Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên đỉnh núi hoang vắng, Giang Vô Thương, kẻ mang trong mình một bi kịch khó nói, thản nhiên tuyên bố số phận kẻ thù. Hắn khiêu khích Lăng Hàn và Nữ Hoàng, nhưng Lăng Hàn đã quyết định: trận chiến cuối cùng này sẽ là của riêng hắn. Nữ Hoàng dịu dàng lùi lại, nhường lại không gian cho cuộc đối đầu định mệnh. Giang Vô Thương gầm lên một tiếng "Giết!", thân hình lao tới, đôi tay hóa thành hai vầng mặt trời chói lòa, thi triển toàn bộ võ đạo cả đời mà hắn đã lĩnh ngộ. Dù không chuyên tâm tu luyện, thiên phú của Giang Vô Thương vẫn kinh người, mỗi chiêu thức đều mang sức mạnh long trời lở đất, đủ sức hủy diệt một hành tinh lớn ở Cổ giới.
Tuy nhiên, trước mặt Lăng Hàn, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Lăng Hàn không vội phản công, hắn muốn cho Giang Vô Thương được giải phóng hết thảy, được thăng hoa tột độ trong phút cuối cùng. Giang Vô Thương không còn màng thắng thua, chỉ đơn thuần trút ra những gì tinh túy nhất của võ học. Những chiêu thức ban đầu còn trúc trắc, nhưng với thiên phú trời phú, chúng nhanh chóng trở nên thuần thục, vô tình. Lăng Hàn, dù có chút tiếc tài, vẫn dằn lòng xuống. Cửu Thiên Hỏa bùng cháy, Điện Thiểm vận chuyển, Lăng Hàn xé toạc mọi công kích, một đấm xuyên thủng ngực Giang Vô Thương. Không một giọt máu vương vãi, vì Cửu Thiên Hỏa đã thiêu rụi tất cả. Giang Vô Thương ho ra máu, ánh mắt dần tối sầm nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười giải thoát. Hắn hận chính mình, nhưng không dám tự sát vì mối thù sâu đậm. Giờ đây, được Lăng Hàn tiễn biệt, hắn có thể đoàn tụ cùng thê nhi dưới suối vàng. Cửu Thiên Hỏa bùng lên lần cuối, Giang Vô Thương hóa thành tro bụi, tan vào thiên địa.
Lặng lẽ một lúc, Lăng Hàn quay sang Nữ Hoàng, nở nụ cười: "Lục tìm đi, sau đó về nhà." Hai chữ "về nhà" khiến Nữ Hoàng hóa thành một tiểu nữ nhân dịu dàng, mọi bi ai của Giang Vô Thương không thể lay động tâm nàng, vì trong mắt nàng chỉ có Lăng Hàn. Họ cùng nhau cướp sạch kho báu của ổ sơn tặc, thu về vô số đan dược, thánh liệu, thánh dược. Tiên Ma kiếm cũng được dịp nuốt chửng Thần Thiết, thăng cấp lên thập cửu giai.
Giữa vô vàn vật phẩm, Nữ Hoàng phát hiện một quyển trục đen thui, nặng trĩu. Nó không làm từ giấy mà từ kim loại kéo sợi, bện cùng lông thú, và bị những sợi dây "mọc" ra từ chính quyển trục buộc chặt, không cách nào gỡ bỏ. Lăng Hàn và Nữ Hoàng ngạc nhiên, nhận ra đây có thể là một phong thư của cường giả, chỉ những ai đủ đẳng cấp mới có thể mở ra. Ngay cả Lăng Hàn, cường giả dưới Trảm Trần vô địch, cũng không thể dùng thần thức bao bọc để đưa nó vào Hắc Tháp. Đành phải mang theo bên mình, Lăng Hàn vẫn không ngừng suy nghĩ về bí ẩn của quyển trục.
Dù sao, chuyến đi này cũng mang lại bội thu: trăm gốc Thánh dược, ngàn khối Tinh Thạch trợ giúp ngộ đạo, cùng nhiều vải vóc từ yêu thú Sáng Thế cảnh. Lăng Hàn hài lòng, nhưng câu chuyện bi thảm của Giang Vô Thương càng củng cố quyết tâm san bằng Đinh gia của hắn. Lăng Hàn chưa từng thấy Đinh gia làm điều gì tốt lành.
