Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 41

Chương 41: Đột Phá Cực Hạn

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 201 đến 205 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự mưu trí và gan dạ của Lăng Hàn khi đối mặt với âm mưu thâm độc từ Nghiêm phu nhân, đồng thời dẫn dắt độc giả vào một hành trình tu luyện đầy rủi ro và chưa từng có tiền lệ. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi Lăng Hàn quyết định phá vỡ giới hạn truyền thống, dấn thân vào con đường "Tụ Nguyên tầng mười" huyền thoại. Tác giả khéo léo lồng ghép những bí ẩn về thế giới tu tiên rộng lớn và phức tạp hơn qua góc nhìn của một cường giả tái sinh, hé lộ tiềm năng đáng kinh ngạc và những thách thức vĩ đại.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn đáp trả Liễu Như Nhi bằng một câu nói cộc lốc, "Giết cái đầu của ngươi!", khiến cô bé oan ức bĩu môi. Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng: "Bên ngoài là Linh Hải Cảnh!" Lời cảnh báo đó như một gáo nước lạnh tạt vào cả ba cô gái. Ám ảnh về Hứa Khả Hân, cường giả Linh Hải Cảnh từng đánh bại họ, hiện rõ trong ánh mắt Vân Sương Sương. Nàng quay sang Lăng Hàn, ánh mắt chất chứa sự hoang mang tột độ, "Làm sao bây giờ?" Dưới áp lực vô hình của Nghiêm phu nhân, nàng hoàn toàn mất phương hướng. Lăng Hàn suy nghĩ nhanh chóng, rồi ra lệnh: "Các ngươi đều vào buồng trong trốn đi." Ba cô gái vội vã tuân theo, trong khi Lăng Hàn bình thản bước ra mở cửa.

Nghiêm phu nhân đứng đó, dáng vẻ uyển chuyển, toát ra phong tình của một người phụ nữ trưởng thành, quyến rũ đến lạ kỳ, hoàn toàn khác biệt với vẻ non nớt của những thiếu nữ. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng, "Lăng công tử đang bận rộn gì sao, để thiếp thân đợi lâu như vậy!" Vẻ ngoài ngọt ngào ấy không thể che giấu được sự nghi ngờ trong lòng Lăng Hàn. Hắn biết rõ người phụ nữ này, tình yêu dành cho con trai nàng là vô bờ bến, nhưng tâm cơ nàng lại sâu thẳm đến đáng sợ. Nàng đã tính toán Vân Sương Sương từ nhiều năm trước, và nếu Sương Sương không tình cờ nghe lén cuộc đối thoại giữa nàng và Nghiêm Thiên Chiếu, có lẽ đến chết nàng vẫn sẽ mang ơn Nghiêm phu nhân. Một người phụ nữ có thể đưa Tích Hoa Các phát triển lớn mạnh như vậy, làm sao có thể là kẻ đơn giản?

"Không có gì, đang chơi với Hổ Nữu," Lăng Hàn cười đáp, cố giữ vẻ tự nhiên. "Phu nhân có chuyện gì sao?" "Không có chuyện gì thì không thể tới ngồi một chút sao?" Nghiêm phu nhân cười duyên, phong tình vạn chủng, nhưng lại khiến Lăng Hàn nổi da gà. "Nàng đã gần bốn mươi, dù có phong tình đến mấy cũng không thể gặm cỏ non như ta chứ?" hắn thầm nghĩ. "Cô nam quả nữ, sợ là không tiện lắm," hắn nói thẳng. "Lăng công tử thật biết nói đùa, ngươi và Thiên Chiếu là huynh đệ, là hậu bối của thiếp thân, cô nam quả nữ từ đâu tới?" nàng hời hợt đáp, rồi phá lên cười, thân hình mềm mại rung rinh. "Không phải Lăng công tử kim ốc tàng kiều, sợ bị thiếp thân phát hiện chứ?" Nàng mạnh mẽ bước vào, Lăng Hàn không thể ngăn cản, chênh lệch cảnh giới Linh Hải Cảnh quá lớn.

Hổ Nữu trợn tròn mắt, lập tức coi Nghiêm phu nhân là kẻ địch. Lăng Hàn vội ôm nàng lên, tránh cho tiểu nha đầu bị thương. Hắn theo sau Nghiêm phu nhân, thừa nhận: "Ta thực có ẩn giấu một cô nương." "À, là ai?" Nghiêm phu nhân thuận miệng hỏi. "Không phải là tiểu nha đầu này sao?" Lăng Hàn cười ha ha. Hắn hiểu Nghiêm phu nhân đã nghi ngờ, mới xông vào. Rõ ràng, Vân Sương Sương có trọng lượng lớn trong lòng nàng, đến mức nàng sẵn sàng trở mặt với hắn. Điều này liên quan đến tương lai của Nghiêm Thiên Chiếu, và sự điên cuồng của một người mẹ là không thể lường trước.

Nghiêm phu nhân hơi sững sờ, sau đó cười duyên, không ngần ngại khoe thân hình "cuộn sóng" trước mặt Lăng Hàn, khiến hắn cảm thấy ghê tởm. "Thân thịt này quá già, hắn không muốn xem." Đột nhiên, nàng dừng bước, xoay người hỏi: "Lăng công tử, Sương Sương có từng tới chỗ của ngươi không?" "Tự nhiên đã tới," Lăng Hàn gật đầu. "Mấy ngày trước phu nhân mời ta dự tiệc, không phải là sai Sương Sương cô nương đến sao?" "Ngày hôm nay Sương Sương không tới sao?" Nghiêm phu nhân hỏi, ẩn ý rõ ràng. Lăng Hàn biết, đây là lúc ngả bài. Nếu hắn không trả lời, và Nghiêm phu nhân tìm thấy Vân Sương Sương ở đây, mối quan hệ giữa họ sẽ tan vỡ. "Không!" Lăng Hàn không chút do dự, dứt khoát đáp. Dù hắn không quá đồng tình với người yếu, nhưng hắn không thích những kẻ tính toán với con nuôi như Nghiêm phu nhân.

"Lăng công tử không ngại để thiếp thân đi xem một chút chứ?" Nghiêm phu nhân nói. "Ta nói ngại, phu nhân sẽ nghe ta sao?" Lăng Hàn hỏi ngược lại, trong lòng thầm thở dài. "Nếu Quảng Nguyên có mặt thì tốt rồi." Nghiêm phu nhân chỉ cười khanh khách, rồi bắt đầu di chuyển, nhanh chóng đến phòng ngủ của tỷ muội Liễu gia. Nàng nhẹ nhàng đẩy, phát hiện cửa bị khóa, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười gằn. Lòng bàn tay nàng phát lực, "cạch", khóa cửa nát tan. "Cọt kẹt," cửa phòng hé mở. "Nha!" Một cô gái đang mặc quần áo, vội dùng y phục che ngực, kinh hoảng thốt lên. Ánh mắt Nghiêm phu nhân đảo qua, đây là một nữ tử trẻ tuổi, xinh đẹp, nhưng khác xa Vân Sương Sương. Nàng quá quen thuộc với Sương Sương, dù có cải trang cũng không giấu được. Cô gái này hiển nhiên không phải.

