Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 39

Chương 39: Kim Hoa Dẫn Lối Phá Phách

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 191 đến 195 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tinh tế sự táo bạo và trí tuệ vượt trội của Lăng Hàn khi anh biến một giao dịch tưởng chừng đơn giản thành màn phô trương quyền lực. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố bảo vật quý hiếm để đẩy mạnh xung đột, đồng thời phơi bày bản chất tham lam và dối trá của những kẻ thấp kém trong giang hồ. Qua đó, tâm lý kiêu ngạo nhưng đầy tự tin của Lăng Hàn, cùng khả năng thu phục nhân tâm, được thể hiện rõ nét, báo hiệu một cơn địa chấn sắp sửa đổ bộ lên thế lực ngầm.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một góc chợ náo nhiệt, Lăng Hàn đã nhẹ nhàng phất tay, khơi dậy luồng kim quang chói lòa từ tảng đá tưởng chừng vô tri. Ánh sáng rực rỡ ấy nhanh chóng tụ lại, để lộ một đóa hoa cúc vàng óng ánh, thân cây trong suốt như ngọc, vẻ đẹp không gì sánh bằng. Sự xuất hiện của kỳ vật này khiến mọi người xung quanh kinh ngạc đến tột độ, không ai ngờ một báu vật như vậy lại ẩn mình trong khối đá tầm thường.

Chủ sạp, Nguyễn Sĩ Trung, ngay lập tức đỏ mắt thét lên, đòi lại đóa hoa. Hắn biết mình đã bán hớ một món đồ vô giá chỉ với hai ngàn lượng bạc, và giờ đây, hắn nhận ra sự sợ hãi ban đầu của Lăng Hàn chỉ là một màn kịch tinh vi. Nhưng Lăng Hàn hoàn toàn phớt lờ lời lẽ của hắn, quay sang hỏi Hổ Nữu, cô bé tinh nghịch bên cạnh: "Nữu Nữu, ngươi có biết đây là gì không?". Hổ Nữu chỉ ngửi nhẹ, rồi nhún vai đáp gọn lỏn: "Ăn không ngon!". Lăng Hàn bật cười, rồi giải thích cặn kẽ về Kim Hoa Nội Thạch – một kỳ hoa được linh khí trời đất tôi luyện trong Cửu Độc thạch, có khả năng giải mọi loại độc tố. Một cánh hoa nhỏ có thể hóa giải vạn độc, còn thân cây thì quý giá hơn bội phần, là khắc tinh của mọi thứ độc dược trên đời.

Những lời giải thích của Lăng Hàn khiến đám đông xôn xao. Mười vạn lượng cho một cánh hoa? Cả đóa hoa này phải trị giá hàng chục triệu! Nguyễn Sĩ Trung nghe vậy thì vừa mừng vừa giận, hắn ném trả hai tấm ngân phiếu, đòi Lăng Hàn giao lại báu vật. "Giao dịch đã hoàn tất, vật này là của ta, và ta không muốn bán cho ngươi," Lăng Hàn lạnh lùng đáp. Nguyễn Sĩ Trung cười gằn, định ra tay cướp đoạt, nhưng Hổ Nữu đã nhanh như chớp vung "Hổ chưởng", đánh bay hắn vào tường, khiến hắn bất tỉnh nhân sự. Cả đám đông sững sờ, không thể tin một cô bé năm sáu tuổi lại có sức mạnh kinh hồn đến vậy. Lăng Hàn thản nhiên bọc Kim Hoa Nội Thạch vào vải, rồi liếc nhìn bốn tên côn đồ còn lại, hỏi với nụ cười nửa miệng: "Các ngươi cũng muốn cướp đồ của ta sao?". Bọn chúng vội vàng lắc đầu, mồ hôi lạnh túa ra, nhận ra mình đã bị Lăng Hàn "giả heo ăn thịt hổ" lừa một vố đau.

Lăng Hàn nắm tay Hổ Nữu, cùng Lưu Vũ Đồng ung dung rời đi, để lại đám đông vừa ngưỡng mộ vừa tiếc nuối. Nguyễn Sĩ Trung tỉnh dậy, gào thét vì mất báu vật, rồi lập tức sai hai tên đàn em theo dõi Lăng Hàn, còn hắn cùng hai tên khác đi tìm Ngả Đường chủ của Địa Thủy Phái để nhờ vả. Hắn tin rằng, dù phải chia phần, ít nhất cũng có thể "uống chút canh" từ món hời khổng lồ này.