Khi Lăng Hàn và Nữ Hoàng trở về, tin tức về việc họ dẹp yên ổ sơn tặc khiến cả doanh địa hoan hô vang trời. Với lá cờ Thương Nguyệt quân, họ đường hoàng vào thành mà không phải nộp phí. Lăng Hàn báo cáo chiến công lên Ngũ Tinh, nói rằng đám sơn tặc yếu ớt dễ dàng bị tiêu diệt, toàn đội chỉ có bảy người bị thương nhẹ. Chiến tích này khiến Ngũ Tinh kinh ngạc, đích thân kiểm tra và xác nhận.
Tuy nhiên, mệnh lệnh từ Đinh Hổ nhanh chóng truyền xuống: Lăng Hàn phải nộp toàn bộ chiến lợi phẩm, vì đó là "tổn thất của Đinh gia". Lăng Hàn suýt đập bàn. Từ trước đến nay, chiến lợi phẩm thuộc về người chinh chiến, nhưng đến lượt hắn thì lại thay đổi? "Đồ chó chết! Lại là tiện nhân Đinh Hổ!" Lăng Hàn rực cháy lửa giận. Với tài lực của Đinh gia, số chiến lợi phẩm này chẳng đáng là bao, Đinh Hổ rõ ràng cố tình gây khó dễ. Một lão tổ Trảm Trần lại chèn ép một Sáng Thế cảnh như vậy, thật không biết ngượng!
Nhưng đột nhiên, tình thế đảo ngược. Đinh Hổ bị điều đi, thay thế bằng Long Cao Phi, một phó thống lĩnh thuộc Long gia. Lăng Hàn lập tức tìm Mạo Thư Ngọc, đoán rằng chỉ có Mạo Đại thống lĩnh mới có thể tác động đến việc điều động phó thống lĩnh. Mạo Thư Ngọc xác nhận, nàng đã kể tình huống cho phụ thân nghe. Nàng tức giận nói: "Không cần cảm ơn ta, ta chỉ gai mắt cái tên đó. Phi, lão tổ Trảm Trần gì mà ăn hiếp người không biết ngượng!" Lăng Hàn cười nói: "Vẫn phải đa tạ, nàng đã giúp ta một việc lớn." Mạo Thư Ngọc còn cho biết phụ thân nàng muốn gặp Lăng Hàn.
Lời mời này khiến Lăng Hàn ngạc nhiên. Trước đó, hắn bị Đinh Hổ chèn ép đến mức không ai dám bén mảng tới gần. Ai dám để một lão tổ Trảm Trần ghi thù? Giờ đây, Mạo Đại, một cường giả Tam Trảm đầy uy thế, lại muốn gặp hắn. Đây rõ ràng là tín hiệu Mạo Đại xem trọng hắn. Nếu Mạo Đại ra mặt che chở, Đinh Hổ chẳng là gì, Đinh gia cũng sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà đối đầu với Mạo Đại, đẩy ông ta về phía hai gia tộc lớn khác. Lăng Hàn quyết định đi ngay, không chần chừ.
Mạo Thư Ngọc dẫn Lăng Hàn vào quân doanh của Thương Nguyệt quân. Trương Sung, đệ tử duy nhất của Mạo Đại, một Thánh Vương đỉnh phong, đang ngồi gác cổng. Gã nhìn Lăng Hàn đầy cảnh giác, ngầm ý tuyên bố chủ quyền với Mạo Thư Ngọc. Lăng Hàn chào hỏi, nhưng Trương Sung tỏ vẻ bất mãn vì Lăng Hàn không gọi mình là "tiền bối" hay "đại nhân".
Mạo Thư Ngọc dẫn Lăng Hàn vào biệt viện của phụ thân. Nơi đây là một không gian thần khí, bên ngoài nhỏ bé nhưng bên trong là cả một thế ngoại đào nguyên với núi non, hồ nước. Mạo Đại đang nhàn nhã thả câu, uống trà. Lăng Hàn bước tới sau lưng, chắp tay cúi chào: "Lăng Hàn xin chào tiền bối!" Mạo Đại, cường giả Tam Trảm, mang đến một cảm giác uy nghi như ngọn núi bất động.
