Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 40

Chương 40: Đòi Nợ Bá Đạo

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 196 đến 200 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh đầy kịch tính về sự đối đầu giữa cường quyền và những kẻ thách thức táo bạo. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố hài hước vào sự ngạo mạn đến khó tin của Lăng Hàn, biến màn phá phách thành một cuộc đòi nợ không thể chối từ, buộc cả một môn phái phải cúi đầu. Từ đó, những bí ẩn về thân thế và quyền lực ngầm của nhân vật chính dần hé lộ, đồng thời mở ra một bi kịch mới với số phận nghiệt ngã của Vân Sương Sương, đẩy câu chuyện vào một bước ngoặt đầy ám ảnh. Màn kết thúc đột ngột khiến người đọc không khỏi nín thở chờ đợi diễn biến tiếp theo.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một buổi sáng đầy biến động, Lăng Hàn và Hổ Nữu đã biến mình thành cơn lốc hủy diệt, càn quét qua Địa Thủy Phái. Từ cánh cổng lớn, mỗi cú đấm, mỗi cú đá của họ đều để lại dấu vết của sự tàn phá, đồ đạc vỡ vụn ngổn ngang trên nền đất, tạo nên một khung cảnh hoang tàn như thể một trận động đất vừa quét qua. Những đệ tử Địa Thủy Phái, vốn quen thói ngang ngược, giờ đây lại bị sốc và vội vã lao ra ngăn cản. Nhưng vô ích, hàng trăm Dũng Tuyền Cảnh mà Lăng Hàn đã thuê trước đó lập tức xuất hiện, tạo thành một lá chắn vững chắc, đảm bảo cho Lăng Hàn và Hổ Nữu tiếp tục công cuộc "dọn dẹp" của mình.

Khi Lăng Hàn tiến vào sảnh chính, toàn bộ kiến trúc tinh xảo, mỹ lệ của Địa Thủy Phái đã biến thành một đống đổ nát, cột kèo gãy đổ, tường vách tan hoang. Giữa lúc hỗn loạn, một giọng nói đầy uy nghiêm vang lên, như muốn đóng băng cả không gian: "Dừng tay!" Dương Thiên Đô, Chưởng môn Địa Thủy Phái, một cường giả Linh Hải tầng năm, xuất hiện với khí chất của một kẻ bề trên, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông. Sự xuất hiện của hắn khiến mọi người không khỏi chùn tay, bởi lẽ danh tiếng của một Chưởng môn phái lớn không phải là vô căn cứ.

Thế nhưng, uy thế đó lại hoàn toàn vô hiệu với Lăng Hàn và Hổ Nữu. Họ vẫn ung dung tiếp tục công việc của mình, tiếng đổ vỡ, tiếng va chạm vang lên không ngừng trong sảnh chính. Hổ Nữu, với bản năng hoang dã được giải phóng, nhe răng cười thích thú, phá phách mọi thứ trên đường đi, từ bàn ghế đến bình phong, như một con thú con đang đùa nghịch. Dương Thiên Đô tức giận gầm lên, thanh âm hóa thành sóng xung kích chấn động. Hổ Nữu lách mình nhẹ nhàng như một cái bóng, tránh thoát luồng sóng âm, trong khi Lăng Hàn bình thản giơ Hấp Huyết Nguyên Kim lên, biến nó thành một tấm gương phản chiếu. Luồng sóng âm bị dội ngược, bắn thẳng vào hai đệ tử Địa Thủy Phái, biến họ thành vũng máu.

Lăng Hàn thu hồi Hấp Huyết Nguyên Kim, lắc đầu trêu chọc: "Dương Chưởng môn quả nhiên thần công cái thế, một tiếng rống mà có thể khiến người ta tan xương nát thịt. Chỉ là, sao ngài lại ra tay với chính người của mình? Chẳng lẽ hắn đã đội nón xanh cho ngài?" Dù Dương Thiên Đô có lòng dạ thâm sâu đến đâu cũng không khỏi biến sắc, khuôn mặt xám ngoét vì giận dữ. "Tiểu tử, họa từ miệng mà ra. Hôm nay ngươi chết chắc rồi!" Hắn lao tới như điện, một chưởng vỗ thẳng vào Lăng Hàn.

Nhưng ngay lập tức, Quảng Nguyên đã xuất thủ, thân hình hóa thành một vị Phật Đà Kim Sắc, tung ra một chưởng kim quang rực rỡ, đối đầu trực diện với Dương Thiên Đô. Cả hai đều chấn động lùi lại bảy bước, nhưng Quảng Nguyên phải lùi thêm một bước nữa mới đứng vững, do vết thương cũ chưa lành. "Quảng Nguyên?" Dương Thiên Đô nhận ra đối thủ. "Loạn Ảnh kiếm Dương Thiên Đô!" Quảng Nguyên đáp lại. Dương Thiên Đô không khỏi thận trọng, bởi cả hai đều là Linh Hải tầng năm. Hơn nữa, phe Lăng Hàn có đến bảy cường giả Linh Hải Cảnh, trong khi hắn chỉ có ba.