"Ai, xin phu nhân bảo mật thay ta!" Lăng Hàn cố ý thở dài, "Tuyệt đối đừng nói cho Vũ Đồng!" Nghiêm phu nhân có chút hoài nghi. Lẽ nào đây là tiểu tình nhân của Lăng Hàn, nên hắn mới ngăn cản mình? Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Nhưng sao cô gái này lại có vẻ quen mắt? Thầm nghĩ, nàng chậm rãi gật đầu, cười nói: "Nam nhân quả nhiên đều háo sắc. Vũ Đồng là Lưu gia quý nữ, ngươi cẩn thận đối đãi nàng, đừng bỏ qua nhân duyên tốt này." Lăng Hàn chỉ lúng túng cười. "Không quấy rầy các ngươi nữa, thiếp thân có chút việc, xin cáo lui. Lăng công tử rảnh rỗi, thì đến Tích Hoa Các vui đùa một chút, Thiên nhi rất nhớ ngươi và Vũ Đồng." Nghiêm phu nhân xoay người rời đi. "Ta đưa phu nhân," Lăng Hàn quay đầu nháy mắt với Liễu Phong Nhi, rồi tiễn Nghiêm phu nhân ra ngoài.

Khi đến cửa, Nghiêm phu nhân đột nhiên quay lại: "Lăng công tử, vừa nãy cô gái kia tên là gì, thật giống như thiếp thân gặp ở nơi nào đó?" "Làm sao có khả năng, nàng là một nha đầu ngốc chưa từng va chạm xã hội," Lăng Hàn cười nói. Nghiêm phu nhân gật đầu, xoay người rời đi.

Lăng Hàn đóng cửa, nhanh chóng đi vào buồng trong. Lúc này, Liễu Như Nhi và Vân Sương Sương cũng từ dưới đáy giường bò ra, thở hổn hển sau khi nín thở. "Hô, may mà lão yêu bà kia bị lừa gạt!" Liễu Như Nhi vỗ ngực nói. Lăng Hàn lắc đầu: "Không hẳn!" "Không phải nàng đã đi rồi sao?" Liễu Như Nhi không hiểu. "Đi là đi rồi, nhưng chưa hết nghi ngờ," Lăng Hàn giải thích. "Nếu không phải nàng chưa muốn hoàn toàn trở mặt với ta, mới vừa rồi khẳng định sẽ tìm khắp nơi. Nhưng điều này cũng chỉ kéo dài được nhất thời." Hắn dừng lại, nói với Liễu Phong Nhi: "Vì thân phận của ngươi lộ ra ngoài, ta tin tưởng chẳng mấy chốc nàng sẽ nghĩ đến, ngươi chính là tội phạm truy nã kia." "Không thể!" Liễu Như Nhi lắc đầu, đắc ý nói. "Vừa nãy ta cố ý để tỷ tỷ đứng ra, dáng dấp của nàng không có người thấy!" "Ngươi là heo sao?" Lăng Hàn không khách khí, chỉ vào gương đồng. "Chính ngươi nhìn, dáng dấp của hai người các ngươi có bao nhiêu khác nhau? Chân dung truy nã lại có chút sai lệch, bởi vậy hai người các ngươi hoàn toàn có thể coi như là một người!" Hắn nói tiếp, giọng điệu nghiêm trọng: "Giờ khắc này có lẽ nàng sẽ đi báo Cấm Vệ Quân, không bao lâu nữa sẽ có Cấm Vệ Quân đến đây lục soát. Đến thời điểm đó ba người các ngươi đều sẽ bị lôi ra, mục đích của nàng tự nhiên cũng đạt đến."

Ba nữ đều lộ ra vẻ lo lắng tột độ. "Vậy làm sao bây giờ?" Vân Sương Sương hỏi, giọng run rẩy. "Tự nhiên là tránh đi!" Lăng Hàn phất tay, vẻ mặt kiên quyết. "Lập tức, các ngươi dịch dung, rời khỏi Hoàng Đô." "Ồ, sao ngươi biết chúng ta biết dịch dung?" Liễu Như Nhi lại kinh ngạc. Lăng Hàn thở dài, ánh mắt khinh bỉ: "Đừng quên, ta đã gặp qua dáng dấp khi dịch dung của tỷ tỷ ngươi." "Đúng nha!" Liễu Như Nhi vỗ tay, sau đó lộ ra vẻ uể oải, nhận ra mình lại bị hắn trêu chọc. "Mau hành động, các ngươi không có bao nhiêu thời gian," Lăng Hàn thúc giục.

Ba nữ vội vàng bắt tay vào dịch dung. Tỷ muội Liễu gia là những chuyên gia trong lĩnh vực này, họ tự dịch dung cho mình trước, sau đó tỉ mỉ hóa trang cho Vân Sương Sương. Trong chớp mắt, ba cô gái yểu điệu đã biến thành ba thanh niên to xác. Điều khiến Lăng Hàn tấm tắc kinh ngạc là bộ ngực của họ đều xẹp lại, hầu kết giả nổi bật. Họ còn thay quần áo của Lăng Hàn, cầm theo chút bạc vụn, và đốt cháy tất cả những bộ váy vóc nữ tính. "Hàn thiếu, cảm tạ ngươi, ngày sau có cơ hội, Sương Sương sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp đại ân của ngươi!" Vân Sương Sương cúi đầu bái tạ, giọng chân thành. Lăng Hàn nhún vai: "Nếu ngươi không bị tỷ muội các nàng bán đi, ngày sau hãy nói đi." "Phi, chúng ta không phải con buôn!" Liễu Như Nhi liếc mắt, cảm thấy Lăng Hàn thật đáng ghét vì luôn đấu võ mồm với nàng. "Lăng công tử, sau này còn gặp lại," Liễu Phong Nhi vén áo thi lễ, nhưng với dáng vẻ nam nhi hiện tại, cái chào này thực sự khó coi đến cực điểm. "Đi thôi," Lăng Hàn phất tay. Ba nữ nhanh chóng rời đi, biến mất vào màn đêm.

"Ha ha, hiện tại rốt cục thanh tĩnh," Lăng Hàn nhếch miệng cười. Kỳ thực, đây mới là mục đích chính của hắn: cuối cùng cũng tống khứ được hai vị khách trọ không trả tiền, khiến tâm trạng hắn tốt lên rất nhiều. "Phải!" Hổ Nữu cũng vỗ tay chúc mừng, dù nàng không thực sự hiểu đang ăn mừng điều gì.

