Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 362

Chương 362: Lời Hứa Diệt Đinh Gia

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1806 đến 1810 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc ý chí bất khuất của Lăng Hàn trước âm mưu hèn hạ từ Đinh Hổ, biến hiểm nguy thành cơ hội khẳng định sức mạnh phi thường của mình và Nữ Hoàng. Bi kịch của Giang Vô Thương không chỉ là một tình tiết phụ, mà còn là lời tố cáo đanh thép về sự tàn bạo của Đinh gia, đẩy cao mâu thuẫn chính diện. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn chiến đấu mãn nhãn với chiều sâu tâm lý, làm nổi bật bản chất khắc nghiệt của con đường tu tiên và lời hứa san bằng Đinh gia của Lăng Hàn không chỉ là lời thề cá nhân mà còn là tiếng vọng của công lý.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa một bầu không khí căng thẳng, Lăng Hàn đứng sừng sững, ánh mắt quật cường đối diện với Đinh Hổ – một lão tổ Trảm Trần đầy quyền uy. Dù vết thương do ý chí võ đạo của đối phương gây ra vẫn còn hành hạ, nhưng một giọt Bất Diệt chân dịch đã giúp hắn kiểm soát tình hình, duy trì bảy mươi phần trăm sức chiến đấu. Hắn biết, lúc này mình không thể ngang bằng Đinh Hổ, nhưng tuyệt đối không cúi đầu. Đó là cốt khí của một kẻ yếu thế, thà thua trận chứ không mất đi phẩm giá.

Nửa canh giờ trôi qua, Lăng Hàn nghiễm nhiên trở thành đội trưởng dự bị đầu tiên, bất chấp mọi toan tính của Đinh Hổ. Lão già này, với vẻ mặt âm trầm, không ngừng dùng ánh mắt cảnh cáo Đồ Khang, cố tình kéo dài thời gian tính toán. Lăng Hàn chỉ khinh thường, ghi nhớ mối thù này, chờ ngày đủ sức sẽ san bằng Đinh gia. Để kích động quần chúng, Đinh Hổ tuyên bố thưởng mười khối Tinh Thạch cho ai giành được vị trí đội trưởng – một phần thưởng hậu hĩnh, gấp năm lần lương năm của đội trưởng dự bị. Ý đồ rõ ràng: dùng lợi lộc mua chuộc người khác, ép Lăng Hàn vào thế bí.

Quả nhiên, một gã đàn ông mặt mũi bình thường lao ra, chắp tay ra vẻ lịch sự nhưng lời lẽ đầy ngạo mạn: "Huynh đệ, hay là nhận thua đi, ta không muốn làm huynh bị thương." Lăng Hàn, với ánh mắt lạnh lẽo, chỉ đáp gọn lỏn: "Biến!" Kẻ kia cười khẩy, cho rằng Lăng Hàn bị thương nặng, chỉ cần một đòn nhẹ là hạ gục. Hắn xông tới, cẩn trọng kiềm chế lực lượng, sợ vô tình giết chết Lăng Hàn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, Lăng Hàn đã bóp cổ hắn, quật mạnh xuống đất. Chưa kịp đứng dậy, một chân Lăng Hàn đã đặt lên đầu hắn. "Thả chân ra!" kẻ đó gào lên trong phẫn nộ, nhục nhã. Lăng Hàn phớt lờ, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng Đinh Hổ trên đài cao. Hắn nhấn mạnh chân phải, đầu kẻ dưới chân lún sâu vào nham thạch cứng rắn. Kẻ tấn công bất tỉnh, hai tay rũ xuống. Một cử chỉ đầy khiêu khích, như muốn nói: "Cứ ra chiêu đi, tiểu gia đây nhận hết!"

