Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 42

Chương 42: Giao Kèo Đao Khách, Mở Lối Bí Cảnh

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 206 đến 210 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét bản lĩnh phi phàm và khí phách ngút trời của Lăng Hàn khi chàng thẳng thừng đối đầu với quyền uy của Hội chấp pháp và gia tộc Nam Cung để bảo vệ bằng hữu. Tác giả khéo léo thể hiện sức mạnh phi thường ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc Tụ Nguyên tầng một, liên tục tạo bất ngờ cho người đọc qua những màn giao đấu đầy kịch tính. Đặc biệt, sự xuất hiện của Tàn Dạ, một đao khách thiên tài với khí chất lạnh lùng nhưng đầy tiềm năng, không chỉ mở ra một mối quan hệ thú vị mà còn hé lộ cánh cửa đến Ma Thiên Bí Cảnh, đẩy mạch truyện sang một chương mới đầy kịch tính và bí ẩn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không gian tĩnh lặng của học viện, tiếng cười sảng khoái của Lăng Hàn vang vọng, xua tan bầu không khí căng thẳng. Chàng thản nhiên tuyên bố việc phế bỏ Nam Cung Cực chỉ là "chuyện nhỏ như đánh rắm", một câu nói tưởng chừng ngông cuồng nhưng lại ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. Chu Vô Cửu, kẻ vừa báo thù thành công, hiểu rõ hậu quả của hành động đó. Phế bỏ tu vi một võ giả, đặc biệt là thiếu gia của một gia tộc trung đẳng và có ca ca là đệ tử chân truyền, chẳng khác nào đẩy người đó vào địa ngục trần gian. Chàng biết mình sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt nặng nề từ Hội chấp pháp, thậm chí là sự trả thù từ Nam Cung gia. Lăng Hàn như nhìn thấu tâm tư của Chu Vô Cửu, nhẹ giọng trấn an, bảo chàng cứ yên tâm ở lại đây, xem ai dám động đến. Khẩu khí ấy thật lớn, đến mức khiến những người xung quanh không khỏi hoài nghi, một Tụ Nguyên Cảnh liệu có thể chống lại cả học viện và một gia tộc lớn?

Tuy nhiên, trong lòng Chu Vô Cửu, lời nói của Lăng Hàn lại mang một ý nghĩa khác. Chàng cảm kích nhưng không muốn liên lụy Lăng Hàn, người đã giúp chàng hoàn thành tâm nguyện. Lăng Hàn chỉ mỉm cười, không nói thêm, bởi chàng biết có giải thích thế nào thì người khác cũng khó lòng tin được một hậu duệ Ngân Nguyệt Tộc như Chu Vô Cửu lại có thể bị một Tụ Nguyên Cảnh như mình bảo vệ.

Đúng lúc đó, Quảng Nguyên, như một vệ sĩ tận tâm, xuất hiện báo tin có đông người đang kéo đến. Chu Vô Cửu bình thản đón nhận, chàng đã không còn sợ hãi cái chết. Một nhóm mười người hùng hổ tiến vào, dẫn đầu là Nam Cung Hành, đội trưởng đội chấp pháp thứ tư, ca ca của Nam Cung Cực, một cường giả Dũng Tuyền tầng ba. Hắn ta mang theo sự phẫn nộ tột cùng, không chỉ vì đệ đệ bị phế mà còn vì bị Chu Vô Cửu, một kẻ kém danh tiếng hơn, làm mất mặt. Ánh mắt hắn lướt qua Lăng Hàn với vẻ khiêu khích, ghen tị. Trong mắt Nam Cung Hành, Lăng Hàn chỉ là kẻ dựa hơi Phong Viêm, gặp may mắn mới có được danh tiếng hiện tại. Hắn tin rằng Lăng Hàn chỉ là một kẻ tầm thường, không xứng đáng được Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền ưu ái.

"Lăng Hàn, ngươi muốn bao che tội nhân này sao?" Nam Cung Hành cười khẩy, cố ý chọc tức Lăng Hàn.

Chu Vô Cửu lập tức đứng ra, khẳng định mọi chuyện không liên quan đến Lăng Hàn, không muốn kéo chàng vào rắc rối. Nam Cung Hành hừ lạnh, nếu Lăng Hàn không can thiệp thì tốt. Hắn vung tay ra lệnh bắt người, một tên chấp pháp viên thậm chí còn chuẩn bị xích Hắc Huyết thiết, thứ có thể khóa cả Linh Hải Cảnh.

"Chậm!" Lăng Hàn ngăn lại, khí chất đột ngột thay đổi. "Đây là người của ta. Các ngươi muốn bắt hắn, ta đã gật đầu chưa?"

Nam Cung Hành mừng thầm. Hắn đang lo không có cớ để "chỉnh đốn" Lăng Hàn, thì chàng lại tự dâng mặt ra cho hắn giẫm. Hắn lớn tiếng quát Lăng Hàn "to gan", dám bao che tội phạm của học viện.

"Sai!" Lăng Hàn lắc ngón tay, ung dung phản bác. "Có tội hay không cần thẩm phán mới kết luận. Ngươi cứ mở miệng là 'tội phạm', chẳng phải là tự đặt mình trên cả học viện sao? Ta thấy ngươi mới là kẻ gan to bằng trời!"

Nam Cung Hành cứng họng, tức giận đến biến sắc. Hắn đe dọa sẽ bắt cả Lăng Hàn nếu chàng dám cản trở. Lăng Hàn chỉ cười khẩy, ánh mắt sắc như dao lướt qua đám chấp pháp viên. "Muốn động người của ta, ta không ngại đánh gãy chân chó của hắn. Các ngươi cứ thử xem, đừng trách ta không nhắc nhở trước!"

