Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Khi Lôi Hỏa Đại Đế cất lời cảnh báo về biển cả Tiên Vực, một bức tranh về sự hiểm nguy tột cùng hiện ra. Nơi đây, chỉ một chút sơ sẩy cũng đủ khiến kẻ lữ hành đối mặt với tiên thú Trảm Trần, Phân Hồn, thậm chí là Tiên Phủ hay Thăng Nguyên Cảnh, những loài sinh vật hung hãn sẵn sàng nuốt chửng thuyền bè và sinh linh. Vượt biển là một hành trình tự sát, chỉ những thế lực siêu phàm mới dám mở tuyến hàng hải và thu phí vận chuyển cắt cổ. Bay lượn trên không cũng không an toàn hơn, bởi giới hạn độ cao và nguy cơ bị những tiên thú hùng mạnh hút xuống chỉ bằng một hơi thở.
May mắn thay, Lăng Hàn tạm thời chưa phải lo lắng về việc vượt biển, bởi hắn còn chưa biết Côn Bằng Cung nằm ở đâu. Ưu tiên hàng đầu lúc này là phải "đứng vững gót chân" trên vùng đất mới này. Hắn giải phóng Lôi Hỏa Đại Đế, Đại Hắc Cẩu và Nữ Hoàng khỏi Hắc Tháp. Lôi Hỏa Đại Đế, giờ đây mang hình hài một thanh niên hai mươi tuổi, trầm ngâm cảm thán về sự trở lại Tiên Vực. Khi Lăng Hàn hỏi về vị trí hiện tại, vị Đại Đế chỉ biết lắc đầu ngao ngán, bởi ngay cả Tiên Vương cũng chưa chắc đã đi khắp Tiên Vực, và còn vô số cấm khu mà ngay cả họ cũng không dám đặt chân vào. Đại Hắc Cẩu, vốn bản tính thích châm chọc, không quên bồi thêm một câu "tiểu hỏa tử, không hiểu đừng giả bộ hiểu" khiến Lôi Hỏa Đại Đế chỉ biết hừ mũi.
Nhóm người quyết định không bay lượn trên trời để tránh trở thành mục tiêu, mà đi bộ xuyên qua khu rừng nguyên sinh rộng lớn. Nơi đây, một chiếc lá rơi cũng có thể lớn hơn họ gấp mấy lần, và những con kiến bình thường cũng đạt tới Linh Hải Cảnh. Lôi Hỏa Đại Đế giải thích về quy luật sinh tồn và tu luyện tại Tiên Vực: đa số sinh ra đã ở Phá Hư Cảnh, và các gia tộc lớn thường hy sinh tu vi của bào thai để tăng cường thiên phú bẩm sinh, bởi việc đột phá lên các cảnh giới cao hơn như Trảm Trần sau này vô cùng khó khăn. Các thế lực ở Tiên Vực được định nghĩa bằng thành trì, và ngay cả một thành trì nhất tinh nhỏ nhất cũng cần một lão tổ Trảm Trần trấn giữ.
Sau khoảng mười ngày đi bộ không định hướng, họ cuối cùng cũng thoát khỏi rừng rậm và bắt gặp một con sông rộng lớn ngàn dặm. Một con thuyền khổng lồ dài vạn trượng, rộng ngàn trượng lướt đi trên sông, cho thấy tốc độ đáng kinh ngạc của các phương tiện giao thông ở đây. Lôi Hỏa Đại Đế đề xuất đi dọc theo con sông, bởi chắc chắn sẽ gặp thành phố.
Để tránh rắc rối, Nữ Hoàng đeo khăn che mặt, và Hắc Tháp cũng không được sử dụng công khai vì nguy cơ bị các cường giả Trảm Trần hay Phân Hồn phát hiện. Sau nửa ngày đi vòng, họ tìm thấy một con đường bộ khổng lồ dẫn vào thành. Cổng thành hùng vĩ như một khe trời, chỉ có một cửa nhỏ rộng trăm trượng, cao ngàn trượng mở ra với vệ binh canh gác. Lôi Hỏa Đại Đế nhắc nhở rằng vào thành phải trả phí bằng Tinh Thạch hoặc Thánh Dược, và việc mang theo không gian thần khí công khai sẽ bị coi là phá vỡ quy định.
