Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 356

Chương 356: Khám Phá Thượng Nguồn: Lục Quang Diệt Thế

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1776 đến 1780 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự đối lập giữa hai hệ thống tu luyện, tạo nên một thế giới bí ẩn đầy rẫy những quy tắc dị biệt. Tác giả khéo léo lồng ghép sự ngây thơ nhưng đầy sức mạnh hủy diệt của Tiểu Cốt, biến nó thành một "diệt thế giả" trong truyền thuyết bản địa. Bi kịch của các tộc trưởng Viên tộc bắt đầu khi họ đối đầu với sức mạnh vượt trội của Lăng Hàn và Tiểu Cốt, đẩy câu chuyện vào một cuộc chiến sinh tồn căng thẳng. Đồng thời, chương truyện cũng là bước đệm cho sự thăng tiến vượt bậc của Lăng Hàn, mở ra những triển vọng mới đầy hứa hẹn cho hành trình khám phá thượng nguồn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một thế giới bí ẩn, nơi sự sống xoay quanh một dòng sông hùng vĩ, sinh mệnh không tồn tại để mưu sinh mà để tu luyện. Nước sông kỳ diệu ấy, được người bản địa hấp thụ từ thuở lọt lòng, đã giúp họ đạt tới Thánh cảnh chỉ trong vỏn vẹn mười vạn năm – một con số khiến bất kỳ cường giả Thần Giới nào cũng phải kinh hãi. Trong khi người ngoài phải vật lộn hàng trăm triệu năm, thậm chí gục ngã trước ngưỡng Hằng Hà cảnh, thì tại đây, Thánh vị chỉ như một lẽ tự nhiên. Tuy nhiên, thứ tinh hoa ấy lại là độc dược chết người cho những kẻ ngoại lai, bất kể tu vi cao thấp. Dường như, dòng nước này chỉ tương thích với hệ thống tu luyện độc đáo của riêng họ. Càng tiến lên thượng nguồn, tinh hoa đại đạo trong nước càng dồi dào, đẩy các bộ tộc vào những cuộc tranh giành khốc liệt, bởi ai cũng khao khát đưa bộ tộc mình lên vị trí cao nhất.

Đoàn người của Lăng Hàn, sau một thời gian tìm hiểu, đã đặt chân đến Viên tộc – một bộ lạc nguyên thủy khổng lồ, không thành quách kiên cố mà chỉ là vô số lều bạt và nhà cây dựng san sát. Dân số lên đến hàng triệu, tất cả đều mang những hoa văn đen kỳ lạ trên cơ thể, giống hệt ba thanh niên mà Lăng Hàn từng gặp. Giữa biển người bản địa ấy, những người ngoại lai như Lăng Hàn nổi bật như những lá cờ lạ lẫm, cho thấy Viên tộc có lẽ là điểm dừng chân đầu tiên cho những kẻ đến từ bên ngoài.

Khi ba thanh niên bản địa cất tiếng la lớn, một làn sóng địch ý đáng sợ ngay lập tức bao trùm lấy Lăng Hàn và đồng đội. Một nam nhân trung niên, với hơi thở cực kỳ mạnh mẽ, bước ra từ đám đông. Dù Lăng Hàn không thể xác định chính xác cấp bậc tu luyện của hệ thống này, nhưng kinh nghiệm mách bảo hắn rằng người này đạt đến Thánh vị, có lẽ tương đương Tiểu Thánh. Thánh Nhân ở đây dường như không hiếm, xuất hiện khắp nơi, khiến cảm giác ưu việt của Vô Tướng Thánh Nhân và Long Ngữ San bị đập tan tành.

Tiểu Cốt, với bản tính ngây thơ thích bắt chước, đã lặp lại lời thách thức của nam nhân trung niên: "Thả người ra!". Người trung niên cau mày khó chịu, nhưng vẫn tiếp tục: "Vào Viên tộc của ta còn dám huênh hoang?". Tiểu Cốt lại hồn nhiên nhại theo: "Vào... Viên... tộc...". Sự trêu ngươi vô ý này khiến nam nhân trung niên nổi giận lôi đình: "Muốn chết!", rồi vung chưởng đánh thẳng vào Tiểu Cốt.

