Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 355

Chương 355: Bí Ẩn Cổ Sơn

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1771 đến 1775 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc hành trình khám phá đầy hiểm nguy của Lăng Hàn và đồng đội trong một vùng đất cổ xưa. Tác giả tài tình đan xen yếu tố kỳ ảo qua sự xuất hiện của Tiểu Cốt, một thực thể xương khai linh trí độc đáo, cùng với sức hấp dẫn chết người của Tử Nhân Cô. Đây là một bản hùng ca về sự kiên cường và lòng dũng cảm, đồng thời mở ra cánh cửa đến một thế giới bí ẩn với những chủng tộc mới, hứa hẹn nhiều biến cố khó lường.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên đỉnh núi kỳ vĩ, nơi Thánh Vương từng ẩn mình tìm kiếm cơ duyên hoặc đối mặt với vận nạn khôn lường, Lăng Hàn cùng đoàn người tiếp tục cuộc hành trình. Hắn cố gắng thôi diễn vị trí của Nữ Hoàng và Vũ Hoàng, nhưng một bức màn bí ẩn vô hình, có lẽ là tàn dư của Tiên Vực, đã che khuất mọi thiên cơ. Điều đó khiến Lăng Hàn nhận ra rằng, trong cõi này, Sáng Thế cảnh cũng chỉ là hạt cát nhỏ bé.

Đoàn người tiếp tục leo núi, xuyên qua những thung lũng vắng lặng không một bóng yêu thú, dường như đã bị con báo đen hung tợn kia tiêu diệt sạch. Nơi đây có một chu kỳ ngày đêm kỳ lạ: bầu trời chuyển từ sắc vàng rực rỡ sang màu bạc huyền ảo, không rõ đâu là bình minh, đâu là hoàng hôn. Sau một "ngày" dài mệt mỏi, dù là những Thánh Nhân cường đại, họ vẫn phải dừng chân nghỉ ngơi. Sự mệt mỏi bất thường này càng khẳng định sự thần dị của vùng đất.

Trong không gian thần khí, Long Ngữ San giải thoát Long Hương Nguyệt. Lăng Hàn nhanh chóng lấy nguyên liệu từ Hắc tháp, giao cho Thiên Phượng Thần Nữ trổ tài nấu nướng. Hương thơm món ăn nhanh chóng xua tan mệt mỏi, làm mọi người thèm thuồng. Sau bữa ăn, Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ lại ẩn mình vào Hắc tháp, để lại hai cô cháu Long Ngữ San và Long Hương Nguyệt trong không gian thần khí.

Long Ngữ San, với vẻ mặt đầy lo lắng, cố gắng khuyên can cháu gái: "Hương Nguyệt, người kia không thể nào có tình ý với con. Hãy mau chóng dứt bỏ nghiệt duyên này, đừng để bản thân bị tổn thương quá sâu." Long Hương Nguyệt bĩu môi, ánh mắt đượm buồn: "Con biết mà, hắn đã có một vị phu nhân tuyệt sắc, làm sao có thể để ý đến dung nhan tầm thường như con." Long Ngữ San nghe vậy không khỏi bực bội: "Dù hắn không thích con, cũng đừng tự ti đến vậy! Với tài sắc của con, trên đời này có nam nhân nào không xứng?" Nhưng Long Hương Nguyệt vẫn lắc đầu, ngập ngừng kể về Nữ Hoàng, người mà nàng phải cam bái hạ phong về nhan sắc, khiến Long Ngữ San ngạc nhiên khôn xiết.

Một ý nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu Long Hương Nguyệt: "Tiểu cô, hay là chúng ta cùng nhau gả cho Lăng Hàn đi! Một mình thì chúng ta không có lợi thế, nhưng cô cháu hai đóa kiều hoa, ai mà không muốn hái?" Nàng càng nói càng lớn mật: "Chỉ có như vậy, chúng ta mới miễn cưỡng tranh đoạt với Nữ Hoàng được." Lăng Hàn, người nghe lén từ Hắc tháp, chỉ biết thầm trách mắng: "Nói nhảm nhí!" Long Hương Nguyệt vẫn không buông tha: "Tiểu cô đừng chối là không có cảm giác gì với hắn! Thích thì theo đuổi đi, bỏ lỡ rồi sẽ tiếc nuối. Chẳng lẽ tiểu cô muốn chờ đến già mới hối hận vì hôm nay không dũng cảm một chút?" Long Ngữ San nổi giận, quát: "Nha đầu chết tiệt, đừng nói nữa!" Cô cháu cùng hầu hạ một người, thật quá hoang đường! Nhưng Long Hương Nguyệt vẫn kiên định, cho rằng đó là cách duy nhất để thu hút Lăng Hàn. Long Ngữ San không hề hay biết, cháu gái mình đang đào hố cho chính cô. Nàng chỉ đau đầu vì Long Hương Nguyệt đã lún sâu vào mối tình si đến mức sắp tẩu hỏa nhập ma, và quyết tâm phải kéo nàng trở lại. Hai nữ nhân nhìn nhau, ánh mắt đầy kiên quyết.

