Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 366

Chương 366: Quyền Năng Lên Tiếng

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1826 đến 1830 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự đối lập giữa quyền lực phô trương và sức mạnh nội tại, nơi bản ngã kiêu hãnh của những kẻ tự cao bị đập tan một cách không thương tiếc. Tác giả khéo léo lồng ghép bi kịch của Đồng Lâm và sự mưu mô của Liễu Mộ Vũ, làm nổi bật sự tàn khốc của thế giới tu chân. Cảm xúc nhân vật được đẩy lên cao trào qua những màn đối đầu trực diện, dẫn dắt người đọc đến một đỉnh điểm căng thẳng đầy kịch tính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng yên bình, giọng nói đầy ngạo mạn vang lên, chất vấn Lăng Hàn và Nữ Hoàng về hành vi "cản đường" của họ. Đồng Lâm, một thanh niên với khí chất kiêu căng ngút trời, hậu duệ của lão tổ Đồng gia - một cường giả Tứ Trảm danh tiếng, không chút nể nang mà chỉ trích. Hắn ta, kẻ quen thói hống hách, chưa từng bị ai khinh thường đến vậy. Nữ Hoàng, với vẻ mặt lạnh lùng, thả ra đế uy cuồn cuộn, khiến không gian như sụp đổ, áp lực nặng nề đến nghẹt thở.

Đúng lúc đó, một giọng nữ từ bên trong xe vọng ra, hỏi han: "Lâm ca, có chuyện gì vậy?" Rồi một mỹ nhân yểu điệu bước xuống, khuôn mặt xinh đẹp đến động lòng người. Thế giới quả thật nhỏ bé, bởi người phụ nữ đó không ai khác chính là Liễu Mộ Vũ! Nàng ta, ban đầu chỉ chăm chú vào Đồng Lâm, nhưng khi ánh mắt vô tình lướt qua Lăng Hàn và Nữ Hoàng, nàng ta giật mình, rồi tức giận thốt lên: "Là các ngươi!"

Những ngày trước đó đối với Liễu Mộ Vũ là một cơn ác mộng. Bị phong bế tu vi, bị Lăng Hàn trừng phạt một cách khó quên, nàng ta đã phải trải qua những tủi nhục không thể kể xiết. Đặc biệt là việc đệ đệ (mà thực chất là con trai nàng) bị ám ảnh tâm lý sâu sắc sau sự kiện đó, khiến Liễu Mộ Vũ nung nấu hận thù Lăng Hàn đến tận xương tủy. Nàng ta, một thiên tài đến từ Bạch Mang thành, đã nhanh chóng dùng mưu kế quyến rũ Đồng Lâm để tìm chỗ dựa và danh vọng ở Hắc Nguyệt thành, thậm chí đã có được suất tham gia đảo Tiên Vân.

Đồng Lâm, với gương mặt sa sầm, hỏi Liễu Mộ Vũ về lai lịch của hai người kia. Liễu Mộ Vũ, với vẻ mặt đầy oán hận nhưng lại cố tỏ ra quan tâm, chỉ nói rằng họ là những kẻ đã làm tổn thương "Bảo nhi" của nàng, và họ đến từ "Phó thành". Thông tin đó đủ để Đồng Lâm hiểu rằng đây chỉ là những kẻ "dân quê" từ thành nhỏ, không có bối cảnh mạnh mẽ. Hắn ta càng thêm kiêu ngạo, quát lớn: "Quỳ xuống! Tự tát tai mình, trước khi ta chưa bảo ngừng thì không cho ngừng!"

Lăng Hàn, ôm Nữ Hoàng vào lòng, chẳng buồn để ý đến kẻ "đồ ngốc" ấy, chỉ cười nói: "Đi thôi nương tử, tên này là đồ ngốc." Đồng Lâm tức giận xông lên chặn đường, quát hỏi: "Các ngươi biết thân phận của bản thiếu gia không?" Lăng Hàn gật đầu, vẻ mặt thích thú: "Biết. Mới rồi đã nói ngươi là đồ ngốc."