Tiểu Cốt không hề né tránh, để chưởng lực giáng xuống thân thể mình, phát ra mấy tiếng trầm đục. Nó ngạc nhiên thốt lên những âm thanh quái dị: "U ô ư?", như thể đang tự hỏi sao người ở đây lại thích chào hỏi kiểu này. Nam nhân trung niên kinh hãi, dù chưa dùng hết sức nhưng cú đánh của gã đã bị hóa giải một cách dễ dàng, khiến mặt gã tái mét. Gã vội lùi lại, vận chuyển công pháp.

Ngay lập tức, trên thân Tiểu Cốt hiện lên chín vầng sáng đen, tám vầng đầu đen đặc, vầng thứ chín hơi nhạt màu. Đây chính là biểu hiện cảnh giới tu luyện của người bản địa, một vầng đen tương đương một cảnh giới, chín vầng đại diện cho cảnh giới sánh ngang Sáng Thế cảnh. Tiểu Cốt nghiêng đầu nhìn nam nhân trung niên, ánh mắt dần hiện lên sát ý. "U ô ư!", nó gầm gừ, rồi một luồng sáng xanh lục bắn ra từ mắt nó, đánh thẳng vào nam nhân trung niên, khiến gã tan nát. Một Tiểu Thánh, trong mắt Tiểu Cốt, không chịu nổi một đòn.

Dân bản địa hoảng loạn bỏ chạy, còn những kẻ ngoại lai khác, mang vẻ bất mãn, bắt đầu lớn tiếng chỉ trích Lăng Hàn: "Các ngươi gây họa! Nơi này linh khí dồi dào, chúng ta khó khăn lắm mới hiệp nghị với họ để được tu luyện... Các ngươi giết người, chẳng khác nào hại chúng ta!". Lăng Hàn nhướng mày, lạnh lùng đáp: "Các ngươi có cách của các ngươi, chúng ta có cách của chúng ta. Có tư cách gì mà chỉ trích? Nghĩ tình đồng đạo Thần Giới, ta không so đo, nhưng nếu còn lải nhải, đừng trách ta không khách sáo!". Đám người kia im bặt, nhưng một vài kẻ vẫn lầm bầm nguyền rủa, nghĩ rằng Lăng Hàn sẽ sớm chết. Lăng Hàn cảm nhận được sát ý, chỉ khẽ động, mấy kẻ có ánh mắt khinh bỉ kia liền nổ đầu mà chết. "Bà nội nó, tưởng hắn là người lương thiện mười kiếp, sẽ không khai sát giới sao?". Cả đám người run rẩy, chợt nhớ ra uy nghiêm của Thánh Nhân không thể khinh nhờn.

Đúng lúc này, từ sâu trong bộ lạc, mấy bóng người lao ra, mang theo hơi thở mạnh mẽ đến mức chấn động khung trời. Đó chắc chắn là những cường giả cấp Thánh Vương. Một lão nhân đội mũ lông chim dài ba trượng, biểu tượng của địa vị cao quý, lạnh lùng ra lệnh: "Trấn giết hết!". Bốn cường giả khác cung kính tuân lệnh, bao vây sáu người Lăng Hàn. Long Ngữ San vội thu Long Hương Nguyệt vào thần khí, tránh bị vạ lây trong cuộc chiến Thánh Nhân sắp tới. Bốn cường giả vận chuyển công pháp, chín vầng sáng đen trên người họ hiện ra, vầng thứ chín đen đậm hơn nhiều so với nam nhân trung niên trước đó, cho thấy họ đều là Đại Thánh.

Tiểu Cốt, một lần nữa, tràn đầy sát khí, gầm gừ: "Ô ư ư!". Mắt nó lại phát ra ánh sáng xanh lục. Bốn cường giả Đại Thánh bị ánh sáng xanh quét qua, cắt đôi thành hai khúc, nhưng không chết, vẫn có thể chật vật ghép lại. Tứ tộc lão kinh hãi, nhận ra thứ ánh sáng đó: "Ánh sáng lục! Ngươi... ngươi là diệt thế giả trong truyền thuyết!". Tiểu Cốt lại bắt đầu nhại theo, khiến Tứ tộc lão càng thêm kích động.

Tộc trưởng Viên tộc và hai tộc lão khác xuất hiện. Tam tộc lão, với giọng nói ồm ồm, trêu chọc Tứ tộc lão vì không xử lý được "đám chó đất". Nhưng Tứ tộc lão nghiêm nghị chỉ vào Tiểu Cốt: "Hắn có thể kích phát ánh sáng lục, ánh sáng lục diệt thế trong truyền thuyết!". Cả năm cường giả biến sắc. Truyền thuyết kể rằng sẽ có một kẻ sử dụng ánh sáng lục xuất hiện để phá hủy tất cả. Tiểu Cốt vẫn ngây thơ nhại lại, nhưng lần này, khi thấy những vầng đen trên người năm cường giả, sát ý của nó lại bùng nổ.