Họ lùi lại vạn dặm, nơi không có yêu thú hung dữ, và giải phóng Thanh Vũ Thánh Nhân, Âu Dương Thái Sơn, Tinh Sa Đại Thánh cùng các Thánh nhân khác. Lăng Hàn giải thích tình hình, và tất cả đồng ý một lời khai chung: họ là dân bản xứ Tiên Vực, chưa từng liên quan đến Cổ Giới, bởi nếu bị phát hiện, họ sẽ bị truy sát và xử tử. Nhiệm vụ đầu tiên của các Thánh nhân là dung hợp quy tắc hai giới và tìm kiếm Thánh Dược gần đó.
Lăng Hàn cùng Nữ Hoàng, Lôi Hỏa Đại Đế và Đại Hắc Cẩu tiến vào thành. Tại cổng thành, họ bị mười sáu vệ binh Hằng Hà Cảnh chặn lại. Lôi Hỏa Đại Đế khinh thường truyền âm, cho rằng đây chỉ là thành nhất tinh hoặc nhị tinh, bởi thành lớn hơn sẽ có cường giả cấp cao hơn canh gác. Lăng Hàn "cắn răng" trả bốn gốc Thánh Dược cấp thập thất giai cho phí vào thành. Khi đi qua cổng, một luồng sáng quét qua họ để kiểm tra không gian thần khí.
Vừa vào thành, Lôi Hỏa Đại Đế liền phủi mông, tuyên bố đi tiềm tâm khổ tu để báo thù kẻ đã truy sát mình năm xưa. Đại Hắc Cẩu cũng không kém cạnh, dặn dò Lăng Hàn rằng nó sẽ tìm hắn dù hắn có chết vùi mồ. Lăng Hàn đá một cái, và Đại Hắc Cẩu phóng đi mất hút.
Giờ chỉ còn Lăng Hàn và Nữ Hoàng (cùng những người trong Hắc Tháp). Thành phố này rộng lớn như một hành tinh, với núi cao, sông cuộn, sa mạc và băng nguyên. Trên đường phố, vô số người qua lại, không ai để ý đến họ. Lăng Hàn nhận ra rằng, ngoài đẳng cấp võ đạo cao hơn, Tiên Vực không khác mấy so với Cổ Giới. Họ đi dạo, lắng nghe những câu chuyện phiếm, và nghe nhiều nhất là về việc Thương Nguyệt Quân sắp chiêu mộ quân dự bị.
Lăng Hàn bất ngờ khi nghe cái tên "Thương Nguyệt Quân". Liệu đây có phải là Thương Nguyệt Thành, nơi có Đinh Tử Chân, Đinh Diệu Long của Đinh gia? Đúng vậy, Thương Nguyệt Thành là một thành nhất tinh, được chống lưng bởi Phó Gia, một thế lực Phân Hồn Cảnh, và quyền quản lý Thương Nguyệt Quân thuộc về ba gia tộc Trảm Trần Cảnh, trong đó có Đinh gia. Tham gia quân đội là con đường nhanh nhất cho những võ giả cấp thấp để có tài nguyên và cơ hội thăng tiến, thậm chí có thể lọt vào mắt xanh của Phó Gia. Một cơ hội hiếm có trăm năm mới xuất hiện một lần.
Lăng Hàn và Nữ Hoàng quyết định tham gia. Họ đi về phía tây Thương Nguyệt Thành, mất cả ngày trời để đến một dãy núi, nơi có một khoảnh đất trống được bảo vệ bởi trận pháp hùng mạnh. Nơi đây đông nghịt người, đủ mọi chủng tộc, tất cả đều muốn thử vận may. Lăng Hàn và Nữ Hoàng xếp hàng dài, lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh để tìm hiểu thêm về Tiên Vực.
Họ biết được Thương Nguyệt Quân sẽ tuyển một ngàn người, chia thành mười đội, mỗi đội một trăm người. Trong chín mươi năm, mỗi năm một người sẽ bị đào thải, cuối cùng chỉ còn một trăm người trở thành thành viên chính thức. Nhiệm vụ của Thương Nguyệt Quân chủ yếu là dọn dẹp sơn tặc, đôi khi hộ tống thương đội. Đây là một công việc nguy hiểm nhưng mang lại tài nguyên tu luyện ổn định, cơ hội học tiên pháp và thăng tiến.
