Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau khi mọi chuyện với tỷ đệ Liễu gia được dàn xếp êm đẹp, tâm trạng Lăng Hàn phơi phới, cùng Nữ Hoàng trở về khách điếm. Không ngờ, chỉ mới đặt chân đến Tiên Vực, Nữ Hoàng đã cảm ứng được cơ hội đột phá. Nàng không cần phải ra khỏi thành, bởi một phó thành ở Tiên Vực cũng rộng lớn không kém gì Thương Nguyệt Thành, chỉ cần tìm một khu rừng hoang vắng là đủ để độ kiếp mà không lo ảnh hưởng đến ai. Hơn nữa, ở Tiên Vực, thiên kiếp của Sáng Thế cảnh không quá long trời lở đất do kết cấu vững chắc của không gian nơi đây.
Chẳng mấy chốc, Nữ Hoàng đã hoàn thành độ kiếp, trở thành cường giả Thánh Vương cảnh. Trong Hắc Tháp, một loạt các thiên tài khác cũng nhao nhao đòi ra ngoài, bởi sau khi đến Tiên Vực, tốc độ tu luyện của họ quả thật như bay. Đối với những người từ Cổ Giới chịu khổ luyện mà lên, Tiên Vực chính là thánh địa. Ít nhất cho đến khi Trảm Trần, họ sẽ không gặp bất kỳ trở ngại lớn nào. Tuy nhiên, việc tu luyện đạt đến cực hạn ngàn vạn ngôi sao ở Hằng Hà cảnh vẫn là một thách thức cực đại, mà hiện tại chỉ có Lăng Hàn, Nữ Hoàng và Vũ Hoàng mới làm được.
Một tin tức đáng mừng khác là mọi người đều có những bước tiến dài trong việc lĩnh ngộ quy tắc hai giới. Ở Tiên Vực, quy tắc vốn dĩ đã là một thể, không cần phải tách biệt lĩnh ngộ như ở Cổ Giới. Điều này giải thích tại sao Lăng Hàn, Nữ Hoàng và Vũ Hoàng, những người đã phải trải qua gian khổ để dung hợp quy tắc hai giới ở Cổ Giới, lại sở hữu sức chiến đấu vượt trội hơn hẳn những người cùng cấp ở Tiên Vực. Dường như trời cao đã đền đáp cho sự khó khăn mà họ đã trải qua.
Hầu hết mọi người đều rời khỏi Hắc Tháp, tìm kiếm những vùng núi rừng hoang vu rộng lớn để ẩn cư, dự định xây dựng một căn cứ mới, một "Đại Lăng giáo" – bởi Tiên Vực không thịnh hành việc lập quốc. Lăng Hàn không mấy hứng thú với việc thành lập thế lực, để mặc mọi người tự do phát triển. Giờ đây, chỉ còn Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ ở bên hắn. Vũ Hoàng thì cô độc ra đi, quyết tâm du hành khắp Tiên Vực, bởi con đường võ đạo của gã cần phải trải qua vô số trận chiến, không thích hợp với tĩnh tu. Lăng Hàn đã truyền đạt cho Vũ Hoàng hai cách Trảm Trần, và gã chỉ gật đầu, không hề e ngại việc cắt đứt duyên trần, bởi gã là một kẻ cuồng võ đạo, luôn tìm kiếm con đường mạnh nhất.
Trở lại khách điếm, mọi người đang chờ đợi Lăng Hàn và Nữ Hoàng, vì đơn xin vào thành đã được phê duyệt. Họ cùng nhau đến khu vực trung tâm phó thành, nơi có một truyền tống trận khổng lồ để đưa người lên Hắc Nguyệt Thành trên trời. Long Cao Phi, với tín vật vào thành, đã nộp một khoản phí không nhỏ: một trăm hai mươi khối Tinh Thạch, tức là mỗi người mười khối. Tuy nhiên, người canh giữ truyền tống trận không khởi động ngay lập tức. Mười hai người Lăng Hàn phải đợi một lúc lâu, cho đến khi đủ một trăm người thì trận pháp mới được kích hoạt, nhằm tiết kiệm năng lượng. Ngay cả một lão tổ Trảm Trần như Long Cao Phi cũng phải chấp nhận quy định này, bởi Hắc Nguyệt Thành có vô số cường giả, thậm chí cả Tiên Nhân cảnh.