Đám chấp pháp viên lập tức tái mặt. Ai mà chẳng biết Phong Lạc từng bị Lăng Hàn cắt hai tay, nhưng vẫn sống nhởn nhơ, ngay cả Phong Viêm cũng không làm gì được. Lời đe dọa của Lăng Hàn không phải là gió thoảng bên tai. Nam Cung Hành thấy thủ hạ run sợ, càng thêm thẹn quá hóa giận, lớn tiếng nhắc nhở rằng đây là Hổ Dương Học Viện, không ai có thể ngự trị trên viện quy. Nhưng chính câu nói đó lại khiến nhiều người khinh thường, bởi lẽ viện quy đã bị Phong Lạc và Lăng Hàn liên tục phá vỡ mà chẳng ai bị trừng phạt.

Chu Vô Cửu lại một lần nữa bày tỏ không muốn liên lụy Lăng Hàn, nhưng bị Lăng Hàn phất tay đẩy ra sau lưng, mắng yêu rằng "phí lời". Chàng bảo Chu Vô Cửu hãy câm miệng, lui về sau đứng, cơ hội để chàng "chết trận vì ta" còn nhiều. Lăng Hàn quay sang Nam Cung Hành, ánh mắt lạnh lẽo. "Chỗ của ta không hoan nghênh người ngoài. Các ngươi tự đi, hay để ta ném các ngươi ra ngoài?"

"Lăng Hàn, ngươi đừng đắc ý tự mãn!" Nam Cung Hành rút trường kiếm, chỉ vào Lăng Hàn. Hắn cười khẩy, cho rằng Lăng Hàn đã tẩu hỏa nhập ma, tu vi rơi xuống Tụ Nguyên tầng một. "Chút thực lực ấy mà cũng dám làm càn trước mặt ta? Xem ta một chiêu trấn áp ngươi!"

Chu Vô Cửu cắn răng, lại đứng chắn trước Lăng Hàn, rút kiếm ra. "Nam Cung Hành, ta có thể theo các ngươi, chuyện này không liên quan đến Hàn thiếu. Đừng ép ta động thủ!"

Nam Cung Hành chần chừ. Chu Vô Cửu cũng là Dũng Tuyền Cảnh, dù yếu hơn hắn nhưng không quá nhiều. Nếu ép đối phương liều mạng, hắn sẽ phải trả giá đắt. Hắn chỉ muốn làm Lăng Hàn mất mặt, không muốn tự mình bị trọng thương. Nhưng Lăng Hàn lại đặt tay lên vai Chu Vô Cửu, kéo chàng về phía sau. Chân khí trong người Lăng Hàn dâng trào. Chàng nhìn Nam Cung Hành, phất tay. "Mau cút! Đừng nói ta bắt nạt ngươi. Thay người lợi hại hơn đến!"

Nam Cung Hành tức điên. Một Tụ Nguyên tầng một mà lại dám lớn lối như thế? Hắn cho rằng Lăng Hàn chỉ gặp may mắn khi đấu với Phong Viêm, chứ làm gì có chuyện Tụ Nguyên Cảnh có thể đối kháng Dũng Tuyền Cảnh!

"Nếu đã vậy, đừng trách ta không khách khí!" Nam Cung Hành gằn giọng. "Ngươi bao che tội phạm học viện truy nã, tội tương đồng. Ta là tiểu đội trưởng Hội chấp pháp, phụng lệnh bắt người, ai ngăn cản, ta có đặc quyền kích sát!"

Lưu Vũ Đồng lo lắng, định bước ra bảo vệ Lăng Hàn, bởi nàng nghĩ Lăng Hàn đã thất bại khi vượt cửa ải, tu vi suy giảm. Nhưng Lăng Hàn cười ha ha, nhẹ nhàng đẩy nàng sang một bên. "Không thấy cả Quảng lão huynh còn không đứng ra sao, ngươi gấp cái gì? Cái mặt hàng này, ta thu thập dễ dàng."

"Không sai, loại mặt hàng này giao cho hắn là được rồi." Quảng Nguyên lẩm bẩm, ánh mắt đầy suy tư. Hắn luôn cảm thấy Lăng Hàn có gì đó "quái lạ", một viên nguyên hạch nhưng lại mang đến cảm giác vượt xa Tụ Nguyên Cảnh. Nghe Quảng Nguyên nói vậy, Lưu Vũ Đồng mới yên tâm lui lại. Chàng tin rằng với thực lực của cường giả Linh Hải Cảnh như Quảng Nguyên, Lăng Hàn có gặp nguy hiểm cũng sẽ được cứu kịp thời.

Chu Vô Cửu vẫn muốn lên tiếng nhận tội, nhưng bị Lăng Hàn tát nhẹ một cái, chỉ đành dùng ánh mắt ai oán nhìn chàng. "Ngươi làm thủ hạ lại không có ánh mắt. Không thấy bản thiếu đang muốn đại triển thần uy sao? Ngay cả chuyện này cũng muốn cướp! Ngươi xem Quảng lão ca thông minh hơn nhiều!" Lăng Hàn cười mắng.

"A phi!" Quảng Nguyên phì một tiếng. Hắn chỉ là khinh thường ra tay mà thôi, một Dũng Tuyền tầng ba, hắn chỉ cần một ngón tay cũng có thể trấn áp. Nhưng bị Lăng Hàn nói như vậy, lại thành ra như hắn đang nịnh bợ, khiến hắn tức đến phì khói.

"Các ngươi nói đủ chưa!" Nam Cung Hành cắn răng. Đây là Hổ Dương Học Viện, Hội chấp pháp nắm giữ quyền lực tối cao, vậy mà hai người này lại dám đùa giỡn trước mặt hắn?

"Muốn ăn đòn gấp thế sao? Được, phóng ngựa đến đây đi!" Lăng Hàn ngoắc ngón tay.

"Lăng Hàn, việc này vốn không liên quan gì đến ngươi!" Nam Cung Hành uy nghiêm nói. "Nhưng ngươi lại muốn quản việc không đâu! Loại người như ngươi, thông thường sẽ chết rất nhanh."

"Quản ngươi cái rắm?" Lăng Hàn giơ ngón giữa.