Hàng người tiến lên rất chậm. Chợt, một thanh niên từ xa bay đến, xông thẳng đến chỗ ghi danh và được ưu tiên. Mọi người bất bình, nhưng một người khác giải thích: đó là Đinh Khiếu Trần, thiên kiêu của Đinh gia, người có thiên phú kinh người, từng tu ra hơn sáu trăm vạn ngôi sao ở Hằng Hà Cảnh, giờ đã là Thánh Vương. Mọi người im lặng, bởi ai cũng biết Thương Nguyệt Quân thuộc về những gia tộc này.
Sau đó, một tin tức chấn động lan truyền: Đinh Khiếu Trần có tư chất tam tinh! Mọi người kinh ngạc, bởi đây là thiên tài trong thiên tài, vượt xa hầu hết mọi người. Tiếp đó, một thiếu nữ áo đỏ rực rỡ, đẹp tựa tiên nữ xuất hiện. Nàng là Mạo Thư Ngọc, con gái duy nhất của Mạo Đại, Đại Thống Lĩnh Thương Nguyệt Quân – một lão tổ Tam Trảm huyền thoại. Mọi người bàn tán rằng Đinh Khiếu Trần đến đây là vì Mạo Thư Ngọc, và việc liên hôn với nàng sẽ củng cố địa vị của các gia tộc lớn.
Mạo Thư Ngọc không chen ngang mà xếp hàng ngay phía sau Lăng Hàn và Nữ Hoàng. Đinh Khiếu Trần từ phía trước bước xuống, cố gắng mời Mạo Thư Ngọc lên trên, nhưng bị nàng lạnh lùng từ chối. Hắn liếc nhìn Lăng Hàn và Nữ Hoàng, trút giận lên họ bằng một cái quát. Lăng Hàn định phản bác, nhưng Mạo Thư Ngọc đã ngăn lại, khiến Đinh Khiếu Trần tức tối rời đi, ánh mắt đầy sát ý.
Mạo Thư Ngọc quay sang Lăng Hàn và Nữ Hoàng, cảnh báo về sự hẹp hòi của Đinh Khiếu Trần và hứa sẽ bảo vệ họ trong quá trình sàng lọc. Nữ Hoàng bật cười cảm ơn. Lăng Hàn thầm nghĩ sẽ cho Đinh Khiếu Trần nếm mùi nếu có cơ hội.
Đến lượt Nữ Hoàng, nàng tiến lên và đặt tay lên tảng đá trắc nghiệm. Tảng đá phát ra ánh sáng trắng rồi hiện lên hai sợi tơ: một đỏ, một tím. Nhân viên trắc nghiệm kinh ngạc thông báo: "Sáng Thế Cảnh đại cực vị, tư chất nhị tinh rưỡi!" Một thiên phú đáng kinh ngạc, chỉ đứng sau Đinh Khiếu Trần. Nữ Hoàng nhận thẻ số 5572 và lùi lại.
Lăng Hàn nhường Mạo Thư Ngọc làm trước. Nàng tập trung, đánh mạnh vào tảng đá, và kết quả là "Sáng Thế Cảnh đại viên mãn, tư chất tam tinh!" Một siêu thiên tài nữa xuất hiện. Nhân viên trắc nghiệm cung kính trao thẻ số 5573 cho nàng. Mạo Thư Ngọc nhận thẻ, nhưng không rời đi mà quay lại nhìn Lăng Hàn, muốn chờ hắn kiểm tra xong.
Lăng Hàn, nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo của Đinh Khiếu Trần, quyết định không điệu thấp nữa. Hắn tiến lên, một luồng kiếm quang vụt qua, tảng đá lại sáng lên. Nhân viên trắc nghiệm ngây ngốc đọc: "Sáng Thế Cảnh, tư chất tam tinh rưỡi!" Cả khu vực chết lặng. Đinh Khiếu Trần lao đến, mặt xanh mét, không thể tin được rằng có kẻ vượt qua mình. Tam tinh rưỡi, một thiên tài hiếm có, ngang tầm với Đại Thống Lĩnh Mạo Đại năm xưa và Đinh Diệu Long của Đinh gia. Thiên tài như vậy chắc chắn sẽ thành tựu Tứ Trảm viên mãn!
