Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 361

Chương 361: Khiêu Chiến Quyền Uy

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1801 đến 1805 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự tương phản giữa thiên tài thực sự và những kẻ chỉ dựa vào thế lực gia tộc, qua đó phơi bày mặt trái của quyền uy và sự thiên vị. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi Lăng Hàn và Nữ Hoàng, bằng tài năng xuất chúng, liên tục vượt qua mọi giới hạn, khiến những kẻ tự mãn như Đinh Khiếu Trần phải chịu nhục, đồng thời chọc giận cả một cường giả Trảm Trần. Tác giả khéo léo lồng ghép các chi tiết về sức mạnh vượt trội của Vương giả và sự tàn nhẫn trong cuộc chiến giành quyền lực, đẩy cao trào cảm xúc khi Lăng Hàn phải đối mặt với sự bất công trắng trợn. Dù bị thương tổn nặng nề bởi sức ép từ cấp bậc cao hơn, sự kiên cường và lòng tự trọng của nhân vật chính vẫn tỏa sáng, tạo nên một khoảnh khắc đầy thách thức và cảm động. Đây không chỉ là một cuộc thi tuyển chọn mà còn là bài kiểm tra về ý chí, đạo đức và sự dũng cảm khi đối diện với bạo quyền.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Hơn năm ngàn con người đổ vào núi rừng Thương Nguyệt, tựa như một giọt nước bé nhỏ giữa đại dương mênh mông, mỗi người đều cảnh giác lẫn nhau, mong muốn giữ khoảng cách càng xa càng tốt. Ba người Lăng Hàn, Nữ Hoàng và Mạo Thư Ngọc nhanh chóng bỏ xa Đinh Khiếu Trần, người sau đó biến mất vào bóng tối, không phải từ bỏ mà là ẩn mình chờ đợi cơ hội đánh lén.

Mạo Thư Ngọc, vốn tưởng mình đã đạt đến cực hạn tốc độ của một Đại Thánh, ngạc nhiên khi nghe Lăng Hàn hỏi liệu nàng có thể nhanh hơn nữa không. Nàng bán tín bán nghi, nhưng tính cách nóng nảy khiến nàng không nói lời nào mà lập tức tăng tốc. Tuy nhiên, khi quay đầu lại, nàng kinh ngạc đến giật mình: Lăng Hàn và Nữ Hoàng vẫn theo sát phía sau, duy trì khoảng cách ba trượng không đổi. "Quái vật!" nàng thầm kêu lên trong lòng. Dù biết hai người họ sở hữu tư chất phi phàm – một nhị tinh rưỡi, một tam tinh rưỡi – nhưng việc họ có thể theo kịp nàng, một Đại Thánh cảnh giới cao hơn, vẫn là điều không thể tin nổi. Mạo Thư Ngọc dốc hết sức, hóa thành một luồng gió xoáy, nhưng vẫn không thể cắt đuôi được họ, thậm chí còn không thể buộc họ phải lộ ra tốc độ cực hạn của mình. Đinh Khiếu Trần ở phía sau, dù đã cố gắng hết sức, vẫn bị bỏ lại ngày càng xa, cuối cùng mất dấu ba người họ hoàn toàn.

Núi rừng Thương Nguyệt không phải là nơi yên bình tuyệt đối. Những yêu thú hung hãn, đã khai hóa linh trí nhưng vẫn giữ bản tính săn mồi, ẩn mình trong các ngọn núi lớn, trở thành mục tiêu luyện võ cho các chiến binh. Tiếng chim hoảng hốt bay khỏi cây, tiếng hét thảm thiết xen lẫn tiếng gầm rít của yêu thú vang vọng khắp nơi, báo hiệu những cuộc đối đầu sinh tử.

Sau một ngày vượt núi, ba người đến ngọn núi thứ chín, nơi cư ngụ của Huyết Ảnh Lang. Mạo Thư Ngọc cảnh báo Lăng Hàn và Nữ Hoàng về sự nguy hiểm của loài yêu thú quần cư này: "Một ổ Huyết Ảnh Lang thường có một Lang Vương và vài con hộ vệ, tất cả đều là Sáng Thế cảnh đỉnh đại viên mãn. Lang Vương đặc biệt mạnh mẽ, là bá chủ trong cảnh giới Sáng Thế cảnh." Nàng đề xuất chỉ cần tìm một con sói đi lẻ để lấy đuôi hoàn thành nhiệm vụ, không cần mạo hiểm vào tận ổ sói. Lăng Hàn gật đầu, nhưng định mệnh dường như không muốn họ đi đường dễ.

