Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 354

Chương 354: Cấm Địa Diệt Vương, Cổ Tích Huyền Bí

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1766 đến 1770 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bi kịch của Khai Vân Vương, kẻ ôm hận tự gây nghiệp chướng, và sự công minh tàn khốc của nhân quả qua đôi tay Lăng Hàn. Tác giả khéo léo chuyển mạch từ trận chiến sinh tử đẫm máu sang cuộc phiêu lưu đầy bí ẩn tại một cổ tích kỳ lạ, nơi ranh giới giữa phàm trần và Tiên Vực dần hé mở. Qua đó, độc giả cảm nhận được sự trưởng thành không ngừng của nhân vật chính, không chỉ về sức mạnh mà còn là tầm nhìn về vũ trụ rộng lớn hơn. Sự xuất hiện của báo đen không trí tuệ càng làm tăng thêm sự tò mò về bản chất thực sự của thế giới mới này.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trận huyết chiến dài bốn năm rốt cuộc cũng đi đến hồi kết. Mặc dù Lăng Hàn đối đầu với Khai Vân Vương, hắn chưa bao giờ có ý định hủy diệt cả cấm địa, chỉ muốn quét sạch mọi thứ và giải tán thế lực này. Tuy nhiên, hành động tàn nhẫn của Khai Vân Vương, khi lão không ngần ngại hiến tế máu thịt và linh hồn hậu duệ để kéo dài sinh mạng, đã khơi dậy sự khinh bỉ tột độ trong Lăng Hàn.

Khai Vân Vương gào thét như điên dại, không ngừng công kích, đổ lỗi cho Lăng Hàn vì tất cả. Dù đang sử dụng Thánh khí đỉnh cấp và được trận pháp hỗ trợ, sức mạnh của lão lại yếu hơn bao giờ hết. Sự suy kiệt do cắn nuốt tộc nhân để duy trì sự sống đã khiến lão chỉ còn lại một phần sức lực so với thời kỳ đỉnh cao. Lăng Hàn, không hề nao núng, tung ra tiên pháp, mái tóc đen rối tung trong lửa giận, quyết tâm kết liễu kẻ cầm thú trước mắt.

Dù Khai Vân Vương dốc hết sức chống cự, thân thể lão đã quá yếu ớt, không thể chịu nổi cường độ của trận đại chiến này. Chỉ sau vài ngàn chiêu, lão đã kiệt sức, rơi vào tuyệt vọng, không còn tộc nhân nào để cắn nuốt nữa. Lăng Hàn lao tới, giọng nói lạnh lùng như từ địa ngục: "Hãy vui vẻ xuống hoàng tuyền, đoàn tụ cùng tộc nhân ngươi đi. Khi đó, ngươi còn mặt mũi nào gặp họ nữa!?" Song kiếm của hắn liên tục chém xuống, một kiếm tước cổ, một kiếm xuyên ngực. Khai Vân Vương không còn khả năng phản kháng.

Đầu lão bay lên, kiếm đâm xuyên ngực. Không một giọt máu chảy ra, vì lão đã dùng hết máu huyết để đổi lấy sức mạnh. Linh hồn Khai Vân Vương vùng vẫy trong cơn hấp hối cuối cùng, nhưng Lăng Hàn chém thêm một kiếm, sát khí từ Tiên Ma kiếm xé toạc linh hồn lão thành hai mảnh. Hai nửa linh hồn gào thét đau đớn, cố gắng hợp nhất nhưng vô vọng. "Tại sao phải nhằm vào bổn tọa!?" Khai Vân Vương gào lên trong sự không cam lòng tột độ. Lão không hiểu, vì sao trong số bao nhiêu Thánh Vương từng tấn công Lăng Hàn, hắn lại chỉ truy sát lão suốt bốn năm trời.

Lăng Hàn đáp lời, giọng trầm đục: "Nhân quả báo ứng! Ta đã nhận truyền thừa từ Thiên Hà Vương, và hứa với ngài ấy sẽ tiễn ngươi lên đường!" Câu nói đó như sét đánh ngang tai Khai Vân Vương. Linh hồn lão chợt ngừng vùng vẫy, bàng hoàng nhận ra sự thật. Lão cười thảm thiết, chua chát nhận ra mình đã tự gieo nghiệp chướng. Năm xưa, lão phản bội Thiên Hà Vương, và sau hàng ức năm, quả báo cuối cùng cũng đến. Tiếng cười điên dại của Khai Vân Vương vang vọng trước khi linh hồn lão tan rã, trở về với thiên địa. Một Thánh Vương đã vĩnh viễn biến mất.

Khai Vân Vương chết, cây tam xoa kích Thánh khí rơi xuống, trận pháp mất chủ cũng ngừng vận hành. Lăng Hàn thu lại thần thông, quét mắt qua chiến trường hoang tàn, khẽ thở dài. Dưới chân hắn là cảnh tượng ngổn ngang xác chết không máu, một bi kịch thảm khốc. Hắn nghĩ, nếu Khai Vân Vương năm xưa không phản bội Thiên Hà Vương, có lẽ lão đã bước vào Tiên Vực, thậm chí thành tựu Trảm Trần lão tổ. Nhưng giờ đây, lão không thể đạt được Tiên Vương pháp, không thành tiên, huyết mạch đứt đoạn, quả đúng là kẻ ác gặp ác báo.