"Quảng Nguyên huynh, chúng ta xưa nay không thù oán, chi bằng khoanh tay đứng nhìn, Dương mỗ sẽ nợ huynh một ân tình, được không?" Dương Thiên Đô quyết định nhượng bộ. Quảng Nguyên cười khẩy: "Thanh danh Địa Thủy Phái ra sao, Dương Chưởng môn chẳng lẽ không rõ? Nhân tình của ngài, e rằng không ai dám nhận!" Hắn chuyển đề tài: "Chúng tôi chỉ được thuê bảo vệ Hàn thiếu. Miễn là Hàn thiếu bình an, chúng tôi sẽ không ra tay. Vậy chi bằng Dương Chưởng môn cho chúng tôi chút thể diện, để Hàn thiếu dạo chơi một chút, chúng tôi thì đi uống trà, nói chuyện phiếm, được không?" "Dạo chơi cái mẹ ngươi!" Toàn bộ đệ tử Địa Thủy Phái đều muốn bùng nổ, Lăng Hàn "dạo chơi" là một đường tàn phá, so với thổ phỉ còn hơn. Để hắn dạo nửa ngày, Địa Thủy Phái còn lại được gì?

Dương Thiên Đô đảo mắt, ánh mắt sáng lên: "Các vị, các ngươi chỉ bảo vệ thiếu niên này an toàn, đúng không? Vậy cô gái này và tiểu nha đầu kia không nằm trong diện bảo vệ chứ?" Hắn chỉ Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu. "Xác thực không phải!" đám người Quảng Nguyên gật đầu. "Được!" Dương Thiên Đô vung tay, ra lệnh bắt giữ hai người. Hắn thản nhiên nhấp trà, tự tin rằng mọi chuyện đã trở lại trong tầm kiểm soát.

"Cho phép ta giới thiệu một chút!" Lăng Hàn cười hì hì: "Vị tiểu thư xinh đẹp này họ Lưu, tên Vũ Đồng, quý nữ Lưu gia trong Bát Đại Hào Môn! Khà khà, ta thực sự khâm phục Dương đại Chưởng môn, quyết đoán kinh người, ngay cả đại tiểu thư của Lưu gia cũng dám động! Oai phong thật, cái gan như vậy, ở Hoàng Đô tuyệt không tìm được người thứ hai!" Dương Thiên Đô sặc trà, phun thẳng vào mặt Lô Nhạc đứng gần đó. "Dừng, dừng tay!" Hắn vội vàng quát thủ hạ, nếu dám động vào quý nữ Lưu gia, chẳng mấy chốc cường giả Lưu gia sẽ san bằng Địa Thủy Phái.

"Đúng là tiểu thư Lưu gia, trước đây ta đã gặp một lần." "Hoàng Đô song mỹ a, ai mà không biết, quả nhiên đẹp kinh người." "Sao nàng lại đi cùng tiểu tử đáng ghét kia?" Đệ tử Địa Thủy Phái xì xào bàn tán. Dính đến Lưu gia, họ ngửi thấy mùi bất an, liệu có phải Lưu gia không hài lòng, cố ý để Lăng Hàn đến gây sự?

"Đừng hiểu lầm!" Lăng Hàn mỉm cười giải thích: "Chuyện này không liên quan đến Lưu gia. Hôm nay ta đến đây, rất đơn giản, ngày hôm qua các ngươi đã phá... Vũ Đồng, chúng ta bị phá bao nhiêu cửa hàng?" "Bốn mươi bảy cửa hàng." Lưu Vũ Đồng lập tức đáp. "Các ngươi phá bốn mươi bảy cửa hàng của ta, hôm nay ta đến đòi công đạo." Lăng Hàn nhếch miệng cười: "Các ngươi định bồi thường bao nhiêu bạc?"

"Mẹ nó, ngươi chạy đến Địa Thủy Phái phá phách, lại còn muốn chúng ta bồi thường?" Người của Địa Thủy Phái tức giận đến sôi máu. Bình thường họ là những kẻ vô liêm sỉ nhất, nhưng giờ lại thấy mình kém xa Lăng Hàn. "Ngươi chạy tới bản phái ngang ngược, còn muốn bản phái bồi thường?" Dương Thiên Đô tức quá hóa cười, ngữ khí đầy uy nghiêm. "Không bồi?" Lăng Hàn cười: "Vậy ta cứ đập tiếp!"

Tiếng đổ vỡ lại vang lên không ngừng. Lăng Hàn và Hổ Nữu tiếp tục công cuộc tàn phá. Hổ Nữu đã trở lại bên Lăng Hàn, tránh bị Địa Thủy Phái lợi dụng làm con tin. Dù chỉ hai người, nhưng sức phá hoại của cường giả Tụ Nguyên Cảnh là không thể xem thường. "Hừm, cái bình hoa này không tệ!" Lăng Hàn cầm một cái bình hoa, "Xoảng..." Ném vỡ tan tành, hắn nhún vai: "Ôi, trượt tay!" Lại một cái bình hoa tinh mỹ bị đập nát: "Tay lại trượt." "Sao hôm nay tay trơn thế nhỉ!" Lăng Hàn vừa phá hoại vừa cười nói: "Dương đại Chưởng môn, khi nào quyết định bồi thường, thì chúng ta đàm phán!" Hổ Nữu thì đập nát bức bích họa vẽ hổ trên tường, khiến nàng cười khanh khách vì thích thú, có lẽ vì phạm vào điều kiêng kỵ của tiểu nha đầu.

