát sau, máu tươi mới từ cổ hắn tuôn trào. Bốn phía, không gian hoàn toàn tĩnh mịch. Lăng Hàn vỗ vỗ hai tay, lãnh đạm nói: “Thế giới liền thanh tĩnh.”

“Lạc thiếu!” Tứ Đại Kim Cương kêu lên thảm thiết. Thân thể không đầu của Phong Lạc loạng choạng vài lần rồi đổ sụp. Đầu bị nhét vào lồng ngực, làm sao có thể sống sót? Trừ khi hắn thực sự là một con gián bất tử. “Giết người! Giết người!” Một người nào đó hét lớn. Dù có Cấm Vệ Quân duy trì trật tự, nhưng đám đông quá lớn, tiếng la hét át đi tất cả, không một Cấm Vệ Quân nào kịp thời chạy tới. “Ngươi giết Lạc thiếu, sau khi đại nhân trở về, nhất định sẽ chém ngươi vạn đoạn!” Tượng Kim Cương gầm lên. Lăng Hàn nhún vai, thờ ơ đáp: “Nói giống như ta và Phong Viêm quan hệ rất tốt vậy,” hoàn toàn không để lời đe dọa vào tai.

Cấm Vệ Quân cuối cùng cũng đến, nhìn thấy thi thể không đầu trên mặt đất, sắc mặt đều biến đổi. Họ phụ trách trật tự nơi này, giờ lại có người chết, không biết phải báo cáo thế nào. Tứ Đại Kim Cương chỉ Lăng Hàn, kêu gọi: “Mấy vị đại nhân, người này công nhiên giết người, kính xin mấy vị đại nhân ra tay bắt hắn!”

Những Cấm Vệ Quân kia nhìn Lăng Hàn, không khỏi giật giật khóe miệng. Họ biết rõ Lăng Hàn là ai, cấp trên đã dặn đi dặn lại không được gây sự với người này. Nhưng tiểu tử này lại dám công khai giết người?

Lăng Hàn nở nụ cười, nói: “Đầu tiên ta phải sửa lại một điểm, nơi này không phải Hoàng Đô. Người luyện võ chúng ta ở dã ngoại phát sinh xung đột, là bình thường. Vừa nãy ta và tên này có chút xung đột, kết quả tên kia quá phế vật, chỉ một chiêu liền xong đời.” Mọi người sững sờ. Quả thực, nơi này cách Hoàng Đô ba trăm dặm. Chỉ vì có quá nhiều người từ Hoàng Đô và Cấm Vệ Quân kiểm soát, nên họ mới lầm tưởng. Ở dã ngoại, ẩu đả là chuyện thường tình, nếu mỗi vụ đều truy cứu, Vũ Quốc e rằng đã sụp đổ vì thù hận giữa các thế lực. Lý lẽ này không sai, nhưng sao ai cũng cảm thấy có gì đó là lạ?

“Không được gây sự nữa, bằng không chúng ta sẽ bắt người, dám chống lại, giết không luận tội!” Một Cấm Vệ Quân nói. “Đã biết!” Lăng Hàn giơ tay nói. Người ông muốn giết đã chết. Giờ là lúc Tứ Đại Kim Cương phát rồ, ông không có ý định động thủ. Tứ Đại Kim Cương tức đến thổ huyết, lời này rõ ràng là nhắm vào họ.

“Đi. Trước vào bí cảnh, chờ đại nhân trở lại tính tiếp.” Lang Kim Cương thì thầm. “Lần này đại nhân trở về, sẽ mang theo quyền uy vô thượng, coi như Vũ Hoàng xuất hiện, cũng không giữ được tiểu tử này!” Hổ Kim Cương gật đầu. “Tiến vào bí cảnh!” Tượng Kim Cương nghiến răng, trong lòng lo sợ không biết Phong Viêm sẽ trừng phạt họ thế nào khi biết Phong Lạc đã chết.