Sau một đêm nghỉ ngơi và "ân ái" trong Hắc tháp, Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ tràn đầy tinh thần. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức chỉ sau một ngày, họ đã cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt. Đoàn người lại tiếp tục lên đường. Ba ngày sau, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ: đỉnh núi bị chém ngang! Một vết cắt khổng lồ, sạch sẽ đến đáng sợ, cho thấy ngọn núi này nếu còn nguyên vẹn sẽ cao đến mức nào. Cả nhóm đều sửng sốt, không thể tưởng tượng một ngọn núi có thể đạt đến độ cao như vậy, dường như nó được tạo ra từ một hành tinh khổng lồ.

Càng lên cao, uy áp từ đỉnh núi càng trở nên khủng khiếp, mạnh hơn cả Thánh Nhân, khiến Thánh thể của họ như bị nghiền nát. Long Hương Nguyệt không chịu nổi, đành được Long Ngữ San thu vào không gian thần khí. Sau đó, Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân và Long Ngữ San cũng phải dừng lại, chỉ còn Lăng Hàn tiếp tục hành trình. Lăng Hàn tiến thêm vài ngàn dặm, bước chân dần nặng nề. Nơi đây, dù chỉ là một cơn gió nhẹ cũng biến thành phong nhẫn sắc bén, có thể xé toạc da thịt. May mắn thay, thần thể của Lăng Hàn đủ cứng rắn, và Bất Diệt Thiên Kinh nhanh chóng chữa lành mọi vết thương. Với lòng hiếu kỳ vô hạn, hắn quyết tâm phải lên đến đỉnh núi để khám phá.

Tiến thêm ngàn dặm nữa, mỗi bước chân của Lăng Hàn đều trở nên khó khăn tột độ. Dù chỉ là một động tác nhỏ cũng có thể kích hoạt phong nhẫn, đe dọa làm vỡ tan cốt cách. Hắn đành dừng lại, dồn toàn bộ nguyên lực vào đôi mắt, kích hoạt Chân Nhị Chi Nhãn. Thị lực xuyên thấu uy áp không gian gây ra cơn đau nhói như mù lòa, nhưng Lăng Hàn không bỏ cuộc. Hắn dồn thêm nguyên lực, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cảnh tượng trên đỉnh núi hiện ra mờ ảo.

Lăng Hàn quay đầu đi, huyết lệ chảy dài, mắt đau nhói. Phải vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh nhiều lần mới có thể dịu đi. Nhưng hắn đã nhìn thấy! Giữa vết cắt ngang của ngọn núi, trên tảng đá đen trơ trụi, có một người khổng lồ cao vạn trượng đang ngồi. Nửa thân trên hình người với đôi sừng trâu to lớn, nửa thân dưới hình lộc với bốn chân, toàn thân màu xanh lục như một gốc cây cổ thụ. Các ký hiệu màu xanh lam tỏa ra hơi thở sự sống vô tận. Nhưng người đó đã chết, với một lỗ thủng nhỏ bằng ngón tay xuyên qua trán, thu hút mọi ánh nhìn của Lăng Hàn. Chính cái lỗ này đã lấy đi sinh mạng của người khổng lồ. Máu xanh từ thân thể hắn đã nuôi dưỡng thực vật khắp núi, tạo nên rừng rậm bạt ngàn. Lăng Hàn chợt nhớ đến một chi tiết nhỏ: bên cạnh người khổng lồ, có một thực vật nhỏ bé, cao nửa thước, kết ra trái xanh mượt. Chắc chắn đó là một tiên dược quý giá!

Thở dài, Lăng Hàn tiếc nuối. Tiên dược ở ngay trước mắt nhưng không thể chạm tới. Hắn không phải loại người cố chấp, mục tiêu hàng đầu là tìm Nữ Hoàng và Vũ Hoàng. Hắn quay đầu xuống núi. Nhưng đi chưa được vài bước, một cảm giác kỳ lạ ập đến, rồi biến mất khi hắn dừng lại. Lại đi, cảm giác đó lại xuất hiện. Lăng Hàn tăng tốc, cảm giác đó lại tan biến. Hắn dừng lại, thầm nghĩ: "Có cái gì đang theo dõi mình?" Hắn chợt ngoái đầu, nhưng phía sau chỉ có cỏ cây um tùm.