Một ánh sáng trắng chói lòa bùng lên, cơ thể mọi người như bị kéo giãn rồi đột ngột đứng vững trên một truyền tống trận khác – họ đã đến Hắc Nguyệt Thành thực sự. Đám người Mạo Thư Ngọc không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Linh khí đậm đặc quá!" Đây là lần đầu tiên họ đặt chân đến một thành thị nhị tinh, và sự giàu có của linh khí khiến họ vô cùng phấn khích. Long Cao Phi, dù nội tâm cũng kích động, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, trầm giọng ra lệnh: "Đi trạm dịch thôi."
Trạm dịch, do Hắc Nguyệt Giáo xây dựng để quản lý các thành thị trực thuộc, nằm ở một vị trí khá hẻo lánh, cách truyền tống trận đến bảy ngày đường. Khi họ đến nơi, đã có rất nhiều đoàn đến trước. Các thế lực dưới quyền Hắc Nguyệt Giáo có mối quan hệ phức tạp, có kẻ thù truyền kiếp, có liên hôn, có cả những gia tộc phân nhánh. Tiên Vực cũng đầy rẫy cổ tích, bí cảnh, nên việc tranh giành bảo vật và kết thù là điều không thể tránh khỏi. Hắc Nguyệt Giáo không can thiệp vào nội đấu, chỉ cần nộp cống lễ đầy đủ là được.
Sau khi ổn định chỗ ở, Long Cao Phi dặn dò mọi người nghỉ ngơi và tuyệt đối không gây sự. Ở đây, bất kỳ ai trên đường cũng có thể là cường giả Tam Trảm, Tứ Trảm, thậm chí Phân Hồn cảnh. Hai ngày sau, hơn hai trăm đội dự thi đã đến đông đủ. Long Cao Phi mang về một phần tài liệu, ghi rõ tỷ giá đền tiền cho mỗi đội giành chức quán quân. Đây là một lễ hội lớn, nơi các thế lực có thể đặt cược vào các trận đấu. Cược càng sớm, tỷ giá càng cao. Mạo Thư Ngọc lướt qua tài liệu và nhảy cẫng lên: "Chúng ta xếp ở... vị trí hai trăm hai mươi bốn!" Tức là, Thương Nguyệt Thành xếp thứ mười bốn từ dưới lên trong số hai trăm ba mươi bảy thành nhất tinh. Lăng Hàn thầm lắc đầu, thậm chí còn muốn xếp chót để tỷ giá đền cao hơn nữa.
Các đội dự thi không thể tự đặt cược cho đội mình, nhưng có thể đặt cược cho đội khác. Lăng Hàn và Nữ Hoàng, với niềm tin tuyệt đối, đã dốc hết tài sản vào Thương Nguyệt Thành, với tỷ lệ một đền hai mươi hai. Đám người Mạo Thư Ngọc cũng vậy, tin tưởng Lăng Hàn sẽ làm nên chuyện. Nhân viên nhà cái thấy chuyện này là bình thường, ai cũng tin đội mình sẽ vô địch. Chẳng mấy chốc, Long Cao Phi cũng đến đặt cược, với tư cách lão tổ Trảm Trần, gã đặt một khoản lớn: mười vạn.
Long Cao Phi nghiêm túc dặn dò: "Lần này phần thắng của các ngươi rất lớn nhưng không thể coi thường. Bổn tọa mới lấy được tư liệu tỉ mỉ của một số đội, có vài đội cực kỳ lợi hại." Theo quy định, tám đội đứng đầu kỳ trước sẽ vào thẳng vòng chung kết, các đội còn lại sẽ tranh giành hai mươi bốn suất còn lại. Các đội bát cường đều là những thế lực cực mạnh.