Dương Thiên Đô sắc mặt âm trầm, cắn răng trầm mặc một lát rồi nói: "Đi Cấm Vệ Quân báo án, nói có người xông vào bản trạch làm ác!" "Chưởng môn..." Đệ tử Địa Thủy Phái kinh ngạc thốt lên. Báo Cấm Vệ Quân chẳng phải là mất hết mặt mũi sao? Một đại phái lại phải nhờ Cấm Vệ Quân giải quyết một thiếu niên, chuyện này truyền ra ngoài thì còn gì là thể diện? "Các ngươi cảm thấy như bây giờ, có mặt mũi lắm sao?" Dương Thiên Đô hừ lạnh. Mọi người im lặng. Đúng vậy, Lăng Hàn đập phá không ngừng, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn, còn gì là mặt mũi?

Nửa giờ sau, Lô Nhạc dẫn theo một đội Cấm Vệ Quân mấy chục người trở lại. Dù người cầm đầu chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, nhưng thân phận của họ là đại diện cho đế quốc. Đám người Quảng Nguyên còn dám ra tay sao? Ra tay là đối nghịch đế quốc, là tội phản quốc. Người Địa Thủy Phái chưa bao giờ khát khao Cấm Vệ Quân đến vậy, ai nấy đều kích động, nhiệt tình đến mức các Cấm Vệ Quân giật mình. "Tả đội trưởng!" Dương Thiên Đô chào hỏi đội trưởng Cấm Vệ Quân: "Có cuồng đồ ở đây phá hoại, không coi luật pháp đế quốc ra gì, xin hãy bắt hắn, nghiêm trị theo luật pháp!"

Tả đội trưởng lộ vẻ cổ quái: "Với thực lực của Dương đại nhân mà không bắt được cuồng đồ này sao?" Người Địa Thủy Phái đỏ mặt, nhưng Dương Thiên Đô vẫn bình thản: "Chúng ta là thần dân tuân thủ luật pháp, há có thể dễ dàng động võ, tự nhiên phải báo cho Tả đội trưởng, do Cấm Vệ Quân bắt người, thế mới là chuyện đương nhiên, phù hợp quốc pháp." Tả đội trưởng giật giật khóe miệng. Hắn thừa biết Địa Thủy Phái là loại người gì, nghe Dương Thiên Đô tự xưng là thần dân lương thiện, hắn chỉ muốn nôn mửa.

"Ha ha ha, sự nhẫn nại của Dương đại Chưởng môn thật khiến người khâm phục, làm ta nghĩ đến loại rùa đen kia!" Quảng Nguyên cười lớn. "Nếu một ngày Dương đại Chưởng môn về nhà, thấy một dâm tặc đang muốn làm bậy với tiểu thiếp của mình, có phải Dương đại nhân cũng tuân theo pháp luật, trước đi Cấm Vệ Quân báo án không?" "Đó là tất nhiên!" Một tán tu cười nói: "Chỉ là như vậy, trên đầu sẽ xanh lắm a?" "Nói không chừng Dương đại nhân nhiều năm không con, mới nhẫn trên đầu đội nón xanh, kiếm một nhi tử để làm cha thì sao?" "Ha ha ha ha!" Các tán tu không có lòng kính nể, dồn dập cười vang.

Dương Thiên Đô tức giận đến phát run nhưng giả vờ như không nghe thấy: "Tả đội trưởng, xin hãy giữ gìn lẽ phải!" "Được!" Tả đội trưởng đáp lời, đây là chức trách của hắn. "Cuồng đồ ở đâu?" "Bên kia!" Dương Thiên Đô chỉ vào nơi bụi mù đang bay lên, nơi Lăng Hàn đang tiếp tục phá hoại. Tả đội trưởng dẫn người đến. Chỉ một lát sau, hắn thấy Lăng Hàn và Hổ Nữu đang chơi phấn khởi, lòng hắn run lên. Hắn đã thấy chân dung Lăng Hàn, cấp trên đã hạ lệnh nghiêm ngặt: miễn là Lăng Hàn không giết người, thì phải mở một mắt nhắm một mắt, thậm chí còn phải bảo vệ khi hắn gặp nguy hiểm.

"Tả đội trưởng, xin mau mau ra tay, tránh gây tổn thất lớn hơn." Dương Thiên Đô giục, vì Tả đội trưởng đột nhiên im lặng. Tả đội trưởng thở dài, lắc đầu: "Chuyện này ta quản không được!" "Cái gì!" Dương Thiên Đô muốn phát điên. Ngay cả Cấm Vệ Quân cũng không quản được, hắn đang bị lừa sao? "Dương đại nhân, tự lo liệu đi!" Tả đội trưởng lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: "Còn nữa, cho Dương đại nhân một lời khuyên, tuyệt đối không được làm tổn thương người này, bằng không... e rằng ta cũng không thể không bắt Dương đại nhân." "Ta sát!" Dương Thiên Đô cảm thấy cực kỳ phiền muộn. Hắn mời Cấm Vệ Quân đến để hỗ trợ, nhưng giờ họ lại hỗ trợ đối phương.