Họ nhanh chóng phát hiện ra một ổ sói lớn với hàng trăm thành viên, trong đó có hơn ba mươi con Sáng Thế cảnh đại viên mãn. Lang Vương ngồi uy nghi trên một tảng đá lớn, da lông đỏ rực, toát ra khí thế áp đảo. Lăng Hàn cảm nhận được sức mạnh của nó vượt xa cả Thanh Vũ Thánh Vương hay Âu Dương Thái Sơn. Nhưng điều khiến ánh mắt Lăng Hàn sáng rực là một gốc thực vật xanh tốt ẩn sâu dưới tảng đá, tỏa ra hương thơm tươi mát. "Thánh dược!" Nữ Hoàng thốt lên, đôi mắt nàng lấp lánh. "Chắc là Đại Thánh dược, Phật Tâm Phục Linh," Lăng Hàn xác nhận.

Mạo Thư Ngọc vội vàng ngăn cản: "Đừng hành động lỗ mãng! Thánh dược quý giá thật, nhưng nếu bị cả đàn Huyết Ảnh Lang truy đuổi thì chúng ta sẽ không thể qua được cuộc sàng tuyển." Tuy nhiên, lời nàng vừa dứt, Nữ Hoàng đã đứng dậy, thẳng tiến về phía bầy sói. Lăng Hàn giữ Mạo Thư Ngọc lại, mỉm cười nói: "Không sao đâu, cứ để nàng ấy đi." Mạo Thư Ngọc trừng mắt nhìn Lăng Hàn, lòng bốc hỏa, thầm nghĩ: "Kẻ bạc tình! Sao có thể trơ mắt nhìn thê tử mình vào chỗ chết vì một gốc Thánh dược chứ? Đồ khốn khiếp!" Nàng thề sẽ giữ khoảng cách với loại người này.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến Mạo Thư Ngọc hoàn toàn chết lặng. Nữ Hoàng bước đến, và toàn bộ bầy sói, thay vì tấn công, lại quỳ rạp xuống, tỏ vẻ kính sợ. Mạo Thư Ngọc dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy. Nữ Hoàng thản nhiên hái Thánh dược, rồi cắt đuôi ba con Huyết Ảnh Lang đang gào rú trong sợ hãi, chứ không phải giận dữ. Nàng quay lại, dáng vẻ thướt tha, khiến ngay cả Mạo Thư Ngọc cũng phải xao xuyến. Lăng Hàn giải thích rằng Nữ Hoàng và hắn, với tu vi Sáng Thế cảnh được hình thành từ hàng ngàn vạn ngôi sao, có sức mạnh nghiền ép mọi Sáng Thế cảnh khác. Bầy Huyết Ảnh Lang, tuy hung tàn, nhưng lại biết kính sợ cường giả thực sự, và Nữ Hoàng chính là vị vương trong các vị vương, khiến Lang Vương cũng phải ngoan ngoãn như một chú chó con.

Nữ Hoàng trở về, mỉm cười dịu dàng với Lăng Hàn, trao cho hắn Thánh dược. Vật này có thể trồng trong Hắc tháp, giúp tăng cường dược hiệu. Nàng đưa cho Lăng Hàn và Mạo Thư Ngọc mỗi người một đuôi sói, rồi nắm tay Lăng Hàn, chuẩn bị rời đi. Mạo Thư Ngọc nhận đuôi sói trong sự bàng hoàng, ba chữ "Không thể nào!" lặp đi lặp lại trong đầu nàng.

Lăng Hàn thì mắt sáng rực: "Vẫn còn sớm, hay chúng ta kiếm thêm vài gốc Thánh dược nữa?" Nữ Hoàng gật đầu không chút do dự, nàng luôn ủng hộ mọi đề nghị của Lăng Hàn. Mạo Thư Ngọc như một cái xác không hồn, lảo đảo theo sau. Họ càn quét thêm sáu gốc Thánh dược nữa. Mãi đến khi Mạo Thư Ngọc miễn cưỡng lấy lại tinh thần, khuyên họ quay về nếu không muốn bị loại khỏi top một ngàn người, Lăng Hàn mới đồng ý. Dù chưa thỏa mãn, nhưng hắn nghĩ sau này còn nhiều cơ hội quay lại.