Lắc đầu, Lăng Hàn lục soát cấm địa, thu được một ít thần thiết và một gốc Thánh dược quý giá. Sau đó, hắn tĩnh tọa, điều chỉnh lại cơ thể mệt mỏi sau bốn năm chiến đấu liên tục. Ngay cả Thánh Nhân cũng cần thời gian hồi phục. Trong quá trình này, Lăng Hàn ngạc nhiên phát hiện nguyên lực trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, tốc độ tích lũy các ngôi sao trong đan điền tăng vọt. Hắn mừng rỡ, không ngờ sau trận đại chiến dài hơi này, sức chiến đấu của hắn lại tiến bộ vượt bậc. Không bỏ lỡ cơ hội, hắn lập tức tham ngộ dưới Luân Hồi thụ, giúp nguyên lực và cảm ngộ cùng nhau thăng tiến.

Nửa tháng sau, Lăng Hàn ngừng tu luyện. Số lượng ngôi sao trong đan điền đã đạt năm ngàn vạn! Con số khổng lồ này có nghĩa là hắn đã đi được nửa chặng đường để đạt tới Trung Thánh cực hạn (một ức ngôi sao). Hắn đã hoàn mỹ Trung Thánh trung kỳ, chỉ cần ngưng tụ thêm một ngôi sao nữa là sẽ bước vào hậu kỳ. Một cảm giác sảng khoái dâng trào. Liệu có nên tìm thêm vài Thánh Vương để truy sát không? Lăng Hàn suy nghĩ rồi lắc đầu. Thứ nhất, không phải Khai Vân Vương thì hắn khó có quyết tâm oanh giết ngay lập tức, cùng lắm chờ thành Đại Thánh rồi xử lý cũng không muộn. Thứ hai, chỉ có kẻ biến thái như Khai Vân Vương mới kiên trì chạy trốn suốt bốn năm, những Thánh Vương khác có lẽ đã liều mạng hoặc bỏ cuộc.

Lăng Hàn thở dài, quyết định trở về Mộc Đồ Tinh. Dù đa số người thân đang ở trong Hắc tháp, nhưng Nữ Hoàng và Vũ Hoàng vẫn còn ở đó. Chuyến đi trở về kéo dài bốn năm, trong suốt thời gian đó, Lăng Hàn không ngừng tu luyện, uống dược liệu dù chỉ là cấp Thánh, tích tiểu thành đại.

Tám năm đã trôi qua kể từ cuộc chiến với các Thánh Vương. Khi Lăng Hàn trở lại Mộc Đồ Tinh, hắn nhận thấy không khí có phần lạ lẫm. Các Thánh Vương đối địch đã rời đi, có lẽ lo sợ hắn sẽ tìm họ tính sổ. Lăng Hàn không vội vã truy đuổi, hắn biết thực lực hiện tại vẫn khó giết được Thánh Vương nếu họ quyết tâm bỏ chạy. Hắn cần tu luyện chăm chỉ hơn, để đến khi trở thành Đại Thánh, một tay lật đổ cả Thần Giới.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là không ai ra nghênh đón hắn. Thần thức quét qua, Lăng Hàn không tìm thấy bất kỳ lực lượng Thánh cấp nào. Chẳng lẽ các Thánh Vương địch đã quay lại, buộc Nữ Hoàng và Tinh Sa Đại Thánh phải bỏ trốn? Hắn hỏi một học viên mới biết rằng, vài năm trước, một tòa cổ tích mới xuất hiện đã thu hút Nữ Hoàng và Tinh Sa Đại Thánh đến thám hiểm. Họ đã đi được năm năm mà chưa trở về. Cổ tích này chưa từng được ghi chép, nên không ai có thêm thông tin chi tiết.

Lăng Hàn thả những người trong Hắc tháp ra, dù tu luyện dưới Luân Hồi Thụ hiệu quả, nhưng không thể ở mãi trong đó. Hắn quyết định đi đến cổ tích. Nhóm Nữ Hoàng đã đi được năm năm mà chưa về, có lẽ đã gặp nguy hiểm, Lăng Hàn không thể ngồi yên.

Cùng với Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân, Lăng Hàn lên đường. Những người khác chưa đạt Thánh cấp thì đi theo cũng không có ý nghĩa. Cổ tích không quá xa Mộc Đồ Tinh, chỉ cách một tinh vực, chỉ mất nửa ngày di chuyển đối với Thánh Nhân.

Ba người nhanh chóng đến tinh vực đó. Một dãy núi chìm nổi giữa trời sao, bao phủ trong sương mù, mờ ảo như không thuộc về thế giới này. Đây là một tiểu thế giới, cần phải qua một cánh cửa đặc biệt để vào. Không cần tìm kiếm kỹ lưỡng, vì nơi đây đã tụ tập vô số tinh thuyền, tạo thành một tòa thành lũy giữa trời sao, thu hút đủ mọi thế lực từ Hằng Hà cảnh đến Thánh cấp.

Ba người Lăng Hàn giấu đi hơi thở Thánh Nhân, bước đi giữa đám đông. Hắn không thích người khác phải quỳ gối trước mình. Một cánh cửa hiện rõ, khác hẳn sự mờ ảo của dãy núi, dẫn vào tiểu thế giới. Đột nhiên, một tiếng huýt sáo cợt nhả vang lên hướng Thiên Phượng Thần Nữ: "Ô, cô nương này đẹp dữ!" Đó là một thanh niên Nhật Nguyệt cảnh, thiên tư khá bất phàm. Thiên Phượng Thần Nữ quay đầu lại lườm một cái, khí thế đáng sợ hóa thành thực chất. Thanh niên bị đánh bay, hộc máu mười mấy ngụm mới dừng lại, mặt cắt không còn giọt máu, người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn không dám ho he tiếng nào, vội vàng bỏ chạy.