Tứ Đại Kim Cương nối đuôi nhau tiến vào bí cảnh, biến mất trong nháy mắt. Lúc này, đám người Thích Vĩnh Dạ mới thở phào nhẹ nhõm, trán ai cũng lấm tấm mồ hôi lạnh. “Lăng huynh, lá gan của ngươi cũng quá lớn đi.” Bách Lý Đằng Vân vẫn còn sợ hãi. “Chỉ là một con rệp, chết thì chết.” Lăng Hàn thờ ơ nói. “Phong Lạc tất nhiên không đáng sợ, nhưng Phong Viêm…” Thích Vĩnh Dạ bỏ lửng câu nói. Ai cũng biết Phong Viêm hiện đang như mặt trời ban trưa, có thể một tay che trời trong học viện. Kết thù với Phong Viêm, chỉ nghĩ thôi cũng đủ rợn người.

“Ai, Tiểu Dạ Dạ!” Đột nhiên, Lăng Hàn phất tay. Đám người Thích Vĩnh Dạ quay đầu nhìn lại. Một thanh niên cụt tay, lưng vác đao, nhưng lại toát ra khí thế vô thượng, như một chúa tể giữa trời đất. Bất cứ ai đứng trước hắn cũng đều trở nên nhỏ bé. Tàn Dạ! Nhưng… “Tiểu Dạ Dạ”? Vẻ mặt mọi người đều quái lạ, lẽ nào hai người đàn ông này còn có quan hệ mập mờ nào đó?

Tàn Dạ bước tới. Đối với cách xưng hô của Lăng Hàn, hắn không phản đối hay tỏ vẻ khó chịu. Trong tâm trí hắn, chỉ có đao tồn tại, khen chê của thế nhân thì có nghĩa lý gì, một đao chém qua là mọi thứ thanh tĩnh. “Được rồi, người của chúng ta đã đến đông đủ, đi!” Lăng Hàn cười nói. Tàn Dạ từ bao giờ đã trở thành người của họ? Đám người Thích Vĩnh Dạ tấm tắc kêu kỳ lạ, nhưng không nói thêm gì, mà theo sát bước chân Lăng Hàn, tiến vào truyền tống môn. Còn chuyện Phong Viêm… sau này hãy tính.

Vèo vèo vèo, mọi người lần lượt bước vào. Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, trong nháy mắt xuyên qua vòng xoáy. Ông chỉ cảm thấy linh hồn như muốn xé rách, thời gian dường như mất đi ý nghĩa, vĩnh viễn ngưng đọng. Chớp mắt, ông đã xuất hiện trong một thế giới xa lạ. Cỏ xanh như gấm, trải dài như một đại dương, gió nhẹ lay động, cỏ xanh nhấp nhô như những làn sóng mềm mại, đẹp không sao tả xiết. Tuy nhiên, ngoài Hổ Nữu trong lòng ông, bốn phía trống rỗng, không một bóng người.

Truyền tống ngẫu nhiên. Lăng Hàn hơi nhướng mày, mọi công sức hội hợp trước đó đều trở nên vô ích. May mắn là Hổ Nữu vẫn bám trên người ông, nếu không, không biết tiểu nha đầu sẽ chạy đi đâu, gây ra họa gì. Hổ Nữu nhảy xuống, vung vẩy tứ chi chạy điên cuồng. Nàng lớn lên trong rừng rậm, thế giới như vậy mới thực sự là bầu trời của nàng.

Lăng Hàn bước đi phía trước, Hổ Nữu vui vẻ chạy nhảy, lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc bên trái, bên phải, khiến Lăng Hàn cũng bị lây nhiễm, nở nụ cười. “Nguy hiểm!” Đột nhiên, ông cảm thấy báo động, thân hình vọt lên, nhảy tới ôm Hổ Nữu. Vèo, một con vật nhỏ màu trắng nhảy ra, hóa ra là một con thỏ, đang gặm cỏ. Vì Hổ Nữu chạy tới dọa nó sợ, Lăng Hàn mới tưởng có kẻ địch.

Ông cười dừng lại, nhưng hai mắt Hổ Nữu lại sáng rực, vươn tứ chi đuổi theo con thỏ, miệng nhỏ há ra không ngừng cắn cắn. Rõ ràng, Hổ Nữu không thấy con thỏ này đáng yêu, mà thuần túy coi nó là con mồi. Vèo, thỏ chạy trốn rất nhanh, nhưng Hổ Nữu cũng không chậm, nhanh chóng truy đuổi phía sau. Lăng Hàn gọi không ngừng, đành phải chạy theo.