Năm cường giả đồng loạt giơ tay lên trời, hô lớn: "Giết!". Sức mạnh của vô số tộc nhân tuôn vào cơ thể họ, củng cố chín vầng sáng đen, biến chúng thành màu mực. Đây là một dạng sức mạnh quốc gia, hay ít nhất là sức mạnh của cả một chủng tộc. Tiểu Cốt cũng gầm lên "Giết!", lao vào cuộc chiến. Lăng Hàn biết rằng giữa Tiểu Cốt và hệ thống tu luyện này, chỉ có một bên tồn tại.

Tiểu Cốt mạnh mẽ, sức chiến đấu vượt xa Thánh Vương đỉnh phong bình thường, nhưng nó phải đối mặt với năm Thánh Vương được cường hóa bởi sức mạnh bộ tộc, đặc biệt là Tộc trưởng Viên tộc, kẻ đã vượt qua giới hạn Thánh Vương. Tiểu Cốt, dù là một khúc xương tự ngưng tụ vật chất, vẫn chiến đấu không sợ hãi. Thấy Tiểu Cốt bị áp đảo, Lăng Hàn gầm dài, lao vào trận chiến.

Tứ tộc lão cười lạnh, vỗ chưởng vào Lăng Hàn: "Không biết lượng sức!". Nhưng Lăng Hàn thi triển Thiểm Kích, tốc độ đạt đến cực hạn Cổ Giới. Tứ tộc lão không ngờ, bị Lăng Hàn áp sát, một quyền Cửu Thiên Hỏa rực cháy giáng thẳng vào đầu. Dù là Thánh Vương, Tứ tộc lão cũng phải phun ra tinh khí, uốn cong nửa thân trên né tránh. Nhưng Lăng Hàn tiếp tục giáng nắm đấm xuống đầu gối gã, khiến Tứ tộc lão gào thét, một chân nổ tung. Để thoát khỏi Cửu Thiên Hỏa đang lan rộng, Tứ tộc lão nhanh chóng tự chặt đứt nửa thân dưới. Dù bị thương nặng, phải thiêu đốt tinh huyết để tái tạo chân, gã vẫn sống sót.

Bốn cường giả khác kinh hãi, Tứ tộc lão cảnh báo: "Cẩn thận tốc độ của hắn và ngọn lửa!". Họ gật đầu, biết rằng tốc độ của Lăng Hàn đáng sợ đến mức phải tập trung phòng ngự tuyệt đối, và ngọn lửa kia có thể buộc người ta phải tự hủy hoại bản thân để thoát chết.

"Đừng xem hắn là cường giả Cửu Hoàn bình thường", năm cường giả nhắc nhở nhau. Tiểu Cốt, với sát khí lạnh lùng, chiến đấu như một sát thủ lão luyện, chỉ có một mục tiêu duy nhất: tiêu diệt năm kẻ địch. Khi chiến đấu, bản năng của nó càng được mài giũa, dần chuyển thành sự chủ động, tăng thêm hai mươi phần trăm thực lực. Lăng Hàn cũng bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, kích hoạt sát trận, thi triển Bất Động Minh Vương Kim Thân và nhiều tiên thuật cùng lúc, dùng Tiên Ma kiếm và Lạn Mộc kiếm chém ra kiếm quang như rồng.

Xa xa, Long Ngữ San trợn mắt há hốc mồm: "Thì ra... Hắn mạnh như vậy!". Nàng biết Lăng Hàn yêu nghiệt, nhưng không ngờ hắn đã vượt xa nàng, đạt tới Trung Thánh với sức chiến đấu kinh người. Thiên Phượng Thần Nữ thì kiêu ngạo, đây là nam nhân của nàng! Nàng liếc thấy vẻ mặt thẹn thùng của Long Ngữ San, thầm dấy lên cảnh giác.

Lăng Hàn và Tiểu Cốt liên thủ, tạm thời chiếm ưu thế. Tộc trưởng Viên tộc truyền âm cho các tộc lão: "Nguy rồi, truyền thuyết là thật, Lục Quang Chi Tử mang đến hủy diệt! Chúng ta mau đi Trình tộc cầu cứu!". Dù Trình tộc là kẻ thù truyền kiếp, nhưng trước sự tồn vong của cả thế giới, thù hận không còn là gì. Họ quyết định rút lui, không thể tiếp tục chiến đấu.

