Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Phiên đấu giá tiếp tục với những món đồ không quá đặc sắc: vài bức tranh chữ, ngọc trai, thứ chỉ có giá trị sưu tầm giải trí chứ không mấy hữu dụng với võ giả. Kế đó là những bộ võ kỹ, công pháp cấp thấp, chẳng thể làm nóng bầu không khí. Mãi đến nửa giờ sau, khi viên Trúc Cơ Đan thứ hai được đưa ra, sự hưng phấn mới bùng nổ. Giá nhanh chóng vượt mốc mười triệu, chốt ở con số mười lăm triệu, cao hơn hẳn viên đầu tiên. Đại hoàng tử, chứng kiến cảnh này, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn bắt đầu hoài nghi liệu mình có thể giành được một viên Trúc Cơ Đan nào không nếu cứ đà này, và thầm hạ quyết tâm phải dốc toàn lực cho viên thứ ba. Lăng Hàn nhìn thấu sự lo lắng của hắn, thầm lắc đầu, biết rằng viên Trúc Cơ Đan cuối cùng sẽ đạt giá trên trời, tạo nên một cao trào thực sự.
Vị chủ trì hớp một ngụm trà, rồi lại cất giọng hào sảng: "Các vị, món đấu giá tiếp theo là ba tấm linh phù đặc biệt." Hắn giới thiệu đó là ba tấm Tật Vân Phù, có khả năng tăng tốc độ lên đến gấp mười lần trong khoảng mười phút. Đặc biệt hơn, theo giám định của Linh Bảo Các, hiệu quả này tỷ lệ nghịch với cảnh giới tu vi: Thần Thai Cảnh chỉ được gấp đôi, nhưng Tụ Nguyên Cảnh có thể đạt gấp mười, còn Sinh Hoa Cảnh thì vô dụng vì họ đã có thể bay lượn. Lăng Hàn, vốn đang lơ đễnh, lập tức ngồi thẳng người, thu hút sự chú ý của Hổ Nữu bên cạnh.
Linh phù, một dạng linh khí dùng một lần, được các võ giả khắc ý chí võ đạo vào. Một khi kích hoạt, nó sẽ phát huy tác dụng cho đến khi tự hủy, không thể ngừng giữa chừng. Việc chế tác linh phù khó hơn linh khí thông thường rất nhiều, bởi nó không cần nguyên lực kích phát mà chỉ cần dán lên người là có hiệu quả ngay lập tức. Ba tấm Tật Vân Phù này lập tức lọt vào mắt xanh của Lăng Hàn. Thứ nhất, hắn muốn nghiên cứu ý chí võ đạo ẩn chứa trong đó. Thứ hai, khả năng tăng tốc gấp mười lần có thể là cứu cánh sinh mạng cho hắn trong nhiều tình huống. Với Lăng Hàn, sống sót là có thể tạo nên kỳ tích.
"Ba tấm Tật Vân Phù này sẽ được đấu giá cùng lúc, giá khởi điểm là năm triệu," vị chủ trì tuyên bố. Mức giá này ngang với Trúc Cơ Đan, cho thấy Linh Bảo Các cũng đánh giá rất cao giá trị của chúng.
"Năm triệu mốt!" Một người hô giá, nhưng mức tăng không đáng kể. Tại Hoàng Đô, ai dám tùy tiện ra tay giết người? Do đó, giá trị của Tật Vân Phù không được đánh giá cao như ở nơi hiểm nguy. Con cháu gia tộc lớn thì không cần mạo hiểm, còn người xuất thân hàn môn thì không có đủ năm triệu để mua. Giá cứ thế rón rén tăng lên từng chút một: "Năm triệu hai!", "Năm triệu ba!".
Bất chợt, một giọng nói lười biếng nhưng đầy uy lực vang lên, khiến cả hội trường chấn động: "Mười triệu!" Mọi người ngỡ ngàng, ai mà lại phá của như vậy? Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về căn phòng lầu ba. Trước đó, Đại hoàng tử đã từng ra giá từ đây, điều đó còn có thể lý giải. Nhưng giọng nói này hoàn toàn xa lạ. Ai có thể ngồi ở phòng lầu ba và ra tay hào phóng đến vậy?
Tôn Tử Diễm, ở một căn phòng khác, lập tức nhận ra giọng Lăng Hàn. "Thằng nhóc này lại có nhiều tiền thế sao?" Hắn thầm nghĩ, rồi quay sang Trần Vận Tường: "Ngươi xem, đây là cơ hội để cứu vãn sản nghiệp nhà ngươi đấy!" Trần Vận Tường chợt hiểu, "Ý ngươi là muốn lão phu nâng giá, để hắn phải đổ máu?" "Đúng vậy," Tôn Tử Diễm lạnh lùng đáp, "ngươi khiến hắn tốn thêm một triệu, cũng như ngươi kiếm được một triệu vậy."
"Được!" Trần Vận Tường cắn răng, "Hôm nay lão phu liều mạng với thằng ranh con này!" Hắn lớn tiếng hô: "Mười một triệu!" Cả hội trường xôn xao. Mười một triệu không phải là giá cao nhất hôm đó, nhưng để mua ba tấm linh phù "không có tác dụng" mà lại tốn nhiều tiền đến vậy, chẳng phải quá ngốc sao?
"Là lão chó già đó sao?" Lăng Hàn lẩm bẩm, nhận ra giọng của Trần Vận Tường. "Vậy thì hù chết ngươi!" Hắn cất giọng cao hơn: "Hai mươi triệu!"
Lần này, tất cả mọi người đều sặc nước bọt. Đây không còn là phá gia chi tử nữa, mà là tổ tông phá sản! Ngay cả Bát Đại Hào Môn cũng khó lòng nuôi nổi một "tổ tông" như vậy.
"Hàn thiếu, ngươi có nhiều tiền đến thế sao?" Đại hoàng tử tò mò hỏi, dù biết Lăng Hàn có bối cảnh lớn, nhưng cũng không nghĩ hắn có thể tùy tiện xuất ra hai mươi triệu.
