Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong ánh sáng chói chang của sa trường, mười thành viên đội Bạch Hổ, từng là niềm tự hào của Thương Nguyệt thành, giờ đây đứng chết lặng trước sức mạnh kinh hoàng của Lăng Hàn. Chàng trai tân binh này, với năng lực vượt xa tưởng tượng, khiến họ phải liên tưởng đến những thiên kiêu trẻ tuổi nhất của Hắc Nguyệt giáo. Khi sự kinh ngạc còn chưa kịp tan, một ánh mắt độc địa từ Đinh Tầm đã lướt qua, gửi đi tín hiệu ngầm cho Đinh Khiếu Trần. Kế hoạch đã được vạch sẵn: nếu không thể chiêu dụ, hãy biến thành nội ứng, ra tay ám hại.
Đinh Khiếu Trần, với ánh mắt lạnh lẽo găm chặt vào lưng Lăng Hàn, không chút do dự. Nỗi nhục nhã Lăng Hàn đã gây ra, nếu không loại bỏ, sẽ trở thành một cái gai trong lòng, đe dọa con đường Trảm Trần đầy hiểm nguy của gã. Giữa lúc hỗn chiến căng thẳng, ai ngờ đồng đội lại chĩa mũi giáo vào mình? Lục Mộc đao của Đinh Khiếu Trần được rút ra, sát khí bùng nổ. Một ảo ảnh cây ăn thịt người hiện lên, uy lực không kém phần đáng sợ. Đinh Khiếu Trần dốc toàn lực, rồi bất ngờ chém vào một thành viên đội Bạch Hổ. Người này lập tức hiểu ý, nhảy vọt về phía Lăng Hàn, tạo cơ hội cho nhát đao của Đinh Khiếu Trần quang minh chính đại chém thẳng vào lưng Lăng Hàn. Ngay khi kiếm quang sắp chạm tới, Đinh Khiếu Trần gào lên một tiếng "Cẩn thận!". Một màn kịch vụng về đến mức cả quân Thanh Long, Chu Tước cũng phải bật cười khinh bỉ.
Tuy nhiên, khóe môi Lăng Hàn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Hắn đã lường trước sự phản bội này. Thanh đao chém tới, hồn cây đã quấn lấy Lăng Hàn, cố gắng cắn nuốt linh hồn. Nếu thần hồn bị cướp đoạt, thân thể sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng. Đinh Khiếu Trần nở nụ cười đắc thắng, tin rằng Lăng Hàn khó thoát khỏi cái chết hoặc trọng thương. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc quyết định, Lăng Hàn bất ngờ xoay người, thò tay chộp lấy Lục Mộc đao. Hắn đẩy nhẹ, tiếng xương gãy răng rắc vang lên, hai tay Đinh Khiếu Trần nát vụn. Biểu cảm của gã lúc này thật khó tả, vừa đau đớn, vừa kinh ngạc đến tột độ. Lăng Hàn không dừng lại, chuôi đao Lục Mộc quay ngược, giáng thẳng vào ngực Đinh Khiếu Trần, xuyên thủng da thịt, tạo thành một lỗ máu lớn.
"Hại người rồi sẽ hại mình, không sợ làm chuyện thẹn với lòng nhiều nửa đêm quỷ gõ cửa sao?" Lăng Hàn lạnh lùng buông lời, không ra thêm đòn kết liễu. Đinh Khiếu Trần quỵ xuống, tái mét mặt mày, mồ hôi lạnh túa ra. Trái tim gã bị đánh nát, tinh huyết tuôn chảy, căn nguyên bị hư tổn nặng nề, ảnh hưởng trực tiếp đến con đường Trảm Trần sau này. Đinh Hổ, lão tổ Đinh gia, tức giận bật dậy định tấn công Lăng Hàn, nhưng đã bị Long Thành Nhân và Đoàn Vân, hai lão tổ Trảm Trần khác, ngăn cản. Họ mỉm cười nói rằng đây chỉ là tỷ võ, thương nhẹ là chuyện thường. Đinh Hổ xanh mét mặt, nhưng không thể làm gì trước hai cường giả. Lăng Hàn không để yên, đá Đinh Khiếu Trần như một quả bóng, khiến gã lăn lóc rồi ngất lịm trong hổ thẹn và đau đớn.