Tại Thiên Vũ Điện, Lăng Hàn không ngần ngại treo một bảng chiêu mộ nhân viên với những lời lẽ gây sốc: "Chiêu nhân viên đi Địa Thủy Phái đánh nhau, thù lao: Dũng Tuyền Cảnh 10 ngàn lượng/ngày, Linh Hải Cảnh 10 vạn lượng/ngày, Tụ Nguyên Cảnh chớ quấy rầy." Mức thù lao khủng khiếp này khiến cả quảng trường náo động, nhưng cũng không ai dám mạo hiểm đối đầu với Địa Thủy Phái – một thế lực có cường giả Linh Hải Cảnh tọa trấn. Lưu Vũ Đồng cảnh báo Lăng Hàn rằng việc treo bảng ở đây không đủ uy tín, nên Lăng Hàn quyết định vào trong Thiên Vũ Điện để chính thức công bố nhiệm vụ.

Thiếu nữ phụ trách ghi chép nhiệm vụ tái mặt khi nghe Lăng Hàn muốn "đi Địa Thủy Phái đánh nhau", vội vàng từ chối. Lăng Hàn liền đổi thành "đi Địa Thủy Phái tham quan, mời người bảo vệ an toàn". Dù biết đây chỉ là cách nói giảm nói tránh, nhưng trên mặt chữ thì hợp lệ, nên thiếu nữ đành chấp nhận. Khi Lăng Hàn đưa ra ngân phiếu sáu triệu lượng để chi trả, cô bé mới thực sự choáng váng, nhận ra mình đang đối phó với một "phá gia chi tử" thực thụ.

Nhiệm vụ với thù lao hậu hĩnh nhanh chóng trở thành tâm điểm, thu hút sự chú ý của mọi người. Lăng Hàn đứng giữa quảng trường, ánh mắt dừng lại ở một đại hán trung niên đang ngồi trên tượng sư tử đá, uống rượu. Đó là Quảng Nguyên, được mệnh danh là "Thất Quyền Toái Sơn", một cường giả Linh Hải tầng năm. Lăng Hàn tiến đến, buông lời: "Tửu vào sầu càng sầu thêm." Quảng Nguyên không quay đầu, chỉ đáp: "Một thằng nhóc, biết sầu gì chứ." Lăng Hàn không nói nhiều, trực tiếp truyền âm: "Ngươi tu luyện Đại Nhật Thiên Tâm Kinh, công pháp sai đường, xương sống lưng thứ ba mơ hồ đau nhức, phải không?". Quảng Nguyên giật mình, ngừng uống rượu, đứng bật dậy nhìn Lăng Hàn đầy kinh ngạc. Lăng Hàn mỉm cười như ác quỷ thì thầm: "Tiếp nhận ủy thác của ta, ta sẽ cho ngươi một tạo hóa, không chỉ giải quyết vấn đề của ngươi, mà còn giúp ngươi tiến thêm một bước." Quảng Nguyên nhìn bảng hiệu, cân nhắc rồi quyết định đánh cược: "Được, ủy thác này, ta nhận!".

Lời tuyên bố của Quảng Nguyên vang vọng khắp quảng trường, lập tức làm bùng nổ sự hào hứng. "Thất Quyền Toái Sơn Quảng Nguyên đại nhân đã nhận nhiệm vụ, chúng ta còn sợ gì?" Hàng loạt cao thủ Dũng Tuyền Cảnh đổ xô đến đăng ký. Lăng Hàn cười nói, yêu cầu mọi người đến đại điện nhận nhiệm vụ rồi tập trung tại đây. Thấy Lăng Hàn hào phóng tính cả ngày hôm đó là một ngày công, dù đã gần trưa, mọi người càng thêm hưng phấn, nhận ra mình đang làm việc cho một "tài chủ" đích thực. Với sự tham gia của Quảng Nguyên, rồi thêm các cường giả Linh Hải Cảnh khác, tinh thần của đội ngũ tăng vọt. Chỉ trong một giờ, Lăng Hàn đã chiêu mộ được một trăm Dũng Tuyền Cảnh và bảy Linh Hải Cảnh.