"Không sao cả, không phải Đại hoàng tử có hai mươi triệu sao?" Lăng Hàn cười đùa. Đại hoàng tử suýt nhảy dựng lên. Thằng nhóc này lại đánh chủ ý lên đầu mình sao? Dù hắn muốn lôi kéo Lăng Hàn, nhưng nói đến việc không công đưa cho đối phương hai mươi triệu lượng, ngay cả hắn cũng phải đổ mồ hôi lạnh. Hơn nữa, tiêu hai mươi triệu vào ba tờ giấy rách này thì hắn lấy gì tranh Trúc Cơ Đan?
"Hàn thiếu, đừng đùa giỡn," hắn lau mồ hôi. Lăng Hàn cười khà khà, không giải thích gì thêm, khiến Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền che miệng cười khẽ. Hắn chỉ cần luyện đan ở Thiên Dược Các đã thu về mười tám triệu phí quan sát, chưa kể Trúc Cơ Đan do hắn tự tay luyện chế, tổng giá trị chắc chắn hơn trăm triệu. Hai mươi triệu thực sự chỉ là "chút lòng thành" trong mắt hắn.
Trong bao sương lầu hai, Tôn Tử Diễm cười to: "Thằng phá của này, đúng là hồ đồ, ba mươi triệu bị hắn ném xuống sông rồi! Ha ha ha ha, đến, tiếp tục tăng giá!" Nhưng Trần Vận Tường lại toát mồ hôi lạnh. Nghe giọng điệu bất cần của Lăng Hàn, hai mươi triệu có vẻ chẳng thấm vào đâu. Nhưng với Trần gia, dù hai mươi triệu không phải quá nhiều, nhưng tiền mặt thì không thể tùy tiện rút ra được, có khi phải bán gia sản mới đủ. Nếu cứ tiếp tục, hắn sợ trái tim mình không chịu nổi.
Nhưng nghĩ đến việc Lăng Hàn đang lấn lướt, Trần Vận Tường cắn răng nói: "Hai mươi mốt triệu!" Lần này, mọi người đều hiểu rõ, đây là hành động cố ý đẩy giá.
Đại hoàng tử thở phào nhẹ nhõm, hai mươi triệu của hắn đã an toàn. Lăng Hàn cười hì hì: "Lão cẩu, nếu bây giờ bản thiếu đột nhiên đổi ý, không mua nữa, ngươi có ngất xỉu luôn không?"
"Hừ, chỉ là hai mươi triệu mà thôi, lão phu vẫn không để trong lòng!" Trần Vận Tường, trước mặt mọi người, không thể mất mặt, lập tức bình tĩnh đáp trả.
"Quý khách lầu ba chú ý, ngài có tăng giá nữa không? Nếu không, xin đừng xen vào," vị chủ trì nhắc nhở.
"Thêm chứ, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân thôi mà," Lăng Hàn cười cợt, "Ba mươi triệu!" Đại hoàng tử vừa mới uống ngụm trà để trấn an mình, nghe đến ba mươi triệu thì phun ra ngoài, may mà kịp quay đầu, nếu không đã phun vào người thị nữ.
"Khặc khặc khặc!" Hắn ho khan không ngừng, mặt đỏ bừng: "Hàn thiếu, vừa nãy ngươi nói ba mươi triệu sao?"
"Đúng vậy, ta nghĩ với thân phận của Đại hoàng tử, cho ta mượn ba mươi triệu chỉ là hạt mưa bụi mà thôi," Lăng Hàn cười ha ha. Hạt mưa bụi cái mẹ ngươi! Đó là ba mươi triệu lượng bạc, không phải ba mươi triệu hạt mưa!
"Hàn thiếu, ngươi đây là muốn hại tiểu Vương sao?" Đại hoàng tử có chút tủi thân. Nếu Lăng Hàn không trả nổi, món nợ này có đổ lên đầu hắn không? Rất có khả năng, ai bảo họ ở chung một phòng chứ? Ba mươi triệu, chỉ nghĩ thôi cũng khiến sắc mặt Đại hoàng tử tái mét. Hắn phải mất năm năm mới kiếm được mười triệu mà thôi.
"Khà khà!" Lăng Hàn mỉm cười, vẫn không giải thích.
Trong bao sương lầu hai, Tôn Tử Diễm cười lớn: "Thằng phá của này, đúng là hồ đồ, ba mươi triệu liền bị hắn ném xuống nước! Ha ha ha ha, đến, tiếp tục tăng giá!" Trần Vận Tường cũng dùng ánh mắt u oán nhìn Tôn Tử Diễm. Ngươi nói tăng giá là tăng giá sao? Ba mươi triệu, vạn nhất Lăng Hàn không theo, vậy hắn phải bán một phần ba Trần gia mới đủ. Đến lúc đó, Trần gia càng không thể chống lại sự cạnh tranh ác ý của Lăng Hàn.
"Ba mươi mốt triệu!" Trần Vận Tường cắn răng nói. Sau khi hô ra cái giá này, hắn cảm thấy trái tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sống đến bây giờ, hắn chưa từng tiêu đến ba mươi triệu, thậm chí chưa từng tiêu đến mười triệu. Điều này khiến hắn sôi máu, mặt đỏ bừng, như thể sắp nổ tung.
Đại hoàng tử thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi lạnh. Ba mươi triệu, đừng nói là hắn, ngay cả Vũ Hoàng hiện tại cũng phải suy nghĩ kỹ. Quá tốt rồi, có kẻ ngốc khác gánh hộ rồi. Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, định bụng nếu Lăng Hàn có ý định ra giá nữa thì sẽ ngăn cản.
Lăng Hàn mỉm cười. Nếu bây giờ hắn ngừng tranh giá, Trần Vận Tường chắc chắn sẽ muốn tự tử. Đây là cơ hội tốt để phá hủy kinh tế Trần gia, nhưng Lăng Hàn không muốn vì thế mà bỏ qua ba tấm Tật Vân Phù kia.
"Bốn mươi triệu!" Hắn hô giá với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.