Một ngày sau, họ trở về điểm tập kết, xếp hạng trong số sáu, bảy trăm người đầu tiên. "Qua cửa là tốt rồi," Lăng Hàn nghĩ. Nửa ngày sau, đủ một ngàn người, cuộc sàng tuyển kết thúc. Đồ Khang dẫn họ đến một quân doanh dưới chân núi, nơi họ sẽ lưu lại trong trăm năm.

Vừa bước vào doanh địa, mọi người đã cảm nhận được một luồng hơi thở cường đại, vượt xa Sáng Thế cảnh, tựa như một chúa tể tối cao. Đó là một lão tổ Trảm Trần – Đinh Hổ, phó thống lĩnh Bạch Hổ quân, người sẽ tọa trấn nơi đây trong trăm năm. Sự hiện diện của một cường giả Trảm Trần đảm bảo không ai dám gây rối.

Đồ Khang xin phép Đinh Hổ, rồi bắt đầu bước tiếp theo: "Bây giờ sẽ chọn mười đội trưởng. Dựa theo thành tích sàng tuyển, mười người này bước ra khỏi hàng: Một bảy không không, năm ba bốn, năm..." Mười người được xướng tên bước ra, trong đó có cả Đinh Khiếu Trần. Hắn khẽ cúi người về phía Đinh Hổ trên đài cao, và Đinh Hổ mở mắt, nhẹ gật đầu đáp lại. Khoảnh khắc ấy, vũ trụ như sụp đổ trong mắt mọi người, vô số hành tinh rơi xuống, một cảnh tượng diệt thế hiện ra rồi biến mất. Đó là quy tắc hủy diệt và giết chóc mà Đinh Hổ tu luyện, ảnh hưởng sâu sắc đến những người có ý chí yếu kém.

Mọi người nhanh chóng nhận ra thân phận của Đinh Hổ: lão tổ Nhất Trảm, phó thống lĩnh Bạch Hổ quân, thuộc Đinh gia – một trong ba gia tộc lớn kiểm soát Thương Nguyệt thành. Ai nấy đều hiểu, với Đinh Hổ ở đây, Đinh Khiếu Trần chắc chắn sẽ có được vị trí đội trưởng. Dù có đôi chút bất mãn, nhưng không ai dám phản đối.

"Quy tắc như sau," Đồ Khang nói, giọng dứt khoát như một quân nhân thực thụ. "Mười người này sẽ là lôi chủ, nhận khiêu chiến. Thắng thì giữ lôi, thua thì đổi người. Giới hạn ba ngày, mười lôi chủ còn lại sẽ là đội trưởng. Mỗi trận chiến phải kết thúc trong nửa canh giờ, nếu không, người giữ lôi thắng. Sau mỗi trận, người thắng có quyền nghỉ nửa canh giờ, nếu không ai khiêu chiến trong thời gian đó, lôi chủ trực tiếp thắng. Bắt đầu đi!"

Các lôi chủ bước vào sân huấn luyện. Các ứng viên khác bắt đầu tìm kiếm đối thủ yếu nhất. Quả nhiên, nhiều người trong top mười chỉ may mắn trong vòng sàng tuyển, một số thiên tài thực sự đã giấu mình cho đến thời khắc này. Sau một vòng chiến đấu, sáu trong mười lôi chủ đã bị thay thế.

Lăng Hàn quan sát một lão nhân, toàn thân được bao phủ bởi vảy giáp đen kịt, không sợ công kích mà lao thẳng vào đối thủ, hạ gục trong mười chiêu. "Người đó thực lực không tệ, hình như huyết mạch khác với người bình thường," hắn nói với Nữ Hoàng. Nữ Hoàng nhìn về phía một nữ nhân khác, khuôn mặt khắc khổ, điều khiển quy tắc hắc ám hiếm thấy, ăn mòn mọi thứ. "Còn người kia nữa," nàng nhận xét. Lăng Hàn chỉ sang một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, vẻ mặt còn trẻ con nhưng ra tay cực kỳ tàn nhẫn, dùng kiếm nhanh như chớp, suýt chút nữa đã giết chết đối thủ nếu Đinh Hổ không can thiệp. "Âm hiểm, độc ác, vô tình," Lăng Hàn nhận xét, cho rằng thiếu niên này hợp làm sát thủ hơn là quân nhân. Đinh Hổ cũng chú ý đến thiếu niên này, coi đó là một báu vật cần chiêu mộ cho Đinh gia.