Sau một lúc, Mạo Đại nhấc cần câu, kéo lên một con rắn nước khổng lồ có sừng và chân – một con chân long con. Gã cười trêu chọc nó rồi ném xuống hồ. Con chân long phun bong bóng như trả lời rồi lặn mất. Mạo Đại quay người lại, trong khoảnh khắc, Lăng Hàn cảm thấy như cả vũ trụ ập vào mặt, không phải một người mà là đại đạo thiên địa. Cảm giác đó nhanh chóng tan biến, Mạo Đại đứng khoanh tay, áo xanh bay bay, dáng vẻ nho nhã. "Người trẻ tuổi, ngươi thật bất phàm," Mạo Đại cất lời.
Lăng Hàn khiêm tốn đáp, nhưng Mạo Đại bảo hắn đừng quá khiêm tốn, vì khiêm tốn quá mức lại thành kiêu ngạo. Lăng Hàn cười, thẳng thắn thừa nhận mình quả thật bất phàm, chưa từng gặp đối thủ cùng đẳng cấp. Mạo Đại sững sờ, rồi phá lên cười lớn: "Ha ha ha! Thú vị, rất thú vị." Gã nói rằng từ trước đến nay, chỉ có một người trẻ tuổi khác dám nói chuyện thẳng thắn như vậy trước mặt gã. Lăng Hàn đáp lại rằng đó là vì tiền bối bình dị gần gũi, nên vãn bối mới dám nói thật. Mạo Đại điểm tay vào Lăng Hàn, khen hắn nịnh bợ giỏi rồi chắp tay sau lưng, mời Lăng Hàn đi dạo cùng mình. Lăng Hàn theo sau, giữ một khoảng cách tôn trọng.
Mạo Đại bất ngờ hỏi: "Ngươi đến một ngàn vạn ngôi sao mới đột phá Sáng Thế cảnh đúng không?" Lăng Hàn do dự một chút rồi xác nhận. Mạo Đại ngừng bước, bình thản nói: "Không ngờ ta thật sự gặp một thiên tài tu ra Hằng Hà cực cảnh. Người trẻ tuổi, ta rút lại lời bình lúc trước, ngươi không phải bất phàm, mà là siêu phàm!" Lăng Hàn cười, không khiêm tốn nữa.
Mạo Đại đổi chủ đề: "Người trẻ tuổi, ngươi có biết cái gì là Trảm Trần không?" Lăng Hàn suy nghĩ, đáp: "Là chém mình một đao, vứt bỏ tình cảm quý giá nhất của mình." Mạo Đại gật đầu: "Thiên đạo lạnh lùng, vô tình, muốn trường sinh bất tử phải trả giá. Năm xưa ta yêu quý nhất là thê tử, nữ nhi. Ta chém mình ba đao, giờ đây dù cố gắng cũng không thể tìm lại cảm giác năm xưa." Đó là một bi kịch, một sự tiếc nuối không thể bù đắp.
Mạo Đại hỏi Lăng Hàn có thứ gì không muốn vứt bỏ không. Lăng Hàn gật đầu ngay. Mạo Đại chậm rãi nói: "Nhiều người không muốn chém đi thứ mình yêu quý, cố ý giở trò với ký ức, biến mình thành người khác, yêu người khác, định chờ lúc Trảm Trần thì dùng tình cảm này thay thế. Nhưng trước đại đạo thiên địa, võ giả sẽ trực diện bản tâm, mọi trò gian trá đều vô ích. Muốn vào Trảm Trần thì phải chém duyên trần ràng buộc sâu nhất với ngươi." Lăng Hàn rùng mình, hắn có quá nhiều người yêu quý, không muốn chém đứt bất kỳ ai.
Mạo Đại thấy Lăng Hàn nghiêm trọng, cười nói: "Người đời cho rằng Trảm Trần chỉ có thể chém chính mình, nhưng không biết có một loại đạo Trảm Trần không chém vào bản thân." Lăng Hàn kích động, vội vàng hỏi xin chỉ giáo. Mạo Đại vui vẻ nói: "Chém chính mình là tiểu đạo, đạo cường đại thật sự là... chém thiên địa!"