Rầm! Chiếc ghế của Đại hoàng tử bị nứt. Đó là do hắn di chuyển quá nhanh, nguyên lực không kiểm soát được mà tràn ra. "Hàn thiếu, ngươi chơi lớn quá rồi đấy," Đại hoàng tử lắc đầu. Hắn tuyệt đối không thể bỏ ra bốn mươi triệu, nếu Linh Bảo Các truy cứu, hắn chỉ có thể rũ bỏ quan hệ với Lăng Hàn. Dù sao Lăng Hàn là người ra giá, tiền đương nhiên phải hỏi hắn.
Bên hắn tăng giá, bên Trần Vận Tường tự nhiên thở phào nhẹ nhõm. Lần này, hắn có nói gì cũng không dám tăng giá nữa. Tôn Tử Diễm nhìn thấy, khóe miệng lộ ra nụ cười gằn: "Vị đại nhân này, ta muốn thỉnh giáo một chút, nếu như ra giá mà không đủ tiền thì sẽ xử lý thế nào?"
"Đương nhiên dựa theo quy tắc của bổn Các, trực tiếp phế bỏ tu vi, vĩnh viễn không thể đặt chân vào Linh Bảo Các nửa bước!" Người bán đấu giá trả lời.
"Được!" Tôn Tử Diễm hừ lạnh: "Ta hoài nghi vị quý khách lầu ba kia không bỏ ra nổi nhiều tiền như vậy, vẫn ác ý cạnh tranh với chúng ta!"
Ánh mắt của người bán đấu giá ngưng lại: "Nếu Tôn thiếu gia nghi vấn, vậy lão phu sẽ thẩm định một hồi." Hắn xoay người, đi vào hậu trường.
Sắc mặt của Đại hoàng tử biến thành màu đen. Nếu họ bị đuổi ra ngoài vì ác ý cạnh tranh, mặt mũi của hắn còn đâu? Chờ chút, không phải thằng nhóc này cố ý sao, cố ý để mình mất mặt, dọn đường cho lão tam lên ngôi? Hắn còn chưa nghĩ xong, chỉ thấy vị chủ trì kia đã trở về: "Ta vừa hỏi qua một vị đại nhân trong Các, vị quý khách ở lầu ba kia tuyệt đối có thể lấy ra bốn mươi triệu. Mặt khác, coi như vị quý khách kia không có một đồng, bổn Các cũng đồng ý mở ra hạn mức một tỷ."
Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Tất cả mọi người đều phun ra ngoài, ho khan không ngừng. Một tỷ, khái niệm này nghĩa là gì? Lăng Hàn hoàn toàn có thể không mất một đồng nào mà lấy đi vật phẩm trị giá một tỷ, tất cả đều do Linh Bảo Các chi trả. Đặc quyền như vậy, ngay cả gia chủ của Bát Đại Gia Tộc cũng không có. Đại hoàng tử cũng há hốc mồm kinh ngạc. Linh Bảo Các quá coi trọng Lăng Hàn đi, không chỉ cho hắn phòng khách lầu ba, mà còn mở hạn mức một tỷ. Nghĩ đến đây, ngay cả hắn cũng đố kỵ đỏ mắt.
Lăng Hàn cười nhạt: "Nếu đã chứng minh tài lực của ta, vậy ta cũng có ý kiến, xin chứng minh tài lực của các ngươi. Ta cũng rất hoài nghi, có phải các ngươi là lũ quỷ nghèo, đến đây ác ý cạnh tranh với bản thiếu hay không."
Lời này vừa ra, Tôn Tử Diễm và Trần Vận Tường biến sắc. Bọn họ tuyệt đối không bỏ ra nổi ba mươi triệu tiền mặt. "Hừ, bản thiếu là người của Tôn gia, chẳng lẽ còn không bỏ ra nổi ba mươi triệu sao?" Tôn Tử Diễm nói một cách cứng rắn.
"Lời này do gia chủ Tôn gia nói còn tạm được, chỉ là một tiểu bối, có thể lấy ra ba triệu đã là tốt lắm rồi," một người cười nhạo, rõ ràng là đối thủ của Tôn Tử Diễm.
"Đúng, phải tra một chút, bằng không sẽ không công bằng!" Lại có người ồn ào. Tôn Tử Diễm, một người trẻ tuổi nóng tính, bình thường chắc chắn đã kết oán với không ít người. Lúc này, chắc chắn sẽ có người thừa cơ ném đá xuống giếng.
"Kính xin Tôn thiếu gia phối hợp," người bán đấu giá nói. Vừa rồi đã kiểm tra Lăng Hàn, đương nhiên cũng phải kiểm tra Tôn Tử Diễm và Trần Vận Tường, nếu không sẽ không công bằng. Đấu giá quan trọng nhất là công bằng, mọi người ghét nhất chính là ác ý cạnh tranh. Linh Bảo Các lập tức có người tiến vào phòng khách của Tôn Tử Diễm. Một lát sau, người bán đấu giá tuyên bố: "Căn cứ kết quả điều tra của chúng ta, Tôn thiếu gia và Trần lão gia chỉ có chín triệu tiền mặt, cách ba mươi triệu rất xa."
Lời này vừa nói ra, không ít người cười gằn. Nếu không phải cường giả Linh Hải Cảnh, lần này chuyên môn đến để tranh Trúc Cơ Đan, ai lại mang theo mấy chục triệu tiền mặt chứ? Lần này, Tôn Tử Diễm mất mặt về đến nhà. Tôn Tử Diễm và Trần Vận Tường bị trục xuất khỏi Linh Bảo Các. Vì Trần Vận Tường là người ra giá mà bản thân hắn không có tu vi, nên không có gì để phế, chỉ là hai người cả đời không thể bước chân vào Linh Bảo Các.