Tả đội trưởng không nói thêm, vung tay, mấy chục người đứng sang một bên, như thể đang giám sát Dương Thiên Đô. Trong chốc lát, người Địa Thủy Phái đều nguyền rủa Tả đội trưởng trong lòng. Oành! Oành! Oành! Lăng Hàn và Hổ Nữu vẫn tiếp tục phá hoại, như thể không dỡ sạch Địa Thủy Phái thì không chịu thôi. Dương Thiên Đô thở dài, nhắm mắt lại, hai tay siết chặt đến run rẩy. Một lúc sau, hắn mở mắt: "Hàn thiếu, chúng ta đàm phán chuyện bồi thường!" Hắn đã sợ. Đấu lực, Lăng Hàn có bảy Linh Hải Cảnh và trăm Dũng Tuyền Cảnh, đủ sức nghiền ép Địa Thủy Phái. Đi đường chính thức, Lăng Hàn lại càng "ngưu", Cấm Vệ Quân không chỉ mặc kệ mà còn bảo vệ hắn. Còn chơi thế nào nữa?

"Ha ha ha ha!" Đám người Quảng Nguyên cười lớn: "Quy Phái thần công của Dương đại nhân thực là tu đến lô hỏa thuần thanh, co rút như thường a!" "Khâm phục!" "Ta là khẳng định luyện không ra!"

Đối mặt với những lời châm chọc đó, người Địa Thủy Phái chỉ có thể nhịn nhục. Lăng Hàn dừng tay, nhìn Dương Thiên Đô, cười nói: "Dương đại Chưởng môn định bồi thường thế nào?" Dương Thiên Đô hận đến nghiến răng, nhưng người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, hắn trầm giọng nói: "Mười vạn lượng bạc!" Nói ra lời này, hắn cảm thấy mặt nóng ran, như bị tát một cú đau điếng. Hắn là người đứng đầu một phái, một cường giả Linh Hải Cảnh, lại bị một thiếu niên Tụ Nguyên Cảnh ép cúi đầu, đây là nỗi nhục nhã tột cùng.

Lăng Hàn cười ha hả: "Dương đại Chưởng môn đuổi ăn mày sao? Địa Thủy Phái giàu nứt đố đổ vách, sao cũng phải bồi mấy chục triệu lạng chứ?" "Ta phi!" Dương Thiên Đô suýt nhảy dựng. Mấy chục triệu lạng, sao ngươi không đi cướp? Địa Thủy Phái chỉ tương đương một gia tộc trung đẳng, dù có làm việc dơ bẩn nên thu nhập cao hơn, nhưng cũng không thể nào bỏ ra số tiền đó. "Không thể!" Hắn kiên quyết nói. Mười vạn lạng đã khiến hắn đau lòng muốn chết rồi.

Lăng Hàn vẫy vẫy tay: "Ngược lại ta có nhiều thời gian, cứ ở đây uống trà, xem kịch, chờ Dương đại Chưởng môn thay đổi chủ ý." Oành oành oành, Hổ Nữu vẫn đang phá hoại. Tiểu nha đầu quả thực là quái thú hình người, một đường càn quét, tường vách sụp đổ, mà nàng vẫn vô sự, trái lại khanh khách cười duyên, chơi rất vui vẻ. Dương Thiên Đô thở dài. Hắn gọi người đến, sau khi hiểu rõ tình hình, nói: "Hàn thiếu, bản phái không biết những cửa hàng kia là của ngươi. Người không biết không có tội. Bản phái đồng ý bồi thường, kính xin Hàn thiếu đại nhân có đại lượng, bỏ qua cho chúng ta lần này." Còn chuyện Địa Thủy Phái bị đập, hắn không nhắc một chữ, chỉ coi như mua một bài học, và sẽ bắt Trần Vận Tường bồi thường, vì mọi chuyện do Trần gia gây ra.

Đệ tử Địa Thủy Phái đều nổi giận, nhưng bị uy thế của Lăng Hàn áp chế nên không dám nói, chỉ cảm thấy đây là ngày mất mặt nhất từ trước đến nay. Lăng Hàn đảo mắt qua, nói: "Các ngươi không phục sao? Ai bảo ngày hôm qua các ngươi không có mắt, chạy đến chỗ ta gây sự! Có điều, nếu Dương đại Chưởng môn nguyện ý hòa giải, vậy ta cũng cho ngươi cơ hội, trước tiên bồi mười vạn lạng. Sau đó, mỗi ngày đi cửa hàng của Trần gia tiểu tiện một lần cho ta!"