Tuy nhiên, Lăng Hàn không đoán sai. Chỉ hơn một giờ sau, một đội Cấm Vệ Quân đã kéo đến. Dù ngôn từ của họ khẩn thiết, liên tục xin lỗi, nhưng họ vẫn kiên quyết lục soát tiểu viện của Lăng Hàn. Đương nhiên, họ không tìm thấy gì. Bọn họ áy náy cáo từ, đến vội vã, đi cũng vội vã. Lăng Hàn thở dài, xem ra hắn đã triệt để đối đầu với Nghiêm phu nhân! Nếu một người có thể biến mất, vậy dĩ nhiên cũng có thể là hai, thậm chí ba người. Nghiêm phu nhân vì con trai, trăm phương ngàn kế, ngay cả con gái nuôi cũng tính toán, huống chi là hắn. "Quên đi, đắc tội thì đắc tội, ngược lại kẻ thù của ta cũng đủ nhiều, thêm một cái cũng không sao," Lăng Hàn lẩm bẩm, chậm rãi xoay người, đi làm cơm. Hổ Nữu treo trên cổ hắn, không ngừng ồn ào đòi "Thịt thịt thịt."

Ba ngày thoáng chốc đã qua. Quảng Nguyên đã đến, nhưng không ở trong tiểu viện của Lăng Hàn mà ở một tiểu viện hoang phế gần đó. Có một bảo tiêu Linh Hải Cảnh bên cạnh, Lăng Hàn tự nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Đây là sức chiến đấu thực sự, chỉ cần Thần Thai Cảnh không xuất hiện, không nhiều người có thể thắng được Quảng Nguyên. Hơn nữa, nếu được hắn chỉ điểm, Quảng Nguyên đủ sức vô địch trong Linh Hải Cảnh.

Tuy nhiên, hiện tại Lăng Hàn không có tâm trạng đó. Tu vi của hắn tăng lên quá nhanh, hiện đã đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao. Hắn đứng trước một ngã rẽ: hoặc đột phá Dũng Tuyền Cảnh, hoặc ngừng lại, thực lực không cách nào tăng lên thêm. Vấn đề không phải là không thể đột phá Dũng Tuyền, mà là hắn đang đứng trước một lựa chọn táo bạo: thử nghiệm xung kích Tụ Nguyên tầng mười – một cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết, một điều không tưởng. Ít nhất theo kiến thức của Lăng Hàn, từ xưa đến nay chưa từng có ai đạt đến cảnh giới này. Liệu có thể phá vỡ cực hạn, bắt giữ "Nhất" trong thiên địa, thành tựu viên mãn?

"Nhưng thật có thể sao?" Hắn tự hỏi. Trong chiếc thủ trạc kia chỉ nói đây là một suy đoán, chưa từng có ai thành công. Lăng Hàn nghiêm túc suy nghĩ, tiến hành phán đoán. Kiếp trước hắn là Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên không cần bận tâm đến vấn đề này, vì đã sớm vượt qua giai đoạn đó. Nhưng hiện tại, với những lĩnh ngộ vượt cảnh giới và điều kiện thuận lợi, hắn lại do dự. Khả năng này lớn đến mức nào? Lăng Hàn thôi diễn, nhưng không có kết quả. Chỉ có thể nói, lý thuyết quả thật có khả năng, nhưng chưa qua thực tế chứng minh, vậy tất cả đều là lời nói suông.

Trong ánh mắt hắn dần dần lóe lên vẻ điên cuồng, quyết định đánh bạc một lần. Đời này, hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, một thiên địa diệu pháp có cấp bậc cao đến không cách nào phỏng đoán. Vậy thì, để xứng với công pháp này, hắn cũng phải xây dựng một nội tình cực kỳ vững chắc? Tụ Nguyên Cảnh, cảnh giới thứ hai của võ đạo, tuy chỉ là bước khởi đầu nhưng cực kỳ trọng yếu, bởi vì bảy cảnh giới phía sau đều diễn hóa trên nền tảng của nó. "Cái phong hiểm này, hắn nhận!"

Hắn bắt đầu bế quan, xung kích Tụ Nguyên tầng mười chưa ai từng thử kia. Trong đan điền của hắn, chín viên nguyên hạch lớn, bốn mươi lăm nguyên hạch nhỏ, hình thành một Cửu Cung Trận, cực kỳ ổn định, cực kỳ vi diệu. "Lại muốn cắm vào một viên nguyên hạch, để chỗ nào mới tốt?" Lăng Hàn đau đầu. Dù đã quyết định mạo hiểm xung kích, nhưng hắn thực sự không biết nên bắt đầu từ đâu. Đổi mới đâu có dễ dàng. Hắn nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng lại bị hắn phủ định từng cái một. Bởi vì những thứ hắn có thể nghĩ tới, nhiều tổ tiên tự nhiên cũng có thể nghĩ đến, chẳng lẽ họ lại bỏ qua cơ hội thử nghiệm cho hậu bối sao? Muốn bước ra bước này, cần đi con đường không tầm thường, thậm chí là tử lộ, lúc này mới có thể tuyệt địa trùng sinh.

Lăng Hàn có chút do dự. Nếu đi theo bước chân kiếp trước, chỉ cần nện vững chắc cơ sở, với Linh Căn Thần Cấp và Bất Diệt Thiên Kinh, hắn chắc chắn có thể đi nhanh hơn, xa hơn kiếp trước, dường như không cần thiết mạo hiểm như vậy. Thế nhưng, tâm linh của hắn lại kiên định lần thứ hai. "Đời này hắn muốn làm đến mạnh nhất!"

Tâm linh hắn bình tĩnh, bắt đầu suy nghĩ rất nhiều phương án mạo hiểm. Rất nhiều phương án vừa hiện lên liền bị hắn bài trừ, cuối cùng chỉ còn lại hai cái. Một là để chín nguyên hạch bài xích lẫn nhau, hình thành một không gian đặc thù, chứa nguyên hạch thứ mười. Thứ hai, là dung hợp chín viên nguyên hạch lớn, hình thành một nguyên hạch lớn hơn, cái này cũng có thể xem như là "Nhất", hơn nữa rất phù hợp thiên đạo, là "Nhất" chạy trốn kia. So sánh với nhau, phương án thứ hai quả thực rất điên cuồng.