Lần trước, Song Cực Thành đã giành quán quân nhờ một thiên tài tuyệt đỉnh tên là Nguyên Hưng Bình. Gã chưa Trảm Trần, nhưng Trảm Trần Uyên sắp mở ra, gã chắc chắn sẽ trở thành lão tổ Trảm Trần. Đây là lần cuối Nguyên Hưng Bình thể hiện mình ở Sáng Thế cảnh. Nguyên Hưng Bình quyết tâm giành quán quân, nghe nói có đại nhân vật Hắc Nguyệt Giáo đã hứa thu gã làm đồ đệ nếu gã thể hiện hoàn hảo.
Ngoài Song Cực Thành, Bạch Dương Thành cũng là một đội mạnh lâu năm, luôn là khách quen của tứ cường. Họ không có siêu thiên tài như Nguyên Hưng Bình, nhưng thực lực đồng đều và phối hợp ăn ý. Ngoài bát cường, Thương Diễm Thành cũng là một đối thủ đáng gờm, với một thiên kiêu vô thượng tên là Đan Ngọc Tĩnh, được ví như Nguyên Hưng Bình thứ hai. Nàng có thực lực cá nhân cực mạnh, nghe nói có thể một địch trăm.
Mười ngày nữa mới chính thức bắt đầu so tài, các đội trước tiên sẽ rút thăm chia tổ. Lăng Hàn khá may mắn, được miễn đấu ở vòng đầu.
"Lăng Hàn!" Đám người Mạo Thư Ngọc, Vệ Ba chạy tới. Vì vụ Đinh Khiếu Trần, đội mười người đã chia thành hai nhóm nhỏ. Lăng Hàn, Mạo Thư Ngọc, Vệ Ba, Tần Hận Ngọc, La Hân, Dương Minh thành một tiểu đội.
"Sao vậy?" Lăng Hàn hỏi.
"Nữ Hoàng đang ở trong sân nhâm nhi trà, pha trà lá cây luân hồi, mùi trà bốc lên thành các ký hiệu đại đạo." Mạo Thư Ngọc nói.
Lăng Hàn vươn tay, dùng quy tắc chặn lại các ký hiệu đại đạo, không muốn thu hút sự chú ý.
Mạo Thư Ngọc tiếp tục: "Mau đi đi, bên ngoài có trắc nghiệm, miễn đạt tiêu chuẩn là đêm mai sẽ đi đảo Tiên Vân."
"Đảo Tiên Vân?" Lăng Hàn ngạc nhiên.
"Đảo Tiên Vân là một thiên thạch lớn vòng quanh Hắc Nguyệt Thành, là nơi ở của thánh tử đương thời của Hắc Nguyệt Giáo." Mắt Mạo Thư Ngọc sáng lấp lánh. "Thánh tử này là thiên tài vô số nguyên năm khó ra, nghe nói khi là Hằng Hà cảnh tu ra một ngàn vạn ngôi sao, là một truyền thuyết!"
Một ngàn vạn ngôi sao! Lăng Hàn động lòng. Đây quả là chiến tích đáng tự hào, ngang ngửa với hắn, Nữ Hoàng, Vũ Hoàng. Hóa ra thiên tài như vậy chỉ có thánh tử, thánh nữ của các đại giáo mới có thể sản sinh.
Mạo Thư Ngọc tiếp tục: "Vị thánh tử này tên là Trưởng Tôn Lương, nghe nói hiệu niên chỉ mới hơn mười vạn tuổi nhưng đã có đủ lĩnh ngộ cảnh giới, chỉ chờ Trảm Trần Uyên mở ra là sẽ thành tựu Trảm Trần vị."
La Thiết Dương gật đầu: "Trảm Trần Uyên là đất Trảm Trần tốt nhất trong khu vực Hắc Nguyệt Giáo thống trị, ở đó thành công Trảm Trần sau này vào Trảm Trần sẽ mạnh hơn cùng giai một mảng lớn."