Khí phách ngút trời của Lăng Hàn khiến mọi người sững sờ. Đối đầu công khai với một phó thống lĩnh Trảm Trần! Chẳng lẽ hắn không biết sẽ phải sống dưới cái bóng của Đinh Hổ suốt trăm năm nếu không bị loại? Nhưng cũng chính khí chất ấy đã thổi bùng lên nhiệt huyết trong nhiều người. "Đây mới là nam nhân, là võ giả!" họ thầm nghĩ. Đinh Hổ, ngón út khẽ nhúc nhích, sát ý trỗi dậy nhưng lão phải kìm nén. Ba gia tộc lớn kiềm chế lẫn nhau, và Đinh gia từng có tiền lệ xấu với Hồ gia. Giết Lăng Hàn lúc này sẽ tự rước họa. "Sẽ có cơ hội!" lão tự trấn an, nhắm mắt lại, tránh ánh nhìn khiêu khích của Lăng Hàn. Lão không hiểu sao mình lại ghét Lăng Hàn đến vậy, có lẽ vì ánh mắt căm hờn Đinh gia của hắn.

Nửa canh giờ sau, một kẻ tham lam khác thử vận may, nhưng kết cục tương tự: bị Lăng Hàn đạp đầu lún sâu vào nham thạch. Từ đó, không ai còn dám thách thức Lăng Hàn nữa. Hắn quá mạnh. Chỉ trong chưa đầy ba ngày, mười đội trưởng đã được xác định. Sau đó là công đoạn phân chia binh sĩ. Mỗi người được chọn đội trưởng mình muốn theo, và đội trưởng cũng có quyền từ chối. Nữ Hoàng không chút do dự chọn Lăng Hàn. Nhưng ngoài nàng ra, không ai dám đến gần Lăng Hàn, sợ đắc tội Đinh Hổ. Chín đội trưởng khác nhanh chóng chiêu mộ đủ người, còn lại chín mươi tám kẻ "bị chừa" đành bị cưỡng ép vào đội của Lăng Hàn. Cả đội thở dài thườn thượt. Ai cũng biết, đội của Lăng Hàn là yếu nhất, tập hợp toàn những kẻ "sứt mẻ". Hơn nữa, theo quy định, mỗi năm mười đội phải đại bỉ võ một lần, đội xếp chót sẽ mất quân lương Tinh Thạch cho đội hạng nhất. Với đội hình này, thất bại là điều đã định. Nhiều người đã nghĩ đến việc bỏ cuộc, thà bị loại sớm còn hơn chịu nhục.

Lăng Hàn không nói gì, nhưng trong lòng hắn biết, một mình hắn đã đủ sức đè bẹp một đội trăm người. Hắn là đế vương đan đạo, có thể luyện hóa vô số thần dược. Ai thật lòng theo hắn, hắn sẽ không để họ thất vọng. Còn kẻ nào muốn lợi dụng, hãy biến đi. Đinh Hổ liếc nhìn Lăng Hàn với ánh mắt lạnh lẽo, thề sẽ dùng mọi thủ đoạn để loại bỏ hắn. Lăng Hàn và Nữ Hoàng trở về phòng và lập tức tiến vào Hắc Tháp. Lăng Hàn dùng lực lượng Hắc Tháp thanh tẩy ý chí võ đạo của Đinh Hổ, vết thương nhanh chóng lành lặn. Nữ Hoàng, với sát ý sục sôi, tuyên bố sẽ bế quan, trong ba năm đột phá Trảm Trần để "gà chó không tha" Đinh gia. Lăng Hàn ôm nàng, hôn lên mái tóc đen, khuyên nhủ: "Đừng vội! Trảm Trần không dễ như nàng nghĩ. Cần phải đến những nơi đặc biệt trong Tiên Vực mới có thể cảm ứng thiên đạo, chém xuống một đao." Hắn giải thích thêm về "chém duyên trần" – cắt đứt tình thân, tình yêu, tình bạn – điều mà đa số cường giả phải làm để hòa hợp với đại đạo. Nữ Hoàng kinh hoàng. Với nàng, Lăng Hàn là tất cả. Nếu phải chém tình yêu, nàng thà không thành tiên. Lăng Hàn trấn an, nói rằng cần phải lên kế hoạch cẩn thận, không chỉ cho nàng mà cho tất cả mọi người trong Hắc Tháp, để tránh chém nhầm những thứ quý giá nhất.