Chỉ một lát, con thỏ chui vào bụi cỏ, mất hút, hóa ra là chạy vào hang. Hổ Nữu múa hai tay, bắt đầu đào bới, quyết tâm bắt cho bằng được. “Thôi đi, tuy nó rất béo tốt, nhưng lấy khẩu vị của ngươi, căn bản nhét kẽ răng cũng không đủ.” Lăng Hàn xách Hổ Nữu lên, nhưng tiểu nha đầu rất không vui, chu cái miệng bày tỏ bất mãn.

Vèo vèo vèo vèo, lúc này, trong hang lại nhảy ra rất nhiều thỏ. Nhưng những con thỏ này hoàn toàn không còn vẻ đáng yêu, to như chó, hai mắt đỏ rực, tỏa ra khí tức khát máu. Lăng Hàn thầm giật mình, cảnh giác. Những con thỏ này đều là Tụ Nguyên Cảnh, thậm chí có hai con là Dũng Tuyền Cảnh. Ba mươi, bốn mươi, năm mươi, số lượng càng ngày càng nhiều, cuối cùng nhảy ra một con thỏ lớn như người, tỏa ra khí tức mạnh mẽ của Dũng Tuyền Cảnh hậu kỳ.

Người ta nói chọc vào tổ ong vò vẽ, hiện tại là chọc vào hang thỏ. Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, trong lòng hiểu rõ: một Dũng Tuyền hậu kỳ, bảy Dũng Tuyền trung kỳ, hai mươi mốt Dũng Tuyền sơ kỳ, và hàng trăm con Tụ Nguyên Cảnh. Không đánh lại. Ông thầm nghĩ, vội ôm Hổ Nữu bỏ chạy. Không đánh lại thì bỏ chạy, đó là lẽ thường tình.

Không thể không trốn, nếu chỉ vài Dũng Tuyền sơ kỳ, Lăng Hàn còn dám liều, nhưng số lượng lên đến hai mươi con, đủ để nghiền chết ông. Huống chi còn có Dũng Tuyền trung kỳ và hậu kỳ. Nếu Lăng Hàn xông lên, đó không phải là chiến đấu, mà là chịu chết. Ông nói chạy liền chạy, nhưng đám thỏ yêu phía sau lại truy đuổi không ngừng. Trước đó là Hổ Nữu đuổi thỏ, giờ thì ngược lại, họ bị truy đuổi.

Hổ Nữu không hề căng thẳng, vừa vỗ vai Lăng Hàn vừa nói: “Chạy nhanh lên một chút! Chạy nhanh lên một chút!” Nha đầu này! Lăng Hàn đâu có thời gian tính sổ với tiểu nha đầu, chỉ còn biết liều mạng chạy. Nhưng thỏ vốn nổi tiếng về tốc độ, huống chi có cả một con Dũng Tuyền hậu kỳ. Chẳng bao lâu, chúng đã đuổi sát phía sau, há miệng cắn tới.

Châm ngôn nói chó cùng dứt giậu, thỏ cùng cắn người. Hai cái răng cửa của lão thỏ yêu dài và nhọn như cái cuốc, sáng loáng. Lăng Hàn dùng Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành tấm khiên ngăn cản. Một nguồn sức mạnh phản chấn bắn tới, khiến ông khó chịu muốn thổ huyết. Chỉ hơi khựng lại, xoạt xoạt xoạt, phía sau đã có lượng lớn thỏ yêu đuổi sát. Như vậy thì tuyệt đối không thoát được.

Lăng Hàn thở dài, lấy ra một tấm Tật Vân Phù, vỗ lên người mình. Vù, lá bùa bình thường kia lập tức bùng lên hào quang mãnh liệt, một luồng sức mạnh khó tả tràn vào cơ thể ông. Vèo, ông lao nhanh, tốc độ tăng gấp mười lần. Chi! Chi! Chi! Đám thỏ yêu phát ra tiếng kêu phẫn nộ, nhưng khoảng cách với Lăng Hàn đã ngày càng xa. Cuối cùng, Lăng Hàn đã bỏ chúng lại phía sau, không còn thấy bóng dáng nào nữa.