"Đệt!" Nam Cung Hành không nhịn được, vọt lên, đâm ra một chiêu kiếm, hàn quang như điện, nhắm thẳng vào ngực Lăng Hàn. Lăng Hàn cười nhạt, tiện tay tóm lấy thân kiếm. Tất cả mọi người kinh ngạc, kiếm của Dũng Tuyền tầng ba nhanh như tia chớp, vậy mà Lăng Hàn lại có thể nắm được? Nhưng nắm được thì có ích gì, Nam Cung Hành chỉ cần rung nhẹ thân kiếm, sức mạnh Dũng Tuyền tầng ba sẽ gọt đứt năm ngón tay của Lăng Hàn.

"Muốn chết!" Nam Cung Hành hừ một tiếng, định xoay kiếm. Nhưng hắn lập tức biến sắc, thân kiếm như mọc rễ trong tay Lăng Hàn, mặc cho hắn dùng sức thế nào cũng không nhúc nhích. Sao có thể như vậy? Một Tụ Nguyên tầng một sao có thể có sức mạnh kinh khủng đến thế?

Lăng Hàn cười nhạt. "Cho ngươi một lời khuyên, thả kiếm xuống, miễn cho ăn đau khổ."

"Kiếm còn người còn, kiếm vong người... A..." Nam Cung Hành còn định nói mấy câu hoa mỹ, nhưng đột nhiên hét lên, vội buông tay. Bàn tay hắn đỏ chót, như bị đốt cháy khét. Đó là do Lăng Hàn vận dụng Dị Hỏa, truyền nhiệt độ cao qua thân kiếm. May mà có thanh kiếm ngăn cách, nếu không bàn tay hắn đã thành than.

Nam Cung Hành tái mặt, những người khác nhìn hắn với ánh mắt quái dị, khiến hắn càng thêm xấu hổ. Hắn trừng mắt nhìn Lăng Hàn. "Lăng Hàn, ngươi nhất định muốn bao che người này sao?"

"Não ngươi có vấn đề sao? Đây là tiểu đệ của ta, được ta bảo bọc. Nếu ngươi muốn khiêu chiến hắn, ta sẽ không nhúng tay. Nhưng muốn dùng thủ đoạn không công chính gì đó để bắt nạt tiểu đệ của ta, vậy thì đừng kỳ quái ta không khách khí!" Lăng Hàn kiên quyết.

"Người này phế bỏ đệ đệ của ta, chẳng lẽ không nên bị học viện trừng phạt?" Nam Cung Hành lạnh lùng.

"Vậy chỉ có thể nói đệ đệ ngươi có tội thì phải chịu. Ân oán giữa hắn và Nam Cung Cực, nghĩ đến ngươi cũng rõ. Ngươi muốn báo thù, có thể. Chu Vô Cửu sẽ tiếp nhận khiêu chiến của ngươi, nhưng muốn cáo mượn oai hùm? Cút!" Lăng Hàn lạnh lùng.

"Lăng Hàn, ngươi đây là đang đối nghịch Hổ Dương Học Viện!" Sắc mặt Nam Cung Hành tái xanh, gằn từng chữ.

Lăng Hàn nhún vai. "Vậy thì thế nào, dù có đến bao nhiêu cao thủ, cũng có Quảng lão ca chống lưng."

"Này này này, lúc nào ta nói giúp ngươi đối kháng cao thủ của Hổ Dương Học Viện?" Quảng Nguyên vội vàng xua tay.

"Quảng lão ca thực là khiêm tốn, không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao!" Lăng Hàn cười nói.

Quảng Nguyên lắc đầu lia lịa. Hổ Dương Học Viện có cường giả Thần Thai Cảnh tọa trấn, hắn điên mới đi đối kháng những nhân vật như vậy.

Nam Cung Hành biết không thể bắt Chu Vô Cửu lúc này, hằn học nói: "Chuyện này không đơn giản như vậy. Lăng Hàn, dù học viện không truy cứu, Nam Cung gia ta cũng sẽ không bỏ qua!"

"Ngươi đây là đang uy hiếp ta sao?" Vẻ mặt Lăng Hàn lạnh lẽo.

"Phải thì đã làm sao?"

"Ta ghét nhất bị người uy hiếp!" Lăng Hàn tiến về phía Nam Cung Hành. "Đối với loại người như thế, ta từ trước đến giờ đều trực tiếp đánh tới phục mới thôi."

"Ngươi không khỏi tự tin quá mức đi!" Nam Cung Hành cười gằn. "Vừa nãy ta không biết ngươi dùng thủ đoạn gì, nhưng ta ăn thiệt thòi một lần, chắc chắn sẽ không trúng chiêu lần hai."

"Thật sao?" Lăng Hàn rút kiếm, muốn thử uy lực của Huyền Nguyên kiếm pháp. Chàng chỉ mong có thể thu phát tự nhiên, kẻo phế mất Nam Cung Hành thì lại rắc rối.

"Cầm kiếm tới!" Nam Cung Hành đưa tay ra sau, một chấp pháp viên lập tức đưa kiếm cho hắn. Hắn múa kiếm nói: "Để ngươi xem uy lực Thất Diệu kiếm pháp của Nam Cung gia!"

Lăng Hàn cười hì hì, giơ ngang trường kiếm, mũi kiếm hơi buông xuống. Tức thì, từng tia sóng gợn lan ra từ mũi kiếm, như hòn đá ném vào hồ nước, tạo nên từng tầng gợn sóng. Sóng gợn đẩy ra, vẻ mặt hờ hững của Quảng Nguyên lập tức trở nên nghiêm nghị, rồi kịch biến, ngơ ngác. Hắn chưa từng thấy uy lực thực sự của chiêu kiếm này, nhưng chỉ riêng kiếm thế đã khiến hắn có cảm giác mưa gió nổi lên, một khi phát ra, tất nhiên sẽ kinh động thiên hạ, cực kỳ đáng sợ. Đây rốt cuộc là kiếm pháp gì, và tại sao lại xuất hiện trên người một võ giả Tụ Nguyên Cảnh?