Đồng Lâm, như muốn nổ tung, kiềm chế cơn giận mà gằn giọng: "Bản thiếu gia tên Đồng Lâm, lão tổ nhà ta là cường giả Tứ Trảm, trưởng lão tứ tinh của Hắc Nguyệt giáo!" Hắn ta nghĩ rằng bối cảnh "khủng bố" này sẽ khiến Lăng Hàn sợ hãi quỳ lạy. Nhưng Lăng Hàn chỉ mỉm cười hỏi: "Rồi sao?"

Liễu Mộ Vũ, với ánh mắt độc địa, tiến đến gần Đồng Lâm, giả vờ khuyên ngăn: "Lâm ca, thôi đừng tranh với họ, bọn họ rất mạnh, ta sợ..." Lời nói đó không xoa dịu mà còn đổ thêm dầu vào lửa, khiến Đồng Lâm càng thêm tức giận: "Đồng Lâm ta đây chẳng lẽ không xử được hai người?" Liễu Mộ Vũ cúi đầu, nụ cười nham hiểm hiện rõ, nàng ta biết Đồng Lâm không phải đối thủ của Lăng Hàn, nhưng nàng muốn mượn tay lão tổ Đồng gia để trả thù.

Lăng Hàn liếc nhìn Liễu Mộ Vũ, khẽ cười: "Gà giò, ngươi muốn xử chúng ta thế nào?" Đồng Lâm, bị gọi là "gà giò", suýt nhảy dựng lên vì tức giận. "Trước uy nghiêm của Đồng gia ta ngươi sẽ nếm trái đắng. Cho ngươi cơ hội cuối cùng, lập tức dập đầu xin lỗi ta, không thì... hừ hừ."

Lăng Hàn chỉ giơ tay lên, "Bốp! Bốp!" Đồng Lâm và Liễu Mộ Vũ đã bị đánh bất tỉnh, ném vào lùm cỏ. Lăng Hàn còn có ý tưởng "nghịch ngợm" hơn, lột sạch đồ của cả hai, xếp chồng lên nhau như thể họ vừa "làm chuyện đó". Sau đó, hắn vươn tay về phía Nữ Hoàng: "Nương tử, chúng ta ngồi xe đi."

Nữ Hoàng vui vẻ đồng ý, bước lên xe. Lăng Hàn thúc ba con giao kéo xe, mặc dù chúng ban đầu có ý chống cự, nhưng khí thế thần thú từ Lăng Hàn đã khiến chúng ngoan ngoãn phục tùng.

Con đường dẫn đến thành bảo không chỉ có một, mà là năm. Khi Lăng Hàn lái xe đến, đã có rất nhiều loại xe đậu, và nhiều người đang đứng chờ ở bên ngoài, dường như đang đợi một ai đó. Ba nam nhân tiến lên đón, tưởng rằng đó là Đồng Lâm: "Đồng Lâm huynh đến rồi!" Họ là bạn bè thân thiết của Đồng Lâm, những kẻ "hồ bằng cẩu hữu" vì thế lực gia tộc của họ không bằng Đồng gia.

Họ ngạc nhiên khi thấy Lăng Hàn là người điều khiển xe. Long giao đã sớm thông linh, cần gì xa phu? Hơn nữa, xa phu này chỉ là Đại Thánh, tu vi có vẻ hơi thấp. Khi Lăng Hàn mở cửa xe, mời Nữ Hoàng bước ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nàng. Nữ Hoàng, với vóc dáng cao kiều, mái tóc vàng óng, bộ váy làm từ Thánh liệu cao cấp, tỏa ra khí chất mạnh mẽ, ngay lập tức trở thành tâm điểm.

"Đồng Lâm huynh thật có phúc, kiếm được kiều nữ tuyệt sắc như vậy," một kẻ thốt lên. "Cô ấy là Loạn Tinh!" "Cái gì? Là siêu thiên tài hôm nay đánh ra chín mươi hai mắt?" "Ôi, ta có nghe tên nàng nhưng không ngờ phong thái lại say lòng người đến vậy." Mọi người xôn xao bàn tán, thắc mắc về mối liên hệ giữa Nữ Hoàng và Đồng Lâm.