Cuộc chiến lôi đài tiếp diễn. Nữ Hoàng quyết định không tranh chức đội trưởng, vì nàng muốn ở cùng Lăng Hàn. Nếu cả hai đều làm đội trưởng, có thể sẽ bị chia ra các đội khác nhau. "Ta đi đây," Lăng Hàn nói, luyến tiếc buông tay Nữ Hoàng. Nàng dịu dàng gật đầu, ánh mắt đa tình khiến lòng người say đắm.

Lăng Hàn nhảy lên lôi đài, đối mặt với Đinh Khiếu Trần. Mọi người giật mình. Đinh Khiếu Trần đã đánh bại nhiều đối thủ, sắp hết nửa canh giờ và có vẻ sẽ là đội trưởng đầu tiên mà không cần chờ ba ngày. Lăng Hàn đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Đinh Khiếu Trần sửng sốt, rồi sắc mặt âm trầm. Hắn nghĩ Lăng Hàn tự tìm cái chết. "Ngươi chết chắc rồi!" Đinh Khiếu Trần cười khẩy, "Phải nói ngươi ngu không ai bằng!" Lăng Hàn bình tĩnh đáp: "Miệng hôi quá, xuống giường chưa súc miệng sao?" Đinh Khiếu Trần tức giận, nhưng cố kìm nén: "Miệng của ngươi càng cứng thì lát nữa chịu khổ càng lớn." Lăng Hàn cười khinh thường: "Ha ha." Tiếng cười đó như châm vào lửa giận của Đinh Khiếu Trần. Hắn vung một chưởng: "Tự chuốc lấy khổ!" Nguyên lực ngưng tụ thành bàn tay lớn, năm ngón tay xuất hiện những mặt trời đen thui quỷ dị.

Lăng Hàn phồng má. Năm mặt trời vụt tắt, bàn tay nguyên lực tan biến. Cả trường kinh ngạc, nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Đây thật sự là Sáng Thế cảnh đại cực vị sao? Tư chất tam tinh rưỡi đáng sợ đến mức này ư? Đinh Hổ không kìm được phải mở mắt ra quan sát Lăng Hàn. Đinh Khiếu Trần ngây người, không thể tin chiêu của mình bị hóa giải dễ dàng đến vậy. Hắn tự nhủ không thể bị ảnh hưởng, hắn còn chưa dùng bí thuật. "Có bản lĩnh, nhưng trước mặt ta đừng nói ngươi chỉ là đại cực vị, dù là đại viên mãn cũng sẽ bị ta trấn áp!" Đinh Khiếu Trần vừa dứt lời, một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn. Là Lăng Hàn. Cái tát vang dội, đánh thẳng vào lòng tự tôn của Đinh Khiếu Trần. Tóc hắn dựng đứng, đôi mắt hóa thành màu trắng như tia điện. Hắn gầm lên: "Chết đi!" Lực lượng thời gian bao bọc toàn thân, hắn lao vào Lăng Hàn.

Đinh Khiếu Trần xông tới, được lực lượng thời gian bao bọc, vạn pháp không xâm. Lăng Hàn tùy ý búng tay một cái. Kiếm quang chém vào người Đinh Khiếu Trần nhưng bị lực lượng thời gian nhẹ nhàng cắn nuốt, hắn không bị ảnh hưởng. "Ha ha ha! Trước tuyệt học của Đinh gia ta thì ngươi là cái thứ gì?" Đinh Khiếu Trần hét lên, niềm tin trở lại. Lăng Hàn mỉm cười, lại búng tay, một luồng kiếm quang vụt qua, xé rách lực lượng thời gian trên người Đinh Khiếu Trần. Dù chỉ là một vết rách nhỏ, nhưng nó khiến Đinh Khiếu Trần sợ hãi đến mức khựng lại. "Sao có thể như vậy?" Hắn kinh hãi. Lăng Hàn dựa vào cái gì mà có thể phá vỡ lực lượng thời gian của hắn?