Lăng Hàn không để tâm, hắn quan sát cổ tích, cảm nhận hơi thở từ cánh cửa, tìm hiểu kỹ lưỡng. Nơi này đã khiến các Thánh Nhân mắc kẹt năm năm mà chưa ra, liệu nó quá rộng lớn, hay ẩn chứa chí bảo cần thời gian dài tìm kiếm, hoặc vì tranh giành báu vật mà huyết chiến không ngừng? Thiên Phượng Thần Nữ kéo Lăng Hàn: "Đi thôi." Lăng Hàn gật đầu, nếu không nhìn ra được gì thì cứ vào xem. Nương tử và huynh trưởng hắn đang ở trong đó, hắn không thể yên lòng.

Một tiếng reo vui sướng vang lên: "Ủa? Lăng sư huynh!" Long Hương Nguyệt lao tới, gương mặt rạng rỡ nụ cười tuyệt đẹp. Lăng Hàn dừng lại, cười hỏi: "Sao nàng ở đây?" Long Hương Nguyệt nhanh nhảu đáp: "Ta cùng tiểu cô đi ra giải sầu, nghe nói nơi này có cổ tích mở ra nên cùng tiểu cô đi xem." Nàng vẫy tay ra sau lưng, quả nhiên Long Ngữ San đang đứng đó. Có vẻ Long Ngữ San không muốn gặp Lăng Hàn, nhưng bị điệt nữ gọi nên đành đi tới.

Long Ngữ San nhìn thấy Lăng Hàn thì giật mình thốt lên: "Ngươi vào Thánh cấp rồi!" Giọng nàng nhỏ và gấp gáp, chỉ mình nàng nghe thấy. Thật khó tin, mười mấy năm trước Lăng Hàn chỉ là Hằng Hà cực cảnh, giờ đã thành Thánh? Đừng thấy Hằng Hà cực cảnh và Sáng Thế cảnh chỉ cách một bước, nhưng Long Ngữ San là người từng trải, nàng biết rõ bước chuyển này khó khăn đến nhường nào. Nàng, một kỳ tài với thiên phú kinh người và tổ huyết tinh thuần, cũng mất hai trăm vạn năm từ Hằng Hà cảnh đại viên mãn đến Sáng Thế cảnh. Mười mấy năm... thật sự là quá nhanh!

Long Ngữ San không thể nhìn thấu Lăng Hàn, không chỉ tu vi mà cả tuổi tác. Nàng chỉ biết hắn rất trẻ, khí huyết vượng thịnh như lò lửa, có thể áp đảo hơn một nửa cường giả thiên hạ. Trước mặt Lăng Hàn, còn ai dám tự xưng là thiên kiêu? Nàng liếc nhìn Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân, càng giật mình. Lại thêm hai Thánh Nhân! Thiên Phượng Thần Nữ cũng trẻ tuổi kinh ngạc. Vô Tướng Thánh Nhân tuy khí huyết vượng thịnh nhưng linh hồn lại toát ra vẻ tang thương, có lẽ là đoạt xá trọng sinh. Long Ngữ San không dám lên mặt, chắp tay hành lễ với ba người Lăng Hàn: "Ba vị đạo hữu!"

Vô Tướng Thánh Nhân và Thiên Phượng Thần Nữ đáp lễ, thấy Lăng Hàn có vẻ khách sáo với Long Ngữ San nên cũng tỏ vẻ thiện ý. Long Hương Nguyệt trợn tròn mắt, sao tiểu cô lại gọi ba người này là đạo hữu? Chẳng lẽ! Nàng khó tin kêu lên: "Lăng Hàn, ngươi đột phá Thánh cấp?" Những người xung quanh nghe tiếng la của Long Hương Nguyệt thì cười khúc khích. Cô bé này chắc chưa thấy qua trường hợp lớn gì, dám nói người trẻ tuổi kia là Thánh Nhân. Cười bể bụng! Nguyên Thần Giới có mấy Thánh Nhân? Thánh Nhân nào mà chẳng râu bạc tóc trắng, không tu luyện đến bộ dạng sắp xuống lỗ thì sao thành Thánh được? Đây là ấn tượng chung của đa số người thiên hạ. Nhìn Lăng Hàn trẻ trung thế này, khí huyết vượng thịnh như vậy, không giống người già chút nào.

Lăng Hàn gật đầu xác nhận. Với thực lực hiện tại, hắn không còn sợ ai trong Cổ giới. Long Hương Nguyệt vỗ tay reo lên, lòng tràn đầy kiêu hãnh: "Tốt quá!" Người đàn ông nàng vừa mắt đương nhiên không tầm thường! "Tiểu cô nương đừng để bị lừa." Một người lên tiếng nhắc nhở: "Dạo này có nhiều kẻ lừa đảo, hoặc nói mình là cao thủ, hoặc là hậu duệ của thế lực lớn, thật ra chỉ là vô danh tiểu tốt chuyên lừa tài lừa sắc." Long Hương Nguyệt tức giận, dám nói Lăng Hàn lừa tài lừa sắc? Phi! Nàng còn muốn bị Lăng Hàn lừa sắc mà người ta có thèm đâu! Nhưng nàng không phải loại người cố chấp, người ta chỉ tốt bụng nhắc nhở, nên nàng bỏ ngoài tai. Nàng nhìn Lăng Hàn, đôi mắt sáng lấp lánh như sao: "Lăng Hàn, ngươi thật là lợi hại!" Người vừa nhắc nhở Long Hương Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy: "Cô nương ngốc." Chậc, nha đầu tươi ngon mơn mởn vậy mà ngu ngốc đến mức bị người bán còn đếm tiền giúp.