Dương Thiên Đô nhìn Tả đội trưởng: "Chúng ta là thần dân tuân theo pháp luật..." "Bớt nói mê sảng với ta đi!" Lăng Hàn xua tay: "Ta không ngại ở đây chơi mấy ngày." Nhìn thấy Dương Thiên Đô chịu nhục, các đệ tử khác đều bi phẫn, hận không thể xông lên xé Lăng Hàn thành mảnh vụn, nhưng thấy những Cấm Vệ Quân đang dùng ánh mắt bất thiện quét qua, họ đành thu lại ý định. "Được!" Dương Thiên Đô rất dứt khoát, cắn răng đồng ý. Hắn phất tay, rất nhanh một người mang đến một hộp gấm, hắn cầm lấy ném cho Lăng Hàn.

Lăng Hàn mở ra xem, bên trong có mười tấm ngân phiếu, mỗi tấm 10 ngàn lạng. Hắn cười nhạt, đi đến trước mặt Tả đội trưởng, đưa ngân phiếu: "Tả đội trưởng, đây là chút lòng thành, làm phiền các vị chạy một chuyến, sau này có thời gian sẽ mời chư vị uống một bữa." "Tê!" Tiểu tử này hào phóng quá, mười vạn lạng bạc chứ không phải giấy vụn. Tả đội trưởng vội vàng từ chối: "Không cần không cần, bảo vệ thị dân an toàn là chức trách của Cấm Vệ Quân chúng ta!" Nghe lời này, đệ tử Địa Thủy Phái lại muốn đánh người. Sao vừa nãy Lăng Hàn phá hoại thì không nói? Quá bắt nạt người! "Cầm đi, không thể để các huynh đệ một chuyến tay không." Lăng Hàn nhét ngân phiếu vào tay Tả đội trưởng. Đối với hắn, mười vạn lạng bạc như mưa bụi, huống hồ đây là tiền bẩn của Địa Thủy Phái, hắn không muốn dính chút nào. Tả đội trưởng cất ngân phiếu, lòng tràn ngập cảm kích, dù phải nộp lên, nhưng cũng có thể chia được vạn lạng, đây là phát tài lớn.

Da mặt Dương Thiên Đô co giật, đó là bạc của hắn, lại bị Lăng Hàn dùng làm người tốt, hắn ngay cả lời cảm tạ cũng không nhận được. "Hàn thiếu, lần này hài lòng chưa?" Hắn nghiến răng, gân xanh nổi trên trán. "Ha ha!" Lăng Hàn cười nhẹ: "Coi như tạm được. Dương đại Chưởng môn đừng quên yêu cầu của ta vừa nãy, nếu ngày mai ta nhìn thấy Trần gia còn có một cửa tiệm kinh doanh, vậy ta lại sẽ mang người tới nơi này uống trà." "Chắc chắn sẽ không để Hàn thiếu thất vọng!" Dương Thiên Đô gầm gừ, nhưng không dám làm gì. "Hiện tại có thể để tiểu nha đầu kia dừng tay chưa?" Hắn chỉ Hổ Nữu, Lăng Hàn đã dừng, nhưng nàng vẫn đang càn quét, mỗi khi đẩy ngã một bức tường, nàng lại cười khanh khách, cảm thấy rất vui.

Lăng Hàn cười ha hả: "Nữu Nữu, về nhà." "Nữu còn muốn chơi tiếp!" Tiểu nha đầu chưa thỏa mãn. "Đi ăn thịt!" Lăng Hàn dụ dỗ. "Thịt! Thịt! Thịt!" Hổ Nữu lập tức lao tới, treo mình lên người Lăng Hàn như một con khỉ con. "Các vị, non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này còn gặp lại." Lăng Hàn nghênh ngang rời đi, đám người Quảng Nguyên cũng theo sau, Cấm Vệ Quân cũng rút lui, để lại người Địa Thủy Phái nhìn đống đổ nát, khóc không ra nước mắt.

Lăng Hàn đến Thiên Vũ Điện, hoàn thành ủy thác, để mọi người nhận thù lao. "Hàn thiếu, đa tạ." "Sau này còn có loại việc tốt này, nhớ gọi huynh đệ ta theo!" Mọi người đều nói, chỉ đánh một trận, không chút nguy hiểm mà kiếm 10 ngàn lạng, đây là công việc tuyệt vời. Các cường giả Linh Hải Cảnh cũng mỉm cười với Lăng Hàn, kim chủ như vậy ngay cả họ cũng muốn giao hảo. Mọi người tản đi, nhưng Quảng Nguyên ở lại.

"Nói đi, ngươi muốn ta làm gì?" Quảng Nguyên hỏi. Lăng Hàn nhếch miệng cười: "Làm tùy tùng cho ta một năm." "Ngươi một Tụ Nguyên Cảnh nho nhỏ, lại muốn ta làm tùy tùng?" Quảng Nguyên hừ một tiếng. Hắn là cường giả Linh Hải Cảnh, trên hắn chỉ có Thần Thai Cảnh, những người mạnh nhất trong Vũ Quốc. "Đổi điều kiện!" "Vậy làm bảo tiêu cho ta một năm." Lăng Hàn nói. "Cái này có gì khác nhau?" Quảng Nguyên trợn mắt, muốn đánh người. Nhưng nghĩ đến Lăng Hàn còn nắm giữ huyền bí Đại Nhật Thiên Tâm Kinh, hắn đành nhịn: "Lại đổi một cái."