"Chạy được sao?", Lăng Hàn đã đoán trước. Hắn mở ra Cửu Thiên Hỏa, tạo thành một cái lồng lửa khổng lồ, nhốt năm cường giả. Năm cường giả vừa kinh vừa giận: "Hỏng rồi!". Họ đã biết sự đáng sợ của Cửu Thiên Hỏa, không dám để lửa dính vào người. Tuy nhiên, việc giăng lồng lửa cũng khiến Lăng Hàn phải hứng chịu áp lực lớn hơn. Năm cường giả ánh mắt lạnh băng, đồng loạt nhắm vào Lăng Hàn: "Giết tiểu tử này!".

Tiểu Cốt gầm rống. Lăng Hàn là người đầu tiên đối xử tốt với nó, khiến nó vô thức ỷ lại. Năm kẻ địch này vốn đã là kẻ thù định mệnh, nay còn muốn giết Lăng Hàn, điều này chọc giận Tiểu Cốt. Nó bùng nổ, toàn thân phát sáng, rồi rút ra một khúc xương – chính là bản thể của nó. Cầm khúc xương như cây gậy, nó vung lên, ánh sáng xanh biến thành kiếm hồng, sức phá hoại vô cùng đáng sợ. Đây tuyệt đối không phải xương của Thánh Vương, mà ít nhất là cấp Trảm Trần.

Tiên Cốt phát uy, Thần Giới này mấy ai chặn lại được? Ánh sáng lục cứng rắn, nhưng năm cường giả vẫn có thể né tránh. Tuy nhiên, Lăng Hàn bắt đầu thu hẹp lồng lửa Cửu Thiên Hỏa, ép chặt họ. Nếu lưới lửa siết lại, họ sẽ bị luyện hóa, không gian nhỏ hẹp cũng khiến họ khó né tránh công kích của Tiểu Cốt hơn. Tộc trưởng Viên tộc hét lớn: "Huyết Hải Đại Pháp!". Gã nổ tung thành mưa máu, xuyên qua khe hở lưới lửa, rồi ngưng tụ lại thành hình người bên ngoài. Bốn tộc lão cũng bắt chước, hóa thành mưa máu thoát khốn. Dù thoát được, tất cả đều tái mét, vòng đen trên người mờ nhạt, cho thấy họ đã phải trả giá đắt.

Dân Viên tộc bên dưới kinh hoàng: "Sao có thể như vậy? Các tộc lão buộc phải dùng Huyết Hải Đại Pháp!". Lăng Hàn phát hiện dân bản xứ tu luyện nhanh, sức chiến đấu mạnh, nhưng thuật pháp lại nghèo nàn, dường như chỉ biết một môn công pháp duy nhất. Họ không có những tiên thuật phức tạp như Cực Dạ Chi Ám, Phi Long Tàn Ảnh Thủ, Tuế Nguyệt Thiên Thu của Lăng Hàn. Nếu họ biết dùng tiên pháp, sức chiến đấu của họ còn đáng sợ đến mức nào?

Lăng Hàn suy tư, hệ thống tu luyện này thật sự rất khủng bố, không cần thuật pháp phức tạp mà vẫn có thể bộc phát sức chiến đấu kinh người. Đây có phải là một nhánh của thế lực nào đó trong Tiên Vực, hay một hệ thống hoàn toàn khác bị chôn vùi? Hắn nghi ngờ rằng Tiên Vực từng có một sự xao động lớn, có lẽ liên quan đến việc "bóp chết" hệ thống tu luyện này và chôn vùi thiên địa này vào khe hở Cổ Giới.

Sau khi càn quét Viên tộc, Lăng Hàn không đại khai sát giới nhưng cũng không khách sáo thu gom mọi tài nguyên. Dù không có Thánh dược, nhưng có vô số thần dược Hằng Hà cảnh và thần thiết, thậm chí ba khối Thánh cấp. Lăng Hàn cũng thu được công pháp tu hành của bộ tộc này, xác nhận đây là một hệ thống khác biệt hoàn toàn. Nguồn lực lượng của họ không phải linh khí, mà là dòng nước sông, chứa đựng vật chất thần kỳ và quy tắc riêng.