Tần Hận Ngọc lắc đầu tiếc nuối: "Tiếc rằng chúng ta còn lâu mới đột phá Trảm Trần, sẽ bỏ lỡ Trảm Trần Uyên lần này, phải chờ một ngàn vạn năm nữa."
Lăng Hàn hứng thú hỏi: "Cần trắc nghiệm cái gì?"
"Đi đi, rất đơn giản!" Đám người kéo Lăng Hàn đi, nhưng không dám chạm vào Nữ Hoàng vì sự uy nghi của nàng.
Nữ Hoàng cùng sáu người đi ra ngoài. Cửa trạm dịch có một cây cột đồng với nhiều lỗ thủng. Vừa lúc họ đến, có người đang đấm vào cột đồng. Từng hàng lỗ hổng phát sáng, bốn hàng, mỗi hàng mười lỗ. Hàng thứ năm chỉ có ba lỗ sáng. Một thanh niên tóc đỏ ngồi khoanh chân bên cạnh cột đồng, đánh giá: "Bốn mươi ba mắt, miễn cưỡng gọi là cao thủ nhưng chưa có tư cách lên đảo Tiên Vân."
Người vừa ra tay không phục: "Ta ở đây nhìn lâu rồi, người thử trước mới đánh ra hơn ba mươi mắt, ta trên bốn mươi mắt vẫn không đủ?"
"Không đủ!" Thanh niên tóc đỏ lắc đầu. "Không bằng cả ta mà mơ được thánh tử đại nhân ưu ái?" Gã không đứng dậy, tùy tay đấm vào cột đồng. Một tiếng "Ong ong ong ong ong!" vang lên, các hàng lỗ thủng tỏa sáng, hơn năm mươi lỗ.
Mọi người hít ngụm khí lạnh. Tùy tùng của Trưởng Tôn Lương cũng ghê gớm đến vậy, thì vị thánh tử kia mạnh đến trình độ nào? Thanh niên tóc đỏ liếc qua mọi người, khóe môi cong lên: "Một kích của thánh tử đại nhân có thể khiến chín mươi chín trong trăm cái lỗ cùng phát sáng!"
Chín mươi chín cái! Mọi người há hốc mồm, kinh ngạc tột độ.
Trong đám đông, một người trẻ tuổi lùn hơn bình thường nửa cái đầu hỏi: "Vậy cần đánh sáng bao nhiêu mắt mới lên đảo Tiên Vân được?" Người đứng trước đều tránh ra. Thanh niên tóc đỏ liếc qua, con ngươi co rút, lòng sinh lạnh lẽo, gã đứng bật dậy, cảnh giác. Gã như không phải thấy con người mà là mãnh thú hồng hoang!
Thanh niên tóc đỏ lau mồ hôi lạnh trên trán, trả lời: "Bảy mươi mắt mới có tư cách leo lên đảo Tiên Vân." Gã liếc người trẻ tuổi lùn một cái, mắt tràn đầy kiêng dè.
Người trẻ tuổi lùn gật gù cười nói: "Để ta thử xem." Gã bước tới trước cột đồng, tạm dừng rồi quay đầu hỏi: "Có thể thử mấy lần?"
Thanh niên tóc đỏ toát mồ hôi lạnh: "Ba lần."
Người trẻ tuổi lùn cười, tay phải co lại tùy ý đấm vào cột đồng. "Ong ong ong ong ong!" Bảy hàng lỗ thủng sáng rực, một lỗ trong hàng thứ tám sáng lên. Bảy mươi mốt mắt!
Mọi người giật nảy mình. Thì ra thật sự có người có sức chiến đấu trên bảy mươi mắt. Thanh niên tóc đỏ trở nên cung kính: "Xưng hô các hạ như thế nào?"
Người trẻ tuổi lùn mở miệng nói: "Tật Lôi Thành, Biên Triết." Biên Triết nhìn chằm chằm cột đồng, biểu tình nghiêm túc. Tuy đã có tư cách lên đảo nhưng gã không vui, ngược lại cực kỳ thận trọng. Gã chỉ đánh sáng bảy mươi mốt mắt, nhưng Trưởng Tôn Lương có thể làm sáng chín mươi chín mắt, cách biệt quá lớn.