Lăng Hàn quay sang đội Bạch Hổ đang sững sờ, mỉm cười hỏi: "Sao, khách sáo vậy? Không đánh nữa à?" Họ bị dọa đến mức không còn chút dũng khí nào. Ngay lập tức, Mạo Thư Ngọc và Vệ Ba chớp lấy thời cơ, tấn công dồn dập. Ba người gục ngã, bảy người còn lại lập tức nhận thua. Trận chiến tưởng chừng một chiều đã kết thúc, nhưng với một kết quả hoàn toàn đảo ngược: quân dự bị thắng quân chính quy, nhờ một tay Lăng Hàn.
Mạo Thư Ngọc reo hò chiến thắng, còn Vệ Ba và đồng đội cũng nở nụ cười rạng rỡ. Hy vọng được đại diện Thương Nguyệt thành tham gia đại hội Hắc Nguyệt thành đã thắp sáng trong lòng họ. Trong khi đội Thanh Long và Chu Tước vẫn đang kịch chiến, đội của Lăng Hàn đã xuống nghỉ ngơi. Cuối cùng, đội Thanh Long giành chiến thắng, nhờ có Đoàn Quân, một thiên tài võ đạo cuồng nhiệt của Đoàn gia. Đoàn Quân là một chiến thần bẩm sinh, chỉ trong ba mươi vạn năm đã từ tân binh vươn lên vị trí đội trưởng, được mệnh danh là cao thủ số một của Thanh Long quân.
Khi biết đối thủ tiếp theo là đội dự bị, đội Thanh Long ban đầu tỏ vẻ hài hước, nhưng sau khi tìm hiểu, họ lập tức cảnh giác cao độ với Lăng Hàn. Trận chiến cuối cùng bắt đầu. Đoàn Quân, dù đã mệt mỏi sau trận chiến trước, vẫn gầm lên: "Giết!" Chiến ý của gã biến thành thực chất, lao thẳng vào Lăng Hàn, vung cây rìu chiến khổng lồ. Chín đồng đội phía sau dồn lực lượng vào Đoàn Quân, biến gã thành một chiến thần tỏa sáng ánh vàng. Một nhát rìu chém xuống đầy uy mãnh. Lăng Hàn chỉ vươn một ngón tay ra, điểm nhẹ vào rìu chiến.
Mọi thứ như chậm lại, rồi đông cứng. Ngón tay Lăng Hàn đã chặn đứng cây rìu! Chỉ một ngón tay, vững như tiên kim vĩnh cửu. Đoàn Quân gầm lên, dốc hết sức, cây rìu rung lên, một con mắt mở ra trên thân rìu, nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Cái nhìn đó như của tử thần, khiến tim Lăng Hàn giật thót, thân thể cứng đờ trong chốc lát. Chín đồng đội kiệt sức, ngã vật ra đất. Đoàn Quân ném rìu, tung một cú đấm thẳng vào mặt Lăng Hàn, muốn thừa cơ giải quyết hắn.
Nhưng Lăng Hàn, dù chỉ bị ảnh hưởng một thoáng, đã nhanh chóng phục hồi. Hắn mỉm cười với Đoàn Quân. Một nụ cười quỷ dị, khiến Đoàn Quân rợn tóc gáy. Làm sao Lăng Hàn có thể cười được khi thần hồn đã bị trấn nhiếp? Không còn đường lùi, Đoàn Quân cắn răng, cú đấm vẫn giáng xuống. Lăng Hàn tùy ý vươn tay, hai ngón tay kẹp chặt cổ tay Đoàn Quân, khiến cú đấm không thể tiến thêm nửa phân. Mọi người há hốc mồm kinh ngạc. Cùng lúc đó, đòn tấn công của nhóm Mạo Thư Ngọc ập tới, đánh Đoàn Quân bay ra ngoài. Dù vậy, Đoàn Quân vẫn bật dậy, khóe môi rỉ máu nhưng không hề nhụt chí. Gã cười lớn, hỏi tên Lăng Hàn. Hai người sau đó cùng trò chuyện, Đoàn Quân hào sảng mời Lăng Hàn cùng uống rượu và "tán gái".