Lăng Hàn, với nụ cười tinh quái, hắng giọng: "Để ta giải thích cho mọi người. Chúng ta giữa đường gặp Đồng Lâm, nhưng Đồng Lâm đột nhiên nổi hứng ôm nữ bằng hữu vào lùm cỏ, nhường chiến xa lại cho chúng ta, nói là không cần gấp, lát nữa sẽ đến sau."

Lời nói của Lăng Hàn khiến mọi người biểu cảm quái dị. "Không đúng, dù muốn... cái kia thì trong xe không phải tốt hơn sao?" "Không chừng Đồng Lâm thích làm ở dã ngoại?" "Cái này hay, sau này ta cũng thử."

Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa khác chạy tới, một thanh niên bước xuống, vẻ mặt quái dị: "Các ngươi tuyệt đối không đoán được ta thấy gì lúc đi trên đường! Có một đôi cẩu nam nữ đánh dã chiến! Các ngươi đoán xem là ai?" Mọi người đồng thanh kêu lên: "Đồng Lâm!" Thanh niên kia sửng sốt, không ngờ mọi người đã biết. Tin tức này khiến mọi người vốn nửa tin nửa ngờ giờ đây hoàn toàn xác nhận. Ai nấy đều thầm lắc đầu, Đồng Lâm thật là "bụng đói ăn quàng". Nếu Trưởng Tôn Lương biết chuyện này, hắn sẽ rất tức giận. Mọi người quyết định phải xa lánh Đồng Lâm, tránh bị liên lụy.

Thành bảo rất lớn. Lăng Hàn và Nữ Hoàng tìm đến vị trí của mình. Bàn ghế thấp, chỉ có hai người ngồi, và dưới đất có bồ đoàn. Lăng Hàn ngạc nhiên khi cảm nhận được dòng khí nóng từ bồ đoàn truyền vào cơ thể, tăng cường nguyên lực, dù đối với hắn ở đỉnh Đại Thánh thì hiệu quả không còn nhiều. Hắn thầm nghĩ, không hổ là thánh tử một giáo, chiêu đãi cũng cao cấp.

Nhiều người tiếp tục đến, và Trưởng Tôn Lương vẫn chưa lộ diện. Nữ Hoàng trở thành tâm điểm, mọi người vây quanh hiến ân cần, muốn tìm hiểu lai lịch của nàng. Nữ Hoàng lười biếng đáp lời, Lăng Hàn trở thành người phát ngôn, khéo léo đuổi đám đông đi mà không gây ác cảm.

Nửa canh giờ sau, tiếng quát vang lên: "Thánh tử giá đáo!" Toàn bộ đại điện tĩnh lặng. Một nam nhân trẻ tuổi, đầu đội kim quan, vóc dáng cao lớn, đôi mắt sáng rực như hai mặt trời, bước nhanh ra. Khí thế của hắn mạnh mẽ đến mức trong phạm vi ba thước, khí thế hóa thành thực chất, diễn hóa ra chân long, chân phượng, kỳ lân, huyền quy bay lượn. Đằng sau hắn là thanh niên tóc đỏ, vẻ mặt cuồng nhiệt.

Nhiều người quỳ xuống: "Bái kiến thánh tử!" Những người khác đứng dậy chắp tay hành lễ. Đây là một Vương giả vô song, Trưởng Tôn Lương. Lăng Hàn và Nữ Hoàng không đứng dậy, kiêu ngạo của họ không cho phép cúi mình trước võ giả cùng giai.

Trưởng Tôn Lương lạnh nhạt nói: "Miễn!" Hắn liếc qua Lăng Hàn và Nữ Hoàng, khóe môi khẽ cong lên, chắp tay nói: "Loạn Tinh Tiên Tử!" Nữ Hoàng chỉ khẽ gật đầu, xem như đã chào. Sự ngạo mạn này càng khiến mọi người tin rằng Nữ Hoàng là thánh nữ của một đại giáo.