Một khi sử dụng Linh phù thì không thể gián đoạn, Lăng Hàn cũng không lãng phí, tiếp tục lao nhanh cho đến khi Tật Vân Phù hết tác dụng. Ông mới dừng lại, lấy ra một viên đan dược nuốt vào, khôi phục nội thương vừa nãy. Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, thương thế của ông phục hồi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. “Chỉ cần không phải thương gân động cốt, trong một chung trà ta liền có thể khôi phục.” Lăng Hàn nở nụ cười. “Có điều, nếu thật bị trọng thương, ta còn có một giọt Bất Diệt Chân Dịch.”

“Chơi vui! Chơi vui!” Hổ Nữu vui vẻ nói. “Nha đầu ngươi, vì để cho ngươi chơi một hồi, ta đã dùng một tấm Tật Vân Phù đó!” Lăng Hàn lắc đầu nói, vỗ vỗ đầu Hổ Nữu. “Nơi này rất nguy hiểm, Nữu Nữu ngoan, không nên chạy loạn.” “Hừm, Nữu là bé gái ngoan, bé ngoan!” Hổ Nữu gật đầu mạnh mẽ, dáng vẻ rất nghiêm túc.

Lăng Hàn nở nụ cười. Vừa nãy nếu Hổ Nữu không truy thỏ, liệu họ có kinh động đám yêu thú kia khi đi qua hang thỏ yêu không? Không dám chắc. Bởi vì thỏ sống dưới lòng đất, rất mẫn cảm với chấn động trên mặt đất. Mà những con thỏ kia hiển nhiên rất hung tợn, nói không chừng không chọc chúng cũng bạo động.

“Hiện tại, nên đi như thế nào?” Ông lấy bản đồ ra. Ma Thiên Bí Cảnh rất lớn, có người nói có thể sánh ngang một quốc gia, mà tấm bản đồ này chỉ biểu thị khoảng một phần mười. Nói cách khác, với thực lực của Bắc Hoang Cửu Quốc, chỉ có thể đi đến mức này, phía sau quá nguy hiểm, căn bản không vào được. Cũng có thể có một số thế lực lớn đã tiến vào khu vực sâu hơn, nhưng vì độc chiếm lợi ích nên không công bố tin tức. Điều này rất có thể, bởi vì nơi càng sâu, công pháp, võ kỹ… sẽ càng nhiều, tại sao phải chia sẻ cho người khác?

Chỉ là Ma Thiên Bí Cảnh ngắn thì mấy chục năm, lâu thì mấy trăm năm mới mở ra một lần, như vậy sẽ không dễ bố cục. Có chút thế lực lần trước mở ra vẫn như mặt trời ban trưa, nhưng lần sau mở ra đã suy yếu đến cực hạn. “Vị trí của ta bây giờ… À, vòng ngoại vi đều là bình nguyên, tên gọi Bình Nguyên Lục Nhân, chỉ cần đi về trung tâm, chính là Hoàn Hình Sơn, tổng cộng có bốn hẻm núi có thể tiến vào, mà cuối mỗi hẻm núi đều có một tòa Thiên Điện.” Lăng Hàn đọc trên bản đồ. “Muốn đi vào trung tâm của Ma Thiên Bí Cảnh, bốn hẻm núi là con đường cần trải qua, trừ khi có thể vượt qua Hoàn Hình Sơn, nhưng có người nói núi này cao vạn trượng, cực kỳ hiểm trở, căn bản không thể leo.”

“Vậy trước tiên tìm một hẻm núi, ta rất tò mò a, ở trong đó đến tột cùng cất giấu cái gì.” Lăng Hàn phóng tầm mắt nhìn về phương xa, quả nhiên có thể nhìn thấy phía chân trời có một bóng đen, đó chính là bóng núi, cao đến mức gần như đâm vào mây. Hổ Nữu dáng dấp như người lớn, kéo tay Lăng Hàn tiến lên. Họ đi tới, lấy bóng núi làm mục đích.