Chém thiên địa! Lăng Hàn há hốc mồm. Trảm Trần là hòa nhập thiên địa, chém thiên địa thì làm sao hòa nhập? Sẽ bị bài xích mới đúng. Mạo Đại giải thích rằng đó là cách một thiên kiêu vô thượng tìm thấy trong cổ tích, chém thiên địa để thành Sáng Thế cảnh, không nhờ lực lượng thiên địa, tự dựa vào bản thân: "Ta là trời, là đất, lời ta nói là vạn pháp!" Lăng Hàn sôi trào máu nóng, đây chính là con đường cường đại mà hắn luôn theo đuổi.
Tuy nhiên, Mạo Đại cũng cảnh báo: "Chém chính mình đã khó như lên trời, huống chi là chém thiên địa? Chém thiên địa một đao ngươi sẽ bị thiên địa phản phệ, dù thành công chém thì khả năng chết rất lớn." Lăng Hàn kiên quyết nói: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm mê kính, vãn bối cảm thấy có thể đi thử con đường này." Mạo Đại gật đầu, khen Lăng Hàn là thiên tài thật sự, hy vọng hắn sẽ vượt qua mình. "Với Hằng Hà cực độ đột phá Sáng Thế cảnh, trở thành Trảm Trần, ngươi tối đa chỉ vô địch cùng đẳng cấp. Nếu ngươi có thể từ cơ sở này, chém thiên địa tiến vào Trảm Trần thì có thể vượt một giai mà vẫn vô địch."
Mạo Đại cho biết gần Thương Nguyệt thành có bảy bí cảnh Trảm Trần, trong đó Lâm Trần Uyên sắp mở ra, có lực lượng thiên địa mạnh nhất, đủ cho Lăng Hàn chém thiên địa. Nhưng Lâm Trần Uyên phải hai năm nữa mới mở, thời gian quá ngắn để Lăng Hàn đạt đỉnh Thánh Vương. Lần mở tiếp theo phải một ngàn vạn năm sau. Mạo Đại tiếc nuối lắc đầu, nhưng cũng khuyên Lăng Hàn sau khi đạt đỉnh Thánh Vương có thể đi khắp Tiên Vực tìm kiếm bí cảnh tương tự. Lăng Hàn lại vái tạ, những thông tin này vô cùng quý giá với hắn.
Mạo Đại phất tay, ý bảo Lăng Hàn có thể rời đi, nhưng rồi lại nói thêm: "Nếu gặp rắc rối gì có thể đến tìm ta." Lời hứa này cho thấy Mạo Đại xem trọng Lăng Hàn đến mức nào. Lăng Hàn cúi người cảm ơn, dù biết hắn sẽ không tùy tiện làm phiền vị cường giả này, chỉ dùng lời hứa đó vào thời khắc then chốt nhất.
Trở về, Lăng Hàn thuật lại mọi chuyện cho Nữ Hoàng nghe. Nàng rất mừng, vì tình cảm với Lăng Hàn là thứ nàng không bao giờ muốn chém đứt. Giờ đây, có một lựa chọn khác, dù khó khăn gấp trăm lần, nhưng nó cho phép nàng giữ lại tình cảm và còn mạnh hơn Trảm Trần cảnh bình thường. Với Nữ Hoàng kiêu hãnh, đây là lựa chọn duy nhất và tốt nhất.
Không có Đinh Hổ, cuộc sống của Lăng Hàn dễ chịu hơn nhiều. Tuy nhiên, nhiều người vẫn cẩn thận xa lánh hắn. Năm ngày sau, Lăng Hàn và Mạo Thư Ngọc cùng các đội trưởng khác (trừ Đinh Khiếu Trần không phải đội trưởng) được triệu tập. Long Cao Phi thông báo họ sẽ tham gia một trận tỷ thí, đối thủ là một đội từ ba quân chính quy: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước. Đồ Khang giải thích thêm, đây là cuộc thi giữa các thành nhất tinh dưới quyền Hắc Nguyệt giáo, diễn ra vài trăm năm một lần. Người nổi bật sẽ có cơ hội ở lại thành nhị tinh, thậm chí là thành tam tinh, được Phó gia chú ý.