Trưởng Tôn Lương giả vờ không để ý, nở nụ cười ấm áp: "Nào, tại hạ chuẩn bị rượu nhạt, mọi người đừng khách sáo." Hắn quét mắt qua, nhíu mày khi thấy Đồng Lâm vẫn vắng mặt. "Đồng Lâm đâu?" "Phụt!" Vài người nhấp rượu phun ra, sặc sụa. Thanh niên tóc đỏ hiểu ý, xuống đài hỏi thăm, rồi quay lên thì thầm vào tai Trưởng Tôn Lương.

Trưởng Tôn Lương, chưa nghe hết câu đã lộ vẻ tức giận, suýt đập bàn đứng dậy. Đồng Lâm dám "dã chiến" trong vườn hoa của hắn, còn làm mọi người đều biết? Đây chẳng khác nào công khai làm hắn mất mặt! Tuy nhiên, Trưởng Tôn Lương là người có tu dưỡng, hắn vờ như không phát hiện, tiếp tục nói chuyện với mọi người.

Hắn rất hứng thú với Nữ Hoàng, vì nàng là Vương giả trẻ duy nhất có thể sánh ngang với hắn, lại có thân phận bí ẩn. Trưởng Tôn Lương không che giấu ý định tấn công Nữ Hoàng: "Loạn Tinh Tiên Tử, chờ sau khi kết thúc có hứng thú cùng tại hạ nghiên cứu võ đạo không?" Nữ Hoàng lười trả lời. Lăng Hàn cười nói: "Loạn Loạn nhà ta không bao giờ ở một mình với người lạ, nếu Trưởng Tôn huynh muốn thì ta có thể đi thay."

Trưởng Tôn Lương khó chịu, nhưng hắn đã có ý hay. Hắn quay sang thanh niên tóc đỏ, dùng thần thức dặn dò một câu. Rồi hắn cười nói: "Thịnh hội võ giả chúng ta sao thiếu được luận bàn tỉ võ." Thanh niên tóc đỏ lập tức đứng dậy, hét về phía Lăng Hàn: "Lăng Hàn, ta khiêu chiến với ngươi!"

Lăng Hàn bất ngờ, hắn chỉ muốn yên tĩnh ăn uống. Nhưng có người muốn khiêu chiến hắn? Lăng Hàn cười tủm tỉm: "Được thôi." Trưởng Tôn Lương dặn dò thanh niên tóc đỏ: "Xích Long, xuống tay có chừng mực, không thể giết người." Xích Long hiểu ý, chỉ cần không giết người là được, không cần nương tay. Xích Long cung kính gật đầu: "Tuân lệnh thánh tử đại nhân!" rồi nhảy ra đại điện: "Lăng Hàn, đi ra chiến một trận!"

Lăng Hàn gắp đũa thức ăn, uống một ngụm rượu rồi nói với Nữ Hoàng: "Nương tử, ta đi chút rồi về." Nữ Hoàng dịu dàng gật đầu, chủ động hôn hắn một cái. Mọi người ghen tỵ muốn chết, ai cũng nghĩ Nữ Hoàng là mỹ nhân lạnh lùng, không ngờ lại dịu dàng đến vậy. Trưởng Tôn Lương mặt đen lại, hai tay siết chặt thành nắm đấm, hắn muốn giết người.

Lăng Hàn đẩy bàn ra, chậm rãi đi ra đại điện. Mọi người như ong vỡ tổ đổ ra ngoài, muốn chứng kiến Lăng Hàn bị đánh tơi tả. Nữ Hoàng nâng gót sen, khí thế mạnh mẽ khiến không ai dám lại gần. Trưởng Tôn Lương bước nhanh, đi song song với Nữ Hoàng, vẻ mặt kinh ngạc. Nữ Hoàng rất mạnh, mạnh đến mức hắn không chắc có thể thắng được. Điều này không khiến hắn ghen tỵ mà sinh lòng mến mộ. Đây là nữ nhân hắn luôn chờ đợi, bạn lữ định mệnh của hắn.

Lăng Hàn và thanh niên tóc đỏ đứng cách nhau mười trượng. Mọi người đều tin tưởng vào Xích Long, dù hắn chỉ là tùy tùng nhưng có thể làm tùy tùng của Trưởng Tôn Lương đã chứng tỏ thực lực.