Biên Triết nói, bắt đầu gồng sức: "Ta thử lần nữa." Một tiếng "Grào!" phát ra từ cơ thể Biên Triết, hơi giống rồng ngâm, có chút giống cọp gầm, làm người xung quanh sợ ngã bệch xuống đất. Khí thế cường đại tuôn ra như sóng thần, đẩy người xung quanh liên tục thụt lùi. Chỉ có Lăng Hàn, Nữ Hoàng và mười mấy người khác đứng yên.
Biên Triết hành động, vẫn là một đấm nhưng nắm tay bao bọc một đoàn lôi quang, các ký hiệu đại đạo nhảy nhót hóa thành các con lôi giao. Một đấm oanh lạc, lôi quang bủa giăng, kinh thiên động địa. Khi lôi quang biến mất, cột đồng lóe sáng. Vẫn là tám hàng, bảy hàng đầu sáng rực, hàng thứ tám chỉ sáng chín lỗ. Bảy mươi chín mắt!
Cái gì? Một oanh kích khủng bố như vậy mà chỉ từ bảy mươi mốt nhãn tăng lên tới bảy mươi chín mắt, không thể đột phá tám mươi mắt? Chín mươi chín mắt thật là kỷ lục làm người tuyệt vọng. Biên Triết sững sờ nhìn cột đồng, trên mặt tràn đầy lạc lõng.
Dù Biên Triết là người duy nhất có tư cách vào đảo Tiên Vân với thành tích bảy mươi chín mắt, nhưng sự chênh lệch với Trưởng Tôn Lương khiến gã không khỏi nản lòng. Một thanh niên áo trắng bước ra, phong độ phiên phiên: "Ha ha, ta cũng thử xem." Gã đánh ra bảy mươi bốn mắt. Sau đó, không ngừng có thiên kiêu ùa ra thử, nhưng không ai đột phá tám mươi mắt. Mạo Thư Ngọc, Vệ Ba cũng thử, Mạo Thư Ngọc mạnh nhất chỉ đánh ra sáu mươi hai mắt.
Bọn họ xúi Lăng Hàn lên thử, bỗng đám đông ồn ào: "Mau nhìn kìa, Nguyên Hưng Bình đến!" Trong tiếng kinh kêu, đám đông như thủy triều tách ra để một người đi tới. Nguyên Hưng Bình, được công nhận là đệ nhất cao thủ so tài lần này, mặc áo đen thêu phù văn lấp lánh, điển trai như bạch ngọc. Gã thong dong bước tới trước cột đồng, nhẹ gật đầu với thanh niên tóc đỏ, rồi tùy tay đánh một đấm. "Ong ong ong ong ong!" Cột đồng rung mạnh, chín hàng lỗ thủng phát sáng. Tám mươi hai cái!
"Không hổ là Nguyên Hưng Bình, quá mạnh!" Mọi người tán thán. Nguyên Hưng Bình cau mày, do dự một chút nhưng không thử nữa.
Sau Nguyên Hưng Bình, Đan Ngọc Tĩnh cũng tới! Nàng váy trắng bay bay, tóc đen như thác, đẹp phiêu dật thoát tục. Thanh niên tóc đỏ chủ động chào: "Đan Tiên Tử." Đan Ngọc Tĩnh nhẹ gật đầu, nàng giương mắt nhìn cột đồng rồi vỗ chưởng. "Ong ong ong ong ong!" Tay thon trắng như ngọc trông mát cả mắt, nhưng nhìn kỳ hiệu đại đạo ngưng tụ trong lòng bàn tay nàng thì không ai dám có ý tưởng xấu xa. Chưởng vỗ, cột đồng phát sáng chói mù mắt, từng hàng lỗ thủng tỏa sáng. Tám mươi bốn cái!