Trận tỷ thí kết thúc, đội dự bị bất ngờ giành hạng nhất, có quyền tham gia đại tái Hắc Nguyệt thành. Ba gia tộc lớn bắt đầu bàn bạc về Lăng Hàn. Long gia và Đoàn gia muốn chiêu mộ hắn, còn Đinh gia thì tranh cãi kịch liệt. Cuối cùng, họ quyết định chèn ép Lăng Hàn, vì gã quá mạnh, lại có khả năng trở thành Mạo Đại thứ hai, thậm chí hơn. Đinh Hổ tiết lộ Mạo Đại có một nữ nhi chưa gả, và đã đích thân triệu kiến Lăng Hàn. Lão tổ Đinh Diệu Long đưa ra một kế hoạch thâm độc: không phải ngăn cản Lăng Hàn và nữ nhi Mạo Đại, mà là tác thành cho họ, rồi dùng Trương Sung – đồ đệ của Mạo Đại, kẻ si mê nữ nhi kia – để tạo ra nội chiến, khiến Lăng Hàn bị Trương Sung giết chết. Mọi người vỗ tay tán thưởng, cho rằng đây là một mũi tên trúng hai đích.
Lăng Hàn yêu cầu Nữ Hoàng đi cùng đến Hắc Nguyệt thành. Vì sự an toàn của nàng, hắn phải đưa nàng vào Hắc tháp. Nhờ Mạo Đại, mọi chuyện được giải quyết. Đoàn Quân kéo Lăng Hàn đi uống rượu, chiêu đãi mười mấy mỹ nhân. Đoàn Quân phóng đãng nhưng có chừng mực, còn Lăng Hàn lạnh lùng từ chối, bởi trong mắt hắn, chỉ có Nữ Hoàng là tuyệt sắc. Hai người nhanh chóng trở thành tri kỷ.
Mười ngày sau, đoàn người khởi hành đến Hắc Nguyệt thành trên một chiếc thuyền lớn do Long Cao Phi dẫn dắt. Chiếc thuyền khổng lồ, dài vạn trượng, rộng ngàn trượng, lướt đi trên sông như một ngọn núi. Sóng to đập vào thân thuyền, khiến cả Mạo Thư Ngọc, Vệ Ba đều choáng váng. Lăng Hàn và Nữ Hoàng thì an toàn trong Hắc tháp. Đinh Khiếu Trần, dù bị mọi người tẩy chay, vẫn bám theo, ôm hy vọng đổi đời ở thành lớn nhị tinh này.
Hành trình mất hai tháng vì thuyền phải dừng lại ở các thành thị để vận chuyển hàng hóa. Trong Hắc tháp, Lăng Hàn tiếp tục tham ngộ pháp tắc dưới Luân Hồi thụ. Hắn nhanh chóng đạt đến đỉnh Đại Thánh, chỉ cần tích lũy nguyên lực là có thể trùng kích Thánh Vương. Lăng Hàn còn uống dịch lôi kiếp, lĩnh ngộ quy tắc lôi hệ, tạo ra Diệt Thế Lôi Đình và Liệt Quang Cầu – một quả cầu sét hủy diệt. Nữ Hoàng cũng tiến bộ thần tốc, chuẩn bị đột phá Thánh Vương.