Xích Long kiêu ngạo nói: "Ba chiêu!" Hắn có thể đánh ra bảy mươi mốt mắt trên cột đồng, không thua kém nhiều cao thủ. Hạn định ba chiêu là đã chừa đường lui cho mình rất lớn. Nguyên Hưng Bình, Đan Ngọc Tĩnh, Biên Triết nhìn Lăng Hàn, lo lắng hắn sẽ thua. Lăng Hàn cười nói: "Ngươi đã nói ba chiêu vậy ba chiêu đi." Mọi người không hiểu ý Lăng Hàn, chỉ Nữ Hoàng hiểu, hắn muốn nói chiêu thứ ba mới đánh bại đối thủ.

Xích Long tấn công: "Chiêu thứ nhất!" Một ngọn lửa nhỏ bắn ra, hóa thành mũi tên bay nhanh về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn mỉm cười, thổi một hơi vào mũi tên, "phụt" một tiếng, lửa tắt. "Hôm nay không phải sinh nhật của ta, không cần thổi nến." Mọi người ngạc nhiên, không ai ngờ Lăng Hàn lại mạnh đến vậy.

Xích Long hơi giật mình nhưng không để bụng, chiêu thứ nhất chỉ là thăm dò. Hắn hóa trảo: "Vậy thì đỡ chiêu thứ hai của ta! Thiên Long Nộ Trảo!" Xích Long ấn hai tay, vảy rồng phủ lên biến thành hai móng vuốt rồng, dài năm thước, đè về phía Lăng Hàn. Móng vuốt rồng nổi lên các ký hiệu đại đạo, lực lượng quy tắc chuyển động khiến người ta tim đập nhanh.

Lăng Hàn mỉm cười thi triển Cực Dạ Chi Ám bao trùm Xích Long. Hắc ám vô tận, không ai thấy Xích Long đâu. Trưởng Tôn Lương giật mình. Chỉ trong khoảnh khắc, Xích Long lao ra khỏi hắc ám, nhưng đường công kích đã bị lệch, không còn hướng về Lăng Hàn nữa. Chiêu thứ hai cũng thất bại.

Mọi người giật mình. Nếu Lăng Hàn nghiêm túc hóa giải thì còn chấp nhận được, nhưng hắn chỉ thổi một hơi, ném ra một đoàn hắc ám đã hóa giải, khiến mọi người không thể hiểu nổi. Sâu không lường được! Chẳng lẽ đây cũng là một siêu thiên tài?

Xích Long cảm thấy áp lực, liên tục hai chiêu không thể thăm dò được Lăng Hàn. "Chiêu thứ ba!" Hắn bắt đầu tích súc đại chiêu, long khí dâng lên toàn thân. Quần áo rách toạc, vảy rồng dày phủ kín người hắn. "Thăng Long Kích!" Đây là đại chiêu mạnh nhất của Xích Long, thiêu đốt tổ huyết, đánh ra một kích trời long đất lở. Xích Long lao vào Lăng Hàn, rống to: "Giết!"

Lăng Hàn không tránh né, chờ Xích Long lao tới thì thò tay bóp cổ hắn, vung tay. Xương trong người Xích Long ít nhất gãy một nửa, hắn như người chết, tứ chi rũ xuống, không còn chút sức chiến đấu. Lăng Hàn cười nói: "Ba chiêu." Rồi hắn vung tay ném Xích Long xuống dưới chân Trưởng Tôn Lương.

Mọi người lúc này mới hiểu ý Lăng Hàn khi nói "ba chiêu". Với thực lực của hắn, hoàn toàn có thể một chiêu đánh bại Xích Long. Nguyên Hưng Bình, Đan Ngọc Tĩnh lộ vẻ mặt thận trọng, họ cũng có thể đánh bại Xích Long nhưng không thể nhẹ nhàng như Lăng Hàn. Đây là một kình địch!