Chẳng những Đinh Khiếu Trần giật mình, Đinh Hổ cũng lộ vẻ ngạc nhiên. Hắn trực giác Lăng Hàn chưa dốc hết sức. Một Sáng Thế cảnh đại cực vị mà có thể đánh bại thiên kiêu trẻ tuổi của Đinh gia, thậm chí chưa dùng hết sức? "Quái thai!" Đinh Hổ thầm nghĩ. Hắn bắt đầu cân nhắc, Lăng Hàn có mâu thuẫn lớn với Đinh Khiếu Trần, khó mà chiêu mộ về Đinh gia. Vậy thì... một tia sát khí thoáng qua trong mắt Đinh Hổ. Tốt nhất là Đinh Khiếu Trần phát huy giết chết tiểu tử này, chiến đấu lôi đài lỡ tay là chuyện bình thường.

Đinh Khiếu Trần tỉnh hồn lại, rút ra một thanh đao. Thân đao xanh biếc như làm từ khúc gỗ, nhưng khi rút ra, nó phát ra sát khí đáng sợ, hóa thành cây to vươn cành múa may như roi. "Bích Huyết Thực Nhân Thụ!" nhiều người kinh hô. Đây là một loại yêu thụ khát máu, thích săn người để ăn. Thần khí này được luyện từ hồn phách của yêu thụ, mang theo uy năng khủng khiếp cùng sát khí cuồng bạo. Đinh Khiếu Trần tràn đầy tự tin, thân đao phát ra ánh sáng xanh chiếu vào mặt hắn. Sát khí màu lục tuôn ra, lan tràn khắp nơi, mang theo độc tính mãnh liệt. "Chết đi!" Đinh Khiếu Trần lạnh lùng nói với Lăng Hàn: "Đoạn Hồn đao ra, không ai còn sống!"

Lăng Hàn cười phá lên: "Ngươi không làm nghề kể truyện cười thì uổng thiên phú hài hước thật. Nghe ta khuyên một câu, bắt đầu từ ngày mai đi trà lâu tửu điếm trong thành đặt chỗ hành nghề đi." "Mạnh miệng!" Đinh Khiếu Trần dẫn động nguyên lực, tăng uy lực của thần đao. Lăng Hàn lắc đầu: "Vốn muốn xem ngươi có bao nhiêu thực lực, không ngờ chỉ dựa vào thanh đao, lười xem ngươi biểu diễn." Hắn lắc người, lao thẳng vào Đinh Khiếu Trần.

Lăng Hàn thi triển Điện Thiểm, tốc độ cực nhanh khiến Đinh Khiếu Trần không thể bắt kịp. Cũng như lúc trước, hắn không hiểu tại sao mình lại bị tát. Khi nắm tay Lăng Hàn sắp chạm mặt, Đinh Khiếu Trần mới giật mình, nhưng đã quá muộn để vung đao. Hắn dồn sức lùi lại, nhưng không thể nhanh bằng Lăng Hàn. Một cú đấm cứng rắn giáng vào mặt Đinh Khiếu Trần, khiến hắn lảo đảo. Chưa kịp đứng vững, cú đấm thứ hai của Lăng Hàn đã ập xuống. "Bùm bùm bùm bùm bùm!" Trong khoảnh khắc, Lăng Hàn tung ra hơn mười cú đấm. "Không chịu nổi một kích!" Lăng Hàn lạnh nhạt nói. Như để chứng minh lời hắn, Đinh Khiếu Trần bay lên rồi đập mạnh xuống đất.

Bốn phía tĩnh lặng, các trận chiến khác đều ngừng lại, mọi ánh mắt đổ dồn về phía này. Đinh Khiếu Trần thật sự không chịu nổi một kích sao? Từ đầu đến cuối, Lăng Hàn chỉ búng ngón tay, vung nắm đấm, không hề dùng đại chiêu. Đinh Khiếu Trần thì sao? Tiên thuật, thần khí, tất cả đều vô dụng. Đây là sự khác biệt giữa tư chất tam tinh và tam tinh rưỡi sao? Mọi người không tin. Đinh Khiếu Trần rõ ràng hơn một tiểu cảnh giới, với ưu thế đó, làm sao có thể thua thảm hại đến vậy?