Đinh Khiếu Trần tràn đầy ghen tỵ nhìn Lăng Hàn. Một tiện dân mà lại có tư chất tam tinh rưỡi? Hắn, thiên tài Đinh gia, cũng chỉ có thể đạt tối đa Tam Trảm.
Nếu Đinh Khiếu Trần biết rằng Lăng Hàn và Nữ Hoàng chỉ bộc lộ một phần nhỏ tiềm năng của mình, hắn không biết sẽ có biểu cảm gì. Nhân viên trắc nghiệm, giờ đây đầy kính trọng, trao thẻ số 5574 cho Lăng Hàn, nhìn hắn như nhìn một Mạo Đại mới, một truyền kỳ tương lai.
Mắt Mạo Thư Ngọc sáng rực, nàng hỏi tên và lai lịch của Lăng Hàn. Lăng Hàn mỉm cười, kể lại câu chuyện đã thống nhất: tên là Lăng Hàn, mới đến Thương Nguyệt Thành từ rừng núi, là người sống sót sau một đợt thú triều. Đinh Khiếu Trần tiến đến gần, ngạo nghễ đề nghị Lăng Hàn làm tùy tùng của mình, nhưng thực chất là muốn kiểm soát và tìm cách loại bỏ đối thủ tiềm năng. Lăng Hàn lạnh nhạt từ chối: "Không hứng thú."
Đinh Khiếu Trần sắc mặt âm trầm, nhưng Lăng Hàn chỉ cười nhạt. Mạo Thư Ngọc lập tức khịt mũi, cảnh cáo Đinh Khiếu Trần không được gây sự, bởi nàng định giới thiệu Lăng Hàn cho phụ thân mình, và nếu hắn có ý đồ xấu, Đại Thống Lĩnh sẽ không ngần ngại ra tay. Đinh Khiếu Trần siết chặt tay, ánh mắt đầy sát ý nhìn Lăng Hàn, nghĩ rằng dù Lăng Hàn có tư chất cao đến mấy, hắn vẫn có ưu thế cảnh giới, và trong cuộc sàng lọc sắp tới, mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Lăng Hàn thầm bực mình, ước gì hắn có thể dùng Côn Bằng Cung làm chỗ dựa để trực tiếp diệt trừ kẻ đáng ghét này. Hắn giơ ngón giữa về phía Đinh Khiếu Trần, môi mấp máy chửi thầm, khiến mặt Đinh Khiếu Trần đen như đít nồi, thề sẽ cho Lăng Hàn sống không bằng chết.
Đúng lúc đó, một nam nhân trung niên mặc quân phục xuất hiện. Đó là Đồ Khang, một đỉnh Thánh Vương, giáo quan của họ trong một trăm năm tới. Hơn năm ngàn người nhận thẻ tiến đến chân núi. Đồ Khang tuyên bố quy tắc sàng lọc: xuất phát từ đây, trèo qua chín đỉnh núi, nơi có rất nhiều Huyết Ảnh Lang từ Hằng Hà Cảnh đến Sáng Thế Cảnh. Nhiệm vụ là mang về một cái đuôi của Huyết Ảnh Lang. Chỉ một ngàn người nhanh nhất mới được chọn, và sống chết tự chịu trách nhiệm. Khoảng ba trăm người bỏ cuộc, nhưng vẫn còn hơn năm ngàn người quyết tâm.
Đồ Khang búng tay, ra lệnh: "Xuất phát đi!" Hơn năm ngàn người lao ra. Mạo Thư Ngọc giữ lời hứa, vẫy tay gọi Lăng Hàn và Nữ Hoàng đi theo. Cả ba nhanh chóng vượt qua rừng núi. Mạo Thư Ngọc chủ động giảm tốc độ, sợ Lăng Hàn và Nữ Hoàng không theo kịp, dù vậy tốc độ của họ vẫn rất nhanh. Đinh Khiếu Trần bám sát phía sau, ánh mắt như chim ó săn mồi, chờ đợi cơ hội. Lăng Hàn biết, nếu Mạo Thư Ngọc không có mặt, hắn đã vui lòng dụ Đinh Khiếu Trần đến một góc hẻo lánh để giải quyết.