Kỳ lạ! Lăng Hàn quyết định đi chậm lại. Một nén nhang sau, hắn đột ngột xoay người, lao nhanh về phía sau. Trong khoảnh khắc, biểu cảm của Lăng Hàn trở nên quái dị. Hắn đã tìm thấy nguồn gốc của sự kỳ lạ: một khúc xương! Dài hơn một thước, trắng tinh như ngọc, dựng đứng như có hai chân. Khi Lăng Hàn xoay người, nó còn cố gắng xoay lại bỏ chạy. Một khúc xương trắng tinh theo dõi hắn? Thật hoang đường! Khúc xương này có vẻ rất nhân tính, biết trốn, biết bày tư thế. "Thành tinh?" Lăng Hàn tiến lại gần, dừng cách một trượng. Hắn cảm nhận được một hơi thở đáng sợ từ khúc xương, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Khúc xương cũng đang "nhìn" hắn, lắc lư thân thể, từ từ lún xuống đất, giả vờ không bị phát hiện.

Lăng Hàn bật cười: "Này, ta thấy ngươi rồi!" Hắn không biết phải đối xử với khúc xương kỳ lạ này ra sao. Khúc xương giật mình, thân thể cong lại như biểu lộ sự kinh ngạc. "Cái này... có ai nói cho ta biết khúc xương này bị gì không?" Lăng Hàn hỏi: "Ngươi biết nói không?" Hắn cảm thấy mình thật bệnh hoạn khi hỏi một khúc xương như vậy. Bất ngờ, khúc xương đáp lại bằng thần niệm, giọng non nớt như trẻ sơ sinh: "Ngươi... biết... nói... không?" Lăng Hàn lại hỏi: "Ta tên Lăng Hàn, ngươi có tên không?" Khúc xương chậm rãi lặp lại: "Ta... tên... Lăng... Hàn..." Lăng Hàn đau đầu. Khúc xương này dường như đã khai mở trí tuệ, nhưng chỉ mới bắt đầu học nói.

Lăng Hàn thở dài, ngồi xếp bằng. Khúc xương cũng bất động, rồi nghiêng đầu, cố gắng "ngồi" bằng cách cắm nửa thân vào đất, trông như một con cún biết bắt chước. Lăng Hàn bắt đầu nói chuyện với nó, không có trọng điểm, chỉ muốn nó tiếp xúc với ngôn ngữ, mong chờ nó nói ra tiếng nói của riêng mình. Nửa ngày sau, khúc xương không còn bắt chước nữa, mà phát ra một câu thuộc về mình: "U ô ư ơ, u ô ư ơ!" Một câu vô nghĩa, nhưng nó có vẻ rất vui. Lăng Hàn hỏi: "Ngươi bây giờ biết nói chưa?" Khúc xương vui vẻ đáp: "Ngươi... bây... giờ... biết... nói... chưa? U ô ơ!" Thật tốn nước bọt!

Giờ thì khúc xương không còn sợ hắn, cho phép Lăng Hàn đến gần hơn để quan sát. Nó không hề tầm thường, không chỉ đơn thuần là khai linh trí. Trắng tinh tựa ngọc thạch, không hề ghê tởm, như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, nhưng được tạo hình khúc xương. Bề mặt nó có những ký hiệu cực kỳ phức tạp, khó lĩnh ngộ hơn cả trận pháp tiên đạo mà Lăng Hàn từng có. Khúc xương này có liên quan gì đến tiên thi trên núi? Lăng Hàn chỉ cảm thấy kỳ lạ khi xuống núi, có lẽ lúc hắn nhìn trộm xác Tiên Nhân, khúc xương đã cảm ứng được và đi theo. Những người khác không thể lên cao như vậy, nên không thể kinh động nó. "Chẳng lẽ khúc xương này là một phần của tiên thi?" Lăng Hàn thầm nghĩ, mình đúng là thể chất hút rắc rối.

Lăng Hàn lấy đồ ăn ra, đưa cho khúc xương: "Ngươi ăn gì không?" Khúc xương nghiêng đầu nhìn, rất muốn bắt chước hắn ăn, nhưng nó không có miệng. Nó sốt ruột kêu la, rồi chợt bắn ra một luồng sáng lục, chiếu vào thực vật. Thực vật lập tức hóa thành hư vô. Khúc xương vui vẻ kêu lên: "Ư ô u!" "Thật bướng bỉnh." Lăng Hàn kinh ngạc. Luồng sáng lục đó có uy lực cực mạnh, hắn tự nghĩ phải dốc hết sức mới có thể chặn lại. Khúc xương này như một đứa trẻ nắm giữ quyền lực vô thượng, có thể làm thế giới đảo điên, nhưng nó chỉ là một khúc xương!