Mọi người dưới Luân Hồi thụ không ngừng tu luyện, tiến bộ vượt bậc nhờ Hắc Tháp hút linh khí Tiên Vực. Lăng Hàn và Nữ Hoàng rời Hắc Tháp, chuẩn bị cho ngày huấn luyện đầu tiên. Giáo quan của đội Lăng Hàn là Ngũ Tinh, một trung niên mập mạp, đỉnh Thánh Vương, liên tục chửi bới, gọi cả đội là "rác rưởi", "bọ chó", "phế vật". Sĩ khí cả đội vốn đã thấp, nay càng thê thảm hơn, chỉ muốn giải ngũ. Nhưng việc vào đã khó, ra càng khó. Họ chỉ có hai cách: bị loại hàng năm hoặc chết. Đến ngày thứ ba, Ngũ Tinh bất ngờ tuyên bố cả đội được giao nhiệm vụ "trừ cướp", phải lên đường ngay lập tức. Cả đội ngơ ngác. Mới học chút thuật hợp công, chưa có ăn ý, sao lại phải đi trừ cướp? Rõ ràng là Đinh Hổ giở trò, biến họ thành tốt thí. Ngũ Tinh đưa ngọc giản, nói nhiệm vụ là diệt một đám sơn tặc "tạp nham" với mười đỉnh Thánh Vương, và số người hy sinh phải dưới mười. Nếu vượt quá, Lăng Hàn sẽ bị xử quân pháp. Lăng Hàn lắc đầu. Hắn biết rõ đây là cái bẫy. Đinh Hổ, một lão tổ Trảm Trần, lại phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ này để đối phó hắn.

Quân lệnh như núi, không thể không tuân. Đội quân trăm người xuất phát, không có giáo quan đi cùng, càng khẳng định ý đồ hãm hại. Lăng Hàn và Nữ Hoàng tự tin, vì vết thương đã lành và sức mạnh của họ đủ sức càn quét mọi Sáng Thế cảnh. Vừa ra khỏi thành, vài kẻ đã muốn đào ngũ. Lăng Hàn bắt lại mười ba người, kéo hai kẻ đầu têu ra. Hắn trấn an mọi người, hứa rằng miễn hắn còn đây, mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng cũng cảnh cáo, nếu còn ai dám đào ngũ, hắn sẽ xử theo quân pháp. Mọi người vẫn bán tín bán nghi, nhưng tạm thời không ai dám làm loạn.

Cả đội tiến về Loạn Phong Sơn, cách Thương Nguyệt thành bảy ngày đường. Nơi đây có một con đường thương mại quan trọng, thường bị sơn tặc quấy nhiễu. Nhóm sơn tặc này đặc biệt tàn nhẫn, diệt sạch cả thương đội nếu có thể. Lăng Hàn quyết định dùng kế "giả làm thương đội" để dụ địch. Hắn kêu vài đỉnh Thánh Vương yếu nhất trốn vào thùng xe, giả vờ là một đoàn buôn lậu yếu ớt, giương cờ hiệu Thương Nguyệt quân nhưng lại tỏ vẻ hoảng loạn. Kế hoạch đơn giản nhưng hiệu quả. Đến khu vực Loạn Phong Sơn, Lăng Hàn phát hiện có kẻ theo dõi, liền cố ý tăng tốc, ra vẻ chạy trốn. Hai canh giờ sau, một đám sơn tặc từ hai bên đường xông ra chặn đầu chặn đuôi. Một tên cười cợt: "Chúng ta chỉ cướp tiền, ngoan ngoãn bó tay chịu trói, xong việc sẽ thả các ngươi tự do!" Lời nói dối trắng trợn.