Đinh Khiếu Trần vùng vẫy bò dậy, không cam lòng nhận thua. Hắn đã bị Lăng Hàn đánh mất hết mặt mũi, nếu giờ nhận thua trước mắt bao người thì hắn không cách nào ngẩng đầu lên được. Nhưng cắn răng cố chống thì được ích gì? "Bùm bùm bùm bùm bùm!" Đinh Khiếu Trần không ngừng ngã xuống, mặt sưng vù như đầu heo. Lăng Hàn xuống tay rất có chừng mực, không quá nặng khiến đối phương bất tỉnh, mà khiến Đinh Khiếu Trần luôn giữ trạng thái tỉnh táo, cảm nhận rõ ràng từng cú đấm.

"Ngươi có nhận thua không?" Lăng Hàn hỏi. Đinh Khiếu Trần cắn răng, đây là giới hạn cuối cùng của hắn, tuyệt đối không mở miệng xin thua. Lăng Hàn định đánh tiếp, nhưng thấy thời gian không còn nhiều, hắn giơ chân đá Đinh Khiếu Trần lăn ra khỏi khu vực chiến đấu. Theo quy tắc, như vậy cũng tính là thua.

Đinh Hổ cực kỳ bất mãn, chợt mở mắt ra nhìn Lăng Hàn. Lăng Hàn thụt lùi một bước, mặt tái nhợt. Hắn cảm thấy ngực mình như bị lửa đốt, đó là một cú đánh vô ảnh vô hình từ Đinh Hổ, ẩn chứa ý chí võ đạo của một lão tổ Trảm Trần. Cường giả Trảm Trần mạnh đến mức nào? Một ý niệm cũng có thể phá nát một hành tinh. May mắn Đinh Hổ không dám giết người trước mặt công chúng, nên chỉ dùng sức có hạn. Tuy nhiên, Lăng Hàn vẫn bị thương nhẹ, dù hắn sở hữu khí lực mạnh kinh người như chuẩn tiên kiếm.

Đinh Hổ nhăn mặt, không hài lòng với kết quả này. Hắn vốn muốn Lăng Hàn bị thương nặng, nhưng Lăng Hàn lại quá kiên cường. Với thân phận của Đinh Hổ, một đòn không trúng thì không nên ra đòn thứ hai. Nhưng hắn không có khí độ đó, không kìm được lại chém một nhát niệm nhẫn nữa. Ngực Lăng Hàn rách toạc, máu tuôn ra, dù hắn có khí lực chuẩn tiên kiếm nửa tinh cũng không đỡ nổi. Trảm Trần cảnh quá mạnh. Lăng Hàn lảo đảo, hắn biết đó là Đinh Hổ ra tay. Đinh Hổ quá âm hiểm, không chỉ dùng niệm nhẫn để thương hắn, mà còn dung nhập một chút ý chí võ đạo, muốn hành hạ hắn trong tám mươi, một trăm năm. Đây cũng là đòn cảnh cáo: "Dám tổn thương người của Đinh gia thì đây chính là trừng phạt!"

Lăng Hàn đứng vững, nhìn thẳng về phía Đinh Hổ, ánh mắt rực cháy đấu chí và sự coi rẻ rõ rành rành. Đinh gia các ngươi chỉ biết ỷ lớn hiếp nhỏ! Đường đường là lão tổ Trảm Trần mà hai lần xuống tay với một tiểu bối, một kích không đánh trúng còn quê quá hóa giận, thật là vô sỉ!

Bên kia, Nữ Hoàng sôi trào sát ý, phạm vi mười trượng quanh người nàng không ai dám đứng, đều thụt lùi lại nếu không trái tim của họ sẽ bị chấn nổ. Nhưng Nữ Hoàng không lỗ mãng tấn công. Nàng kiêu hãnh nhưng không phải loại người thiếu não, nếu không thì sao có thể ngồi trên ngai vàng Loạn Tinh hoàng triều trăm vạn năm? Đã sớm bị người thu vào hậu cung kim ốc tàng kiều. Hiện tại... phải nhịn! Nữ Hoàng siết chặt hai nắm tay, mắt rực cháy lửa giận. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Đinh Hổ đã chết mấy ngàn lần.

Toàn trường tĩnh lặng, ai cũng đoán ra là Đinh Hổ ra tay, nhưng ai dám chỉ trích một vị lão tổ Trảm Trần? Mạo Thư Ngọc ngập ngừng, muốn nói lại thôi. Phụ thân nàng đã lệnh nghiêm khắc nàng chỉ có thể tự lo thân mình, đừng sinh ra gút mắt gì với ba gia tộc lớn.