Thành tích tốt hơn Nguyên Hưng Bình. Nhóm Mạo Thư Ngọc lần thứ ba xúi giục Lăng Hàn: "Lăng Hàn, ngươi mau lên đi!"
Đúng là không ai tới chen nữa, nhưng Nữ Hoàng bước ra trước. Nàng mặc quần màu đỏ, toát ra khí thế uy nghiêm của vương giả, khiến người chỉ muốn quỳ dưới chân nàng. Thanh niên tóc đỏ không kiềm được đứng dậy, khi lấy lại tinh thần thì đã xuôi tay đứng thẳng, giống như đối diện thánh tử Trưởng Tôn Lương. Nữ Hoàng không để ý, nàng vươn tay ra ấn nhẹ vào cột đồng, một kích rất nhẹ nhàng, không có hơi thở khủng bố, không có ký hiệu đại đạo nhấp nháy. Chưởng ấn trên cột đồng, nhẹ nhàng nhưng làm cây cột rung rung, các hàng lỗ thủng phát sáng. Mười hàng! Chín hàng đầu sáng rực, hàng thứ mười chỉ sáng hai lỗ. Chín mươi hai mắt!
Giờ phút này mọi người hóa đá, xoe tròn mắt, da đầu tê dại, hít thở khó khăn. Một kích nhẹ nhàng mà đánh sáng chín mươi hai mắt! Nếu đánh hết sức thì mạnh cỡ nào nữa? Chắc chắn là một vương giả tuyệt đối không thua gì Trưởng Tôn Lương.
Nữ Hoàng không ra tay nữa, nàng chỉ cần biết đẳng cấp thực lực đại khái của mình là được. Lăng Hàn mỉm cười. Sau khi Nữ Hoàng đột phá Thánh Vương, sức chiến đấu lại tiến bộ một bước.
Thanh niên tóc đỏ càng cung kính hơn: "Xin hỏi tôn tính đại danh của tiên tử?"
Nữ Hoàng thản nhiên nói: "Loạn Tinh." Nàng đi hướng Lăng Hàn. Thanh niên tóc đỏ muốn hiểu biết nhiều hơn nữa, tiến lên trước một bước, hé môi nhưng bị Nữ Hoàng lườm một cái liền rụt về.
Lăng Hàn cười hỏi: "Ta hỏi một chút, đi đảo Tiên Vân có thể mang người nhà không?"
Thanh niên tóc đỏ ngẩn người rồi gật đầu nói: "Có thể, nhưng tối đa chỉ có thể mang một bằng hữu."
Lăng Hàn cười với Nữ Hoàng: "Nương tử, lần này nhờ nàng rồi." Nữ Hoàng cười.
Người xung quanh thấy cảnh đó chỉ muốn đánh chết Lăng Hàn. Cái đồ ăn cơm trắng, biết xấu hổ không vậy? Lăng Hàn ôm eo nhỏ Nữ Hoàng, trừng mắt thị uy mọi người. Hắn đang khoe rồi sao? Các ngươi không phục làm gì được?
"Tiên tử xin dừng bước!" Nguyên Hưng Bình đến gần nói: "Gần đây được một môn tiên thuật, nghe nói truyền từ một vị cường giả Phân Hồn cảnh. Tiên tử đám người hứng thú cùng ta nghiên cứu không?" Tiên thuật đẳng cấp Phân Hồn cảnh! Mọi người vừa giật mình vừa cảm khái. Nguyên Hưng Bình quá là may mắn nghịch thiên. Có thể thấy được gã vừa gặp đã yêu Nữ Hoàng.
Nữ Hoàng lạnh lùng liếc Nguyên Hưng Bình một cái rồi phớt lờ, tiếp tục tiến lên. Nguyên Hưng Bình không chịu nổi mất mặt, vươn tay muốn ngăn cản: "Tiên tử!" Nữ Hoàng ra tay đánh bay Nguyên Hưng Bình, hộc búng máu. Mọi người hoảng sợ. Nguyên Hưng Bình là ai? Công thần lớn nhất trong cuộc thi lần trước giúp Song Cực Thành giành quán quân. Nhưng không đỡ nổi một đòn của Nữ Hoàng? Trời ạ!