Một thanh niên trẻ tuổi bước nhanh ra, vẻ mặt kiêu ngạo, nhướng mày nhìn Thiên Phượng Thần Nữ, Long Hương Nguyệt, Long Ngữ San: "A, Thánh Nhân? Để ta lĩnh giáo thử." Ý đồ của hắn rất rõ ràng: Nhìn đi, ta mới là đối tượng các nàng nên ngưỡng mộ! "Người này là thất thiếu gia của Dương gia?" "Đúng rồi, là Dương Minh, nghe nói ba ngàn năm đã đến Tinh Thần cảnh đại viên mãn, vốn có cơ hội vào Tinh Sa Võ viện nhưng Dương gia xảy ra biến cố lớn làm hắn bỏ lỡ. Nếu không thì với thiên phú của thất thiếu gia, tuyệt đối có tư cách trở thành đệ tử của Tinh Sa Võ viện." "Ui, đệ tử Tinh Sa Võ viện vậy chẳng phải là hắn có tư cách thành Thánh?" "Đương nhiên rồi, đệ tử Tinh Sa Võ viện đều có tiềm lực thành Thánh."

Đám người qua đường xì xầm bàn tán. Trong mấy trăm tinh vực này, ai vào Tinh Sa Võ viện đều là thiên tài trong thiên tài, dù không thành Thánh cũng chắc chắn đạt Hằng Hà cảnh. Dưới Thánh Nhân là Hằng Hà cảnh, sau này Dương Minh sẽ đứng dưới một người và trên ức vạn người, đủ khiến người hâm mộ chết. Vài nữ nhân mê mẩn hét lên: "Dương Minh!" Các nàng huơ tay, ước gì lao vào vòng tay hắn. Dương Minh kiêu ngạo đứng, hếch mũi nhìn trời. Nhìn đi, đây mới gọi là cao thủ trẻ tuổi, phong thái vương giả.

Lăng Hàn cười khẽ, với thực lực và thân phận hiện tại, hắn không hứng thú so đo với "tiểu bối". Hắn nói với Long Ngữ San: "Cùng nhau vào không?" Long Hương Nguyệt đồng ý ngay, như sợ Long Ngữ San sẽ phản đối: "Được đấy!" Long Ngữ San thầm thở dài, nàng nhìn thấu tâm tư của điệt nữ nhưng Lăng Hàn không có vẻ gì là động lòng, đã định trước đây chỉ là cuộc tình đơn phương. Nàng phải tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với Long Hương Nguyệt, không thể để nàng cứ lún sâu.

Nhóm người cất bước định vào cổ tích. Dương Minh tức giận: "Các ngươi!" Hắn bước ra một bước đuổi theo, chộp vai Lăng Hàn: "Vị 'Thánh Nhân' này, chúng ta luận bàn một chút đi!" Ong ong ong ong ong! Lăng Hàn khẽ tỏa ra hơi thở Thánh Nhân. Dương Minh ngồi bệt xuống đất, trán toát mồ hôi lạnh ròng ròng, cảm giác mình vừa đi dạo một vòng quỷ môn quan, người run như cầy sấy. Dương Minh run giọng nói: "Thánh... Thánh... Thánh... Thánh Nhân!" Đây tuyệt đối là hơi thở của Thánh Nhân, vì hắn đã đến đỉnh Tinh Thần cảnh, dù là Hằng Hà cảnh cũng không thể chỉ dựa vào chút hơi thở mà khiến hắn sợ đến mức này.

Nhiều người bị sặc, trợn mắt há hốc mồm đần mặt ra. Thánh Nhân? Thật sự là Thánh Nhân? Không thể nào! Nhưng Dương Minh sẽ không nói bậy bạ, người ta là vương giả trẻ tuổi Tinh Thần cảnh đại viên mãn, nếu nói bậy thì còn mặt mũi nào gặp người? Sao lại có Thánh Nhân trẻ dữ vậy! Dương Minh quỳ xuống, cung kính hành lễ với Lăng Hàn, dập đầu sát đất, dùng tư thái khiêm tốn nhất để biểu đạt lòng sám hối: "Bái... bái kiến Thánh Nhân!" Lăng Hàn vốn không muốn so đo với Dương Minh, hắn tùy ý vẫy tay. Dương Minh mới dám đứng lên, tràn ngập cảm kích Lăng Hàn, không ngờ có Thánh Nhân dễ tính vậy.

Ba người Lăng Hàn đang muốn đi thì nghe tiếng hét chói tai: "Đứng lại!" Người trẻ tuổi lúc trước chật vật bỏ chạy đã trở lại, bên cạnh có một nam nhân trung niên, tu vi Tinh Thần cảnh, đang huênh hoang tỏa ra hơi thở mạnh mẽ. Nam nhân trung niên hét to: "Dám đụng vào người của Đồng gia ta đây, các ngươi chán sống sao?" Nghe hắn rống, người xung quanh biểu tình quái dị, lúng túng. Họ nhận ra hai người này, nam nhân trung niên tên Đồng Dịch, người trẻ tên Đồng Văn Tông. Đồng gia là một thế lực Hằng Hà cảnh, lão tổ của họ từ ức năm trước đã là Hằng Hà cảnh đại viên mãn, cường giả thành danh đã lâu.