Mắt Trưởng Tôn Lương cháy lửa giận, Lăng Hàn ném người tới trước mặt hắn là có ý gì? Thị uy sao? Đúng lúc này, một người chen lấn đám đông đi ra, vẻ mặt uất ức: "Thánh tử đại nhân xin hãy làm chủ cho ta!" "Là Đồng Lâm." Trưởng Tôn Lương vốn đang giận, trông thấy Đồng Lâm đột nhiên xuất hiện thì trút hết lên đầu đối phương, vỗ chưởng một cái. Đồng Lâm bị chấn thành mưa máu, thần hồn đều diệt.

Tên này đúng là xui xẻo. Hắn vừa tỉnh lại sau cú đánh của Lăng Hàn, vội vàng mặc quần áo, chạy đến đây cầu cứu, tin rằng Trưởng Tôn Lương sẽ giải oan cho mình. Nhưng không ngờ, Trưởng Tôn Lương lại một bàn tay đập chết hắn. Máu còn tung tóe trên không trung, vài giọt dính trên mặt Liễu Mộ Vũ khiến nàng khựng bước chân. Nàng ta sợ hãi mặt trắng bệch, chân run rẩy, quỳ xuống khóc lóc: "Thánh tử đại nhân tha mạng! Thánh tử đại nhân tha mạng!" Trưởng Tôn Lương khinh thường, quát lớn: "Cút!" Liễu Mộ Vũ không dám hó hé tiếng nào, vội vàng xoay người chạy.

Trưởng Tôn Lương hít sâu bình ổn cảm xúc, chợt nhận ra mình hơi quá đáng. Đồng gia dù sao cũng là thế lực Tứ Trảm. Nhưng hắn đã giết người rồi, hắn sẽ không rối rắm. Trưởng Tôn Lương nhìn Lăng Hàn, mỉm cười vỗ tay: "Đặc sắc, rất đặc sắc." Mọi người không biết nói gì, rõ ràng hắn đang tức giận đến mức giết người, còn vỗ tay khen hay?

Trưởng Tôn Lương nói: "Có ai muốn luận bàn với vị này không?" Không ai lên tiếng. Biểu hiện của Lăng Hàn vừa rồi đã chứng tỏ thực lực cực kỳ mạnh mẽ, ngang hàng với Nguyên Hưng Bình, Đan Ngọc Tĩnh. Trưởng Tôn Lương lúng túng, lẽ nào hắn phải tự mình ra tay?

Một thanh niên bước ra, cúi đầu hướng Trưởng Tôn Lương rồi nhìn Lăng Hàn: "Ha ha, tại hạ bất tài, xin huynh đài chỉ dạy một chút." Sắc mặt Trưởng Tôn Lương tốt hơn nhiều. Đây là Hạng Văn Côn, thiên tài của Hạng gia, được hắn thừa nhận. Hạng Văn Côn ra tay là ổn rồi.

Lăng Hàn mỉm cười nói: "Đến đây đi, ta chỉ giáo cho." Hạng Văn Côn lộ vẻ bực mình, hắn nói "chỉ dạy" là khách sáo, không ngờ Lăng Hàn tin thật. Hừ, "nhà quê" thành nhỏ quả là không biết trời cao đất rộng! Thật vô tri. Hạng Văn Côn lười nói nhiều, ngoắc tay hướng Lăng Hàn: "Đến chiến đi."

Lăng Hàn mỉm cười giơ một ngón tay: "Một chiêu." Mọi người hút ngụm khí lạnh. Ngươi một chiêu hạ gục Hạng Văn Côn? Lấy đâu ra can đảm vậy? Hạng Văn Côn tức giận bật cười: "Vậy thì một chiêu!" Hắn nhìn Lăng Hàn chằm chằm, vận chuyển nguyên lực, chân mày hiện ra ấn ký một thanh kiếm. Uy hiếp hồng hoang viễn cổ lan tỏa, khiến mọi người cảm thấy trái tim như đè tảng đá lớn. Hạng Văn Côn sử dụng đại chiêu, lực lượng huyết mạch dẫn động lực lượng tổ tiên, khiến sức chiến đấu của hắn tăng cao.

Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng, mặc cho đối phương chuẩn bị đại chiêu, không hề muốn ngăn chặn, cũng không định phát ra đại chiêu. Cuồng! Mọi người thầm nghĩ. Đây là Hạng Văn Côn, ngay cả Nguyên Hưng Bình, Đan Ngọc Tĩnh cũng phải hết sức thận trọng khi đối mặt với hắn.

Hạng Văn Côn hét to một tiếng: "Đóng Băng Thần Kiếm!" Hắn điểm lên mình. Ấn ký hình kiếm hóa thành thần kiếm bay ra, nhiệt độ xung quanh nhanh chóng hạ thấp, người xung quanh cảm giác máu đóng băng. Một kiếm này mau đến không thể hình dung. Lăng Hàn lại cười, ung dung bình tĩnh chỉ một cái, vừa đúng chặn lại mũi kiếm.

Thật chuẩn! Mau quá! Mọi người thầm la lên, rồi lắc đầu. Thanh kiếm này phát ra lạnh lẽo khủng bố như thế mà ngươi tay không đón đỡ, chẳng khác nào tìm chết. Băng kiếm vỡ, khí lạnh truyền vào người Lăng Hàn, đóng băng hắn ngay. Hạng Văn Côn lộ vẻ mặt kiêu ngạo.

Nhưng một ngọn lửa rực cháy trên người Lăng Hàn, băng tầng nháy mắt hòa tan. Lăng Hàn tiếp tục chỉ một cái, hóa thành một ngọn núi đè hướng Hạng Văn Côn. Hạng Văn Côn hoảng sợ, khu vực ngón tay đè quá lớn, hắn không thể trốn đi đâu được. Hắn hết sức bùng nổ, liên tục đấm bầu trời. Bùm bùm bùm! Từng cú đấm đánh vào ngón tay nhưng vô dụng, ngón tay đó thế không thể đỡ đè xuống. Thân thể Hạng Văn Côn biến mất, khi Lăng Hàn giơ ngón tay lên thì Hạng Văn Côn đã bẹp dí.

Một chiêu, quả nhiên chỉ dùng một chiêu. Mạnh như Hạng Văn Côn, chuẩn bị thời gian dài như vậy phát ra đại chiêu nhưng vẫn bị một chiêu dẹp gọn, thực lực cách biệt bao lớn? Lăng Hàn không hề chuẩn bị cái gì, hắn chỉ tùy ý đánh ra một chỉ. Lần này thì Trưởng Tôn Lương cũng bị rung động.

Trưởng Tôn Lương nhìn Lăng Hàn, nói: "Ba nguyên năm trước Thương Nguyệt thành ra một Mạo Đại càn quét thế hệ trẻ, được gọi là thiên tài khoáng thế. Theo ta thấy ngươi mạnh hơn Mạo Đại năm xưa nhiều." Đây là đánh giá rất cao.

Trưởng Tôn Lương kiêu ngạo nói: "Ngươi đáng giá ta tự mình ra tay!" Hắn đã đứng trên đỉnh Thánh Vương, tự tin vô địch khi chiến với cùng đẳng cấp. Lăng Hàn cười nói: "Con người ta khá hiền, ngươi muốn chiến thì ta chơi với ngươi." Chơi với? Ai dám nói đánh nhau với Trưởng Tôn Lương là chơi?

Trưởng Tôn Lương cười cười, hắn ở địa vị cao không thèm so đo với Lăng Hàn. Hắn chắp hai tay sau lưng từ từ đi ra nói: "Nhường ngươi ba chiêu." Lăng Hàn cười: "Nhường ngươi mười chiêu." Nụ cười đông lại trên mặt Trưởng Tôn Lương, quá là cuồng. Trưởng Tôn Lương không nói chuyện nữa, chỉ một cái vào Lăng Hàn.

Ong ong ong ong ong! Uy thế đáng sợ chấn động, bầu trời như sắp sập. Lăng Hàn cũng chỉ một cái nghênh hướng công kích của Trưởng Tôn Lương. Hai đòn công kích tan rã cùng lúc. Lăng Hàn không thừa dịp đánh trả mà theo ước hẹn lúc trước nhường Trưởng Tôn Lương mười chiêu.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!