Lăng Hàn quyết định trước thử nghiệm biện pháp thứ nhất. Hắn nỗ lực để chín nguyên hạch bài xích lẫn nhau, hình thành một không gian đặc thù. Bước đi này có thể được, nhưng vấn đề là, chín nguyên hạch chính là nguồn sức mạnh của hắn, hiện tại bài xích lẫn nhau, sức mạnh đều hao phí cho chuyện đó, còn làm sao thừa lực dùng để ngưng ra nguyên hạch thứ mười? Lăng Hàn thử nghiệm các loại biện pháp, nhưng trước sau không cách nào giải quyết vấn đề này. Thoáng qua như vậy đã là mười ngày, hắn vẫn dậm chân tại chỗ. "Cái phương án này vẫn không được sao?" Lăng Hàn thở dài. Hắn đã lãng phí mười ngày, không thể lại lầm lỡ như thế. Hắn còn muốn nhanh chóng đột phá Dũng Tuyền, hiểu rõ bí mật của Hắc Tháp. "Vậy thì thử nghiệm loại phương án thứ hai đi."

Loại phương án thứ hai, phá rồi lại lập. Trước tiên phá hủy chín viên nguyên hạch sẵn có, lại hình thành một viên nguyên hạch siêu cấp, là "nhất". Điều này phù hợp với thiên đạo, không phải là một vọng tưởng bốc đồng, nhưng có thể dự kiến, khi bắt tay vào làm sẽ không hề dễ dàng. Chín viên nguyên hạch chính là nguồn sức mạnh của hắn, cùng nhau đổ nát, sức mạnh bùng lên đủ để giết hắn một ngàn lần, một vạn lần, còn nói gì đến việc tìm "nhất"?

Lăng Hàn dám làm như thế, là bởi vì trong đan điền của hắn còn có một vị Hắc Tháp đại gia. Vị đại gia này đã hủy diệt kiếp trước của hắn, chỉ để hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh. Sau đó lại để hắn đoạt xác sống lại, năng lực này lớn đến mức nào, sự quan tâm của nó lớn đến mức nào? "Hiện tại hắn tự bạo nguyên hạch, Hắc đại gia ngươi có quản hay không? Nhất định phải quản chứ?" Lăng Hàn có chút vô lại, nhưng không còn cách nào khác. Tụ Nguyên tầng mười chưa hề có tiền lệ trong lịch sử, thậm chí hắn không biết phải làm sao mới đúng, chỉ có thể ỷ lại Hắc Tháp. Bằng không, một thử nghiệm với chỉ một phần vạn khả năng thành công, hắn làm sao dám mạo hiểm?

"Đến đi!" Hắn khống chế Nguyên Hạch trong đan điền, bắt đầu đại phá diệt. Muốn làm được điểm này, kỳ thực rất dễ dàng. Bởi vì mỗi nguyên hạch lớn đều do Ngũ hành tiểu nguyên hạch tạo thành, lấy một phương thức vi diệu hình thành cân bằng. Chỉ cần đánh vỡ loại cân bằng này, Ngũ hành mất khống chế, tự nhiên sẽ tự mình hủy diệt. Không phải từng cái từng cái diệt, mà là đồng thời! Phá hoại so với kiến thiết càng dễ dàng. Chỉ trong nháy mắt, tất cả nguyên hạch đều rung động. Ngũ hành vừa tương sinh lại tương khắc, lảo đảo, giống như nền móng của một tòa nhà cao tầng bị phá hoại, sắp hủy diệt.

"Oanh, oanh, oanh…" Ngũ hành nguyên hạch vỡ diệt, nhưng không phải nổ tung ra ngoài, mà là áp súc vào trong, giống như hình thành hố đen, thu nhỏ lại không giới hạn như hạt căn bản. Tâm thần của Lăng Hàn chấn động, hắn đã cảm nhận được ngoại lực xuất hiện. "Hắc Tháp!" Thần thức của hắn quét nhìn đan điền. Chỉ thấy Hắc Tháp nguyên bản bình tĩnh không có gì lạ, đang phát ra hào quang nhàn nhạt, trên thân tháp có từng chữ vàng lóng lánh. Nhưng Lăng Hàn không nhận ra, giống như ngày đó tìm hiểu Bất Diệt Thiên Kinh vậy, cần vạn năm mới có thể lĩnh ngộ. "Không không không, vạn năm mới chỉ lĩnh ngộ tầng một mà thôi." Từng luồng sức mạnh to lớn từ trong Hắc Tháp bay ra, tác dụng lên bốn mươi lăm nguyên hạch của hắn. Chính là nguồn sức mạnh này làm cho nguyên hạch áp súc, mà không phải nổ tung, bằng không... đan điền của hắn thật sự sẽ nổ bay. Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra một nụ cười, quả nhiên, hắn cược đúng rồi, Hắc Tháp đã ra tay!

Trước đó thử nghiệm rất nhiều lần, Hắc Tháp vẫn luôn không phản ứng, đó là vì các loại thử nghiệm kia không uy hiếp đến sinh mệnh của Lăng Hàn, vì vậy Hắc đại gia chẳng muốn động. Nhưng nếu để cho Lăng Hàn tự bạo nguyên hạch, Hắc đại gia chuẩn bị vạn năm chẳng phải sẽ uổng phí sao? Hắn vội đè tạp niệm trong đầu xuống, bắt đầu dung hợp nguyên hạch. Thổ cùng thổ, hỏa về hỏa, cuối cùng, bốn mươi lăm nguyên hạch tạo thành một Ngũ hành đại nguyên hạch lần nữa. Nó rất nhỏ, bởi vì mỗi nguyên hạch đều là do chín điểm tạo thành, kém xa thời kỳ toàn thịnh, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại cực kỳ khủng bố.

Lăng Hàn hơi suy nghĩ, nảy sinh ý nghĩ bất chợt: có nên dung hợp Ngũ hành nguyên hạch lại, hình thành một viên nguyên hạch, một viên duy nhất, lúc này mới phù hợp "nhất" hay không? "Liều đi!" Hắn bắt đầu dung hợp năm viên nguyên hạch mới. Nhưng độ khó cao đến quá đáng, bởi vì mỗi nguyên hạch đều là do chín viên nguyên hạch nhỏ tạo thành, vốn tràn ngập sức mạnh đáng sợ. Hơn nữa Ngũ hành nguyên tố độc lập, đầu tiên thủy hỏa liền không dung, làm sao dung hợp?