Rất nhanh Lăng Hàn phát hiện, nơi này không có đêm tối, mà bầu trời mặc dù sáng sủa, nhưng không có Thái Dương. Nơi này không phải thế giới hoàn chỉnh, mà là bị đại năng dùng thủ đoạn vô thượng tách khỏi thế giới chân thật, tự nhiên không thể giống thế giới chân thật. Ông vẫn là lần đầu tiên tiến vào bí cảnh, không khỏi tấm tắc kêu kỳ lạ, cảm giác rất mới mẻ.

Đi nửa ngày đường, tiểu nha đầu liền hô đói bụng. Lăng Hàn cũng cảm thấy đói bụng, may là ông có không gian giới chỉ, đồ ăn đều ở bên trong. Hơn nữa, để thỏa mãn khẩu vị của Hổ Nữu, ông chuẩn bị toàn là thịt yêu thú, tương tự một miếng thịt nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó gấp mười lần thịt gia súc phổ thông. Đẳng cấp yêu thú càng cao, năng lượng trong máu thịt sẽ càng nhiều. Khẩu vị của tiểu nha đầu lớn là bởi vì cơ thể nàng rất cần năng lượng, nhưng cũng có lúc ăn no, ví như sợi rễ thần dược kia, trực tiếp khiến Hổ Nữu biến thành quả trứng.

Ăn cơm xong, họ không đi nữa, mà dừng lại nghỉ ngơi, dựng lều vải, ngủ một giấc xong mới tiếp tục lên đường. Nơi đây hội tụ người của cửu quốc, hơn nữa cao nhất có cường giả Linh Hải Cảnh, nhất định phải thời thời khắc khắc duy trì trạng thái tốt nhất, nếu không bị người làm thịt thì kêu oan với ai? “Tùy cơ truyền tống đáng ghét a!” Lăng Hàn thở dài, bằng không ông có Quảng Nguyên, Tàn Dạ bảo vệ, không đến nỗi cẩn thận từng li từng tí như hiện tại.

Tuy nơi này không nhìn thấy ngày đêm biến hóa, nhưng trong lòng Lăng Hàn vẫn tính toán thời gian. Gần ba ngày sau, bóng núi phía trước rốt cục có thể nhìn thấy đường viền chân chính, mà không phải chỉ là một khối đen thùi lùi. Đến nơi này, cây cối bắt đầu tăng lên, không còn là cỏ xanh thống trị, những cây kia toàn thân màu tím, tô điểm thêm một nét phong tình khác trong màu xanh lục.

“Đứng lại!” Trên cây đột nhiên truyền tới một âm thanh. Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy phía trên có một người ngồi xổm, đang phất tay với ông, ra hiệu cấm đi về phía trước. Ông mắt sắc, liếc mắt đã nhìn ra dấu ấn trên tay đối phương giống ông. “Vì sao?” Lăng Hàn hỏi. Người kia có vẻ hơi không cam lòng, nhưng sợ Lăng Hàn gây chuyện, đành phải nói: “Chúng ta đang chuẩn bị đánh giết một con Hỏa Nhãn Ngưu, đây là vòng vây chúng ta bố trí, con Hỏa Nhãn Ngưu kia sắp bị đưa tới, nếu như ngươi đi vào, có thể sẽ làm hỏng chuyện.”

Hỏa Nhãn Ngưu là một loại yêu thú cấp ba, đẳng cấp không cao lắm, nhưng mắt của nó là một bảo bối, có thể chống đỡ hàn khí, bởi vậy rất được mạo hiểm giả truy tìm. Vì thế, số lượng Hỏa Nhãn Ngưu hiện nay rất ít ỏi, nhãn cầu của chúng cũng có giá trên trời. Những người này phát hiện nơi đây có Hỏa Nhãn Ngưu, khó tránh khỏi sẽ động lòng tham. Tuy nhiên, Hỏa Nhãn Ngưu sống quần cư, một đám lao tới thì ngay cả cường giả Linh Hải Cảnh cũng khó đối phó. Rõ ràng, trong nhóm này không có Linh Hải Cảnh, vì lẽ đó họ mới phải nghĩ cách dẫn một con ra khỏi bầy rồi vây đánh.