Lăng Hàn đứng dậy đi xuống núi, khúc xương cũng học theo. Trí tuệ của nó ngày càng cao, biết rút linh khí thiên địa để mọc ra thân thể: thân, tứ chi, đầu, nhanh chóng biến thành hình người có máu thịt, chỉ không có linh hồn. Hơi thở hỗn độn bao phủ lấy nó, khiến người bình thường không thể nhận ra bản chất. Điều khiến Lăng Hàn câm nín là khúc xương lấy hắn làm bản gốc, tạo ra một thân thể y hệt, dù chỉ giống về bề ngoài, không bắt chước được hơi thở. Nó không bận tâm, chỉ đơn thuần là tâm lý trẻ con muốn giống người khác.

Điều bất ngờ là thoạt nhìn, thân thể mới của khúc xương không có vấn đề gì. Phải nhìn kỹ mới thấy một khúc xương dư ra bên trong, đó là chân thân của nó. Khúc xương này ngụy trang thật hoàn hảo! Lớp thịt bao bọc khiến hơi thở của nó yếu đi nhiều, chỉ còn khoảng Thánh Vương sơ kỳ, tránh dọa sợ người khác. "U ô ư!" Khúc xương đã có thân xác, có thể nói chuyện, dù vẫn chỉ là "ô ư" và lặp lại lời người khác. Lăng Hàn cười, lấy quần áo từ Hắc tháp ném cho nó.

Hai "người" xuống núi, chốc lát sau gặp lại bốn người Thiên Phượng Thần Nữ. Cả nhóm kinh ngạc khi thấy một người có khuôn mặt giống hệt Lăng Hàn đi bên cạnh hắn. "Chẳng phải ngươi lên núi thăm dò sao? Sao lại mang theo một người giống hệt ngươi xuống?" Lăng Hàn đặt tên cho khúc xương: "Đây là Tiểu Cốt." Tiểu Cốt ngơ ngác lặp lại: "Đây... là... Tiểu... Cốt." Long Hương Nguyệt bật cười: "Lăng sư huynh, tại sao hắn học vẹt lại sư huynh vậy?" Tiểu Cốt hớn hở bắt chước: "Lăng... sư... huynh... tại..." "Tên này tới chọc cười sao?" Bốn người Thiên Phượng Thần Nữ biểu cảm quái dị. Người này rốt cuộc là ai? Dù Tiểu Cốt tỏa ra hơi thở mông lung, ba vị Thánh Nhân vẫn cảm nhận được đây là một Thánh Nhân. Nhưng một Thánh Nhân đường đường lại bắt chước người khác nói, ngây thơ đáng yêu, không thấy ngượng sao?

Lăng Hàn cười nói: "Tính cách của hắn hơi lạ." Đúng là kỳ dị, chưa từng thấy Thánh Nhân nào như vậy. Tiểu Cốt lại học nói, vẻ mặt ngu đần: "Tính... cách... của... Hắn..." Long Hương Nguyệt lại bật cười. Thánh Nhân này đúng là quái lạ, khác hẳn với những Thánh Nhân kiêu ngạo khác. Tiểu Cốt cũng cười: "Ha ha ha!" Nó như miếng bọt biển, hấp thu mọi thứ.

"Đi thôi, chúng ta đi đỉnh núi tiếp theo." Đoàn người đi vòng quanh núi, Lăng Hàn kể lại cảnh tượng trên đỉnh núi. Bốn người Thiên Phượng Thần Nữ giật mình, riêng Tiểu Cốt mặt không biểu cảm, chỉ lặp lại từng câu Lăng Hàn nói. Điều đó khiến năm người Lăng Hàn vô cùng khó chịu. Đến ngày thứ tư, Tiểu Cốt không còn mù quáng bắt chước nữa, mà biết chọn lựa. Những lời đã từng nghe, nó sẽ không lặp lại, chỉ hào hứng học vẹt những danh từ mới. Lăng Hàn không nói lai lịch thật sự của Tiểu Cốt, hắn cảm thấy không cần thiết. Dù có thực lực Thánh Nhân, Tiểu Cốt vẫn ngây thơ như trẻ con, hắn không muốn người khác biết chi tiết về nó mà sinh ra phản ứng khác lạ.

Đoàn người Lăng Hàn đi qua khu vực đã có nhiều người đi trước, nên không tìm thấy Thánh dược nào, chỉ thấy vài mảnh áo rách, có lẽ là dấu vết của những võ giả xấu số bị yêu thú ăn thịt. Nơi đây có nhiều yêu thú giống báo đen, nhưng mỗi đỉnh núi chỉ có một con. Hơn một tháng sau, trước mặt họ không còn là dãy núi mà là một bình nguyên mênh mông, với một con sông lớn cuồn cuộn chảy, rộng ngàn dặm, không thấy điểm cuối. Sóng cao cả dặm, giữa sông có những sinh vật khổng lồ: cá mọc sừng nhọn, cua sáu chân đuôi chim, rùa thân hình che trời như cõng núi. Chúng mạnh mẽ nhưng không rời khỏi khu vực của mình để tấn công. Sáu người Lăng Hàn không dại dột khiêu khích chúng, vì dòng sông này chảy rất kỳ lạ, ẩn chứa ký hiệu đại đạo, nếu lỗ mãng xâm nhập có thể gặp nguy hiểm.