Tiểu Cốt sau khi phát uy lại trở nên ngớ ngẩn, chỉ biết nhại giọng. Lăng Hàn không thể hỏi nó thêm điều gì. Hắn quyết định sử dụng Tử Nhân Cô, một loại dược liệu ghê tởm nhưng chứa đựng sức mạnh kinh khủng, để thúc đẩy tu vi. Sau khi tẩy rửa tạp chất, Lăng Hàn nuốt trọn Tử Nhân Cô. Năng lượng khổng lồ bùng nổ trong cơ thể, và hắn bắt đầu luyện hóa.

Ngôi sao trong đan điền Lăng Hàn hình thành với tốc độ chóng mặt: sáu ngàn vạn, bảy ngàn vạn, tám ngàn vạn! Cuối cùng, đạt tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín ngôi sao, chỉ thiếu một bước là đạt cực độ Trung Thánh. Sau mười lăm ngày bế quan, Lăng Hàn cuối cùng đã hoàn thành, có đủ tư cách trùng kích Đại Thánh! Hắn cảm thán, nếu không có bí cảnh này, hắn đã không thể đạt được bước tiến này nhanh như vậy. Với sức chiến đấu hiện tại, Lăng Hàn đã sánh ngang đỉnh Thánh Vương, thậm chí không cần sát trận vẫn cực mạnh. "Võ giả cuối cùng quan trọng nhất là bản thân cường đại," hắn thầm nhủ.

Rời Hắc Tháp, năm người tiếp tục hành trình dọc theo dòng sông để tìm nguồn. Nếu Viên tộc ở hạ du đã có những cường giả Thánh Vương như vậy, thì các bộ tộc ở trung du và thượng du sẽ còn mạnh đến mức nào? Lăng Hàn đã tìm hiểu, Viên tộc không thể đến trung du, chỉ biết thực lực của mười mấy bộ tộc gần đó, mạnh nhất cũng chỉ có mười Thánh Vương. Có lẽ ở thượng nguồn, sẽ có hàng trăm Thánh Vương! Lăng Hàn không muốn gây thêm rắc rối lúc này, mục tiêu chính là tìm nhóm Nữ Hoàng. Hắn dặn dò Tiểu Cốt không được đánh nhau bừa bãi.

Dọc đường, họ tránh né các bộ lạc, chỉ chiến đấu nhanh gọn nếu không thể tránh. Nhưng càng đi lên trung du, con đường càng khó khăn. Dòng sông là huyết mạch của các bộ tộc, và ở trung du, cường giả trấn giữ bờ sông, cùng với các trận pháp kỳ lạ, hoàn toàn khác biệt với Cổ Giới. Đi đường vòng lên núi thì xa xôi, lại gặp yêu thú cấp Thánh Vương. Không còn cách nào khác, họ phải vượt qua trực diện.

Lăng Hàn dặn Tiểu Cốt không được nhại giọng, vì gần đây nó đã nói chuyện trơn tru hơn. Họ gặp bộ tộc trung du đầu tiên: Nhạc tộc. Một đại trận khuếch tán, lấy sông làm cơ sở, với lực lượng từ dòng sông. Lăng Hàn nói: "Đi theo sau lưng ta." Với uy lực trận pháp chỉ cỡ Thánh Vương sơ kỳ, Lăng Hàn vỗ chưởng phá trận, ung dung tiến vào. Uy lực trận pháp cuồng bạo gầm rống nhưng không thể đến gần Lăng Hàn dù chỉ một li.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu mỗi người: "Hừ! Ai dám ngang nhiên xông vào Nhạc tộc ta?". Lăng Hàn mỉm cười: "Đạo hữu, ta chỉ muốn mượn đường, xin châm chước cho." Giọng nói tạm dừng, rồi đáp: "Người từ ngoài đến? Các ngươi đi dọc bờ sông đừng đi quá xa, nếu vào trong tộc của ta thì đừng trách chúng ta không khách sáo!". Lăng Hàn gật đầu, hiểu rằng đây không phải vì đối phương dễ nói chuyện, mà vì hắn đã thể hiện thực lực đủ mạnh. Anh bước nhanh tới, chợt nhận ra uy lực trận pháp yếu đi rất nhiều. Đó là do người của Nhạc tộc cố ý khống chế, bày ra thiện ý. Lăng Hàn cười cảm ơn: "Đa tạ đạo hữu." Người đó im lặng.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!