Đúng lúc đó, Nguyễn Sĩ Trung xuất hiện cùng Ngả Tùng, Đường chủ Địa Thủy Phái, với vẻ mặt giận dữ. Hắn chỉ vào Lăng Hàn: "Chính là hắn!". Ngả Tùng ngạo nghễ quát Lăng Hàn, vu khống anh cướp báu vật của đệ tử phái hắn. Lăng Hàn chỉ cười nhạt: "Minh mua minh bán, đồ vật đương nhiên là của ta. Hiện tại ta không có hứng thú bán, vì lẽ đó, cút!". Ngả Tùng tức giận, định ra tay, nhưng Hồ Tam, một trong những bảo tiêu được Lăng Hàn thuê, đã lao tới chặn lại. Lăng Hàn lạnh lùng túm lấy Nguyễn Sĩ Trung, bẻ gãy cánh tay hắn trong sự kinh hoàng của mọi người. "Ta đã cho ngươi một cơ hội, đáng tiếc ngươi không nắm lấy. Ngươi phải biết, trong đời không phải lúc nào cũng có cơ hội lần thứ hai!" Lăng Hàn nói, ánh mắt sắc lạnh.

Ngả Tùng giận dữ rời đi, không phải chạy trốn mà là đi tìm Cấm Vệ Quân. Lăng Hàn không hề nao núng, thậm chí còn mỉm cười. Chẳng mấy chốc, Ngả Tùng dẫn hai Cấm Vệ Quân trở lại. Họ chỉ là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng bộ chế phục trên người họ đại diện cho hoàng quyền, khiến đám đông phải nhường đường. Ngả Tùng chỉ vào Lăng Hàn, tố cáo anh công nhiên hại người. Lăng Hàn lại thản nhiên nói: "Cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói lung tung. Tên này rõ ràng là tự mình té ngã, tay bị gãy, ta có lòng tốt nâng hắn dậy. Không phát thưởng người tốt thì thôi, sao còn muốn lừa ta?". Ngả Tùng tức đến điên người, còn những người chứng kiến thì không khỏi thán phục sự "vô liêm sỉ" của Lăng Hàn.

Điều đáng ngạc nhiên là hai Cấm Vệ Quân không hề truy cứu, thậm chí còn có vẻ kính nể Lăng Hàn. Họ biết rõ thân phận và bối cảnh của anh, nên chỉ cần Lăng Hàn không giết người phóng hỏa, họ đều sẽ nhắm mắt cho qua. Khi Ngả Tùng cố gắng dùng đám đông làm chứng, Lăng Hàn chỉ nhún vai, quay sang hỏi những người thuê: "Các ngươi ai nhìn thấy ta bẻ gãy cánh tay của hắn?". Đáp lại là tiếng cười vang và những câu "Không có!" dứt khoát. Cấm Vệ Quân cảnh cáo Ngả Tùng không nên "nói lung tung" và "nháo sự", rồi bỏ đi. Ngả Tùng nhận ra bối cảnh của Lăng Hàn không hề đơn giản, đành tức tối hỏi: "Thiếu niên, rốt cuộc ngươi là ai?". Lăng Hàn chỉ lắc đầu, mỉm cười đáp: "Ngay cả bản thiếu cũng không biết, ngươi làm sao lăn lộn được ở Hoàng Đô? Về nói cho Dương Thiên, ta sẽ lập tức đi Địa Thủy Phái tham quan, để hắn chuẩn bị!". Lời tuyên bố ngạo mạn đó khiến Ngả Tùng càng thêm phẫn nộ, nhưng hắn không thể làm gì được. Hắn đành bỏ đi, quên bẵng Nguyễn Sĩ Trung đang run rẩy vì sợ hãi. "Yên tâm, ta vẫn rất tuân thủ pháp luật, làm sao có khả năng giết người," Lăng Hàn nói với Nguyễn Sĩ Trung, rồi ra lệnh cho hắn dẫn đường đến Địa Thủy Phái.