Nhưng Lăng Hàn là ai? Thánh Nhân! Trước mặt Thánh Nhân thì Hằng Hà cảnh đại viên mãn bình thường là cái đinh gì? Như phân chó thôi. Dám lớn tiếng trước mặt Thánh Nhân, muốn chết sao? Một người nói ngay: "Đồng Dịch huynh đừng vô lễ với vị đại nhân này, còn không mau mau tạ tội!" Đó là bằng hữu của Đồng Dịch, nếu không ai dám dẫn lửa vào người lúc này? "Đại... đại nhân?" Đồng Dịch sửng sốt, thầm hừ lạnh. Ngươi có ý gì? Còn là bằng hữu của ta không? Trẻ tuổi như vậy bước vào Tinh Thần cảnh đã là kỳ tài ngút trời, đại nhân? Muốn hố ta sao?

Đồng Dịch ngạo nghễ nói: "Đại nhân chó chết gì, dám tổn thương người của Đồng gia ta thì dù là ông trời cũng phải cúi đầu xin lỗi!" Dương Minh bước ra, trừng mắt Đồng Dịch: "To gan!" Đồng Dịch kinh ngạc kêu lên: "Ủa? Dương huynh!" Có lẽ Đồng Dịch không biết mặt nhưng vị này là người nổi bật trong thế hệ trẻ, nổi tiếng như cồn trong mấy tinh vực xung quanh. Đây là một thiên tài đã định trước sẽ trở thành cường giả Hằng Hà cảnh, vì vậy Đồng Dịch phải tỏ ra cung kính. Giờ Đồng Dịch có thể gọi một tiếng Dương huynh, ngày sau phải kêu là Dương đại nhân.

Dương Minh hừ lạnh một tiếng: "Sao chưa xin lỗi đại nhân đi?" Ngay cả hắn còn phải quỳ xin lỗi, nhà ngươi là cái thá gì? Đồng Dịch sửng sốt, tại sao Dương Minh cũng nói vậy? Không lẽ người trẻ tuổi này có lai lịch gì lớn? Ui, không lẽ là nhi tử của Thánh Nhân? Hoặc là nhi tử ruột của Hằng Hà cảnh, nếu không Dương Minh đã chẳng căng thẳng như vậy. Đồng Dịch sợ hãi tái mặt, luống cuống tay chân. Lăng Hàn cười cười, gật đầu với Long Ngữ San và Long Hương Nguyệt rồi nắm tay Thiên Phượng Thần Nữ đi hướng con đường kia. Đồng Dịch đứng phía sau nhìn, không dám thở mạnh.

Chờ năm người Lăng Hàn đi khuất, Đồng Dịch hỏi Dương Minh: "Dương huynh, người kia có lai lịch gì?" "Người kia?" Dương Minh hừ lạnh một tiếng: "Vị đó là Thánh Nhân!" Đồng Dịch ho sặc sụa, vẻ mặt kinh ngạc nói: "Dương huynh đừng hù người được không, trẻ vậy sao là Thánh Nhân được." Dương Minh nói: "Ngươi hãy ngẫm nghĩ làm sao xin lỗi vị đại nhân kia đi, không thì chẳng những là ngươi, Đồng gia các ngươi đều bị hủy diệt." Dương Minh không hề khoa trương, Thánh Nhân tức giận thì thiên địa biến sắc. Lùi một bước, dù Lăng Hàn không có hành động gì nhưng không chừng có hàng đống người muốn nịnh hắn sẽ ra tay trút giận giùm. Trước mười mấy, mấy chục thế lực Hằng Hà cảnh thì Đồng gia là cái đinh gì? Bảo đảm sẽ bị hủy diệt trong một đêm. Dương Minh phất tay áo bỏ đi. Bên kia, bằng hữu lên tiếng khuyên Đồng Dịch cũng vung tay rời đi. Lúc trước nhắc nhở Đồng Dịch là đã tận tình tận nghĩa, bằng hữu sẽ không cùng chết chung với Đồng gia. Đồng Văn Tông mặt như đưa đám hỏi Đồng Dịch: "Thất tổ gia, lần này làm thế nào?" Đồng Dịch quát nạt: "Làm thế nào? Làm thế nào? Sao ta biết nên làm sao!?" Hắn chửi Đồng Văn Tông xối xả: "Cái tên khốn kiếp nhà ngươi muốn chết thì đi chết một mình, tại sao hại người vậy!?" Đồng Văn Tông mếu máo, hắn đâu ngờ cái tên trẻ trung kỳ dị kia lại là Thánh Nhân, một tồn tại mà lão tổ nhà hắn gặp cũng phải quỳ xuống hành lễ.

Lăng Hàn đã quên bẵng khúc nhạc đệm đó, hắn bước theo con đường tiến vào. Một cảm giác nặng nề bao trùm cơ thể, như xuyên qua một lớp màng vô hình. Ngay lập tức, thiên địa trở nên khác biệt, trực quan nhất là linh khí, nồng độ đậm đặc tăng lên gấp trăm lần. Nếu tu luyện tại đây, tốc độ tích lũy nguyên lực sẽ nhanh đến không tả nổi, ngay cả Thánh Nhân cũng được hưởng lợi. Hèn gì các Thánh không chịu về, chưa tích lũy nguyên lực đến cực hạn thì tu luyện ở đây phóng đại ích lợi rất nhiều.