Trên mặt Nam Cung Hành xuất hiện mồ hôi lạnh, rồi chảy ròng ròng. Thân thể hắn run rẩy, như muốn tan vỡ. Chiêu kiếm còn chưa ra, nhưng đã khiến đối thủ khiếp sợ. Nam Cung Hành thậm chí không dám nhúc nhích, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng sẽ khiến đối phương hiểu lầm, tung ra công kích như lôi đình mà hắn tuyệt đối không thể ngăn cản. Cảm giác đó khiến hắn tuyệt vọng. Một Tụ Nguyên Cảnh, tại sao lại có thể bức hắn thảm hại đến thế?

Lăng Hàn xuất kiếm. Xoạt! Chín ánh kiếm phóng lên trời, như mặt trời mới mọc, lấp lánh chói mắt. Thân thể Nam Cung Hành bị đánh bay ra ngoài, "oành" một tiếng, ngã xuống đất, máu tươi trào ra từ ngực. Mắt Quảng Nguyên mở lớn. Hắn nhìn rõ Lăng Hàn đã đánh ra chín ánh kiếm, mỗi luồng đều ngưng tụ linh khí thành một thanh kiếm nguyên lực. Điều kinh người là uy lực của mỗi thanh kiếm nguyên lực đều đạt đến trình độ một kích toàn lực của Lăng Hàn! Nói cách khác, trong khoảnh khắc đó, Nam Cung Hành đã phải đối mặt với sức mạnh tương đương chín Lăng Hàn hợp công. Hắn làm sao đỡ nổi? Quảng Nguyên không khỏi tự hỏi, nếu là mình, liệu có thể đối kháng chiêu kiếm đó? Đáp án khiến hắn giật mình: hắn chỉ có thể dựa vào sức mạnh vượt xa Lăng Hàn, dùng công kích phạm vi lớn để đánh bay Lăng Hàn, tránh giao phong trực diện. Nói cách khác, nếu đánh ngang cấp, hắn hoàn toàn không thể ngăn được chiêu kiếm ấy. Sao lại đáng sợ đến thế?

"Khặc! Khặc!" Nam Cung Hành nằm trên đất, không ngừng thổ huyết. Chiêu kiếm này Lăng Hàn đã hạ thủ lưu tình, nhưng vẫn khiến hắn trọng thương. Những người khác đều câm nín, đây thực sự là Tụ Nguyên tầng một ư? Tụ Nguyên tầng một lại có thể mạnh đến mức này sao?

Lăng Hàn thu kiếm, lạnh nhạt nói: "Dẫn hắn đi đi, ở đây thật chướng mắt!"

Nam Cung Hành "phốc" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi. Hóa ra trong mắt Lăng Hàn, hắn chẳng là gì cả. Hắn được người dìu đi, ánh mắt vẫn đầy thù hận nhìn Lăng Hàn. Chuyện này tuyệt không thể dễ dàng bỏ qua!

"Hàn thiếu..." Chu Vô Cửu không biết nói gì. Hành động của Lăng Hàn khiến chàng cảm động, nhưng theo chàng thấy, điều đó không có ý nghĩa gì, bởi một Tụ Nguyên Cảnh làm sao đối kháng được Hổ Dương Học Viện? Chàng biết mình đã vi phạm quy định của học viện.

"Nếu như ngươi ỷ vào thực lực mà hoành hành, ta đương nhiên sẽ không giúp ngươi." Lăng Hàn nhìn chàng, nghiêm mặt nói. "Nhưng Nam Cung Cực có tội thì phải chịu, vì lẽ đó đối với chuyện này ta ủng hộ ngươi." Chu Vô Cửu cắn răng, quyết tâm nếu học viện trách tội, chàng sẽ gánh chịu tất cả, tuyệt đối không liên lụy Lăng Hàn.

Quảng Nguyên nhìn mà thấy thú vị. Trong ấn tượng của hắn, Lăng Hàn chỉ là một "nhà giàu mới nổi" dùng tiền đập Địa Thủy Phái phải cúi đầu. Nhưng giờ đây, tên nhóc này lại dám chống đối Hổ Dương Học Viện? Hổ Dương Học Viện sao có thể so sánh với Địa Thủy Phái? Tuy nhiên, có vẻ như tiểu tử này có mạng lưới giao thiệp cực mạnh, ngay cả Cấm Vệ Quân cũng phải nể mặt vài phần, nên hắn mới dám làm càn như vậy. Hắn không khỏi mỉm cười, thiếu niên này thật thú vị, hắn muốn xem Lăng Hàn sẽ làm gì tiếp theo.

Đột nhiên, Lăng Hàn quay đầu nhìn về phía xa. Một thanh niên đang bước tới, vai trái trống rỗng, thiếu một cánh tay. Trong Hổ Dương Học Viện, người thiếu một cánh tay trái chỉ có hai: Phong Lạc (nhưng Phong Lạc thiếu cả tay phải) và... Tàn Dạ! Vậy nên, chỉ có một khả năng. Tàn Dạ, một trong ba đệ tử hạch tâm của Hổ Dương Học Viện, đồ đệ của Liên Quang Tổ. Lão sư và sư phụ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Lão sư chỉ dạy kiến thức phổ biến, còn sư phụ truyền thụ tất cả sở học của mình, quan hệ thân thiết như cha con. Liên Quang Tổ chỉ có một đồ đệ duy nhất, chính là Tàn Dạ, một thiếu niên tàn phế.

Tàn Dạ chậm rãi bước đến, lưng vác một thanh trường đao. Ánh mắt hắn sắc bén như tuyệt thế bảo đao ra khỏi vỏ, khiến người ta có cảm giác dù có núi lớn chắn đường, hắn cũng sẽ một đao chém tan.

"Có khí độ tông sư!" Quảng Nguyên kinh ngạc nói. Tu vi đối phương không cao, nhưng khí thế lại khiến hắn phải biến sắc. Lăng Hàn gật đầu, chàng cũng thấy tiềm năng trở thành đao đạo tông sư ở người trẻ tuổi này. Cảm giác đó, chàng từng thấy ở Kiếm Đế và Lạc Nhật Đao Hoàng, chỉ là Tàn Dạ hiện tại còn quá non, mới chỉ có manh mối mà thôi.