Trước đây, chỉ có ba quân chính quy tham gia, nhưng lần này có thêm đội dự bị để "công bằng". Rõ ràng, ba quân chính quy nào rút trúng đội của Lăng Hàn sẽ có lợi thế lớn. Tiếc rằng Nữ Hoàng không thể tham gia, vì cuộc thi chỉ dành cho đội trưởng. Đinh Khiếu Trần cũng có mặt, vì đội trưởng của hắn "khó chịu" nên đã nhường danh ngạch. Rõ ràng đây là sự sắp đặt của Đinh gia. Nếu thắng và đại diện Thương Nguyệt thành, mỗi người sẽ được thưởng một trăm khối Tinh Thạch. Nếu giành thứ hạng cao, phần thưởng còn phong phú hơn, đặc biệt là một khối chuẩn tiên kim nhất tinh cho hạng nhất. Phần thưởng này khiến Đinh Khiếu Trần cũng thèm muốn, vì dù là chuẩn tiên kim nhất tinh cũng vô cùng quý giá.
Tuy nhiên, thực tế là làm sao họ có thể cạnh tranh với quân chính quy, những người đã tu luyện lâu năm, phối hợp ăn ý? Đội dự bị chỉ mới thành lập vài ngày, làm sao có thể ăn ý? Hơn nữa, những người trong quân chính quy đều là cường giả Sáng Thế cảnh vô địch, với số lượng ngôi sao tu luyện vượt xa giới hạn thông thường. Khoảng cách về lực lượng và sự phối hợp là quá lớn. Đinh Khiếu Trần và Mạo Thư Ngọc đều lắc đầu, không tin vào khả năng thắng.
Ba ngày sau, cả đội bước vào lều với vẻ mặt thất vọng, coi như đi cho biết. Bốn đội bốc thăm, kết quả là Thanh Long đấu Chu Tước, còn Bạch Hổ đấu quân dự bị. Kết quả này khiến Đinh gia và Bạch Hổ quân cười thầm, coi như đã chắc thắng. Trừ phi Thanh Long và Chu Tước có giao dịch ngầm, nếu không thì đội thắng cũng sẽ thảm bại, khó lòng đối phó với Bạch Hổ quân. Cuộc tỷ thí tuy không kinh động đại nhân vật, nhưng có ba vị phó thống lĩnh xuất hiện, trong đó có Đinh Hổ. Gã liếc nhìn Lăng Hàn, mắt lóe lên sát khí. Đường đường là lão tổ Trảm Trần mà không làm gì được một Đại Thánh nhỏ nhoi, gã còn mặt mũi nào?
"Bắt đầu đi!"
Bốn đội lên sân, mỗi đội mười người, quy tắc đơn giản: đánh hội đồng cho đến khi một bên gục ngã hoàn toàn. Đinh Khiếu Trần lập tức nói: "Chúng ta nhận thua đi." Hắn muốn Bạch Hổ quân thắng dễ dàng nhất có thể. Lời này khiến đồng đội khinh bỉ, gọi hắn là kẻ phản bội. Thực ra, Đinh Khiếu Trần được cài vào đội dự bị với nhiệm vụ cụ thể: nếu gặp Bạch Hổ quân, hắn sẽ khuyên mọi người từ bỏ để bảo toàn sức lực cho Bạch Hổ quân. Nếu không, hắn sẽ tìm cách gây rắc rối cho đối thủ của Bạch Hổ quân.
Đinh Khiếu Trần còn nói thêm: "Ta làm vậy cũng vì tốt cho các ngươi. Lên sân chiến đấu khó tránh khỏi bị thương, dù gì chúng ta cũng thua chắc, cần gì làm khó bản thân? Ta có một ít Tinh Thạch, không biết các vị có hứng thú không?" Công khai hối lộ! Một số đội trưởng dao động, nhưng Mạo Thư Ngọc thì tức giận. Vệ Ba, Tần Hận Ngọc, La Hân Dương thì thờ ơ.
"Cút!" Lăng Hàn quát một tiếng đinh tai nhức óc, khiến Đinh Khiếu Trần mặt trắng bệch, miệng mũi chảy máu. Đinh Khiếu Trần trợn mắt nhìn Lăng Hàn nhưng không dám cãi lại, hắn đã nếm mùi đau khổ dưới tay Lăng Hàn và biết hắn dám hành động. Đội Bạch Hổ gồm mười người bao vây lại, chế giễu: "Đám cặn quân dự bị, các ngươi tự đầu hàng hay để chúng ta đánh đến kêu cha gọi mẹ?"