"Loạn Tinh?"
"Nàng thuộc thành nào?"
"...Thương Nguyệt Thành?"
"Ui, Thương Nguyệt Thành lần này quán quân chắc rồi."
Mùa trước bằng vào sức cá nhân của Nguyên Hưng Bình, Song Cực Thành mang quán quân về. Bây giờ Nữ Hoàng mạnh hơn nữa, còn gì bất ngờ đây? Người thông minh đã suy nghĩ thông, nhanh chóng chạy đi mua cược Thương Nguyệt Thành vô địch.
Đám người Mạo Thư Ngọc trợn mắt há hốc mồm, họ chỉ biết Nữ Hoàng không tầm thường, tư chất nhị tinh rưỡi nhưng ai ngờ nàng lợi hại như vậy. Sánh ngang với thánh tử của Hắc Nguyệt Giáo!
Lăng Hàn cười phá lên, ôm eo Nữ Hoàng quay về. Nữ Hoàng rất kiêu hãnh, nàng vì ở cùng Lăng Hàn từ bỏ giành vị trí đội trưởng nhưng không có nghĩa là bá khí đã mất, ngược lại nàng kiêu ngạo hơn bất cứ ai. Nữ Hoàng khoe ra phong thái càng kinh diễm hơn.
Tin tức truyền ra, lập tức có người giành nhau mua Thương Nguyệt Thành thắng, nhưng đổ trang cũng nhận tin tức khá nhanh, lập tức điều chỉnh tỷ lệ đền tiền của Thương Nguyệt Thành, giảm xuống còn một trăm đền một trăm lẻ một. Đây chẳng khác nào biến tướng nhận định Thương Nguyệt Thành giành chức quán quân. Một canh giờ sau, tỷ lệ đền tiền Thương Nguyệt Thành nâng trở lại, không cao tới mức một đền hai mươi hai, giá là một đền bốn cũng rất kinh người.
Có ai ngu? Mọi người lập tức hỏi thăm tình huống, thế mới biết không có trong đội mười người dự thi. Đệt, hèn gì lại nâng lên tỷ lệ đền tiền. Cũng đúng, Thương Nguyệt Thành nho nhỏ sao có thể xuất hiện thiên kiêu ngang hàng Trưởng Tôn Lương, chắc là thánh nữ của đại giáo nào ra ngoài rèn luyện gặp Lăng Hàn, bị tiểu tử kia dùng thủ đoạn gì đó bắt mắt trái tim. Ôi trời trời, hâm mộ quá, ghen tỵ! Đúng là vận may phân chó! Mọi người cho rằng Lăng Hàn tuyệt đối không đến trình độ bằng Nữ Hoàng, nên không phải đạp phân chó ăn may thì là gì? Không, chưa biết chừng Lăng Hàn dùng thủ đoạn tồi tệ hơn, nếu không dù thánh nữ đại giáo có mù cũng không nhìn trúng võ giả của tiểu thành. Cái tên tồi tệ, vô sỉ!
Nữ Hoàng quá quyến rũ hấp dẫn, nên Lăng Hàn nổi tiếng theo. Có điều danh tiếng trái ngược với Lăng Hàn, tràn đầy tiếng xấu, Lăng Hàn thành chuột chạy qua đường người người đòi đánh. Lăng Hàn thấy mình rất oan, hắn chỉ hưởng sái Nữ Hoàng thôi, sao bỗng trở thành tội ác tày trời? Lăng Hàn cười cho qua: "Thật là một đám nông cạn, ta chỉ lười ra tay, sợ hù chết các ngươi."