Những suy nghĩ này lướt qua đầu Lăng Hàn, ông khẽ mỉm cười nói: “Nơi này không phải nhà ngươi mở, ta đi kệ ta, tại sao phải đi đường vòng?” “Ngươi…” Người kia nghẹn lời, nhưng lập tức trừng mắt, quát lên. “Nếu như ngươi không cút, ta liền giết ngươi! Chỉ là Tụ Nguyên tầng một cũng dám hò hét!” Người này chỉ là Tụ Nguyên tầng bảy, nhưng đối đầu với Tụ Nguyên tầng một, quả thực nắm giữ lực áp chế tuyệt đối.

Lăng Hàn thở dài, hiện tại mình chỉ có một viên nguyên hạch, dường như rất dễ kéo thù hận. Ông nhìn đối phương nói: “Ngươi muốn đánh nhau?”

Ầm ầm ầm! Đúng lúc này, chỉ thấy xa xa có một bóng đen đang lao tới với tốc độ rất nhanh. Nhìn kỹ, đó là một con trâu hoang màu đen, hai mắt như than hồng đang cháy. Trước con trâu là một võ giả, rõ ràng hắn đã thành công dẫn một con Hỏa Nhãn Ngưu ra khỏi bầy theo kế hoạch.

Trong lòng Lăng Hàn hơi động, đoàn Dị Hỏa trong tay trái đang nhảy nhót, truyền cho ông một ý nghĩ mơ hồ, thật giống như Hổ Nữu đang hô đói bụng. Dường như Dị Hỏa cảm thấy hứng thú với hai đốm lửa trên mắt Hỏa Nhãn Ngưu, muốn cắn nuốt. Lăng Hàn gật gù, truyền qua một đạo thần niệm nói: “Có cơ hội, liền lấy cho ngươi.” Ông không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì không biết thực lực của đám người kia ra sao, đến bây giờ ông mới chỉ nhìn thấy hai người.

Thấy Lăng Hàn không nhúc nhích, người trên cây cũng không nói thêm gì, mà sốt sắng nhìn chằm chằm Hỏa Nhãn Ngưu. “Xuất kích!” Một tiếng quát to truyền đến, chỉ thấy mười mấy người hoặc từ trên cây nhảy xuống, hoặc từ trong bụi cỏ lao ra, vừa vặn vây con trâu hoang kia ở giữa.

Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, thầm đếm trong lòng: “Một Dũng Tuyền tầng ba, một Dũng Tuyền tầng hai, một Dũng Tuyền tầng một, mười hai người khác đều là Tụ Nguyên Cảnh. Ừm, không có vấn đề.” Có vấn đề ngược lại là con Hỏa Nhãn Ngưu kia! Hỏa Nhãn Ngưu là yêu thú cấp ba, nhưng cụ thể là cấp ba bao nhiêu, vì hệ thống tu luyện của yêu thú không giống Nhân tộc nên rất khó cảm nhận được. Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, lực cảm ứng của ông vượt xa người bình thường, thậm chí Thần Thai Cảnh cũng chưa chắc mạnh hơn ông.

“Con Hỏa Nhãn Ngưu này, thật giống như Dũng Tuyền hậu kỳ a!” Khóe miệng của Lăng Hàn hơi co giật. Dũng Tuyền hậu kỳ đối chiến Dũng Tuyền sơ kỳ, đó là nghiền ép tuyệt đối. Muốn bù đắp chênh lệch như vậy, ba Dũng Tuyền Cảnh căn bản không đủ. Hơn nữa, yêu thú da dày thịt béo, võ giả cùng cấp rất khó chém giết, huống chi còn có khoảng cách cảnh giới. Trừ khi, trên người những võ giả này có bí bảo, có thể xoay chuyển chiến cuộc.

Võ giả trên cây kia cũng nhảy xuống, tham gia vây công. Lăng Hàn cũng không khách khí, leo lên cây, chiếm vị trí của đối phương, cùng Hổ Nữu nhìn náo nhiệt. Mười lăm người rút vũ khí, triển khai vây công, nhưng Hỏa Nhãn Ngưu cũng thể hiện ra dũng mãnh, công kích những người kia, trong miệng trào ra từng quả cầu lửa, uy lực cực kỳ mạnh mẽ. Một người sử dụng kiếm bất cẩn, ngực bị quả cầu lửa bắn trúng, lập tức thiêu ra một lỗ lớn, trực tiếp bỏ mình.