Lăng Hàn ngừng lại, suy nghĩ rất nhiều. Trong thiên địa, mỗi một loại nguyên tố đều độc lập, muốn dung hợp chúng nó tự nhiên sẽ bị bài xích. Nhưng tương ứng, Ngũ hành tương sinh tương khắc, cũng không phải là không thể dung hợp lại. Cái gọi là đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, tất cả đều có thể quy về làm một, đại đạo bản nguyên. Chỉ có điều thiên địa không cho phép phàm nhân nắm giữ bản nguyên của đại đạo, mới có chuyện đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn chín. Hắn có can đảm đánh nát chín viên nguyên hạch, lại dung hợp, chính là phù hợp câu chuyện "nhất" chạy trốn kia. Nhưng năm viên nguyên hạch còn không phải "nhất" chân chính, không phải Đạo chân chính. Đây là lý giải được xây dựng từ Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, bằng không ai dám làm như thế? Ngũ hành tương sinh, diễn hóa vạn vật, như vậy muốn quay về một, phải ngược lại, lợi dụng Ngũ hành tương khắc.

Ánh mắt của Lăng Hàn sáng quắc, hắn biết nên làm như thế nào. Để Ngũ hành nguyên hạch khắc chế, nuốt chửng lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn lại "Nhất", dung hợp nguyên tố Ngũ hành! Cái này nói thì đơn giản, nhưng thực tế đi làm, nhất định phải bảo đảm Ngũ hành nguyên hạch nuốt chửng lẫn nhau ở vào trạng thái cân bằng tuyệt đối. Bằng không chỉ cần hơi có một chút xíu sai lầm, vậy thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ, không cách nào quy "nhất". Nói tóm lại, chỉ có thể thành công, không thể thất bại! "Rất có khiêu chiến, nhưng hắn yêu thích."

Ngũ hành tương khắc, kim khắc mộc, mộc khắc thổ, thổ khắc thủy, thủy khắc hỏa, hỏa khắc kim… Ngũ Hành Hỗn Độn Liên dương động, hấp thu thiên địa linh khí, thông qua từng đường kinh mạch hội tụ đến đan điền, đưa tới sức mạnh mới. Lăng Hàn khởi động Ngũ hành nguyên hạch, tiến hành bước cuối cùng. Kim Nguyên Hạch bắt đầu nuốt Mộc Nguyên Hạch, Mộc Nguyên Hạch nuốt Thổ Nguyên Hạch... Cuối cùng, Hỏa Nguyên Hạch thôn phệ Kim Nguyên Hạch, hình thành một dây xích khép kín. Thần thức của Lăng Hàn rõ ràng nhìn thấy, năm viên Nguyên hạch đều đang thu nhỏ lại, chậm rãi dung hợp, cuối cùng trở thành một Nguyên Hạch mới tinh, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, Ngũ hành đầy đủ, rồi lại tuy năm mà một.

"Thành công!" Lăng Hàn đột nhiên mở hai mắt, chỉ cảm thấy cả người đau nhức, căn bản đứng cũng không nổi, thật giống như thân thể suy yếu đến cực hạn. Nhưng mặt khác, tinh thần của hắn lại ở vào trạng thái đỉnh cao, so sánh như vậy là vô cùng quái lạ. Hắn mở cửa, nhẹ nhàng kêu một tiếng, lời ra khỏi miệng hắn mới phát hiện, âm thanh của mình lại khàn khàn, hầu như chính hắn cũng không nhận ra. "Lăng Hàn!" Vèo, lỗ tai của Hổ Nữu rất linh, từ bên ngoài chạy tới, va vào trong ngực của hắn. Sức mạnh quá lớn, phảng phất như một viên đạn pháo, Lăng Hàn bị va ngã trên mặt đất. Nhưng Hổ Nữu mặc kệ, khuôn mặt nhỏ cà cà ngực của hắn, nói: "Lăng Hàn không tốt, không chơi với Nữu!" "Ngươi lại bế quan thêm mấy ngày, Hổ Nữu sẽ chết đói!" Theo sau tới là Lưu Vũ Đồng, nàng lắc đầu nói: "Ngươi bế quan là một tháng, hại người ta lo lắng gần chết." "Một tháng?" Lăng Hàn kinh ngạc. Trong trí nhớ của hắn chỉ có mười ngày mà thôi, lẽ nào phía sau vì dung hợp Ngũ hành nguyên hạch đã bỏ ra hai mươi ngày? Chẳng trách hiện tại hắn suy yếu như vậy, là vì nhiều ngày không ăn không uống. "Cầm chút hoa quả đến, ta phải bổ sung năng lượng, nếu không sẽ chết thật a," hắn nói. "Tiểu tử ngươi thật quái lạ!" Quảng Nguyên nghe được động tĩnh cũng đi tới, ánh mắt nhìn Lăng Hàn giống như nhìn quái vật.

Quảng Nguyên không ngừng lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được. "Nếu như Tụ Nguyên Cảnh phổ thông bế quan một tháng mà không ăn uống, khẳng định đã sớm treo cổ, tiểu tử ngươi lại còn có thể mở miệng nói chuyện, thực sự là quái lạ!" Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, hận không thể mổ xẻ thân thể hắn để xem rõ ngọn ngành.

Thật ra, mười ngày đầu Lăng Hàn vẫn ăn uống đầy đủ. Nhưng hai mươi ngày sau, hắn hoàn toàn quên mất việc đó, thậm chí ngay cả chính hắn cũng không hề để ý đến thời gian trôi qua. Trong quá trình dung hợp Ngũ hành nguyên hạch, hắn đã rơi vào một trạng thái kỳ diệu, lấy thiên địa linh khí làm thức ăn, duy trì sinh cơ. Võ giả bước vào Sinh Hoa Cảnh mới có thể hấp thụ thiên địa linh khí để sống, bởi khi đó sinh mệnh đã biến đổi, không còn phụ thuộc tuyệt đối vào thức ăn thông thường. Trước đó, việc hắn dung hợp Ngũ hành nguyên hạch, bắt giữ "nhất", đã cộng hưởng với thiên địa đại đạo, tương đương với việc tạm thời nâng cao tầng thứ sinh mệnh của mình. Nhờ vậy, hắn không cảm thấy bất kỳ khó khăn nào. Nhưng hiện tại, khi bước ra khỏi trạng thái đó, hắn liền cảm thấy đói bụng cồn cào và suy yếu tột độ.

Lưu Vũ Đồng nhanh chóng bưng hoa quả tới. Lăng Hàn vội vàng ăn ngấu nghiến. Hắn cần lót dạ trước, sau đó mới có thể ăn thịt, bằng không thân thể sẽ không chịu nổi. Quảng Nguyên vẫn nhìn Lăng Hàn, cảm thấy có điều gì đó rất lạ. Đột nhiên, hắn vỗ tay một cái: "Đúng rồi, sao tu vi của ngươi lại rơi xuống Tụ Nguyên tầng một?" Trước đó, tiểu tử này rõ ràng là Tụ Nguyên tầng chín. Người ta bế quan là để xung kích cảnh giới cao hơn, cho dù thất bại cũng không thể thụt lùi, huống hồ là từ tầng chín rớt xuống tầng một! Chuyện này quả thật quá kinh ngạc, toàn bộ giới võ đạo còn có thể tìm ra người thứ hai sao?