"Quảng lão ca, ngươi cũng quá soi mói! Trái không được, phải cũng không được, vậy thôi, ta cũng lười suy nghĩ." Lăng Hàn nhún vai, muốn nắm tay Hổ Nữu rời đi. Hắn đi hai bước, quay đầu nói: "Quảng lão ca cầm y phục của ta không tha, đây là ý gì?" "Bản tọa có lôi kéo ngươi sao, con mắt nào của ngươi nhìn thấy?" Quảng Nguyên trợn mắt nói dối. Lăng Hàn cười ha hả: "Quảng lão ca có ý là, ta không sửa công pháp, ngươi liền không cho ta đi?" "Ngươi muốn đi thì đi, bản tọa không phải cướp, sao có khả năng ép ngươi." Quảng Nguyên nói rất quang minh chính đại, nhưng tay vẫn nắm góc áo Lăng Hàn.

Lăng Hàn cười hì hì: "Quảng lão ca, làm bảo tiêu một năm mà thôi, nhưng đổi lấy hy vọng tiến vào Thần Thai Cảnh, khoản buôn bán này ngươi cảm thấy thiệt thòi sao?" Quảng Nguyên nhíu mày: "Ngươi thật có thể bảo đảm ta đột phá Thần Thai Cảnh?" Hắn không hiểu sao lại tin thiếu niên này. "Tam dương phá thiên, nguyên khóa trọng quan." Lăng Hàn đột nhiên nói. Quảng Nguyên biến sắc: "Sao ngươi biết khẩu quyết của Đại Nhật Thiên Tâm Kinh?" "Có gì ngạc nhiên, nếu ta không biết, làm sao giải quyết vấn đề cho ngươi?" Lăng Hàn mỉm cười.

Quảng Nguyên thở dài: "Ngươi thắng!" Tiểu tử này ăn chắc mình. "Quảng lão ca, ngươi đừng thất vọng, sau này ngươi sẽ biết, đây là lựa chọn chính xác nhất trong cuộc đời ngươi." Lăng Hàn cười nói. Quảng Nguyên lắc đầu, bất đắc dĩ: "Vừa nhìn tiểu tử ngươi liền biết không phải loại an phận, bản tọa làm hộ vệ cho ngươi, có khi sẽ gặp nguy hiểm, nói không chừng còn góp cái mạng này vào ấy chứ." "Yên tâm, nguy hiểm là có, nhưng chết thì không đến nỗi!" Lăng Hàn vỗ vai hắn. "Quên đi. Bản tọa đã quyết định bước lên thuyền giặc của ngươi, thì sẽ không nghĩ nhiều chuyện như vậy." Quảng Nguyên là người cầm được thì cũng buông được, không xoắn xuýt nữa.

Lăng Hàn nói: "Tam dương phá thiên, nguyên khóa trọng quan, câu khẩu quyết này chính là vấn đề tu luyện của ngươi. Trước đây ta gặp một người, giống như ngươi, lý giải câu này là khóa một bộ phận nguyên lực ở đốt sống lưng thứ ba. Như vậy quả thật có thể tăng lực bộc phát, nhưng lâu dài sẽ gây tổn thương to lớn. Nếu ngươi còn tu luyện như vậy, không tới ba năm, khẳng định xương sống lưng sẽ đứt đoạn, trở thành phế nhân." Quảng Nguyên biến sắc. Mất tu vi với cường giả Linh Hải Cảnh không khác gì chết. Hơn nữa, hắn đắc tội nhiều người, một khi mất tu vi, sẽ có kẻ bỏ đá xuống giếng.

"Xin hỏi Hàn thiếu, câu khẩu quyết này nên lý giải làm sao?" Hắn hạ thấp tư thái. Lăng Hàn cười nhẹ. Kiếp trước hắn từng gặp người tu luyện Đại Nhật Thiên Tâm Kinh đi sai đường ở khẩu quyết này, xương sống lưng đã nát tan. Hắn từng luyện đan Thiên Cấp Phục Sinh Cốt cho người đó, và đã xem Đại Nhật Thiên Tâm Kinh để đối chiếu, nên mới nhìn ra vấn đề của Quảng Nguyên. "Vậy chúng ta thảo luận một chút." Lăng Hàn nói.

Chỉ vài phút sau, Quảng Nguyên đã lộ vẻ tín phục, biểu hiện càng ngày càng nghiêm túc. Trong lòng hắn, địa vị Lăng Hàn đã tiêu thăng vô hạn. Biết Đại Nhật Thiên Tâm Kinh đã đáng gờm, nhưng Lăng Hàn còn vượt xa, kiến giải như một võ đạo đại sư, khiến hắn cảm thấy nhỏ bé. Lăng Hàn liếc mắt nhìn hắn, cười nhạt. Thu phục người này chỉ là hứng thú nhất thời, cân nhắc đến uy hiếp từ Phong Viêm, Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng không thể luôn theo hắn. Nhưng nhiều nhất một năm, hắn sẽ đạt Linh Hải Cảnh, Quảng Nguyên sẽ không còn giúp được nhiều. Bởi vậy, hắn đặt ra kỳ hạn một năm.