Đoàn người Lăng Hàn, với hơn trăm võ giả hùng hậu, tiến thẳng đến Địa Thủy Phái. Nguyễn Sĩ Trung và đám đàn em suýt ngất khi thấy đội quân phía sau Lăng Hàn. Tại cổng Địa Thủy Phái, trận địa đã được giăng sẵn. Lô Nhạc, một trưởng lão Linh Hải tầng hai, uy nghiêm chất vấn Lăng Hàn về việc cướp báu vật và khiêu khích. Lăng Hàn bật cười, lắc đầu: "Ngành tình báo của các ngươi cũng quá kém đi, đập phá nhiều cửa hàng của ta như vậy, lại ngay cả ta là ai cũng không biết?". Lô Nhạc ngạc nhiên, sau khi được người khác nhắc nhở, mới biết Lăng Hàn đang nói về những cửa hàng may bị phá hoại. Hắn cho rằng đó chỉ là chuyện nhỏ, không đáng so với Kim Hoa Nội Thạch. "Hừ, không biết ngươi đang nói cái gì! Để Kim Hoa Nội Thạch lại, bồi thêm mười triệu lượng bạc, ngươi có thể cút!" Lô Nhạc bá đạo quát.

Lăng Hàn cười đáp: "Rất bá đạo! Có điều, các ngươi có sức lực bá đạo sao?". Anh không nói nhiều, nhấc chân bước tới cửa lớn. Một tên lính canh nhảy ra định bắt Lăng Hàn, nhưng một bảo tiêu đã nhanh chóng chặn lại bằng một đường kiếm sắc lẹm. Lăng Hàn không ngừng bước, tiếp tục tiến vào. Thái độ miệt thị của anh khiến người Địa Thủy Phái tức giận, đồng loạt lao vào tấn công. Nhưng đội ngũ hùng hậu của Lăng Hàn cũng không hề kém cạnh, họ lao ra bảo vệ chủ nhân. Lô Nhạc nhận ra có đến bảy cường giả Linh Hải Cảnh đứng về phía Lăng Hàn, vẻ mặt căng thẳng. Hắn cố gắng lung lạc tinh thần các tán tu: "Mấy vị bằng hữu, mặc kệ tiểu tử này cho các ngươi điều kiện gì, chỉ cần ngày hôm nay các ngươi có thể khoanh tay đứng nhìn, thù lao hắn hứa hẹn, Địa Thủy Phái chúng ta trả!". Quảng Nguyên cười khẩy: "Lô trưởng lão, làm người phải coi trọng chữ tín. Huống hồ chúng ta đã lĩnh nhiệm vụ ở Thiên Vũ Điện, nếu như lúc này quay giáo, sau này còn ai dám thuê mấy người chúng ta?". Hắn đẩy trách nhiệm lên Lăng Hàn: "Ngày hôm nay nhân vật chính là Hàn thiếu, có lời gì thì nói với Hàn thiếu, chúng ta chỉ phụ trách bảo vệ Hàn thiếu an toàn."

Lô Nhạc quay sang Lăng Hàn, cố gắng đàm phán: "Tiểu tử, hiện tại dừng tay vẫn còn kịp! Chỉ cần ngươi bồi thường tổn thất cho phái ta…". Nhưng Lăng Hàn không để hắn nói hết, bất ngờ đấm thẳng vào tấm bảng hiệu bằng đồng thau của Địa Thủy Phái. "Oành!", tấm bảng đổ sập xuống đất, gây ra tiếng động lớn. "Tối ngày hôm qua, các ngươi làm ầm ĩ ở trong cửa hàng của ta rất thoải mái đi, ngày hôm nay ta cũng để các ngươi thoải mái!" Lăng Hàn nói, rồi nhấc chân đạp mạnh, "Đùng!", tấm bảng vỡ đôi. Người Địa Thủy Phái đều giận dữ đến đỏ mắt, vì tấm bảng hiệu chính là bộ mặt của họ. "Muốn chết!" Lô Nhạc gầm lên, sát khí bùng nổ, lao về phía Lăng Hàn, tung ra chín cây kim châm tẩm độc. Nhưng Quảng Nguyên đã kịp thời chặn lại, thân thể phát ra kim quang rực rỡ như Phật, quát lớn: "Phật pháp vô biên, siêu độ vãng sinh!". Lăng Hàn không thèm quay đầu nhìn, tiếp tục bước thẳng vào Địa Thủy Phái, mỉm cười nói với Hổ Nữu: "Đến đến đến, chúng ta so xem ai đập hư đồ vật nhiều hơn!". "Nữu nhất định thắng!" Hổ Nữu tràn đầy phấn khởi.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!