Trái tim của Lưu Vũ Đồng thắt lại. Nàng tỉ mỉ nhìn Lăng Hàn, quả nhiên cảm ứng được khí tức trong đan điền hắn tản mát ra, xác thực chỉ có một viên nguyên hạch. Nhất thời nàng hoa dung thất sắc, nhưng nghĩ đến Lăng Hàn chắc chắn còn khổ sở hơn, nàng vội vàng an ủi: "Không có chuyện gì, lấy tốc độ tu luyện của ngươi, tu luyện trở lại nhiều nhất chỉ hai, ba tháng." Lăng Hàn mỉm cười. Hắn tự nhiên biết tình huống của mình. Tuy trong cơ thể chỉ có một viên nguyên hạch, nhưng so với lúc hắn ở Tụ Nguyên tầng chín, thì cường đại hơn gấp mấy lần. Hắn không giải thích, chuyện này liên lụy quá lớn, nói ra, sợ là cũng không có ai tin tưởng.

"Không đúng!" Quảng Nguyên lại càng kinh ngạc, hai mắt nhìn chằm chằm đan điền của Lăng Hàn. "Rõ ràng chỉ là Tụ Nguyên tầng một, tại sao lại cho ta cảm giác cường đại như vậy, thật giống như có thể sánh ngang Dũng Tuyền tầng một!" Tụ Nguyên tầng một sánh ngang Dũng Tuyền tầng một? Điều này nói ra chắc chắn sẽ bị ăn tát, bị coi là hồ đồ. Nhưng Lăng Hàn âm thầm gật đầu, Linh Hải Cảnh dù sao cũng là Linh Hải Cảnh, nhãn lực cao minh hơn rất nhiều. "Ha ha ha, sao lại có thể như thế, nhất định là ta hoa mắt," Quảng Nguyên cười ha ha, vỗ đầu của mình. Lăng Hàn suýt chút nữa phun ra. Mới vừa rồi còn biểu dương nhãn lực của hắn cao minh, tên này liền tự cho mình một cái tát vang dội.

"Đúng rồi, có một tiểu tử ngốc ở mấy ngày trước tới tìm ngươi, nói đã hoàn thành ước hẹn một tháng gì đó, phải đi làm một chuyện, sau đó sẽ tới nghe ngươi điều khiển," Quảng Nguyên lại nói. "A, đó hẳn là Chu Vô Cửu. Hắn đã đột phá Dũng Tuyền Cảnh." Lăng Hàn thầm nghĩ. "Hắn nói đi làm một chuyện? Chắc chắn là đi khiêu chiến Nam Cung Cực rồi." Quả là một người trọng tình trọng nghĩa. Lăng Hàn âm thầm gật đầu. Nếu Chu Vô Cửu không có tính cách như vậy, hắn nhiều nhất chỉ truyền công pháp của Ngân Nguyệt Tộc, chứ sẽ không lưu hắn ở bên cạnh. Ai cũng có cơ hội ở bên cạnh hắn, được hắn sai phái sao?

Ăn ít hoa quả xong, Lăng Hàn cũng khôi phục chút khí lực. Một lúc sau, hắn lại ăn cơm. Hổ Nữu đương nhiên không ngại ăn cùng hắn, kết quả... nàng ăn còn gấp mười lần hắn, mà đó chỉ là tiểu nha đầu tùy tiện ăn một chút.

Lăng Hàn lấy cớ tu luyện, một mình đi ra ngoài rừng cây. Hắn muốn thử xem thực lực của mình bây giờ. Hắn hội tụ nguyên lực lên tay phải, đạt đến mức tận cùng, rồi đột nhiên đánh ra. Quyền lực tuôn chảy, hóa thành một nắm đấm thực chất, to bằng đầu người, đánh tới phía trước. "Oành oành oành," mười mấy cây đại thụ phía trước bị đánh sập, tro bụi đầy trời. Lăng Hàn thu quyền, trên mặt có vẻ hài lòng. Lực lượng của cú đấm này, tuyệt đối có thể sánh ngang Dũng Tuyền tầng một sơ kỳ, thật giống như Tụ Nguyên tầng mười là Dũng Tuyền tầng một vậy.

"Từ Tụ Nguyên đột phá Dũng Tuyền, đây là bản chất bay vọt, sức mạnh chí ít có thể tăng lên gấp mười lần. Vậy khi ta chân chính bước vào Dũng Tuyền Cảnh, về mặt sức mạnh liền có thể sánh ngang tầng sáu thậm chí tầng bảy, huống chi là sức chiến đấu." Hắn tự nhủ. "Cảnh giới càng cao, liền càng khó có thể vượt cấp khiêu chiến. Nhưng dung hợp nguyên hạch, năng lực vượt cấp chiến đấu của ta càng tăng. Lúc trước thời điểm ở Tụ Nguyên tầng một, chiến lực của ta chỉ có năm tinh đến sáu tinh."

"Có sức mạnh to lớn như vậy, ta có thể tu luyện võ kỹ Huyền Cấp chứ?" Tim của Lăng Hàn đập thình thịch. Nếu như hiện tại hắn có thể sử dụng võ kỹ Huyền Cấp, vậy đối với sức chiến đấu của hắn mà nói, là một sự tăng lên đáng sợ. "Thử xem!" Hắn hơi suy nghĩ, tìm kiếm võ kỹ thích hợp bản thân. Có điều, thuộc tính của hắn là Ngũ hành đầy đủ, ngoại trừ võ kỹ hệ lôi ra, thì bất kỳ vũ kỹ nào hắn cũng có thể sử dụng, bởi vậy có rất nhiều lựa chọn. "Này, chính là cái này, Huyền Nguyên Tam Thức, kiếm pháp mà tên gia hỏa Kiếm Đế kia từng dùng. Có người nói hắn thôi diễn môn kiếm pháp này mà hình thành Kiếm mang, lúc trước cầu ta luyện đan thì bị ta đòi. Khi đó ta chỉ là nhất thời hưng phấn, không nghĩ tới lại có tác dụng lớn!" Hắn khoanh chân ngồi xuống, ở trong đầu thôi diễn môn kiếm pháp này.

Đây là một môn võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, nhưng cùng là võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm cũng có phân chia ưu khuyết. Có chút thậm chí có thể vô hạn tiếp cận Địa Cấp. Nếu như cho điểm từ một đến mười, đại bộ phận võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm chỉ dưới năm, thỉnh thoảng mới có sáu, bảy điểm. Nhưng Huyền Nguyên kiếm pháp là mười điểm! Nó gần như chỉ cách võ kỹ Địa Cấp một bước, có thể nói là kỹ xảo mạnh nhất trước Thần Thai Cảnh. "Nhưng... Diệu lý phức tạp, rất khó có thể lý giải."