"Sao linh khí nơi này đậm như vậy!" Vô Tướng Thánh Nhân kinh ngạc kêu lên: "Ta từng đi vô số tinh thể nhưng không có nơi nào sánh bằng chỗ này, quá kinh người!" Một Thánh Nhân thành danh lâu năm như Vô Tướng Thánh Nhân còn phải thốt lên như vậy thì đủ biết linh khí nơi đây đậm đặc đến nhường nào. Thiên Phượng Thần Nữ gật gù: "Nếu chỗ này không khép lại thì có thể tu luyện đến Đại Thánh rồi mới ra ngoài."

Lăng Hàn đánh giá bốn phía. Nơi đây có những ngọn núi cao chót vót, bên ngoài không nhìn rõ ràng, nhưng khi vào đến đây, họ phát hiện núi cao không có điểm cuối, thị lực Thánh Nhân của họ cũng không thể nhìn thấy đỉnh. Điều này thật khó tin, nếu bình thường họ có thể dùng thần thức bao phủ cả một hành tinh, nhưng ở đây, thần thức chỉ có thể lan xa cỡ một tòa thành. Vô Tướng Thánh Nhân nói: "Những ngọn núi này không chỉ cao lớn mà còn có lực lượng bí ẩn ngăn cản thần thức của chúng ta." Đúng vậy, tại đây, họ không thể thả thần thức đi quá xa, như thể trở về thời Phá Hư cảnh.

Năm người đều bay lên, định từ nơi cao hơn nhìn xuống toàn cảnh. Nhưng khi lên đến một độ cao nhất định, họ cảm thấy một lực lượng cường đại trấn áp, ngăn cản họ bay cao hơn nữa. Dù là Thánh Nhân, họ cũng chỉ có thể bay lên cao ngàn dặm. Lăng Hàn mạnh hơn chút có thể lên ba ngàn dặm, nhưng so với độ cao của Hắc tháp thì thật nhỏ bé. Long Hương Nguyệt càng khỏi phải nói, lên một trăm dặm đã không chịu nổi. Năm người đáp xuống. Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân nhìn nhau, thấy biểu tình kinh ngạc trên mặt đối phương. "Chỗ này chắc không phải là mảnh nhỏ rơi xuống từ Tiên Vực đi?" Trừ Tiên Vực ra, Cổ giới còn nơi nào có được linh khí đậm đặc như vậy? Trừ Tiên Vực, còn lực lượng gì có thể áp chế Thánh Nhân bọn họ? Năm xưa Tiên Vực gặp chấn động lớn, Tiên Vương huyết chiến, đánh rớt một dãy sơn mạch xuống Cổ giới cũng không có gì lạ.

Mắt Lăng Hàn sáng rực nói: "Không chừng có thể hái được nhiều Thánh dược, thậm chí là tiên dược trong chỗ này!" Thánh liệu, Thánh dược trong Tiên Vực không có gì hiếm lạ, khu vực này to như vậy chắc sẽ cho bọn họ thắng lợi trở về. Long Ngữ San hỏi: "Cái gì là Tiên Vực?" Lăng Hàn trầm ngâm giây lát, nói: "Trên thế giới này của chúng ta có một thế giới đẳng cấp cao hơn, ừm, nói vậy cũng không đúng, Tiên Vực thật ra là một phần của Cổ giới. Nên nói sao đây." Lăng Hàn sắp xếp suy nghĩ rồi kể cho hai nữ nhân Long gia nghe lai lịch của Tiên Vực. Long Ngữ San, Long Hương Nguyệt kinh ngạc ngây người. Đây là thế giới hai nàng chưa từng nghe thấy, trong một chốc không chấp nhận được. Nhưng Lăng Hàn sẽ cố ý bịa ra lời nói dối vậy sao? Hơn nữa linh khí chỗ này quá đậm đặc, không thể giải thích khác.

Long Hương Nguyệt chợt lảo đảo, Long Ngữ San vội dìu nàng: "Sao vậy?" Không lẽ đột nhiên biết có Tiên Vực tồn tại nên Long Hương Nguyệt giật mình đứng không vững? Long Hương Nguyệt đáp: "Linh khí nơi này quá đậm, thân thể của ta hơi khó thích ứng." Linh khí nơi này quá dồi dào đến nỗi khiến một cường giả Hằng Hà cảnh sinh ra phản ứng khó chịu. Khoa trương thật.

Hai nữ nhân Long gia vẫn còn giật mình vì tư liệu vừa biết. Ba người Lăng Hàn đã tiến lên trước, họ đều thành Thánh, có thể tu luyện tùy thời tùy lúc. Thân thể hấp thu linh khí không ngừng hóa thành nguyên lực, tinh thần trong cơ thể đang lớn mạnh hoặc hình thành từ không đến có. Nơi này rất yên lặng, chỉ có rừng rậm dày đặc, không có động vật tồn tại, không có côn trùng kêu vang, tựa như một thế giới thực vật. Họ không biết đi đâu, nên bò lên đỉnh núi nhìn xem ngọn núi này cao bao nhiêu.

Nửa ngày sau, năm người vẫn chưa lên đến đỉnh, còn cách xa thật xa. Càng lên cao, áp lực càng mạnh khiến họ cảm thấy rất khó khăn, đặc biệt Long Hương Nguyệt đổ mồ hôi ròng ròng. Nhưng Long Hương Nguyệt rất háo thắng, nàng cắn chặt răng không xin nghỉ. Long Ngữ San không thể bỏ mặc, nàng thu Long Hương Nguyệt vào không gian thần khí, nếu cứ để nàng cố gắng chỉ ảnh hưởng tốc độ của mọi người. Lăng Hàn không nói không rằng đi đầu, chợt tim rớt cái bịch, hắn vỗ chưởng đẩy Long Ngữ San.