"Chiêu kiếm vừa nãy đó, rất mạnh!" Tàn Dạ nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt bùng cháy chiến ý mãnh liệt.

"Ngươi muốn giao thủ với ta?" Lăng Hàn bật cười, tên này không tệ, chàng đã động ý muốn thu phục đối phương.

Tàn Dạ suy nghĩ một chút, nói: "Hiện tại ta đối đầu chiêu kia, chỉ có một thành nắm chắc." Hắn dừng một chút. "Nếu như lại suy nghĩ ba ngày, nghiên cứu phương pháp phá giải, sẽ có ba phần mười." Hắn thật thà đến đáng sợ.

"Vậy ba ngày sau, chúng ta tái chiến?" Lăng Hàn cười.

Nhưng Tàn Dạ lắc đầu: "Tu vi của ngươi quá yếu, ta một đao liền có thể chém ngươi thành hai đoạn, ngươi căn bản không có cơ hội sử dụng chiêu kiếm đó." Lời nói thật thà, nhưng lại khiến người ta không thoải mái.

"Vậy cũng chưa chắc." Lăng Hàn cười. "Chúng ta đánh một trận, nếu ta bị ngươi giết, đó là mệnh của ta. Nếu như ta không chết, ngươi liền làm tiểu đệ của ta." Tàn Dạ gợi cho chàng nhớ về Lạc Nhật Đao Hoàng, biết đâu một ngày nào đó, tên này thật sự có thể trở thành Đao Hoàng thứ hai.

Tàn Dạ suy nghĩ một chút. "Một khi ta ra tay, xưa nay sẽ không hạ thủ lưu tình, ngươi thật sẽ chết."

"Ta không sợ chết, ngươi lại sợ cái gì?" Lăng Hàn cười. "Đến đến đến, ngoan ngoãn làm tiểu đệ của ta đi."

Tàn Dạ nhìn Lăng Hàn với ánh mắt khó hiểu, bất luận nhìn thế nào, đối phương cũng không có khả năng sống sót. Tính cách hắn lạnh lùng, không chỉ coi thường giao tiếp, mà còn coi thường sinh mệnh. Trong mắt hắn, sinh mệnh một người không khác gì sinh mệnh một con chó. Đã vậy, hắn không nói thêm nữa, rút đao ra.

Trường đao trong tay, khí chất hắn lập tức đại biến, từ một thanh niên lạnh lùng tàn phế biến thành một vị sát thần, ánh mắt lẫm liệt, sát khí ép người. Ngay cả Quảng Nguyên cũng lộ vẻ kinh sợ, không nhịn được nhúc nhích ngón tay, có kích động muốn ra tay tiêu diệt thanh niên này, bởi vì hắn cảm nhận được nguy hiểm.

"Lăng Hàn!" Lưu Vũ Đồng khẽ kêu, có chút lo lắng.

Nhưng Hổ Nữu thì hai mắt sáng rực. Khí tức sát phạt của Tàn Dạ khiến nàng cảm thấy thân thiết, chỉ là phát hiện sát khí này hướng về phía Lăng Hàn, tiểu nha đầu lập tức lộ hung mang, nhìn Tàn Dạ gầm nhẹ.

"Nữu Nữu, đối thủ này là của ta!" Lăng Hàn cười nói, múa trường kiếm, sắc mặt nghiêm túc. Tàn Dạ thực sự rất mạnh, ngay cả chàng cũng phải thận trọng đối mặt.

Tàn Dạ tản mát sát khí như thực chất, ngay cả người có ý chí kiên định cũng phải nổi da gà. Nhưng ánh mắt hắn lại cực kỳ trong suốt, như một hài tử thuần khiết, dung hợp hai loại khí chất mâu thuẫn ấy. Điều này bởi vì hắn là đao khách trời sinh, rút đao chỉ để chém hết địch thủ, đi về đỉnh cao đao đạo mà thôi. Khí chất như vậy, Lăng Hàn từng cảm nhận được ở Lạc Nhật Đao Hoàng.

Không phải nói tương lai Tàn Dạ nhất định có thể thành Lạc Nhật Đao Hoàng thứ hai, nhưng ít ra hắn có tiềm lực như vậy, nếu được bồi dưỡng đúng cách. Nhưng nếu hắn ở Vũ Quốc cả đời, Thần Thai Cảnh chắc chắn sẽ là thành tựu đỉnh cao của hắn.

Lăng Hàn múa kiếm rất chậm, bởi chàng đang đối kháng sát khí của Tàn Dạ, trán không khỏi lấm tấm mồ hôi. Đánh nhau ngang cấp, hươu chết vào tay ai còn chưa biết được. Huống chi hiện tại cảnh giới của Lăng Hàn kém rất nhiều, đương nhiên phải chịu áp lực cực lớn. Nhưng càng như vậy, ánh mắt Lăng Hàn càng sáng rực, như có thể bắn thủng bầu trời.

Hai người điên này, quái vật! Quảng Nguyên âm thầm líu lưỡi, trong lòng hắn dâng lên một ý nghĩ: nếu ép tu vi của hắn xuống tương đương, hắn tuyệt đối không có dũng khí chiến với bất kỳ ai. Chỉ riêng khí thế cũng đã khiến người ta tuyệt vọng.

Tàn Dạ chưa bao giờ nói dối. Vút, hắn di chuyển, chém ra một đao, hàn quang như nước, tung về phía Lăng Hàn. Quả nhiên, hắn không cho Lăng Hàn cơ hội súc tích để tung ra kiếm chiêu kia. Trong mắt hắn, chỉ cần hắn rút đao, đối phương chính là kẻ địch, và đối với kẻ địch, hắn đều toàn lực ứng phó, triệt để đánh tan. Tử vong áp sát. Mắt hắn vẫn trong suốt như cũ, không có một tia sát khí, nhưng hắn vung đao lại như một Tử Thần, phất lưỡi hái muốn thu hoạch mạng người.