Hai tháng sau, thuyền lớn bình an cập bến Hắc Nguyệt thành. Lăng Hàn đứng ở đầu thuyền, ngước nhìn tòa thành lớn hùng vĩ, bay lơ lửng trên không trung như một hành tinh. Dưới chân nó là một phó thành, nơi các thương nhân và khách phải dừng chân, làm thủ tục trước khi được phép vào chủ thành. Phó thành tuy nhỏ hơn, nhưng cũng vô cùng sầm uất, với đồ ăn thức uống cao cấp hơn Thương Nguyệt thành nhiều bậc. Lăng Hàn rất muốn thử thịt tiên thú, nhưng giá cả quá đắt đỏ – hai vạn Tinh Thạch cho một đĩa nhỏ – khiến hắn đành bỏ cuộc.
Khi Lăng Hàn và Nữ Hoàng định rời đi, một giọng nói tràn ngập sự xấu xa vang lên từ phía sau: "A! Tiểu nương tử vóc dáng thật quyến rũ." Một thanh niên khoảng hai mươi tuổi tiến tới, yêu cầu Nữ Hoàng tháo mạng che mặt, hứa sẽ mời nàng ăn thịt tiên thú nếu vừa lòng. Nữ Hoàng chỉ khẽ lắc ngón tay, ra hiệu hắn cút đi. Thanh niên kia không hiểu, còn vươn tay định sờ tay nàng. Nữ Hoàng nhíu mày, nhấn nhẹ. Một lực lượng mạnh mẽ bùng nổ, biến thanh niên thành quả cầu, lăn ra sau, đụng ngã nhiều bức tường rồi mới dừng lại, tứ chi rũ xuống. Lăng Hàn mỉm cười, bình thản nói: "Đi, đến chỗ khác đi dạo." Hai người không thèm bận tâm, tin rằng kẻ đó không phải là con cháu hào môn ở Hắc Nguyệt thành.
Hắc Nguyệt thành, một thành lớn nhị tinh, không dễ dàng để vào. Nó có những quy định nghiêm ngặt, chỉ những người có lý do đặc biệt hoặc được mời mới được phép. Môi trường tu luyện trong thành gấp mười lần Thương Nguyệt thành, tràn ngập linh khí và vật chất bất tử. Điều này khiến nó trở thành mục tiêu khao khát của vô số võ giả, dù là những công tử như Đinh Khiếu Trần cũng muốn chen chân vào.
Sau khi dạo chơi chán chê, Lăng Hàn và Nữ Hoàng quay về khách điếm. Giữa đường, một nữ nhân xinh đẹp nhưng đầy sát khí chặn đường họ, hỏi: "Là các ngươi đánh đệ đệ của ta?" Kẻ lúc trước bị Nữ Hoàng đánh bay, giờ mặt mũi sưng phù, đứng cạnh nàng, chỉ tay vào Lăng Hàn và Nữ Hoàng mà méc: "Tỷ, là bọn họ đánh ta!" Nữ nhân hừ mũi: "Mỗi người tự đứt một tay, dập đầu xin lỗi đệ đệ của ta thì tha mạng cho các ngươi." Thanh niên kia còn chỉ vào Nữ Hoàng, đòi: "Tỷ, ta muốn nữ nhân kia!" Nữ nhân cưng chiều gật đầu: "Được được, y theo Bảo nhi." Rồi nàng nhìn Lăng Hàn và Nữ Hoàng, nhíu mày hỏi: "Các ngươi còn đứng đó làm gì?"
Lăng Hàn lắc đầu: "Các ngươi bị nhũn não sao? Nhũn não không sợ, nhưng biết rõ mình nhũn não còn chạy lung tung là lỗi của các ngươi." Nữ nhân nạt: "Mỏ nhọn!" Nàng giáng một cái tát vào Lăng Hàn: "Ở trước mặt Liễu Mộ Vũ ta đây có chỗ cho các ngươi kiêu ngạo sao?" Lăng Hàn tùy tay vỗ hóa giải đòn tấn công, thản nhiên nói: "Ngươi không hỏi lý do đã ngang ngược chỉ trích, còn muốn đánh gãy cánh tay của chúng ta, bắt dập đầu xin lỗi, thật là vô tri. Nếu cái này gọi là kiêu ngạo, vậy đệ đệ của ngươi muốn cưỡng ép bắt nương tử của ta mà ngươi còn đồng ý thì thật làm ta đổi mới hiểu biết về con người." Lăng Hàn nở nụ cười, một nụ cười lạnh lẽo: "Ta quyết định bắt ngươi, tặng đại cho nam nhân độc thân làm nương tử, để ngươi cũng nếm thử mùi vị đó. Cũng giải quyết vấn đề khó khăn cuộc đời của nam nhân độc thân."