Nữ Hoàng bước ra, khí chất kiêu ngạo không cho phép nàng đứng sau. Nàng sẽ là mũi nhọn tấn công, Lăng Hàn sẽ lo phòng thủ. Gió núi thổi tung váy nàng, đường cong hoàn mỹ hiện rõ, khiến đám sơn tặc nuốt nước miếng ừng ực. Chúng huýt sáo trêu ghẹo, đòi nàng gỡ khăn che mặt. Một tên còn nói bậy bạ, rằng dù mặt xấu cũng không sao, "tắt đèn thì đẹp cỡ nào cũng có ích gì!" Đám sơn tặc cười khả ố, ánh mắt dâm tà. Bóng người chợt lóe, Nữ Hoàng đã lao đi. Chỉ một tích tắc, một cái đầu bay lên không, máu tươi phun xối xả. Nữ Hoàng đứng cạnh cái xác không đầu của tên vừa trêu ghẹo. Đám sơn tặc giật mình kinh hãi trước tốc độ và sức mạnh khủng khiếp của nàng. "Tiểu nương môn, lá gan to lắm!" tên thủ lĩnh gầm lên, phất tay: "Giết hết tất cả!" Năm tên sơn tặc tạo thành một tiểu đội, phối hợp tấn công.

Nữ Hoàng lắc người, chín phân thân xuất hiện, mười Nữ Hoàng như bướm lượn giữa chiến trường, mỗi bước đi đều mang theo gió tanh mưa máu. Sơn tặc ngã xuống như rạ, không ai đỡ nổi chiêu thứ hai của nàng. Cảnh tượng này khiến đội của Lăng Hàn bùng nổ. "Sơn tặc yếu đến vậy sao?" Không, là Nữ Hoàng quá mạnh! Có nàng và Lăng Hàn, họ được bảo vệ tuyệt đối. Lời hứa của Lăng Hàn không hề bị lung lay. Cả đội hò reo, lao vào trận chiến: "Giết!" Nữ Hoàng đại khai sát giới, Lăng Hàn thì kiểm soát toàn cục, thần thức bao trùm, bất cứ ai gặp nguy hiểm, hắn đều xuất chiêu Lôi Đình kiếm pháp giải cứu. Dần dần, mọi người nhận ra điều này, sự tự tin dâng cao, họ chiến đấu dũng mãnh hơn. Ngược lại, sơn tặc vì không thể hạ gục một ai, sĩ khí rớt thảm hại.

Thủ lĩnh sơn tặc hoảng hốt kêu gọi: "Rút! Rút! Rút!" Nhưng Nữ Hoàng đã truy kích, không ai thoát được. Chẳng mấy chốc, đám sơn tặc bị diệt sạch, chỉ còn ba kẻ sống sót để thẩm vấn. Một chiến thắng vang dội, không ai trong đội Thương Nguyệt quân bị thương nặng. Sự tự tin trở lại, họ nhận ra, dù bị "chừa lại", nhưng với Lăng Hàn và Nữ Hoàng, họ không thua kém bất cứ đội nào. Lăng Hàn tách riêng ba tên sơn tặc để thẩm vấn. Hắn biết, đám sơn tặc này không phải là tất cả. Thủ lĩnh thật sự là Giang Vô Thương, một kẻ cực kỳ mạnh mẽ, cùng với tám phó thủ lĩnh và ba mươi đỉnh Thánh Vương – con số vượt xa thông tin Ngũ Tinh đưa ra.

Lăng Hàn quyết định để đại đội nghỉ ngơi, còn hắn và Nữ Hoàng sẽ tự mình tiến vào sào huyệt sơn tặc. Các đội viên phản đối kịch liệt, cho rằng quá nguy hiểm, nhưng Lăng Hàn kiên quyết. Hắn biết, đám sơn tặc đã cướp bóc bao nhiêu thương đội, tích lũy tài phú khổng lồ. Báo cáo tình báo thì được gì? Lăng Hàn và Nữ Hoàng lên đường, theo thông tin từ ba tên sơn tặc. Nửa ngày sau, họ đến được sơn trại ẩn mình trong một thung lũng lớn, với một cây cổ thụ khổng lồ che kín bầu trời. Lối vào là khe hẹp giữa hai tảng đá, chỉ có thể chen qua.