Long Ngữ San không đề phòng, nhưng Thánh Nhân phản ứng rất nhanh, tay phải bản năng che trước mặt ngăn Lăng Hàn công kích nhưng vẫn bị đẩy xa mười trượng. Đây còn là vì Lăng Hàn chưa dùng hết sức, nếu không thì sức chiến đấu Thánh Vương trung kỳ bình thường của hắn đủ một kích oanh giết Long Ngữ San. "Ngươi có ý gì?" Lăng Hàn không giải thích, bởi vì không cần. Một bóng đen lao hướng đoàn người Lăng Hàn, mục tiêu là vị trí Long Ngữ San vừa đứng. Vô Tướng Thánh Nhân lập tức tấn công.

Vô Tướng Thánh Nhân lấy ra một cây bảo đao chém vào bóng đen. Đó là Thánh liệu Lăng Hàn tặng cho Vô Tướng Thánh Nhân để tạo ra cây đao này. Năm xưa Lăng Hàn được nhiều Thánh liệu, Thánh khí trong kho báu của Thiên Hà Vương, đa số bị hắn tặng cho mấy vị huynh trưởng, đệ tử và bằng hữu. Số lượng rất ít, khó chia đều cho mỗi người. Ong ong ong ong ong! Bảo đao tỏa sáng, các phù văn nổi lên, hơi thở đại đạo lan tràn, uy lực kinh người. Vô Tướng Thánh Nhân dù gì là Thánh Nhân thành danh lâu năm, sớm chế tạo Thánh liệu thành Thánh khí, sau khi vào Thánh Nhân thì ngày đêm ôn dưỡng, rót vào ý chí võ đạo của bản thân, Thánh binh đã sơ thành. Bóng đen vồ hụt phản ứng rất nhanh, chợt huơ móng vuốt đánh hướng bảo đao.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, bóng đen bị đẩy lùi về, Vô Tướng Thánh Nhân thì lảo đảo thụt lùi hai mươi mấy bước. Điều khiến Lăng Hàn bất ngờ là kết cấu thiên địa chỗ này cứng rắn lạ thường, dư chấn dù khiến một số cỏ cây hóa thành bột nhưng núi không hề rung rinh chút nào. Long Ngữ San biết mình đã trách lầm Lăng Hàn, nhưng vì tính sĩ diện nên không chịu xin lỗi hắn, chỉ lao vào bóng đen kia.

Đó là một con báo đen, không lớn, dài cỡ một trượng, cao khoảng nửa trượng, với một cái đuôi dài ba trượng. Đuôi ngoe nguẩy, khúc đuôi có cái đầu răng đang phun ra nuốt vào cái lưỡi. Cái nào mới là đầu? Long Ngữ San hừ lạnh lao vào con báo đen kỳ lạ, dẫn động huyết mạch long tộc. Nàng bá khí đánh một đấm hóa thành đầu rồng, từng tiếng rồng ngâm vang vọng. Chân long bay lượn chín tầng trời, sức mạnh áp chế đa số thần thú khác rất mạnh, trừ phi cách biệt cảnh giới quá lớn không thì sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng con báo đen hoàn toàn không sợ hãi long uy, ngược lại dường như bị khiêu khích nó nhe nanh ra. Hai răng nanh dài nhọn hoắt, phù văn dày đặc hiển hiện tựa như Thánh khí. Báo đen lao vào Long Ngữ San, tứ chi bộc phát sức đẩy tăng vọt tốc độ, nhanh không tả nổi. Nó giơ chân trước lấp lánh ánh sáng phù văn xé rách công kích của Long Ngữ San thủng một lỗ, mạnh mẽ lao vào cắn phập vào cổ tay nàng. Răng báo đen rất bén, nếu cắn trúng chỉ e cổ tay Long Ngữ San đứt lìa. Tương đương với bị Thánh binh chém trúng, Long Ngữ San chỉ là Tiểu Thánh, sao ngăn nổi.

Lăng Hàn lắc người nhanh như tia chớp lao lên, tốc độ của hắn còn mau hơn báo đen, vào phút chỉ mạnh treo chuông hắn đứng che trước mặt Long Ngữ San, thò tay mình ra. Báo đen cắn trúng cổ tay Lăng Hàn. Long Ngữ San hét lên, trong phút chốc trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Lúc trước Lăng Hàn hóa giải một kích cho nàng nhưng nàng không cảm kích còn trách hắn, người ta thì sao? Lấy ơn báo oán, chẳng những không so đo với nàng còn cản một kích cho, thậm chí không tiếc hy sinh chính mình! Tuy rằng Thánh Nhân gãy chi có thể mọc cái mới, nhưng quan trọng là tình ý! Long Ngữ San cực kỳ cảm động, nhưng sau đó là giật mình. Vì báo đen không cắn đứt cổ tay Lăng Hàn được, ngược lại nướu lỏng chảy máu. Nếu răng của báo đen không cứng bằng Thánh liệu e rằng hai răng nanh đã bị gãy.

"Ngươi còn là người sao?" Long Ngữ San ngơ ngẩn nhìn Lăng Hàn, nàng biết có người chuyên tu khí lực nhưng không ai bằng hắn. Cái này giống như vươn tay ra cho Thánh binh chém, cuối cùng Thánh Binh sắp gãy. Con báo đen choáng váng, nó không cảm giác được răng mình nữa, tê dại sắp rụng răng. Báo đen nhảy ra sau, tứ chi hơi cong, thân hình cong, mắt nhìn Lăng Hàn chằm chằm tùy thời sẽ công kích.