Họ đi dọc theo sông lên thượng nguồn, theo lối suy nghĩ rằng nhóm Nữ Hoàng có lẽ cũng tìm kiếm nguồn gốc con sông. Mười ngày sau, bình nguyên bắt đầu thay đổi vi diệu, thực vật đa dạng hơn, xuất hiện nhiều động vật, cả mạnh lẫn yếu. Nhưng dù mạnh hay yếu, chúng đều không khai hóa trí tuệ, hung ác vô cùng. Dần dần, họ phát hiện dược thảo, nhưng phẩm cấp không quá cao, chỉ từ Linh Hải đến Tinh Thần cảnh, Thánh cấp thì hiếm hoi. Tiểu Cốt chưa từng thấy những động vật này, nó thường bắt chúng lại ôm, chơi chán thì thả đi. Đôi khi nó ôm cả trâu, voi to gấp mười lần mình, cảnh tượng thật buồn cười.

Ba ngày sau, một khu đất trống đen như mực đột nhiên xuất hiện phía trước. Rộng khoảng một dặm, từ xa đã tỏa ra mùi tanh hôi đến choáng váng. Chính giữa đất trống, một miếng thịt nát đen thui, nhỏ bé đến mức không nhìn kỹ sẽ không thấy, chính là nguồn gốc của mùi hôi. Lăng Hàn sửng sốt, kinh kêu: "Đó là... Tử Nhân Cô!" Miếng thịt thiu đó không phải thịt thiu thật sự, mà là một Thánh dược quý hiếm, tên là Tử Nhân Cô. Tương truyền, nó sinh ra từ cơ thể Thánh Vương sau khi chết. Nhưng Thánh Vương đại diện cho ý chí thiên địa, lẽ ra hồn phách phải về với trời đất. Việc sinh ra dược thảo từ thân thể bị thiên địa khinh rẻ, nên Tử Nhân Cô cực kỳ độc. Dù là Thánh Vương trực tiếp dùng cũng sẽ chết ngay, vì nó tương đương với việc thu nạp một Thánh Vương vào cơ thể. Nhưng nếu luyện hóa được độc tính, đây sẽ là một siêu dược khoáng thế, số một số hai trong Thánh dược.

Thần dược từ thập thất giai đến nhị thập giai được gọi là Thánh dược. Tử Nhân Cô là dược lớn của Thánh Vương, chứa ý chí võ đạo của Thánh Vương lúc sinh thời, có giá trị tham khảo cực cao cho những Thánh Vương khác. Nhưng hái được nó vô cùng khó khăn. Rất độc! Trong phạm vi một dặm, không một cọng cỏ nào mọc nổi. Dù là Thánh Vương đến gần cũng sẽ bị độc tính xâm nhập, dính rắc rối lớn. Tử Nhân Cô bị thiên địa căm ghét, mang theo lời nguyền, khiến Thánh Vương cũng phải kiêng kỵ. Nhưng Thánh Vương đã chết đi đâu rồi? Tử Nhân Cô sinh ra từ xác Thánh Vương, hấp thu hết tinh hoa của Thánh Vương mới mọc lớn. Vậy nơi này lẽ ra phải có khung xương của Thánh Vương. Năm người Lăng Hàn khó hiểu nhìn nhau. Tiểu Cốt thì không bận tâm, chỉ tò mò với thứ mới lạ.

"Làm sao hái gốc Thánh Vương dược này đây?" Vô Tướng Thánh Nhân vỗ chưởng, nguyên lực ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ vươn ra chộp lấy Tử Nhân Cô. Nhưng bàn tay vừa chạm vào khu vực độc, khói đen bốc lên không ngừng xâm thực, chưa kịp bắt Tử Nhân Cô đã mục nát. Bị phản phệ, Vô Tướng Thánh Nhân khẽ rên, bàn tay đen thui, phù văn kỳ lạ chớp lóe. Khói đen lan tràn khắp cánh tay. Gã vội vàng vận công ngăn cản, nhưng vô ích. Nhanh chóng quyết định, gã dùng bàn tay còn lại hóa đao, chặt đứt cánh tay phải từ khuỷu tay. Máu phun tung tóe. Cánh tay rơi xuống, chưa chạm đất đã hóa thành tro bụi. Độc tính quá khủng khiếp! Tử Nhân Cô, kỳ độc!