Vừa xuất hiện, hai người lập tức thu hút sự chú ý. "Kẻ xâm nhập!" "Ôi, nương môn này đẹp quá!" Vì chỉ có Lăng Hàn, Nữ Hoàng đã gỡ khăn che mặt, để lộ dung nhan tuyệt thế, khiến đám sơn tặc ngẩn ngơ quên cả nhiệm vụ. Lăng Hàn mỉm cười lạnh lùng, mười mấy luồng kiếm khí bắn ra. "Phập phập phập!" Mười một tên sơn tặc gục xuống ngay lập tức, máu tươi nhuộm đỏ đất. Một tên sống sót, đang cười dâm đãng, chợt rùng mình sợ hãi, hét toáng lên rồi quay đầu bỏ chạy, tiếng hét vang vọng khắp thung lũng. Lăng Hàn cố ý chừa hắn, để hắn dụ tất cả sơn tặc ra. Hắn không chút nhân nhượng. Đám sơn tặc này tàn nhẫn, không chừa đường sống cho ai, đặc biệt là phụ nữ. Chúng là súc sinh, không đáng được thương xót.

Nhanh chóng, các sơn tặc từ nhà đá, phòng gỗ lao ra, vũ khí lăm lăm, vẻ mặt hung hãn. Chúng đã bán linh hồn cho ác quỷ, tâm trí vặn vẹo. Thấy Nữ Hoàng, tất cả lại ngẩn ngơ: "Cô nàng đẹp quá!" Lăng Hàn mỉm cười: "Nương tử là của ta, các ngươi đừng mơ. Ai là Giang Vô Thương, ra đây chịu chết!" Một phó thủ lĩnh bước ra, cười ngạo mạn: "Chỉ bằng tiểu nhân vật như ngươi mà đòi gặp lão đại của chúng ta?" Hắn là một cường giả đỉnh Thánh Vương. "Ha ha, tiểu tử, ngươi tới tặng nương tử sao?" Hắn hỏi, và đám sơn tặc cười ầm lên. "Bốp!" Phó thủ lĩnh đột ngột phun máu, bắn vào miệng đám sơn tặc đang cười. Nụ cười đông cứng trên môi hắn khi hắn từ từ đổ gục. Một cường giả đỉnh Thánh Vương bị diệt gọn trong tích tắc! Lăng Hàn thu ngón tay về, tiếp tục cười: "Giang Vô Thương, đi ra gặp ta!"

Đám sơn tặc nhìn nhau kinh hãi. Vài phó thủ lĩnh còn lại sắc mặt âm trầm, ra lệnh: "Cùng ra tay, nam giết, nữ bắt!" Chúng vẫn không nỡ giết Nữ Hoàng. Hàng trăm sơn tặc nhảy lên tấn công Lăng Hàn. Nữ Hoàng hừ lạnh một tiếng: "Giết!" Chín phân thân cùng xuất hiện, đại chiêu bùng nổ, thần quang rực rỡ, mỗi luồng sáng là một lưỡi hái tử thần. Lăng Hàn cũng ra tay. Cửu Thiên Hỏa bùng phát từ cơ thể hắn, như ngọn lửa diệt thế, thanh tẩy mọi dơ bẩn. Cửu Thiên Hỏa cuộn lấy đám sơn tặc, chúng chỉ kịp hét thảm rồi hóa thành tro bụi. "Trốn! Chạy trốn đi!" Chỉ vài chiêu, tất cả sơn tặc đều mặt xanh lè, quay đầu bỏ chạy. Đôi nam nữ này là ma quỷ, không thể đối địch. Lăng Hàn giơ tay: "Thiện ác có báo, thiên đạo tuần hoàn!" Cửu Thiên Hỏa bện thành một tấm lưới khổng lồ, chặn đứng mọi lối thoát. Lăng Hàn và Nữ Hoàng canh giữ lối vào duy nhất, "đóng cửa đánh chó." Đám sơn tặc quay lại, mắt đỏ ngầu: "Liều!" Chúng không còn tiếc ngọc thương hương, điên cuồng tấn công Nữ Hoàng. Nhưng khoảng cách thực lực quá lớn. Cuộc tàn sát kéo dài nửa nén nhang, tất cả sơn tặc đều đền tội.