Quảng Nguyên còn phải sắp xếp việc riêng, ước định ba ngày sau sẽ đến Hổ Dương Học Viện tìm Lăng Hàn. "Một cường giả Linh Hải Cảnh liền bị ngươi thu phục?" Lưu Vũ Đồng vẫn không thể tin. "Chỉ là Linh Hải Cảnh mà thôi." Lăng Hàn thở dài. Kiếp trước, Linh Hải Cảnh trông cửa cho hắn cũng không được. "Nữu cũng làm bảo tiêu cho Lăng Hàn!" Hổ Nữu không chịu thua. Lăng Hàn cười ha hả: "Được, sau này ta liền dựa vào Nữu Nữu bảo vệ!" Hổ Nữu nhếch miệng cười vui vẻ.

Ba người trở về học viện. Lưu Vũ Đồng về chỗ ở của mình, Lăng Hàn nắm tay Hổ Nữu về tiểu viện. Từ xa đã thấy một cô gái đang canh giữ ở cửa, vẻ mặt lo lắng. Chính là Vân Sương Sương. "Gì thế, Nghiêm phu nhân lại muốn mời ta ăn cơm sao?" Lăng Hàn cười nói. "Xin Hàn thiếu cứu ta!" Đột nhiên Vân Sương Sương quỳ xuống.

"Xảy ra chuyện gì?" Lăng Hàn hỏi. Vân Sương Sương chỉ gào khóc. "Ngươi không nói, ta sao giúp ngươi? Được rồi, vậy ngươi khóc xong rồi lại nói." Lăng Hàn mở cửa đi vào, định đóng cửa thì Vân Sương Sương chen vào, dùng đầu ngón tay nắm góc áo hắn. "Ta nói các ngươi sao ai cũng thích kéo góc áo vậy? Nữu Nữu thì thôi, nam nhân như vậy, nữ nhân cũng như vậy, sẽ làm ta rất khó chịu." Lăng Hàn lắc đầu. Hổ Nữu gật đầu.

"Phu nhân phu nhân nàng..." Vân Sương Sương vẫn khóc. Lăng Hàn thở dài: "Trong ba cái hô hấp, ngươi còn khóc nữa, ta liền ném ngươi ra ngoài." "Tệ bạc." Liễu Như Nhi từ trong phòng đi ra, trừng Lăng Hàn một cái. "Hừm, tựa hồ vứt một cái còn chưa đủ." Lăng Hàn vuốt ống tay áo. "Ha ha, đồ lưu manh! Bổn tiểu thư nói cho ngươi biết, tu vi của ta đã khôi phục bảy phần mười, không cần bị ngươi uy hiếp nữa." Liễu Như Nhi đắc ý. "Vậy các ngươi còn không nhanh cút, mỗi ngày ăn của ta dùng của ta, không biết chuyện này rất tốn tiền sao?" Lăng Hàn tức giận. Liễu Như Nhi tức muốn điên, sao tên này không có lòng thương hương tiếc ngọc? Nàng nghĩ, lẽ nào hắn là gay?

Bị hai người chen vào, Vân Sương Sương ổn định tâm tình: "Xin Hàn thiếu giúp đỡ, Sương Sương đã không chỗ để đi." Lăng Hàn sững sờ: "Ngươi không phải người của Tích Hoa Các sao, lại chạy tới nhờ ta thu nhận, đây là đạo lí gì? Các ngươi đều cho rằng chỗ ta là bãi rác sao. Một hai ba cái, sau này còn không biết có bao nhiêu." Liễu Như Nhi giận dữ: "Ngươi nói ai là rác hả?" "Hàn thiếu, phu nhân, phu nhân quá nhẫn tâm." Vân Sương Sương khóc.

"Được được được, ngươi bình tĩnh, từ từ nói. Từ đầu tới đuôi, đừng nói một câu khóc một câu như vậy, ta thật không chịu được." Lăng Hàn nói: "Đến, ngồi trước đi." Liễu Như Nhi lườm Lăng Hàn, đỡ Vân Sương Sương vào phòng, rót trà nóng. Lăng Hàn và Hổ Nữu nhìn nhau, nhún vai, họ mới là chủ nhân, sao lại thành người ngoài cuộc?