Cũng may, tuy Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên Cảnh, nhưng nói đến lý giải võ đạo lại là Thiên Nhân Cảnh. Có lẽ muốn lĩnh ngộ võ kỹ Thiên Cấp còn có chút khó khăn, nhưng võ kỹ Địa Cấp, chỉ là việc nhỏ như con thỏ, huống chi đây chỉ tiếp cận Địa Cấp mà thôi. "Thức thứ nhất, Huyền Diệu Tam Thiên!" Lăng Hàn vung kiếm. Kiếm chiêu của hắn ban đầu có vẻ rất thô sơ, uy lực không bao nhiêu. Thậm chí, còn có chút xiêu xiêu vẹo vẹo, bị người nhìn thấy phỏng chừng sẽ cười rụng răng. "Kiếm Đế quả nhiên là tên biến thái, ở Dũng Tuyền Cảnh lại học được kiếm thuật như vậy!" Hắn thầm mắng. Ngay cả với ngộ tính Thiên Nhân Cảnh của mình, tu luyện môn kiếm pháp này cũng cảm thấy hơi vất vả, có thể thấy được lúc trước Kiếm Đế yêu nghiệt đến cỡ nào. Nhưng hắn không nghĩ, Kiếm Đế há là ngày một ngày hai liền học được môn kiếm pháp này?

Lăng Hàn không ngừng múa kiếm, kiếm pháp càng ngày càng trôi chảy. Dù sao đây chính là một vị cường giả Thiên Nhân Cảnh thôi diễn, không có hiệu quả như vậy mới kỳ quái. "Xèo xèo xèo," hắn vung ra một chiêu kiếm. Nguyên lực di chuyển, kết hợp thiên địa linh khí, hóa thành mấy chục thanh lợi kiếm oanh kích về phía trước. Đại địa gào thét rung động, cây cối phía trước ngã xuống rất nhiều. Lăng Hàn ngơ ngác, kiếm pháp thực sự đáng sợ.

"Lợi hại! Thực sự là lợi hại!" Lăng Hàn không ngừng gật đầu. "Dựa theo kiếm pháp nói, một chiêu kiếm phải vung ra ba ngàn tia kiếm vũ mới xem như đại thành, chiêu kiếm này của ta chỉ có mấy chục tia kiếm, mới đạt đến một phần trăm, nhưng uy lực... Mỗi một tia kiếm tương đương với một kích toàn lực của ta, dù đổi thành chính ta tới gánh, cũng chỉ có thể dùng Hấp Huyết Nguyên Kim ngăn chặn, bằng không căn bản không có cách hóa giải!" Hắn phân tích. "Chỉ bằng chiêu thức này, ta đột phá Dũng Tuyền, đối đầu với Phong Viêm tuyệt đối là một chiêu miểu sát! Có điều, tên kia còn có lá bài tẩy, muốn thuấn sát hắn cũng không dễ dàng." Hắn cũng nhận ra nhược điểm: "Hơn nữa, chiêu kiếm pháp này quá tiêu hao nguyên lực, một chiêu bằng oanh kích toàn lực mấy chục lần. Nếu không phải đan điền của ta mở rộng gấp trăm lần, căn bản không thể dùng mấy lần." "Kiếm Đế quả nhiên là tên biến thái! Lúc còn trẻ, tên này khẳng định đã dùng qua Không Gian Đan, bằng không coi như là Dũng Tuyền Cảnh cũng không chịu nổi tiêu hao như thế."

Lăng Hàn bắt đầu suy nghĩ sâu hơn. "Nói như vậy, kiếp trước ngoại trừ Kiếm Đế, Thiên Phượng Thần Nữ khống chế nghiệp hỏa vô tận, phỏng chừng là dung hợp một đoàn Dị Hỏa, thậm chí không chỉ một. Lạc Nhật Đao Hoàng được Hấp Huyết Nguyên Kim, tương tự rất kinh người. Còn có Mã Vị Ương, Tử Tuyết Tiên, Nạp Lan Đột, ba người này cũng không đơn giản, thật giống như đều có bí bảo, chỉ có sức chiến đấu của ta là yếu nhất." Hắn ngẫm nghĩ: "Bây giờ suy nghĩ một chút, mới thấy gốc gác của bọn họ quá mạnh mẽ, có thể để bọn họ lúc tuổi còn trẻ liền đặt chân Thiên Nhân Cảnh. Ta là nhờ đan dược phát lực, mới đi sau mà tới trước, vượt xa bọn họ." "Nước của Hằng Thiên Đại Lục này, tựa hồ sâu hơn ta thấy rất nhiều." Hắn lắc đầu, tự cười mình: "Quên đi, đã qua mười ngàn năm, những người kia bụi quay về bụi, đất trở về với đất, chẳng cần phải suy nghĩ."

Lăng Hàn khôi phục nguyên lực, lại bắt đầu tu luyện thức thứ hai của Huyền Nguyên kiếm pháp, "Vạn Pháp Quy Nhất." Đây là một đại chiêu, cần thời gian súc lực nhất định, thật giống như dung hợp một vạn lần công kích, sau đó hóa thành một đòn đánh ra. Kiếp trước Lăng Hàn lấy được Huyền Nguyên kiếm pháp chỉ nhìn qua loa, bởi vì căn bản không muốn tu luyện, tự nhiên không có để ở trong lòng. Nhưng hiện tại nghiên cứu, hắn không khỏi thất sắc. "Cái này thật là võ kỹ Huyền Cấp sao?" Một thức đánh ra ba ngàn lần công kích toàn lực, một thức khác dung hợp vạn lần công kích thành một kích, uy lực mạnh mẽ đến phát điên. Đừng nói Địa Cấp, coi như võ kỹ Thiên Cấp cũng không có trâu bò như thế! "Sao có thể có chuyện đó!"

Nếu như là Địa Cấp Thiên Cấp, vậy tại sao bây giờ hắn có thể tu luyện? Luyện Thể, Tụ Nguyên chỉ có thể tu luyện võ kỹ Hoàng Cấp. Dũng Tuyền và Linh Hải thì có thể lên trên một bước, tu võ kỹ Huyền Cấp. Thần Thai tiến thêm một bước nữa, có thể tu võ kỹ Địa Cấp. Mà chỉ có thoát thai hoán cốt, sau khi bước vào Sinh Hoa Cảnh, mới có tư cách tra tìm võ kỹ Thiên Cấp. Đã như vậy, hiện tại hắn là không thể tu luyện võ kỹ Địa Cấp, càng không nói đến Thiên Cấp. Nhưng kiếp trước hắn bước vào Thiên Nhân Cảnh, rõ ràng biết uy lực của võ kỹ Địa Cấp, Thiên Cấp, tự nhiên có thể kết luận, uy lực của Huyền Nguyên Tam Thức tuyệt đối không thể là Huyền Cấp.