Vì liên quan đến việc đấu giá ác ý, giá cả trước đó tự nhiên bị hủy bỏ. Lăng Hàn ra giá lần thứ hai, ung dung mua ba tấm Tật Vân Phù với giá mười triệu. Hầu như không có ai dám cạnh tranh, bởi vì mọi người đều biết tài lực của Lăng Hàn. Hắn có thể không chớp mắt ném ra bốn mươi triệu, lại còn có hạn mức một tỷ. Ai dám trêu chọc hắn, chờ đến khi có món đồ mình cần, Lăng Hàn lại nhảy vào phá đám thì ai chịu nổi?
Rất nhanh, người của Linh Bảo Các đã mang ba tấm linh phù đến. Tiền đương nhiên không cần giao ngay, Linh Bảo Các đã trả thay! Đại hoàng tử vừa kinh ngạc vừa tò mò. Lăng Hàn có từ đâu ra nhiều tiền đến thế, sao lại được Linh Bảo Các coi trọng như vậy? Hắn đã điều tra thân thế Lăng Hàn, ngoại trừ việc không ai biết lúc mới sinh, thằng nhóc này vốn chỉ là một thiếu niên ở nông thôn. Lăng gia khi đến Hoàng Đô cũng không đủ tư cách để xưng là gia tộc. Nhưng Lăng Hàn lại đột nhiên quật khởi, chỉ trong nửa năm, đây thực sự là một kỳ tích, khiến người ta không thể nào đoán biết.
Phiên đấu giá tiếp tục. Sau vài món đồ không đáng chú ý, viên Trúc Cơ Đan thứ ba được đưa lên sàn. Lần này, Đại hoàng tử không còn quan tâm gì nữa, nhưng kết quả là có quá nhiều người cũng nghĩ như hắn, khiến viên đan dược đó nhanh chóng bị đẩy lên hai mươi triệu. Đại hoàng tử chỉ có thể trơ mắt nhìn, thầm hối hận vì sao hai lần trước không quyết đoán ra tay, kết quả bây giờ ngay cả hai mươi triệu cũng không thể mua một viên.
Linh Bảo Các gần như bán tất cả mọi thứ. Không chỉ đan dược, trân bảo, mà còn có các loại vật liệu, công pháp, võ kỹ, thậm chí cả bản đồ kho báu. Tuy nhiên, lần này không có Linh khí nào được đưa lên sàn, nếu không Lăng Hàn cũng sẽ mua một cái. Vì đấu giá công pháp võ kỹ quá tốn thời gian, Lăng Hàn không chút hứng thú, cảm thấy buồn ngủ. Hắn cũng đâu cần mua Trúc Cơ Đan.
Viên thứ tư, viên thứ năm, viên thứ sáu... theo số lượng Trúc Cơ Đan ngày càng ít đi, giá tiền cũng ngày càng cao. Viên thứ tám đã lên đến hai mươi tám triệu, hơn gấp đôi viên đầu tiên. Điều này khiến vị cường giả Linh Hải Cảnh của Lý gia cười không ngậm miệng được. Dù lúc trước bỏ ra mười ba triệu cũng khiến hắn đau lòng một phen, nhưng so với hiện tại, hắn tự nhiên rất vui mừng.
Chỉ còn lại một viên cuối cùng, hầu như không có gì bất ngờ, giá của viên Trúc Cơ Đan này chắc chắn sẽ phá vỡ ba mươi triệu! Trời mới biết lần sau phải đến bao giờ mới có Trúc Cơ Đan.
"Hai mươi triệu!" Quả nhiên, giá khởi điểm năm triệu vừa được đưa ra, lập tức có người hô hai mươi triệu. Bởi vì đây là điều tất nhiên, vậy thì còn hô dưới hai mươi triệu làm gì. Lăng Hàn không khỏi vỗ tay: "Ta thích người như thế, thoải mái!" Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều che miệng cười khẽ. Có người tự nguyện dâng tiền cho mình, ai mà không thích chứ? Nhưng Đại hoàng tử lại không tìm ra manh mối, còn tưởng rằng Lăng Hàn là người thoải mái, nên thưởng thức những người như vậy. Hắn không khỏi tự vấn lòng, mình có phải là người thoải mái không, bằng không chẳng phải rất khó làm bạn với Lăng Hàn sao?
"Hai mươi lăm triệu!" Người thoải mái còn rất nhiều, có một người trực tiếp tăng thêm năm triệu. "Hai mươi sáu triệu!" "Hai mươi bảy triệu!" "Hai mươi tám triệu!" "Hai mươi chín triệu!" Dường như ba mươi triệu là một ngưỡng cửa. Gọi đến cái giá này, tất cả mọi người đều im lặng, trong chốc lát không còn ai ra giá. Giá trị được công nhận của Trúc Cơ Đan là mười triệu, nhưng vì có tiền cũng không mua được, mới bị đẩy lên hai mươi triệu trở lên. Nhưng tiền của ai mà chẳng phải xương máu, tự nhiên không thể tùy ý tiêu xài. Hơn nữa, ngoại trừ Đan sư, ai có thể móc ra hơn mười triệu? Đó khẳng định là tài sản hội tụ của một thế lực, há có thể tùy ý tiêu xài. Phần lớn thời gian võ giả đều dành cho tu luyện, làm sao có thời gian kiếm tiền? Ví dụ như Lăng gia, mấy trăm người kinh doanh kiếm tiền để cung cấp cho mấy chục người theo võ đạo, bảo vệ tài sản của Lăng gia. Chính vì tiêu tiền của gia tộc, thế lực, nên khó tránh khỏi bị bó buộc, phải cân nhắc vấn đề hạn mức.
"Ba mươi triệu!" Cuối cùng có người phá vỡ sự im lặng, đó là một cao thủ Linh Hải Cảnh của một gia tộc trung đẳng. Đối với Bát Đại Hào Môn, thêm một Thần Thai Cảnh chỉ là thêm một sức chiến đấu hàng đầu, ý nghĩa trọng đại, nhưng không đến mức tạo ra sự thay đổi căn bản. Nhưng đối với một gia tộc trung đẳng mà nói, sự xuất hiện của một Thần Thai Cảnh tuyệt đối là thoát thai hoán cốt, có sự khác biệt về bản chất. Bởi vậy, các gia tộc trung đẳng càng khát khao Trúc Cơ Đan.