"Bốp! Bốp! Bốp!" Tiếng vỗ tay vang lên, một văn sĩ áo xanh bước ra từ căn nhà tre. Làn da trắng trẻo, khuôn mặt thanh tú, khoảng ba mươi tuổi. "Giang Vô Thương?" Lăng Hàn hỏi. Văn sĩ gật đầu, nhã nhặn: "Là tại hạ." Lăng Hàn hơi bất ngờ, hắn nghĩ thủ lĩnh sơn tặc phải là kẻ thô kệch. Giang Vô Thương khom người chào Lăng Hàn và Nữ Hoàng: "Xem thực lực của hai vị, tại hạ không qua được kiếp hôm nay. Nhưng trước khi ra tay, xin hai vị nghe tại hạ kể chuyện một chút." Lăng Hàn tò mò: "Mời nói." Giang Vô Thương bắt đầu câu chuyện đời mình. Hắn không phải võ giả, cả đời say mê cổ sử, có vợ hiền con ngoan. Dù có thiên phú võ đạo, hắn ghét giết chóc. "Nhưng..." Giang Vô Thương ngừng lại, mắt tóe lửa: "Một ngày, tại hạ đi tham thảo cổ sử với bằng hữu. Về nhà, vợ con đều chết!" Hắn suýt phát điên. Sau khi tỉnh táo, hắn lần theo manh mối, biết được một tử đệ hoàn khố của Đinh gia mê nhan sắc vợ hắn, cưỡng ép không thành liền đánh chết nàng. Để trút giận, hắn còn ném chết đứa con ba tuổi của hắn. Hắn đi báo thù nhưng bị đánh gần chết, ném ra khỏi thành. May mắn, một cam tuyền từ đất nứt đã cứu hắn. Hắn biết Đinh gia quá mạnh, không thể báo thù. Vì vậy, hắn trở thành sơn tặc, huyết tẩy các thương đội ra khỏi Thương Nguyệt thành, gây rắc rối cho Đinh gia.

Lăng Hàn thở dài. Giang Vô Thương có một câu chuyện bi thảm, đáng thương. Nhưng vì thù hận, hắn đã giết hại bao nhiêu người vô tội, khiến bao nhiêu phụ nữ gặp cảnh ngộ như vợ hắn. Hắn đã hoàn toàn bị thù hận vặn vẹo tâm linh. Lăng Hàn hỏi: "Ngươi đã là đỉnh Thánh Vương, có thiên phú sao không thử Trảm Trần? Ít ra có hy vọng báo thù." Giang Vô Thương nhìn lên trời, nở nụ cười dịu dàng: "Tại hạ không nỡ bỏ nhất là tình yêu với thê nhi. Nhưng Trảm Trần chém xuống một đao sẽ cắt đi tình yêu này. Tại hạ thà không báo thù." Trảm Trần, chém mình một nhát, cắt đứt duyên trần quan trọng nhất. Phàm nhân vì không thể bỏ được nên mới là phàm nhân. Một đao tiên phàm đâu dễ chém xuống? Giang Vô Thương là kẻ nặng tình, vì không quên tình với thê nhi nên không đột phá Trảm Trần, bỏ cả mối thù lớn. Lăng Hàn khẽ thở dài: "Giang Vô Thương, ngươi làm ác quá nặng, ta không thể không giết ngươi. Nhưng ta có thể hứa với ngươi, có ngày ta sẽ đẩy ngã Đinh gia, trả lại một lẽ công bằng cho ngươi." Giang Vô Thương cười lớn: "Mặc kệ hai vị có thành công hay không, tại hạ xin cảm ơn trước. Đây là trận chiến cuối cùng của tại hạ. Hãy để người chán ghét chiến tranh như tại hạ tỏa sáng một trận đi, trong tận cùng để lại dấu ấn cuộc đời." Giang Vô Thương gầm nhẹ, khí thế đáng sợ tuôn ra, đủ khiến đỉnh Thánh Vương run rẩy. "Khi tại hạ ở Hằng Hà cảnh, tu luyện ra sáu trăm vạn ngôi sao. Nếu không phải tại hạ không có ý với võ đạo thì rất có thể trùng kích trăm vạn, hay cực độ một ngàn vạn ngôi sao."

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!