Liễu Mộ Vũ cười khẩy: "Càn rỡ!" Nàng lại vỗ một chưởng, lần này mang theo hận ý, uy lực lớn hơn nhiều. Chưởng kình hóa thành luồng nguyệt nhẫn, quy tắc đại đạo vòng quanh, phù văn chiếu sáng bầu trời, cực kỳ đáng sợ. Nữ nhân này quá điêu ngoa, không màng đến việc đang ở giữa khu vực buôn bán sầm uất. Lăng Hàn sầm mặt, thi triển Điện Thiểm, đột nhiên xuất hiện trước mặt Liễu Mộ Vũ. Hắn tát nàng một cái, rồi thêm một cái nữa. Hai bạt tai khiến gò má xinh đẹp của Liễu Mộ Vũ sưng đỏ, tóc tai bù xù, chỉ còn lại vẻ dữ tợn. Liễu Mộ Vũ hung hăng trừng mắt Lăng Hàn, một luồng sáng lấp lóe trong tay nàng, một thanh bảo kiếm hiện ra. Thanh kiếm này không phải là bảo khí Thánh Vương bình thường, uy năng vượt xa, nhưng chưa đạt đến đẳng cấp Trảm Trần, có lẽ được chế tạo từ chuẩn tiên kim nửa tinh. Liễu Mộ Vũ vung kiếm chém vào Lăng Hàn: "Nạp mạng đi!" Kiếm khí sắc bén như đại đạo đang nổi giận, sức phá hoại tuyệt đối đáng sợ. Lăng Hàn không dám khinh thường, hắn chưa từng đối kháng một bảo khí như vậy. Hai tay co thành nắm đấm, đánh thẳng vào kiếm khí. Quyền lực và kiếm khí va chạm, sau mỗi lần đều bừng lên ánh sáng chói lòa như khai thiên phách địa. Nhưng mấy chiêu qua đi, Lăng Hàn đánh càng thoải mái. Nếu uy năng của thần kiếm được phát huy đến mức tận cùng, có lẽ còn có thể đối kháng hắn, nhưng vũ khí chỉ là vũ khí, sao bằng con người được? Lăng Hàn mạnh mẽ xông lên, dễ dàng giật thanh kiếm từ tay đối phương, thu về rồi phong lại tu vi của Liễu Mộ Vũ, xách nàng lên. Thanh niên Liễu Bảo định chạy trốn, nhưng Lăng Hàn một bước đuổi theo, cũng xách gã trong tay. Liễu Mộ Vũ, sau khi bị bắt, từ hung dữ điêu ngoa bỗng trở nên sợ hãi, mặt trắng bệch khi thấy đệ đệ mình cũng bị tóm. Nàng hét to: "Thả đệ đệ của ta ra! Ngươi dám đụng vào một sợi lông của đệ đệ là ta giết ngươi! Ta thề ta sẽ giết ngươi!" Lăng Hàn vung tay, một chuỗi tiếng kêu răng rắc vang lên. Xương toàn thân Liễu Bảo bị chấn gãy một phần ba. Lăng Hàn nhìn thanh niên, gã sợ đến mặt không chút máu, run cầm cập, đũng quần ướt nước. Thanh niên hét lên: "Đừng giết ta! Đừng giết ta!" Lăng Hàn mỉm cười nói: "Yên tâm, ta không phải đồ tể, không giết heo. Nhưng nếu ngươi thích khi nhục nữ nhân, thì ta cho ngươi nếm thử mùi vị này."