Dù Vô Tướng Thánh Nhân là Tiểu Thánh, nhưng chỉ vươn nguyên lực vào khu vực Tử Nhân Cô, chưa chạm đến gốc Thánh dược đã gặp phải phản phệ kinh khủng như vậy. Nếu trực tiếp chạm vào thì sao? Cơ thể có lẽ sẽ tan nát. Gốc Tử Nhân Cô này tương đương với một vị Thánh Vương không chủ động tấn công. Tiểu Thánh muốn hái được, đúng là nằm mơ. Vô Tướng Thánh Nhân vội nuốt đan dược. Tự chặt đứt một tay là tổn thương rất lớn, dù có thể mọc lại, nhưng vẫn hao tổn lực lượng căn nguyên. Gã lắc đầu: "Không thể nào lấy được!"

Thiên Phượng Thần Nữ và Long Ngữ San cũng lắc đầu, cảm thấy tuyệt vọng. Đúng vậy, nơi Tử Nhân Cô sinh trưởng bắt mắt như thế, nếu dễ hái thì làm sao còn phần cho họ? Trước đó đã có nhiều Thánh Nhân tiến vào, rất có thể có cả nhóm Thánh Vương từ các cấm địa. Ngay cả Thánh Vương cũng không hái được, nói gì đến họ. Lăng Hàn vắt óc suy nghĩ. Nếu hắn thi triển cực nhanh, tốc độ mau đến không thể tả, thời gian tiếp xúc cực ngắn, rồi vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh dâng lên lực phòng ngự cao vô tận thì sao? Quan trọng là lực phòng ngự và phòng độc tính là hai chuyện khác nhau.

Lăng Hàn hỏi Tiểu Tháp: "Tiểu Tháp, ta có thể phòng được kịch độc không?" Dù Thánh Vương dược quý giá, nhưng sao bằng mạng sống? Tiểu Tháp khịt mũi: "Tiểu bối vô tri, độc cũng là một phần của quy tắc thiên địa. Bất Diệt Thiên Kinh có thể ngự vạn pháp thiên hạ, kịch độc bình thường có là gì... mợ!" Tiểu Tháp chưa nói hết câu, Lăng Hàn đã lao ra ngoài. Hắn hóa thành luồng sáng, đám người Thiên Phượng Thần Nữ chưa kịp phản ứng, hắn đã bay vụt đến trung tâm chất độc, bứt lấy Tử Nhân Cô, ném vào Hắc tháp, rồi thân thể vụt qua, xuất hiện ở đầu bên kia vùng đất độc. Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, người Lăng Hàn tỏa ánh sáng vàng, các ký hiệu đại đạo nổi lên, diệu động thiên địa. Lăng Hàn ung dung quay về khu vực chất độc, bình yên vô sự.

Long Ngữ San chỉ vào Lăng Hàn, lắp bắp: "Ngươi... ngươi... ngươi... ngươi... ngươi!" Nàng không thể tưởng tượng nổi sao Lăng Hàn lại dễ dàng hái được gốc Tử Nhân Cô. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Đi thôi, xem thử nơi khác có Thánh dược giống vậy không." Hắn không nói gì thêm. Dưới gốc Tử Nhân Cô, có một miếng thịt nhỏ, là thịt thật sự của sinh linh nào đó, nhỏ hơn cả móng tay. Chính miếng thịt này đã sinh ra Tử Nhân Cô. Dù là Thánh Vương cũng chưa chắc sinh ra Tử Nhân Cô được, đòi hỏi Thánh Vương khi sống phải cực kỳ mạnh, phải bị chém chết, và khí huyết còn đó. Nếu Thánh Vương đã già nua mục nát thì không đủ tinh huyết để uẩn dục Tử Nhân Cô. Hơn nữa, một Thánh Vương chỉ sinh ra được một gốc Tử Nhân Cô. Khi Tử Nhân Cô sinh trưởng, xác Thánh Vương chỉ còn là một đống xương khô, không thể sinh ra gốc thứ hai. Có thể thấy, để nuôi ra Tử Nhân Cô khó khăn đến mức nào.

Nhưng bây giờ thì sao? Một miếng thịt nhỏ bằng móng tay lại sinh ra một gốc Tử Nhân Cô. Lăng Hàn cảm giác trong khối thịt này ẩn chứa năng lượng kinh người, dư sức sinh ra mấy gốc Tử Nhân Cô nữa. "Đây tuyệt đối không phải là máu thịt rớt xuống từ người Thánh Vương!" Lăng Hàn thầm nghĩ. "Máu thịt trên người Tiên Nhân!" Có lẽ năm đó xảy ra đại chiến, một vị Tiên Nhân bị chém thương, máu bay ra, một miếng rơi xuống đây đã sinh ra Tử Nhân Cô. Chỉ có máu thịt của Tiên Nhân mới cường đại như vậy, một xíu thịt đã dưỡng dục ra một gốc Tử Nhân Cô, và sau này còn có thể dưỡng ra gốc thứ hai. Thiên Phượng Thần Nữ lo lắng hỏi dồn: "Ngươi có sao không?" Lăng Hàn cười lắc đầu: "Không sao." Tiểu Cốt ở một bên nghiêng đầu xem. "Cái này vui lắm sao?" Nó không quan tâm ai, nối bước nhanh vào khu vực có độc.