Thấy cảnh này, mười bốn người còn lại biến sắc, càng ngày càng cẩn thận. Nhưng con Hỏa Nhãn Ngưu này quá mạnh mẽ, có sức mạnh của Dũng Tuyền hậu kỳ ủng hộ, bọn họ căn bản không cách nào ngăn cản. Sừng trâu húc tới, không có ai là đối thủ. Nói là mọi người vây công nó, chẳng bằng nói là bị nó chà đạp. Oành oành oành, võ giả Tụ Nguyên Cảnh như người rơm, bị nó đánh bay. Dù không bị quả cầu lửa bắn trúng, nhưng bị sừng trâu húc, cũng sẽ không dễ chịu, có mấy người bụng dưới bị đâm xuyên, ruột chảy ra, vô cùng thê thảm.

“Mã sư huynh, nhất định phải ra tuyệt chiêu.” Võ giả Dũng Tuyền tầng hai nói. “Đệt!” Mã sư huynh là Dũng Tuyền tầng ba gắt một cái, không cam lòng lấy ra một tờ linh phù, vỗ lên người. “Vì săn giết một con Hỏa Nhãn Ngưu, lại phải dùng một tấm Đại Lực phù, căn bản kiếm không được bao nhiêu.” Những người khác trầm mặc, bởi vì Mã sư huynh chỉ quan tâm đến lợi nhuận, hoàn toàn không để ý đến những người đã chết hay bị thương, điều này khiến họ rất thất vọng. Họ không phải một nhóm, mà là nửa đường gặp phải ba người Mã sư huynh, bị họ cưỡng bức dụ dỗ, mới gia nhập đội ngũ săn giết. Nhưng từ hiện tại đến xem, họ chỉ là mồi nhử, phân tán hỏa lực.

Linh phù phát huy tác dụng, Mã sư huynh rống to, thân thể bành trướng gấp đôi. Đùng đùng đùng, quần áo trên người hắn bị căng nứt, cũng may quần lót không biết là do vải vóc gì làm thành, đủ cứng cỏi, không bị rách. Trên da hắn có từng mạch máu lồi ra, bắp thịt cuồn cuộn, tràn ngập cảm giác mạnh mẽ. Đại Lực Phù, được xưng đại lực vương giả, bởi vì sức mạnh xác thực có thể nghiền ép tất cả.

Hỏa Nhãn Ngưu lộ ra vẻ kiêng dè, người này khiến nó cảm thấy nguy hiểm. Nó ngừng lại, dùng sừng trâu nhắm Mã sư huynh, móng trước cào đất. “Đi chết đi!” Mã sư huynh nổi giận gầm lên một tiếng, vung thiết côn đập tới Hỏa Nhãn Ngưu. Hiển nhiên Hỏa Nhãn Ngưu là loại man lực, né tránh tuyệt đối không phải sở trường, bởi vậy đối mặt một côn này, nó không có ý né tránh, mà tiến lên nghênh tiếp. Thiết côn nện ở trên sừng trâu, bùng ra đốm lửa tung tóe, móng trước của Hỏa Nhãn Ngưu bị đập vào trong đất bùn, cắm thẳng đến vị trí thân thể, mà thiết côn cũng bắn lên, chấn động đến hổ khẩu của Mã sư huynh rạn nứt, máu tươi tuôn ra.

Lăng Hàn nhìn trong mắt, không khỏi lắc đầu, thầm mắng thằng ngu, lại dùng loại phương thức ngu xuẩn này. Nhưng ngu xuẩn đối chiến ngu xuẩn, ngược lại cũng được, chẳng mấy chốc sẽ phân ra thắng bại. Hỏa Nhãn Ngưu phát lực, rút thân mà ra. Nhưng sau đòn đánh liều mạng này, nó càng kiêng kỵ, không dám tấn công tiếp, mà dùng ánh mắt cẩn thận nhìn chằm chằm Mã sư huynh. Trong lý niệm của yêu thú, sinh tồn đặt ở thứ nhất.

“Cùng ta đồng loạt ra tay, diệt con súc sinh này!” Mã sư huynh lớn tiếng nói, hắn cần những người khác sáng tạo cơ hội xuất thủ cho hắn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!