"Kỳ lạ." Lăng Hàn nói: "Đây tuyệt đối là yêu thú Sáng Thế cảnh tiểu cực vị nhưng chưa khai hóa trí lực, chỉ có bản năng giết chóc nguyên thủy." Thật khó tin. Bình thường miễn tu luyện đến Sơn Hà cảnh thì đừng nói khai hóa trí tuệ, yêu thú thậm chí có thể hóa thành hình người. Nhưng con báo đen đã là Sáng Thế cảnh, đẳng cấp đỉnh cao nhất Thần Giới vậy mà chỉ có bản năng giết chóc? "Đúng là kỳ dị." Vô Tướng Thánh Nhân gật gù: "Sức chiến đấu rất mạnh, trong Tiểu Thánh có thể tự xưng vương giả." Vô Tướng Thánh Nhân và Long Ngữ San trước sau đánh mấy chiêu với báo đen, tuy chỉ một hiệp nhưng đủ để bọn họ hình thành phán đoán.

Tuy nhiên, vương giả trong Tiểu Thánh không lọt vào mắt Lăng Hàn nổi. Lăng Hàn ra tay. Hắn vươn tay ra có trời trăng sao xuất hiện, tựa như khai sáng một thế giới mới. Báo đen sợ hãi dựng đứng bộ lông, nó xoay người chạy nhanh. Tiếc rằng trước mặt Lăng Hàn thì tốc độ Thánh cấp cũng không là gì. Báo đen bị đè nằm bẹp dí dưới đất, nó rên rỉ, nhưng mắt vẫn lộ tia hung ác đầy dã tính như muốn nuốt sống Lăng Hàn.

Lăng Hàn khẽ nói: "Thú vị." Lăng Hàn động ý niệm thu báo đen vào trong Hắc tháp. Mặc ngươi có lực lượng Thánh cấp thì sao, vào Hắc tháp là thành vật trong túi của hắn. Long Ngữ San rất giật mình, Lăng Hàn bỏ con yêu thú Thánh cấp vào không gian thần khí vậy sao? Ngươi không sợ báo đen đại phát hung uy phá hỏng không gian thần khí của mình? Không gian thần khí không giống Thánh khí, trừ có thể cất chứa vật sống ra chẳng cứng rắn hơn không gian linh khí là bao.

Thiên Phượng Thần Nữ đầy tò mò hỏi: "Tại sao con báo này không khai hóa trí tuệ?" Lăng Hàn trầm ngâm nói: "Nhân tộc chúng ta được gọi là linh của vạn vật, nếu từ nhỏ chỉ có một người sinh tồn rừng rậm ngăn cách với cõi đời thì có thể sống, nhưng trí lực sẽ rất thấp, chỉ còn lại bản năng sinh tồn." Thiên Phượng Thần Nữ không đồng ý cách giải thích này: "Nhưng con báo đen này có thể tu luyện, còn luyện đến độ cao như thế thì sao vẫn giữ nguyên thủy vậy được?" Lăng Hàn chậm rãi nói: "Có lẽ huyết mạch của nó đủ mạnh, chỉ cần trưởng thành bình thường thì sẽ là Sáng Thế cảnh."

Ba người Thiên Phượng Thần Nữ cùng hút ngụm khí lạnh, quá đáng sợ rồi. Trưởng thành bình thường là Sáng Thế cảnh, tộc quần này đáng sợ cỡ nào, nếu số lượng nhiều chút chẳng phải là có thể càn quét Thần Giới? Lăng Hàn lắc đầu nói: "Có lẽ hoàn cảnh nơi này đặc biệt, linh khí rất đậm nên mới có điều kiện như vậy. Đương nhiên huyết mạch của báo đen chắc rất cao, có lẽ có tổ tiên là Trảm Trần, thậm chí là Phân Hồn. Yêu thú không có năng lực học tập như Luân Hồi thụ, năng lực thích ứng mạnh nhưng truyền thừa huyết mạch càng ưu tú hơn." Ba người Thiên Phượng Thần Nữ có thể chấp nhận giải thích như vậy. Điều kiện tu luyện không gì sánh bằng cộng thêm truyền thừa huyết mạch đúng là có thể tạo ra một cường giả chỉ biết giết chóc. Long Ngữ San hỏi: "Tiên Vực đều đáng sợ như vậy sao?" Chân long vốn nên ở trên ức vạn sinh linh, nhưng hiện giờ cảnh giới ngang nhau, long uy của Long Ngữ San không có chút tác dụng gì với báo đen, chứng minh đẳng cấp của nó không yếu hơn nàng, đả kích mạnh đến cảm giác ưu việt hình thành lâu nay của nàng.

Ba người Lăng Hàn lắc đầu, họ chưa đi Tiên Vực, chỉ nghe đồn chỗ đó có nhiều cường giả hơn, Sáng Thế cảnh chỉ là con kiến. Giống như từ tiểu thế giới đi ra, Phá Hư cảnh là cái đinh gì. Với võ giả đây là sự lựa chọn. Ngươi có thể làm vua làm bá trong khoảnh trời nhỏ, cái giá là tuổi thọ. Phá Hư cảnh chỉ sống ngàn năm, vào Sơn Hà cảnh thì tuổi thọ lên mười vạn. Thiên Phượng Thần Nữ nói, lo âu nhìn Lăng Hàn: "Không biết nơi này có bao nhiêu yêu thú giống báo đen."

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!