Dù Tử Nhân Cô đã bị hái, độc tính nơi đây vẫn chưa tan. Khói đen quấn quanh người Tiểu Cốt như những sợi xích chuyển động. Long Hương Nguyệt và Thiên Phượng Thần Nữ kinh kêu: "Tiểu Cốt!" Vì bề ngoài của Tiểu Cốt giống hệt Lăng Hàn, cả hai đều có hảo cảm với nó. Tiểu Cốt ung dung đi bộ, như thể đây không phải khu vực có độc mà là vườn hoa nhà nó. Dù độc tính có dâng lên thế nào, Tiểu Cốt cũng không hề bận tâm. "Cái này!" Đừng nói nhóm Thiên Phượng Thần Nữ, ngay cả Lăng Hàn cũng giật mình. Hắn biết rõ sự thần kỳ của Tiểu Cốt hơn ai hết, nhưng không ngờ nó lại ghê gớm đến mức đó.

Lăng Hàn chợt cứng người, nhìn sang bên trái: Ba bóng người bay tới. Ba thanh niên, ai nấy cao to, mặc quần áo rất lạ, giống trang sức hơn là che thân. Đầu đội mũ bện bằng lông chim, lông dựng cao dài. Lăng Hàn ngạc nhiên, vì hơi thở của họ cực kỳ mạnh, nhưng yếu hơn hắn nhiều, vậy mà hắn không thể đoán được tu vi của họ. Ba người ăn mặc hở hang, để lộ làn da với các hoa văn màu đen, hơi giống ma văn của Minh Giới nhưng lại khác hẳn. Lăng Hàn nhận ra, đây là một hệ thống tu luyện hoàn toàn khác.

Một thanh niên mở miệng nói: "Giao báu vật ra!" Hắn nói với Tiểu Cốt đang đi trong khu vực độc. Họ biết nơi này có Tử Nhân Cô, không thấy Thánh dược, chỉ có một người đi trong khu vực, nên đương nhiên cho rằng đó là người đã hái nấm. Ngữ điệu của thanh niên rất kỳ lạ, vốn không thể hiểu, nhưng thần thức của gã đã vượt qua chướng ngại ngôn ngữ. Tiểu Cốt học vẹt: "Giao... báu... vật... ra!" Tiểu Cốt rất hứng thú với danh từ mới và những người chưa từng gặp. Ba thanh niên nổi giận. "Ngươi dám nhái giọng ta!?" Thanh niên lúc trước nói chuyện lập tức chộp hướng Tiểu Cốt: "Đám người từ ngoài đến các ngươi không nếm mùi sẽ không biết cái gì gọi là đau khổ!" Ong ong ong ong ong! Hoa văn đen trên người thanh niên tỏa sáng, tay phun ra các sợi tơ màu đen bện thành tấm lưới.

Lăng Hàn lộ vẻ kinh sợ. Hắn không nhìn ra tu vi của ba thanh niên này, nhưng đối phương vừa ra tay, hắn liền đoán được sức chiến đấu. Không phải tu vi, mà là sức chiến đấu. Vì người này tu công pháp cực kỳ lạ, không giống như truyền thống, không thể dùng Tinh Thần cảnh, Sáng Thế cảnh để phỏng đoán. Chỉ có thể nói sức chiến đấu của thanh niên cỡ Hằng Hà cảnh. Giống như người trẻ tuổi khai sáng ra hệ thống tu luyện hoàn toàn khác. Điều này hơi bị oách, sáng tạo công pháp tuy khó nhưng thiên tài đỉnh cao có thể làm được. Thế nhưng khai sáng ra một hệ thống tu luyện là bắt đầu từ số không, từ không tới có, sáng tạo hoàn toàn mới. Đương nhiên Lăng Hàn không cho rằng người trẻ tuổi này có năng lực nghịch thiên như thế, đó là tiền bối của gã sáng tạo ra hệ thống tu luyện hoàn toàn mới, gã chỉ tu luyện theo.