"Bốn mươi mốt triệu!" "Bốn mươi hai triệu!" "Bốn mươi ba triệu!" Cuối cùng chỉ còn lại ba nhà, mỗi người đều tranh giành đỏ mắt, rất có khí thế đập nồi bán sắt cũng phải mua viên Trúc Cơ Đan cuối cùng này về.
"Khà khà, ăn Trúc Cơ Đan cũng chỉ có một hai phần mười xác suất đột phá, hai vị tội gì tranh với lão phu?" Một người nói.
"Vậy sao Mã huynh không tặng cơ hội này cho ta?" Lại một người khác đáp.
"Đây chính là Trúc Cơ Đan mười ba tinh, không chỉ có một hai phần mười xác suất, mà là tiếp cận ba phần mười!" Người thứ ba hừ lạnh: "Không có tiền thì đừng mất mặt xấu hổ!" "Vậy thì liều thôi!"
Cuối cùng, giá dừng lại ở bốn mươi chín triệu. Tất cả mọi người đều có thể đoán được, giá viên Trúc Cơ Đan cuối cùng sẽ là cao nhất, nhưng thiếu một chút nữa là đạt đến năm mươi triệu, vẫn khiến mọi người líu lưỡi. Đấu giá chính là như vậy, không cần quá nhiều người có tiền, chỉ cần có hai người chịu tranh là đủ. Như trước đó, Lăng Hàn và Trần Vận Tường tranh giành Tật Vân Phù, chẳng phải đã đẩy lên bốn mươi triệu sao? Chỉ là Trần Vận Tường căn bản không bỏ ra nổi tiền mặt mà thôi.
Lăng Hàn tính toán một chút, cũng lấy làm kinh hãi. Chín viên Trúc Cơ Đan gộp lại, tổng cộng bán ra hai trăm hai mươi lăm triệu! Coi như trừ mười bốn phần trăm phí thủ tục, lại thêm trước đó hắn tiêu mười triệu, còn lại một trăm tám mươi ba triệu năm trăm ngàn. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng tính toán một chút, trong lòng đều chấn động. Con số khổng lồ như vậy, bằng một Hào Môn thu vào một năm! Đây chỉ là thu vào, không phải lãi ròng. Nói cách khác, chỉ trong ngày hôm nay, Lăng Hàn kiếm được vượt qua một thế gia tích lũy một năm. Đan sư, kiếm tiền quá nhanh. Tuy nhiên cũng phải xem người, ngoại trừ Lăng Hàn, Đan sư nào không phải nổ mấy chục lò mới có thể luyện ra chín viên Trúc Cơ Đan? Mà đổi thành Đan sư Địa Cấp... Đan sư Địa Cấp còn cần kim ngân sao? Như Đan sư Địa Cấp, nếu thực sự luyện ra một viên đan dược Địa Cấp trung phẩm, thậm chí thượng phẩm, dù bán toàn bộ Vũ Quốc cũng không đổi được!
Buổi đấu giá kết thúc mỹ mãn, Lăng Hàn ra phía sau đài tính tiền. Đại hoàng tử tự nhiên cho rằng hắn là đi trả tiền, tuyệt đối không thể nghĩ đến hắn là đi lấy tiền, hơn nữa con số ngay cả hoàng tử như hắn cũng phải tạm dừng hô hấp. "Lăng thiếu, chín viên Trúc Cơ Đan tổng cộng bán ra hai trăm hai mươi lăm triệu, trừ mười bốn phần trăm phí thủ tục, lại thêm trước đó ngươi tiêu hao mười triệu, còn lại một trăm tám mươi ba triệu năm trăm ngàn." Cổ Bá Vân đưa cho Lăng Hàn một tờ ngân phiếu. Nhiều tiền như vậy, đương nhiên không thể thật cầm kim ngân đến thanh toán. Hắn biết Lăng Hàn sắp trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, thậm chí còn có hy vọng bước vào Địa Cấp, bởi vậy dùng kính ngữ, hy vọng Lăng Hàn có thể luyện ra đan dược Địa Cấp để Thần Thai Cảnh đột phá. Bằng không, với thân phận của hắn, cũng không cần khách khí như thế. Lăng Hàn cười tiếp nhận, cũng không thèm nhìn trực tiếp cất đi, nghĩ rằng đối phương cũng không dám cắt xén tiền của hắn.
Phiên đấu giá kết thúc, ai về nhà nấy. Người mua được vật phẩm vừa ý tự nhiên hài lòng, còn người không mua được thì lắc đầu thở dài. Lăng Hàn là người thắng lớn nhất ngày hôm nay, thu hoạch gần hai trăm triệu lượng. Nếu nói ra, phỏng chừng sẽ có người nửa đường cướp bóc, làm một vố có thể ăn cả đời. Cũng may, không có người đui mù như vậy.
Trở lại Hổ Dương Học Viện, Lăng Hàn ngủ say như chết. Một hai trăm triệu lượng bạc, trong mắt hắn không khác giấy vụn là bao, đâu cần giống như kẻ tham lam mà đếm đi đếm lại? Vừa rạng sáng ngày hôm sau, hắn theo thường lệ rời giường tu luyện. Hiện tại tiến cảnh quá nhanh, hai ngày trước vừa vọt tới Tụ Nguyên tầng chín, hiện tại đã tiếp cận tầng chín hậu kỳ, chỉ cần tiến thêm bước nữa là đỉnh phong, có thể xung kích Dũng Tuyền Cảnh.
"Có phải nên thử khả năng kia một chút không?" Sau khi tu luyện xong, Lăng Hàn thầm nói. Kiếp trước hắn từng tiến vào rất nhiều di tích, tự nhiên thu được rất nhiều công pháp, võ kỹ, còn có một chút thủ trát của Phá Hư Cảnh. Trong đó có nhắc tới một khả năng: Tụ Nguyên tầng mười!