Vân Sương Sương nâng trà nóng, tĩnh tâm một lát rồi kể đầu đuôi câu chuyện. Nghiêm Thiên Chiếu tỉnh lại vốn là chuyện tốt, nhưng với nàng, đó là ác mộng. Nàng tình cờ nghe được Nghiêm phu nhân và Nghiêm Thiên Chiếu đối thoại. Hóa ra nàng được thu dưỡng không phải vì Nghiêm phu nhân muốn tìm nơi ký thác tinh thần, mà là có mục đích khác: đỉnh lô. Nghiêm phu nhân biết con trai không thể tỉnh lại ngay, nhưng thời gian tu luyện hoàng kim của võ giả có hạn, bà không thể để con trai thua thiệt. Bà nắm giữ một môn kỳ công, chia làm hai bộ chủ phó. Bộ phó cho một người tu luyện, bộ chủ cho người khác. Khi song tu, người tu luyện chủ công có thể dễ dàng "nuốt chửng" tu vi và sinh cơ của người phó công. Nàng từ nhỏ tu luyện phó công, chính là làm áo cưới cho Nghiêm Thiên Chiếu. Sở dĩ chưa ra tay là vì Nghiêm Thiên Chiếu vừa tỉnh lại, đang tu luyện chủ công, chỉ cần tiểu thành là sẽ hành động. Đến lúc đó, Vân Sương Sương không chỉ mất hết tu vi, còn mất hết sinh cơ, trong thời gian cực ngắn sẽ trở thành một lão bà.

"Nếu phu nhân chân tâm đối đãi ta, ta nguyện vì phu nhân vạn tử không chối từ, nhưng kết quả như thế, ta không thể nào tiếp thu được." Vân Sương Sương khóc đến mắt đỏ hoe. "Quá hỏng rồi quá hỏng rồi." Liễu Như Nhi cũng lau nước mắt, khiến Lăng Hàn thầm nghĩ: "Ngươi là sát thủ mà, cảm tình phong phú thế làm gì?"

Lăng Hàn suy nghĩ: "Nghiêm phu nhân kinh doanh nhiều năm, ở Hoàng Đô khẳng định có mạng lưới tình báo rất lớn. Ngươi ở chỗ ta cũng giấu không được bao lâu, đến lúc đó Nghiêm phu nhân đến tìm, ngươi có thể phản kháng sao?" Mang dưỡng nữ đi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, luật pháp đế quốc sẽ ủng hộ Nghiêm phu nhân. Nếu Lăng Hàn ngăn cản, sẽ thành bắt cóc. Lăng Hàn có hậu trường, Nghiêm phu nhân cũng có, hơn nữa còn rất cứng.

Vân Sương Sương biến sắc, thân thể run rẩy. Nếu bị Nghiêm phu nhân bắt lại, nàng thà chết. "Có, hai người này cũng sắp khỏe rồi, không bằng ngươi cùng các nàng rời Vũ Quốc?" Lăng Hàn nhìn Vân Sương Sương, nghĩ một mũi tên trúng ba đích. "Ai nói chúng ta muốn rời Vũ Quốc." Liễu Như Nhi lập tức nhảy lên: "Ta nhất định phải giết tên phản đồ kia." "Chịu chết còn tạm được." Lăng Hàn dội gáo nước lạnh. "Các ngươi nha, vẫn là đàng hoàng tu luyện đi, Hứa Khả Hân trúng chiêu một lần, lần sau quyết sẽ không dính bẫy, các ngươi không còn cơ hội tốt nữa." Liễu Như Nhi bĩu môi, muốn phản bác, nhưng biết Lăng Hàn nói không sai. Thực lực song phương cách biệt quá nhiều, họ lại mất ưu thế chủ động, muốn ám sát Hứa Khả Hân là chuyện không thể.

"Lăng công tử nói phải." Liễu Phong Nhi cũng đi ra: "Đợi chúng ta dưỡng tốt thương thế, sẽ lập tức rời Vũ Quốc. Khoảng thời gian này được Lăng công tử chăm sóc, tỷ muội chúng ta vô cùng cảm kích, hy vọng ngày sau có cơ hội báo đáp Lăng công tử." "Ha, các ngươi sớm rời đi, chính là báo đáp tốt nhất đối với ta." Lăng Hàn không khách khí. Hổ Nữu cũng trịnh trọng gật đầu. "Tên ghê tởm này." Liễu Như Nhi hừ một tiếng: "Đồ lưu manh, sau này nếu đi Hỏa Quốc, gặp rủi ro nhớ tới tìm tỷ muội chúng ta, chúng ta nhất định sẽ hảo hảo chiêu đãi ngươi." Hai chữ "hảo hảo" nói rất nặng, đầy oán khí.

"Được rồi, đêm nay ngươi ở cùng tỷ muội các nàng, qua mấy ngày thì đi." Lăng Hàn làm như không nghe thấy, nói với Vân Sương Sương. "Đa tạ Hàn thiếu, đa tạ hai vị cô nương." Vân Sương Sương vén áo thi lễ. Rầm rầm rầm! Đúng lúc này, cửa lớn vang lên, khiến bốn người ngẩn ra. "Lăng công tử có ở đây không?" Bên ngoài truyền tới một thanh âm yểu điệu, nhưng lại khiến Vân Sương Sương run rẩy, mặt tái mét vì sợ hãi. "Nghiêm phu nhân?" Tỷ muội Liễu gia đồng thời dùng khẩu hình nói. Lăng Hàn gật đầu. "Giết nàng." Liễu Như Nhi đằng đằng sát khí.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!