Đinh Hổ thản nhiên nói: "Lúc trước đánh nhau, số ba năm chín không bị năm năm bảy bốn đánh bay khỏi sân, nhưng năm năm bảy bốn cũng bị ba năm chín không tổn hại nặng. Trận này xem như năm năm bảy bốn miễn cưỡng thắng." Số ba năm chín không là của Đinh Khiếu Trần, năm năm bảy bốn là của Lăng Hàn. Theo lời Đinh Hổ giải thích, Đinh Khiếu Trần đánh ngang tài ngang sức với Lăng Hàn, dù bị đá bay nhưng cũng đã tổn hại nặng Lăng Hàn. "Bà mợ nó, ngươi còn muốn mặt mũi không?" mọi người thầm nghĩ. Rõ ràng là Đinh Khiếu Trần thua thảm, là ngươi đánh Lăng Hàn bị thương. Giờ vô sỉ chuyển "công lao" lên đầu Đinh Khiếu Trần là sao? Đúng vậy, Đinh Hổ xuống tay với Lăng Hàn là ỷ lớn hiếp nhỏ, nhưng nếu là Đinh Khiếu Trần thì đó là cùng cảnh giới đánh nhau, tuy vẫn kém một tiểu cảnh giới nhưng miễn cưỡng xem như công bằng. Dùng từ hình dung công lao không khoa trương, nếu không phải Đinh Khiếu Trần thật sự bị đá bay ra ngoài có lẽ Đinh Hổ sẽ đổi trắng thay đen phán Lăng Hàn thua.

Đinh Hổ dứt lời, một ngàn người xôn xao. Đã thấy vô sỉ nhưng lần đầu tiên gặp mặt dày đến mức này. Đinh Hổ quét mắt hổ: "Hừ!" Uy hiếp đáng sợ quét qua, đè xuống bất mãn của mọi người. Ai dám xúc phạm uy nghiêm của lão tổ Trảm Trần? Toàn trường tĩnh lặng. Đinh Hổ vừa lòng gật đầu nói: "Tiếp tục khiêu chiến đi!" Mọi người biến sắc mặt. Ý của Đinh Hổ là không để Lăng Hàn nghỉ ngơi, hiện giờ có thể khiêu chiến với hắn. Nhưng Lăng Hàn bị một vị lão tổ Trảm Trần tổn hại nặng, không có thời gian nghỉ ngơi thì sao chịu nổi công kích từ người khác? Có lẽ một Hằng Hà cảnh đủ sức đánh bại hắn. Thật độc ác!

Tuy Đinh Khiếu Trần thua, mất sức chiến đấu, không có duyên với chức đội trưởng, nhưng Đinh Hổ không định cho Lăng Hàn làm đội trưởng. Đinh Hổ nhếch môi cười, một tiểu tốt bình thường mà mơ đấu với Đinh gia? Nực cười! Hắn có một vạn loại thủ đoạn đùa chết Lăng Hàn! Lặng im giây lát rồi chiến đấu tiếp tục, Đinh Hổ sắc mặt âm trầm như đít nồi, vì Lăng Hàn đứng ngạo nghễ tại chỗ, chảy máu ròng ròng vậy mà không ai khiêu chiến với hắn. "Đám người này!" Đinh Hổ cảm giác quyền uy của mình bị khiêu khích, hắn đã nói có thể "khiêu chiến" nhưng không ai tấn công Lăng Hàn, những người này muốn làm phản hắn sao? Đinh Hổ quét mắt qua, mọi người cúi đầu không dám nhìn thẳng. Mỗi người có một lằn ranh giới hạn, cách làm hôm nay của Đinh Hổ đã chạm đến điểm giới hạn đó. Võ giả chỉ tôn trọng thực lực! Nếu Đinh Hổ điểm danh ai khiêu chiến Lăng Hàn thì không người nào chịu nổi áp lực này, sẽ có người ra tay. Nhưng pháp không trách chúng, Đinh Hổ nhà ngươi không thể xử phạt tất cả chúng ta đi? Vì vậy không ai đứng ra khiêu chiến với Lăng Hàn, dù hiện tại thắng hắn thì sau này sẽ bị người khinh bỉ, đội trưởng như vậy ai thèm phục?

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!