Chín là con số cực hạn của thiên địa, vì vậy trên đời này lấy chín làm đầu. Cửu ngũ chí tôn là đế vương nhân gian, võ đạo cũng như thế, mặc kệ là Luyện Thể hay Thiên Nhân Cảnh, đều là chín tầng cực hạn. Mà từ Luyện Thể đến Thiên Nhân, kỳ thực cũng chỉ có chín cảnh giới, cuối cùng Phá Hư Cảnh là đánh vỡ ràng buộc, phá hư thành Thần, là một cầu nối đi về bỉ ngạn, có thể nói vượt qua cực hạn.
Nhưng có một vị thượng cổ đại năng nói, kỳ thực mỗi cảnh giới còn có thể tu đến cực cảnh, tu đến viên mãn. Lăng Hàn được phần thủ trát này, chỉ nói Tụ Nguyên Cảnh có thể hình thành nguyên hạch thứ mười, đánh vỡ cực hạn, nắm giữ cái "nhất" kia, được viên mãn chân chính. Như vậy chỗ tốt là vô cùng. Phải biết sau Tụ Nguyên là Dũng Tuyền, hóa giải từng viên từng viên nguyên hạch thành nguyên lực. Mà sau Dũng Tuyền là Linh Hải, biến nguồn suối thành hải dương nguyên lực vô tận. Thần Thai, Sinh Hoa, Linh Anh, Hóa Thần, Thiên Nhân... Các cảnh giới kế tiếp đều có liên hệ chặt chẽ. Chỉ từ điểm đó mà nói, kỳ thực Tụ Nguyên Cảnh là cơ sở của võ đạo, quan hệ cực kỳ sâu xa. Luyện Thể Cảnh chỉ là rèn luyện huyết nhục, gân cốt, Tụ Nguyên Cảnh mới mở đan điền, có thể nói chân chính đi lên con đường tu luyện. Bởi vậy, ở Tụ Nguyên Cảnh tu ra Cực Cảnh, đạt tới viên mãn, như vậy chỗ tốt là cả đời được lợi.
Vấn đề là, vị thượng cổ đại năng kia cũng chỉ nhắc tới khả năng trên lý thuyết, bản thân hắn không làm được. Bởi vì hắn đã đạt đến cảnh giới rất cao mới quay đầu lại cân nhắc vấn đề này, nhưng thời gian không thể ngược dòng, để hắn từ Tụ Nguyên Cảnh tu luyện lại từ đầu. Đại lục này võ đạo xuất hiện đứt gãy rất lớn, đan phương cũng thất truyền rất nhiều. Nói vậy thời đại của vị đại năng kia không biết phát sinh tai nạn gì, nên giả thiết của hắn không được truyền lưu, bị người thực tiễn, mà rơi vào trường hà lịch sử, cho đến khi thủ trát bị Lăng Hàn phát hiện. Đối với Lăng Hàn ngay lúc đó mà nói, phần thủ trát này đương nhiên không có tác dụng gì. Nhưng ai có thể nghĩ tới, hắn sẽ bị Hắc Tháp đập tan, linh hồn vượt qua hơn vạn năm, trùng sinh trên thân thể một thiếu niên, cho hắn cơ hội làm lại từ đầu?
"Phảng phất từ nơi sâu xa đã có thiên ý," Lăng Hàn xoa cằm, có vẻ hơi do dự. Hình thành hạch thứ mười, không phải đùa giỡn. Số chín là số lớn nhất, là cân bằng tuyệt đối. Mạnh mẽ cắm vào hạch thứ mười, không thể nghi ngờ sẽ phá hủy cân bằng, gây thành đại họa. Bằng không, từng thế hệ có nhiều cường giả, thiên tài như vậy, sao không có ai nghĩ đến mười hạch, thậm chí hai mươi hạch? Điều này nói rõ bước đi này rất gian nan, thậm chí là không thể.
"Được rồi, trước đạt đến tầng chín đỉnh phong rồi nói sau," Lăng Hàn lắc đầu, không đi nhọc lòng chuyện này nữa.
Đến trưa, hắn nhận được một tin tức tốt và một tin tức xấu. Tin tức tốt là Mạc Cao xuất quan, thành công thăng cấp Dũng Tuyền Cảnh. "Chúc mừng Mạc lão sư đột phá," Lăng Hàn cảm ứng được một luồng nguyên lực mạnh mẽ, lập tức chạy tới chỗ của Mạc Cao. Quả nhiên nhìn thấy đối phương từ trong phòng đi ra, tuy có vẻ hơi bẩn, nhưng tinh thần lại mạnh mẽ kinh người.
"Ha ha ha ha, kéo mười mấy năm, rốt cục cũng đột phá," Mạc Cao cảm khái.
"Tin tưởng lấy kiếm tâm của Mạc lão sư, có thể ung dung chém tan bình cảnh, tiến quân cảnh giới cao hơn," Lăng Hàn cười nói. Lời này cũng không khuếch đại, Kiếm Tâm tiếp cận thành hình, Mạc Cao tu hành sẽ một đường bằng phẳng, chính là có đại tài nên trưởng thành muộn, hắn sẽ nghênh đón một kỳ đại bùng nổ. Mạc Cao mỉm cười. Là võ giả, ai mà không khát vọng cảnh giới tăng lên? Chỉ là so với đó, hắn càng nóng lòng với kiếm mà thôi. Hiện tại Kiếm Tâm hình thành, cảnh giới tăng cao, còn có gì không hài lòng?
"Ngươi, tu vi của ngươi!" Bỗng nhiên sắc mặt của Mạc Cao biến đổi, tay chỉ Lăng Hàn, tràn ngập kinh ngạc. Tụ Nguyên tầng chín! Hắn có cảm giác muốn té xỉu. Khi Lăng Hàn mới đến, chỉ là Tụ Nguyên tầng năm mà thôi, lúc này mới qua bao lâu? Một tháng mà thôi, tên này đã đến Tụ Nguyên tầng chín, e là không bao lâu nữa sẽ bằng hắn. Thật là một quái vật.