Lăng Hàn hồi tưởng, chẳng trách lúc trước Kiếm Đế giống như cha mẹ chết khi nói về nó. Hắn vốn tưởng rằng với thực lực của Kiếm Đế lúc đó, căn bản sẽ không quan tâm một môn kiếm pháp Huyền Cấp, không nghĩ tới Tam Thức Kiếm Pháp này kinh khủng như thế. "Như vậy... Thức thứ ba thì sao?" Lăng Hàn không tiếp tục tu luyện Vạn Pháp Quy Nhất, mà toàn lực thôi diễn thức thứ ba. Sau đó, hắn sợ hết hồn. Thức thứ ba tên là "Phá Cực", cần nguyên lực quả thực như hải dương. Theo hắn suy tính, coi như hắn đạt đến Linh Hải Cảnh, cũng cần súc lực mấy tiếng, mới có thể phát động chiêu thức này. Đây căn bản không phải dùng để đối địch.

Trong đầu Lăng Hàn hiện ra một màn: một vị cường giả tuyệt thế đối mặt một tòa đại trận, nâng kiếm, rất lâu sau đó mới chém ra, một ánh kiếm xẹt qua, toàn bộ đại trận bị gọt nát. "Không sai, Phá Cực là dùng để chém trận pháp." Trước mặt chiêu thức như vậy, dù là thượng cổ đại trận cũng có khả năng đổ nát, trực tiếp giết chết vạn ngàn sinh linh trong đó. Thức kiếm pháp này đã không cách nào dùng cấp độ để cân nhắc.

Lăng Hàn chống cằm, lộ ra vẻ trầm tư. Kiếp trước hắn chưa từng đánh nhau với sáu tên Thiên Nhân Cảnh khác, bởi vì hắn tự biết cảnh giới của mình là do đan dược tăng lên, sức chiến đấu yếu nhất, tự nhiên lười đi tự rước lấy nhục. Nhưng sáu người kia là rất thường đánh, tranh giành vị trí lão đại. Coi như bọn người Nạp Lan Đột, Tử Tuyết Tiên… xếp thứ ba trở xuống, nhưng có thể giao thủ với Kiếm Đế mà không chết, thậm chí không trọng thương, bây giờ suy nghĩ một chút quả thực là đáng sợ. "Lúc đó sáu người kia là quái thai gì a!"

Lăng Hàn không khỏi có chút phát điên. Kiếp trước sau khi thành tựu Thiên Nhân Cảnh, hắn đều tiêu thời gian vào việc tìm kiếm phương pháp đột phá Phá Hư Cảnh, bằng không đã đi thăm dò sáu người kia, hiện tại cũng không đến nỗi mờ mịt như vậy. "Từ trong mảnh vỡ ký ức của Hấp Huyết Nguyên Kim, có thể nhìn thấy một thịnh thế võ đạo đáng sợ. Mà sau khi ta 'chết' mấy chục năm hoặc mấy trăm năm, Hằng Thiên Đại Lục xuất hiện mấy trăm Thiên Nhân Cảnh, nói rõ ta căn bản không có hiểu thế giới này." "Huống chi, còn cất giấu thần vật như Hắc Tháp, linh căn của tiểu nha đầu cũng rất kinh người." "Thú vị! Thú vị!" Lăng Hàn đứng lên, tiếp tục tu luyện Vạn Pháp Quy Nhất. Đây là một đại chiêu đối địch, nếu như cho hắn thời gian súc lực, Phong Viêm có nhiều lá bài tẩy hơn nữa, hắn cũng có lòng tin chém giết.

Cái này quá tiêu hao nguyên lực, chỉ một lát Lăng Hàn lại ngồi xuống, vừa ăn đan dược, vừa hấp thụ linh khí khôi phục. "Kiếm Đế a Kiếm Đế, tuy ngươi đã sớm treo, nhưng nếu như sư môn của ngươi vẫn còn, ta ngược lại muốn tìm tòi nghiên cứu một chút. Đến tột cùng Thiên Kiếm Tông ở nơi nào, lại có võ kỹ khủng bố như thế." Luyện luyện ngừng ngừng, rất nhanh một ngày đã trôi qua. Hiện tại tinh lực của Lăng Hàn vẫn chủ yếu đặt ở tăng lên cảnh giới, chỉ có đột phá Dũng Tuyền Cảnh, hắn mới có thể hiểu rõ bí mật của Hắc Tháp. Cũng may, chuyện này chỉ cần nửa tháng. Đúng, tuy hắn chỉ còn lại một viên Nguyên hạch, nhưng muốn nó lớn mạnh đến mức tận cùng, cần thời gian là ròng rã gấp ba.

Ngày thứ hai, Lưu Vũ Đồng nhẹ nhàng đi tới. "Nói cho ngươi một tin tức tốt! Phong Viêm rời học viện, thật giống như đi cầu linh dược gì đó, có thể để cho hai tay của Phong Lạc hoàn hảo như lúc ban đầu." Nàng nói. Lăng Hàn kinh ngạc, lẽ nào Phong Lạc này cầm tinh con gián? Lúc trước bị hắn đánh, bị hắn đạp… Nhưng không bao lâu lại trở nên sĩ cao khí ngang, hiện tại cánh tay bị hắn cắt bỏ, lại còn có hy vọng phục hồi như cũ, thực sự là cẩu nhật. "Hiện tại cánh tay của hắn đã nối liền?" "Hừm, đã nối liền, nhưng không linh hoạt, căn bản không thể dùng sức, vì lẽ đó Phong Viêm mới đi cầu linh dược," Lưu Vũ Đồng nói. "Người ca ca này thật đúng là rất xứng chức."

"Oành oành oành," tiếng gõ cửa vang lên. Hổ Nữu chạy đi mở cửa, rất nhanh thì dẫn một người vào, chính là Chu Vô Cửu. "Ta ở bảy ngày trước đột phá Dũng Tuyền Cảnh, hoàn thành ước định với ngươi. Nhưng hiện tại xem ra, ta không có cách nào làm tùy tùng của ngươi, chỉ có thể kiếp sau báo đáp!" Chu Vô Cửu nói. "Tại sao?" Lăng Hàn hỏi. "Ta khiêu chiến Nam Cung Cực, phế bỏ đan điền của hắn, không bao lâu nữa học viện sẽ bắt ta, coi như không xử tử cũng sẽ phế bỏ tu vi của ta." Chu Vô Cửu từ tốn nói, trên mặt không có chút sợ hãi hay hối hận.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!