Biết Nữ Hoàng mạnh như thế làm Long Cao Phi bất ngờ, nhưng danh sách dự thi đã báo lên trên, giờ muốn sửa cũng không thể. Long Cao Phi thở dài thườn thượt, tiên thuật rõ ràng lợi hại như vậy tại sao lúc trước không lộ ra? Lăng Hàn chỉ trả lời một chữ: "Phiền." Nữ Hoàng ngạo kiều như thế cũng có hiệu quả với lão tổ Trảm Trần, Long Cao Phi không giận, nhưng quyết tâm phải giành thiên tài như vậy về phe mình bằng được. Chờ trở về Thương Nguyệt Thành phải tìm cách xúi đám trai Long gia đào góc tường.
Một ngày sau, một chiếc xe hào hoa chạy lại, là tọa giá Trưởng Tôn Lương phái đến nghênh tiếp Lăng Hàn, Nữ Hoàng. Xa phu là một lão nhân gầy gò, đẳng cấp đỉnh Thánh Vương. Lão cung kính mời Lăng Hàn và Nữ Hoàng lên xe, đương nhiên cung kính dành cho Nữ Hoàng, Lăng Hàn thì không lọt vào mắt lão. Chỉ là Đại Thánh bình thường.
Đám người Mạo Thư Ngọc vô cùng hâm mộ nhưng chỉ có thể nhìn theo xe ngựa chạy ra. Long Cao Phi không đi ra nhưng thần thức quét qua, lòng hơi dao động. Nói thật, trên đảo nổi toàn là đại nhân vật Hắc Nguyệt Giáo cư ngụ, Long Cao Phi chưa từng có tư cách đặt chân vào, giờ bị hai tiểu bối cướp lên trước làm lòng gã chua xót.
Xe ngựa đạp gió bay lên trời, chạy hướng đảo Tiên Vân. Những đảo nổi xoay tròn quanh Hắc Nguyệt Thành, tốc độ siêu nhanh. Xa phu tràn đầy kinh nghiệm, rất nhanh đánh xe lên phù đảo, mời hai người Lăng Hàn xuống xe rồi lão lái xe đi. Lão còn nhiệm vụ đón người khác.
Lăng Hàn và Nữ Hoàng đưa mắt đánh giá, hai người đang ở giữa đường cái, phía trước không xa có một tòa thành bảo nguy nga đồ sộ, bốn phía là vườn hoa xinh đẹp, từng khóm hoa nở. Các nham thạch lớn nhỏ khác nhau rậm rạp như sao trên trời, có một loại vạn luật khó tả. Lăng Hàn, Nữ Hoàng chưa nhấc chân đã thấy một chiếc xe từ Hắc Nguyệt Thành chạy nhanh lại, đáp xuống phù đảo.
Thật ra đây là một chiếc chiến xa, thùng xe có dấu vết bị phá hoại trong chiến đấu, toát ra hơi thở xa xưa. Ba con ngân giao chở xe, đẳng cấp đỉnh Thánh Vương. Đây là một loại yêu thú cường đại, nếu da dẻ biến bạc thành vàng là sẽ đột phá Trảm Trần trở thành tiên thú. Trên chiến xa không có xa phu, ba con thần thú như ngân giao đã sớm khai hóa trí tuệ, nhưng chúng nó dã tính khó thuần. Khi thấy Lăng Hàn, Nữ Hoàng thì ba con thú phun ra khí lạnh, mắt đầy khinh thường, cố ý lao tới. Nữ Hoàng tức giận trừng mắt phượng, đế uy phát tán. Ba con ngân giao sợ teo tim, chạy lệch ra đường cái đụng vào một tảng đá to.
Nham thạch nát vụn, ba con ngân giao choáng váng, chân lảo đảo như uống say. Cửa thùng xe mở ra, một thanh niên trẻ tuổi tràn đầy tức giận đi ra. Có chuyện gì? Đang yên lành sao chiến xa bỗng thắng gấp? Thanh niên nhìn chiến xa đi lệch, tọa kỵ mơ hồ thì nhìn sang Lăng Hàn, Nữ Hoàng, bình tĩnh nói: "Thật to gan, dám làm tọa giá của bản thiếu gia sợ. Các ngươi chán sống rồi sao?"