Trong mảnh đất cổ không biết phủ bụi bao nhiêu năm, lại xuất hiện một đám võ giả với hệ thống tu luyện khác biệt! Nghe bốn chữ "người từ ngoài đến" là biết ba người này là dân nội địa, sức chiến đấu của họ sánh bằng Hằng Hà cảnh đại cực vị đến đại viên mãn, tức là hệ thống tu luyện đã hoàn thiện, chắc chắn có trưởng bối đẳng cấp Thánh Nhân. Tuy sáng tạo hệ thống tu luyện mới rất ghê gớm, nhưng cuối cùng vẫn phải nói bằng thực lực. Sức chiến đấu đẳng cấp Hằng Hà cảnh làm sao ngang bằng Thánh Nhân? Huống chi Lăng Hàn còn không mò rõ thực lực của Tiểu Cốt, chỉ biết nó cực kỳ mạnh, làm hắn e ngại không đánh lại.

Công kích của người trẻ tuổi đánh trúng cơ thể Tiểu Cốt, không phải vì thanh niên rất mạnh nên đánh trúng mục tiêu, mà vì khúc xương không định né, không ngăn cản. Cách suy nghĩ của Tiểu Cốt hoàn toàn khác với người bình thường. Vẻ mặt Tiểu Cốt kỳ lạ: "U ô ư?" Ý là tại sao đánh ta? Nhất là loại công kích gãi ngứa này? Người trẻ tuổi sửng sốt, gã không ngờ Tiểu Cốt mạnh như vậy, một kích của gã hoàn toàn vô hiệu. Người trẻ tuổi không kinh hoàng, ngạo nghễ nói: "Đừng ép ta mời ra tộc lão, nếu không các ngươi chỉ có một con đường chết! Giao bảo dược ra!" Hai người trẻ tuổi khác dùng khuỷu tay chọt thanh niên, ra hiệu gã nhìn ba mỹ nhân tuyệt sắc Thiên Phượng Thần Nữ, Long Ngữ San, Long Hương Nguyệt. Người trẻ tuổi kia dường như là thủ lĩnh, gã liếc mắt qua, tim đập nhanh. Ba nữ nhân đẹp tuyệt trần, đẹp không thể tả. Dù thanh niên tu luyện hệ thống khác nhưng thẩm mỹ không có gì khác biệt.

Người trẻ tuổi bổ sung thêm: "Còn ba nữ nhân này cũng phải về tộc của chúng ta!" Lăng Hàn cười nhạt. Ba người này đầu bị lừa đá sao? Ba tiểu nhân vật sức chiến đấu Hằng Hà cảnh dám mơ ước Thánh Nhân? Lăng Hàn ngẫm nghĩ, nói: "Vậy cùng đi tộc các ngươi xem sao." Người trẻ tuổi thủ lĩnh ngạo nghễ liếc Lăng Hàn, khinh thường nói: "Ngươi có tư cách gì?" Lăng Hàn vươn tay, khí thế dao động. Bốp! Bốp! Bốp! Ba người trẻ tuổi quỳ xuống, người ướt đẫm mồ hôi lạnh, cảm giác trái tim sắp nổ tung. "Dẫn đường đi." Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Còn la to là ta giết người, dẫn đường chỉ cần một người là đủ." Ba người kia run rẩy, cảm nhận được sát ý đáng sợ từ giọng nói của Lăng Hàn, bọn họ gật đầu lia lịa. Ba người đi trước dẫn đường, trong bụng thì cười nhạt. "Giờ cho các ngươi cuồng, chờ vào tộc rồi cao thủ nhảy ra sẽ là giờ chết của các ngươi!" Lăng Hàn thấy hết biểu tình của bọn họ, hắn hoàn toàn không thèm để ý. Với thực lực hiện tại của Lăng Hàn, gặp đỉnh Thánh Vương còn không ngán, nguyên Cổ giới không tìm thấy cường giả nào có thể nghiền áp hắn được. Dọc đường đi, Lăng Hàn hỏi thăm tình huống nơi này, ba người bị uy áp của hắn không dám khai láo. Bọn họ tự xưng là Viên tộc, cư ngụ tại vùng này, đời đời đều như vậy, đã qua hơn ngàn ức năm, lâu đến nỗi thần thiết ghi chép lịch sử mục nát, không thể ngược dòng. Có rất nhiều tộc quần giống Viên tộc, đều rải rác gần sông lớn, càng gần thượng nguồn thì bộ lạc càng mạnh, Viên tộc yếu nhất. Tuy bọn họ yếu nhất nhưng không quá kém, tộc trưởng là đỉnh Thánh Vương, tộc lão là Thánh Vương bình thường. Mỗi tộc có ít nhất năm cường giả giống vậy, bộ tộc ở tít trên thượng nguồn có bao nhiêu Thánh Vương thì không biết, nhưng Viên tộc được năm người. Trình tộc gần Viên tộc cũng có năm Thánh Vương...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!