Lăng Hàn gật đầu: "Tu vi tiến bộ xác thực còn chậm một chút." Hắn còn thở dài.
Tinh tướng! Cho dù với tâm tính như Mạc Cao, cũng không nhịn được muốn chửi tục. Thằng nhóc này cũng quá tinh tướng đi. "Cút!" Hắn tức giận nói. Lăng Hàn cười ha ha, cáo từ rời đi. Mạc Cao vừa đột phá, cần thời gian củng cố cảnh giới.
Mà tin tức xấu là Lưu Vũ Đồng mang đến. Kỳ thực tin tức này sớm nằm trong dự liệu, chỉ là đến chậm một chút mà thôi. Những tiệm may Lăng Hàn mở kia, tối ngày hôm qua gặp phải cướp đoạt và phá hoại. Hiện tại cửa tiệm bị đập phá, quần áo không bị đoạt thì cũng bị xé nát, không có cửa tiệm nào có thể mở cửa. Hiển nhiên, đây là Trần Vận Tường, hoặc là Tôn Tử Diễm bắt đầu phản kích. Ngày hôm qua điều giải thất bại, đêm đó liền hành động, phỏng chừng là điều động lực lượng của Địa Thủy Phái, những lưu manh kia làm việc, tự nhiên là thuận buồm xuôi gió.
"Làm sao bây giờ?" Lưu Vũ Đồng hỏi Lăng Hàn.
"Nếu đối thủ không theo quy củ, vậy chúng ta cũng chỉ có thể dùng lực," Lăng Hàn mỉm cười.
Lưu Vũ Đồng cả kinh: "Ngươi muốn giết tới Trần gia? Không thể, Tôn Tử Diễm sẽ đoán được. Ngày hôm nay Trần gia khẳng định là đề phòng nghiêm ngặt, thậm chí có Cấm Vệ Quân tồn tại. Nếu như ngươi động võ với Cấm Vệ Quân, vậy ai cũng không cứu được ngươi!" Cấm Vệ Quân đại diện cho Thiên gia, động võ với Cấm Vệ Quân, chuyện này không khác tạo phản.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Nếu cháu trai kia muốn chơi, vậy chơi với hắn một chút, dù sao hiện tại ta cũng nhàn rỗi không có chuyện gì làm! Chúng ta đi Địa Thủy Phái, trước tiên thu thập con chó săn này đã." Lưu Vũ Đồng càng thêm bối rối: "Chưởng môn của Địa Thủy Phái Dương Thiên là Linh Hải Cảnh!"
"Hừm, nên chúng ta trước đi Thiên Vũ Điện một chuyến," Lăng Hàn cười nói.
Vũ Quốc có rất nhiều tán tu, sau lưng bọn họ không có thế lực mạnh mẽ chống đỡ, nhưng tu luyện là một sự tình đốt tiền. Vậy thì, bọn họ lấy tiền từ đâu? Tự nhiên là làm công cho người ta. Ví dụ như hộ tống đội buôn, truy nã tội phạm, hay hái dược liệu mà cố chủ cần... Lâu dần, liền hình thành tổ chức và địa phương chuyên môn để tán tu nhận nhiệm vụ, chính là Thiên Vũ Điện.
Bất luận ai cũng có thể gia nhập Thiên Vũ Điện, chỉ cần đăng ký thân phận, liền có thể nhận nhiệm vụ, mở ra con đường kiếm tiền. Đương nhiên Thiên Vũ Điện càng hoan nghênh kim chủ đến tuyên bố nhiệm vụ, điều này có chút giống phòng đấu giá. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Thiên Vũ Điện sẽ lấy một phần lợi ích. Giới tán tu, phân tán năm bè bảy mảng, nhưng liên hợp lại tuyệt đối là một thế lực không thể khinh thường. Bởi vậy trong quá trình phát triển, Hoàng thất sẽ trực tiếp tham gia vào, không chỉ chia sẻ một phần lợi ích, mà còn phái ra lượng lớn nhân viên giám sát, miễn cho có người ở trong bóng tối liên hợp, đoàn kết những tán tu này lại, dao động quyền thống trị của mình. Bởi vậy, Thiên Vũ Điện cũng ngày càng chính quy, luật lệ nghiêm ngặt. Tuy nhiên, có một số việc không tiện đăng ký công khai, mà trực tiếp bàn bạc trong âm thầm. Việc này sẽ không quá bảo đảm, có khả năng cố chủ không trả thù lao, hay giữa chừng bỏ việc, vậy thì chỉ có thể tự gánh vác rủi ro. Tại Thiên Vũ Điện chỉ có một quy tắc: Có tiền mua tiên cũng được.
Lăng Hàn đi ngân hàng đổi ngân phiếu, sau đó tới Đông thành, nơi đó chính là vị trí của Thiên Vũ Điện. Lưu Vũ Đồng đi theo phía sau Lăng Hàn, có chút mặt ủ mày chau. Tuy danh tiếng của Địa Thủy Phái ác liệt, như chuột chạy qua đường, nhưng Chưởng môn là Linh Hải Cảnh hàng thật đúng giá. Muốn đối phó cường giả như vậy, làm sao cũng phải mời cao thủ Linh Hải Cảnh, khả năng còn phải vài người. Đạt đến Linh Hải Cảnh, võ giả còn cần làm lính đánh thuê sao? Hoàn toàn có thể tiến vào một thế lực lớn làm cung phụng, Trưởng lão... Mỗi ngày chỉ cần tu luyện, không tu luyện thì hưởng lạc, thời điểm mấu chốt mới ra tay. Mà thuê mấy trăm Dũng Tuyền Cảnh thì có ích lợi gì, đối đầu với Linh Hải Cảnh chỉ có phần bị miểu sát. Hổ Nữu thì không để ý chút nào, chạy loạn khắp nơi cười đùa vui vẻ.