Lăng Hàn quả quyết không tiếp tục đánh ra kiếm chiêu, bởi chàng biết mình nhiều nhất chỉ đánh ra một phần ba đã bị chém đứt, máu phun năm bước! Nhưng chuyện này nằm trong dự liệu của chàng. Chàng xòe tay trái, một đạo hắc quang tuôn ra, hóa thành một tầng màng, bao bọc toàn thân, tạo thành một viên cầu đen. Một đao kia chém tới, nhưng viên cầu màu đen cực kỳ cứng cỏi, không hề bị chém ra. Sức mạnh to lớn chấn động, khiến viên cầu mang theo Lăng Hàn bay vút lên cao.

Vút, viên cầu giữa không trung bất ngờ biến hóa. Nhanh chóng mở ra, hóa thành một cái ô lớn, giảm bớt sức nặng khi rơi xuống. Lăng Hàn như thiên ngoại phi tiên, từ giữa bầu trời chậm rãi hạ xuống, vững vàng rơi trên mặt đất. Chiếc ô lớn màu đen thu lại, hóa thành một cái vòng tay.

"Oa!" Lăng Hàn phun ra một ngụm máu. Dù chàng đã khéo léo dùng Hấp Huyết Nguyên Kim hóa giải đao này, nhưng vẫn chịu một lực chấn động rất mạnh, khiến lục phủ ngũ tạng rung chuyển, cực kỳ khó chịu. So sánh ra, Tàn Dạ mạnh hơn quá nhiều. Trước đó Lăng Hàn dùng một chiêu đánh ngã Nam Cung Hành, nhưng hiện tại ngay cả một đao của Tàn Dạ cũng không thể đỡ nếu chỉ bằng thực lực bản thân. Dù tu vi của Tàn Dạ cao hơn, đạt đến Dũng Tuyền tầng năm, nhưng cũng đủ để thấy trình độ đao đạo của thanh niên này.

"Như vậy cũng được?" Quảng Nguyên và Lưu Vũ Đồng trừng mắt. Với nhãn lực của họ, họ không thể nhìn ra Lăng Hàn đã dùng thủ đoạn gì để hóa giải công kích của Tàn Dạ. Linh khí đó là gì, có vẻ rất lợi hại!

Rất nhanh, Lăng Hàn đã hồi phục bình thường. Chàng tu thành Khô Mộc thể, lại có Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, chỉ cần không bị đánh chết, mọi thương thế đều có thể hồi phục nhanh chóng. Chàng mỉm cười: "Tàn Dạ tiểu đệ, đánh nữa hay không?"

Tàn Dạ cầm đao đứng đó, hai mắt nhắm lại. Sau khi suy nghĩ một lát, hắn mở mắt ra, lắc đầu: "Không đánh. Ta không phá được chiêu vừa nãy của ngươi." Dù nói khó giải, vẻ mặt hắn vẫn rất bình tĩnh, như thể thắng không vui, bại không buồn, bình tĩnh đến đáng sợ.

"Vậy sau này ngươi liền làm tiểu đệ của ta." Lăng Hàn cười nói. Thu được một tiểu đệ tiền đồ vô lượng, không tệ, nên uống một chén lớn.

Tàn Dạ suy nghĩ một chút. "Đợi ta có thể phá giải chiêu phòng ngự kia của ngươi, ta sẽ lại khiêu chiến ngươi. Nếu như ngươi thắng, ta tiếp tục nghe lệnh của ngươi. Bằng không... ngươi sẽ mất mạng."

"Công bằng!" Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.

Tàn Dạ gật đầu. "Vậy ta đi trước. Có việc thì thổi cái kèn này, ta nghe được sẽ lập tức chạy tới." Hắn vung tay, một cái kèn bay tới tay Lăng Hàn. Lăng Hàn tiếp nhận, sắc mặt không khỏi quái lạ. Ngươi là chó sao, còn có thể dùng kèn triệu hoán?

"Tiểu tử, ngươi thật hèn hạ, lại dùng phương pháp vô liêm sỉ như vậy lừa dối một thiên tài đao đạo!" Chờ Tàn Dạ đi rồi, Quảng Nguyên lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào Lăng Hàn nói.

Lăng Hàn đưa tay. "Cái gì gọi là lừa dối? Lừa muội muội ngươi! Ta là dùng thực lực chân thật thuyết phục tiểu tử kia. Nếu ngươi không phục..."

Quảng Nguyên cười hì hì. "Nếu bản tọa không phục thì đã làm sao, lẽ nào ngươi cũng muốn đánh với bản tọa một trận?"

"Ngươi không phục, cửa lớn ở đó, ra ngoài quẹo phải, tạm biệt không tiễn." Lăng Hàn lười biếng nói.

Quảng Nguyên hết sạch tính khí. Hắn còn muốn nhờ Lăng Hàn chỉ đạo tu luyện Đại Nhật Thiên Tâm Kinh. Thậm chí Đại Nhật Thiên Tâm Kinh hắn có cũng không trọn vẹn, còn hi vọng Lăng Hàn giúp hắn bổ sung hoàn chỉnh. Giờ mà "ra ngoài quẹo phải" thì mọi chuyện coi như xong.

"Bản tọa tốt xấu gì cũng là cường giả Linh Hải Cảnh, chẳng lẽ ngươi không có chút tôn trọng sao?" Hắn sâu xa nói.

Lăng Hàn lập tức muốn nôn mửa. "Quảng lão huynh, ngươi đừng buồn nôn như thế!"

Quảng Nguyên cười ha ha. Hắn không phải Linh Hải Cảnh của đại gia tộc, mà là tán tu, co được dãn được, sẽ không sĩ diện. Bằng không đổi thành Linh Hải Cảnh của đại gia tộc, bị Lăng Hàn sỉ nhục như thế, tuyệt đối sẽ nổi giận rời đi. Hắn thở dài: "Vừa nãy tiểu tử kia thực không tồi, trời sinh là thiên tài võ đạo. Đáng tiếc hắn dùng đao, bằng không bản tọa muốn thu hắn làm đệ tử."