Họ đều là những đỉnh Thánh Vương kiệt xuất, tu luyện vô số ngôi sao. Một người nhìn Đinh Khiếu Trần: "Khiếu Trần, có sao không?" Đinh Khiếu Trần lau mặt, nói: "Nhị Thập Thất thúc, ta ổn." Nhưng trong lòng hắn đầy kinh hãi, bị tiếng quát của Lăng Hàn làm chảy máu miệng mũi, khoảng cách giữa họ lớn đến mức nào? Hắn cứ nghĩ chỉ cần cố gắng là sẽ rút ngắn được, nhưng giờ đây khoảng cách như hai ngôi sao trên bầu trời, xa vời vợi.
Người được Đinh Khiếu Trần gọi là Nhị Thập Thất thúc là Đinh Tầm, một tộc nhân Đinh gia, đã tu ra hơn hai trăm ức ngôi sao. Dù thiên phú không bằng Đinh Khiếu Trần, nhưng với hàng ức năm tu luyện, sức chiến đấu của gã nghiền áp. Đinh Tầm lạnh lùng ra lệnh: "Đánh thẳng tay!" Mười người Bạch Hổ quân, tất cả đều là người của Đinh gia, vận dụng bộ kỹ pháp hợp kích, tăng sức chiến đấu của mỗi người lên gấp ba lần.
Trước sức mạnh đáng sợ này, vài người trong đội dự bị lập tức giơ tay đầu hàng. Đinh Khiếu Trần thì giả vờ chiến đấu, không ai trong đội Bạch Hổ tấn công hắn. La Hân Dương với vảy giáp đen mạnh mẽ lao vào, cố gắng phá vỡ đội hình đối phương. Tần Hận Ngọc thi triển tiên thuật hắc ám, nhưng vì không phân biệt địch ta, mọi người vội né tránh. Vệ Ba thoắt ẩn thoắt hiện, tung ra kiếm quang sắc bén.
Chỉ có Lăng Hàn đứng khoanh tay, vững như cột đồng. "Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!" Sáu thanh chiến mâu, làm từ Thần Thiết nhị thập giai, đâm thẳng tới, lóe lên khí lạnh kinh người. Lăng Hàn không né tránh, trực tiếp đấm một cú. "Đinh đinh đinh đinh đinh!" Thân xác của hắn cứng đối cứng với chiến mâu. Hỏa hoa bắn tung tóe, mỗi cú đấm của Lăng Hàn nổ nát một mũi chiến mâu. Sau sáu cú đấm, sáu thanh chiến mâu chỉ còn là sáu cây gậy sắt biến dạng.
Cảnh tượng này khiến các quân sĩ Thương Nguyệt quân theo dõi cuộc chiến cảm thấy ớn lạnh. Khí lực gì vậy? Tay không đỡ thần khí đỉnh cấp, còn đập nát chúng! Đây không chỉ là khí lực mạnh mẽ, mà là sức chiến đấu mạnh đến không thể tưởng tượng. Một quái vật! Tuyệt đối là quái vật!
Trên đài cao, các lão tổ Trảm Trần của Long gia và Đoạn gia mở mắt, cùng nhìn về phía Lăng Hàn. Họ đã nghe báo cáo về một thiên tài tư chất tam tinh rưỡi trong quân dự bị, và đã chuẩn bị chiêu mộ. Việc Mạo Đại điều Đinh Hổ đi cũng có sự giúp sức của họ. Nhưng tận mắt chứng kiến Lăng Hàn ra tay, họ mới biết mình đã đánh giá thấp hắn. Kế hoạch ban đầu đã lỗi thời, người trẻ tuổi này xứng đáng với cái giá cao hơn nhiều. Ha ha, Đinh gia thật buồn cười, không đi nịnh bợ Vương giả trẻ tuổi này mà lại đẩy hắn về phía đối lập. Cũng tốt, nhờ có Đinh gia ngu ngốc, họ bớt được một đối thủ trong cuộc tranh giành Lăng Hàn. Nhưng vẫn phải đề phòng Đinh gia ám hại, vì Sáng Thế cảnh còn rất yếu ớt, nếu lão tổ Trảm Trần muốn, có cả vạn cách để ra tay...