"Xú nha đầu, đại nhân của ngươi đâu!" Một thanh âm nổi giận đùng đùng truyền đến, thu hút sự chú ý của Lăng Hàn. Đó là một đại hán bày sạp ở rìa đường, đang hét với Hổ Nữu. Hóa ra, Hổ Nữu đánh ngã vài món hàng hắn bày. Tuy nhiên, đây là do hắn chiếm diện tích quá mức, đã lan ra lòng đường, khiến dòng người không thể không đi vòng. Tiểu nha đầu không chú ý liền đánh ngã vài món. Hổ Nữu tự nhiên không phải dễ trêu, nhe răng trừng tráng hán, bộc lộ bộ mặt hung ác.
Lăng Hàn đi tới, xoa xoa đầu Hổ Nữu, nói: "Có chuyện gì sao?"
"Tiểu nha đầu nhà ngươi làm ngã đồ vật của ta, trả tiền!" Tráng hán nhìn chằm chằm Lăng Hàn nói. Lúc nói chuyện, phía sau đi tới bốn đại hán thân hình dũng mãnh, từng người ôm tay trước ngực, cười gằn. Lăng Hàn rõ ràng, tráng hán kia là cố ý bày hàng như vậy, chỉ cần có người không cẩn thận làm ngã đồ vật, hắn liền nhân cơ hội nhảy ra đòi bồi thường. Mà bốn người khác đương nhiên là đồng bọn của hắn, dùng để đe dọa.
Ánh mắt của Lăng Hàn quét qua đám hàng hóa. Những thứ này đều là đồ vật lừa người, có chút nhìn như nhân sâm, kỳ thực là cây cải củ nối râu nhân sâm, vài món kim khí chỉ có bề ngoài, nội bộ lấp đồng thau. Vẻ hỗn tạp hết sức rõ ràng, đâu thể nào giấu giếm được nhãn lực của hắn. Hắn đang muốn cho năm người này chút giáo huấn, nhưng ánh mắt bị một khối đá hình thù kỳ quái hấp dẫn, không khỏi nói: "Tảng đá kia bán thế nào?"
Chủ sạp vốn định làm khó dễ, nhưng xem Lăng Hàn muốn mua đồ của hắn, thì không khỏi lộ ra nụ cười, nói: "Cái này coi như bán rẻ cho ngươi, một ngàn lạng bạc."
"Một ngàn lạng? Muốn tiền muốn điên rồi sao." "Phải a, một tảng đá vụn mà thôi, coi như là Vũ Hoa Thạch, Thiên Khúc Thạch tốt nhất, một khối như vậy cũng chỉ chừng trăm lượng bạc." "Xuỵt, bọn họ là người của Thủy Phái, tuyệt đối đừng làm bọn họ tức giận!" "Mỗi ngày bọn họ đều bắt nạt người ngoài, cũng không có ai quản!" Ven đường có người nhìn không được, lập tức chỉ trích nói, nhưng cũng có người vạch trần thân phận của bọn họ, nhắc nhở.
"Con mẹ nó, các ngươi còn dám nói lung tung, lão tử chém chết các ngươi!" Chủ sạp trừng mắt, lộ ra hung quang. Bốn tráng hán phía sau cũng cười gằn, làm mấy người nói chuyện sợ hãi, quả nhiên không dám nói nữa.
"Tiểu ca, đây là linh thạch tinh xảo, ngươi xem hình dạng này quái lạ không, trời cao hình thành kỳ phẩm a!" Chủ sạp thổi phồng nói.
"Không thích!" Lăng Hàn lắc đầu, biết mấy người này là người của Địa Thủy Phái, hắn liền động ý chỉnh đối phương.
"Không thích?" Chủ sạp cười gằn. "Không thích ngươi hỏi làm gì, là đang đùa ta sao? Chậm, hiện tại ngươi mua cũng phải mua, không muốn mua cũng phải mua!"
"Quá bắt nạt người!" "Nào có ép bán như vậy!" "Ai bảo bọn họ là người của Địa Thủy Phái, trước đây có người báo quan, nhưng Cấm Vệ Quân đến cũng vô dụng, ngược lại cùng bọn chúng vừa nói vừa cười." Bên cạnh lại có người căm phẫn mắng, nhưng có chút "lão nhân" bản địa nói ra sự thật bất đắc dĩ, những du côn này có chống lưng nên không sợ gì.
Lăng Hàn giả vờ sợ sệt nói: "Ta không mua, lẽ nào ngươi còn muốn đánh ta sao?"
"Hừ, tiểu nha đầu này làm hư vật của ta, ngươi lại lãng phí thời gian của ta. Ngươi mua khối đá này, vậy thì xóa bỏ, bằng không... Khà khà!" Chủ sạp nháy mắt, bốn người ở sau lưng đồng thời móc ra một cây chủy thủ, chơi đùa trong tay, ý uy hiếp đã quá rõ ràng.
"Có chuyện từ từ nói!" Lăng Hàn vội vã xua tay nói: "Ta mua là được rồi."
"Cái này còn tạm được!" Chủ sạp đắc ý cười to, tiểu tử này không biết là tên ngu si ở đâu tới, vừa dọa liền ngoan ngoãn giao tiền.
"Khối đá này là của ta a?" Lăng Hàn cười hỏi.
"Cứ tự nhiên!" Chủ sạp phất phất tay. Khối đá này là mấy ngày trước hắn phát hiện ở hậu viện, bởi vì tướng mạo quái lạ, có tính xem xét nhất định, hắn mới đem ra bán, mục đích ban đầu tự nhiên là lừa gạt, không nghĩ tới lại bán ra hai ngàn lượng bạc. Lưu Vũ Đồng nhìn thấy, trong lòng khó hiểu, lấy khả năng của Lăng Hàn, muốn giải quyết năm tên du côn này tự nhiên là chuyện dễ dàng, tại sao hắn lại cố ý bị lừa?
Lăng Hàn cười hì hì, nhẹ nhàng vỗ tảng đá một cái, nguyên lực phun trào. Đùng! Trên tảng đá hiện ra từng vết nứt, bị hắn phất đi, đá vụn dồn dập rơi xuống đất, bên trong lại có kim quang lấp lánh...