"May là hắn không dùng quyền, bằng không ngươi muốn thu hắn làm đệ tử, nhất định sẽ bị Liên Quang Tổ đánh thành đầu heo." Lăng Hàn cười hắc hắc.

Quảng Nguyên giật mình. "Tiểu tử kia là đệ tử thân truyền của Liên Quang Tổ?"

"Thật trăm phần trăm."

Quảng Nguyên sửng sốt, rồi đột nhiên nhảy lên, muốn bóp cổ Lăng Hàn: "Ngươi cái gia hỏa gan to bằng trời này, lại gạt đệ tử thân truyền của Liên đại nhân làm tiểu đệ! Nếu bị Liên đại nhân biết, nhất định sẽ gọt chết ngươi, ngay cả bản tọa cũng bị ngươi liên lụy!"

Lăng Hàn cười ha ha: "Không có chuyện gì. Đến lúc đó ta nhất định sẽ đẩy trách nhiệm lên người Quảng lão huynh, ai tin tưởng Tụ Nguyên tầng một như ta có năng lực như vậy chứ?"

Quảng Nguyên chỉ muốn ngửa mặt lên trời thét dài. Đấu khẩu với Lăng Hàn, hắn chưa từng chiếm được lợi lộc gì, ngược lại luôn bị đối phương nắm mũi dẫn đi. Sắc mặt hắn quái lạ: "Ngươi thực là Tụ Nguyên tầng một?"

"Thật trăm phần trăm." Lăng Hàn mỉm cười.

"Sát, ta tin ngươi, vậy ta là heo!" Quảng Nguyên phì một tiếng.

Chỉ có một viên nguyên hạch, vậy khẳng định chính là Tụ Nguyên tầng một, đi đâu cũng vậy. Nhưng chỉ có Lăng Hàn biết, nguyên hạch trong đan điền chàng to lớn cỡ nào, vận tốc quay kinh người cỡ nào. Chỉ một viên mà cung cấp nguyên lực vượt xa Tụ Nguyên tầng chín, thậm chí có thể sánh ngang Dũng Tuyền tầng một.

"Vừa nãy tiểu tử kia là thiên tài võ đạo, nhưng tiểu tử ngươi là quái thai của võ đạo." Quảng Nguyên kết luận. Lăng Hàn nhún vai, không phủ nhận. Linh hồn của một Thiên Nhân Cảnh làm chủ thân thể này, vậy khẳng định là quái thai rồi.

"Còn nữa, bản tọa không có muội muội, ngươi đừng mắng muội muội gì đó." Quảng Nguyên thản nhiên nói.

"Phốc!" Lăng Hàn bật cười, vỗ vai Quảng Nguyên. "Không nghĩ tới Quảng lão huynh còn hài hước như vậy. Không tệ, tâm thái rất tốt, như vậy mới thích hợp xung kích cảnh giới cao hơn."

Quảng Nguyên cười ha ha, cảm giác tâm thái của mình dường như trẻ lại rất nhiều. Chỉ là sau khi Lăng Hàn xoay người vào nhà, hắn mới nhận ra mình lại cùng Lăng Hàn chung đụng hòa hợp như vậy, như thể hai người không có cách biệt địa vị gì. Cần phải biết, giới võ đạo đẳng cấp sâm nghiêm, Tụ Nguyên trung kỳ và Tụ Nguyên tiền kỳ cũng có chênh lệch như hồng câu, huống chi hai người chênh lệch ròng rã hai cảnh giới lớn, làm sao có thể ở chung bình đẳng? Chỉ nói vừa nãy Lăng Hàn vỗ vai hắn, đừng nói chỉ là một Tụ Nguyên Cảnh, dù là Linh Hải tiền kỳ hắn cũng đã giận tím mặt, một cái tát quất bay đối phương, không quất chết đã là may mắn lắm rồi. Nhưng hắn lại mặc cho Lăng Hàn vỗ vai, trò chuyện vui vẻ, như coi đối phương là ngang hàng luận giao.

"Trên người tiểu tử này, thật giống như có một loại mị lực quái lạ, khiến người ta không nhịn được quên tuổi tác cùng tu vi của hắn." Quảng Nguyên tổng kết, rồi lẩm bẩm. "Nói tóm lại, tên này chính là quái vật."

Đây cũng không phải cảm giác của riêng Quảng Nguyên. Như Đại hoàng tử, Tam hoàng tử, ai mà chẳng có thân phận cao quý, cảnh giới vượt xa, nhưng chẳng phải vẫn xưng huynh gọi đệ với Lăng Hàn sao? Dù chuyện này có liên quan đến bối cảnh của Lăng Hàn, nhưng mị lực của bản thân chàng cũng ảnh hưởng đến hai vị hoàng tử, giành được sự tôn trọng của họ.

Nam Cung Hành bị đánh, Hội chấp pháp im lặng. Đây vốn là việc lớn, nhưng dính đến Lăng Hàn, chuyện này liền hóa nhỏ. Ai cũng không nhắc lại việc bắt Chu Vô Cửu nữa, đương nhiên cũng không có người nói muốn trừng phạt Lăng Hàn. Thế nhưng, đây chỉ là quy tắc ngầm. Chu Vô Cửu ở chỗ Lăng Hàn, hoặc ở bên cạnh Lăng Hàn thì không sao. Nhưng một khi hắn rời đi hoặc lạc đàn, chắc chắn sẽ bị Hội chấp pháp truy bắt. Nói đi nói lại, đây chỉ là cho Lăng Hàn chút mặt mũi mà thôi. Một học sinh có thể có mặt mũi như vậy, thật kinh người!

Chu Vô Cửu và Quảng Nguyên ở chung một viện. Thứ nhất, cả hai đều là nam. Thứ hai, có Quảng Nguyên tọa trấn, Hội chấp pháp nghĩ cũng không dám dễ dàng động thủ. Thứ ba, Quảng Nguyên có thể chỉ điểm Chu Vô Cửu một chút, Lăng Hàn sẽ rảnh rỗi. Điều này khiến Quảng Nguyên tức giận đến oa oa kêu to, cảm giác mình thành thủ hạ của Lăng Hàn. Vốn đã nói cẩn thận chỉ bảo tiêu một năm, sao hiện tại lại phải chỉ đạo người tu luyện, sau này sẽ không phải còn muốn hắn chăm hài tử chứ?

Hai ngày sau, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền vội vã chạy tới. Chỉ nhìn sắc mặt hai nữ là biết, nhất định có đại sự.

"Ma Thiên Bí Cảnh mở ra." Hai nữ đồng thời nói, rồi phát hiện nói giống nhau, không khỏi trừng mắt nhìn nhau.

"Ma Thiên Bí Cảnh gì?" Lăng Hàn lộ vẻ không hiểu.

"Thế gian có đại năng, có thể lấy bí pháp cắt rời khu vực chúng ta sinh hoạt ra ngoài, hình thành một tiểu thế giới ngăn cách thiên địa, chúng ta xưng là bí cảnh." Lưu Vũ Đồng giải thích. Nàng biết Lăng Hàn xuất thân từ nơi nhỏ bé như Thương Vân Trấn, dù là thiên tài đan đạo, chắc chắn sẽ không hiểu rõ bí cảnh.

Lăng Hàn tự nhiên biết bí cảnh là gì, chỉ là chưa từng nghe nói Ma Thiên Bí Cảnh mà thôi. Nhưng với khả năng kiếp trước của chàng, cũng không cách nào phân thiên địa tự thành tiểu thế giới, bởi vậy đây nhất định là đại năng Phá Hư Cảnh mới có thể làm được. Đáng tiếc là kiếp trước chàng đã tiến vào rất nhiều di tích, nhưng không có cơ hội tiến vào bí cảnh. Có người nói, chỉ là có người nói, Kiếm Đế xuất thân Thiên Kiếm Tông liền ở trong một bí cảnh.

"Ma Thiên Bí Cảnh là một bí cảnh rất lớn, ẩn giấu trong Vũ Quốc chúng ta, Hỏa Quốc cùng Bắc Hoang Cửu quốc. Diện tích có thể sánh ngang lãnh thổ của Vũ Quốc. Nhưng mà nó lại chồng chất một cách kỳ diệu, ẩn giấu trong thế giới chúng ta đang ở." Lý Tư Thiền cũng giải thích, trong mắt ánh lên vẻ khâm phục. Đây thực sự là đại thủ đoạn, có thể tách ra một không gian thật lớn, chồng chất lên, ẩn giấu đi, khiến người ta nghĩ đến thôi đã rợn tóc gáy.

"Chủ nhân của Ma Thiên Bí Cảnh đã sớm chết, bởi vậy bí cảnh này liền mất khống chế, mỗi một quãng thời gian sẽ xuất hiện, tiếp dẫn người tiến vào bên trong." Lưu Vũ Đồng nói, cùng Lý Tư Thiền một đáp một hỏi, rất ăn ý.

"Thời gian mở ra bất định, có lúc mấy trăm năm mới xuất hiện một lần, có lúc mấy chục năm thì mở ra." Lý Tư Thiền tiếp lời. "Lần trước Ma Thiên Bí Cảnh mở ra là hơn 300 năm trước."

"Trong Ma Thiên Bí Cảnh có không ít công pháp, võ kỹ thượng cổ, số may thì có thể nhặt được. Có người nói gia tộc khai quốc của Bắc Hoang Cửu quốc chính là nhóm người đầu tiên tiến vào Ma Thiên Bí Cảnh, được lượng lớn công pháp, võ kỹ, về sau cấp tốc quật khởi, cải tạo Bắc Hoang nguyên bản là thế giới yêu thú hoành hành, thành địa phương thích hợp Nhân tộc cư trú."

"Xác thực như vậy, ta xem qua sử ký của gia tộc, có ghi chép như thế."

"Còn nữa, trong bí cảnh còn có thần đan vô thượng, có người thời điểm tiến vào chỉ là Tụ Nguyên Cảnh phổ thông, nhưng đi ra đã là Thần Thai Cảnh."

"Trong Ma Thiên Bí Cảnh, chất chứa cơ duyên rất lớn." Cuối cùng, hai nữ đồng thời tổng kết.

"Tuy nhiên..." Lưu Vũ Đồng lại nói. "Trong Ma Thiên Bí Cảnh có nhiều cơ duyên, nhưng nguy hiểm cũng rất nhiều. Có người nói chủ nhân cũ của bí cảnh chết, bị tà khí xâm lấn, đã biến thành Huyết cương thi đáng sợ, mỗi một quãng thời gian mở ra, kỳ thực là cần hấp huyết."

"Hừm, bởi vậy có quy định, sau khi vào, tất cả mọi người phải đi tới bia đá ở Điện Phong ấn, tưới một ít máu tươi lên. Hơn một ngàn năm trước mọi người đều hi vọng người khác cắt huyết, kết quả tiên huyết không đủ, có một vị Huyết cương thi xuất hiện, hầu như quét ngang Bắc Hoang Cửu quốc. Cuối cùng cường giả Sinh Hoa Cảnh của chín đại quốc xuất hiện, liều mạng đồng quy vu tận mới giết chết con Huyết cương thi này." Lý Tư Thiền nói.

Lăng Hàn cảm thấy hứng thú, lẩm bẩm: "Huyết cương thi sao?" Bí cảnh như vậy, xưa nay chàng chưa từng nghe nói, lại muốn người tiến vào lấy máu tươi hiến tế. Thông thường mà nói, cần huyết tế chỉ có hai khả năng: Thứ nhất là bồi dưỡng một đại ma đầu, lấy huyết dưỡng thân, như Hấp Huyết Nguyên Kim kia. Thứ hai, là phá giải hoặc cường hóa phong ấn.

"Sẽ không phải trong bí cảnh này trấn áp người khổng lồ nguyên kim kia chứ." Đột nhiên, chàng có một suy đoán táo bạo.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!